Phía sau cánh cửa - Chương 03 phần 1
Chương
3 - BỘ ÁO GIÁP CỠ 36
Bryce
Walton
L ần đầu đầu tiên Morris Slater
gặp Joe Scudmore là vào một buổi sáng thứ hai, lúc mười giờ mười lăm. Vào buổi
chiều cùng ngày hôm đó, lúc hai giờ, Slater gặp lại Scudmore, rồi vào lúc hai
giờ hai mươi, Slater quyết định giết Scudmore. Một người gặp một người khác mà
lại căm ghét đến nỗi nhất định thủ tiêu người đó bốn giờ năm phút sau đó, thì
đây là chuyện cần phải giải thích thêm.
Slater đến nhà riêng của đại
tá de Kalb lúc
mười giờ sáng, như ông vẫn thường đến rất đúng giờ từ mười ba năm nay, ngoại
trừ ngày chủ nhật và những ngày ông bị bệnh. Như thường lệ, ông bước vào bằng
cửa sau. Với tư cách là thư ký riêng của đại tá de Kalb, lẽ ra Slater được phép
vào cửa chính, nhưng Slater thích qua cửa nhỏ hơn, để không bị để ý và cũng để
đám gia nhân đừng ganh tị.
Hôm đó là một buổi sáng trời
xám xịt và có mưa nhỏ. Khi đút chìa khoá vào ổ, hình bóng gầy nhom của Slater
run rẩy như một chú chim ướt nhẹp trở về tổ. Trong sương mù, ngôi nhà riêng
trông giống một lâu đài thời trung cổ hơn bao giờ hết. Vào những ngày như thế,
khi đang ở trong phòng áo giáp gần lò sưởi lớn, Slater cảm thấy mình cách ly
khỏi thế giới bên ngoài và hoàn toàn có cảm giác như đang sống ở thế kỷ thứ XV,
Vừa mới đến, Slater đi ngay đến chỗ để bộ sưu tập dao găm mà đại tá de Kalb vừa
mới mua. Slater phân loại các dao găm trở lại trong một tủ kính mới, tùy theo
sự tiến triển qua các thế kỷ.
Slater vừa mới mở cửa, thì có
tiếng leng keng mạnh, xuất phát từ dưới sân. Tiếp theo là tiếng chửi thề, rồi
tiếng cười the thé chế giễu. Slater phân vân một hồi, rồi bước nhanh qua lớp
sương mù dày và bị chặn đường bởi một chiếc xe tải đang de lui để đậu dọc bên
cánh trái ngôi nhà, trước cửa hai cánh dẫn vào phòng áo giáp.
Slater lưỡng lự bước đến phía
sau xe.
Một người đàn ông vạm vỡ, mặc
áo vét da đen, đang lượm từ dưới bùn lên tâm ngực của một bộ áo giáp, ném lên
xe với tiếng kêu khủng khiếp. Một người khác đang loạng choạng khiêng phần còn
lại của bộ áo giáp, xà cạp, rồi mảnh che tay lần lượt sút ra, rơi xuống đất.
Sau đó đến phiên bao tay sắt, các khớp tay văng rải rác trên nền xi măng ướt.
Hai người đàn ông càu nhàu lượm lên, ném lộn xộn vào thùng xe.
Một cơn hoảng sợ quá mạnh và
quá đột ngột khiến Slater lao nhanh đến. Slater toan giật cái bao tay sắt từ
tay gã đàn ông mặc vét da:
- Đưa cho tôi cái này, Slater
hổn hển nói. Đã bảo đưa tôi!
Gã đàn ông mặc vét da to con
như lực sĩ. Hắn phóng vào Slater, giật lại bao tay, miệng chửi thề lớn tiếng.
Slater như bị bắn vào không gian, đụng mạnh vào cột nhà có khía.
- Thằng này bị làm sao vậy?
gã đàn ông vét da vừa nói vừa nhìn chằm chằm Slater qua sương mù.
Gã đàn ông kia cười khẩy. Rồi
một gã đàn ông thứ ba, cao lớn, mũi khoằm, xuất hiện ở cửa, hai tay ôm đầy gươm
và kiếm. Slater hoàn toàn lúng túng loạng choạng tiến tới:
- Anh làm gì ở đây?
- Mày đừng nhúng mũi vào, đồ
gầy nhom!
- Tôi sẽ gọi cảnh sát! Slater
nói.
- Mày có chịu để bọn tao yên
không?
- Tôi là thư ký của đại tá de Kalb.
- de Kalb hả? Không biết!
