Con dâu nhà giàu - Chương 157

Chương 157: Nói dối

Hồ
Giai Giai nhanh chóng bị đưa vào.


ta đột nhiên bị gọi lên lầu năm, vốn có chút nghi hoặc khó hiểu nhưng khi bước
vào, nhìn thấy vợ chồng Triệu Hi Thành và Lưu Văn Chí đang cúi đầu kia thì tim
hoảng loạn, sắc mặt tái mét lại.


ta đi vào, đi qua Lưu Văn Chí thì lén lườm anh ta một cái, Lưu Văn Chí ngẩng
đầu nhanh chóng trừng mắt nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu.

Hồ
Giai Giai không khỏi lầm bầm trong lòng, chẳng lẽ thằng cha này đã bị điều tra
ra? Đúng là kẻ ngu xuẩn! Chỉ chút chuyện nhỏ cũng làm không xong, xem ra nhất
định là đã khai cả mình ra, hừ, không phải ra mình phát tán thì việc gì phải
thừa nhận?

Lúc
này, Tổng giám đốc công ty nói:

- Lưu
Văn Chí, anh nói ảnh là do Hồ Giai Giai chụp, giờ Hồ Giai Giai ở đây, anh có
dám đối chất với cô ấy không?

Hồ
Giai Giai bỗng nhiên cảm thấy một ánh mắt sắc bén nhìn mình, cô ta thoáng ngẩng
đầu thì đối mặt với ánh mắt lạnh lùng đáng sợ của Triệu Hi Thành. Hồ Giai Giai
rùng mình, vội cúi đầu, càng quyết tâm đánh chết cũng không nhận.

Lưu
Văn Chí thấy Tổng giám đốc nói vậy thì vội ngẩng đầu trả lời:

- Giám
đốc, chính là Hồ Giai Giai chụp ảnh, ảnh chụp này chính là sau khi dạ yến đêm
đó chấm dứt, cô ấy đưa cho tôi!

Sau
đó anh ta quay đầu nhìn về phía Hồ Giai Giai, oán giận nói:

- Ảnh
là do cô chụp, cô bảo tôi phát tán ra ngoài, giờ tôi bị cô hại thảm rồi.

Tổng
giám đốc nhìn về phía Hồ Giai Giai, trầm giọng nói:

- Hồ
Giai Giai, ảnh này thực sự là do cô chụp?

Chu
Thiến nghe đến đó thì đã có thể khẳng định nhất định là Hồ Giai Giai chụp ảnh
kia. Đoạn thời gian đó, cô ta vốn ở gần bên mình chỉ dựa vào mâu thuẫn của mình
và Hồ Giai Giai là có thể đoán, hơn nữa, ngoài Hồ Giai Giai ra thì ai có tâm tư
hiểm độc được như thế? Về phần Lưu Văn Chí, anh ta vẫn luôn theo stylist lớn ở phòng
trang điểm khác, cơ hội chụp ảnh không nhiều. Hồ Giai Giai này thực sự hận mình
đến nước đó sao? Mình đã làm gì mà khiến cô ta phải hủy diệt mình thì mới chịu
cam tâm?

Chu
Thiến nhìn cô ta, ánh mắt lộ ra vẻ phẫn nộ mà Triệu Hi Thành thì lại nắm chặt
tay cô như đang an ủi cô vậy. Chỉ là ánh mắt anh nhìn Hồ Giai Giai càng sắc
lạnh, sắc mặt càng thêm âm trầm.


Hồ Giai Giai như thể không cảm nhận được những điều này, cô ta ngẩng đầu nhìn
về phía Tổng giám đốc, vẻ mặt mơ hồ:

- Tổng
giám đốc, rốt cuộc mọi người đang nói gì? Ảnh chụp gì? Tôi không hiểu!

Lưu
Văn Chí nghe cô nói vậy thì giận tím mặt, anh ta chỉ vào Hồ Giai Giai lớn tiếng
nói:

- Cô
giả ngu cái gì! Rõ ràng chính cô gửi ảnh cho tôi. Trong điện thoại tôi vẫn còn
tin MMS của cô, số điện thoại cũng là của cô. Cô chối đi đâu?

