Con chó của dòng họ Baskerville - Chương 11
Chương 11
NGƯỜI
ĐỨNG TRÊN CỘT ĐÁ HOA CƯƠNG
Vào
tối hôm đó, tôi không kể được cho Nam tước nghe về cô Laura, vì bác sĩ
Mortimer ngồi chơi bài với ngài đến tận khuya. Nhưng vào ngày hôm sau,
trong lúc ăn sáng, tôi đã thông báo với ngài về sự khám phá của
mình và mời ngài đi Coombe Tracey cùng với tôi. Ban đầu ngài đồng ý
nhưng sau đó ngài cho rằng tôi nên đi một mình. Cuộc viếng thăm này
càng chính thức bao nhiêu thì tin tức thu được càng ít đi bấy nhiêu.
Khi
đến gần Coombe Tracey, tôi bảo dừng ngựa, đi dò hỏi về người đàn bà.
Việc tìm kiếm không khó khăn lắm. Ngôi nhà nằm ở ngay giữa làng.
Không cần lễ nghi thủ tục gì cả, người gia nhân dẫn tôi vào phòng
khách, nơi có một người đàn bà đang ngồi sau máy chữ. Với nụ cười,
cô ta đứng dậy đón tôi, nhưng khi nhận ra tôi là người lạ, cô lại ngồi
xuống ghế, hỏi về mục đích cuộc viếng thăm.
Ngay
từ phút đầu tiên, sắc đẹp của cô đã làm tôi kinh ngạc. Cặp mắt nâu
sáng, tóc màu hạt dẻ, nước da mịn màng ửng đỏ trên đôi má điểm
nhiều tàn hương. Đó là nước da tuyệt đẹp của đóa hồng bạch ẩn giấu
trong trái tim. Tôi xin nhắc lại, ấn tượng ban đầu là rất mạnh mẽ.
Tuy nhiên, sau khi nhìn kỹ, tôi cảm thấy dung nhan của cô có sự thiếu hài
hòa. Trên khuôn mặt ấy có cái gì đó thô thiển, cứng rắn.
-
Tôi đã có hân hạnh được quen biết cụ thân sinh - Tôi nói.
-
Tôi không còn gì liên quan đến cha tôi nữa. Tôi đã cắt đứt mọi quan hệ
với ông ấy và tôi không thể coi bạn của ông ấy là bạn của mình
được. Nếu không có ngài Charles và một vài người từ tâm khác thì tôi
đã chết đói rồi.
-
Tôi muốn nói chuyện về ngài Charles.
Những
nốt tàn nhang hiện rõ trên khuôn mặt tái nhợt của cô.
-
Có chuyện gì khiến ngài quan tâm vậy? - Cô ta hỏi, những ngón tay xúc
động chạm vào các phím máy chữ.
-
Cô quen biết ngài chứ?
-
Nếu tôi còn có thể xoay xở mà sống được, đó là nhờ có ngài ấy.
-
Cô đã trao đổi thư từ với ngài phải không?
Người
đàn bà nhìn tôi rất nhanh và trong đôi mắt bừng lên một tia lửa độc
ác.
-
Hãy cho tôi biết mục đích của những câu hỏi này.
-
Để tránh một vụ tai tiếng không hay. Nào, chúng ta cùng bàn chuyện ở
đây, nếu không thì sẽ đến lúc điều đó nằm ngoài khả năng kiểm soát
của chúng ta.
Người
đàn bà càng tái nhợt hơn. Cô im lặng hồi lâu. Sau đấy cô nhìn tôi và
nói, giọng thách thức:
-
Được, ông muốn biết gì nào?
-
Cô đã trao đổi thư từ với ngài Charles?
-
Vâng, tôi đã hai lần viết thư cảm ơn ngài.
-
Cô còn nhớ ngày tháng của lá thư ấy không?
-
Không.
