Nửa Vòng Tròn - Chương 11

Chương 11: Sinh Nhật

Thứ hai, Triều
Lộ vừa đi gần đến bàn làm việc của mình liền nhìn thấy trên mặt bàn đặt một bó
Mãn Thiên Tinh lớn. Bó hoa dùng giấy gói màu xanh nhạt bao lại, toàn bộ sự phối
màu mang theo vẻ thanh lịch mà tươi mát. Đóa hoa màu trắng thật nhỏ xen lẫn với
màu xanh lục của cành hoa, xa nhìn lại giống như nhiều giọt sương dưới ánh mặt
trời chiếu xuống lấp lánh bên trong bụi cỏ.

Triều Lộ không
có đi tìm thiệp của người gửi hoa để lại… trên đời này, người biết cô thích Mãn
Thiên Tinh cũng chỉ có một, người sẽ tặng cho cô bó hoa Mãn Thiên Tinh lớn như
vậy, mà không phải là hoa hồng cũng không phải hoa bách hợp, thì chỉ có anh mà
thôi.

Bàn của cô đặt
ngay tại ngoài cửa văn phòng của Phương Uẩn Châu, xuyên thấu qua cánh cửa thủy
tinh, cô nhìn thấy có ánh đèn bên trong. Cô buông túi xách, đi qua gõ cửa phòng
của anh.

Sau khi được cho
phép, cô đẩy cửa mà vào.

"Cần bình
hoa không?" Phương Uẩn Châu mở miệng hỏi cô trước, chỉ chỉ một cái bình
hoa rỗng trên cửa sổ. giọng nói của anh lạnh nhạt, giống như người bạn cũ cùng
trường quên bút bi, mà anh vừa khéo có dư một cây bút, liền tốt bụng mà lại tùy
ý hỏi một câu.

Triều Lộ nghĩ
nghĩ, nói: "Cám ơn, vậy anh cho tôi mượn bình hoa dùng một chút. Nhưng mà
Tony, tôi vốn là không cần được chăm sóc đặc biệt để gây phiền toái cho
anh."

Phương Uẩn Châu
mặt mày hơi hơi trầm xuống, ngón tay ở trên thân bút màu đen ký tên theo bản
năng vuốt vuốt qua lại, anh nâng mặt lên nói: "Lúc em gọi tên tôi là Tony,
thì tôi biết, em lại tận lực trở nên xa lạ đối với tôi."

"Không phải
xa lạ, mà là duy trì khoảng cách thích hợp giữa cấp trên và cấp dưới."

Phương Uẩn Châu
cười khổ một chút: "Triều Lộ, em hẳn là nên theo học hệ tiếng Trung,
‘không là xa lạ’, mà là ‘bảo trì khoảng cách’, em xem, em nói được thật dễ
nghe. Không biết có phải do tôi rời đi Trung Quốc lâu quá, cho nên trên phương
diện chữ nghĩa, tôi thật đúng là không phải địch thủ của em."

Triều Lộ nói:
"Ý tứ của tôi là, ở công ty, tôi không hy vọng đem vấn đề riêng tư vào nhiều
quá, bản thân tôi cho tới bây giờ đều không phủ nhận chúng ta đã từng quen
biết, thậm chí, hôm nay vẫn có thể là bạn bè."

"Như vậy,
xin đừng quá mẫn cảm đối với bó hoa nho nhỏ như vậy." Phương Uẩn Châu đứng
lên, đi đến trước cửa sổ, đem bình hoa lấy đưa lại cho cô: "Giữa bạn bè,
thậm chí là giữa cấp trên và cấp dưới, lúc sinh nhật của đối phương, thì nên
đưa lên một chút tâm ý, cái này cũng không phải là chuyện không tốt có đúng hay
không? Triều Lộ, tôi chỉ là muốn chúc em sinh nhật vui vẻ."

Triều Lộ lúc này
nhớ lại, hôm nay là sinh nhật của cô. Mẹ của cô vốn bận rộn, đối loại ngày này
cũng không quá để tâm, ngẫu nhiên nhớ lại thì mua chiếc bánh ngọt nhỏ, làm một
bát mỳ trường thọ để chúc mừng; nếu như lỡ quên cũng liền quên, Triều Lộ cũng
không thèm để ý. Ngẫm lại tối qua ở nhà ăn vẫn là mì sợi, cô cùng mẹ cứ nhiên
cũng không nhớ tới ngày hôm sau là sinh nhật của cô.

