Bẫy văn phòng - Chương 21 phần 1
Chương 21
Về đến nhà, Đàm Bân vào phần email đã xóa, lấy lại email ấy.
Phần nội dung rất dài.
Đàm Bân, bức thư này không nên gửi đến hòm thư của em, nhưng
anh nghĩ, hòm thư công ty là nơi mà em để tâm đến nhất.
Từ lần đầu gặp gỡ, anh đã bị thu hút bởi sự nhạy cảm, nhanh
nhẹn của em, nhưng hôm nay anh lại rất mong em sẽ chậm lại một chút. Anh gửi
bức thư này không phải để cầu xin sự tha thứ của em, mà vì anh muốn cho em biết
sự thật, có rất nhiều điều mà lúc đối diện với em, anh không thể nói ra.
Việc đấu thầu thu mua lúc đầu, chính anh đã xúc tiến việc gặp
gỡ giữa Tony và Điền Quân, vấn đề trong việc thu mua của MPL, anh nhìn thấy rất
rõ nhưng anh lại không nhắc nhở em, là do anh đã quá lưu tâm đến mối ân oán
trước kia với MPL, hơn nữa còn liên quan đến đối tác hợp tác với công ty anh
hiện nay. Trên thương trường, anh rất xin lỗi. Nhưng em yêu à, anh phải nói thế
nào thì em mới tin anh, phía sau bất kỳ một doanh nghiệp lớn nào đều có chuyện
tranh giành lợi nhuận, chứ không đơn giản như em nghĩ, mỗi người một việc, sao
có thể làm tốt được tất cả, kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh. Em
phải bình tĩnh xem xét mọi việc, như vậy mới có thể tiếp cận chân tướng của sự
việc. Ban ngày anh đã có được ít thông tin từ các nguồn khác nhau, hy vọng sẽ
giúp được em.
Một là, sự thất bại của MPL chủ yếu là do sự bất mãn đã kéo
dài nhiều năm của các lãnh đạo cấp cao của Phổ Đạt, đây chính là bài học cho
MPL. Nếu như lãnh đạo công ty ra mặt giải quyết, đồng thời lợi dụng các công ty
địa phương quen dùng thiết bị MPL gây áp lực với tổng bộ, sự việc sẽ có biến
chuyển, bước tiếp theo không chừng lại có thêm cơ hội.
Hai là, việc đấu thầu thu mua thất bại chưa chắc là việc xấu,
có thể giúp bên em hạ quyết tâm thay đổi tình hình. Loại hình tập trung thu mua
này mỗi năm một lần, lợi nhuận sẽ ngày càng giảm xuống cho đến khi không thể
chấp nhận được nữa thì sẽ trở thành vô bổ. Thứ mà Phổ Đạt cần nhất hiện nay
chính là sự kích thích tăng trưởng nghiệp vụ. Trong tệp đính kèm là tài liệu mà
nhiều năm anh thu thập được, hy vọng sẽ có ích cho em.
Xin em hãy đồng ý với anh một việc, đừng dễ dàng bỏ cuộc,
cũng đừng hành động bốc đồng, nếu không, em sẽ mãi không thể vượt qua được khó
khăn của bản thân, mãi mãi cảm thấy bản thân là kẻ thất bại.
Sự nghi ngờ của em về tình cảm của anh, anh chẳng thể nói
được gì. Ngày đầu tiếp cận em đúng là anh có động cơ không đơn giản, nhưng thời
gian trôi đi, anh đã dần dần từ bỏ điều đó, em là người biết nghĩ trước nghĩ
sau và biết giới hạn của bản thân, có một số việc em mãi mãi không bao giờ có
thể làm được. Nhưng Đàm Bân à, anh chỉ muốn hỏi một câu, chúng ta quen nhau đã
lâu thế rồi, em không cảm nhận được chút tình cảm chân thành nào của anh sao?
Những lời em nói…
Bức thư đến đây thì dừng, Đàm Bân vò đầu, tưởng tượng ra tâm
trạng lúc anh viết những dòng chữ này, trong lòng vô cùng day dứt.
Theo tính khí của anh, một lúc mà giải thích nhiều như vậy, e
rằng đã đến giới hạn rồi.
Cô không thể đoán ra được, nếu như cô nhìn thấy bức thư này
sớm hơn vài tiếng thì cô sẽ phản ứng thế nào, nhưng lúc này đây, những thứ này
không quan trọng nữa, cô chỉ mong anh tai qua nạn khỏi.
