Chuyện ma quái ở bệnh viện Đồng Hoa - Chương 23 - 24

Chương 23 : Giờ thứ bảy – Phòng
khám ngoại khoa tầng ba

“Sao lại như thế ?”

Lộ Hà kích động cảm xúc chưa bình
ổn:“Chúng ta đều đem lực chú ý để lên ghi chép , chúng ta rất chú ý những
chuyện quái quỷ này  , mà không chỉnh thể xem lại ghi chép.”

Tôn Chính vẫn tỏ vẻ không hiểu.

“Cậu có thấy loại thủ pháp này giống tiểu
thuyết trinh thám hay không ?”

Tôn Chính giãy ra khỏi tay Lộ Hà :“Tiểu
thuyết trinh thám gì ? Tôi rất ít khi xem mấy loại sách đó  .”

Lộ Hà khinh ngạc, bất đắc dĩ nói:“Xem ra tôi
lại phải tốn nước bọt . Cậu xem qua [ Vụ án bí ẩn ở Styles ] của Agatha
Christie chưa ? Tôi rất thích cô ấy, rất nhiều chi tiết tôi đều nhớ kỹ ,[ Vụ án
bí ẩn ở Styles ] tuy rằng là tác phẩm đầu tay của cô ấy , nhưng thủ pháp rất
kinh điển ……”

Tôn Chính nhíu nhíu mày, ý bảo hắn đừng vô
nghĩa vào vấn đề chính đi .

Lộ Hà chỉ giới thiệu sơ qua bối cảnh ,
tiếp tục nói:” Nghiêm Ương này , anh ta cố ý viết một câu chuyện như vậy, là
muốn ám chỉ cho chúng ta , mà câu chuyện này , nói thật , nó không có ý nghĩa gì
cả . Anh ta vụng về dùng bút pháp kinh điển của Agatha chính là muốn nói cho
chúng ta rất nhiều chuyện .”

“Rất nhiều?”

“Đúng vậy, rất nhiều. Chỉ một cậu chuyện
ngắn như vậy , anh ta ám chỉ cho chúng ta rất nhiều chuyện, còn che dấu rất sâu
.” Lộ Hà trong giọng nói hàm chứa một tia bội phục.

Hắn ở trên bàn tìm nửa ngày, rốt cuộc tìm
được một cây bút bi có thể viết , sau đó lật ghi chép đến một trang trống , bắt
đầu viết gì đó , một bên giải thích .

“Chúng ta bắt đầu từ [ Vụ án bí ẩn ở
Styles ] nhé ? Tôi đơn giản kể sơ lược qua cho cậu. Lược đi những chỗ có chút
dư thừa, trực tiếp nói đến vụ án này , trong chuyện đó , một đêm bác sĩ
Bauerstein nhận được điện thoại , nói cho hắn chủ nhân trang viên Emily bị
giết, vì thế hắn chạy tới nhà Emily , cùng quản gia phá cửa phát hiện thi thể
của Emily ” Lộ Hà dừng một chút ở trong này làm cái ký hiệu “Quản gia đi thông
tri những người khác, mà ‘Tôi 
lưu lại ‘Làm một ít chuyện cần làm’

Thấy Tôn Chính một bên cau mày một bên
nghe, biểu tình mang theo chút kỳ quái, Lộ Hà lơ đễnh nói:“Trong hiện trường vụ
án, trên cửa sổ có lưu lại dấu chân con của Emily, mà quản gia làm chứng nói ‘Tôi ’ đã đi rồi, một giờ trước còn nghe
tiếng nói chuyện ở bên trong, vụ án giết người vì di sản có vài người bị hiềm
nghi……”

Tôn Chính tựa hồ vì thật lâu không nắm
được trọng điểm mà bắt đầu phiền táo, Lộ Hà vỗ vỗ cậu ý bảo không cần gấp , sau
đó đem những điểm cần nhớ , chuyển qua trước mặt Tôn Chính :“Cậu xem.”

Mặt trên viết: Điện thoại, tiếng nói
chuyện, dấu chân trên cửa sổ, chứng minh bác sĩ không ở đó, quản gia là nhân
chứng .

Mà Nghiêm Ương ghi lại những trọng điểm,
cũng bị Lộ Hà viết ở dưới : Điện thoại,“Rầm” một tiếng, dấu chân trên cửa sổ,
chứng minh bác sĩ không ở đó , nhân chứng Lưu Quần Phương .

