Tín đồ shopping có baby - Chương 08
Chương 8
Suze và tôi dành phần còn
lại của ngày hôm đó bên nhau, và nó đơn giản là tuyệt vời. Chúng tôi tống tất
cả đống túi, hộp vào chiếc Range Rover khổng lồ của Suze, rồi cô lái xe xuống
đường King’s và chúng tôi uống trà ở một quán vô cùng thân thiện với trẻ em vì
có cả kem li và đủ thứ. (Từ giờ trở đi tôi sẽ luôn để bút sáp màu trên bàn).
Sau đó chúng tôi đi đến cửa hàng Steinberg & Tolkien, và tôi mua một chiếc
áo len đan tay kiểu cổ điển còn Suze mua một cái túi xách buổi tối, mua xong
thì cũng đến giờ ăn tối nên chúng tôi đến nhà hàng Pizza on the Park, đúng lúc
một nhóm nhạc jazz đang khởi động và họ cho hai đứa sinh đôi đập thử trống.
Cuối cùng chúng tôi bế
bọn nhóc đã ngủ trở lại chiếc Range Rover rồi Suze chở tôi về nhà. Lúc chúng
tôi lái qua trạm gác cổng vào đỗ trước lối vào tòa nhà thì đã mười giờ tối. Tôi
gọi di động cho Luke để nhờ anh mang giúp đồ lên tầng.
“Chà,” anh nói, khi mang
đống đồ chất trên mặt đất lối vào. “Vậy thế này đã đủ chưa? Phòng con mình thế
là đã xong chưa?”
“Ừm...” Lúc đó tôi mới
chợt nhận ra mình chưa mua máy khử trùng. Gối kê cho con bú hay kem chống mẩn
đỏ do đóng bỉm lâu. Nhưng chẳng sao. Tôi vẫn còn những mười lăm tuần nữa. Khối
thời gian.
Trong khi Luke vật lộn
vào nhà cùng cái bồn tắm bơm hơi, gậy đầu ngựa và khoảng sáu cái túi mua hàng
nữa, tôi nhanh tay đem cái túi đựng Bộ dự đoán Giới tính em bé giấu vào ngăn
kéo để đồ lót của mình. Tôi sẽ phải canh lúc anh vắng nhà.
Suze đã nhảy vào phòng
tắm để thay bỉm cho một trong hai đứa sinh đôi và khi tôi chui ra từ phòng ngủ
thì cô đang kéohai cái ghế ngồi trên ô tô cho trẻ em dọc hành lang.
“Vào nhà làm chút vang
đi,” Luke nói.
“Tốt nhất là em nên về
bây giờ,’ cô nói đầy nuối tiếc. “Nhưng em sẽ uống một li nước nếu anh có?”
Chúng tôi vào bếp, đĩa CD
đang chơi mấy bài nhạc nhẹ của Nina Simone(*). Trên bàn là một chai
rượu đã mở, và hai li đã rót sẵn.
(*) Eunice Kathleen Waymon, nổi tiếng hơn với nghệ danh Nina Simone
(1933 - 2003): ca sĩ, nhạc sĩ, nghệ sĩ piano, nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ.
“Em sẽ không uống rượu
đâu,” tôi mở lời.
“Cái đó không phải cho em
đâu,” Luke nói, lấy nước từ tủ lạnh rót đầy li. “Lúc nãy Venetia có ghé qua
đây.”
Tôi giật mình ngạc nhiên.
Venetia đã ở đây sao?
“Còn vài thứ giấy tờ mà
mình phải điền nốt,” Luke tiếp tục. “Cô ấy đằng nào cũng phải đi qua đây, nên
tạt qua đưa cho chúng ta trên đường về nhà…”
“Ừ,” tôi nói sau khi
ngừng lại. “Cô ấy thật là… tốt bụng.”
“Thực ra cô ấy chỉ vừa
mới về.” Luke đưa cho Suze li nước. “Em về sớm vài phút nữa thì đã gặp cô ấy
rồi.”
Từ từ đã. Đã mười giờ tối
rồi. Như thế có nghĩa là cô ta đã ở đây cả tối sao?
Ý tôi là, không phải tôi
bận tâm hay gì. Tất nhiên là không. Venetia chỉ là bạn của Luke. Cô bạn cũ, bạn
gái cũ, xinh đẹp, trong sáng.
Tôi nhận thấy ánh mắt
Suze đang chằm chặp nhìn mình, và nhanh chóng nhìn ra chỗ khác.
“Bex, trước khi mình về
cậu dẫn mình sang xem phòng trẻ được không?” cô nói, giọng cao vút kì quặc. “Đi
nào.”
Cô đúng là đã xô tôi đi
dọc hành lang vào gian phòng hiện đang trống mà chúng tôi gọi là phòng trẻ dù
chúng tôi sẽ chuyển đi trước khi đứa trẻ ra đời.
“Thế đấy,”Suze đóng cửa,
quay lại đối diện với tôi, kích động.
“Sao cơ?” Tôi nhún vai vờ
như không hiểu ý cô là gì.
“Thế là bình thường sao? “Tạt
qua” nhà bạn trai cũ rồi ngồi lì cả tối?”
