Ngồi khóc trên cây - Chương 2 - Phần 3

37

Cô Út Huệ
mừng rỡ khi tôi bất ngờ trở về làng. Cô vui đến mức khi thấy tôi nhấp nhổm định
chạy qua nhà thầy Điền, cô chẳng tỏ ý gì ngăn cản mặc dù cô biết tôi qua đó chỉ
để kiếm con Rùa. Có lẽ cô tin tôi đủ lớn để không làm điều gì khờ dại.

Cũng như con
Rùa, bé Loan năm nay học lớp tám ngoài thị trấn nhưng nó ở lại nhà người chú
họ, cuối tuần mới về làng.

Lần này tôi
về, thầy Điền đã qua đời được một năm. Bây giờ trong nhà con Rùa, chỉ có hai bà
cháu quẩn quanh với nhau. Tôi nhớ tiếng mõ đều đều buồn bã của thầy Điền, nhưng
khi tiếng mõ cô độc đó tắt đi dường như khung cảnh càng buồn hơn.

Ngoài vườn,
hòn non bộ bay mất hai ông tiên, chỉ còn bàn cờ đá ngồi một mình nghe suối
chảy. Con gà trống bằng đất nung hôm trước bị ông Bảy Thành dùng báng súng kíp
đánh văng vô hàng giậu chắc là vỡ nát. Rốt cuộc, khi tôi về hòn non bộ nhà con
Rùa chỉ còn mỗi ông lão đánh cá ngồi hờ hững buông câu trước cửa hang nhưng
chiếc nón rộng vành trên đầu ông cũng không còn như cũ. Nó méo mó và bị gió
đánh tơi ra sau mấy mùa giông bão kéo về làng.

Cá lội dưới
đám bèo tai chuột cũng ít hơn. Thỉnh thoảng mới thấy một con ngoi lên đớp bóng
dưới nhành dương xỉ lòa xòa. Con sóc hay trèo lên tuột xuống trên cây dừa sau
vườn cũng bỏ đi đâu mất. Ngày tôi về chỉ còn mỗi con Cổ Dài loay hoay rúc mỏ
vào đám rau muống dưới ao.

Nhà con Rùa
vắng từ trong ra ngoài. Và khi hai đứa ngồi cạnh nhau trên phiến đá năm nào,
tôi cảm thấy nỗi hoang vắng tràn vô cả lòng tôi và đang gọi tên tôi bằng một âm
điệu ảo não khi tôi nhớ đến tình cảnh của mình. Trái ngang nhất là dường như
tôi vẫn không thôi yêu thương đứa em họ, bất chấp trong ba năm qua lý trí của
tôi đã hàng trăm lần dùng lưỡi kéo vô hình hòng cắt đứt những sợi tơ tình tuy
đã rõ là nghiệt ngã nhưng không hiểu sao cứ quấn quýt mãi trái tim tôi.

Rung động
đầu đời khó quên cộng thêm nỗi trắc ẩn về số phận có quá nhiều chuyện không may
của con Rùa, về cuộc sống u buồn quạnh quẽ và ít được cảm thông của nó khiến
tình cảm tôi dành cho nó sâu sắc hơn nhiều so với vẻ bề ngoài của một chuyện
tình mới lớn. Nhưng thứ gia vị cay đắng đó của cuộc đời thi nhau ướp vào mối
tình của tôi khiến nó tỏa ra một mùi vị xót xa đến mức cứ mỗi lần nghĩ tới
chuyện chia tay con Rùa trái tim tôi lại muốn vỡ ra từng mảnh.

Hai tâm hồn
non tơ đang yêu nhau sáng trong và tha thiết bất ngờ trở thành anh em chú bác,
cảnh ngộ trớ trêu này vừa đẩy tôi ra xa con Rùa vừa kéo tôi đến gần nó hơn bao
giờ hết. Tôi vừa muốn đi khỏi nó hàng ngàn dặm lại vừa muốn ở kề bên nó để biến
bờ vai mình thành một trụ đỡ tinh thần cho nó có chỗ tựa đầu như một cách sẻ
chia. Đã nhiều lần tôi đau đớn nghĩ thầm nếu con Rùa biết tôi và nó không thể
đến được với nhau vì mối quan hệ huyết thống ở trên trời thình lình rơi xuống
kia không biết nó sẽ tiếp tục sống ra sao. Nó có sẽ kéo lê những tháng ngày còn
lại như một con rùa thật kéo lê cái mai nặng nề của mình qua những bụi bờ gập
ghềnh gai góc hay không.