Tệp đính kèm là một bản excel, thời gian sửa đổi cuối cùng là
sáu rưỡi sáng hôm đó.
Mở file đó ra, cô như hít phải một luồng khí lạnh.
Đây là dữ liệu những con số mà giá trị của nó không thể nào
tính được, những tài liệu cụ thể về khách hàng và phân tích hoạt động nghiệp vụ
ở mười mấy tỉnh hiện ra trước mắt, không biết là anh đã bỏ ra bao nhiêu công
sức mới thu thập được.
Anh đã gửi tất cả cho cô.
Cánh tay giữ chuột của Đàm Bân toát mồ hôi, cô gục mặt giữa
hai cánh tay, hồi lâu cũng không ngẩng lên được.
Đọc lại bức thư lần nữa, nỗi đau lại dội lên, việc thu mua
giờ đây chẳng liên quan gì đến cô nữa rồi. Rất lâu sau cô mới ngồi thẳng dậy,
xem lại một lượt nội dung bức thư, lưu lại rồi xóa vĩnh viễn.
Cô đứng trước cửa sổ hồi lâu, lời của mẹ nuôi cứ vang vọng
trong tâm trí cô.
Có lẽ trên đời này, tất cả những câu chuyện về việc sống với
nhau đến bạc đầu răng long có cốt truyện khác nhau nhưng lại có chung một kết
cục, đó là, nếu có tình cảm chân thành thì cuối cùng nhất định sẽ bao dung và
tha thứ cho nhau tất cả.
Yêu một người là yêu cả mặt tốt lẫn mặt xấu của người ấy.
Cô mở cửa sổ ban công, gió lạnh chợt ùa đến, đem vào phòng
bầu không khí tươi mát, khiến tinh thần con người sảng khoái.
Ngày hôm sau, Trình Duệ Mẫn tỉnh lại trong phòng chăm sóc đặc
biệt, ba ngày sau được chuyển đến phòng hồi sức, bắt đầu cho phép người thân
đến thăm.
Trước khi đến bệnh viện, Đàm Bân không lựa chọn các bộ trang
phục cô vẫn thường mặc, lần này cô mặc một chiếc áo len màu xanh, bên trong là
chiếc áo sơ mi hoa màu san hô.
Chiếc áo sơ mi này được mua vào mùa xuân, hôm nay mới mặc lần
đầu, màu sắc tươi sáng khiến cô trở nên thật rực rỡ, da dẻ căng mịn, tóc tai
mượt mà.
Cô tự ngắm mình trong gương, cảm thấy khác lạ, đến bác sĩ Cao
Văn Hoa nhìn thấy cô cũng phải ngạc nhiên. Nhưng anh ta rất nhanh đã ý thức
được thân phận của mình, chỉ dặn đi dặn lại cô: “Trái tim cậu ấy vẫn còn rất
yếu… giống như quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào, đừng khiến cậu ấy bị kích
động, đừng để cậu ấy nói quá nhiều…”
Đàm Bân mở cửa ra vào, bất luận cô rón rén, cẩn thận thế nào
thì vẫn có tiếng quần áo sột soạt nên đã đánh thức Trình Duệ Mẫn.
Anh hơi hé mắt. Nhìn thấy cô, trong ánh mắt hiện rõ niềm vui,
anh cố gắng mỉm cười.
Trên người anh vẫn còn một đống dây dợ lằng nhằng, Đàm Bân
vuốt vuốt mái tóc anh, dường như anh cũng muốn cười một chút, khóe miệng mấp
máy, nước mắt cũng trào lên nơi khóe mắt.
“Đàm Bân…” Anh nói ra được hai tiếng mà đã tiêu hao rất nhiều
sức lực, rồi thở gấp.
“Đừng nói gì cả.” Đàm Bân ghé vào tai anh thủ thỉ. “Bác sĩ
bảo anh cần tĩnh dưỡng, không được nói… Anh không phải nói gì nữa, em hiểu hết
rồi.”
Trình Duệ Mẫn lại khẽ lắc đầu, hình như nói rằng: “Em không
hiểu.”
Đàm Bân ngồi lên chiếc ghế bên cạnh giường, nhẹ nhàng vuốt ve
từng ngón tay anh, vì anh không thể cử động nên tay rất lạnh, trên tay có nhiều
vết thâm tím.