“Tất nhiên là bình
thường. Sao họ lại không nên ngồi với nhau cơ chứ?”
“Chỉ hai người họ? Uống
rượu vang?” Suze phát ra từ đó như một người thuyết pháp Baptist bài rượu.
“Họ là bạn bè mà, Suze!”
tôi nói một cách tự vệ. “Những người bạn cũ... rất tốt... trong sáng.”
Im lặng bao trùm căn
phòng nhỏ.
“OK, Bex,” cuối cùng Suze
nói, giơ tay lên như thể đầu hàng. “Nếu cậu chắc thế.”
“Mình chắc! Mình chắc
hoàn toàn, tuyệt đối, một trăm phần trăm...” Giọng tôi nhỏ dần rồi tắt hẳn và
tôi bắt đầu nghịch vớ vẩn cái hâm sữa hiệu Christian Dior. Tôi cứ bật nắp ra
rồi đóng lại như một kẻ bị ám ảnh. Suze đã lang thang lại chỗ cái hòm mây đựng
đồ chơi và đang ngắm nghía một con cừu bằng len. Trong một lát cả hai chúng tôi
đều im lặng, thậm chí còn không nhìn nhau.
“Ít nhất...” cuối cùng
tôi nói.
“Gì cơ?”
Tôi nuốt khan vài lần,
không muốn thừa nhận điều này. “À,” tôi nói tiếp, cố gắng nghe có vẻ
chuyện-hiển-nhiên. “Nếu mình... chỉ giả dụ thôi… nếu mình không chắc thì sao?”
Suze ngẩng đầu và gặp ánh
mắt tôi. “Cô ta xinh không?” cô nói, cũng bằng giọng chuyện-hiển-nhiên như thế.
“Cô ta không chỉ xinh. Cô
ta đẹp mê hồn. Cô ta có mái tóc đỏ bóng mượt, đôi mắt xanh lá tuyệt vời và đôi
cánh tay thực sự mịn màng...”
“Bò cái,” Suze buột miệng
nói.
“Cô ta còn thông minh, và
mặc đồ siêu đẹp, và Luke thực sự thích cô ta...” Càng nói tôi càng cảm thấy mất
tự tin.
“Luke yêu cậu!” Suze cắt
ngang. “Bex, hãy nhớ rằng cậu là vợ anh ấy. Cậu là người anh ấy đã chọn. Cô ta
là đồ bị từ chối.”
Điều đó khiến tôi thấy
khá hơn. Cụm “đồ bị từ chối” khiến tôi cảm thấy khá hơn nhiều.
“Nhưng điều đó không có
nghĩa là cô ta không theo đuổi anh ấy.” Suze bắt đầu đi đi lại lại, trầm ngâm
nhịp nhịp con cừu len trên lòng bàn tay. “Ở đây chúng ta có một vài lựa chọn.
Một: cô ta thực sự chỉ là một người bạn và cậu chẳng có gì phải lo cả.”
“Đúng.” Tôi g đầu nghiêm
túc.
“Hai: tối nay cô ta tạt
qua để thăm dò thực địa. Ba: cô ta thực sự theo đuổi anh ấy. Bốn...” Cô tự
ngưng mình lại.
“Bốn là gì?” tôi khổ sở
nói.
“Không có bốn,” Suze nói
nhanh. “Mình nghĩ nó chính là trường hợp hai. Cô ta đến để xem tình hình thế
nào. Xem lãnh thổ gia đình ra sao.”
“Thế… mình làm gì đây?”
“Cậu cho cô ta thấy cậu
sẵn sàng chiến đấu với cô ta.” Suze nhướng mày đầy ẩn ý. “Phụ nữ với phụ nữ.”
Phụ nữ với phụ nữ? Từ khi
nào Suze trở nên thông thái một cách thực tế và cay độc thế nhỉ? Nghe giọng cô
như thể cô đang mặc váy bó phì phèo thuốc lá đóng phim noir vậy.
“Khi nào cậu lại gặp cô
ta nữa?” cô hỏi.
“Thứ Sáu tuần sau. Mình
có một cuộc hẹn khám tổng thể.”
“OK.” Suze nói chắc nịch.
“Đến đó, Bex, và khẳng định chủ quyền của cậu.”
“Khẳng định chủ quyền của
mình?” tôi hồ nghi nói. “Mình làm thế bằng cách nào?” Tôi không chắc trước đây
mình từng khẳng định chủ quyền với bất cứ cái gì chưa. Trừ một đôi bốt trong
đợt hạ giá của chuỗi cửa hàng Barneys.
“Hãy phát đi những tín
hiệu nhỏ kín đáo,” Suze nói ra chiều hiểu biết. “Cho cô ta thấy Luke thuộc về
cậu. Choàng tay qua người anh ấy... nói về cuộc sống chung tuyệt vời của hai
người... Bất cứ ý tưởng nhỏ nào cô ta có thể nảy ra, cứ chặn hết lại. Và phải
đảm bảo trông cậu thật tuyệt vời. Nhưng lại không được có vẻ như đã cố gắng để
được thế.”
Những tín hiệu nhỏ kín
đáo. Cuộc sống chung tuyệt vời của chúng tôi. Trông tuyệt vời. Cái đó mình làm
được.