Hồ
Giai Giai vẫn tỏ vẻ vô tội, cô ta mở to mắt nhìn Lưu Văn Chí, đôi mắt xinh đẹp
ngập nước như tiểu thiên sứ thuần khiết

- Lưu
Văn Chí, tôi thực sự không hiểu anh nói ảnh chụp là ảnh gì. Còn chuyện điện
thoại của tôi thì từ trước buổi dạ yến đó đã bị trộm đi rồi, sao tôi còn dùng
điện thoại mà gửi ảnh cho anh được?

Sau
đêm đó, Hồ Giai Giai đã đổi máy, đổi số là vì dự phòng tình huống hôm nay. Về
phần chiếc điện thoại trước kia thì cô ta đã giấu kỹ trong nhà.

Mấy
vị quản lý cấp cao nghe bọn họ nói mà nghi hoặc, chẳng biết ai đúng ai sai.

Lưu
Văn Chí thấy mọi người đều nghi ngờ mình thì không khỏi toát mồ hôi lạnh. Anh
ta nhìn vẻ mặt vô tội của Hồ Giai Giai mà hận không thể xông lên bóp chết cô ả.
Thì ra cô ta ngay từ đầu đã tính toán sẵn, anh chỉ là người chịu tội thay! Lòng
dạ quá ác độc.

Anh
ta vừa tức vừa vội, dưới cơn xúc động vội nắm cổ tay cô ta, giận dữ nói:

- Cô
nói dối! Ảnh của Hi Tuấn và Thiệu Lâm rõ ràng là cô chụp! Cô muốn trả thù Thiệu
Lâm! Cô đừng hòng mà đổ mọi trách nhiệm lên đầu tôi.

Anh
ta sống chết nắm chặt lấy cổ tay Hồ Giai Giai khiến bàn tay cô ta tím lại.

Hồ
Giai Giai cố nhịn đau mà giả bộ giật mình:

- Cái
gì? Ảnh Hi Tuấn và Thiệu Lâm là do anh chụp? Thiệu Lâm là bạn học của chúng ta
mà! Cho dù anh muốn làm trợ lý của Khắc Y, muốn loại đối thủ lớn nhất là Thiệu
Lâm thì cũng không nên làm chuyện bỉ ổi như vậy. Giờ bị bắt còn định đổ lên đầu
tôi sao? Anh quá vô liêm sỉ đó!

Tổng
giám đốc và mọi người nghe được lời Hồ Giai Giai thì đều nhíu mày suy nghĩ. Cô
ta nói không phải không có đạo lý, đây đúng là một động cơ. Tống Thiệu Lâm bởi
vì chuyện này mà suýt bị sa thải, nếu chuyện không được làm sáng tỏ thì cơ hội
của anh ta cũng tăng lên một chút. Vì vậy, ánh mắt nhìn Lưu Văn Chí càng thêm
phần nghi ngờ.

Lưu
Văn Chí giận đến độ cả người run lên, mặt anh ta lúc đỏ lúc tím, khi thấy mọi
người đều tin lời Hồ Giai Giai thì không thể nhịn được nữa, dùng sức mà bạt tai
Hồ Giai Giai. Khuôn mặt trắng nõn của Hồ Giai Giai lập tức hiện lên vết dấu tay
đỏ hồng, cô ta bắt đầu ôm mặt khóc òa.

- Người
vô liêm sỉ nhất chính là cô! Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã ác độc như vậy!

Lưu
Văn Chí nhìn Tổng giám đốc:

- Tổng
giám đốc đừng tin cô ta, cô ta đang nói dối. Điện thoại của cô ta không hề bị
trộm, là cô ta chụp!

Thấy
Tổng giám đốc yên lặng không nói thì lại nhìn về phía bọn Chu Thiến mà nói:

- Thiệu
Lâm, là cô ta làm, thật sự là cô ta làm! Cô ta hận cô, muốn trả thù cô, chính
miệng cô ta nói với tôi như vậy. Cô ta diễn rất giỏi, rất mưu tính, cô đừng tin
cô ta.

Lúc
này Lưu Văn Chí hoàn toàn hoảng loạn, vội đến độ xoay mòng mòng như chong
chóng, trán toát mồ hôi lạnh không ngừng, sắc mặt tái nhợt lại. Nếu sự tình
thực sự đổ hết lên đầu anh ta thì có lẽ anh ta sẽ phải ngồi tù. Nhưng rõ ràng
anh ta biết chân tướng lại không có chứng cứ, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu
nói chẳng có sức thuyết phục, thực sự khó để người khác tin tưởng.