- Em đoán là
anh bận học nên không về sớm được.

Con Rùa nói
bên tai tôi, giọng hớn hở chẳng chút trách móc. Tôi ngờ rằng trong ba năm qua
con Rùa không hoàn toàn vui vẻ như cách nó đang bộc lộ nhưng có lẽ khi gặp lại
tôi nỗi buồn đã bị gạch tên khỏi lòng nó, giúp nó nhanh chóng quên đi những
ngày dài chờ đợi.

- Ờ… càng
lên lớp bài vở càng nhiều… - Tôi đáp, xuôi theo nó, bắt gặp mình đang xấu hổ vì
dối trá.

- Anh biết
tại sao bây giờ trông em lạ hơn không? - Con Rùa chợt hỏi.

- Tại sao? -
Tôi hỏi lại, bất lực trong việc bắt đầu óc tập trung.

Con Rùa vén
tóc, mỉm cười rạng rỡ:

- Tại em lớn
lên rồi đó.

Mặt tôi như
bị ai kéo lệch đi và tôi phải quay đầu đi chỗ khác để con Rùa không phát hiện
ra. Câu nói năm nào của nó lại hiện về trong óc tôi, rát bỏng “Bây giờ em còn
nhỏ. Anh đợi thêm một thời gian nữa cho em kịp lớn anh nhé!”. Tôi nhớ cả tiếng
sụt sịt của con Rùa trong đêm hôm đó. Bây giờ con Rùa đã lớn lên thật, đến mức
tôi không nhận ra, nhưng khi nó đã là cô gái mười bảy tuổi xinh đẹp thì tôi đã
trở thành anh họ của nó.

Con Rùa
không biết gì về nỗi khổ tâm trong lòng tôi. Nó chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước
mặt tôi, giọng reo vui:

- Anh cầm
tay em đi anh!

Trong một
thoáng, tôi không biết phải làm gì. Dĩ nhiên tôi rất muốn cầm tay nó, không chỉ
một lần mà suốt cả cuộc đời tôi, nhưng tôi lại không thể để tôi (và cả nó nữa)
lún sâu vào vũng lầy của sự cám dỗ.

Con Rùa có
vẻ ngạc nhiên trước thái độ ngập ngừng của tôi. Nó ngước nhìn tôi, vẫn không
rụt tay lại nhưng giọng đã bắt đầu xao xuyến:

- Sao anh
không cầm tay em? Hay là anh không còn thích em nữa?

- Không. Anh
thích em lắm. Bao giờ anh cũng thích em.

Tôi nói như
máy và lật đật cầm lấy tay nó, không kịp nghĩ ngợi. Cách tôi chộp tay nó rất
giống cái cách của người vừa tìm lại được một kỉ vật thân thiết đã trót đánh
mất mà nếu không nhặt lấy ngay lúc này sẽ vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được
nữa.

Quên hết
những lời vàng ngọc của lý trí, tôi gói tay nó trong tay tôi, nâng niu, che
chở, như đang sưởi ấm một con chim sẻ ướt mưa, lòng rưng rưng cảm động.

- Anh biết
không. - Con Rùa thủ thỉ, đã yên tâm trở lại - Em cũng không muốn anh về sớm
đâu. Vì lúc đó em chưa kịp lớn.

Từng câu nói
hồn nhiên của con Rùa nghiến vào lòng tôi như có ai đang kéo một lưỡi cưa. Tôi
cảm nhận nỗi đau một cách hoàn toàn thể chất đến mức tôi suýt buột miệng xuýt
xoa.

- Em nè. -
Tôi nói, nén đau, và để tránh xa chiếc bẫy yêu đương đầy mê hoặc tôi quyết định
hỏi về chuyện mà thật ra tôi chỉ muốn hỏi thằng Thục - Lâu nay mấy ông thợ săn
trong làng có quấy rầy em nữa không?

Tôi không
muốn nhắc đến phường săn trước mặt con Rùa, sợ làm nó tổn thương khi vô tình
gợi lại những tiết lộ của chú Ngãi về cái chết mờ ám của ba nó. Hỏi xong, tôi
đau đáu nhìn vào mặt nó, lo lắng chờ một cái chau mày.

Nhưng dường
như con Rùa không bị câu hỏi của tôi kích động. Nó khẽ lắc đầu, bình thản đáp:

- Không. Họ
bỏ nghề rồi anh à.