-
Cô ít khi trao đổi thư từ với ngài, ít khi gặp gỡ ngài. Tuy nhiên
ngài lại rất quan tâm tới công việc của cô. Điều ấy giải thích thế
nào?
Không
cần phải suy nghĩ, bà ta trả lời ngay câu hỏi hóc búa của tôi:
-
Có nhiều người biết quá khứ đau buồn của tôi, và giúp đỡ tôi. Một
người trong số họ là ông Stapleton: ngài Charles đã quen tôi là nhờ có
ông Stapleton giới thiệu.
-
Trong các lá thư gửi cho ngài Charles, bà có hẹn gặp riêng ngài không?
Cô
tức giận đỏ mặt:
-
Tôi coi câu hỏi như thế là không thích hợp, thưa ông?
-
Hãy thứ lỗi cho tôi, thưa cô, nhưng tôi phải buộc lòng nhắc lại câu
hỏi đó.
-
Được, tôi sẽ trả lời: Tất nhiên, không!
-
Ngay cả vào cái ngày mà ngài Charles qua đời cũng thế?
Trong
khoảnh khắc, nước da đỏ đắn trên má cô dịu hẳn đi. Nét mặt quay về
phía tôi phủ một vẻ nhợt nhạt. Cặp môi khô lại run run và tôi đã
thấy trước là một tiếng “không” nữa sẽ được thốt ra.
-
Trí nhớ đã bội bạc với cô thì phải. Tôi có thể trích một câu từ
bức thư của bà. Ở đấy viết thế này: “cầu mong ngài xử sự như một
bậc quân tử, hãy đốt lá thư này, và hãy ở cạnh cửa hàng rào lúc
10 giờ tối!”.
Tôi
ngỡ rằng chỉ một giây sau là cô Laura sẽ ngất xỉu đi, thế nhưng cô đã
tự kiềm chế được mình.
-
Nghĩa là trên đời này không hề có người đàn ông chân chính?
-
Cô thật không công minh với ngài Charles. Ngài đã thực hiện đúng yêu
cầu của cô. Nhưng có người đã đọc lá thư bị cháy. Bây giờ cô hãy
thú nhận đi. Cô đã viết thư cho ngài ngày hôm ấy phải không?
-
Vâng, tôi viết. Tôi làm gì phải chối? - Cô thốt lên - Tôi không hề hổ
thẹn vì lá thư này. Tôi yêu cầu được nói chuyện với ngài và tin
rằng ngài sẽ không từ chối việc giúp đỡ tôi.
-
Nhưng tại sao lại vào một giờ khuya khoắt như vậy?
-
Tôi vừa biết là hôm sau ngài sẽ đi London, có lẽ phải tới vài tháng.
Tôi không thể đi tới đấy sớm hơn.
-
Tại sao là hẹn gặp ngài ở ngoài trời mà không ở trong nhà?
-
Theo ông, người đàn bà có thể xuất hiện một mình ở nhà một người
chưa có gia đình vào lúc muộn mằn như thế hay sao?
-
Thôi được. Chuyện gì đã xảy ra lúc cô đi đến chỗ hẹn?
-
Tôi đã không đi tới đó.
-
Cô Laura?
-
Xin thề với ông, tất cả chuyện ấy là thiêng liêng đối với tôi tôi đã
không đi đâu cả. Tôi đã bị ngăn cản.
-
Cái gì cản trở cô?
-
Đây là việc riêng của tôi, tôi không thể nói được.
-
Như vậy, đúng vào lúc ngài chết, cô không có mặt tại điểm hẹn?
-
Sự thật là thế!
Tất
cả những mưu chước của tôi không dẫn tới đâu cả, cô ta vẫn đứng nguyên
ở vị trí của mình.
-
Cô Laura, cô không muốn nói thật và bởi thế cô sẽ chịu trách nhiệm
về điều đó. Nếu tôi nhờ cảnh sát thì thanh danh của cô sẽ bị tổn
hại. Giả sử là cô không có lỗi lầm gì cả, vậy thì tại sao ngay từ
đầu cô không chịu nhận đã gửi thư cho ngài Charles vào ngày ngài qua
đời?