“Nhân tiện, Luke thấy
chuyện có con thế nào?” Suze thân mật hỏi. “Anh ấy có phấn khởi không?”
“Có, mình nghĩ thế. Sao?”
“À, không có gì.” Cô nhún
vai. “Hôm trước mình vừa đọc một bài trong tạp chí về chuyện những người đàn
ông không thể đối mặt với ý nghĩ mình sẽ thành cha. Có vẻ như họ thường ngoại
tình để bù đắp.”
“Thường?” tôi kinh hãi
nhắc lại. “Thường đến mức nào?”
“Ờ thì... trong khoảng
nửa thời gian mang thai?”
“Một nửa?”
“Ý mình là... một phần
mười,” Suze vội chữa lại. “Mình không nhớ nó viết gì nữa, thật đấy. Và mình
chắc chắn Luke không như thế. Nhưng cẩn tắc vô áy náy, nói với anh ấy về chuyện
làm cha chắc có ích đấy. Bài báo đó nói một số người đàn ông chỉ nhìn thấy
những áp lực và căng thẳng khi có con, và cậu phải vẽ ra một bức tranh tích
cực.”
“Phải.” Tôi gật đầu, cố
gắng tiếp nhận toàn bộ đống thông tin này. “OK, mình sẽ làm thế. Mà Suze này...”
tôi dừng lại ngượng nghịu. “Cảm ơn vì đã không nói ‘Đã bảo rồi mà’. Cậu đã bảo
mình đừng đến chỗ Venetia Carter và... có lẽ cậu đã đúng.”
“Mình sẽ không bao giờ
nói ‘Đã bảo rồi mà’!” Suze thốt lên kinh hoàng.
“Mình biết cậu sẽ không
thế. Nhưng có cả rừng người sẽ làm vậy.”
“Ừm, họ không nên thế! Và
dù sao thì cũng có thể cậu đúng, Bex. Có thể Venetia cũng chẳng quan tâm đến
Luke và giữa họ hoàn toàn trong sáng.” Cô đặt con cừu len xuống vỗ vỗ đầu nó. “Nhưng
dù sao mình vẫn muốn khẳng định chủ quyền của cậu. Chỉ cho chắc thôi.”
“Ôi đừng lo.” Tôi gật đầu
kiên quyét. “Mình sẽ làm thế.”
Suze nói rất đúng. Mình
cần gửi cho Venetia thông điệp: Tránh xa chồng tôi ra. Một cách tinh tế, tất nhiên.
Khi chúng tôi đến trung
tâm sản khoa ấy vào thứ Sáu, tôi mặc bộ “trông tuyệt vời mà không có vẻ cố gắng
để được thế” gồm quần jeans bầu Seven (cố ý làm sờn), áo co dãn đỏ gợi cảm và
giày cao gót nhọn Moschino mới. Áo với giày thì có vẻ hơi diện quá, có lẽ,
nhưng chiếc quần jeans sờn sẽ bù đắp lại. Khi chúng tôi đến, phòng chờ còn khá
vắng, không trông thấy ngôi sao nào, nhưng tôi chẳng bận tâm, tôi đã chuẩn bị
tâm lí trước rồi.
“Becky?” Luke nhìn xuống
tay tôi đang siết chặt tay anh. “Em không sao chứ? Em có vẻ căng thẳng.”
“Ôi... anh biết đấy,” tôi
nói. “Em hơi lo lắng vài chuyện.”
“Anh cũng chắc là em lo
lắng mà.” Anh gật đầu thông cảm. “Sao em không chia sẻ với Venetia nhỉ?”
Uh-huh. Kế hoạch chung
cũng là thế mà.
Chúng tôi ngồi xuống
những chiếc ghế sang trọng, tôi cầm một tờ tạp chí lên, còn Luke sột soạt giở
tờ Financial Times. Tôi đang định lật qua trang “Tử vi cho con bạn” thì nhớ lời
Suze dặn hôm qua. Tôi nên nói với Luke về chuyện làm cha. Đây là thời điểm hoàn
hảo.
“Vậy... thật phấn khởi
đúng không anh?” tôi nói, đặt tờ tạp chí xuống. “Trở thành cha mẹ.”
“Mmm-hmm.” Luke gật gật
và giở trang tiếp.
Nghe giọng anh chẳng mấy
phấn khởi. Ôi trời, sẽ ra sao đây nếu anh đang âm thầm sợ hãi một cuộc đời toàn
tã bỉm và đang tìm kiếm nơi tị nạn trong vòng tay một phụ nữ khác? Mình phải vẽ
một bức tranh tích cực về chuyện làm cha mẹ mới được, như Suze nói. Một điều gì
đó thực sự tốt đẹp... một điều gì đó thật phấn khích đáng để mong chờ...
“Này, Luke,” tôi nói,
chợt thấy cảm hứng. “Thử tưởng tượng khi con mình giành được huy chương vàng
tại Thế vận hội.”
“Hả?” Anh ngẩng đầu lên
khỏi tờ FT.
“Olympic ấy! Thử tưởng
tượng nếu con mình giành được huy chương vàng ở môn gì đó. Và chúng ta là bố mẹ
của nó!” Tôi nhìn anh chờ một phản ứng. “Như thế không tuyệt sao? Chúng ta sẽ
tự hào lắm đấy!”