- Tất cả bọn
họ đều bỏ nghề à? - Tôi dựng mắt lên vì ngạc nhiên.

- Dạ. Anh đi
khỏi làng chừng một tháng thì toàn bộ phường săn đều chuyển sang nghề khác. Ông
Bốn Lai mở tiệm sửa đồng hồ. Ông Hai Sắn và ông Bảy Thành hùn vốn mở quán ăn
dưới chợ Kế Xuyên. Còn chú Ngãi bây giờ lái xe tải trong Tam Kỳ.

Cứ như có ai
vừa thả một cái chong chóng trong đầu tôi. Tôi há hốc miệng:

- Nhưng tại
sao bọn họ lại đồng loạt bỏ nghề săn bắn?

38

Ông Hương,
ba con Rùa, qua đời do trượt chân ngã xuống sông Kiếp Bạc vào một đêm tối trời
là chuyện có thật. Nhưng trong cái đêm không may đó ông không hề đuổi theo bọn
cướp.

Chỉ có ông
Bốn Lai rượt ông qua cầu treo. Chi tiết này chú Ngãi đã nói đúng. Khi biết được
chuyện đó qua lời kể của ông Bốn Lai, ông Hai Sắn, ông Bảy Thành và chú Ngãi
đều tin rằng ông Hương lẻn vào nhà ông Bốn Lai để trộm kỳ nam, bị ông Bốn Lai
phát hiện và xách súng rượt theo. Đoạn kết thì ai cũng biết: ông Hương trong
khi tẩu thoát, chẳng may sẩy chân rớt xuống sông bị nước cuốn mất tích.

Những người
thợ săn tốt bụng lúc đó đều nhất trí kể lại câu chuyện theo cách khác, trước
hết bịa ra một bọn cướp sau đó bịa ra thêm một người anh hùng bắt cướp để đứa
con ông Hương có thể lớn lên một cách tự nhiên như mọi đứa trẻ khác trong làng.

Chú Ngãi và
những người bạn đã hành động theo tiếng gọi của lương tri, vì mặc cảm về danh
dự gia đình là nỗi khổ tâm lớn lao có thể làm thui chột tâm hồn non nớt của một
đứa bé, nhưng khi chú mất bình tĩnh đến mức phun ra tất cả bí mật giấu kín
trong bao nhiêu năm thì lòng tốt của chú đã trôi theo dòng nước nhưng cũng nhờ
vậy mà câu chuyện bất ngờ mở ra thêm một cánh cửa khác.

Con Rùa đã
khóc rất nhiều ngay sau khi bị những người thợ săn chặn đường trong buổi trưa
đầy nắng đó.

Con Rùa
không vào rừng nữa. Kể từ hôm đó, mỗi ngày khi mặt trời trượt dần xuống bên kia
đồi và trong không khí bắt đầu sực nức mùi hoa dại, người làng thường bắt gặp
nó đứng thẫn thờ giữa cầu treo cắm mặt xuống dòng sông. Nó đứng đó, trầm tư, xa
cách, một mình một thế giới, và khi trong làng dậy lên tiếng xì xào rằng cháu
nội của thầy Điền bị điên thì ông Bốn Lai lặng lẽ xách súng đi tìm nó.

Chú Ngãi đã
nói ra sự thật nhưng đằng sau sự thật đó hóa ra còn có một sự thật khác. Một
tháng sau ngày chú Ngãi tiết lộ về nguyên nhân cái chết của ông Hương, trên
chiếc cầu lộng gió và không ngừng đu đưa ông Bốn Lai đã nói với con Rùa rằng
chuyện ông hái được kỳ nam trong rừng chỉ là tin đồn nhảm. Kỳ nam là một sản
vật quí hiếm chứa nhiều tinh dầu chỉ được sinh ra trong lõi của cây gió, là
loại cây không mọc ở địa phương.

Trong cái
đêm định mệnh đó, ông Hương có vào nhà ông Bốn Lai thật nhưng chỉ để đánh cắp
súng kíp của người thợ săn. Trước khi đột nhập một ngày, trong một bữa rượu
giữa hai ông với nhau, ông Hương đã kịch liệt phản đối ông Bốn Lai khi ông này
bộc lộ ý định bắn hạ bầy khỉ đuôi dài mới về trú ngụ trong rừng. Dạo đó có
người về làng hỏi mua cao khỉ và món lợi quá hấp dẫn đã khiến ông Bốn Lai, cho
tới lúc đó chưa từng xem khỉ là một loại thú săn vì vậy vẫn chưa biết tới
phương pháp bẫy khỉ, quyết định phục kích bầy khỉ vào hai ngày sau - thời điểm
mà ông tin bầy khỉ đã quen lui tới khu vực ông đã chọn sẵn với những trái bắp
làm mồi nhử.