Tôn Chính tinh tế đối lập một chút, chần
chờ mở miệng:“Tôi thừa nhận những chuyện này tương tự với nhau , nhưng mà mấy
nguyên tố này cũng không phải ít gặp , thực dễ dàng cùng đồng thời xuất hiện
trong mấy sự kiện này đúng không ?”

Lộ Hà cho cậu một biểu tình tôi chỉ biết
cậu đa nghi :“Cậu nói đúng , ngay từ đầu tôi cũng không nghĩ xa như vậy , nhưng
mà ghi chép của bác sĩ Nghiêm có ghi lại vài câu kỳ quái khiến tôi chú ý , cậu
xem –”

Tôi ở lại , làm một ít việc nên làm.

Buổi tối hôm đó , rốt cuộc là ai? Một
người có thể đi vào phòng tôi; Một người biết thời gian công tác của tôi; Một
người muốn đến gần tôi……

“Chẳng lẽ cậu không cảm thấy, hai câu này
nói hắn không cần phải ghi ra sao ? Hơn nữa, tôi có thể khẳng định nói cho cậu
biết , câu đầu tiên là nguyên văn trong [ Vụ án bí ẩn ở Styles], mà câu thứ hai
, là trích từ một đoạn , câu nói khi trinh thám Poirot vạch trần đáp án đã nói
–” Lộ Hà thấy trong mắt Tôn Chính lộ ra tò mò , cười cười, lắc đầu “Để tôi nói
cho cậu Poirot tìm ra hung thủ bằng cách nào.”

Hắn lại viết lên giấy :“Poirot phát hiện
mấu chốt, cái thứ nhất là điện thoại, hắn phát hiện cú điện thoại kia là do một
người ở thành phố gọi đến, hơn nữa người kia nói lúc ấy không có ai nghe cả ;
Mấu chốt thứ hai là máy thu âm Emily mua không thấy đâu. Vì sao lại biến mất?
Máy ghi âm nhất định để lại chứng cứ . Nói cách khác, khi bác sĩ nhận được điện
thoại cũng không có ai nói cho hắn biết Emily bị giết, hơn nữa trên thực tế
quản gia nghe được Emily ở trong phòng nói chuyện, rất có thể là máy ghi âm
phát ra, không phải cuộc đối thoại thật sự, chính là hung thủ sau khi giết
người đã cầm máy ghi âm đi. Sau đó , Poirot đã nói một câu như vầy.”

Lộ Hà ngẩng đầu lên, sờ sờ đầu:“Xin lỗi ,
tôi không nhớ nguyên văn , nhưng đại khái ý tứ chính là: Một người đã từng đi
qua thành thị này , một người biết sử dụng máy ghi âm …… Một người ở lại hiện
trường mấy phút khi quản gia chạy đi thông tri người khác…… Trên thực tế người
này chính là ‘Tôi’ — Bác sĩ Bauerstein.”

Tôn Chính mắt sáng lên , tựa hồ có chút
hiểu được :“Tiểu thuyết này hung thủ kỳ thực chính là ‘Tôi’, như vậy Nghiêm
Ương cố ý viết xuống hai câu nói này, là hy vọng người xem ghi chép này có thể
liên tưởng đến bộ tiểu thuyết [ Vụ án bí ẩn ở Styles ]?”

Lộ Hà gật gật đầu:“Đây là tin đầu tiên anh
ta nói cho chúng ta. Vì sao anh ta lại sử dụng tiểu thuyết [ Vụ án bí ẩn ở
Styles ] mà không phải là cái khác?”

Tôn Chính lập tức nghĩ đến mấu chốt:“Chẳng
lẽ anh ta muốn ám chỉ , những chuyện xảy ra trong phòng này đều do anh ta bày
ra?”

“Đúng, chính là như vậy. Cậu xem, hiện tại
chúng ta đem hai chuyện ghép lại với nhau , Tôi? Chính là bác sĩ Nghiêm, anh ta
ám chỉ những chuyện này đều do mình bày ra, còn đứa nhóc Cao Nhạc
Thiên kia? Giống tiểu thuyết kia, làm cho chúng ta hiềm nghi. Lưu quần
Phương? Là quản gia lúc đó bị bác sĩ chi đi . Nhưng mà cậu có phát hiện hay
không, ghi chép trong tay chúng ra, thiếu một vật quan trọng?”

Tôn Chính bị hỏi ngẩn ra, sau đó thử trả
lời:“Điện thoại?”