-
Tôi e rằng người ta sẽ hiểu lầm và tôi sẽ gặp những chuyện chẳng dễ
chịu gì.
-
Vì sao cô khẩn khoản yêu cầu ngài Charles hủy bức thư?
-
Nếu đọc lá thư thì ông đã rõ vì sao rồi.
-
Tôi không nói là tôi đọc lá thư.
-
Ông đã nhớ trọn vẹn một câu kia mà.
-
Chỉ là phần tái bút thôi. Tôi đã nói với cô là lá thư đã bị đốt,
không ai đọc được toàn bộ lá thư. Xin nhắc lại câu hỏi của tôi một
lần nữa: Vì lẽ gì mà cô đã khẩn khoản yêu cầu ngài Charles hủy lá
thư?
-
Điều đó chỉ có liên quan đến tôi thôi.
-
Vậy thì cô cần phòng ngừa cuộc điều tra công khai đấy.
-
Được tôi sẽ kể cho ông nghe tất cả. Ông đã biết rằng tôi lấy chồng
một cách hấp tấp và tôi đã phải luyến tiếc về điều đó.
-
Vâng, tôi đã biết điều đó.
-
Tôi muốn chia tay với người đàn ông độc ác đó. Nhưng hắn cứ ép buộc
tôi phải sống chung. Trước khi viết thư cho ngài Charles, tôi biết rằng
tôi có thể được tự do, nhưng phải có tiền... Biết rõ tấm lòng hào
hiệp của ngài Charles, tôi nghĩ: “Nếu nói cho ngài biết về nỗi cay
đắng của mình, chắc ngài sẽ không từ chối”.
-
Vậy tại sao cô không đến nơi hẹn?
-
Bởi vì tôi đã nhận được sự giúp đỡ của người khác.
-
Vậy cần phải viết thư nói rõ vì sao bà không đến được?
-
Tôi đã làm như thế nếu tôi không đọc bài báo viết về cái chết của
ngài vào sáng hôm sau.
Câu
chuyện hoàn toàn chặt chẽ; những câu hỏi của tôi không thể làm lay
chuyển vẻ hợp lý của nó. Chỉ có thể kiểm tra tất cả điều này
bằng một cách: làm sao biết được cô Laura có thật sự định ly dị với
chồng vào thời gian xảy ra vụ án mạng hay không.
Tôi
từ biệt cô, rối trí và chán chường. Tuy nhiên khi nhớ lại khuôn mặt
của người phụ nữ, cách cư xử của cô vào thời gian nói chuyện, tôi
càng ngày càng tin rằng cô ta còn giấu nhiều điều. Tại sao cô ta đột
nhiên tái xanh như thế? Tại sao cô ta buộc phải thú nhận từng điều
chỉ sau khi bị bắt bẻ? Tại sao cô ta không đến nơi hẹn vào lúc tấn bi
kịch xảy ra? Chắc mọi chuyện đó không đơn giản. Quả không thể làm gì
thêm ở đây nữa. Buộc phải lần theo những dấu vết khác đưa tới các
hang đá trên khu đầm lầy vậy.
Barrymore
nói rằng người lạ ẩn náu tại một trong những hang động bỏ hoang,
nhưng ở đây có vô số hang động. May mắn là tôi đã nhìn thấy con người
ấy trên đỉnh cột đá hoa cương. Như vậy, cần bắt đầu tìm kiếm ở đấy
Tôi sẽ khám xét từng hang động ở chỗ đó, tôi sẽ buộc hắn phải tự
xưng danh, phải thú nhận là tại sao hắn lại đeo đẳng việc theo dõi
chúng tôi. Nếu cần, tôi sẽ phải dùng súng. Hắn đã thoát khỏi tay
Holmes trên đường phố đông người Regent; còn ở đây, trên khu đầm lầy
trống không này, hắn sẽ không làm nổi điều đó. Tôi sẽ rất hân hoan
nếu truy lùng được hắn và làm vẻ vang cho ông thầy của tôi. Biết bao
lần sự may mắn đã chống lại chúng tôi, nhưng giờ đây nó đã quay lại
giúp tôi dưới bộ cánh của ông Frankland.