Tâm trí tôi hoàn toàn bị
ý tưởng đó túm lấy. Tôi có thể thấy mình đang ở sân vận động vào năm 2030 hay
lúc nào đấy, được Sue Barker phỏng vấn, đang nói với cô ra rằng rôi biết định
mệnh của con tôi gắn với sự vĩ đại, ngay từ khi còn trong bụng mẹ.
Luke có vẻ hơi sửng sốt.
“Becky... anh bỏ lỡ gì à?
Điều gì đã khiến em nghĩ con mình sẽ giành được huy chương vàng Olympic?”
“Có thể chứ! Sao lại
không? Anh phải tin con mình, Luke.”
“À. Cũng phải.” Luke gật
đầu, đặt tờ báo xuống. “Thế em nghĩ nó sẽ giành được ở môn nào?”
“Nhảy xa,” tôi nói sau
khi nghĩ một lát. “Hoặc cũng có thể là nhảy xa ba bước, vì môn này ít phổ biến
hơn. Sẽ dễ giành huy chương hơn.”
“Hoặc là vật,” Luke gợi
ý.
“Vật?” Tôi nhìn anh phẫn
nộ. “Con mình sẽ không tập môn vật! Nó sẽ làm mình bị thương mất!”
“Thế nhỡ định mệnh của nó
là phải trở thành đô vật vĩ đại nhất từ trước tới nay thì sao?” Luke nhướng
mày. Trong một thoáng, tôi bỗng hoang mang.
“Không đâu,” cuối cùng
tôi nói. “Em là mẹ nó em biết chứ.”
“Anh chị Brandon?” Cô lễ
tân gọi và chúng tôi cùng ngẩng lên. “Bác sĩ Venetia sẽ tiếp hai người bây giờ,
nếu hai người đã sẵn sàng.”
Tôi cảm thấy một cơn kích
động. OK, mình đi nào. Khẳng định chủ quyền của mình.
“Đi nào, anh yêu!” Tôi
choàng tay qua vai Luke và chúng tôi cùng đi dọc hành lang, tôi hơi lảo đảo vì
bối rối.
“Chào hai người!” Venetia
bước ra khỏi phòng chào chúng tôi. Cô ta đang mặc quần tây đen, áo không tay
hồng thắt eo bằng một một dây lưng da cá sấu màu đen bóng lộng lẫy chưa từng
thấy. Cô ta hôn mỗi chúng tôi hai cái lên má và tôi nhận ra hương Chanel’s
Allure phảng phất. “Thật vui được gặp lại hai người!”
“Được gặp cô cũng rất
vui, Venetia,” tôi nói, nhướng mày mỉa mai kiểu “Cô mà đang có kế hoạch cướp
chồng tôi thì quên đi được rồi đấy”.
“Tuyệt. Mời vào nào...”
Cô ta dẫn chúng tôi vào phòng.
Mình không chắc liệu cô
ta có để ý thấy chuyển động của lông mày mình không. Chắc mình phải thể hiện rõ
ràng hơn.
Luke và tôi ngồi xuống
còn Venetia vắt vẻo ngồi trước bàn cô ta, đung đưa đôi cao gót hiệu Yves Saint
Lauren. Trời ạ, cô ta ăn mặc đẹp quá, so với một bác sĩ. Mà kể cả không so với
bác sĩ thì cũng vẫn đẹp.
“Thế, Becky.” Cô ta mở
bệnh án của tôi ra xem xét một lát. “Trước hết, chúng ta đã có kết quả thử máu.
Mọi chỉ số của cô đều bình thường... dù có lẽ phải để mắt tới lượng haemoglobin
một chút. Cô cảm thấy thế nào?”
“Tôi đang cảm thấy rất
tuyệt, cảm ơn,” tôi nói ngay lập tức. “Rất hạnh phúc, đầy yêu thương... Tôi
đang ở đây, trong một cuộc hôn nhân tuyệt vời, chờ đứa con chào đời... và suốt
đời mình tôi chưa bao giờ thấy gần gũi Luke như thế.” Tôi vươn người nắm tay
Luke. “Anh có đồng ý thế không, anh yêu? Có đúng là khoảnh khắc này chúng ta
đang đặc biệt gần gũi không? Cả về mặt tâm hồn, tinh thần, cảm xúc và... và...
tình dục!”
Đấy. Đỡ lấy.
“À... ừ,” Luke nói, trông
hơi sốc. “Chắc thế.”
“Nghe được điều này
thật... dễ thương, Becky,” Venetia nói, nhìn tôi kì lạ. “Cho dù thực sự tôi chỉ
định hỏi tình trạng sức khỏe của cô. Cô có hay bị chóng mặt, buồn nôn, những
việc kiểu như thế không?”
À phải.
“Ờ... không, cám ơn cô,”
tôi nói. “Tôi khỏe.”
“Thế thì giờ ra sẽ đưa cô
lên kia rồi xem thế nào nhé.” Cô chỉ đến cái giường và tôi ngoan ngoãn trèo lên
đó. “Nằm xuống, đảm bảo là mình thấy thoải mái... có phải tôi vừa nhìn thấy một
vết rạn da không nhỉ?” cô ta hân hoan nói thêm khi tôi kéo áo lên.
