Ngồi khóc trên cây - Chương 1 - Phần 5

22

Giao thằng
Miếng Vá cho hai con khỉ lớn, dặn tụi khỉ quay về thung lũng bên kia đồi, con
Rùa kéo tôi quay trở ra ngoài.

Tôi cứ tưởng
nó sẽ về nhà ngay. Nhưng nó lại lôi tôi đi sục sạo khu rừng để tìm phá những
chiếc bẫy thú.

Con Rùa rất
giỏi trong việc khám phá những chỗ cánh thợ săn đặt bẫy. Chỉ nhìn các trái ngô
cột lủng lẳng trên cành, những vạt đất lá khô dày đặc một cách bất thường,
những loại dây thép to bản buộc khả nghi vào thân cây, những vùng cây cối nham
nhở dấu rìu hay dao rựa, nó biết ngay đó là khu vực nguy hiểm của bọn thú.

Có nhiều
loại bẫy khác nhau dành cho các loại thú khác nhau, con Rùa bảo tôi thế. Có
loại bẫy bằng dây cáp bám vào thân cây. Có loại bẫy bằng lưới cước. Có loại bẫy
bằng cầu treo. Bẫy chọt. Bẫy cò ke…

Con Rùa
không cho tôi phụ nó. Nó sợ tôi bất cẩn sẽ bị dính bẫy. Tôi đành đứng một bên
lôi nắm xôi trong mo cau ra ăn, vừa nhìn nó phá bẫy.

Hôm đó con
Rùa chỉ chịu ra về khi không còn sức để lùng sục nữa.

Tôi cầm nắm
xôi, con Rùa cầm mấy củ khoai, chúng tôi vừa đi vừa ăn, chân lần theo lỗi cũ để
ra khỏi rừng.

Lạ lùng là
tôi không thấy mệt. Tôi chỉ sợ chạm trán ông Bảy Thành và các người bạn của
ông. Nhưng đi một quãng xa, khi lối mòn đã bắt đầu hiện ra trong tầm mắt như
một đường kẻ trắng trên cỏ xanh, chúng tôi vẫn không thấy một bóng người. Những
cành trắc bá, xà cừ và du sam vẫn reo vi vu trong gió và phủ xuống lối đi một
bóng mát yên bình. Có lẽ hôm đó không phải là ngày bọn họ đi săn hoặc đi thăm
bẫy.

Bây giờ thì
tôi tin chắc con Rùa chính là thủ phạm đột nhập vào nhà ông Bảy Thành hôm trước
để phá hỏng túi thuốc nhồi của ông. Nhưng tôi không hỏi nó. Tôi chỉ thấy lo.

Mãi khi ra
gần đến cửa rừng, tôi mới buột miệng:

- Em làm thế
này, bọn họ sẽ thù em lắm đó.

- Em sẽ
chối.

Con Rùa trả
lời tỉnh khô. Nó làm như nếu nó chối, cánh thợ săn sẽ không biết thủ phạm là
nó.

Tôi chợt nhớ
những gì thằng Thục nói với tôi. Và tôi hiểu tại sao cánh thợ săn trong làng
rất ghét con Rùa, tại sao họ phao những tin nhảm nhí để mong thầy Điền cấm con
Rùa vào rừng.

Tôi vừa đi
vừa nghĩ ngợi mông lung. Xưa nay tôi rất sợ đặt chân vô rừng. Đầu óc tôi từ bé
đã như căn nhà kho chứa đầy những câu chuyện rùng rợn về rừng. Nhưng bây giờ
khi sắp trở lại ngoài kia, lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi niềm giống như là sự
luyến tiếc.

Lang thang
trong rừng với con Rùa bên cạnh gây cho tôi một cảm xúc êm đềm khó tả. Và thật
hạnh phúc trong khi miết chân lên cỏ, tôi thong thả đưa mắt ngắm những tia nắng
bay trên cành du sam – khi mỏi cánh những tia nắng lơ lửng đó đáp xuống khoảng
rừng thưa nhất để đốt sáng những thân cây cao chung quanh như buổi chiều đang
vào giờ thắp nến.