Ông Hương
khi thấy không thể thuyết phục được người bạn của mình, đã quyết định ra tay.
Vào đêm trước ngày ông Bốn Lai vào rừng, ông Hương đã lẻn vô nhà người thợ săn
lấy đi khẩu súng kíp và rủi ro bị chủ nhà phát hiện.

Ông Bốn Lai
lúc đó đuổi theo ông Hương thực ra chỉ để đòi lại khẩu súng săn nhưng tiếng
chân rượt bắt huỳnh huỵch đã khiến chó trong làng sủa vang, và đến khi cái tin
ông Hương sẩy chân rớt khỏi cầu treo bị nước cuốn trôi lan ra thì câu chuyện
ông Hương đuổi cướp được những người thợ săn thêu dệt và đi kể khắp làng. Theo
kịch bản của phường săn thì đêm hôm đó nhóm cướp ba người tấn công nhà ông Bốn
Lai để truy lùng nơi cất giấu kỳ nam, chẳng may gặp ông Hương đi ngang thế là
hai ông hợp lực chống cự và đuổi bọn cướp chạy tới cầu treo, và nếu ông Hương
không bất hạnh ngã xuống sông chắc chắn hai ông đã tóm được bọn cướp.

Sự thật về
mục đích đột nhập của ông Hương, ông Bốn Lai giấu cả ông Bảy Thành, ông Hai Sắn
và chú Ngãi. Ông sợ pháp luật khép ông vào tội ngộ sát và ông sẽ phải vào tù.
Nhưng bây giờ khi thời gian đã lăn bánh quá xa, đặc biệt khi thấy con Rùa có vẻ
như sắp bị câu chuyện của chú Ngãi đè bẹp, ông quyết định không giữ im lặng
nữa.

Ông thú nhận
với con Rùa như vậy. “Hôm đó, ông Bốn Lai vừa nói vừa rơm rớm nước mắt”, con
Rùa kể với tôi bằng thứ giọng pha trộn nhiều cảm xúc. Nó bảo lúc đó sau khi thổ
lộ hết sự thật với nó, ông Bốn Lai đã dang tay ném khẩu súng kíp xuống sông.
Ông bảo ông đã quyết định từ bỏ nghề săn. Tuy ông không nói gì thêm với con Rùa
nhưng tôi hiểu đó là cách ông tạ lỗi với hai cha con nó, cũng là để cho chính
ông được nhẹ lòng.

Không chỉ
ông Bốn Lai, những người thợ săn khác khi biết được sự thật đằng sau cái chết
của ba con Rùa cũng lập tức bỏ nghề.

Con Rùa bảo
trước khi vào Tam Kỳ lập nghiệp chú Ngãi có đến tìm nó để xin lỗi. Và nó nói
với tôi nó chẳng thấy chú Ngãi có lỗi gì, thậm chí nó còn biết ơn chú vì nếu
chú không bức xúc nói lung tung thì ông Bốn Lai đã không có cơ hội minh oan cho
ba nó.

Dưới bóng
cây bướm bạc, câu chuyện của con Rùa sưởi ấm lòng tôi từng phút một. Tôi cảm
thấy dù sao số phận cũng không đến nỗi tước hết của con Rùa mọi niềm vui sống
và nếu địa ngục từng trút lên đầu nó thì bây giờ ít ra cũng có vài cái vạc dầu
được nhấc đi.

Những ý nghĩ
trong đầu tôi còn đi xa hơn khi tôi lờ mờ nhận ra sự kiện mẹ con Rùa bỏ nhà ra
đi ngay sau cái chết của ba nó có thể xuất phát từ việc bà nghi ngờ và thất
vọng về tư cách của chồng mình giống như ông Bảy Thành, ông Hai Sắn và chú Ngãi
đã nghĩ như vậy trong một thời gian dài. Tôi chỉ không hiểu tại sao bà không
đem theo đứa con bé bỏng của bà. Bà không có cơ hội hay bà cố tình lưu lại đứa
cháu nội để ba mẹ chồng không phải sống lủi thủi sau cái chết của con trai?