Lộ Hà lắc đầu.

“Dấu chân?”

Lộ Hà lại lắc lắc đầu, ngón tay có tiết
tấu gõ mặt bàn.

“Máy ghi âm?”

Lộ Hà cười lắc đầu, dừng lại động tác
trong tay, nghiêng đầu nhìn Tôn Chính nói:“Mọi chuyện đều có thể tạo ra, nhưng
vật quan trọng này làm thế nào cũng không giả được .”

Tôn Chính một bàn tay chống đầu, đau khổ
suy tư một chút, đột nhiên hỏi:“Là người bị giết E, Emily?”

“Đúng vậy ” Lộ Hà rốt cục gật đầu, mỉm
cười,“Trong [ Vụ án bí ẩn ở Styles ] nhất định có một người bị hại , ghi chép
của chúng ta không có. Đây mới là điều che dấu trong ghi chép này , người biến
mất.”

“Người biến mất ? Có ý gì?”

“Ghi chép này muốn nói cho chúng ta biết,
còn có một người tồn tại. Một người anh ta không thể viết xuống , không thể để
cho người xem ghi chép phát hiện sự tồn tại của người này.”

“Là người không thể để cho bệnh viện
biết?”

“Có lẽ vậy. Hơn nữa, để che dấu sự tồn tại
của người này, giải thích hết những điểm đáng ngờ ” Lộ Hà thần sắc dần dần
ngưng trọng lên,“Điện thoại? Có thể là người này ở trong phòng của Nghiêm Ương
gọi đến , dấu chân? Ngay từ đầu đã bị chúng ta lầm tưởng. Dấu chân hoàn toàn có
thể làm giả , có thể người này dùng giày của đứa nhóc nào đó in lên, cũng có
thể là hắn ôm đứa nhóc lên . Tôi hoài nghi, người này…… Là anh hai tôi.”

“Anh hai anh?”

“Cùng Lưu Quần Phương, đứa nhóc kia, hay
bác sĩ Nghiêm có liên quan, tôi chỉ có thể nghĩ đến anh hai . Giống như anh ta
đã nói , một người có thể vào phòng anh ta, tất nhiên là người quen , người có
thể cầm chìa khóa phòng của anh ta, một người quen thuộc thời gian công tác ,
cũng tất nhiên là người thường thường ở chung với anh ấy, một người muốn tiếp
cận anh ta , này có lẽ là…… Tóm lại, Nghiêm Ương hao hết tâm tư chỉ muốn ám
chỉ, chuyện này bên trong không có quỷ , chỉ có một bóng người, ở phía sau anh
ta , cũng không phải ma, mà là một người. Người này từ trước đến nay đều ở cùng
anh ta .”

Lộ Hà ngón tay dời về phía một câu ghi
lại:

Đừng nói trên lưng, sau lưng , ngay cả
cái quỷ gì cũng không có!

“Người bình thường nói chuyện, sao phải
nói , đừng nói trên lưng mà ngay sau lưng, mọi người không phải đều có linh
tính sao? Anh vì cái gì cường điệu không phải trên lưng mà là sau lưng,vì sao
phải dùng ngữ khí quái quỷ mà không phải từ ngữ bình thường?”

Tôn Chính nhìn câu nói kia, nghĩ rằng, anh
nghĩ thật nhiều , đã khó còn chơi mật mã ? Ngoài miệng nói:“Chuyện này…… Có khả
năng……”

“Được rồi, hiện tại chúng ta quay lại
chuyện xảy ra tối hôm đó ,” Lộ Hà không có phát hiện Tôn Chính là lạ “Buổi tối
hôm nay , bác sĩ này nhận được điện thoại, kỳ thật là do người kia ở trên lầu
gọi đến, sau đó anh ta cùng Lưu Quần Phương lên lầu, nghe cửa ” Rầm ” một tiếng
, âm thanh này có thể bắt chước vụ án của Emily, từ máy ghi âm phát ra, bọn họ
đẩy cửa , người kia tự nhiên đã ở nơi khác, dấu chân, cũng đã tạo ra trước đó.
Lưu Quần Phương giả bất ngờ, cũng có thể là không biết gì cả , chính là xuất
phát từ tình tiết thiết kế, Nghiêm Ương trong ghi chép để cô ấy đi khỏi . Tốt
lắm, có phải cảm thấy chuyện này vỡ ra rồi , thực nhàm chán, càng không nói đến
kết thúc ?”