Nhắm mắt để
nghe vọng vào tim óc mình những âm thanh không rõ nguồn gốc, không biết đến từ
đâu và phát ra từ cái gì trong rừng cũng là một điều bí mật kỳ diệu tôi chưa
từng biết tới. Những tiếng âm âm i i bất tận như những sợi chỉ mảnh đan bện
thành một tấm lưới êm ái vây bọc lấy tôi và nếu tôi không thỉnh thoảng mở mắt
ra vì sợ vấp té chắc chắn tôi sẽ thiếp đi trong tiếng ru du dương đó lúc nào
không hay.

Nhưng cuối
cùng thì tôi vẫn không tránh được: tôi đi vấp chân vào một gốc cây cụt, trong
một lần vừa đi vừa nhắm mắt như vậy, và ngã lăn xuống một triền đất thấp chằng
chịt dây leo khi bọn tôi sắp tới bìa rừng.

Con Rùa đi
bên cạnh kịp tóm lấy tay tôi nhưng chỉ để mất thăng bằng theo tôi: cả hai cùng
lăn đi nhiều vòng, quần áo nhàu nát trong cỏ dại và nếu không có bụi chuối
hoang cản lại không biết bọn tôi sẽ còn cần thêm bao nhiêu vòng nữa để hoàn tất
cú lăn.

Điều oái oăm
nữa là khi cả hai ngừng lại, thân thể nảy lên vì cú chạm sau đó mới thực sự
dừng hẳn, tôi bối rối nhận ra tôi đang nằm đè lên người con Rùa.

Sau một
thoáng ngỡ ngàng, tôi lúng túng chống tay vào cỏ định ngồi lên nhưng khi nhìn
vào đôi mắt long lanh và lúc nào cũng ngời sáng dưới rèm mi đen dày của con
Rùa, một cảm giác thiết tha gần gũi đột ngột lấp đầy tôi và hoàn toàn không tự
chủ, tôi cúi xuống hôn lên môi nó.

Một cái hôn
rất khẽ, môi tôi lướt trên môi nó như gió thở nhẹ trên mặt hồ, đến nỗi khi
ngẩng lên rồi tôi bỗng tự hỏi không biết có phải tôi vừa hôn một đứa con gái
hay không. Nhưng chỉ như vậy cũng đủ làm đôi mắt con Rùa mở to như không thể to
hơn được nữa và trong khi tôi bắt đầu cơn bão nguyền rủa trong đầu mình, nó
bỗng buột miệng, giọng trách móc:

- Nhìn gì,
hư quá!

Mặt nóng
ran, sượng ngắt, tôi định nhỏm dậy nhưng con Rùa đã ôm vai tôi kéo xuống.

- Đi chỗ
khác chơi đi em!

Khi con Rùa
nói tiếp câu thứ hai bằng giọng dỗ dành, tôi phát giác ra nó không nói với tôi.
Nó cũng không nhìn tôi như tôi nghĩ mà đang nhìn một điểm nào đó lơ lửng trên
đầu tôi.

Tôi khẽ
ngoái cổ he hé mắt nhìn lên và trái tim tôi đột nhiên như bị ai xoắn lấy. Đập
vào mắt tôi là một con rắn lục đang ngoe nguẩy trên mớ dây leo vòng xuống sát
đầu tôi.

- Anh đừng
nhúc nhích! Nó đang chuẩn bị rời đi chỗ khác.

Tôi không có
dịp kiểm tra lời con Rùa, vì khi trông thấy con rắn xanh lè đang đong đưa cái
đầu hình tam giác như một mũi tên chuẩn bị bắn ra, tôi đã cuống quít quay mặt
đi và lần này không cần bàn tay con Rùa nắm giữ tôi đã rất giống một khúc gỗ bị
ai đốn ngã đang nằm im lìm trên người nó chờ thợ xẻ tới khiêng đi.

23

Con Rùa đóng
vai người thợ xẻ. Nhưng nó không khiêng tôi, chỉ nói:

- Con rắn bò
đi rồi đó anh.

Tôi lồm cồm
bò dậy, nhớn nhác nhìn mớ dây leo và thở phào khi biết chắc những cọng màu xanh
ngoằn ngoèo trước mắt tôi đúng là dây leo chứ không phải con rắn lục khi nãy.

Ngay từ bé
tôi đã biết rắn lục là loài rắn cực độc. Rắn lục màu xanh, tiệp với màu lá nên
khi chúng ẩn mình trên cây rất khó bị phát hiện. Bị rắn lục mổ một phát, nếu
không chữa trị kịp thời coi như cầm chắc cái chết. Không biết nghe ai nói, tụi
nhóc chúng tôi tin rằng bụi cây nào tỏa ra mùi nước mắm thể nào cũng có rắn lục
nấp trong đó.