Hồ
Giai Giai bụm mặt khóc nhưng trong lòng lại cười lạnh. Cô ta đi đến trước mặt
Tổng giám đốc, lấy trong túi ra chiếc điện thoại, vừa khóc vừa nói:

- Tổng
giám đốc xem đi, đây là điện thoại mới của tôi, trước kia thực sự là tôi bị
trộm, cũng chẳng biết có phải là bị người có lòng dạ xấu xa trộm đi làm chuyện
ác rồi đổ vấy lên người tôi hay không nữa…

Nói
xong cô ta bắt đầu khóc lê mang hoa vũ, trông vô cùng thuần khiết, tội nghiệp,
đáng yêu…

Đang
lúc mọi người sắp tin lời cô ta thì Chu Thiến lại lạnh lùng nói:

- Di
động bị trộm trước khi chuyện xảy ra thì vốn cũng rất miễn cưỡng, được rồi, cho
dù là thế đi, di động bị trộm đổi chiếc mới là đúng nhưng sao còn phải đổi số
điện thoại? Cái này không phải là rất lạ sao?

Lưu
Văn Chí như người đi trong đêm đen nhìn được tia sáng, vội vàng gật đầu phụ
họa:

- Đúng!
Ai lại đi đổi số điện thoại dùng đã quen của mình?

Hồ
Giai Giai nức nở nói:

- Tôi
chỉ là muốn đổi số mới, số trước tôi không thích. Sao chứ, chẳng lẽ đổi số cũng
không được?

Lúc
này, Triệu Hi Thành đứng lên cười lạnh nói:

- Vừa
khóc vừa gây rối thật phiền phức. Nếu việc này đã có điểm đáng ngờ thì thế này
đi, cứ giao hết cho công an, để công an điều tra là được, ai thật ai giả cũng
dễ dàng tra ra ấy mà.

Tổng
giám đốc nghe anh nói vậy thì thoáng nhíu mày, công ty cũng không muốn làm lớn
chuyện, dù sao cũng là chuyện có liên quan đến danh dự của công ty. Nhưng
chuyện đã đến nước này thì cũng chỉ có thể nhờ đến cảnh sát nếu không sẽ thật
khó ăn nói với Hi Tuấn và Thiệu Lâm. Lập tức, ông nhìn hai người khẽ lắc đầu.
Một khi chứng thực rằng họ làm chuyện này thì hai người này đừng hòng tồn tại ở
đây.

Mặt
Hồ Giai Giai tái mét, quên cả khóc, ngơ ngác mà đứng đó. Báo công an! Bọn họ thực sự sẽ báo công an sao? Đang
dọa cô thôi phải không?

Sắc mặt của Lưu Văn Chí cũng vô
cùng khó coi, thực sự phải đến công an thì cho dù chứng minh ảnh không do anh
chụp thì vẫn là anh phát tán ảnh, không biết có bị ngồi tù không?

Triệu Hi Thành nhìn bọn họ mà
cười lạnh trong lòng. Anh lấy điện thoại di động, bấm số của sở cảnh sát, nghe
tiếng ấn phím cả Hồ Giai Giai và Lưu Văn Chí đều chấn động, sau đó không hẹn mà
cùng hét lớn:

- Đừng!

- Đã muộn rồi!

Triệu Hi Thành nhìn bọn họ chằm
chằm, ánh mắt ngoan lệ:

- Thiệu Lâm vốn không muốn làm
tuyệt tình nhưng chuyện này thực sự các người quá độc ác, bất kể là ai tôi cũng
không thể bỏ qua được. Nếu thực sự vô tội thì cảnh sát cũng sẽ không làm oan
các người đâu. Chỉ là…

Anh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt
càng lạnh hơn:

- Chỉ sợ hai người chẳng ai là
người vô tội cả thôi!

Không lâu sau, tiếng còi xe
cảnh sát hú vang truyền đến.

Nghe tiếng này, sắc mặt cả hai
đều trắng bệnh. Lưu Văn Chí run run người, vọt tới bên Chu Thiến nói:

- Thiệu Lâm, nể tình chúng ta
từng là bạn bè, cậu tạm tha cho mình đi. Ảnh thực sự không phải do mình chụp!
Mình không muốn ngồi tù. Cuộc sống của mình mới chỉ bắt đầu, mình không muốn
đánh mất nó như vậy.