Tôn Chính không thể phủ nhận điểm gật đầu.

“Nhưng lại rất hữu ích đối với chúng ta,
hiện tại mới bắt đầu. Cậu cảm thấy bác sĩ Nghiêm viết như vậy động cơ là gì?”

“Để lại tin tức, ám chỉ chúng ta đọc được
ghi chép này có thể biết được tin của anh hai anh, lại không để cho người khác
đọc ra được.”

“Ân, tôi cũng nghĩ như vậy. Hơn nữa…… Tiểu
thuyết của Agatha, là do anh hai tôi mua cho.”

“Anh cảm thấy bọn họ làm vậy để cho anh
xem ?” Tôn Chính bĩu môi, chọn mi nhìn về phía Lộ Hà.

“Cái này……” Lộ Hà không chuẩn, nhìn Tôn
Chính, bỗng nhiên tròng mắt vừa chuyển,“Như thế nào, chẳng lẽ không được?”

“Cũng không khỏi quá gượng ép đi!” Tôn
Chính bất đắc dĩ liếc hắn một cái.

“Tôi thấy khả năng này rất lớn” Lộ Hà
nghiêng đầu mỉm cười “Bằng không Nghiêm Ương làm sao biết người đọc có xem qua
[ Vụ án bí ẩn ở Styles ] hay chưa , có thể lý giải được ẩn ý của anh ta được
chứ ? Cậu xem, lúc cậu xem ghi chép này cũng đâu có phát hiện được gì?”

Giả cái đáng yêu cái gì a! Tôn Chính hừ
một tiếng, xoay đi:“Tiểu thuyết này có gì hay chứ!”

Lộ Hà nhịn cười, tiếp tục phân tích
nói:“Bất quá cũng chỉ là một trong những nguyên nhân. Nếu gần như thế, anh ta
không cần phải mất nhiều công phu như cậy, cần gì phải làm nhiều chuyện như vậy
chứ , gọi điện thoại, ấn dấu chân, làm cho cả phòng y tá đều biết ?”

Tôn Chính nghĩ , nói:“Anh ta cần có cớ để
viết ghi chép này, nếu không có chuyện kỳ quái xảy ra, cũng không có người biến
mất, ghi chép của anh ta sẽ không được chọn .”

“Đúng vậy! Nhưng mà còn có một nguyên nhân
khác. Bọn họ hình như ở tầng ba điều tra gì đó, cố ý ở tầng ba tạo ra chuyện
giả dối, để tránh ban đêm có người xuất hiện, nhất là mấy người tuần tra ban
đêm, cho dù nghe được động tĩnh gì đó ở tầng ba, tối như vậy cũng không dám
tuần tra cẩn thận, chỉ ứng phó liếc sơ qua một cái rồi đi.”

“Thì ra là thế!” Tôn Chính cảm khái một
tiếng, nhưng lại do dự hỏi một câu “Nhưng anh xác định Nghiêm Ương viết như vậy
chứ? Biết đâu do chúng ta đọc nhầm, suy nghĩ quá nhiều ?”

Lộ Hà nhún vai, thừa nhận vấn đề này:“Tôi
cũng nghĩ như vậy. Cho nên, nếu có thể nghiệm chứng được tin tức cuối cùng của
ghi chép này, như vậy đã nói lên chúng ta đoán chính xác .”

“Tin tức cuối cùng?” Tôn Chính lắp bắp
kinh hãi, tiếp theo không khỏi cười ra tiếng,“Ghi chép của vị Nghiêm Ương này ,
có phải hay không có chút phức tạp?”

Lộ Hà cũng cười , lại nhanh chóng khôi
phục bình thường, thở dài một hơi nói:“Tôi chỉ sợ tin tức cuối cùng đã bị người
khác lấy đi.”

“Cái gì?”

“Tôi thấy Nghiêm Ương khẳng định để lại
cái gì đó về bệnh viện cho chúng ta, hơn nữa tôi đoán có liên quan đến Lưu Quần
Phương, và đứa nhóc kia, nhưng mà…… trong cái hộp của Lưu Quần Phương, chỉ còn
lại có lá thư này và bức ảnh kia . Hơn nữa thằng nhóc kia……”

Lộ Hà nói xong, nắm tay Tôn Chính, lộ ra
một dấu tay màu đen.

“Chẳng lẽ, nó đã nhập huyệt ?” Tôn Chính
run lên.

