Bẫy văn phòng - Chương 02 phần 1

Chương 2

Văn Hiểu Tuệ mặc một bộ đồ bó sát màu lam nhạt rất đẹp, giống
như làn da thứ hai, ôm sát vào cơ thể làm tôn lên những đường cong quyến rũ. Cô
bước vào một nhà hàng mang phong cách cổ xưa, dáng vẻ vô cùng duyên dáng, khiến
hơn nửa số thực khách nam trong quán phải ngoái đầu ngắm nhìn. Đàm Bân nhìn cô
bạn thân đang bước tới gần liền mỉm cười, chu môi huýt sáo.

Văn Hiểu Tuệ đang làm việc ở một công ty của Hàn Quốc. Đa số
ở những công ty của Hàn Quốc và Nhật Bản, các nữ nhân viên đều ăn mặc như vậy,
nhìn rất duyên dáng và đẹp mắt, đó cũng là một cách ứng xử trong công việc.
Đương nhiên còn bao gồm cả việc thỉnh thoảng pha trà, rót cà phê cho nhân viên
nam và bình tĩnh tích lũy thâm niên công tác. Đàm Bân thường nói cô ấy mang số
mệnh a hoàn nhưng có vóc dáng của một thiên kim tiểu thư.

“Sao cậu đến muộn thế?”

Văn Hiểu Tuệ cầm cốc nước lên, uống một ngụm rồi nói: “Tớ
phải đến ngân hàng.”

“Cậu đúng là một mụ giàu có.”

“Mụ giàu có?” Văn Hiểu Tuệ lập tức làm bộ cười khà khà. “Tài
khoản trong ngân hàng của tớ không còn một xu, tháng sau định đến ăn chực cậu
đây. Đàm cô nương, xin vui lòng giúp đỡ!”

Đàm Bân ung dung quan sát cô ấy. “Chỗ tớ đang thiếu một tiểu
thư đây, cậu đến đi, bảo đảm chỉ trong vòng một tháng sẽ lăng xê cậu thành một
cô nương đắt khách đấy.”

Văn Hiểu Tuệ lập tức đưa tay bịt miệng cô lại. Đàm Bân vừa
vùng vẫy vừa nói: “Cậu biết múa cột không? Còn múa bụng thì thế nào? Mau đến
đây, biểu diễn một điệu thật đẹp mắt cho lão nương xem…”

Cho đến khi một nhân viên bồi bàn mặc chiếc áo ngắn màu xanh
đưa menu tới, cả hai mới chỉnh lại trang phục, lấy lại hình ảnh là hai cô gái
hiền thục, nết na.

Văn Hiểu Tuệ nhất tâm lưỡng dụng[1], nói luôn
miệng.

[1] Chỉ những người cùng một lúc làm hai việc.

“Cậu vẫn ở cùng với Thẩm Bồi đấy chứ?”

“Cậu hỏi làm gì?” Đàm Bân cảnh giác.

“Thật chẳng thể nào hiểu nổi tại sao hai người lại có thể kết
thành một đôi được nhỉ? Cứ ngỡ như là Nam cực chạm phải Bắc cực, xích đạo gặp
phải sông băng rồi ấy.”

Đàm Bân giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu đau khổ.

Văn Hiểu Tuệ luôn có thành kiến với Thẩm Bồi, cô ấy luôn cho
rằng anh quá non nớt.

Đàm Bân đã từng thanh minh hộ Thẩm Bồi: “Không phải anh ấy
non nớt mà là lương tâm chưa bị tiêu biến.”

Văn Hiểu Tuệ “xí” dài một tiếng. “Đó không phải non nớt thì
là gì? Thật không thể hiểu cậu xem trọng anh ta ở điểm gì. Cô bạn thân mến ạ,
cậu đang tự làm cho tuổi thanh xuân vô giá của mình trôi qua một cách lãng phí
đấy, có hiểu không?”

Đàm Bân trầm mặc nói: “Ở trước mặt anh ấy, tớ là đàn bà.”

“Hả? Thì ra là thế, thất kính, thất kính! Vậy trước khi gặp
Thẩm Bồi, ngài đây là gì vậy? Hừm, xin hỏi Đàm tiên sinh, ngài phẫu thuật
chuyển giới tự lúc nào?”

Đàm Bân cười vui vẻ, không muốn đấu khẩu với cô ấy nữa.