“Bức thư đó…” Cô nhẹ nhàng đưa tay lên, rồi chầm chậm nói:
“Tony gửi giúp anh rồi.”
Không khí bên trong phòng chợt yên tĩnh, Trình Duệ Mẫn nhìn
cô chăm chú, ánh mắt có vẻ vô cùng phức tạp.
Đàm Bân nói: “Em đọc và xóa đi rồi, bây giờ em chẳng còn nhớ
gì cả.”
Anh nhìn cô, từ khuôn mặt đến quần áo, rồi nhìn vào mắt cô,
nói không thành lời nhưng khẩu hình miệng cho thấy anh đang nói hai từ: “Đồ
ngốc.”
Đàm Bân cười cười: “Kẻ ngốc thường dễ có hạnh phúc.”
Ngón tay Trình Duệ Mẫn khẽ động đậy, rồi anh vẽ lên tay cô
vài nét.
Đàm Bân nghĩ ngợi giây lát rồi cũng hiểu được ý của anh, xòe
bàn tay, đặt ngón tay anh lên đó.
Ngón trỏ tay trái của anh bắt đầu vẽ.
Đàm Bân tập trung nhìn và hình dung. N… O…
T… T…O…
Not to be a loser[1].
[1] Không phải là kẻ thất bại.
Câu mà anh muốn nói với cô vẫn là câu nói đó: “Đừng dễ dàng
bỏ cuộc, cũng đừng hành động bốc đồng, không thì em sẽ mãi không thể vượt qua
khó khăn của bản thân, mãi mãi cảm thấy bản thân là kẻ thất bại.”
Đàm Bân cắn chặt răng mới có thể khống chế được nỗi đau buồn
không mong muốn ập đến trong lòng. Cô gật đầu. “Em hiểu rồi, em biết mình nên
làm gì.”
Thực tế thì những ngày qua cuộc sống của cô không được tốt
cho lắm.
Những đồng nghiệp quan tâm thật lòng hay giả tạo hoặc ghét bỏ
cô đều gây khó khăn cho cô, vì muốn giữ tinh thần thoải mái trước mặt anh mà cô
gần như kiệt sức.
Trình Duệ Mẫn nắm lấy hai ngón tay cô, hơi mạnh một chút,
trong ánh mắt chất chứa lời xin lỗi lẫn sự nuối tiếc.
Đàm Bân nắm chặt tay anh, đáp trả anh bằng một nụ cười để anh
yên lòng. Trước đây cô thực sự không biết rằng, ánh mắt của một người lại có
thể truyền đạt nhiều điều phức tạp như vậy.
Nhiệt độ trong phòng bệnh có vẻ hơi cao, lòng bàn tay cô có
vẻ hơi nóng, nhiệt độ cùng với mùi nước hoa thoang thoảng trên người cô cứ dần
thấm sâu vào trái tim anh.
Cuối cùng Trình Duệ Mẫn cũng nhắm mắt lại, ngủ mê man do tác
dụng của thuốc an thần.
Ánh nắng của một ngày mùa đông xuyên qua tấm kính cửa sổ,
chiếu vào phòng, tinh khiết và ấm áp đến nỗi khiến con người ta cảm thấy mê
man. Đàm Bân hôn lên tay anh.
Lúc này phía sau có tiếng mở cửa rồi tiếng bước chân tiến lại
gần, có người nào đó đặt tay lên vai cô.
Đàm Bân quay lại, mỉm cười, đứng dậy, nhường chiếc ghế duy
nhất ở trước giường cho người đó.
Bước vào phòng là một người phụ nữ vô cùng nho nhã, mái tóc
ngắn màu nâu nhìn rất hiền lành, dáng người mảnh mai, khi nhìn kỹ mới thấy được
những nếp nhăn tuổi tác.
Đàm Bân lặng lẽ bước ra, dành thời gian cho hai mẹ con đã rất
lâu rồi không được gặp nhau.
Ánh sáng ở hành lang có vẻ hơi tối khi cô vừa mới bước ra từ
một nơi có ánh sáng chói lòa, thị lực của cô nhất thời bị hạn chế, chỉ nhìn
thấy một người đứng ở chỗ ngược sáng, không rõ khuôn mặt của đối phương.
Người đó đến gần, chẳng nói một lời, ôm cô thật chặt, rất lâu
không buông.