Slater chụp lấy tay cầm của
một thanh gươm. Cả đống gươm đang khiêng rơi xuống nền xi măng trong tiếng leng
keng khủng khiếp.
- Mày sẽ biết tay tao, đồ nhỏ
con - gã đàn ông mặc vét da la lên.
Rồi hắn chụp lấy cổ áo Slater
kéo lên khỏi mặt đất ba mươi phân.
Slater nhớ lại cả một cuộc
đời nhẫn nhục và lo sợ, và dập tắt mọi ý định chống cự trong bụng. Slater lắc
lư như một cái bị ướt nhẹp, lủng lẳng ở cổ tay gã đàn ông.
- Xin ông hãy bỏ tôi xuống
đất trở lại, Slater rên rỉ.
Gã đàn ông vét da đẩy Slater
tựa vào cột.
- Trời ơi, nhưng mày có
chuyện gì vậy? Gã đàn ông hung hăng hỏi.
- Có phải đại tá de Kalb gọi các ông đến
đây không?
- Đã bảo là không quen biết
gì tay de Kalb của mày mà! Sao mày cứ kiếm chuyện với bọn tao?
- Nhưng đây là nhà của đại tá
de Kalb mà!
Slater kêu.
- Chưa bao giờ nghe nói đến
tay này - gã đàn ông mặc vét da lập lại.
Rồi hắn nói với đám bạn:
- Làm việc tiếp đi. Phải dọn
xong đống này trước bốn giờ!
°
° °
Slater chạy nhanh trong hành
lang dài. Sương mù bên ngoài đã tràn ngập vào phòng. Các bộ áo giáp nằm trên
nền đan đá, như những xác chết, và thùng gỗ chất đầy dưới đất. Một người trèo
trên thang đang lột những cây kích và những tấm chắn treo trên tường.
Slater bắt đầu toát mồ hôi dữ
dội. Slater cố gắng nén đi cảm giác nghẹt thở, rồi đến phòng làm việc, chạy
giữa hai hàng áo giáp trong một hành lang chật hẹp. Cửa văn phòng khoá. Slater
mở ra, bước vào và thoáng cảm thấy nhẹ nhõm. Bộ áo giáp gôtic đen thời 1460, mà
đại tá de Kalb
đã tặng cho Slater để cảm ơn công lao trung thành của Slater, vẫn còn đứng
trong góc phòng, cạnh bàn viết. Bộ áo giáp như đang nhìn Slater qua khe mắt.
Hai bàn tay Slater sờ soạng khắp bàn viết như hai con chim đỏ. Không có thư
nhắn của đại tá. Bàn viết vẫn y như lúc Slater về sáng thứ bảy.
Slater hấp tấp chạy ra, leo
lên một cầu thang xoắn ốc, trở xuống một tiền sảnh khác hơi tối, gõ vào cửa gỗ
sồi hai cánh dẫn vào phòng làm việc của đại tá, gõ khẽ mặc dù đang hoảng hốt.
- Vào đi! Một giọng khàn khàn
trả lời, không phải giọng đại tá de
Kalb.
Slater bước vào, khép nhẹ
cánh cửa lại, nhìn khắp phòng, nhìn các tấm lát tường bằng gỗ sồi đánh bóng,
nhìn các dãy kệ sách, các tấm vải treo tường, nhìn những vách tường có treo
kích, dao găm, mã tấu, mâu, thanh lao, ngọn giáo có trang trí lông vũ và chùy
lởm chởm mũi nhọn. Slater sửng sốt thấy ngay giữa phòng một người khổng lồ hai
tay áo sơ mi xắn lên trong tư thế người chơi gôn, tay cầm gậy đánh gôn. Người
đàn ông này chỉ liếc nhìn Slater thật nhanh, vì đang bận đánh banh vào lỗ hở
của cái mũ chiến không có lưỡi trai đặt dưới đất.
- Anh là Slater phải không?
Người đàn ông nói.
- Đúng, Slater trả lời.
Slater càng thu mình lại hơn
nữa trước vóc dáng đồ sộ của người đàn ông trông như cựu vô địch bóng đá. Người
này cân nặng ít nhất một trăm hai chục ký và cao gần hai mét. Slater tự giới
thiệu:
- Tôi là Morris Slater, thư
ký của đại tá de Kalb.
Rồi Slater nhìn hai cổ tay
của người khổng lồ đang cầm gậy gôn - những cổ tay to bằng chân của chính
Slater - với các ngón tay phủ đầy lông đen, gương mặt vuông vức như hình dáng,
tóc mọc sát xuống trán...