Mà Phương Uẩn
Châu thì lại nhớ rõ.

Lòng của cô như
có cơn gió êm dịu thổi nhẹ qua khiến nó mềm mại lại, rốt cuộc cô cũng không nói
ra được những lời lạnh nhạt.

Phương Uẩn Châu
như là nắm chuẩn thời cơ này: "Buổi tối tôi mời em ăn một bữa cơm, xem như
là một chúc mừng nho nhỏ."

Triều Lộ nói:
"Anh có phải muốn nói, vô luận làm bạn bè hay là cấp trên, mời tôi đi ăn
bữa cơm sinh nhật, cũng không tính là chuyện to tát gì?"

Phương Uẩn Châu
từ chối cho ý kiến chỉ cười cười.

"Sinh nhật
của tôi, đương nhiên là phải chúc mừng cùng người thân trong gia đình."
Triều Lộ nói dối.

Phương Uẩn Châu
không tích cực ở trên vấn đề này nữa, sau khi trầm ngâm một lát thì nói:
"Cũng đúng, vậy giữa trưa cùng đi dưới lầu ăn một bữa cơm là được."
Tầng dưới của tòa nhà văn phòng cao cấp này, còn có vài gian nhà ăn, mặc dù
không chất lượng cao, chỉ cung ứng bữa ăn Trung Tây đơn giản, về phương diện
buôn bán, thì món ăn hương vị cũng không tệ. Chắc là sợ cô cự tuyệt, anh lại
bồi thêm một câu: "Nếu em còn cảm thấy có gánh nặng, thì có thể coi đó là
một bữa ăn công tác." Nói đến nhường này, Triều Lộ mà không gật đầu, thì
không khỏi quá không biết tình thế ."Được." Cô tiếp nhận đề nghị của
anh.

Triều Lộ từ văn
phòng của Phương Uẩn Châu đi ra, theo thói quen cô đi về phía bàn làm việc của
mình, đợi đến khi ngồi xuống thì mới nhớ tới, trên tay còn ôm cái bình hoa. Đi
vào phòng toilet lấy nước, sau khi dỡ xuống giấy gói hoa, thì đem Mãn Thiên
Tinh cho vào trong bình. Cái bình tạo hình đơn giản bằng sứ thuần trắng, xứng
với Mãn Thiên Tinh cũng trắng trong thuần khiết đáng yêu.

Một buổi sáng
vội vàng bận rộn, tầm mắt Triều Lộ ngẫu nhiên rời đi máy tính cùng đống hồ sơ,
trong lúc vô tình tầm mắt vài lần dừng ở trên bình hoa nho nhỏ ở góc bàn kia,
không chủ lại mỉm cười.

Từng có một
chàng trai mười bảy tuổi, mỗi ngày đi ngang qua cửa hàng bán hoa làm bộ thuận
miệng hỏi cô thích hoa gì, vào một tháng sau hôm sinh nhật của cô, chàng trai kia
xưa nay tự nhiên hào phóng lại mang theo tươi cười ngượng ngùng, ánh mắt trốn
tránh khi nhìn cô, chậm rãi từ phía sau lấy ra một bó Mãn Thiên Tinh, một câu
nói cũng không nói nhét vào trong tay cô.

Bó hoa kia kỳ
thực không lớn, nhưng mà, ở trong trí nhớ của Triều Lộ, nó nặng trịch, cho tới
bây giờ, cô tựa hồ đều có thể cảm giác được sức nặng của bó hoa đặt ở trong
tay. Bó hoa đó Triều Lộ nuôi thật lâu đều không nỡ ném đi. Thẳng đến khi nó khô
héo hoàn toàn, cô mới luyến tiếc đem chúng nó xử lý. Triều Lộ nhớ được, cô cuối
cùng còn để lại một cành, dè dặt cẩn trọng chế thành hoa khô, hiện thời, đại
khái vẫn còn ép ở trong một quyển nhật kí nào đó.

Đời này, cô chỉ
nhận qua hai lần hoa, đều là xuất phát từ tay cùng một người.