Dĩ nhiên tôi
đã không thốt ra thành lời những thắc mắc trong đầu vì tôi không muốn con Rùa
đau lòng thêm lần nữa khi đào bới lại quá khứ.

Kết thúc câu
chuyện về ba nó, hôm đó tôi chỉ nói một câu mà tôi tin con Rùa sẽ vui:

- Lạ thật!
Cách em đối xử với các con vật giống hệt ba em.

39

Những gì con
Rùa thuật cho tôi nghe về ông Bốn Lai và phường săn không chỉ giúp tôi cảm thấy
đời không đến nỗi quá buồn mà còn gỡ tôi ra khỏi tình trạng khó xử trong buổi
đầu tiên tôi quay về ngồi bên cạnh nó. Câu chuyện dài đến mức khi con Rùa kể
xong thì đã đến giờ tôi phải về nhà đi ngủ, nhờ vậy mà con Rùa không kịp nối
lại câu chuyên tâm tình dang dở mặc dù suốt từ lúc nó bắt đầu cho đến khi nó
kết thúc câu chuyện, tay tôi vẫn nắm lấy tay nó.

Cô Út Huệ
nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi khi tôi thò đầu vào nhà (cũng có thể là tôi tưởng
thế) và cảm giác đó khiến tôi bắt gặp mình đang xấu hổ và tôi phải quay mặt đi
như vừa làm điều gì tồi tệ.

Tối đó tôi
nằm lăn qua lăn lại trên tấm phản rộng, nghe tiếng côn trùng rỉ rả vọng vào từ
ngoài vườn, tự nhiên thấy lòng buồn tênh. Tôi không biết tôi quay về làng Đo Đo
để gặp lại con Rùa là đúng hay sai.

Nếu con Rùa biết
được sự thật về mối quan hệ giữa tôi và nó, có lẽ tôi sẽ đỡ lúng túng hơn. Lúc
đó, hẳn nó sẽ rất buồn nhưng chắc chắn nó sẽ không đòi tôi cầm tay nó.

Con Rùa cũng
không biết tôi quyết định về làng chỉ vì tôi e rằng chứng bệnh nan y của tôi sẽ
không cho tôi thêm cơ hội nào gặp lại nó nữa. Với tất cả những gì đẹp đẽ đã có
giữa hai đứa tôi ba năm về trước, con Rùa chào đón sự trở về của tôi bằng sự
mừng rỡ ngây thơ và niềm tin trong trẻo của nó vào tình yêu khiến tôi cảm thấy
có lỗi với nó nhiều quá.

Lẽ ra tôi
không nên trở về. Ừ, có lẽ thế thì tốt hơn cho cả hai! Trở về để vừa muốn nắm
tay nó vừa không muốn nắm tay nó, vừa muốn nói với nó những ngày qua tôi nhớ nó
biết bao, rằng gần như đêm nào tôi cũng mơ thấy nó vừa nghiến chặt răng để nuốt
những lời yêu thương đó vào lòng quả là một cực hình đối với tôi.

Hôm sau đi
học, con Rùa báo với bé Loan tôi đã về làng và buổi chiều nó chở con bé từ thị
trấn theo về.

Bé Loan hò
hét om sòm khi nhìn thấy tôi đứng trước cửa nhà cô Út Huệ ngó ra. Nó nhảy vội
xuống khỏi xe, xách cặp chạy vù vào nhà ôm chầm lấy tôi và đấm vào lưng tôi
thùm thụp. Con bé này lạ thật, năm mười tuổi thì nó mắc cỡ chẳng bao giờ chịu
ôm tôi, bây giờ đã mười ba tuổi, đã ra dáng một thiếu nữ thì nó lại hành động
như một đứa con nít.

Tối đó, lấy cớ
ở nhà chơi với bé Loan sau nhiều năm xa cách, tôi không qua nhà con Rùa. Tôi sợ
phải ngồi cạnh nó trên phiến đá năm nào, sợ nghe nó hỏi như nó vẫn luôn hỏi
“Anh có thích em không?” và tôi sẽ không biết phản ứng như thế nào để nó không
cảm thấy đau lòng.

Dĩ nhiên con
Rùa chẳng nghi ngờ gì. Nó ra sau vườn bẻ ba ống đu đủ rồi sang nhà cô Út Huệ rủ
tôi và bé Loan chơi trò thổi bong bóng. Một cô gái mười ba tuổi, một cô gái
mười bảy tuổi và một người con trai hai mươi mốt tuổi xúm quanh thau nước xà
phòng chơi trò trẻ con quả là kỳ cục nhưng lúc đó tôi thấy mọi thứ đều hoàn
toàn tự nhiên. Những quả bong bóng nhiều màu lấp lánh dưới ánh đèn bay rợp nhà
trông như một đàn bướm vừa kéo vào tránh gió khiến tôi bâng khuâng nhớ lại một
thời thơ ấu đã xa.