Chu Thiến nhìn anh ta, nhẹ
nhàng nói:

- Lưu Văn Chí, cho dù ảnh không
do cậu chụp nhưng cũng là do cậu truyền ra. Từ đầu đến cuối cậu đều biết việc
này, dù không là chủ mưu nhưng cũng là tòng phạm. Cậu có biết vì chuyện này mà
tôi và người nhà tôi phải chịu bao nhiêu khổ sở không, thiếu chút nữa tôi bị
đuổi khỏi công ty! Chẳng qua là vì vị trí trợ lý của Khắc Y mà cậu đối xử với
tôi như vậy mà còn nói đến hai chữ bạn bè với tôi sao? Cậu thực sự khiến tôi
thấy lạnh người.

Lưu Văn Chí nghe xong thì đầy
vẻ hối hận, môi giật giật nhưng không nói thêm được gì.

Hồ Giai Giai lo lắng vô cùng,
cô ta không ngờ Triệu Hi Thành thực sự gọi cảnh sát, giờ phải làm sao đây? Cảnh
sát sẽ tra ra chân tướng sao? Cô ta liệu có phải ngồi tù không? Lưng cô ta toát
mồ hôi lạnh, hai tay nắm chặt, móng tay cắm chặt vào thịt, hơi thở dần trở nên
dồn dập.

Cô ta không nhịn được mà oán
hận lườm Chu Thiến một cái, vì sao bọn họ phải ngoan tuyệt như thế? Giờ chẳng
phải cô ta vẫn rất tốt sao? Cô ta chẳng làm sao cả, một khi đã thế, vì sao còn
muốn hại mình ngồi tù?

Như là cảm nhận được ánh mắt
của cô ta, Chu Thiến nhìn lại về phía cô ta, cô ta thấy Chu Thiến nhìn qua thì
lại sợ hãi cúi đầu.

Hành lang truyền đến tiếng bước
chân hỗn độn, nặng nề. Hồ Giai Giai không nhịn được mà run người, cô ta thực sự
có thể lừa gạt cảnh sát hay sao? Không được, cô ta không muốn đến cục cảnh sát.

Cảnh sát vào cửa, Triệu Hi
Thành bước ra chào hỏi bọn họ, nói sự tình ngọn nguồn, sau đó, cảnh sát tiến
lên bắt người.

Nhìn bóng cảnh sát bước từng
bước tới gần, Hồ Giai Giai liên tục lui về phía sau, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ,
môi tái nhợt lại.

- Xin theo chúng tôi về cơ quan
cảnh sát điều tra.

Giọng nói của cảnh sát lạnh
lùng như băng, ánh mắt cũng sắc lạnh. Hồ Giai Giai vô cùng khủng hoảng, nước
mắt lại trào ra. Cô ta đẩy cảnh sát trước mặt, chạy ra ngoài, vừa khóc vừa kêu:

- Tôi không muốn đến đồn công
an, tôi muốn tìm anh tôi.

Cảnh sát nhanh chóng giữ chặt
cô ta lại làm cho cô ta không thể động đậy. Hồ Giai Giai khóc lớn.

Với tất cả những điều này,
Triệu Hi Thành cũng không hề biến sắc dường như mọi điều này chẳng có gì là lạ.

Chu Thiến cũng chỉ lạnh lùng
nhìn, lúc này, cô sẽ không mềm lòng nữa.

Hồ Gia Hào thấy có chuyện lớn
thì cũng tới xem, thấy cảnh này thì hoảng sợ nói:

- Sao lại thế này?

Tổng giám đốc kéo anh ta qua
rồi kể lại mọi chuyện. Hồ Gia Hào vừa tức vừa vội, anh ta đi đến bên em gái, giận
dữ hỏi:

- Giai Giai, chuyện này rốt
cuộc có phải là em làm không? Nhân lúc còn chưa tới sở cảnh sát, em nói cho anh
biết đi, nếu không thì không kịp đâu.

Lúc này Hồ Giai Giai đã không
thể giữ được bình tĩnh nữa, cô ta bị cảnh sát dọa hoảng hốt, cô ta chỉ biết là
quyết không thể thừa nhận việc này trước cảnh sát nên ra sức lắc đầu:

- Không phải, không phải em
làm!

Chu Thiến thầm lắc đầu, mãi đến
lúc này cô ta vẫn không chịu thừa nhận, căn bản là không có ý hối cải. Mình hết
lần này đến lần khác tha cho cô ta liệu có phải là gián tiếp khiến cô ta trở
nên như thế.