-
Chào bác sĩ Watson! - ông Frankland chào hỏi hết sức vui vẻ - Hãy cho
ngựa nghỉ ngơi chút đã? Rẽ vào đây uống cạn chén, mừng tôi.
Sau
khi biết mối quan hệ của ông Frankland với cô con gái, tôi không thể có
tình thân ái với ông. Tuy nhiên, vì tôi cần cho người đánh xe ngựa trở
về nhà, để đi một mình nên tôi trườn ra khỏi xe ngựa, dặn người đánh
xe ngựa báo cho ngài Henry biết là tôi sẽ trở về vào lúc ăn trưa,
rồi theo Frankland đến thẳng phòng ăn.
-
Hôm nay là một ngày trọng đại - ông ta nói trong tiếng cười thích thú
- Tôi thắng hai vụ kiện liền. Bây giờ, bọn người ở đây sẽ hiểu rằng
luật pháp là luật pháp, rằng tôi sẵn sàng giáng đòn trừng phạt
xuống đầu những kẻ không biết điều. Tôi đã đạt được quyền tự do đi
qua vườn của ông già Middleton. Họ thật đáng nguyền rủa! Họ hãy biết
rằng không một ai được phép chà đạp lên những luật lệ hương thôn mà
không bị trừng trị. Ngoài ra, tôi cũng đã rào con đường đi vào rừng,
nơi bọn người của lão Fernworthy thường đến cắm trại. Họ tưởng rằng
họ có thể để lại những chai không và những mẩu giấy vụn ở đâu cũng
được! Hai vụ án đã kết thúc và cả hai đều có lợi cho tôi, thưa bác
sĩ Watson. Từ lâu tôi chưa có một ngày sung sướng như thế kể từ khi
tôi bắt ngài John Morland phải chịu trách nhiệm về việc săn bắn trái
phép ngay trong rừng săn của ông ta.
-
Ông đạt được điều đó bằng cách nào vậy?
-
Ngài hỏi cái phòng lưu trữ của tòa án ấy, thưa ngài. Đáng công đọc
lắm, thưa ngài. - Frankland chống Morland - Vụ án sẽ lan tới London. Nó
làm tôi tốn phí đến 200 bảng, nhưng tôi đã thắng ông ta.
-
Vụ này đem lại cho ông cái gì?
-
Không có gì cả, hoàn toàn không có gì cả. Tôi chỉ thực hiện cái
nghĩa vụ công dân của mình. Nhưng đêm nay dân làng sẽ lại đốt hình
nộm của tôi, nhà chức trách ở địa phận chúng ta xử sự hoàn toàn
đáng hổ thẹn, thưa ngài? Tôi có quyền nhờ cậy vào sự bảo trợ của
họ, thế mà họ đã không bảo vệ tôi? Ngài hãy nhớ đấy, rồi đây vụ
án “Frankland chống Nữ hoàng” sẽ thu hút sự chú ý của xã hội cho mà
coi.
-
Bằng cách nào vậy?
Ông
già ném cho tôi một cái nhìn nhiều ý nghĩa:
-
Vì tôi có thể cho họ biết một chuyện mà họ thèm khát muốn biết.
Nhưng tôi sẽ không giúp những tên vô lại ấy.
Tôi
nóng lòng tìm cớ nào để mau chóng thoát khỏi ông già ba hoa này,
thế nhưng những lời nói sau cùng của ông ta đã khiến tôi lưu tâm. Vì
vậy, khi ông vừa ngừng lời, tôi đã hỏi với giọng dửng dưng:
-
Có lẽ lại vụ săn bắn trái phép chứ gì?