Lúc đầu trò chơi
tuổi thơ này có bơm vào tim tôi đôi chút niềm vui nhưng khi nhìn những quả bong
bóng thi nhau vỡ tan, tôi lại nghĩ đến chuyện tình trắc trở giữa tôi và con
Rùa, kể từ lúc đó ngực tôi như trĩu xuống và tôi không còn cảm thấy hứng thú
nữa.

Con Rùa
không hiểu được tâm trạng phức tạp của tôi. Sau khi cùng bé Loan chụm môi vào
ống đu đủ thổi bong bóng một cách say sưa, con Rùa hào hứng rủ tôi chủ nhật này
vào rừng chơi và mặt nó lộ vẻ buồn khi nghe tôi từ chối:

- Chủ nhật
này thằng Thục về, anh phải ở nhà chơi với nó.

Chủ nhật này
thằng Thục từ Tam Kỳ về thật. Dĩ nhiên điều đó không ngăn cản tôi đi chơi với
con Rùa nếu tôi muốn. Nhưng tôi sợ lang thang trong rừng với con Rùa, những
ngọn nến lung linh trong kí ức sẽ tự động thắp lên khiến tôi nhớ lại nụ hôn ngày
nào dưới bóng cây leo mặc dù tôi biết tôi sẽ không bao giờ quên kỉ niệm ngọt
ngào đó. Tôi cũng sợ đi qua con đường cũ, giữa tiếng âm ỉ êm dịu và bất tận của
rừng, tắm mình trong bóng mát đầy đặn của cây du sam và cây trắc bá, lý trí của
tôi sẽ bị ru ngủ và lúc đó rất có thể tôi sẽ không cưỡng lại được những mệnh
lệnh đầy mê hoặc của trái tim rồi phạm phải những sai lầm mới.

Đêm đó tôi
rơi vào tình trạng nửa ngủ nửa thức hệt như lúc tôi ngồi chập chờn trên xe đò.
Hoàn toàn khác với những gì tôi hình dung lúc còn ở Sài Gòn, chuyến về quê lần
này không đem lại cho tôi cảm giác bình yên. Có vẻ như tôi đang tự đẩy tôi vào
tình huống chống lại chính mình. Không những thế, bằng cách tệ hại đó tôi còn
chống lại cả con Rùa.

Lần trước
tôi không hề nói dối con Rùa nửa câu. Bây giờ tôi gần như không có lấy một câu
nói thật. Tôi quay về, với mong muốn đánh lên một que diêm trong những tháng
ngày u ám của nó, rốt cuộc niềm vui vừa ngời lên trên gương mặt nó đã nhanh
chóng bị thái độ xa lánh của tôi thổi tắt. Tôi tự bào chữa tôi hành động như
vậy là để bảo vệ cả hai, nhưng thực ra có vẻ như tôi chỉ bảo vệ chính tôi.

Nhưng bây
giờ, khi không tìm thấy sự thanh thản như mong đợi, tôi chợt nhận ra tôi đang
đánh lừa mình. Đã biết tình yêu con Rùa dành cho tôi luôn vững chãi qua thời
gian, vậy mà bây giờ chính tôi lại ra tay đánh sập cái lô cốt tình cảm đó - mỗi
lần nghĩ tới điều này lòng tôi không khỏi nhói đau. Điều khiến tôi giày vò nhất
là ngay cả con Rùa cũng chẳng biết tại sao tôi lại nhẫn tâm đánh thuốc độc vào
tình yêu của hai đứa. Nhưng liệu tôi có thể làm khác đi, khi mà bất cứ một giây
phút yếu mềm nào cũng có thể dẫn đến những sai lầm khó bề tha thứ?

Tôi trằn
trọc gần như suốt đêm, đau đớn dưới móng vuốt của nỗi dằn vặt và sáng hôm sau
đợi con Rùa chở bé Loan đi học, tôi vội vã băng qua cầu treo trở về nhà thím
Lê.