“Vết rạn da á?” Tôi kinh
hoàng bám vào thành giường kim loại toan vật lộn để ngồi dậy. “Không thể nào!
Đêm nào tôi cũng dùng một loại dầu đặc biệt, sáng thì kem dưỡng, và...”
Ối, tôi nhầm!” Venetia
nói. “Chỉ là một sợi vải thừa trên áo cô thôi.”
“Ôi.” Tôi nằm phịch xuống
trong một cơn sốc hậu chấn thương thể nhẹ và Venetia bắt đầu sờ bụng tôi. “Dù
vậy, tất nhiên, các vết rạn da cũng thường xuất hiện vào giai đoạn cuối,” cô ta
thân mật nói thêm. “Nên cô vẫn có thể bị. Vài tuần cuối của thời kì mang thai
cổ thể sẽ rất khủng khiếp. Tôi đã chứng kiến các sản phụ của mình lạch bạch
bước vào, tuyệt vọng ước gì con mình ra sớm...”
Lạch bạch?
“Tôi sẽ không đi lạch
bạch đâu,” tôi vừa nói vừa bật cười.
“Tôi e là cô cũng thế
thôi.” Cô ta cười lại. “Đó là cách của Tự nhiên nhằm bắt cô đi chậm lại. Tôi
luôn nghĩ việc cảnh báo về thực tế trước mắt cho các bà bầu lần đầu thì chỉ có
tốt mà thôi. Mang thai đâu phải chỉ toàn hoa hồng và ánh nắng, cô biết đấy!”
“Chính xác,” Luke chen
vào. “Bọn anh rất biết ơn việc em làm, đúng không, Becky?”
“Phải,” tôi lầm bầm,
trong lúc Venetia cuốn băng đo huyết áp quanh cánh tay tôi.
Đó là lời nói dối. Tôi
không hề biết ơn cô ta. Tôi chỉ muốn nói cho rõ như ban ngày: tôi sẽ không bao
giờ đi lạch bạch.
“Huyết áp hơi cao một
chút...” Cô nhíu mày nhìn màn hình. “Hãy đảm bảo mình luôn thoải mái, Becky. Cố
gắng nằm nghĩ hàng ngày, hay ít nhất cũng đừng đứng lâu quá. Ngoài ra phải cố
giữ bình tĩnh và tươi tỉnh...”
Giữ bình tĩnh? Làm sao mà
tôi giữ bình tĩnh được khi cô ta đang bảo tôi rằng tôi có vết rạn và sắp sửa đi
lạch bạch?
“Nào, giờ nghe một chút
nhé...” Cô ta bôi một ít gel lên bụng tôi, lấy máy nghe tim thai ra, và tôi thư
giãn một chút. Đây là phần tôi yêu thích nhất trong mọi lần đi khám. Nằm ngả
người ra sau, nghe tiếng tim con mình đập “wow, wow, wow” trên nền âm lạo xạo.
Nhớ ra rằng trong đó có một con người bé bỏng.
“Nghe hoàn toàn bình
thường.” Venetia rời giường trở lại bàn và nguệch ngoạc gì đó lên bệnh án của
tôi. “À Luke này, em chợt nhớ ra, hôm trước em đã nói chuyện với Matthew và anh
ấy rất muốn tụ tập. Em còn tìm được một bài báo về anh chàng Jeremy mình vẫn
hay nhắc đến...” Cô ta lục ngăn kéo lôi ra một số cũ của tờ New Yorker. “Từ hồi
Cambridge đến giờ anh ta đã tiến xa đến thế này rồi. Anh đã đọc sách anh ta
viết về Mao Trạch Đông chưa?”
“Chưa,” Luke nói, tiến
đến cái bàn lấy tờ báo từ tay cô ta. “Anh sẽ đọc khi nào có thời gian, cảm ơn
em.”
“Chắc anh phải bận lắm,”
Venetia nói một cách thông cảm. Cô ta lấy nước mát trong tủ ra rót một cốc và
chỉ mời Luke. “Mấy văn phòng mới làm ăn thế nào anh?”
“Cũng được.” Luke gật
đầu. “Có vài trục trặc dở hơi, tất nhiên...”
“Nhưng bọn anh có Arcodas
làm khách hàng thì tuyệt quá còn gì.” Cô ta nghiêng người tì vào bàn, cau mày
vẻ trí thức. “Đó hẳn là con đường tiến tới, đa dạng hóa các lĩnh vực kinh doanh
ngoài tài chính. Và con số tỉ lệ mở rộng của Arcodas là một hiện tượng, em đang
đọc một bài về công ti này trên tờ FT. Iain Wheeler có vẻ rất ấn tượng.”
Này… a lô?
Họ hoàn toàn bỏ rơi tôi
nằm đây, như một con bọ hung bị lật ngửa. Tôi hắng giọng thật to, và Luke quay
lại.
“Xin lỗi, em yêu! Em vẫn
ổn chứ?” Anh vội tiến lại chìa tay ra với tôi.