-
Ha ha? Không, ông bạn của tôi ơi, đấy là một công việc cực kỳ nghiêm
trọng. Nó liên quan tới tên tù khổ sai vượt ngục kia!
Tôi
giật thót mình:
-
Ông biết chỗ hắn ẩn náu?
-
Chỗ chính xác thì tôi không biết, nhưng tôi có thể đưa cảnh sát lần theo
dấu vết của hắn. Chẳng lẽ để lùng bắt hắn, chúng ta không cần biết
ai mang đồ ăn cho hắn hay sao?
Ông
già càng đến gần sự thật, tôi càng tỏ ra e dè:
-
Vâng, đúng vậy. Nhưng làm sao ông biết được tên tù khổ sai vẫn còn lẩn
lút ở trong đầm lầy?
-
Thì chính mắt tôi đã trông thấy người mang đồ ăn kia mà.
Tim
tôi thắt lại khi nghĩ tới Barrymore. Nếu ông ta rơi vào tay lão già
này thì tình thế của ông sẽ rất nguy nan.
-
Ngài hãy tưởng tượng xem, một thằng nhóc mang đồ ăn - Frankland tiếp
tục - Hàng ngày tôi nhìn thấy hắn qua ống viễn kính ở trên mái nhà
tôi. Nó luôn luôn theo một con đường và vào thời gian nhất định. Nó đi
gặp ai, nếu không phải là tên tù khổ sai?
Tôi
thở phào nhẹ nhõm, mừng cho Barrymore. Thế là cuối cùng cái may mắn
đã đến.
Nghĩa
là Frankland đã lần ra dấu vết của một người trốn trong khu đầm lầy,
nhưng đó không phải là người tù khổ sai. Nếu tôi có thể moi ở ông
già tất cả những gì ông ta biết thì điều đó sẽ giúp tôi đỡ nhọc
ông và đỡ tốn thời giờ.
-
Thế mà tôi cứ tưởng đấy là con trai của một người chăn cừu nào ở
đấy. Có lẽ chú ta mang đồ ăn cho cha mình.
Ông
già hách dịch trợn mắt nhìn tôi:
-
Ngài tưởng thế à? - ông chỉ tay về phía khu đầm lầy, nói tiếp -
Ngài có nhìn thấy cột đá hoa cương kia không? Rồi quả đồi phía sau
đó nữa? Đó là một nơi nhiều đá nhất trên cả khu đầm lầy, ở đấy
thì làm gì có cừu? Giả thiết của ngài quả là không có cơ sở, thưa
ngài.
Tôi
nhìn nhận là tôi không để ý tới điểm này. Frankland thích chí, tiếp
tục nói huyên thuyên:
-
Thưa ngài, ngài có thể tin rằng không bao giờ tôi lại đưa ra những kết
luận vội vàng cả. Đâu có phải là lần đầu tôi trông thấy chú bé.
Mỗi ngày, cứ hai lần nó... Gượm đã, ngài Watson?... Đây là ảo giác
hay có một cái gì đang chuyển động trên sườn đồi thế kia?
Thật
vậy, ở cách tới vài dặm có một điểm đen nhỏ trên sườn đồi.
-
Hãy lên đây, thưa ngài, hãy lên đây! - ông già vừa kêu vừa theo cầu
thang leo lên trên - Ngài sẽ tận mắt mình nhìn thấy nó.
Trên
mái nhà bằng phẳng có một kính viễn vọng cỡ lớn. Frankland lao nhanh
tới ống kính, la thét ầm ĩ:
-
Mau lên, bác sĩ Watson, mau lên! Nó lẫn vào sau núi mất.