Trước khi
rời quê vào Sài Gòn, tôi đã thấy rắn lục một, hai lần. Đã mười năm trôi qua,
bây giờ tôi mới lại nhìn thấy loài rắn này, lại ở khoảng cách rất gần và nếu
con Rùa không kịp níu tôi nằm xuống, chắc chắn nó đã tấn công tôi.

Nhưng tôi
không có cảm giác hoan hỉ của người thoát chết như lẽ ra phải thế. Thực ra tôi
cũng hú vía nhưng cảm giác đó đã bị cảm giác xấu hổ của cái hôn vừa rồi lấn át.

Con Rùa
không nhắc gì về hành động càn rỡ của tôi trên suốt đường về nhưng không vì vậy
mà tâm trí tôi thôi rối bời. Tôi không hiểu tại sao tôi lại làm thế. Cách đây
vài ngày, chỉ vô tình chạm môi lên má nó khi trú mưa trong bụi duối dại, tôi đã
vô cùng bối rối. Thế mà bây giờ tôi lại hôn lên môi nó, dù chỉ phớt qua nhưng
vẫn là một nụ hôn, lần này hoàn toàn là do chủ ý.

Dường như có
một sự thôi thúc vô hình ở bên trong tôi. Tôi không biết có phải tôi đã yêu con
Rùa hay không. Dù sao tôi vẫn nghĩ con Rùa còn quá nhỏ để tôi đặt tình cảm vào
nó. Nhưng tôi cũng không thể chối bỏ được sự thật rằng từ ngày quen biết con
Rùa, tôi chỉ thích chơi với nó. Chỉ ở cạnh nó lòng tôi mới thấy vui tươi, ấm áp
mặc dù tôi luôn chối bai bải mỗi khi bị thằng Thục cật vấn về chuyện này.

Con người lạ
lùng của con Rùa khiến người khác e ngại, xa lánh nhưng đối với tôi lại có một
sức hấp dẫn đặc biệt.

Con Rùa có
mối quan hệ thân thiện và một tình yêu sâu sắc dành cho các con vật. Tôi từng
tận mắt chứng kiến con Rùa nói chuyện với bọn chúng. Dĩ nhiên là các con vật
không thể hiểu được tiếng người nhưng tôi tin chúng đọc được ý nghĩ con Rùa
thông qua cử chỉ, thái độ, ngữ điệu của người mà chúng tin cậy, đặc biệt là qua
tình yêu vô bờ bến tỏa ra từ tâm hồn con Rùa như một thứ từ trường tình cảm
mạnh đến mức tôi tin rằng ngay cả cỏ cây hoa lá cũng cảm nhận được. Đó là thứ
ngôn ngữ đi trực tiếp từ trái tim đến trái tim.

Trái tim tôi
cũng bị trái tim con Rùa thu hút, chắc vậy! Nếu không tôi không thể cắt nghĩa
được hành động của mình.

Tôi vừa đi
vừa nghĩ ngợi miên man. Trong khi tôi không ngừng đào bới lòng mình và lún sâu
trong đó, con Rùa vẫn tung tăng trên cỏ, vừa lúc lắc mái tóc cháy nắng như một
đứa con gái vô tâm, miệng không ngừng líu lo như cỏ chiều tà:

Tiếng suối róc rách

Trên cành du sam gầy gò

Con gà lôi, con gà lôi

Đố mày gáy ò ó o…

Con Rùa hát những câu hát lạ lùng nhưng
vì chưa hết ngượng ngập, tôi không tiện mở miệng hỏi.

Khi chúng tôi ra khỏi rừng, những tia
nắng đã nằm nghiêng. Con Rùa say sưa tìm cách đạp chân lên chiếc bóng đã bắt
đầu dài ra của nó trên đường mòn.

Tôi ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Rừng
cây như bốc cháy trong hoàng hôn và phía trên những ngọn cây, những đám mây đã
chuyển sang màu mận chín.

- Bầy châu chấu khiêu vũ

Bọ chét ơi, bọ chét à

Con kiến trong hang đã ngủ

Đố mày tìm cho ra…

Cho đến lúc
chia tay con Rùa ở hàng giậu để trở về nhà cô Út Huệ, tôi vẫn nghe tiếng hát
của nó đuổi theo tôi ấm áp như những làn gió đã rũ sạch hơi nước từ biển bốc
lên.