Trong đại học,
cũng có nam sinh tặng hoa cho cô. Cô đoán hơn phân nửa là vì khuôn mặt của cô
coi như xinh đẹp. Cô chưa từng có nhận qua một bó hoa gì. Cũng có thể nói cô
không dám đụng vào tình yêu, hoặc là nguyên nhân vì gia cảnh tự ti, chẳng bằng
nói cô thật sự chưa từng có động tâm với nam sinh. Cô cũng không thập phần tự
tin vào tương lai sáng sủa, vì "Xuất thân" rối rắm mà chuốc khổ cho
bản thân, nhưng mà, cho tới bây giờ cô chưa từng vì nguyên nhân khách quan bên
ngoài mà buông tha cho tình yêu, cô né khỏi người này theo đuổi, nguyên nhân
chỉ có một, bên trong bọn họ không có một điều gì có thể đả động cô nữa.

Giữa trưa ở nhà
ăn, Triều Lộ ngay cả thực đơn cũng không mở ra, trực tiếp gọi một phần món ăn
thương vụ, trong những món ăn trong nhà ăn này, cô đều đã ăn qua, đối đồ ăn
thức uống cũng rất quen thuộc, nhưng mà đa số thời điểm vì lợi ích thực tế cùng
bớt việc, cô đều sẽ gọi một ít phần món ăn, thế cho nên phần món ăn thương vụ
của mấy nhà ăn cơ hồ đều bị cô ăn hết. Cô đến công ty này ba năm, cũng chưa ăn
chán, phương diện ăn uống cho tới bây giờ cô cũng không chú ý nhiều.

Phương Uẩn Châu
nói: "Em là có ý tiết kiệm tiền thay tôi." Nói xong, cũng gọi giống
một phần giống nhau. Chỉ mặt khác kêu hai chén rượu đỏ.

Triều Lộ cười
cười

… Phương Uẩn
Châu cuối cùng vẫn hiểu biết cô, nếu anh thẳng thắn mời cô ăn một bữa đại tiệc,
ngược lại sẽ làm cô cảm thấy không được tự nhiên, tiện đà tạo thành xấu hổ cho
cô sau này khi ở chung.

Sau khi rượu đỏ
đưa lên, anh cùng với cô chạm cốc, cũng chúc cô sinh nhật vui vẻ. Cô nhấp một
ngụm nho nhỏ, rồi buông cái cốc nói: "Uẩn Châu, luôn luôn không có cơ hội
chính thức cùng anh nói: hoan nghênh anh trở về."

Phương Uẩn Châu
thanh âm có chút khàn khàn: "Nói thật, anh từng đã lo lắng em không hy
vọng gặp lại anh."

"Không, tôi
chưa từng nghĩ như vậy." Triều Lộ chậm lại lời nói, lẳng lặng nhìn anh:
"Tôi nói cũng là lời nói thật, tôi không nghĩ tới có thể gặp lại
anh."

Anh tươi cười có
chút chát: "Lúc em ở đêm hội bạn bè đó nhìn thấy anh, em nghĩ như thế
nào?"

Cô nghiêng đầu,
tựa hồ thật sự ở thật dùng sức nhớ lại cảm giác ngày đó, cuối cùng, cô nói:
"Trong lòng đầu tiên là cảm thấy điều này sao có thể đâu? Sau này... Lại
cảm thấy may mắn tới … cuối cùng anh không có biến thành một ‘đại thúc’ vừa già
lại xấu."

Phương Uẩn Châu
hé miệng, lúc này là thật nở nụ cười: "Nghe em nói như vậy, tôi cũng thấy
an ủi."

Không khí nói
chuyện trở nên thoải mái, Triều Lộ cũng tựa hồ có chút thả lỏng. Cô vừa ăn
salade, một bên thuận miệng hỏi anh: "Ở Singapore vài năm nay, hết thảy
đều thuận lợi sao?"

Phương Uẩn Châu
trầm mặc vài giây: "Không tính rất tốt, nhưng mà cuối cùng đều qua."

"À."
Cô cầm lấy cắt sườn lợn rán.

"Xí nghiệp
trong nhà có một bộ phận kinh doanh gặp nguy cơ, đây còn không phải tệ nhất..."
Anh tựa hồ do dự một hồi lâu, mới quyết định tiếp tục nói tiếp, "Tệ nhất
là, tôi mơ mơ hồ hồ kết hôn một lần."

Tay của Triều Lộ
dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh.

Phương Uẩn Châu
uống một hớp rượu lớn: "Lúc tôi kết hôn còn không đến hai mươi tuổi, dựa
theo pháp luật Singapore, việc hôn nhân này thậm chí phải được ba mẹ ở đây làm
chứng mới có thể cử hành. Tuổi trẻ, hồ đồ, xúc động, hơn nữa... Một ít nguyên
nhân khác, tạo nên một sai lầm." Anh nhìn cô, đáy mắt tràn đầy hối hận
cùng đau đớn: "Em chắc sẽ khinh thường tôi đi."