Hồ Gia Hào cũng không chắc chắn
rằng em mình liên quan đến không nhưng anh biết, chỉ cần em gái mình vào sở
cảnh sát thì nhất định sẽ phải chịu khổ. Hơn nữa, điều này cũng sẽ ảnh hưởng
đến danh dự của em gái mình, dù trong sạch cũng sẽ bị người khác nghi ngờ.
Không thể để em gái mình đến đồn công an được.

Hồ Gia Hào đi đến bên Chu
Thiến, vẻ mặt cầu xin:

- Triệu phu nhân…

Anh ta vừa ngẩng đầu thì Chu
Thiến đã lạnh lùng cắt lời:

- Thầy Hồ, thầy không cần nói
gì hết! Chuyện này cách giải quyết tốt nhất là giao cho cảnh sát! Nếu em gái
thầy vô tội thì cô ấy vẫn mãi trong sạch. Nếu thực sự là cô ấy làm… Cô ấy cũng
sẽ nhận được sự trừng phạt thích đáng. Em không thể tha thứ cho cô ấy hết lần
này đến lần khác được, em không vĩ đại được như thế. Thầy Hồ, thầy cũng biết
rồi đó, em đã cho cô ấy bao nhiêu cơ hội? Nhưng cô ấy đã từng hối cải sao? Cô
ấy chỉ càng làm mọi chuyện thêm trầm trọng hơn thôi. Lần này, bất luận thế nào
em cũng sẽ không bỏ qua được. Cứ đem việc này giao cho cảnh sát đi. Cô ấy bị
trừng phạt thế nào cũng là tự làm tự chịu, không liên quan gì đến thầy hết

Hồ Gia Hào suýt chút nữa khóc:

- Nhưng nó tuổi còn nhỏ, không
hiểu chuyện…

Chu Thiến không nhịn được quát
lớn:

- Đủ rồi, cô ấy không nhỏ, đã
trưởng thành, đã đến lúc phải chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của mình rồi.
Chính vì thầy hết lần này đến lần khác giải vây cho cô ấy nên lá gan cô ấy mới
càng lúc càng lớn! Lần này thầy hãy tỉnh táo lại đi, cô ấy cứ thế này thì thầy
có thể bảo vệ được mấy lần nữa? Nhân lúc cô ấy còn chưa gây họa lớn hơn thì cho
cô ấy một bài học đi. Như vậy với cô ấy mà nói cũng là một chuyện tốt.

Hồ Gia Hào bị cô nói mà không
ngóc nổi đầu lên.

Bên kia, Lưu Văn Chí bị cảnh
sát kéo đi về phía trước, bước chân lảo đảo, vẻ mặt héo rũ đầy tuyệt vọng, hối
hận. Lúc đi qua Hồ Giai Giai thì lại đầy thống hận.

Hồ Giai Giai nắm chặt tay anh
trai, chết cũng không buông, bù lu bù loa:

- Anh ơi, đừng để cảnh sát bắt
em đi, bọn họ sẽ đánh em, sẽ vu oan giá họa! Triệu gia mượn cớ để chỉnh em, anh
ơi, cứu em đi!

Cảnh sát đi sau có lẽ bị cô ta
khóc lóc đến mất kiên nhẫn, dùng sức đẩy vào lưng cô ta rồi quát:

- Cô nói hươu nói vượn gì thế!
Chúng tôi là cảnh sát nhân dân sẽ không làm mấy chuyện này. Nếu cô không làm
thì quyết sẽ không oan uổng cô đâu.

Hồ Gia Hào gỡ tay em gái, đau
lòng nói:

- Giai Giai, đừng sợ. Chỉ cần
em không làm việc này thì nhất định sẽ không sao! Anh tin Triệu phu nhân sẽ
không vu oan em đâu.

Nói xong liếc nhìn về phía Chu
Thiến.

Triệu Hi Thành nhìn thấy thì hừ
mạnh một tiếng, nhìn lại đầy khinh thường:

- Em gái mình là loại người nào
mà anh còn không biết à? Chuyện này cô ta có làm hay không chẳng lẽ anh không
biết? Nếu cô ta như vậy, nếu tôi thực sự muốn chỉnh cô ta thì cần thiết phải
nhờ đến cảnh sát sao?

Hồ Gia Hào bị anh nói vậy mà
cúi đầu, nói không nên lời.