Trong bảy năm đi làm, có một việc Đàm Bân luôn cố gắng kiên
trì không mệt mỏi, đó chính là tìm mọi cách xóa đi giới tính của mình.

Đó không chỉ là vẻ bên ngoài bị nam tính hóa, mà từ tâm lý
đến tất cả những thứ khác, cô đều biến mình thành người trung tính.

Đi lại trong một tòa văn phòng hiện đại, thỉnh thoảng cũng có
thể nghe được vài tiếng nói: “Lady first”, nhưng giọng nói mang đậm nữ tính thì
vĩnh viễn là điểm bất lợi.

Cho dù trong tình cảnh khó xử thế nào đi nữa, cùng lắm chỉ là
có thể bị đánh gãy răng, chảy máu, chứ không thể dễ dàng để lộ ra sự yếu đuối,
nhu nhược của phụ nữ, hoa lê đọng nước càng là thứ đại kỵ ở chốn văn phòng.
Cũng không thể suốt ngày lải nhải tìm người kêu sầu than khổ, cũng chẳng có ai
vì cô là phụ nữ mà khoan dung.

 

Hương thơm của rượu Thiệu Hưng Hoa Điêu đang tràn ngập bốn
phía bỗng chốc biến thành một thứ khó nuốt vô cùng, Đàm Bân nhìn xuống, chăm
chú ngắm chén rượu thanh hoa[2]trong tay mình.

[2] Một loại chén nhỏ chuyên dùng để uống rượu nổi tiếng
Trung Quốc.

“May mà anh ta vẫn có thể kiếm chút tiền nên những tính cách
khó chịu của một tay nghệ sĩ mới không thành vấn đề.” Văn Hiểu Tuệ vẫn không
chịu bỏ qua cho cô.

“Thẩm Bồi còn có vẻ điển trai nổi bật hơn người nữa.”

“Đàm nữ sĩ, năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi? Không cảm thấy
buồn nôn sao? Đẹp trai chỉ là một yếu tố nhỏ của đàn ông thôi!”

Thế là Đàm Bân liền gật đầu. “Hoàn toàn chính xác.”

“Chỉ biết kiếm tiền không cũng vô dụng, vấn đề là anh ta
không tiếc khi tiêu những món tiền đó vì bạn.”

“Yêu cầu nhiều như thế, thảo nào chẳng có ai thèm rước.” Đàm
Bân lẩm bẩm.

Văn Hiểu Tuệ bỏ đũa xuống, ôm ngực nói: “Đàm Bân, tớ chân
thành, nghiêm túc nói để cậu biết, lòng tự tôn của tớ đã bị tổn thương nghiêm
trọng, bữa ăn hôm nay cậu trả tiền đấy!”

Đàm Bân cười khúc khích, giơ tay đầu hàng. “Tớ trả, tớ trả.”

Ăn cơm xong, hai người để ô tô lại, đi bộ dọc theo bờ biển để
thư giãn. Cuối cùng, Đàm Bân cũng lên tiếng hỏi về chuyện thầm kín trong lòng
cô bạn: “Hiểu Tuệ, thần tượng trong lòng bị sụp đổ, cảm giác thế nào?”

Lúc còn học đại học, có một thời gian Văn Hiểu Tuệ là fan
ruột của Lưu Đức Hoa[3], cô ấy đã bị bạn bè trêu chọc đến tận bây
giờ. Còn Đàm Bân, thời tuổi trẻ việc đời chưa từng trải nên thường nói những
lời ngông cuồng: “Tôi không có thần tượng, thần tượng của tôi là chính tôi.” Cô
đã từng trải qua những năm tháng lông bông của thời niên thiếu, với hai bàn tay
trắng nhưng lại có dũng khí bách chiến bách thắng.

[3] Lưu Đức Hoa (sinh năm 1961): diễn viên, ca sĩ, nhà sản
xuất chương trình, người dẫn chương trình người Hồng Kông.

Đàm Bân cúi đầu, trong lòng thổn thức.