“Xin lỗi, Becky!” Venetia
nói. “Tôi chỉ đang lấy nước cho cô thôi. Cô có vẻ bị mất nước. Giữ lượng nước
trong cơ thể luôn cao là rất quan trọng. Cô thực sự cần uống ít nhất tám cốc
nước một ngày. Của cô đây.”
“Cám ơn!” Tôi cười đáp
lại khi đón lấy cốc nước, nhưng khi ngồi xuống, những mối hồ nghi cứ xoay mòng
mòng đầy ám muội trong đầu tôi. Venetia nói chuyện rất tự nhiên với Luke. Quá
tự nhiên. Lại còn cố loa lên là tôi có vết rạn da. Và cứ hất tóc qua hất tóc
lại như thể một người mẫu quảng cáo dầu gội đầu trên ti vi. Bác sĩ đâu có giống
thế lắm, phải không nhỉ?
“Được rồi!” Venetia trở
lại sau bàn, viết bệnh án cho tôi. “Hai người còn câu hỏi gì không? Những vấn
đề hai người muốn đề cập tới?”
Tôi liếc nhìn Luke, nhưng
anh vừa lôi di động ra khỏi túi. Tôi thoáng nghe thấy tiếng bzzz khi nó rung.
“Xin lỗi nhé,” anh nói. “Anh
nhảy ra ngoài một chút. Cứ tiếp tục mà không có anh đi nhé.” Anh đứng dậy và
rời khỏi phòng, đóng cửa lại sau lưng.
Thế là chỉ còn hai chúng
tôi. Phụ nữ với phụ nữ. Tôi có thể cảm thấy cả căn phòng cũng đang sởn gai ốc
lên vì căng thẳng, ít nhất thì... phía tôi cũng đang sởn gai ốc.
“Becky?” Venetia khoe hàm
răng trắng hoàn hảo trong một nụ cười. “Cô còn muốn nói về vấn đề gì nữa không?”
“Không,” tôi đáp lại vẻ
dễ chịu. “Như tôi nói, mọi thứ đều ổn. Tôi ổn... Luke ổn... và mối quan hệ của
chúng tôi không thể tốt đẹp hơn nữa. Cô biết đây là đứa con thụ thai từ tuần
trăng mật của chúng tôi chứ?” Tôi không thể cưỡng lại việc nói thêm.
“Ừ, tôi đã nghe mọi
chuyện về tuần trăng mật tuyệt vời của cô rồi!” Venetia kêu lên. “Luke nói hai
người đã đến Ferrara hồi ở Ý?”
“Đúng vậy.” Tôi nở một nụ
cười hồi tưởng. “Lãng mạn lắm. Chúng tôi luôn coi đó là một kỉ niệm chung tuyệt
vời
“Hồi Luke và tôi đến thăm
Ferrara, chúng tôi không thể đứt mình ra khỏi những bức bích họa tuyệt diệu ấy.
Tôi chắc là anh ấy đã kể với cô rồi.” Cô ta mở to mắt ngây thơ.
Luke và tôi chưa từng
cùng đi xem bích họa ở Ferrara. Chúng tôi chỉ ngồi ở một nhà hàng ngoài trời cả
buổi chiều, uống rượu Prosecco và ăn những món ngon nhất trần đời. Và anh cũng
chưa bao giờ nhắc đến việc từng ở đó với Venetia. Nhưng không đời nào tôi lại
thú nhận điều đó vơi cô ta.
“Thực ra, chúng tôi không
hề đi xem bích họa,” cuối cùng tôi nói, ngắm nghía móng tay mình. “Luke đã kể
cho tôi hết, tất nhiên. Nhưng anh nói anh nghĩ chúng đã được đánh giá quá cao.”
“Đánh giá quá cao?”
Venetia cơ hồ ngã ngửa.
“Uh-huh.” Tôi không rời mắt
khỏi ánh mắt cô ta. “Đánh giá quá cao.”
“Nhưng... anh ấy đã chụp
bao nhiêu ảnh các bức bích họa.” Cô ta cười tỏ ý không tin. “Chúng tôi đã nói
chuyện về chúng hàng giờ!”
“Ừ, nhưng chúng tôi còn
nói về chúng cả đêm cơ!” tôi phản công. “Nói chuyện chúng đã được đánh giá quá
cao so với giá trị thực thế nào.”
Tôi làm ra vẻ tự nhiên
xoay xoay nhẫn cưới của mình, sao cho viên kim cương đính hôn ánh lên dưới ánh
đèn.
Tôi là vợ của anh ấy. Tôi
biết anh ấy nghĩ gì về bích họa.
Venetia mở miệng - rồi
lại ngậm vào, trông bối rối.
“Xin lỗi nhé!” Luke lại
vào phòng, cất điện thoại đi, và Venetia ngay lập tức quay sang anh.
“Luke, anh có nhớ những
bức bích họa ở…”
“Ái!” tôi ôm bụng. “Au.”
“Becky! Em yêu!” Luke
hoảng hốt đến bên tôi. “Em không sao chứ?”
“Chỉ hơi nhói một chút
thôi.” Tôi nở một nụ cười can đảm với anh. “Em chắc không có gì phải lo đâu.”
Tôi liếc mắt đắc thắng về phía Venetia, kẻ giờ đang cau mày như thể không hiểu
nổi tôi.