Lòng Hồ Giai Giai vô cùng sợ
hãi, nhưng giờ cũng chẳng có cách nào khác, chỉ hi vọng lý do thoái thác của
mình có thể lừa được cảnh sát. Cô ta thất tha thất thểu, khóc sướt mướt đi
theo cảnh sát xuống lầu, sau đó lại dưới con mắt bao người mà lên xe cảnh sát.
Mọi người chỉ trỏ, bàn tán rồi nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường khiến cô ta
hận không thể đào lỗ mà chui vào. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ cô ta mất mặt như
vậy, cô ta vừa hận vừa xấu hổ. Hồ Giai Giai ngồi trong xe cảnh sát, lấy tay che
mặt, lớn tiếng khóc lóc.

Bên cạnh, Lưu Văn Chí giận dữ
đá cô ta một cước, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Cô là yêu tinh hại người, giờ
vẫn còn khóc được à! Tôi xem xem cô lừa được cảnh sát hay không? Hồ Giai Giai,
nếu cô hại tôi ngồi tù thì đời này tôi cũng sẽ không bỏ qua cô đâu.

Hồ Giai Giai không dám lại
tranh chấp với anh ta trước mặt cảnh sát, sợ lộ dấu vết nên chỉ khóc giả đáng
thương, không để ý đến anh ta. Lưu Văn Chí còn muốn đánh nhưng lại bị cảnh sát
ngăn lại. Lưu Văn Chí lúc này mới yên tĩnh lại, chỉ là ánh mắt nhìn cô ta thì
như hận không thể tiến lên cắn chết nàng.

Hai hôm sau, cục cảnh sát đưa
tin tới. Hồ Giai Giai tuy rằng vẫn luôn nói dối nhưng cảnh sát là những người
có kinh nghiệm, chỉ chút kĩ xảo của cô ta sao có thể qua mắt được. Chẳng những
vạch trần lời nói dối của cô ta mà còn đến tận nhà lục soát tìm ra bằng chứng.
Chiếc điện thoại như cô ta nói là bị trộm đi cũng bị tìm ra. Vì cô ta không
nghĩ chuyện lại lớn như vậy, hơn nữa trong đó còn có bức ảnh của Lưu Văn Chí
nên không vứt nó đi được. Không ngờ bây giờ lại thành chứng cứ phạm tội của cô
ta. Hồ Giai Giai hối cũng không kịp, chứng cứ như núi, muốn chối cũng khó.

Phạm nhân nhận tội rồi thì bị
đưa ra xét xử, cuối cùng tòa án phán xử Hồ Giai Giai bị tù hai năm mà tòng phạm
Lưu Văn Chí thì bị một năm tù, lập tức chấp hành.

Sau khi tuyên án, Hồ Giai Giai
hét to một tiếng rồi ngất xỉu. Còn Lưu Văn Chí thì như nổi điên mà định xông
tới đánh Hồ Giai Giai, sự điên cuồng khiến cảnh sát nhất thời không thể ngăn lại
được, mãi đến khi cả ba người phải xông lên can thì mới an vị lại, ôm đầu khóc
rống.

Hôm đó, Chu Thiến không đến xem
xét xử. Triệu Hi Thành hỏi cô vì sao không tới xem hai kẻ hại mình có kết cục
gì. Chu Thiến tay cầm vòi phun nước, vừa tưới nước cho cây vừa nói:

- Làm gì chứ? Cô ta và người
nhà của mình đã đủ đau lòng rồi, sao em còn đến cho bọn họ thêm khó chịu. Em
cũng chẳng muốn đi xem những cái này. Nhìn cũng chẳng dễ chịu gì.

Triệu Hi Thành ôm cô từ đằng
sau, nhẹ giọng nói:

- Anh còn nghĩ lần này em lại
không đành lòng mà bỏ qua bọn họ cơ.

Chu Thiến buông vòi phun nước,
xoay người ôm lấy vòng eo săn chắc của anh rồi khẽ nói:

- Không, lần này bọn họ thiếu
chút nữa hại Hi Tuấn, ai biết lần sau có thể hại đến anh hay không. Em không
muốn để bọn họ có cơ hội đó. Bọn họ bị trừng phạt là đúng tội rồi, em không hề
áy này gì cả.

Cô khẽ tựa đầu vào vòm ngực
rộng lớn của anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh:

- Em muốn mọi người đều phải an
toàn, vui vẻ. Em muốn mãi mãi ở bên mọi người.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.