24

Cô Út Huệ
rầy tôi:

- Con đi đâu
mà bỏ cả cơm trưa?

- Dạ, con đi
chơi.

Tôi lí nhí,
không dám thú thật là mình đi vào rừng.

- Thằng Thục
chạy lên đây kiếm con mấy lần. Nó nói mẹ con đánh điện tín kêu con về gấp.

Mẹ tôi chắc
gửi điện tín về nhà bác Vận ở Tam Kỳ, nhờ người nhà của bác cầm ra cho thím Lê.
Tôi không biết vì lý do gì mẹ tôi kêu tôi về sớm thế trong khi mùa hè vẫn còn
dang dở. Ở làng Đo Đo, mùa nắp keng chỉ mới bắt đầu.

- Mẹ con kêu
con về có chuyện gì không, cô?

- Nghe nói
mẹ con chuẩn bị dời nhà.

Cho đến nay
gia đình tôi vẫn ở nhà thuê. Mười năm qua, mẹ tôi dời nhà đã ba lần nên tôi
không hề tỏ ra ngạc nhiên khi phải dời nhà thêm lần nữa. Tôi chỉ thấy buồn vì
phải chia tay con Rùa.

Tôi chỉ mới
quen biết con Rùa có mấy ngày nhưng tôi có cảm giác tôi và nó chơi thân với
nhau đã từ lâu lắm.

Con Rùa đã
mở cho tôi một thế giới mà tôi chưa từng biết trước đó, một thế giới hồn nhiên
và bao dung đến mức nhiều người không xâm nhập được, vì vậy không hiểu được.
Trong thế giới của nắng, của gió, của cây cỏ chim muông đó, con Rùa chỉ có
những con Cổ Dài, thằng Miếng Vá, thằng Tập Tễnh… làm bạn. Và giờ đây có thêm
tôi.

Tôi chưa làm
được gì nhiều cho con Rùa, ngoài việc hoàn tất câu chuyện về làng Đo Đo cổ xưa
ông ngoại nó để lại trên những trang tranh Asterix.

Thực ra tôi
nghĩ con Rùa cũng chẳng cần tôi phải làm gì để chứng tỏ tôi vô cùng yêu mến nó.
Tôi đã kết bạn với nó khi mà không ai kết bạn với nó, tôi lang thang với nó
trong rừng, đồng tình với nó những chuyện nó làm bằng cách không hề ngăn cản
hay thắc mắc – như mọi thứ phải diễn ra như thế, có lẽ đã đủ khiến nó quý tôi
đến mức sẵn sàng phớt lờ nụ hôn bất ngờ của tôi ở trong rừng.

Lúc nghĩ như
vậy tôi không biết rằng tôi đã lầm.

Sau khi chạy
về nhà thằng Thục để nghe thím Lê bảo hai ngày nữa tôi phải đón xe đò vô lại
Sài Gòn theo lời dặn của mẹ tôi, tôi vội vàng quay trở lại nhà cô Út Huệ, mặc
dù tôi không thể đi ngay như ý muốn. Trước khi băng qua cầu treo tôi phải chở
thằng Thục xuống chợ Kế Xuyên lượm nắp keng để nó khỏi buồn.

Bốn năm
trước tôi có về thăm làng một lần. Lần đó, Thục mới mười tuổi, bằng bé Loan bây
giờ. Suốt ngày thằng nhóc quấn quýt lấy tôi, đòi tôi chơi với nó. Tôi thương
đứa em họ, buộc phải chơi với nó những trò con nít chán phèo, trong lòng ao ước
giá mà nó bằng tuổi tôi để hai anh em có thể cặp kè thoải mái.

Nhưng bây
giờ khi nó bằng tuổi tôi hồi đó, tôi lại tiếp tục lớn hơn nó bốn tuổi và chỉ
thích chơi với con Rùa khiến nó càng thêm ghét con nhỏ này.

Từ chợ Kế
Xuyên về, tôi chở thằng Thục lên thẳng chỗ cầu treo. Lúc cầm lấy ghi-đông xe,
nó rơm rớm nước mắt:

- Hai ngày
nữa anh đi rồi…

Thục lộ vẻ
buồn bã, không trách móc gì chuyện tôi mải chơi với con Rùa và bỏ bê nó.