Lộ Hà lại một lần thở dài một tiếng:“Có
tính công kích như vậy…… Đứa nhỏ kia rốt cục gặp phải cái gì? Chẳng lẽ manh mối
liền dừng ở đây sao……

Chương 24 : Giờ thứ tám – Phòng hồ
sơ tầng ba

Lộ Hà lại một lần thở dài một tiếng:“Có
tính công kích như vậy…… Đứa nhỏ kia rốt cục gặp phải cái gì? Chẳng lẽ manh mối
liền dừng ở đây sao……”

Tôn Chính nắm lấy cuốn sổ ghi chép , có
chút chần chờ mở miệng nói:“Tôi xem trong cuốn sổ cũng không có ghi chép nào về
căn phòng này và đứa nhỏ đó …… Hơn nữa, tôi vừa phát hiện, có một vấn đề nghiêm
trọng……”

“Vấn đề gì?” Lộ Hà giật giật, nghiêng mặt
nhìn.

Tôn Chính cầm ghi chép trong tay đưa tới
trước mặt Lộ Hà , lại đem một cuốn khác mở ra trang thứ nhất , chỉ chỉ,
nói:“Anh xem, ghi chép thứ nhất bắt đầu từ năm 01 , từ tháng 5 tháng 6 trở đi
thì không có , tổng cộng chỉ có mười ngày , ghi chép thứ hai thì bắt đầu từ
tháng 2 tháng 3  , nói cách khác, trong mấy tháng đó xảy ra chuyện gì đều
không có ghi lại.”

Lộ Hà đoạt lấy hai bản ghi chép, xoạt xoạt
lật từ đầu đến cuối, lại từ cuối lên đầu , sau đó thảy nó lên bàn , quay đầu
thần sắc ngưng trọng nói:“Cái này mà nghiêm trọng hả , phải là rất rất nghiêm
trọng, Chính! Cái này thật sự là ghi chép hữu dụng nhất của chúng ta , manh mối
cũng bị gián đoạn!”

“Nhưng đằng sau cuốn thứ hai không có ghi
chép nào cả !”

“Những ghi chép này nhiều nhất chỉ nói cho
chúng ta biết trong giời gian đó đã xảy ra chuyện gì , duy nhất chỉ có anh hai
tôi biết cách làm sao ra vào huyệt  , nhưng ghi chép đó đã biến mất !”

“Vì sao Nghiêm Ương không viết xuống?”

Lộ Hà liếc mắt nhìn cuốn sổ ghi chép trên
bàn :“Tôi làm sao biết!”

Tôn Chính cau mày nghĩ nghĩ, hơn nữa ngày
mới do dự mở miệng:“Manh mối Nghiêm Ương để lại đã bị lấy đi , tư liệu ở phòng
hồ sơ cũng biến mất , ghi chép thì bị gián đoạn , nói cách khác, bây giờ chúng
ta không có manh mối nào nữa sao ?”

Lộ Hà gật gật đầu, sắc mặt có chút trắng
bệch, hắn mở ra chìa khóa xà cử trong tay , có chút uể oải mở miệng nói:“Bây
giờ tôi cũng không biết cái chuôi chìa khóa này có hàm ý gì ……”

Tôn Chính tựa hồ còn chưa cảm nhận được
tính quan trọng của việc này, một lần mở miệng xác nhận:“Nói cách khác, chúng
ta hiện tại, không tìm được cách để thoát ra ? Ra không được ?”

Lộ Hà lại gật đầu, nhưng không nói câu nào
.

Tay Tôn Chính run lên , từ lúc cậu biết Lộ
Hà tới nay, người kia liền luôn cười hì hì, mang theo chút trẻ con , luôn đắm
chìm trong không khí vui vẻ. Cho dù sau khi nhập huyệt, trong mắt hắn vẫn ngập
tràn ánh sáng hi vọng , càng chưa từng nói qua một câu nói nào khiến người khác
nhục chí , lạc quan lại đa nghi . Nhưng ở thời khắc mấu chốt sức phán đoán và
phân tích của hắn cực mạnh , cho dù là Tôn Chính, cũng phải khán phục .

Nhưng mà bây giờ nhìn ánh mắt hắn, dần dần
tối đi , cắn chặt môi, Tôn Chính rốt cục ý thức được, có lẽ bọn họ thật sự đã
đến đường cùng  .

Cho dù là Lộ Hà, cũng đành phải buôn xuôi
.