Tôi ở nhà
thím Lê suốt ngày hôm đó. Tối, tôi cũng không lên chơi nhà cô Út Huệ theo thói
quen. Thằng Thục vắng nhà, tôi lôi sách ra đằng bàn ngồi đọc, cố chú tâm vào
các trang chữ để đầu óc không nghĩ ngợi vẩn vơ. Nhưng càng dán người vào chiếc
bàn bên cửa sổ tôi lại nhớ đến cái ngày con Rùa nấp ngoài hè nhìn trộm tôi. Tôi
nhớ đôi mắt đen láy lấp ló chỗ khe liếp, nhớ tiếng chân chạy thình thịch khi bị
tôi phát hiện, nhớ mái tóc cắt vụng rụt rè nhô lên bên ngoài cửa sổ như một bụi
cây gai.

Đáng lẽ tôi
phải tìm cách quên đi những kỉ niệm nhưng nỗi nhớ tràn về khiến tôi không cưỡng
được ước muốn ngẩng đầu lên khỏi trang sách nhìn ra sân, cố hình dung gương mặt
con Rùa trong bóng tối và khổ sở nhận ra tôi vẫn còn yêu thương nó xiết bao.

40

Tối hôm sau
tôi tiếp tục không lên xóm trên.

Tối hôm sau
nữa cũng vậy.

Tôi biết tôi
đang hành hạ mình.

Tôi biết tôi
đang làm đau tôi và làm đau con Rùa.

Trong những
ngày chôn mình ở nhà thím Lê, tôi nghĩ tôi nên quay về Sài Gòn càng sớm càng
tốt để chấm dứt tình trạng này nhưng tôi muốn đợi thằng Thục. Còn hai ngày nữa
là đến chủ nhật, gặp thằng em họ xong tôi sẽ xuống đường quốc lộ đón xe vào
phương Nam.

Những ngày
đó, tôi toàn nghĩ và nghĩ, óc lúc nào cũng ong ong như có ruồi bay trong đầu.

Tối ngày thứ
ba, ăn cơm xong tôi bồn chồn thả bộ ra trước sân. Đi loanh quanh một hồi, tôi
ngồi tựa lưng vào góc me trước ngõ ngước nhìn sao giăng chi chít trên bầu trời
đêm, lòng rưng rưng nhớ đến buổi tối tôi hỏi đố con Rùa về chòm sao Hiệp Sĩ.

Hình ảnh đêm
hôm nào hiện về khiến người tôi run lên.

- Em đừng
trách anh nhé Rùa! - Ý nghĩ trong đầu tôi tự dưng bật ra thành tiếng.

Trả lời tôi
chỉ có tiếng dế kêu ri ri trong cỏ tháng năm.

- Anh có lỗi
với em nhiều lắm! - Tôi tiếp tục thì thầm với ngàn sao.

Trả lời tôi
là những giọt sương đêm rơi âu sầu trên tóc.

Sương tiếp
tục rơi mềm tóc tôi và tôi lại nghe tiếng mình lan đi buồn bã trong gió đêm:

- Giờ này em
đang làm gì hả Rùa?

Tôi nghe
tiếng ai như tiếng con Rùa trả lời tôi:

- Em đang
khóc.

Tôi gục
xuống như bị ai đánh mạnh vào đầu, trong một phút nghe lòng vữa ra. Có lẽ tôi
phải sớm quay về Sài Gòn như dự định. Ở lại làng thêm ngày nào, thần kinh tôi
càng bất ổn. Trái tim tôi đã bị nỗi đau xay thành bột và bây giờ đến lượt đầu
óc tôi bắt đầu được cho vào máy nghiền.

Sương vẫn
rơi trên tóc tôi. Và tiếng con Rùa lại vang lên:

- Tại sao
anh không chơi với em nữa?

Lần này tôi
nghe rõ tiếng con Rùa vẳng tới từ đâu đó, không phải vọng ra từ trong tâm tưởng
của tôi như tôi vẫn nghĩ.

Lòng đầy
nghi hoặc, tôi quay đầu nhìn dáo dác. Trước mặt tôi, hàng giậu mồng tơi chạy
thành một đường viền nhấp nhô quanh sân. Những bụi cây chạm lên nền trời xanh
đen những hình khối kỳ dị. Hoàn toàn không có bóng người nào ở cạnh tôi.

Trong khi
tôi đang ngơ ngác, bất thần một tiếng gì như tiếng nấc gieo xuống từ trên cao.

Tôi ngước
mắt nhìn lên, ngạc nhiên khi thấy có ai ngồi vắt vẻo trên cành me.

- Em hả Rùa?