Tôi đập tay
lên tay đứa em, cố nén cảm động nên giọng nghe nghèn nghẹn:

- Ngày mai
tao sẽ về chơi với mày một ngày.

- Anh nói
thật không? – Mặt Thục tươi lên.

- Thật. Tao
ở chơi với mày buổi chiều, sau đó tao phải lên nhà cô Út Huệ.

Cả tôi lẫn
Thục đều biết cô Út Huệ chỉ là cái cớ. Tôi nhìn bộ mặt xịu xuống của nó, chờ
nghe nó nói câu “Anh chỉ thích chơi với con Rùa”. Nhưng nó chỉ hỏi:

- Anh hứa
làm chuyện gì đó cho con Rùa vẫn chưa xong hả?

- Ờ, chưa
xong. – Tôi lúng túng chà tay lên chóp mũi.

Thục không
hỏi tôi đó là chuyện gì. Nó quay đầu xe, nhắc:

- Ngày mai
anh nhớ về sớm nhé!

Tôi nhìn
theo chiếc lưng gầy gò của Thục, tự nhiên thấy có lỗi với nó. Tôi tự hứa với
mình lần sau về làng tôi sẽ ở cạnh nó nhiều hơn.

Hôm đó, lần
đầu tiên tôi qua chơi nhà con Rùa vào buổi tối. Tiếng mõ đều đều của thầy Điền
từ nhà trước vọng vào tai tôi, lúc bình thường tôi chẳng để ý nhưng tối nay
nghe sao buồn nẫu ruột.

Tôi và con
Rùa lại ngồi trên phiến đá xanh dưới bóng cây bướm bạc. Tôi ngước mặt lên bầu
trời chi chít sao để lẩn tránh ánh mắt dò hỏi của nó.

- Em biết
chòm sao gì đó không? – Tôi chỉ tay lên chòm sao Hiệp sĩ, cố lảng đi tâm trạng
nặng nề.

- Đó là chòm
sao Hiệp Sĩ.

Con Rùa làm
tôi ngạc nhiên quá:

- Sao em
biết?

- Ngoại em
nói. Hồi em còn bé, ngoại em cũng từng đố em như vậy.

Con Rùa vịn
khẽ vào vai tôi:

- Em cảm ơn
anh đã kể nốt cho em nghe câu chuyện về làng Đo Đo. Em vui lắm đó.

Câu nói của
con Rùa kéo tôi về với thực tại. Tôi bùi ngùi buột miệng, nghe tiếng mình lẫn
trong tiếng dế gáy rinh rích dưới chân:

- Hai ngày
nữa anh phải rời làng rồi.

Con Rùa có
vẻ bị bất ngờ trước thông báo của tôi. Nó gần như kêu lên, tôi nghe bàn tay nó
run trên vai tôi:

- Sao hôm
trước anh bảo anh sẽ ở chơi đến hết mùa nắp keng?

- Hôm trước
khác, hôm nay khác.

Tôi nói với
con Rùa lý do tôi phải về Sài Gòn sớm hơn dự tính và nhìn thấy rèm mi dài của
nó chớp vội dưới ánh sao mờ. Từ khi chơi với con Rùa, chưa bao giờ tôi thấy nó
tỏ ra yếu đuối. Trong mắt tôi, nó là một đứa con gái cô độc và cứng cỏi. Ngay
cả khi đối diện với bộ mặt đằng đằng sát khí của ông Bảy Thành lẫn cây súng kíp
không ngừng vung vẩy trên tay ông, nó vẫn hết sức thản nhiên. Thế mà lúc này
mắt nó dường như ngân ngấn nước. Có lẽ nó không nghĩ tôi rời xa nó sớm thế, khi
mà giữa hai đứa tôi đã chớm nở một mối giao tình tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng
sâu đậm.

Trong một
phút xúc động, tôi quên bẵng nỗi bứt rứt về nụ hôn, lặng lẽ quàng tay ôm lấy
vai con Rùa, kéo nó vào sát người tôi.

Con Rùa
không đẩy tôi ra mà nương theo đà ôm, nó ngoan ngoãn ngả đầu lên vai tôi như
tìm một chỗ tựa để nỗi buồn của nó không nghiêng xuống sâu hơn nữa.