Lộ Hà trong đầu xoay chuyển vô số cảnh
tượng khi nhập huyệt đến nay. Còn có rất nhiều rất nhiều chuyện chưa thể cởi bỏ
, cũng vô pháp cởi bỏ. Hắn thích từ chỗ tuyệt vọng mà hồi sinh , cũng
hưởng thụ khoái hoạt khi tìm ra lời giải đáp . Nhưng bây giờ bọn họ bị kẹt ở
đây, đến chỗ gay cấn nhất , thì mất hết manh mới .

Hành lang tầng ba cực kỳ nguy hiểm. Từ tầng
năm đi xuống , lầu ba xuất hiện rất nhiều “quái vật” có tính công kích mà người
khác không muốn biết, tình huống cũng càng ngày càng phức tạp. Không biết nếu
xuống tầng hai , có khi nào xuất hiện tình huống đáng sợ hơn không ? Huống chi
tư liệu trong tay bọn họ bây giờ hoàn toàn không có, chưa an toàn vượt qua hành
trình này , vẫn còn rất nhiều nghi vấn.

Tuy rằng đồng hồ dừng hoạt động , nhưng
hắn cũng có thể tưởng tượng được, từ khi nhập huyệt đến bây giờ, ít nhất đã sáu
bảy giờ , thứ nhất [người kiệt sức, ngựa hết hơi] . Hai người một đường bị vây
trong trạng thái khẩn trương, trừ bỏ Lộ Hà ăn một chút bánh bao , Tôn Chính một
giọt nước cũng chưa được uống .

Chắc có lẽ sắp chống đỡ không nổi rồi ? Lộ
Hà quay đầu nhìn Tôn Chính, cũng thấy Tôn Chính đang nhìn mình.

Hai người đều đang tự hỏi đồng dạng vấn đề
.

Trong mắt hai người đều là ảnh ngược đối
phương sắc mặt tái nhợt , lún đồng tiền trên mặt Lộ Hà tiêu thất, trấn định
cũng biến mất trên mặt Tôn Chính .

Trong phòng yên lặng đến đáng sợ, bóng đêm
ở giờ phút này không một tiếng động xâm nhập thần kinh bọn họ, thấm sâu vào
xương.

Lộ Hà nhìn Tôn Chính ánh mắt ảm đảm dần
khiến cho thập phần bất an , đem tầm mắt dời về phía cánh cửa phòng khám ngoại
khoa tầng ba.

Phải đi ra ngoài sao?

Ra đó sẽ gặp thứ gì?

Quái vật vặn vẹo đi sàn sạt dưới đất, hồn
đứa nhóc không biết từ đâu xuất hiện ……

Dũng khí của bọn họ dần dần cũng bị bóng
đêm tĩnh mịch này nuốt trọn , hai người dần dần khó khăn bước đi , ra khỏi cánh
cửa đối mặt với thế giới .

Chỉ cảm thấy vừa mệt , vừa đói , vừa buồn
ngủ , cả người giống như bị rút nước , một chút khí lực cũng không có .

Cứ tiếp tục như vậy…… Lộ Hà đột nhiên giật
mình nghĩ đến tâm tình của mình bây giờ, bất tri bất giác bị một loại cảm xúc
tuyệt vọng cuốn hút, hắn quay đầu , muốn nói chuyện với Tôn Chính , làm cho
mình tỉnh táo .

Phát hiện Tôn Chính nằm lên trên bàn , thế
mà lại ngủ.

Tôn Chính dựa đầu lên hai tay , phát ra
tiếng hít thở nhẹ , lưng cũng theo hô hấp hơi hơi phập phồng, trên mặt bao phủ
một tầng buồn ngủ cùng một chút bất an .

Dưới tình huống như vậy cũng có thể ngủ,
chắc là mệt mỏi khẩn trương đến cực điểm đi!

Lộ Hà chăm chú nhìn mặt Tôn Chính khi ngủ
, lộ ra một tia cười khổ.

Hắn nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay ,
Lộ Hiểu Vân, anh rốt cuộc ở đâu?

Câu chuyện đó đã lâu không nhớ đến , cũng
dần dần hiện lên trong suy nghĩ của hắn.

Một quán rượu cũ , nồng đậm mùi rượu,
trên tường mọc đầy rêu , cửa thủy tinh màu xanh vỡ nát và lang can đã bị méo .

Góc tường lạnh như băng cùng với bóng
đêm dày đặc.

“Tiểu Xuyên, tiểu Xuyên, mày ở đâu?”