- Còn tôi là Joe Scudmore.
Chắc là anh đã nghe nói đến chúng tôi rồi chứ. Chúng tôi có mặt ở đây vì việc
cầm cố của đại tá.
- Tôi cần gặp đại tá de Kalb, ngay lập tức.
Scudmore đánh một quả banh
khác. Banh lăn trên thảm, ngoan ngoãn rơi vào cái miệng há to của chiếc mũ
chiến.
- Westside Chapel, Scudmore
nói. Đại tá sẽ ở đó cho đến sáng mai.
Scudmore quay lại trong khi
cổ họng của Slater thốt ra một âm kỳ lạ.
- Xin lỗi anh bạn, nhưng tôi
tưởng anh đã biết chuyện.
- Biết chuyện gì? Slater hỏi.
- Bộ anh không đọc báo sao?
Anh không xem truyền hình sao?
Slater lắc đầu từ từ, vẫn
nhìn chằm chằm gương mặt to rộng của Scudmore.
- Phải, lão già tội nghiệp bị
cơn nhồi máu cơ tim và chết hôm chủ nhật, lúc khoảng một giờ sáng.
Slater ngã sụp, gần như biến
mất, xuống một ghế bành bằng da đen.
Scudmore nhắm một quả banh
thứ ba, chỉnh tư thế lại.
- Xin chia buồn cùng anh. Tôi
hiểu đây là cú sốc đối với anh. Anh làm việc cho đại tá từ mười ba năm nay,
đúng không?
- Gần mười bốn năm, Slater
trả lời bằng một giọng xa vời.
- Vậy anh uống một ly đi,
Scudmore vừa nói vừa vẫy tay về hướng một chai whisky trên bàn viết. Lão già
trữ rượu ngon lắm!
- Cám ơn, tôi không quen uống
rượu, Slater nói.
Slater nhìn chằm chằm một hồi
quả banh lạc trên thảm, rồi đột ngột quay đầu đi. Vách tường mà Slater đang
nhìn nhoà đi. Cuối cùng, Slater hỏi không rõ:
- Thế còn bây giờ, thưa ông
Scudmore?
- Bây giờ hả?
Scudmore quay lại, chau mày
nhìn kỹ Slater.
- Anh bạn này, anh đừng buồn.
Có gì phải lo đâu? Sau khi làm việc cho một người như đại tá de Kalb, anh có bao nhiêu kinh nghiệm. Ngày
mai, anh ghé qua ngân hàng đi, thế nào chúng tôi cũng tìm ra một chỗ cho anh
mà!
- Bộ sưu tập riêng của đại
tá! Họ mang đi tất cả! Slater rên rỉ.
Scudmore đá một cú vào mũ
chiến, khiến cái mũ sắt lăn trên thảm, va vào tường. Rồi Scudmore tự rót thêm
một ly whisky mới, đứng đó tò mò quan sát Slater.
- Ừ, bọn tôi làm việc nhanh
lắm!
Scudmore hít thở thật sâu, ra
cửa sổ nhìn ra ngoài.
- Hai tuần nữa sẽ dọn xong
đống đá cũ mốc này. Slater à, anh có biết cái gì sẽ mọc lên chỗ này không? Một
cao ốc căn hộ hiện đại. Ba mươi lăm tầng. Mỗi phòng tám chục đô-la. Có sân
thượng riêng để tắm nắng. Còn ngay phía trên cùng là một siêu thị.
- Nhưng đại tá de Kalb đâu muốn thế!
Scudmore từ từ quay lại, nhíu
mày:
- Chuyện gì nữa đây?
- Đại tá đã nói điều này với
tôi nhiều lần, ông Scudmore à. Đại tá muốn nhà này trở thành viện bảo tàng. Và
tôi... tôi sẽ quản lý nhà bảo tàng.
Scudmore đi vòng qua bàn
viết, đến gần Slater.
- Tôi rất mến đại tá,
Scudmore nói. Nhưng lão là một người kỳ quặc. Anh có hiểu ý tôi không? Say mê
mấy thứ thời trung cổ. Ngày nay ai thèm quan tâm nữa? Ta hãy nhìn thẳng vào sự
việc: nếu mở viện bảo tàng ở đây, thì sẽ có bao nhiêu thằng khùng đến tham
quan? Chắc chắn là sẽ không có ma nào! Thật là phí! Sẽ nhanh chóng phá sản thôi!
- Nhưng không đời nào đại tá
lại muốn như thế, Slater la lên.