Tôi và con
Rùa cứ ngồi bất động bên nhau trong tư thế buồn thiu đó, im lặng nghe tiếng dế
kêu ru ri trong cỏ, nghe hương thơm của đêm chín tới ngấm vào lồng ngực và nếu
có một cử động nhỏ nhặt nào thì đó là do hai đứa thỉnh thoảng ngước lên trời để
xem những vì sao lặng lẽ đổi ngôi.

- Em đừng
buồn nữa! – Cuối cùng tôi nói, ngồi thẳng lưng lên, biết đã tới giờ phải về nhà
đi ngủ nếu không cô Út Huệ sẽ sai bé Loan chạy qua tìm – Rồi anh sẽ về thăm em.

- Bao giờ
anh về lại? – Con Rùa hỏi bằng giọng đong đầy hơi nước, rồi không đợi tôi trả
lời, nó thẫn thờ nói tiếp – Anh nhớ về sớm nhé. Không có anh, em chẳng biết
chơi với ai.

Câu nói này
của con Rùa cày lên tim tôi những rãnh sâu. Mắt cay xè. Tôi đưa tay ôm lấy hai
gò má con Rùa để xoay mặt nó về phía tôi, xốn xang nói:

- Anh không
biết. Nhưng nếu có dịp thì anh sẽ về ngay.

Con Rùa nhìn
tôi và tôi nhìn nó. Đôi mắt nó phản chiếu ánh sao đêm lung linh và khi những
giọt lệ từ từ lăn ra khỏi khóe mắt nó, tôi tưởng như những ánh sao đang bị nỗi
buồn làm cho tan chảy ra.

Như không
thể dừng, tôi nhẹ nhàng kéo khuôn mặt con Rùa lại gần và định đặt lên đó một
cái hôn.

Nhưng lần
này con Rùa giữ chặt hai vai tôi để tôi không thể chạm được vào người nó.

- Đừng, anh!
– Nó nói, giọng dịu dàng.

Tôi khựng
lại, sượng sùng và bối rối, thấy tảng đá tôi ngồi như đã trôi đi. Nhưng khi
gương mặt tôi săp sửa bị sự xấu hổ nướng chín thì con Rùa chợt hỏi:

- Anh có
thích em không?

Phải mất đến
mấy giây ý nghĩa của câu hỏi mới ngấm được vào đầu tôi. Tôi không nghĩ con Rùa
sẽ hỏi tôi một câu như vậy.

- Anh thích
em lắm. – Tôi xao xuyến đáp, lòng ngập tràn yêu thương.

- Em cũng
rất thích anh. – Con Rùa thủ thỉ, nó đưa tay quẹt nước mắt, mặt ngời lên trong
đêm, một nụ cười bẽn lẽn thấp thoáng trôi qua trên môi nó.

Tôi nghe
trái tim tôi cựa quậy sau làn áo. Tôi cảm nhận rất rõ có một con suối bằng kem
đang chảy qua lòng tôi.

- Nhưng bây
giờ em còn nhỏ. Anh đợi thêm một thời gian nữa cho em kịp lớn lên anh nhé!

Con Rùa sụt
sịt nói tiếp, lần này nó buông vai tôi và đứng lên.

- Ờ.

Tôi đáp và
đứng lên theo, nhận thấy mình vừa trả lời cụt ngủn nhưng tôi lại không nghĩ ra
được câu gì xứng đáng với cảm xúc của tôi trong lúc đó. Thực sự nghe nó nói mà
tôi thương nó phát khóc. Con Rùa đang đứng trước mặt tôi đây, lúc này trông tựa
một cô em bé nhỏ. Cô em đó đã dành cho tôi một tình cảm chân thành, trong sáng
và rất đỗi ngây thơ. Nó dặn dò tôi như cô giáo dặn học trò về nhà phải ngoan
ngoãn nhưng lời dặn hồn nhiên và đầy gửi gắm đó đối với tôi chẳng khác nào một
thức ăn kỳ diệu của tâm hồn. Chắc chắn những lời dặn dò của con Rùa sẽ theo tôi
trong những tháng ngày sắp tới, sẽ nuôi nấng và gìn giữ những giấc mơ đẹp đẽ
của tôi cho đến khi tôi gặp lại nó.

Con Rùa hiểu
tiếng “ờ” gọn lỏn của tôi theo cách khác. Khi tôi đi tới chỗ hàng giậu, tự
nhiên nó nói với theo:

- Anh đừng
buồn nhé! Em sẽ lớn! Em sẽ lớn nhanh thôi mà!