Âm thanh của hắn quanh quẩn trong
phòng , mấy vò rượu đều như hóa thành bàn tay dữ tợn , từ bốn phương tám hướng
chộp lấy hắn.

“Tiểu Xuyên, tiểu Xuyên!”

Chung quanh vang lên tiếng hoảng sợ
của hắn , nghiêng ngả lảo đảo , trong đầu đều là những vách tường rách nát và
cánh cửa bán mở của quán rượu , mỗi một cánh cửa như cất giấu thứ gì đó .

Trong bóng tối chỉ có tiếng bước chân
của hắn, không, không phải chỉ có một người , mà là có vô số người , không
tiếng động đi theo sau hắn ……

“Tiểu Xuyên, chúng ta không ăn sáng
nữa , chúng ta về đi ! Chúng ta về đi!”

Tiểu Xuyên không thấy đâu cả . Một âm
thanh cũng không có .

Quay đầu nhìn bốn phía muốn làm gì đó
nhưng thất bại, bóng đêm nhảy ra nuốt chửng lấy hắn , âm thanh của hắn ngay cả
thân thể đều bị ăn mòn .

Anh hai nói dối ! Anh ấy nói ăn sáng ở
đây , anh hai nói dối!

Không đúng…… Anh hai đã từng cảnh cáo,
đừng tới quán rượu này , đây là quán rượu có rất nhiều ma quỷ.

Quán rượu ma quái……

“Lộ Hiểu Vân, anh mau ra đây !! Lộ
Hiểu Vân!!” Cửa bị đập bang bang lên.

Hắn không nên khoe anh của hắn có thể
thấy ma , cũng không nên cho mình là gan lớn .

“Lộ Hiểu Vân, Lộ Hiểu Vân!!!”

Hắn đột nhiên im lặng, trợn tròn mắt
nhìn phía trước.

……

Thân ảnh người kia hoàn toàn biến mất
trong bóng đêm, nếu như hắn không mở miệng , hắn hoàn toàn không thể phát hiện
người này đã đứng đó thật lâu.

“Cút ngay!”

Âm thanh lạnh lùng lại mang theo chút
không kiên nhẫn , cũng rất quen thuộc .

Cái gì đó lập tức thả hắn ra, hắn chạy
vào trong bóng tối, bổ nhào lên đùi người kia .

Trên người người nọ vẫn lạnh băng như
vậy , ôm lấy hắn .

“Anh hai!”

Chỉ thấy mình bị nhấc lên, bị ném ra
sau lưng .

Dọc theo vách tường, dọc theo hắc ám
âm u, hắn tựa lên lưng người kia, chậm rãi đi về phía trước .

Trầm mặc không nói chỉ bước đi , bước
đi……

Thẳng đến…… Ánh mặt trời……

Lộ Hà bị dương quang sáng ngời đập vào mắt
mở hai mắt ra. Hắn mới phát hiện mình ngủ quên, ngay bên cạnh Tôn Chính , cũng
nằm lên bàn ngủ.

Nhưng mà ánh mặt trời đã biến mất từ lâu,
bệnh viện Đồng Hoa giống như ngôi mộ âm trầm bóng đêm vẫn như trước bao phủ lấy
thế giới này.

Hắn chống đầu, tựa hồ không thể tin được
mình vậy mà lại ngủ.

Ngủ bao lâu rồi?

Hắn dùng đèn pin nhìn nhìn bốn phía, vậy
mà không có chuyện gì xảy ra, hắn sờ người mình , thân thể vẫn còn ấm , xúc cảm
rất chân thật , mình còn chưa biến thành “Nó”.

Thế nhưng, còn nằm mơ về anh hai .

Hắn còn tưởng rằng thời khắc nguy cấp hét
to một tiếng Lộ Hiểu Vân sẽ được cứu , nhưng mà Lộ Hiểu Vân đã mất tích nhiều
năm rồi.

Nếu như là Lộ Hiểu Vân …… làm sao có thể
mặc kệ được?

Hắn ẩn ẩn cảm nhận được gì đó , cầm cuốn
ghi chép trên bàn .

Tôn Chính cảm thấy có người đang kêu mình
, còn gọi Chính, Chính. Cậu thực sự chén ghét cạch gọi này , vì thế nhu nhu ánh
mắt, không kiên nhẫn muốn người nọ câm miệng.

Sau đó cậu lập tức thanh tỉnh .

“Lộ, Lộ Hà?”