Slater tháo mắt kính ra chùi.
- Những gì anh làm thật là
thô lỗ và đáng xấu hổ, Slater nói thêm rồi quay đầu đi.
Gương mặt to tướng của
Scudmore chuyển đỏ. Scudmore lùi lại, tựa vào bàn viết.
- Tôi hiểu, Scudmore nói, tôi
hiểu rằng anh mất một miếng rất ngon tại đây. Có phải ý anh nói vậy không?
Hoảng sợ vì đã không kiềm
mình, Slater nói tiếp bằng một giọng phục tùng trở lại:
- Đúng, đúng, thưa ông
Scudmore! Tôi rất thích công việc ở đây. (giọng Slater hơi nghẹn ngào.) Đó là
cả cuộc đời tôi.
Scudmore uống một hớp hết ly
rượu, với một vẻ thản nhiên.
- Anh bạn ơi, chuyện đó dễ
thương lắm, nhưng phải suy nghĩ thực tế một chút chứ. Hai hécta đất ngay giữa
trung tâm thành phố! Lãng phí tiền thuê để khu đất này lên mốc lên meo chỉ vì
đông sắt cổ như thế thật là ngu xuẩn! Anh phải hiểu sự thật chứ.
Slater không dám có lời nhận
xét nào.
Scudmore uống thêm một ly.
Mặt mày đỏ gay, Scudmore đi đi lại lại trong văn phòng, trong tình trạng phấn
khởi tột độ, rõ ràng rất tự mãn.
- Tôi đã khổ công lắm, anh
bạn à, nhưng tôi đã cho chất xám làm việc. Tôi đoán trước rằng lão đại tá sẽ
không còn sống bao lâu, nên tôi đã tiến hành moi thông tin cô con gái lão. Anh
biết không, lão để lại hết cho con gái. Lão đại tá không hề viết di chúc giấy
trắng mực đen rằng ngôi nhà này phải trở thành viện bảo tàng. Lão chỉ muốn con
gái được thừa hưởng ngôi nhà, anh có hiểu không? Lão để cho con gài tùy ý hành
động: lão tưởng rằng con gái nghĩ giống lão về chuyện bảo tàng.
Scudmore lại chụp lấy chai
whisky.
- Slater à, thật ra, cô con
gái bị nổi da gà trong căn nhà này. Có bao nhiêu người cha thật sự hiểu con
mình? Anh thử nghĩ xem! Khi tôi nói với cô gái kia một toà nhà ba mươi lăm tầng
với siêu thị trên cùng sẽ mang lại bao nhiêu lãi, thì không còn chuyện bảo tàng
nữa. (Scudmore phá lên cười.) Đúng, hoàn toàn không còn chuyện đó nữa!
- Tôi hiểu rồi, Slater nói
rồi đứng dậy.
Bàn tay to của Scudmore xà
xuống vai ông thư ký, trong khi ông đi ra cửa.
- Phải suy nghĩ như thế đấy,
anh bạn ơi! Phải tiến theo thời đại mình chứ! Ngày mai, anh cứ ghé qua ngân
hàng gặp tôi. Thiếu gì việc làm, kể cả đối với với một người có kinh nghiệm như
anh.
°
° °
Ngồi trong văn phòng nhỏ của
mình ở tầng dưới, Slater hoài công cố không nghe tiếng ồn ào khó chịu xuất phát
từ tầng trên đang bị giao cho sự tàn phá phạm thượng của đám công nhân dọn nhà.
Slater cảm thấy kiệt sực, thần kinh sắp suy sụp; Slater cảm giác như có luồng
gió lạnh thổi xuyên qua mình. Mỗi cú búa gõ làm Slater giật mình, như thể bị
giật điện. Và tiếng ồn cứ tăng dần, tạo cho Slater cảm giác đang ở trong một
toà nhà to lớn sắp sụp đổ.
Đột nhiên Slater cảm thấy cô
đơn khủng khiếp và gọi điện thoại về nhà.
- Selma hả?
- Anh Morris ơi, anh bệnh hả?
Anh bị cảm lạnh rồi hả?
Đây là lần đầu tiên, Slater
gọi điện thoại về cho vợ trong ngày.
- Selma
ơi, đại tá de Kalb
chết rồi. Hôm sáng chủ nhật.
- Sao! Ôi! Anh yêu!...
- Và đại tá đã không... ý anh
nói ngôi nhà sẽ không trở thành nhà bảo tàng. Người ta đang dọn dẹp mọi thứ đi.