Tôi cảm động
ngoảnh lại, không thấy nó đâu. Chắc sau khi vọt miệng, nó mắc cỡ bỏ chạy vào
nhà.

Tít đằng
kia, chỗ ao rau muống, con Cổ Dài đang ngủ say. Dưới ánh sao đêm, con ngỗng
trông như một quả bóng trẻ con bỏ quên ngoài sân vắng.

25

Ngày hôm sau
tôi ở chơi nhà thím Lê từ sáng đến chiều. Tôi đã hứa với thằng Thục tôi sẽ về
chơi với nó và tôi đã làm đúng lời hứa mặc dù hình ảnh con Rùa choán toàn bộ
tâm trí tôi trong ngày hôm đó.

Tôi lại đi
cùng thằng Thục xuống chợ Kế Xuyên lượm nắp keng rồi qua tiệm tạp hóa nhà thằng
Hợi mua bong bóng về thi nhau thổi xem đứa nào thổi được quả bóng to hơn. Hai
đứa phồng mang thổi và giật bắn người một cách thích thú khi những quả bong
bóng thi nhau nổ lốp bốp.

Thằng Thục
còn xúi tôi lấy giấy vụn nhét vô quả bong bóng trước khi thổi, sau đó ngoẹo cổ
ngắm những mẩu giấy bay lượn bên trong khi chúng tôi lúc lắc quả bóng trên tay.

Khi chỉ còn
hai quả cuối cùng, tôi và nó ngậm nước trong miệng vừa thổi vừa nhè nước vô quả
bóng rồi dùng quả bóng nước vừa rượt quanh hè vừa ném nhau.

Đến khi bong
bóng đã nổ đến quả cuối cùng thì đôi môi hai đứa cũng đã kịp nhoe nhoét đủ thứ
màu.

Nó lục túi
tìm những đồng xu rồi rủ tôi lấy giấy trắng đè lên, sau đó lấy bút chì tô cho
đến khi hoa văn của đồng xu in trọn vẹn lên tờ giấy. Hồi bé ở làng, tôi cũng
rất thích thú với trò này nhưng bây giờ tôi bặm môi tô tới tô lui chỉ để cho
thằng Thục vui lòng. Tay tôi miết
đầu bút chì lên tờ giấy trong khi óc tôi mải nghĩ đến con Rùa, đến đôi mắt ầng
ậng nước của nó khi nghe tin tôi sắp rời làng. Cả những câu nói thiết tha của
nó nữa, mỗi lần nghĩ tới là lòng tôi mềm đi.

Bữa đó ăn
trưa xong, tôi đòi lên nhà cô Út Huệ ngay nhưng thằng Thục xịu mặt:

- Anh bảo
hôm nay anh ở chơi với em một ngày kia mà. Bây giờ mới có nửa ngày à.

Thế là tôi
đành phải leo lên phản nằm với nó, rủ rỉ kể chuyện cho nó nghe, lặp lại hình
ảnh ngày xưa giữa tôi với ba nó. Hồi đó, tôi rất mê những câu chuyện của chú
Thảo. Chú không có nhiều chuyện nhưng chú có tài kể chuyện tuyệt hay. Sau này
tôi ham đọc sách cũng nhờ những hạt giống chú Thảo cấy vào tâm hồn tôi trong
những buổi trưa hai chú cháu nằm bên nhau nhiều năm về trước.

Kỉ niệm ngọt
ngào của tuổi thơ sống dậy khiến tôi nguôi nỗi nôn nao đi gặp con Rùa. Thoạt
đầu tôi định kể cho thằng Thục nghe những câu chuyện ngày xưa chú Thảo từng kể
cho tôi nhưng lần nào cũng thế, tôi vừa mở miệng Thục lại nói “Chuyện này ba em
kể cho em nghe rồi.” Cuối cùng tôi phải đem những mẩu chuyện vừa kể cho con Rùa
ra làm quà cho nó.

Nhưng Thục
không phải là thằng nhóc ham nghe chuyện. Nó chỉ thích được nằm cạnh tôi. Tôi kể
chưa dứt câu chuyện về cậu bé thành Padova, nó đã ngủ mất, một cánh tay quàng
ngang ngực tôi.

Tôi nghiêng
đầu ngắm gương mặt tươi tỉnh của nó. Ngay cả trong khi ngủ gương mặt nó cũng
ướp đầy niềm vui.