“Trước đây cô từng bị đau
thế này bao giờ chưa?” cô ta nói. “Cô có thể mô tả được không?”
“Giờ thì hết rồi,” tôi vô
tư nói. “Tôi nghĩ đó chỉ là đau xóc thôi.”
“Cho tôi biết ngay nếu cô
bị thêm bất cứ cơn đau nào,” cô ta nói. “Và nhớ phải luôn giữ tinh thần thoải
mái. Huyết áp cô giờ thì chưa làm sao, nhưng chúng ta cũng không mong nó nhích
thêm chút nào nữa. Bác sĩ trước đã giải thích cho cô về chứng tăng huyết áp đột
ngột khi mang thai chưa?”
“Chắc chắn rồi,” Luke
nói, liếc tôi, và tôi gật.
“Tốt. Thế cô bảo trọng
nhé. Cô có thể gọi cho tôi bất cứ khi nào. Và trước khi hai người ra về...” Venetia
mở lịch để bàn của cô ra ra. “Chúng ta phải sắp xếp một buổi tối để tất cả
chúng ta gặp nhau mới được. Ngày mười nhé... hay mười hai? Giả sử tôi không
phải đỡ đẻ đột xuất, tất nhiên!”
“Ngày mười hai à?” Luke
gật đầu, xem lại lịch trong cái Black Berry. “OK với em chứ, Becky?”
“Được ạ!” tôi nói ngọt
ngào. “Chúng ta sẽ tới.”
“Tuyệt. Tôi sẽ gọi thêm
vài người nữa. Sau ngần ấy năm liên lạc lại thật tuyệt quá.” Venetia thở hắt ra
và đặt bút xuống. “Nói thật là, cũng khá khó khăn, khi bắt đầu lại mọi thứ ở
London. Bạn bè cũ của tôi đều có cuộc sống riêng; họ tiến lên. Ngoài ra, tất
nhiên là không phải lúc nào tôi cũng duy trì giờ giành cho giao tiếp xã hội, mà
Justin lại hay đi nước ngoài quá.” Nụ cười rạng rỡ của cô ta giảm đi một chút.
“Justin là bạn trai của
Venetia,” Luke giải thích với tôi.
Anh bạn trai. Tôi suýt
thì quên anh ta có tồn tại.
“À vâng,” tôi lịch sự
nói. “Anh ấy làm gì?”
“Anh ấy cũng là một
chuyên gia tài chính.” Venetia với tấm ảnh lồng khung chụp một anh chàng trông
đần đần mặc com lê, và khi ngắm nghía nó cả khuôn mặt cô ta bừng sáng. “Anh ấy
có ý chí và động lực mạnh mẽ đến không thể tin được, hơi giống Luke một chút.
Đôi khi tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi khi anh theo đuổi một hợp đồng. Nhưng tôi
có thể làm được gì chứ? Tôi yêu anh ấy.”
“Thật hả?” Tôi ngạc nhiên
nói. Rồi nhận ra câu đó nghe thế nào. “Ý tôi là... ờ... tuyệt quá!”
“Anh ấy là lí do tôi đến
London.” Mắt cô ta vẫn dán vào tấm ảnh. “Tôi gặp anh ấy tại một bữa tiệc ở LA
và đơn giản là tôi tan chảy như bơ.”
“Cô đã đi ngần ấy đường
ư?” tôi nói, kinh ngạc. “Chỉ vì anh ấy?”
“Tình yêu là thế mà, đúng
không? Cô làm những việc điên khùng chẳng vì lí do gì cả.” Venetia ngước lên,
đôi mắt xanh lá long lanh. “Nếu nghề này dạy tôi được gì, Becky ạ, thì đó là
tình yêu. Tình yêu con người. Tôi nhìn thấy nó mỗi lần trao một đứa trẻ vào
vòng tay mẹ nó... mỗi lần tôi trông thấy một nhịp đập tim tươi mới, tám tuần
tuổi, trên màn hình và nhìn ngắm vẻ mặt của cha mẹ nó... mỗi lần bệnh nhân của
tôi trở lại, lần thứ hai, thứ ba. Chính tình yêu đã tạo nên những đứa trẻ. Và
cô biết gì không? Những chuyện còn lại chẳng quan trọng gì.”
Wow. Tôi hoàn toàn bị ấn
tượng.
Cuối cùng thì cô ta hoàn
toàn không theo đuổi Luke. Cô ta đang yêu anh chàng tẻ nhạt đó! Và nói thật là,
bài diễn văn nho nhỏ ấy đã thực sự khiến tôi rơm rớm.
“Cô nói đúng quá,” tôi
khàn khàn nói, bám chặt tay Luke. “Tình yêu là tất cả những gì quan trọng trong
cái thế giới điên rồ, hỗn loạn mà chúng ta gọi là... thế giới này.”
Tôi không chắc nói thế có
đúng không, nhưng ai thèm quan tâm chứ? Tôi đã hoàn toàn đánh giá nhầm Venetia.
Cô ấy không phải là một con mụ chuyên quyến rũ đàn ông. Cô là một con người
nồng nhiệt, xinh đẹp, tràn đầy tình yêu thương.