Chiếc cổ áo lông vũ mềm mại của người đó cọ vào má cô, cảm
giác êm êm, ấm ấm, đó là người mà đã rất lâu cô không gặp, Văn Hiểu Tuệ.
“Sao cậu lại đến đây?” Đàm Bân ngạc nhiên.
“Cao Văn Hoa sợ tớ làm cậu thêm hỗn loạn nên đã không nói cho
tớ biết, tớ vừa mới nghe chuyện, sợ cậu không chịu được nên vội qua đây.”
Đàm Bân mỉm cười, giọng nói lại có chút nghẹn ngào: “Không
sao, cậu xem, tớ rất khỏe mà.” Có nhiều lúc người thân thiết với cô nhất lại là
người bạn gái nhiều năm này.
Đứng ở góc rẽ vào thang máy, Văn Hiểu Tuệ châm một điếu
thuốc, đưa cho cô. “Anh ấy sao rồi?”
“Cũng tạm ổn rồi, chủ yếu là sau khi ra viện, một thời gian
không được làm việc.”
“Anh ấy trẻ như vậy, sao lại bị thế này?”
“Anh ấy không quan tâm đến bản thân, cứ chịu đựng mãi.” Đàm
Bân cầm lấy điếu thuốc, hút hai hơi mới nhớ ra mình đã cai thuốc, đành dập đi,
vứt vào thùng rác. “Tớ cũng bất cẩn, bình thường anh ấy có nhiều triệu chứng kỳ
lạ như vậy nhưng tớ cũng mặc kệ, rõ ràng biết anh ấy cả đêm không được nghỉ
ngơi, còn cố tranh cãi, nói những lời đả kích anh ấy.”
Sự việc đã xảy ra nhiều ngày trước rồi, nhưng nghĩ tới cảnh
tượng ngày hôm ấy mà cô vẫn thấy vô cùng hối hận, rùng mình sợ hãi. Nếu như
không có Dư Vĩnh Lân nhắc nhở, hậu quả không biết sẽ ra sao.
Văn Hiểu Tuệ giậm chân một cái, trách móc. “Cao Văn Hoa đáng
ghét, sao không nói sớm cho tớ biết chứ?”
“Anh ấy rất tốt, cậu đừng có suốt ngày bắt nạt anh ấy nữa.”
Đàm Bân cười cười. “Tớ không sao thật mà, nửa năm nay ra ra vào vào bệnh viện
còn nhiều hơn mười năm trước cộng lại.”
Văn Hiểu Tuệ ôm chầm lấy vai cô. “Ngoan nào, vui lên đi! Mọi
chuyện ổn rồi, đừng có dằn vặt bản thân mãi. Sự việc xấu nhất đã qua, sau này
chỉ còn việc tốt và tốt hơn thôi.”
“Tớ hiểu mà.” Đàm Bân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. “Người
xưa có câu: Tái ông đắc mã, an họa tri phúc[2]. Mùa đông rồi sẽ qua
thôi, đúng không?”
[2] Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa
hay là phúc.
Mùa đông năm ấy rất lạnh, tuyết rơi nhiều, đó cũng là một mùa
đông với nhiều sự kiện và cú sốc bất ngờ.
Trước tiên, kết quả chấm thầu vòng đầu tiên tập trung thu mua
của Phổ Đạt một lần nữa lại rơi vào trạng thái ảm đạm. Gói thầu kỹ thuật xếp vị
trí thứ nhất là của công ty Chúng Thành, vị trí thứ hai là MPL, FSK đứng vị trí
thứ ba.
Sau khi tính tổng điểm tiêu chuẩn kỹ thuật và thương mại thì
MPL bị loại, công ty Chúng Thành với số điểm thầu thương mại không tồi, cùng
với điểm chỉ tiêu kỹ thuật đứng đầu đã vươn lên vị trí dẫn đầu.
FSK đã từng là tập đoàn có thị phần nhiều nhất, trong nhiều
năm đã có vị trí khá ổn định trong ngành này, nhưng do điểm chỉ tiêu kỹ thuật
và thầu thương mại thấp hơn Chúng Thành nên đành ấm ức đứng sau.
Kết quả này đã khiến cho lãnh đạo bên FSK khá sốc, nhưng lại
không thể không cảm thấy hả hê khi đối thủ cạnh tranh là MPL bị thất bại một
cách thảm hại.
Vài ngày sau, công bố điểm số của năm nhà cung ứng, trong đó
điểm thị phần của FSK và Chúng Thành gần ngang nhau, lần lượt là ba mươi bảy
phần trăm và ba mươi hai phần trăm.