Người kia cách cậu rất gần, có chút buồn
cười nhìn cậu :“Làm sao vậy? Cậu mơ thấy cái gì ?”

Tôn Chính lắc lắc đầu, thần chí rốt cuộc
cũng rõ ràng hơn .

“Tôi đang ngủ?” Cậu không thể tin được
mình dưới tình huống này mà có thể ngủ được , còn ngủ sâu như vậy.

Lộ Hà buông tay, nhún vai:“Không có biện
pháp, đại khái Tôn đại cao tài sinh cậu rất tin tưởng tôi !”

Tôn Chính kỳ quái liếc hắn một cái, người
này khi nào thì lại dùng giọng điệu lạ như vậy.

Lộ Hà lơ đễnh, đẩy cậu :“Chính, nếu…… sau
này ra ngoài cậu muốn làm gì?”

Tôn Chính sửng sốt, tại sao lại đột nhiên
hỏi vấn đề này?

“Cậu nói đi……” Lộ Hà lại đẩy đẩy cậu.

“Tôi…… Tôi không biết……” Tôn Chính vẫn
không phản ứng .

Nhưng sau khi đi ra ngoài ? Đi ra ngoài……
Cậu mờ mịt hoảng sợ, vậy mà không biết sau khi ra ngoài muốn làm gì, muốn làm
gì đây? Trong đầu cậu đều là hình ảnh của bệnh viện Đồng Hoa.

Cậu cố gắng che dấu biểu tình của mình ,
hỏi Lộ Hà lại :“Anh thì sao?”

Lộ Hà hé miệng:“Đi xem mắt.”

“Xem cái gì mắt??”

“Nghe nói nhập huyệt mọi người sẽ bị đoản
mệnh, tôi phải nhanh hoàn thành sứ mệnh cơ bản của mình, để lại một đứa con ,
miễn cho bà mẹ sau này ngày nào cũng cằn nhằn tôi.”

Tôn Chính tâm lý nổi lên một cảm giác xấu.
Lộ Hà tự nhiên lại nói bậy bạ gì đó ? Phía trước hắn căn bản sẽ không nói đến
những vấn đề này, mà không nói hai lời trực tiếp hành động. Chẳng lẽ, Lộ Hà
cũng thật sự cảm thấy bọn họ đã hết đường ? Chỉ có thể dựa vào những câu chuyện
này để giết thời gian?

Nghĩ đến đây, Tôn Chính tâm lý một trận bi
thương, cậu thử hỏi Lộ Hà:“Vậy nếu chúng ta không ra được thì sao ?”

Lộ Hà nhìn nhìn Tôn Chính, mở to hai mắt ,
đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm mặt Tôn Chính, thẳng đến Tôn Chính sợ hãi.

Sau đó hắn bỗng nhiên nghiêm trang nói
:“Không có biện pháp, vậy thì chỉ có thể tìm đại một người, Lưu Quần Phương làm
mai mối, lão Trương lão Mao làm người chứng hôn, phòng hồ sơ bái đường, phòng
giải phẫu động phòng, nhận đứa nhỏ ngoài cửa làm con nuôi, làm một đôi quỷ phu
phu.”

Quỷ, quỷ phu phu?!

Tôn Chính lại ngây ra một lúc, sau đó đỏ
mặt phản ứng lại , mắng:“Bệnh thần kinh!”

Lộ Hà ha ha cười, vỗ vỗ tay:“Cậu làm gì
kích động vậy chứ , tôi chưa nói tìm ai mà , nói sau…… tôi có phát hiện mới .”

Lộ Hà cười lấy ra cuốn ghi chép, để tới
trước mặt Tôn Chính . Hi vọng, hắn cảm xúc dâng cao , chỉ có thể nói đùa làm không
khí sinh động hơn, lại không chú ý tới Tôn Chính thần sắc không được tự nhiên.

“Bác sĩ Nghiêm có thể viết ra ghi chép
này, nhất định sẽ không làm mất manh mối của chúng ta, anh hai tôi cũng sẽ
không để mặc như vậy , cậu thử nhìn kỹ ghi chép này xem .”

Tôn Chính tiếp nhận ghi chép của Nghiêm
Ương, tay còn đặt ở trên bàn.

“Nghiêm Ương quả thật để lại tin tức cuối
cùng , nhưng chúng ta đã đoán sai. Tin tức cuối cùng của anh ta không phải ở
trên người của thằng nhóc đó ,mà là ở trong này.”

Báo cáo nội dung xấu