Văn Hiểu Tuệ nghiêng đầu, ghé sát mặt cô. “Dáng vẻ của cậu
sao mà rầu rĩ, chán nản vậy? Nói nhanh, là ai? Lại còn sụp đổ, tiêu tan gì
nữa.” Nói rồi, cô ấy còn liệt kê một loạt những diễn viên nổi tiếng: “Brad
Pitt? Hugh Grant? Leonardo? Orlando Bloom? Ồ, hay là Wentworth Miler phải
không? Gần đây trên mạng đang có rất nhiều lời đồn đại về anh ta…[4]

[4] Brad Pitt (sinh năm 1963): diễn viên hàng đầu Hollywood,
nổi tiếng với các phim như Se7en, Twelve Monkeys, Friends, Mr & Mrs Smith,…
Hugh Grant (sinh năm 1960): ông hoàng của phim lãng mạn, các bộ phim nổi tiếng
như Noting Hill, Bốn đám cưới một đám ma, Nhật ký tiểu thư Jones,… Leonardo
(sinh năm 1974): chàng diễn viên đào hoa, nổi tiếng với những bộ phim như
Titanic, Romeo and Juliet, Catch Me If You Can, The Great Gatsby,… Orlando
Bloom (sinh năm 1977): nổi tiếng với các phim như Chúa tể của những chiếc nhẫn,
Cướp biển vùng Caribbean,… Wentworth Miler (sinh năm 1972): nổi tiếng với bộ
phim Vượt ngục.

“Quỷ tha ma bắt cậu đi!” Đàm Bân bị chọc tức thì bật cười, cố
gắng đẩy cô ấy ra.

Văn Hiểu Tuệ đi giày cao gót nên đứng rất chông chênh, vừa bị
Đàm Bân đẩy một cái đã ngã bịch xuống đất, kêu toáng lên. Đàm Bân cứ ngỡ cô ấy
bị đau thật, sắc mặt trắng bệch, vội vàng đưa tay dìu cô ấy lên, nhưng vừa đưa
tay ra đã bị Văn Hiểu Tuệ thuận tay túm lấy, có lẽ là do chén rượu trong bữa
cơm vừa nãy giờ mới phát tác, tay chân cô mềm nhũn, không trụ được, cô ngã nhào
xuống người Văn Hiểu Tuệ.

Cả hai ôm lấy nhau, cười ngất.

Sắc trời dần tối, từng ngọn đèn lồng dọc bên bờ biển được
thắp lên, khắc họa hình ảnh non sông gấm vóc xuống dòng nước lấp lánh, cả vầng
trăng tròn cũng đang soi bóng dưới nước, khiến lòng người có chút xốn xang. Hòa
vào dòng du khách đang trò truyện, cười đùa vui vẻ, cô cảm thấy mình giống như
đang được sống trong khung cảnh vàng son của thời hoàng kim xa xưa.

“Thật tốt phải không?” Văn Hiểu Tuệ xúc động nói. “Muốn ăn
thì ăn, muốn chơi thì chơi, vượt khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ, lại chẳng bị
ông chồng nào soi đầu soi chân, kẻ độc thân cũng có những điểm thú vị của kẻ
độc thân, đây đích thực là những tháng ngày tươi đẹp của chúng ta, phải sống
thêm vài năm như thế này nữa mới thỏa.”

Đàm Bân giấu suy nghĩ trong lòng, đúng hơn là cô cũng không
có đủ dũng khí để nói ra.

Người phụ nữ ở tuổi này phải cần người có người, cần tiền có
tiền rồi, nhưng người nào cũng ôm hận không chịu lấy chồng.

Cô không kể gì về việc công ty với Văn Hiểu Tuệ, cô không
muốn phá vỡ bầu không khí vô cùng dễ chịu này, chỉ cần một mình cô lặng lẽ buồn
là đủ.

Hai người tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy. Đàm Bân rẽ qua cửa
hàng tiện lợi 24h, mua thật nhiều thực phẩm đông lạnh, cô muốn nhét đầy cái tủ
lạnh đang trống rỗng của Thẩm Bồi. Từ hai ngày trước, đồ ăn trong tủ lạnh đã
hết sạch, chỉ còn sót lại mấy chai bia và vài viên đá.

Thẩm Bồi để ý thấy sắc mặt của cô có chút lo lắng, trên tay
vẫn còn cầm bảng màu, chạy lại hỏi: “Lại làm sao vậy? Sao mà sắc mặt ủ rũ, đau
khổ thế?”

Đàm Bân đá mạnh lên cánh cửa nhà vệ sinh, lớn tiếng nói: “Em
đã chết rồi, không cần phải để ý đến em!”