Tôi hỏi,
ngạc nhiên và mừng rỡ, không tin vào mắt mình.

Con Rùa đáp
lời tôi bằng cách lặng lẽ tụt xuống khỏi cành cây.

Khi nó lại
gần, tôi thấy mặt nó nhòe nước dưới ánh sao. Con Rùa là đứa con gái cứng cỏi,
không dễ khóc, nhưng từ khi chúng tôi quen nhau tôi đã tát cạn của nó bao nhiêu
là nước mắt. Tôi ác ghê!

Tôi sờ tay
lên mặt nó, để nghe những đầu ngón tay ướt lạnh.

- Nín đi em!

Tôi bùi ngùi
nói, thầm đoán con Rùa chắc đã khóc nhiều lắm. Ờ nhỉ, trời chưa vào khuya,
sương đâu đã tụ. Chính nước mắt của con Rùa đọng thành sương, rơi trên tóc tôi
nãy giờ đó thôi.

- Em tới lâu
chưa? - Tôi hỏi, cảm thấy câu hỏi quá tầm thường so với những gì đang xảy ra
nhưng không nghĩ ra câu nào ít vụng về hơn.

- Lâu rồi. -
Con Rùa đáp bằng giọng cố đừng tỏ ra sụt sịt nhưng tôi vẫn nghe giọng nó nghèn
nghẹt như phát ra từ đắng sau một chiếc khăn tay.

Tôi hỏi lại,
lòng chùng xuống:

- Sao em
không vô nhà mà leo lên cây ngồi?

- Em ngồi
trên cây nhìn vô được rồi. Anh có chơi với em nữa đâu. - Giọng con Rùa hờn dỗi
như trẻ con.

Tôi bất giác
cầm tay nó, cũng rất giống như một đứa trẻ con đang làm hòa với một đứa trẻ con
khác:

- Anh vẫn
thích chơi với em mà.

Rồi không
biết làm thế nào cắt nghĩa tại sao vẫn thích chơi với nó mà tôi ở lì nhà thím
Lê suốt ba ngày nay, tôi ấp úng lảng sang chuyện khác:

- Thế tối
hôm qua, hôm kia…

- Tối hôm
qua hôm kia em cũng đến đây. Em ngồi trên cây me ba ngày liền xem anh đang làm
gì mà không lên chơi với em.

Tiết lộ của
con Rùa làm tôi há hốc miệng. Tôi ngỡ ngàng nhìn nó, sống mũi cay xè, cảm thấy
mình tội lỗi ngập đầu. Tôi không ngờ thái độ lạnh nhạt của tôi đã làm nó cực
khổ đến vậy.

Tôi muốn
thanh minh hoặc nói một câu gì đó để chuộc lỗi nhưng không biết bắt đầu từ đâu,
đành thở dài đưa tay gỡ những chiếc lá me li ti bám trên tóc nó.

- Tại sao hở
anh? - Con Rùa lại hỏi.

- Tại sao gì
cơ? - Tôi hỏi lại, dĩ nhiên là vờ vịt.

- Tại sao
anh không lên xóm trên nữa?

- À… ờ… -
Tôi ậm ừ, có cảm giác miệng đang ngậm một quả chanh.

Nếu cuối
cùng tôi có phun được quả chanh đó ra cũng chỉ để tiếp tục dối gạt con Rùa:

- Anh có
việc.

- Việc gì?
Tối nào em cũng thấy anh ngồi đọc sách mà.

- Sách giáo
khoa của thằng Thục đó em. - Tôi đáp, liên tục xoay chuyển ý nghĩ để nặn ra một
lý do chính đáng - Anh đang giải giùm nó mấy bài toán khó.

- Anh đã gặp
bạn Thục đâu.

- Nó nhắn
về.

Những lời
bịa chuyện của tôi có hàng đống sơ hở nhưng con Rùa không hỏi nữa. Nó là đứa cả
tin. Bao giờ nó cũng cả tin. Những hành động của tôi hết sức bất thường và đáng
nghi, nhưng chỉ cần vài lời giải thích đơn giản của tôi, con Rùa đã lập tức gột
sạch khỏi tâm trí những thắc mắc.

Nó nhẹ nhàng
tựa đầu vào vai tôi, như hôm nào, thủ thỉ bằng giọng tin cậy và đầy yêu thương:

- Khi nào
giải toán xong thì anh lại lên chơi với em nhé.

Bên tai tôi,
hơi thở của nó thơm nồng như trái cây.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.