Triều Lộ giờ
phút này thầm nghĩ an ủi người trước mặt này. Cô thấy được thống khổ cùng hối
tiếc của anh. Vô luận lúc đó là xuất phát từ dạng nguyên nhân hoang đường gì,
anh hiển nhiên cũng đã có được một bài học rất lớn, cô không có quyền lợi khinh
thường anh, càng không có lập trường trách móc anh. Ngữ khí của cô ngược lại
càng thêm ôn nhu so bình thường: "Uẩn Châu, vui vẻ một chút, anh không
phải là khuyên tôi phải hạnh phúc hơn sao? Đi phía trước xem, có lẽ hôn nhân
của anh sẽ có chuyển cơ."

Phương Uẩn Châu
lắc đầu: "Chúng tôi đã ly hôn. Việc hôn nhân này chỉ duy trì một năm rưỡi.
Kết hôn, ly hôn, đều là ở thời kì đại học, cũng thật sự là đủ ép buộc đủ oanh
động."

Triều Lộ nói:
"Khó được anh còn có thể thuận lợi hoàn thành học nghiệp, hơn nữa tuổi còn
trẻ, có thể ở địa vị cao. Nói đến điểm này, tôi rất bội phục anh."

Hắn lại lắc đầu:
"Phương diện học vị có lẽ là dựa vào đầu óc bản thân tôi còn không tính
ngu ngốc lắm, nhưng mà vị trí hiện tại này... A, không nói gạt em, công ty nhà
này cũng có cổ phần gia tộc công ty bọn tôi, sắp xếp tôi vào công ty để có thêm
một chút kinh nghiệm, cũng không tính việc khó gì. Tôi cũng biết là bản thân
không đặc biệt ưu tú, đương nhiên, tôi cũng không kém, chính là Trung Quốc lớn
như vậy, người ưu tú so với tôi chỗ nào cũng có, nếu không phải là có chút bối
cảnh, vị trí này, chưa hẳn là của tôi."

"A, Uẩn
Châu, anh sẽ không sợ tôi nói lung tung khắp nơi, ảnh hưởng uy tín của anh
sao?"

"Xem, em
hiện tại gọi tôi ‘Uẩn Châu’ mà không là ‘Tony’, cho nên, tôi đang cùng người
bạn cũ lâu năm tâm sự trong lòng thôi, mà không phải là phương diện quan hệ cấp
trên với cấp dưới nói chuyện công tác, tôi tin tưởng em tuyệt đối sẽ không tung
tin loạn."

...

Ăn qua cơm trưa,
Triều Lộ nhìn đồng hồ cách giờ làm việc còn có mười phút. Cô nhớ tới bản thân
có chuyện muốn làm, liền để Phương Uẩn Châu về văn phòng trước. Cô rẽ vào một
đường nhỏ đi tới một cửa hàng chụp ảnh trên phố cách vách.

Từ trong túi lấy
ra một cái USB khéo léo, để cho nhân viên cửa hàng đưa vào trong máy tính, chỉ
vào một bức ảnh được đặt tên là "Trầm hương" nói: "Chính là bức
này, rửa một bức năm tấc."

Lúc trước copy
bức ảnh này vào trong máy tính, cô không biết xuất phát từ tâm tính gì liền cho
ảnh gốc vào USB cá nhân của bản thân, theo sau mới xóa ở trong máy ảnh. Nguyên
bản ảnh chụp cũng không có được đặt tên, nhưng là từ theo chỗ Chử Vân Hành về
nhà, cô bỗng nhiên nhớ tới ở nhà anh uống qua nước trầm hương. Cô thấy tò mò,
còn đặc biệt lên mạng sưu tầm chuyện về trầm hương, có một câu khiến cô ấn
tượng rất sâu: loại gỗ trầm hương này có thể ở trong đầm lầy ngấm dần trăm ngàn
năm không mục rữa, thậm chí mặc kệ vị trí hoàn cảnh như thế nào hương này không
thay đổi.

"Hương này
không thay đổi"… vài chữ này khiến cô có điều xúc động, cô thật tự nhiên
liền thuận tay đem bức ảnh này đổi tên là "Trầm hương", đơn giản là
bức ảnh chụp người đàn ông trong này, thật sự có thể nhận được tên này.

Báo cáo nội dung xấu