Thẩm Bồi ở bên ngoài cố gắng dùng sức đạp cửa. “Đàm Bân, đây
là tài sản cá nhân của anh, em mà làm hỏng thì coi chừng anh báo cảnh sát đấy!”
Anh ra sức đạp mà cứ ngỡ đây không phải là cửa nhà mình vậy.

Đàm Bân bị Thẩm Bồi trêu đùa liền bật cười thành tiếng, nhưng
thực ra cô vẫn rất buồn.

Đối với hai từ “thần tượng”, Thẩm Bồi có những cách nghĩ
riêng, độc đáo của mình. Anh nói, người được xem là thần tượng thực ra là người
đại diện cho những mục tiêu mà chính mình chưa đạt được, hoặc là một thế giới
mà mình không có khả năng chen chân vào. Tóm lại, thần tượng của Đàm Bân có thể
là Tony Blair, Vladimir Vladimirovich Putin, thậm chí là George Bush[5],
nhưng tuyệt đối không thể là Trình Duệ Mẫn.

[5] Ba cựu tổng thống của ba nước Anh, Nga, Mỹ.

Tuy lập luận của anh có hơi trúc trắc nhưng Đàm Bân cho rằng
không phải không có lý, chỉ là trong lòng cô lúc nào cũng khó chịu như có một
cái gai nhọn đâm vào. Thật khó để giải thích vì sao khi nhìn thấy Trình Duệ Mẫn
thất thế ra đi như vậy, trái tim cô lại như bị dao cứa, có một sự đồng cảm sâu
sắc.

Thẩm Bồi nói: “Em đang cảm thấy thất vọng, đau khổ, không rơi
vào vòng lửa đạn của kẻ địch, mà lại chết dưới mũi tên bắn lén của người nhà.
Khó mà lý giải, thật đúng là khó mà lý giải được…”

Anh vừa đi vừa lắc đầu, quay lại bên giá vẽ, tiếp tục công
việc của mình.

Thẩm Bồi cứ cầm đến cọ vẽ là tập trung cao độ, giống như bên
cạnh chẳng có ai, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới riêng của anh. Đàm Bân lặng
lẽ đứng trước cửa phòng vẽ một lúc rồi trở ra phòng khách, cầm chìa khóa xe,
nhẹ nhàng khóa cửa lại, đi ra ngoài.

Lâu dần cũng có tin tức truyền đi.

Công ty phát hiện Trình Duệ Mẫn đã dùng những thủ đoạn bất
chính để giành các hợp đồng từ khách hàng, từ trụ sở chính của công ty đã có
lệnh lập tức khai trừ.

Đàm Bân hiểu thực tế đây chỉ là những lý do cấp trên đưa ra
để nghe cho có vẻ thuận tình hợp lý, cũng giống như những báo cáo tài chính mà
công ty niêm yết trên thị trường. Tất cả nhân viên của MPL, lúc được nhận vào
công ty đều phải ký một bản quy tắc đạo đức nghề nghiệp, trong đó nói rõ trong
thời gian làm việc, cam kết không vi phạm luật pháp, không đưa hối lộ và không
nhận hối lộ. Thế nhưng đã là nhân viên kinh doanh, mọi người đều hiểu rõ quy
tắc ngầm kia, nếu tính một cách nghiêm túc thì chẳng có người nào được xem là
trong sạch. Trong đó, điều khác biệt lớn nhất là, dù mưu cầu lợi ích cá nhân
thì vẫn phải giữ gìn và bảo vệ lợi ích của công ty.

Làm việc trên máy tính quá nhiều khiến mắt Đàm Bân bị khô,
nhức vô cùng. Cô đứng dậy, đi vào phòng vệ sinh, nhỏ một ít thuốc nhỏ mắt.

Ở ô vệ sinh bên cạnh có người đang nói chuyện điện thoại,
giọng rất to.

“Ray Cheng cũng đã đủ xui xẻo rồi, trở thành bia đỡ đạn rồi…
Chẳng lẽ anh còn không hiểu thế nào là vu oan giá họa sao?”

Đàm Bân nhận ra đây chính là giọng nói của Jessica, trợ lý
của tổng thanh tra bộ phận tài vụ. Ở chỗ công cộng mà nói chuyện điện thoại to
như thế, có lẽ cô nàng này không muốn bưng bít mọi chuyện nữa đây.