Gương mặt đó
đã neo chặt tôi xuống mặt gỗ mát lạnh dù đã mấy lần tôi gượm ngồi dậy. Trong
gần một tiếng đồng hồ, tôi nằm thao thức bên cạnh Thục, lắng tai nghe tiếng
chích chòe huýt sáo trên cành me trước ngõ và miên man nghĩ tới cho Rùa.

Cho đến khi
chợt nhớ sáng mai tôi phải xuống đường quốc lộ đón xe đò vào Sài Gòn sớm, tôi
sè sẹ gỡ tay thằng Thục, rón rén leo xuống đất, vọt ra cửa và co cẳng chạy về
phía sông Kiếp Bạc.

Nhưng tôi
vừa đi tới đầu cầu treo đã nghe tiếng thằng Thục gọi rối rít từ phía sau:

- Chờ em
với! Chờ em với!

Tôi ngoảnh
lại, thấy nó đang cưỡi xe đạp phóng gần tới nơi, tóc dựng lên trong gió.

Tôi đành
dừng chân bên cạnh dãy bìm bịp ven sông đợi nó.

- Mày thức
dậy hồi nào vậy? – Tôi hỏi khi Thục đến gần.

Nó leo xuống
khỏi xe, hổn hển:

- Anh đi lẹ
ghê!

Thục không
trả lời thẳng câu hỏi của tôi nhưng tôi đoán được có lẽ nó thức dậy sau tôi
không lâu.

- Mày đi đâu
đây? – Tôi nói tiếp, vẻ phật ý – Về đi, tối tao về ngủ với mày!

- Anh cho em
đi theo với, lát tối em chở anh về!

Giọng thằng
Thục nghe như năn nỉ khiến tôi không thể thẳng tay xua đuổi nó mặc dù lòng tôi
đang rối như tơ. Có thằng em họ bám theo lằng nhằng thế này tôi không biết làm
sao gặp riêng con Rùa để chia tay.

Như hiểu
được sự khó xử của tôi, thằng Thục nói:

- Lát nữa
anh cứ qua chia tay với con Rùa đi. Em ở nhà chơi với bé Loan!

Rất may là
thằng Thục đi sau lưng tôi nên nó không thấy được vẻ mặt sượng sùng của thằng
anh họ nó. Tôi nhè nhẹ thở ra và nói, cố giữ giọng thản nhiên:

- Ờ, tao
chạy qua tạm biệt nó một câu cho lịch sự.

Tôi biết
thằng Thục chẳng tin gì vẻ vờ vịt của tôi. Nhưng tôi dỏng tai cả buổi chẳng
nghe nó châm chọc gì, có thể nó không muốn tôi xấu hổ trong ngày cuối cùng ở
làng, cũng có thể nó đang dồn tâm trí vào việc giữ thăng bằng với chiếc xe đạp
trên những mảnh ván lát cầu chòng chành dưới chân.

- Anh ngồi
lên xe đi, em chở cho! – Thục đề nghị, khi hai anh em vừa qua khỏi cầu.

- Mày chở
tao sao nổi. Để tao chở mày!

Thục bướng
bỉnh:

- Trước nay
toàn anh chở em. Hôm nay tới phiên em chở.

Cuộc tranh
giành giữa hai anh em không biết sẽ kéo dài đến bao lâu nếu lúc đó thằng Thục
không phát hiện một đám bốn, năm người đang xúm xít lố nhố phía trước, cạnh bụi
cúc tần nơi hôm trước con Rùa lom khom hái lá me chua đất.

- Có người
cãi lộn kìa anh!

Đám người
này có lẽ đang gây gổ với nhau, tôi nghe thấy họ to tiếng mặc dù khoảng cách từ
đây đến đó còn khá xa.

- Chạy đến
xem chuyện gì thế mày?

Tôi giục
thằng em, và lật đật ngồi lên yên sau, không buồn giành tay lái với nó nữa.

Tiếng quát
tháo vọng tới mỗi lúc một gần và người đầu tiên tôi nhận ra là ông Bảy Thành.

Người tiếp
theo hiện ra trong mắt tôi là con Rùa. Nó bị bốn người đàn ông vây quanh nên
khi thằng Thục chạy tới thật gần tôi mới nhìn thấy nó.

Phát giác đó
là trái tim tôi thắt lại.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.