Kết quả này đã đưa đến cho bên Chúng Thành thắng lợi tuyệt
đối, còn đối với FSK, cho dù đã có sự nhượng bộ về giá cả nhưng cũng không thể
làm tăng điểm thị phần, giấc mộng chiến thắng coi như vỡ tan tành, đây là một
sự đả kích khá lớn đối với họ.
Trò chơi này càng ngày càng biểu hiện rõ sự mất định hướng và
trượt dốc.
Nhưng trong cục diện hỗn loạn, MPL tưởng rơi vào đường cùng
thì bất ngờ lại có một con đường sống được mở ra. Xem ra bài học mà Phổ Đạt
muốn dạy dỗ, không chỉ riêng mình MPL hứng chịu.
Sau khi vòng một kết thúc, không cần biết là vui hay buồn,
thắng hay thua, năm nhà cung ứng bắt đầu cuộc đàm phán thương mại về thiết bị
cốt lõi lần một và đấu thầu thiết bị ngoại vi vòng hai.
Lãnh đạo bên MPL thì lại bận rộn lấy lòng lãnh đạo cấp cao
bên Phổ Đạt. Phó chủ tịch quản lý MPL phạm vi toàn cầu Smith vội đến Trung
Quốc, đi thăm Ngụy Minh Sinh, tổng giám đốc của Phổ Đạt, cố gắng bù đắp những
sơ suất không chu đáo trước đây. Đến cả Tổng giám đốc điều hành Lý Hải Dương
vốn đã bị loại trừ, cũng thử dùng mối quan hệ cùng học nhiều năm trước đây để
nói tốt với Tổng giám đốc Ngụy, hy vọng có thể đem lại cơ hội cho MPL.
Nhưng tất cả những điều này bây giờ chẳng liên quan đến Đàm
Bân nữa, cô lặng lẽ cùng với Vu Hiểu Ba, Kiều Lợi Duy chuyển giao công việc và
bắt đầu bắt tay vào việc phát triển thị trường với nhiệm vụ mới.
Sau bao ngày tháng, cuối cùng Kiều Lợi Duy cũng kết thúc tình
trạng phân chia quyền lực với Đàm Bân, nguyện vọng đã được thỏa mãn, trở thành
giám đốc kinh doanh của toàn bộ khu vực phía bắc.
Ngày tuyên bố chính thức tin tức đó, Vương Dịch bắt gặp Đàm
Bân trong nhà vệ sinh, khóe mắt đỏ hoe.
“Thật không công bằng! Tại sao lại là lỗi của cô? Rõ ràng là
do tổng bộ quan hệ không được tốt…”
Đàm Bân cầm lấy tay cô ấy, nhìn vào gương với vẻ mặt hết sức
tự nhiên, trả lời: “Tôi ở vị trí đó, chắc chắn phải chịu trách nhiệm, chẳng có
gì để nói cả…”
“Nhưng mà sau này tôi phải báo cáo với lão
Kiều…”
Đàm Bân lau sạch tay rồi vỗ vỗ vai Vương Dịch. “Đừng nghĩ
nhiều, cố gắng làm tốt việc của cô đi, khi đã hiểu rõ công việc rồi thì làm với
ai cũng giống nhau thôi. Còn nữa, sau này nhớ rõ, đừng nói những điều không nên
nói ở trong WC, đây không phải là nơi an toàn.”
Vương Dịch chớp chớp mắt như đã hiểu, Đàm Bân cười với cô rồi
mở cửa, bước ra.
Cô kiên trì ganh đua với chính bản thân mình, chỉ là vì muốn
có một câu trả lời thỏa đáng cho mình, cô không muốn vài năm sau khi nghĩ lại
cảnh tượng này chỉ thấy mình là một kẻ thất thế và trốn thoát, để lại một vết
đen không thể xóa được trong sự nghiệp.
Cô cũng đang chờ đợi cơ hội.
Mặc dù cô vẫn không biết cơ hội đó là gì, khi nào sẽ tới.
Cô chỉ biết rằng, không có ai lúc nào cũng ở trên đỉnh vinh
quang hay ở mãi dưới đáy vực. Lúc thoái trào, chỉ có thể cắn răng mà kiên trì,
muốn thành công thì chắc chắn phải trả giá.