Cô cảm thấy sợ hãi, rón rén đẩy cửa phòng vệ sinh, ra ngoài,
đi thang máy xuống lầu, trốn trong vườn hoa nhỏ bên cạnh tòa cao ốc, lo lắng,
bồn chồn châm một điếu thuốc.

Cô không thể nghe và cũng không muốn nghe những cuộc tranh
đấu giữa các lãnh đạo cấp cao. Biết quá nhiều thì không chừng đến một lúc nào
đó lại rước họa vào thân. Cô chỉ quan tâm nếu như chuyện trước mắt có chút liên
quan đến lợi ích cá nhân của mình.

Dư Vĩnh Lân âm thầm thu dọn đồ đạc, lén mang về nhà, xem ra
việc lớn đã định, xu hướng suy tàn khó có thể vãn hồi được nữa.

Dư Vĩnh Lân ra đi, mình không biết phải làm thế nào đây?

Một con chim khách đuôi dài đáp xuống ngay đám cỏ bên cạnh,
nghiêng đầu nhìn cô vẻ thăm dò, bộ lông bóng mượt có hai màu đen trắng rõ ràng.
Đàm Bân chăm chú nhìn chú chim hoang dã vô cùng dũng cảm này, cuối cùng dần dần
rơi vào trạng thái mông lung bất định.

“Cherie…”

Một tiếng gọi lớn vang lên phía sau lưng cô, khiến cô giật
nảy mình như vừa chạm phải điện.

Thì ra đó là Kiều Lợi Duy, giám đốc kinh doanh đồng cấp với
cô, thấy mục đích hù dọa người khác đã đạt được, anh ta vỗ tay, cười ha hả.

Kiều Lợi Duy từ lâu đã là người phụ trách khối bán hàng ba
tỉnh Đông Bắc, tự gọi mình là “Trương Tác Lâm[6]”, vị vua của vùng
Đông Bắc trước đây.

[6] Trương Tác Lâm (1875-1928): tự Vũ Đình, nhũ danh là
Trương Lão Ngật Đáp, ông thích người khác gọi mình là “Trương đại soái”. Ông là
người cầm quyền cuối cùng của chính phủ Bắc Dương, xuất thân từ một gia đình
nông dân nghèo.

Cô và anh ta được phân làm giám đốc kinh doanh của hai khu
vực khác nhau, ngày thường thì việc ai nấy làm, chẳng bao giờ cùng xuất hiện và
cũng không có mâu thuẫn rõ ràng về một việc gì cả. Nhưng anh ta có chiêu thức
riêng để ứng phó với khách hàng, sau khi uống xong ba cốc rượu thì khách hàng
dù lớn đến đâu anh ta cũng chẳng e dè mà vỗ vai xưng huynh gọi đệ, có không ít
người hết lần này đến lần khác vướng phải chiêu thức này của anh ta, trong lúc
chuyện trò anh ta cứ luôn miệng gọi “đại ca”, “lão đệ” cực kỳ thân thiết. Phong
thái đó khiến Đàm Bân có chút ngưỡng mộ và biết mình không thể bì kịp anh ta.

“Ngồi đi.” Cô nhường một bên ghế.

Kiều Lợi Duy móc bao thuốc ra. “Hút thêm một điếu?”

“Cảm ơn, tôi có rồi.”

Kiều Lợi Duy nhìn nhãn hiệu Sobranie trên bao thuốc, khẽ
nhếch miệng tỏ vẻ khinh thường: “Cái này cũng gọi là thuốc lá ư?”

Đàm Bân lườm anh. “Đây không phải là thuốc thì là cái gì?”

Kiều Lợi Duy nhả ra một làn khói, khẽ cười. “Một dạo hết
thuốc, tôi xin người khác một điếu, tốt thôi, tôi hút, răng hút, quai hàm cũng
hút đến vàng cả ra mà chẳng rít được hơi nào. Đến khi cúi xuống nhìn thì, ôi
thôi, đó chẳng phải là một cái ruột bút bi hay sao?”

Đàm Bân ngẩng đầu cười, những hậm hực trong lòng đã được giải
tỏa ít nhiều.

“Cherie, cô có nghe nói không? Tony cũng sẽ ra đi.” Cuối
cùng, Kiều Lợi Duy cũng nói vào chủ đề chính.