Quả
vậy, một chú bé với tay nải sau vai đang chậm chạp theo sườn núi leo
lên trên. Rồi chú lên đến đỉnh núi. Hình dáng của chú in lên trên
khoảng trời xanh biếc. Chú bé lén lút đưa mắt nhìn khắp mọi hướng,
rồi lẩn vào sau núi.
-
Thế nào, tôi có đúng không?
-
Đúng là một cậu bé đang làm một việc bí mật.
-
Tôi thề sẽ không hé răng nói nửa lời cho cảnh sát biết, bác sĩ
Watson ạ, ngài cũng phải im lặng. Ngài có hiểu không? Tuyệt đối im
lặng!
-
Tùy ý ông thôi.
-
Họ coi thường tôi. Khi mọi tình tiết của vụ án “Frankland chống Nữ
hoàng” được phơi bày thì làn sóng công phẫn sẽ nổi lên trên khắp đất
nước. Thế nào, đã đến lúc ngài cần đi rồi phải không? Lẽ nào ngài
không nốc hết bình rượu để chào mừng sự kiện đáng vui này hay sao?
Tôi
từ chối lời mời uống thêm rượu và cũng thuyết phục ông khỏi phải
đưa tôi về. Khi ông ta còn có thể nhìn thấy tôi thì tôi đi theo đường
lớn, nhưng sau đấy tôi rẽ thẳng tới quả núi nhiều đá, nơi chú bé
lẩn vào đó.
Lúc
tôi lên đến đỉnh núi thì mặt trời đã khuất. Những triền đồi thoai
thoải bên kia đã chìm trong bóng tối xa xa, ở phía chân trời, một đám
sương mù bay là là và từ đó hiện ra hình dáng huyền ảo của thị
trấn Belliver và Vixentor. Chung quanh vắng vẻ và yên tĩnh. Chỉ có con
chim lớn màu xanh tựa như chim hải âu đang lượn lờ trên bầu trời xanh
thẳm. Con chim và tôi, đấy là hai sinh vật duy nhất giữa vòm trời
rộng lớn và vùng đất hoang vắng. Khoảng rộng bao la trần trụi của
khu đầm lầy, sự thiếu vắng con người, bí mật chưa được khám phá,
tầm quan trọng của nhiệm vụ đặt ra cho tôi, tất cả đã làm buốt giá
trái tim tôi. Không trông thấy chú bé ở đâu cả. Nhưng ở giữa các quả
núi ngay phía dưới tôi, có những hang đá cổ sơ mà giữa vòng cung của
chúng có một cái hang, vòm mái vẫn còn nguyên vẹn có thể che chở
con người vào lúc thời tiết xấu. Tim tôi đập mạnh khi nhận ra cái
hang này.
Tôi
len lén đến gần cái hang đá vắng vẻ đó. Tôi đi đến gần hơn và tin
rằng nơi đấy có người ở. Một lối mòn hiện lên lờ mờ giữa tảng đá
dẫn tới khe hở dùng làm lối ra vào. Bên trong hoàn toàn im lặng. Con
người bí ẩn này hoặc đã trốn tránh ở đây hoặc đang đi lang thang trên
khu đầm lầy. Thần kinh tôi căng đến tột độ trong khi chờ cuộc đụng
độ. Tôi quẳng điếu thuốc đi, tay nắm chắc chuôi súng lục, tiến nhanh
tới lối ra vào, rồi nhìn vào bên trong: hang đá trống không.