Đàm Bân đưa Vu Hiểu Ba đi gặp khách hàng của Phổ Đạt, vừa là
để từ biệt vừa để giới thiệu người mới.
Đi qua văn phòng của Điền Quân, cô đứng ngoài cửa một lát,
điều chỉnh nét mặt, cười rạng rỡ rồi đẩy cửa bước vào.
Điền Quân nhìn thấy cô, có chút ngập ngừng, vẻ mặt như tỏ ra
muốn xin lỗi. Đàm Bân không biết đó có phải là điều cô cần hay không.
Vu Hiểu Ba và Điền Quân vừa gặp mà như đã quen, hoặc là do
hai người cùng quê nên mới nhanh quen như vậy, ba người nói chuyện rất vui vẻ
cả buổi chiều.
Trên đường về công ty, Đàm Bân cảm thấy người mỏi nhừ, cô cố
tập trung tinh thần lái xe, chẳng nói lời nào.
Vu Hiểu Ba ngồi ở ghế lái phụ, nhìn thấy sắc mặt của cô, do
dự vài lần rồi mới nói: “Cherie, cảm ơn cô, thực sự từ đáy lòng tôi rất cảm ơn
cô…”
Đàm Bân bị anh ta chọc cười. “Lẽ nào những lời cảm ơn trước
đây của anh đều không xuất phát từ trái tim?”
“Không phải!” Vu Hiểu Ba phát hiện mình đã nói sai, có chút
ngượng ngùng. “Ý tôi là, tôi rất khâm phục cô, là con gái mà có thể chịu được
áp lực lớn thế này, còn không để lộ chút cảm xúc.”
“Đó là vì mặt tôi dày.” Đàm Bân nhẹ nhàng chuyển hướng, sau
đó nói thêm: “Lại chẳng có trái tim nữa.”
Vu Hiểu Ba cười rồi chợt im lặng. Anh ta dụi dụi mắt rồi nói:
“Cô biết không? Bây giờ cấp trên đang nỗ lực xử lý, vì muốn chen chân vào vòng
đấu thầu lần hai, điểm chỉ tiêu kỹ thuật xếp thứ hai của chúng ta chính là sự
khích lệ lớn nhất. Hôm đó tôi có nói với ngài Lý, lúc đó nếu không có sự kiên
trì của cô thì MPL không thể ở vị trí thứ hai được.”
Nhớ lại cảnh tượng khó khăn lúc đó, Đàm Bân bật cười, không
muốn tiếp lời, nhẫn nại nghe anh ta nói.
Vu Hiểu Ba tiếp tục: “Cho đến hôm nay Tổng giám đốc Ngụy
không kiên trì nữa, thiếu chút nữa đã cho ông ta một lối thoát, cho nên rất cần
bên kỹ thuật của Phổ Đạt nói tốt cho MPL vài câu, đến bây giờ cũng chỉ có cô
mới có khả năng nói chuyện với Tổng giám đốc kỹ thuật Trần Dụ Thái mà thôi.”
Đàm Bân ngoái đầu nhìn anh ta một cái. “Anh muốn tôi đi gặp
anh ta?”
“Tôi biết yêu cầu này hơi quá, thực sự xin lỗi.” Câu khó nói
cuối cùng cũng nói ra được, Vu Hiểu Ba thấy rất thoải mái. “Cherie, coi như cô
giúp tôi một việc, được không?”
Khuôn mặt Đàm Bân chẳng biểu hiện cảm xúc gì, cứ hướng về
phía trước, tay nắm bánh lái lúc thì chặt, lúc thì lỏng, nghĩ một lúc lâu, mặc
dù cảm giác như có viên đá đè lên ngực nhưng cô vẫn nói: “Được.”
Bởi vì cô lập tức nhớ tới một người có thể giúp đỡ Vu Hiểu
Ba.
Trong những ngày này cô liên tục tìm kiếm những điểm đột phá
trong việc tiêu thụ loại hình dịch vụ mới. Nhờ có bản tài liệu mà Trình Duệ Mẫn
gửi, cô đã đưa ra bốn thành phố có điều kiện phát triển khá vững làm điểm khởi
đầu cho sự nghiệp bán hàng mới.
Thành phố đầu tiên chính là Thượng Hải, thuộc quyền quản lý
của Vu Hiểu Ba.