“Thật không?” Đàm Bân nheo mắt. “Anh nghe ai nói vậy? Sao tôi
chẳng biết chút gì?”

Kiều Lợi Duy ngậm điếu thuốc, rít vài hơi, rầu rĩ nói: “Tony
đi, vị trí giám đốc kinh doanh khu vực phía bắc lại bỏ trống rồi.”

Đàm Bân nín thinh, cô biết anh ta nói như vậy là có dụng ý.

Quả nhiên, thấy cô không nói gì, Kiều Lợi Duy hỏi: “Cô cảm
thấy ai có khả năng ngồi vào chiếc ghế trống ấy?”

Đàm Bân điềm đạm trả lời: “Lão Kiều, Tony còn chưa đi nên
những chuyện anh nói từ nãy đến giờ coi như chưa có. Còn việc ai sẽ ngồi vào vị
trí đó là do tôi phụ trách sao?”

Kiều Lợi Duy cũng là người thông minh, lập tức hiểu rõ ngụ ý
của Đàm Bân, cô không muốn cùng anh bàn luận chuyện này.

Anh ta vứt đầu mẩu điếu thuốc, định kết thúc câu chuyện ở đây
nhưng ngón tay chẳng biết vô tình hay hữu ý lại bất ngờ sượt qua đùi cô.

Đàm Bân rất nhạy cảm, lập tức nhích ra xa một chút.

Kiều Lợi Duy đứng dậy thản nhiên như không, nhìn lên vách
kính trong suốt, dang hai cánh tay làm động tác như muốn bay lên.

“Hóng mát xong rồi, đi thôi, cùng quay về văn phòng nhé?”

Đàm Bân từ chối khéo: “Tôi còn phải đi đến chỗ lễ tân lấy tài
liệu chuyển phát nhanh, anh đi trước đi.”

Kiều Lợi Duy tuy không đạt được mục đích nhưng vẫn vui vẻ,
vẫy vẫy tay nói: “Ngày mai tôi đi công tác, tuần sau gặp lại nhé!”

Anh ta loạng choạng rời đi, nhìn từ xa anh ta có dáng đi hình
chữ bát. Đàm Bân lắc đầu, tuổi còn trẻ mà đã vác cái bụng bia to tướng, đa phần
là mắc bệnh cao huyết áp, gan nhiễm mỡ, đúng là ăn thì nhiều mà vận động thì
ít.

Không phải Đàm Bân có ý cay nghiệt gì, nhưng bản thân cô là
một người luôn tận lực tìm kiếm cho mình một cách sống lành mạnh nên khó tránh
khỏi việc cô soi mói như vậy. Một người mà đến cả cái miệng của mình còn không
khống chế được thì việc khắc phục những điểm khác chắc chắn cũng rất hạn chế.

Chẳng bao lâu sau, quả nhiên lần lượt có người đệ đơn từ
chức, trong đó có cả Dư Vĩnh Lân.

Tổng cộng là bảy người, tất cả đều bị đuổi ra khỏi cửa, nhổ
cỏ phải nhổ tận gốc. Bởi tất cả những người này bị xem là phe cánh của Trình
Duệ Mẫn, đều do anh tiến cử vào công ty hoặc đề bạt, cất nhắc.

Bọn họ ra đi xem ra cũng rất thong dong.

Không chỉ xử lý dựa theo quy định tự từ chức mà công ty còn
cấp cho mỗi người một bức thư giới thiệu với những ngôn từ khá khoa trương, mỹ
miều, và hoặc ít hoặc nhiều thì mỗi người cũng nhận được một khoản tiền bồi
thường, những con số trọn gói đó cũng đủ để mê hoặc lòng người. Người được
nhiều nhất như Dư Vĩnh Lân thì cũng được một khoản tương đương với nửa năm tiền
lương.

Trong phòng làm việc của Dư Vĩnh Lân, hai mắt Đàm Bân đỏ hoe,
nhòe lệ. Từ lúc còn làm đại diện bán hàng, cô đã luôn đi theo Dư Vĩnh Lân. Anh
thăng tiến, cô cũng thăng tiến, đã vài năm trôi qua, tình cảm gắn bó ấy vừa là
thầy vừa là bạn, vì thế đương nhiên cô không thể tỏ ra bình thường được.

Dư Vĩnh Lân vỗ vỗ vai cô, đưa cho cô cả hộp khăn giấy.