Trên
chiếc giường đá của người thời đại đồ đá có cái mền được bọc
trong áo mưa. Trong bếp lò là một đống tro, cạnh đó có nồi niêu và
một chiếc thùng còn đến một nửa nước. Đống vỏ đồ hộp rỗng không,
chứng tỏ có người sống ở đây không phải ngày đầu tiên. Và khi mắt
đã quen với cảnh tranh tối tranh sáng, tôi nhìn thấy ở trong góc
chiếc ca sắt và một chai rượu nặng. Ở giữa là phiến đá bằng phẳng
dùng làm bàn, trên bàn có chiếc tay nải nhỏ. Trong tay nải có bánh
mì và nước trái cây. Sau khi xem xét tất cả những thứ ấy, tôi có ý
đặt tay nải trở lại chỗ cũ, đột nhiên trái tim tôi thắt lại. Trên
phiến đá có một mảnh giấy viết những hàng chữ gì đó. Tôi cầm lấy
tờ giấy, và sau khi phân biệt rất khó nhọc những nét chữ viết ngoáy
bằng bút chì, tôi đã đọc được những từ này:
“Bác
sĩ Watson đã đi đến Coombe Tracey”.
Đứng
bất động với mẩu giấy trong tay, tôi suy ngẫm về ý nghĩa của lá thư
ngắn này. Kẻ lạ mặt không phải đang săn đuổi tôi chăng? Không phải chỉ
một mình hắn theo dõi tôi, mà hắn và một người khách, có lẽ là
chú bé này. Và đây chính là bản báo cáo mới nhất của người ấy?
Có lẽ từng bước đi của tôi đều bị theo dõi từ lúc tôi sống ở đây?
Vậy mà trong suốt thời gian ấy, tôi không hề có cảm giác rằng ở đây
có những lực lượng đang hoạt động, và những lực lượng đó đã giăng
những tấm lưới tinh vi nhất mà mãi tới bây giờ mới cảm thấy sự rung
động mỏng mảnh của tấm lưới ấy!
Tôi
đưa mắt nhìn khắp mọi phía nhưng không tìm thấy cái gì thêm nữa. Tôi
không tìm được những dấu vết qua đó có thể phán đoán về hắn, về
những ý định của hắn. Chỉ có thể nói như sau về hắn: Hắn hình như
là một kẻ khổ hạnh, hắn không coi các tiện nghi sinh hoạt có ý
nghĩa gì đáng kể. Nhớ lại những trận mưa vào những ngày gần đây,
nhìn khe đá toang hoác ở cửa ra vào của hang đá, tôi hiểu rằng hắn
đã bị cuốn hút vào công việc của mình thật ghê gớm. Hắn là ai vậy?
Tôi thề là sẽ không rời khỏi hang đá khi chưa tìm hiểu tất cả chuyện
đó đến nơi đến chốn.
Mặt
trời đã lặn, bầu trời ở phía tây đỏ rực, ánh hoàng hôn trải ra trên
mặt nước phía xa của vùng đầm lầy những vệt đỏ sẫm. Xa xa nổi lên
những chiếc tháp của lâu đài. Cách xa những chiếc tháp này là một
làn khói nhẹ bay lơ lửng trên mái nhà Grimpen. Giữa mái nhà đó và
lâu đài Baskerville, phía sau quả đồi, là ngôi nhà của anh em Stapleton.
Buổi chiều đem lại cho tất cả cảnh vật vẻ êm ả thanh bình. Nhưng tôi
lo ngại về sự bất ngờ khủng khiếp đang đến gần từng giây. Thần kinh
tôi căng thẳng, nhưng tôi ngồi trong hang tối với vẻ hoàn toàn quả
quyết, kiên trì chờ đợi kẻ trú ngụ trong hang.
Và
cuối cùng, tôi nghe hắn tới. Gót giày hắn đụng phải đá. Một lần...
Lại lần nữa... Tiếng những bước chân càng gần hơn, gần hơn nữa... Tôi
lùi nhanh vào góc tối nhất, lên cò súng ngắn. Bên ngoài, tất cả đều
im ắng, dường như hắn đã dừng lại. Rồi tiếng những bước chân lại
nổi lên, và bóng của ai đó che khuất cửa hang. Bỗng có một giọng
nói rất quen thuộc vang lên:
-
Một buổi chiều thật tuyệt vời, anh Watson! Tại sao lại ngồi tại một
nơi ngột ngạt như thế, ở ngoài trời dễ chịu hơn nhiều.