“Tôi thực sự hi vọng
Justin có thể sắp xếp đến được vào ngày mười hai.” Cuối cùng cô đặt khung ảnh
vào chỗ của nó rồi vuốt nhẹ một cái trìu mến. “Tôi rất muốn hai người gặp anh
ấy.”
“Tôi cũng thế!” tôi nói,
nhiệt tình chân thành. “Tôi đang chờ đến ngày đó đây.”
“Gặp em sau nhé, Ven.”
Luke hôn Venetia. “Cảm ơn rất nhiều.”
“Tạm biệt, Becky.”
Venetia tặng tôi một nụ cười ấm áp, thân thiện.
“Ôi tôi gần như quên mất.
Tôi không biết cô có quan tâm chút nào không - nhưng một nhà báo của tờ Vogue
đã gọi điện cho tôi hôm qua. Họ đang làm một bài lớn về các bà mẹ tương lai
ngon lành nhất thành London và muốn tôi giới thiệu vài cái tên. Tôi nghĩ đến
cô.”
“Vogue?” tôi nhìn cô trân
trối, cứng đờ người.
“Dĩ nhiên có thể cô không
quan tâm. Việc này sẽ liên quan tới chụp ảnh cô trong phòng của đứa bé, một
cuộc phỏng vấn, làm tóc, trang điểm... họ sẽ cung cấp đồ bầu hàng hiệu...” Cô
khẽ nhún vai. “Tôi không biết nữa - đó có phải những thứ cô thích không?”
Tôi đúng thực là đang thở
dốc. Đây có phải là những thứ tôi thích không ấy à? Được trang điểm và mặc đồ
hiệu và lên Vogue... có phải là những việc tôi thích không ấy à?
“Anh nghĩ là đúng thế,”
Luke nói, thích thú nhìn tôi.
“Tuyệt!” Venetia chạm vào
tay anh. “Cứ để em lo. Em sẽ sắp xếp vụ này.”
Rebecca Brandon
37 Maida Vale Mansions
Maida Vale
London NW6 OYF
Ngày 31 tháng Tám năm
2003
Fabia thân mến,
Tôi chỉ muốn nói chúng
tôi yêu căn nhà đẹp đẽ, lộng lẫy của chị biết bao. Nó đúng là Kate Moss của các
ngôi nhà(*). Thực tế, đúng là nó đẹp đến ngạt thở. Tôi nghĩ nó xứng
đáng được xuất hiện trên Vogue, chị có nghĩ thế không?
(*) Không phải về kích cỡ, hiển nhiên rồi.
Điều này gợi tôi nhớ đến
một việc nhỏ xíu mà tôi muốn nhờ chị giúp. Tình cờ tôi lại được Vogue phỏng vấn
– nên đang băn khoăn không biết tôi có thể dùng căn nhà của chị để làm nền chụp
hay không?
Tôi cũng tự hỏi không
biết tôi có thể dàn dựng một số cảnh của riêng tôi và nói rằng Luke và tôi đã
sống rồi không? Đằng nào thì chúng tôi cũng sẽ sống ở đó trước khi báo xuất
bản… nên điều này thực sự hợp lí!
Đổi lại, nếu có điều gì
đó tôi có thể làm được cho chị hoặc có bất cứ sản phẩm thời trang nào mà chị
muốn tôi tôi lùng cho, tôi sẽ rất mừng!
Với những lời chúc trên
cả tốt đẹp nhất
Becky Brandon
33 Đường Delamen
Maida Vale
London NW6 1TY
BẢN FAX
1/9/03
FROM: FABIA PASCHALI
TO: REBECCA BRANDON
Becky
1. Túi Chloe Silverado,
màu nâu vàng nhạt.
2. Áo kaftan tím đính cườm
hiệu Matthew Williamson, size 8.
3. Giày đế bằng Bricknell
Princess màu xanh lá, size 39.
Fabia
Thủ thư trường
Trường Nữ sinh Oxshott
Cô L. Hargreaves Đường Marlin
Oxshott
Surrey
KT22 0JG
Ngày 3 tháng Chín năm
2003
Becky thân mến,
Thật tuyệt khi nhận được
tin của em sau ngần ấy năm, và cô thực sự nhớ em từng là học sinh ở đây. Ai mà
quên được cô bé đã khởi đầu cho cơn sốt “túi tình bạn” năm 1989 cơ chứ?
Cô rất vui khi em được
xuất hiện trên tờ Vogue - và điều đó, như em nổi, thật bất ngờ. Dù vậy cô vẫn
phải nói để em yên tâm rằng các thầy cô không ngồi trong phòng hội đồng mà nói
- “Tôi cá là Becky Bloomwood sẽ không bao giờ lên nổi Vogue.”
Chắc chắn cô sẽ mua một
tờ, tuy cô nghĩ không thể nào cô Hiệu trưởng lại chấp thuận việc mua cho mỗi
học sinh một Bản Kỉ niệm Chính thức như em gợi ý.
Gửi tới em những lời chúc
tốt đẹp nhất
Lorna Hargreaves,
Thủ thư.
PS. Em có còn giữ cuốn In
the fifth at Malory Towers không? Tiền phạt cuốn này khá nặng đấy.