Anh nhìn “cô học trò” duy nhất của mình, ánh mắt hết sức dịu
dàng. Lúc này thật sự không tiện để anh có thể nói với cô, những năm qua cô đã
mang đến cho anh rất nhiều niềm vui không thể nói bằng lời.

Từ trong phòng làm việc, anh nhìn qua bức tường kính, luôn
nhìn thấy vóc dáng mảnh mai của cô, chút ánh sáng mờ mờ tỏa ra từ màn hình máy
tính hắt lên gương mặt cô, khiến cho làn da nhìn càng thêm nhẵn mịn, khuôn mặt
vô cùng đáng yêu. Vẻ đẹp của cô từng là điều duy nhất an ủi anh trong những lúc
tứ bề khốn đốn, áp lực chất chồng.

Nước mắt của Đàm Bân khiến anh cảm động nhưng cũng khiến anh
sốt ruột vô cùng. Anh đã cố gắng gỡ tội cho cô, nhưng cảnh này mà để người khác
nhìn thấy thì coi như mọi nỗ lực của anh đều trở thành công cốc. Cuối cùng thì
vẫn còn thiếu một chỗ để châm lửa đúng lúc, Dư Vĩnh Lân nghĩ, có vài người
thông minh, lanh lợi đã sớm chạy đến trước mặt Lưu Bỉnh Khang để bày tỏ lòng
trung thành, vậy mà cô ấy vẫn xử lý mọi việc theo cảm tính.

“Cherie, khóc một hồi là được rồi, có phải sinh ly tử biệt
đâu. Nếu để cấp dưới của cô nhìn thấy thì còn ra gì nữa!”

Giọng nói của Dư Vĩnh Lân rất bình tĩnh, thậm chí còn có chút
lãnh đạm.

Đàm Bân đứng bật dậy, không nói lời nào, chạy vào toilet, cài
cửa lại, khóc nức nở.

Toàn thể đội ngũ kinh doanh phía bắc tự đặt một bữa tiệc để
chia tay Dư Vĩnh Lân.

Ngồi trong bàn tiệc đều là những cao thủ sale, thiện nghệ
trong việc điều khiển làm cho bầu không khí của những bữa tiệc nóng lên, nhưng
bữa tiệc này lại trầm lắng đến lạ thường. Những bữa cơm vừa ăn vừa chuyện trò
vui vẻ, trêu chọc nhau ầm ĩ, những tình cảm được len lén gửi trao giờ đã trở
thành dĩ vãng, một đi không trở lại. Mọi người không biết nên nói gì, trong bàn
tiệc chỉ còn nghe thấy tiếng bát đũa va vào nhau lách cách.

Cuối cùng Dư Vĩnh Lân phải phá vỡ bầu không khí trầm mặc đó,
miễn cưỡng cười nói: “Thế nào, có việc gì thế? Trở thành người câm hết rồi hay
sao? Mà tôi cũng có phải là gần đất xa trời, sắp chui xuống mồ rồi đâu, mọi
người mang vẻ mặt ủ rũ đó làm gì! Để cáo biệt cái xác của tôi ư? Thôi nào, cạn
ly cạn ly…”

Chẳng có ai cười cả, giọng một cô gái trẻ
nghẹn ngào cất lên: “Tony…”

Đàm Bân bỗng nhiên mạnh mẽ hơn, nâng ly rượu vang đỏ đang đặt
trên chiếc bàn xoay mặt kính lên, lớn tiếng nói: “Nào, nâng ly, ai không uống
sẽ bị phạt.”

Kiều Lợi Duy ngồi đối diện cô cũng phụ họa theo: “Đúng, đúng,
đúng! Cạn! Mọi người cùng cạn ly nào!”

Tất cả đều nâng ly, tiếng ly chạm vào nhau lách cách, rồi mọi
người đều ngẩng đầu, một hơi uống cạn ly rượu nồng Rothschild[7] năm
2002.

[7] Rothschild là gia tộc có nguồn gốc từ Frankfurt, Đức, nổi
tiếng trên toàn thế giới trên các lĩnh vực kinh doanh. Hiện nay các doanh
nghiệp gia tộc Rothschild kinh doanh ở nhiều lĩnh vực như: khai thác mỏ, ngân
hàng, năng lượng, sản xuất rượu,…

Báo cáo nội dung xấu