Cô nể mặt anh ta, gọi điện cho Trần Dụ Thái, vẫn hẹn gặp ở
trà lầu Sentosa. Kể từ lần uống trà ở đây, hình như Trần Dụ Thái không còn coi cô
như người ngoài nữa.
Có điều không dám quá lỗ mãng, vẫn giữ thái độ tôn trọng và
khoảng cách hợp lý, không thân thiết hơn, dù sao đối phương cũng là khách hàng.
Có điều đã biết được tính tình của anh ta, con người này
không thích nghe những lời phê bình, chỉ trích, bất kể là nhằm vào anh ta hay
cấp dưới của anh ta. Vì vậy cô không thể đưa ra yêu cầu nào, chỉ là trong lúc
uống trà, tiện miệng nói một câu: “Những ngày qua tôi nghe được tin có khá
nhiều công ty địa phương đang lo lắng, họ đều nói rằng việc thu mua lần này,
mặc dù chi phí đã giảm xuống rồi, nhưng vẫn mang đến không ít phiền phức cho
họ, đặc biệt là bên kỹ thuật, áp lực của họ rất lớn.”
“Ừ.” Trần Dụ Thái chậm rãi thưởng thức trà rồi ngẩng lên nhìn
cô. “Bọn họ nói những gì?”
“Bọn họ nói, trước đây đều sử dụng sản phẩm của MPL, nhân
viên kỹ thuật cũng quen với sản phẩm của MPL gần mười năm, giờ đây, nếu thay
nhà cung ứng, sẽ xảy ra vấn đề là cùng tồn tại sản phẩm của hai nhà cung ứng,
vấn đề tương thích là vấn đề đầu tiên được đặt ra, rất có khả năng ảnh hưởng
đến chất lượng dịch vụ, nhân viên kỹ thuật cũng phải được đào tạo lại, không
những mất thời gian mà còn lãng phí nhân công. Bây giờ mọi công việc đều do cấp
trên chỉ đạo, nếu vì những nguyên nhân này mà ảnh hưởng đến công việc, vậy thì
bộ phận kỹ thuật đứng ra chịu tội đầu tiên?”
Trần Dụ Thái dừng uống trà, cánh tay ngừng lại trên không
trung một lát rồi mới đặt tách trà xuống, chậm rãi nói: “Toàn nói nhảm, những
vấn đề mạo hiểm này đều đã được tính trước khi bắt đầu làm dự án, làm gì mà
nghiêm trọng như vậy?”
“Vậy tại sao một dự án lớn như thế lại không suy xét chu đáo?
Haizz… Tôi cũng chỉ nói theo những gì người ta bàn tán mà thôi.”
Trần Dụ Thái “ừ” một tiếng, cầm tách trà, đưa lên miệng thì
mới nhận ra tách trà đã cạn.
Đàm Bân bật cười, biết rằng anh ta đã bắt đầu lo lắng.
Người quyết định cuối cùng của bộ phận kỹ thuật là Trần Dụ
Thái, giờ khắc này vừa hay cũng đang ở thời điểm sóng to gió lớn của việc cải
tổ thị trường, những phàn nàn về kỹ thuật bắt đầu nhiều lên, mọi chuyện đến tai
Tổng giám đốc Ngụy, chắc chắn ông ta sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực.
Nhưng mà việc này cũng chỉ nói đến đó, không được nói nhiều
hơn. Đàm Bân nhanh chóng chuyển sự chú ý của anh ta đến những dụng cụ pha trà
kia.
Sự nỗ lực từ trên xuống dưới của MPL cuối cùng cũng có hiệu
quả. Một tuần sau, tờ mời thầu của tổng bộ Phổ Đạt một lần nữa thông báo quy
tắc đấu thầu thiết bị ngoại vi lần hai.
So với những điều khoản lúc đầu, có hai điều khoản thay đổi
khá lớn: Một là phương thức mời thầu ban đầu bị xóa bỏ, danh sách ngắn các
thiết bị cốt lõi ở vòng thứ nhất không còn bất kỳ giá trị tham khảo nào, tám
công ty tiếp tục cạnh tranh đấu thầu. Hai là, quy tắc đấu thầu quy định rõ, bất
kỳ nhà cung ứng nào cũng không được có các hành vi chiết khấu giá thành qua
việc tặng vật phẩm kèm theo, bên nào vi phạm sẽ bị loại ngay lập tức.
Hai điều khoản này không khác gì một cú đấm đối với các nhà
cung ứng đã lọt vào danh sách trong vòng một.