- Mong sao Chúa phù hộ cho
linh hồn đại tá! Đại tá là người rất tốt. Nhưng theo một kiểu, thì em rất mừng!
- Kìa Selma!
- Từ nay anh sẽ về nhà đúng
giờ hơn, anh sẽ sống như một người bình thường, có việc làm đàng hoàng. Em đã
chán có chồng là một cái bóng rồi.
Trước khi gác máy xuống,
Slater nghe tiếng kính vỡ phía trên lầu. Có lẽ là một tủ kính, có lẽ tủ chứa bộ
sưu tập dao găm. Và bộ áo giáp gôtic năm 1460 như bắn những ánh nhìn buộc tội
đến Slater qua khe mắt đen.
Slater đứng dậy, đến ngồi
cạnh bộ áo giáp, nhìn thẳng vào mắt bộ áo giáp. Suốt một hồi, Slater không nghe
tiếng động nào. Sự im lặng dễ chịu này khiến Slater nhớ lại lúc Slater đã ngồi
xuống lần đầu tiên bên bộ áo giáp này, mười bốn năm trước đây, khi Slater bắt
đầu làm việc cho đại tá de Kalb.
Morris Slater có một đặc tính chung cho tất cả những kẻ sát nhân: trông Slater như không thể nào dùng đến bạo lực, kể cả bạo lực dưới hình thức nhẹ nhất. Lúc mười bốn tuổi, Slater cao một mét năm mươi và cân nặng năm mươi hai ký. Từ đó, ba chục năm đã trôi qua mà trong đời Slater không có sự kiện quan trọng nào khác ngoài việc tăng cân một ký và thấp xuống nửa phân.
Slater không những nhỏ mà còn gầy yếu - gần như mảnh yếu như một chú chim, với làn da mỏng đến nỗi lộ rõ gân. Slater ăn mặc sạch sẽ nhưng theo một cung cách tẻ nhạt khiến như hoà lẫn vào những gì nằm xung quanh. Cách nói chuyện của Slater cũng bình thản và kín đáo. Một từ có thể xác định nhân cách của Slater: thận trọng.
Không một ai nghi ngờ Slater che giấu tính khí thật của mình. Người mẹ quá cố của Slater có thể nói về vài cơn bạo lực của con trai lúc còn nhỏ. Nhưng không bao giờ có ai quan tâm đến Slater, cả lúc còn nhỏ.
Bạn bè cùng trường, từng tiễn cậu bé Slater chảy máu mũi về nhà cùng tiếng la ó trêu chọc, có thể kể lại những cơn thịnh nộ tức giận bất lực của Slater chống lại sự nhục nhã. Nhưng ai thèm đi hỏi lời chứng của chúng?
Vợ của Slater, cao lớn và mạnh mẽ hơn Slater, đã lấy Slater chỉ vì khiếp sợ đàn ông to con. Và chính Slater cũng cảm thấy an tâm trước hình dáng đồ sộ hơn của vợ. Bà vợ biết những cơn thịnh nộ đôi khi xảy ra của chồng nhưng chỉ cười: bà biết những cơn giận này vô hại. Khi bà vợ nhận thấy sắp có triệu chứng của một cơn giận, bà chỉ đẩy Slater xuống tầng hầm, khoá cửa thật kỹ nhốt dưới đó. Còn lại một mình, Slater ném xuống đất hoặc đá văng những đồ vật mà Selma đã cố tình để đó; bởi vì bà rất giỏi tìm đủ thứ cách để trấn an chồng. Thế là Slater sống tách biệt một thế giới mà ông hận thù, mà dần dần ông đã đi đến mức căm ghét và sợ nó. Slater không chịu thích nghi với một nền văn minh có các giá trị được biểu trưng bởi toà Empire State Building và những phát minh mới nhất của General Motors.
Nhưng khi Slater đến làm việc ở nhà đại tá de Kalb, một tấm màn đã rơi xuống giữa quá khứ và chính ông. Cuối cùng Slater sẽ được biết một cuộc sống mới, một cuộc sống hạnh phúc. Ngay từ ngày làm việc đầu tiên ở nhà riêng của đại tá, Slater kiểm kê tất cả những gì chứa trong nhà. Ông đã đứng cạnh bộ áo giáp gôtic năm 1460 và nhanh chóng nhận thấy rằng chiều cao của khối sắt đáng sợ đó chỉ vượt hơn chiều cao của chính Slater có hai phân. Phản ứng đầu tiên của Slater là cho rằng bộ áo giáp là đồ giả. Slater đặt câu hỏi đại tá và đại tá trả lời:

