Hồng lâu mộng - Chương 047
Chương 47: Hồi thứ bốn
mươi bảy
Tiết Bàn đa tình bị đánh
Tương Liên sợ tội trốn
đi
Vương phu nhân thấy Hình
phu nhân đến, liền ra đón. Hình phu nhân chưa hiểu Giả mẫu đã biết việc Uyên
Ương, định đến thăm dò tin tức. Vào đến cửa, được bọn bà già khẽ mách, Hình phu
nhân mới biết. Định quay về, nhưng người nhà đã trông thấy; lại thấy Vương phu
nhân ra đón, nên đành phải vào chào Giả mẫu. Giả mẫu không thèm bắt lời. Hình
phu nhân tự nghĩ xấu hổ. Phượng Thư mượn cớ tránh đi chỗ khác. Uyên Ương tức
giận về buồng. Tiết phu nhân và Vương phu nhân sợ Hình phu nhân sượng mặt, cũng
dần dần lui ra. Hình phu nhân đành phải ngồi lại. Giả mẫu thấy không có ai, mới
bảo:
- Ta nghe nói, chị đi
làm mối cho ông nhà chị phải không? Chị cũng làn hạng có đủ “tam tòng tứ đức”
đấy. Nhưng cái hiền hậu của chị thật là quá đáng. Bây giờ nhà chị, con cháu đã
đầy đàn rồi, thế mà chị còn sợ ông ấy. Tại sao chị không can ngăn câu nào, cứ
mặc cho ông ấy muốn giở tính gì thì giở.
Hình phu nhân đỏ bừng
mặt lên, thưa:
- Con đã khuyên ngăn
nhiều lần, mà không nghe. Mẹ còn lạ gì nữa? Con cũng bất đắc dĩ phải chiều đấy
thôi.
Giả mẫu nói:
- Thế nó bắt chị giết
người, chị cũng giết à? Chị thử nghĩ xem, em dâu chị xưa nay vốn là người thực
thà, lại hay đau ốm. Nhưng có việc gì mà không qua nó. Tuy có con dâu chị giúp
đỡ nhưng cứ “buông dầm cầm chèo”, trăm việc đến tay. Mặc dù ta đã bớt việc cho
nó nhiều rồi, nhưng cũng có khi cả hai người không nghĩ xiết, thì đã có con
Uyên Ương cẩn thận, biết lo toan ít nhiều đến việc riêng của ta. Cái gì cần nó
lấy ngay cho ta; cái gì đáng thêm, nó lựa dịp bảo họ thêm cho ta. Nếu không
được con Uyên Ương thì các việc trong ngoài lớn nhỏ, chỉ có hai mẹ con nó, làm
gì chằng có thiếu sót? Bây giờ lại còn để ta phải lo lắng, để ta ngày nào cũng
tính toán đòi thứ này thứ nọ hay sao? Cả nhà này, chỉ còn một mình nó lớn tuổi,
nó đã biết nết ta, hợp tính với ta, nó lại không hề mượn tiếng ta đòi bà này
cho áo quần, bà nọ cho tiền bạc bao giờ. Vì thế mấy năm nay, hễ nó nói việc gì,
thì từ em dâu chị, nàng dâu chị, cho chí lớn bé trong nhà, chẳng ai là không
tin nó. Bởi vậy không những một mình ta nhờ cậy nó, mà cả em dâu chị, nàng dâu
chị, cũng đỡ phải lo toan. Có con bé ấy, dù việc gì con dâu, cháu dâu không
nghĩ xiết, ta cũng không phải thiếu thốn và cũng không có gì phải bực mình. Bây
giờ lấy nó đi, các chị định cho ai đến hầu ta? Dù các chị có đem đến một người
đẹp như châu báu mà không biết nói năng gì thì cũng vô ích. Ta đang định sai
người đến bảo ông chồng chị muốn lấy ai, ta có tiền đây, nó lấy tám nghìn, một
vạn đi mua cũng được, chứ đòi con bé này thì không xong đâu! Để nó hầu hạ ta
mấy năm, cũng như chính chồng chị giữ đạo hiếu hết lòng hầu hạ ta. Nay vừa hay
chị đến đây, chị sẽ đem lời ta về nói cho chồng chị biết, để cho êm chuyện.
Nói rồi, gọi người đến
bảo: “Mời bà dì và các cô đến đây, đang nói chuyện vui, sao lại về cả
thế?"
A hoàn vội đi tìm. Mọi
người lại đều sang cả.Tiết phu nhân bảo a hoàn:
- Ta vừa sang rồi, giờ
còn sang làm gì nữa? Chị về nói là ta đã ngủ rồi.
A hoàn nói:
- Trăm lạy bà dì! Ngàn
lạy bà dì! Cụ cháu đang giận đấy! Nếu bà không sang thì làm sao cho êm chuyện
được. Xin được thương các cháu với! Nếu bà ngại đi, cháu xin cõng bà sang.
Tiết phu nhân cười nói:
- Đồ ranh con! Việc gì
phải sợ! Chẳng qua bị mắng my câu thôi.
Nói xong, đành cùng a
hoàn đi sang. Giả mẫu mời ngồi, rồi cười nói:
- Chúng ta đánh bài chứ!
Bà đánh bài cũng vẫn còn thấp, chúng ta ngồi một chỗ đừng để con Phượng ăn
gian.
Tiết phu nhân cười nói:
- Phải đấy! Xin cụ xem
hộ bài cho. Chỉ có bốn bà cháu đánh thôi, hay phải thêm một vài người nữa?
Vương phu nhân cười nói:
- Bốn người thôi!
Phượng Thư nói:
- Thêm một người nữa
càng vui.
Giả mẫu nói:
- Gọi con Uyên Ương đến
đây, cho nó ngồi tay dưới. Mắt bà dì đã kém, cho nó trông cả bài của hai chúng
ta.
Phượng Thư cười bảo Thám
Xuân:
- Các cô biết chữ, sao
không đi học xem bói.
Thám Xuân nói:
- Thế mới lạ chứ, bây
giờ chị không cố nghiền ngẫm để kiếm mấy đồng của bà, lại nghĩ đến xem bói?
Phượng Thư nói:
- Tôi đương muốn bói xem
hôm nay thua hết bao nhiêu, chứ tôi lại còn mong gì được nữa! Cô thử xem, chưa
đánh bài mà hai bên đã sẵn sàng mai phục cả rồi.
Giả mẫu và Tiết phu nhân
cười ầm lên.
Một lúc, Uyên Ương đến
ngồi ở dưới cánh Giả mẫu. Dưới cánh Uyên Ương là Phượng Thư. Thảm đỏ giải ra,
lần lượt trang bài, bắt cái. Năm người cầm bài lên đánh một lúc. Uyên Ương thấy
bài của Giả mẫu đã thập thành, chỉ chờ một quân “nhị bính” thôi, liền ra hiệu
cho Phượng Thư. Đến lượt đánh ra, Phượng Thư cố ý ngần ng một lúc, rồi nói:
- Nếu cháu đánh quân này
thì đúng vào quân chờ của dì. Nếu cháu không đánh thì dì không ù được.
Tiết phu nhân nói:
- Tôi không chờ quân của
chị đánh ra đâu.
- Để rồi cháu xem bài
dì.
- Chị cứ việc xem bài.
Thôi hãy đánh đi, xem quân gì nào?
Phượng Thư liền để ngay
quân bài ra trước mặt Tiết phu nhân. Tiết phu nhân xem là quân “nhị bính”, cười
nói:
- Ta không cần quân này,
chỉ sợ cụ ù đấy thôi!
Phượng Thư cười nói:
- Cháu đánh nhầm rồi!
Giả mẫu hạ ngay bài
xuống, cười nói:
- Mày dám rút về à? Ai
bảo mày đánh nhầm?
Phượng Thư nói:
- Cháu đã nói là phải
bói một quẻ mới được! Tự mình đánh ra, không còn dám trách ai!
Giả mẫu cười nói:
- Thế là tự mày vả vào
mồm lại còn hỏi mình xem có đúng hay không?
Lại cười bảo Tiết phu
nhân:
- Không phải tôi thích
được tiền, cốt để làm vui đấy thôi.
Tiết phu nhân cười nói:
- Chúng cháu ai mà chả
nghĩ thế. Đâu lại có người vớ vẩn dám bảo cụ chỉ thích tiền.
Phượng Thư đang đếm
tiền, nghe thấy nói thế, liền xâu tiền vào, cười bảo mọi người:
- Thế là tôi hòa vốn
rồi! Bà không thích tiền, chỉ thích vui thôi. Tôi bủn xỉn thật, đánh thua là
đếm tiền, thôi cất đi vậy.
Giả mẫu vẫn quen lối để
Uyên Ương trang bộ bài, rồi cười nói với Tiết phu nhân. Nhưng không thấy Uyên
Ương trang bài. Giả mẫu nói:
- Mày giận gì thế? Bài
cũng chẳng buồn trang cho tao?
Uyên Ương cầm bài lên
cười nói:
- Mợ không x** tiền ra
cho bà?
- Nó không x** tiền cho
tao, thế là nó đếm hộ tao rồi đấy.
Liền sai a hoàn nhỏ lấy
hết chuỗi tiền của Phượng Thư về. A hoàn cầm lấy chuỗi tiền, để bên cạnh Giả
mẫu, Phượng Thư cười nói:
- Bà cho cháu xin lại
chuỗi tiền! Cháu thua bao nhiêu bà lấy đủ số thôi, còn thừa bà trả lại cháu.
Tiết phu nhân cười nói:
- Chị Phượng này bủn xỉn
thật, bà đùa đấy thôi!
Phượng Thư nghe nói,
đứng dậy kéo Tiết phu nhân, quay lại trỏ vào cái hòm đựng tiền của Giả mẫu,
cười nói:
- Dì xem kìa, không biết
trong hòm này đã “đùa” bao nhiêu tiền của cháu rồi đấy! Chuỗi tiền này chơi
chưa đầy nửa giờ, tiền ở trong hòm đã vẫy tay gọi, chờ khi nào chuỗi tiền này
rơi vào hòm rồi thì chả cần đánh bài và bà cũng hết cả giận. Thế là bà lại sai
cháu đi làm việc khác ngay.
Giả mẫu và mọi người
cười ầm lên. Giữa lúc ấy Bình Nhi lại mang một chuỗi tiền đến, vì sợ không đủ
đánh, Phượng Thư nói:
- Không cần phải để
trước mặt ta, cứ để bên cạnh bà. Đưa cả số tiền một lúc cho gọn, không cần phải
đưa hai lần, sợ số tiền ở trong hòm thêm bận việc.
Giả mẫu cười, bài ở trên
tay rơi cả xuống bàn, liền đẩy Uyên Ương bảo:
- Mau đến rạch mồm nó ra
coi!
Bình Nhi theo lời, đặt
tiền xuống, cười một lúc mới về. Vừa đến cửa, Giả Liễn hỏi:
- Bà bây giờ ở đâu? Ông
bảo ta mời về.
- Bà đứng hầu cụ lâu
lắm, chẳng dám động đậy gì, cũng chỉ muốn có dịp là lẻn về thôi. Cụ tức giận
mãi, may có mợ Hai pha trò một lúc mới hơi nguôi nguôi.
- Giờ ta sang hỏi cụ xem
hôm mười bốn này có sang nhà Lại Đại không, để sắp kiệu sẵn. Ta đến vừa mời bà
về, vừa góp vui, thế có được không?
- Cứ ý tôi, cậu không
nên sang là phải, cả nhà này, ngay đến bà Hai và Bảo Ngọc cũng còn có lỗi nữa
là, bây giờ cậu sang chỉ tội rước vạ vào mình mà thôi.
- Câu chuyện đã xong
rồi, không lẽ lại còn kéo cả ta vào hay sao? Vả chăng việc này không liên can
gì đến ta. Ông bảo ta phải đi tìm bà về. Nếu biết ta sai người khác đi, trong
lúc ông đang giận, sẽ lại mượn cớ để mắng ta cho h
Bình Nhi thấy Giả Liễn
nói có lý, cũng theo cả sang. Lên đến thềm, Giả Liễn rón rén đi, ngó đầu vào
trong nhà, thấy Hình phu nhân đang đứng ở đấy. Phượng Thư trông thấy trước liền
đưa mắt bảo hắn đừng vào; lại đưa mắt cho Hình phu nhân. Hình phu nhân không
tiện đi ngay, liền rót một chén nước dâng Giả mẫu. Giả mẫu quay lại, Giả Liễn
không kịp tránh. Giả mẫu liền hỏi:
- Ai ở ngoài kia? Trông
như đứa bé con nào thò đầu vào đấy.
Phượng Thư đứng dậy nói:
- Cháu cũng thoáng nhìn
thấy có bóng một người.
Vừa nói vừa đứng dậy đi
ra.
Giả Liễn liền đi vào
cười nói:
- Cháu đến hỏi xem hôm
mười bốn này bà có đi chơi không để sắp sẵn kiệu.
Giả mẫu nói:
- Sao mày không vào
ngay, lại thậm thụt ngoài ấy như con ma ấy?
- Thấy bà đang đánh bài,
cháu không dám vào, gọi nhà cháu ra ngoài hỏi đấy thôi.
- Làm gì mà vội thế? Chờ
khi nó về nhà, hỏi có được không? Sao trước kia không thấy mày cẩn thận như
thế? Không biết mày đến đây để lắng tin hay dò xét việc gì! Cứ thập thò như ma,
làm tao giật cả mình! Cái thằng đê tiện kia! Vợ mày đánh bài với tao, được lúc vắng
nhà, mày hãy về mà bàn với con vợ Triệu Nhị tìm cách hại vợ mày đi!
Nói xong, mọi người cười
ầm lên. Uyên Ương cười nói:
- Vợ Bão Nhị chứ! Bà lại
kéo vợ Triệu Nhị vào.
Giả mẫu cười nói:
- Thế à? "Bão"
hay "bội" tao nhớ thế nào được(1). Nhắc đến chuyện này làm tao thêm
bực mình! Khi tao về nhà này làm chắt dâu, đến bây giờ tao cũng có chắt dâu
rồi. Trước sau năm mươi tư năm, bao nhiêu việc rùng rợn quái gở đều đã qua cả,
nhưng chưa từng gặp việc nào như thế! Mày còn không bước khỏi chỗ này à!
(1). “Bão” là ôm, “bội” là cõng. Người Trung Quốc
thường dùng chữ trong khi khôi hài. Việc Giả Liễn ngoại tình với vợ Bão Nhị xem
ở hồi 4(1)
Giả Liễn không dám nói
câu gì, vội chạy ra. Bình Nhi chờ ở ngoài cửa sổ, khẽ cười nói:
- Tôi đã bảo cậu không
nghe, để đến nỗi sa vào lưới!
Đương nói thì Hình phu
nhân cũng ra. Giả Liễn nói:
- Chỉ vì cha sinh
chuyện, bây giờ trút cả tội cho mẹ con ta!
Hình phu nhân nói:
- Cái giống bất hiếu
trời đánh này! Người ta chết thay cho cha còn được nữa là; mới bị mắng có mấy
câu mà đã kêu ca ầm lên. Mày hãy liệu chừng! Mấy hôm nay bố mày tức giận, giờ
hồn không lại bị đòn đấy!
- Thôi mẹ về đi, cha con
bảo đi mời mẹ đã lâu rồi.
Nói xong Giả Liễn đưa mẹ
hắn về nhà.
Hình phu nhân đem chuyện
vừa rồi kể qua mấy câu, Giả Xá không còn cách gì, đâm ra xấu hổ. Từ đấy, liền
cáo bệnh, không dám đến hầu Giả mẫu, chỉ sai Hình phu nhân và Giả Liễn hàng
ngày đến thăm. Rồi sai người đi tìm kiếm các nơi, sau cùng, bỏ ra năm trăm lạng
bạc, mua một đứa con gái mười bảy tuổi, tên là Yên Hồng đem về.
Thấm thoát đã đến ngày
mười bốn. Tờ mờ sáng, vợ Lại Đại lại đến mời. Giả mẫu cao hứng, dẫn Vương phu
nhân, Tiết phu nhân và chị em Bảo Ngọc đến vườn hoa nhà Lại Đại ngồi một lúc.
Vườn hoa này tuy không bằng vườn Đại Quan, nhưng cũng rộng rãi ngăn nắp, rừng
suối lâu đài, cũng có nhiều chỗ đẹp làm cho người ta say sưa mến cảnh. Ở bên
ngoài, có Tiết Bàn, Giả Trân, Giả Liễn, Giả Dung cùng mấy người họ gần đều đến
cả. Lại Đại cũng mời mấy người quan lại đương chức và một số con nhà đại gia
đến tiếp. Trong đám ấy có Liễu Tương Liên mà trước đây Tiết Bàn đã được gặp một
lần, trong bụng vẫn quyến luyến không quên. Lại nghe thấy hắn thích chơi tuồng
hát, và trong đó chơi toàn những vai học trò, vai nữ rất tài hoa. Tiết Bàn nhận
nhầm hắn là con nhà ăn chơi, muốn kết thân với hắn, nhưng không có người đưa
đón. May sao hôm đó gặp hắn, Tiết Bàn vui quá, mê tít. Bọn Giả Trân cũng hâm mộ
tiếng hắn, liền mượn hơi men nói với hắn hát cho nghe hai vở. Sau lại sang ngồi
bên cạnh, hỏi tẩn mẩn chuyện nọ chuyện kia.
Liễu Tương Liên nguyên
là con nhà thế gia, vì học không đỗ lại gặp cha mẹ mất sớm. Hắn vốn tính hào
hiệp, không câu nệ những việc vặt, lại thích chơi thương múa kiếm, rượu chè, cờ
bạc, trai gái, đàn hát, cái gì cũng biết. Vì hắn trẻ tuổi xinh trai, những
người không biết rõ tung tích, đều nhận nhầm là hạng phường chèo con hát. Con
Lại Đại là Lại Thượng Vinh thường chơi thân với hắn, nên hôm nay cũng mời hắn
đến dự tiệc. Không ngờ sau khi say rượu, người khác còn khá, chứ Tiết Bàn thì
lại trở lại bệnh cũ. Vì thế, Liễu Tương Liên trong bụng không vui, định lừa dịp
ra về cho xong chuyện. Không ngờ Lại Thượng Vinh đến nèo nằng mãi:
- Vừa rồi cậu Bảo dặn
tôi; cậu ấy vừa vào đến cửa, tuy trông thấy anh, nhưng đông người không tiện
nói chuyện, bảo tôi dặn anh, khi tan tiệc anh đừng về vội, cậu ấy có câu chuyện
muốn nói với anh. Nếu anh nhất định đòi về, để tôi gọi cậu ấy ra, hai người gặp
nhau đã,hế thì không can gì đến tôi.
Nói xong, liền sai đứa
hầu bé vào trong nhà bảo khẽ bà già mời cậu Bảo đến. Đứa bé vào một lát thì Bảo
Ngọc đi ra. Lại Thượng Vinh cười bảo Bảo Ngọc:
- Thưa chú, tôi giao anh
này cho chú, để tôi đi tiếp khách đây.
Nói xong đi ngay.
Bảo Ngọc kéo Liễu Tương
Liên đến thư phòng bên cạnh hỏi chuyện:
- Lâu nay anh có đến
thăm mộ Tần Chung không?
- Có đến. Hôm nọ mấy
người chúng tôi đi săn, cách mộ anh ấy chỉ có vài dặm. Tôi nghĩ mùa hạ năm nay
nhiều mưa, sợ mộ lở, liền lẻn đến đấy xem, thì có chỗ bị lở. Khi về nhà kiếm
được mấy trăm đồng tiền, đến sáng hôm thứ ba, tôi thuê mấy người đến đắp lại tử
tế rồi.
- Thảo nào. Tháng trước
sen trong ao vườn Đại Quan nở hoa, tôi ngắt mười cái, sai Dính Yên đem đến
viếng mộ anh ấy. Khi về tôi hỏi: trời mưa thế, mộ có bị lở không? Dính Yên nói:
Không những không lở mà lại mới hơn trước. Tôi chắc là có người bạn nào đã đến
sửa dọn. Tiếc rằng ngày nào tôi cũng bị giữ rịt ở nhà không được đi đâu, hơi
làm việc gì người nhà cũng biết, không người này ngăn thì người khác khuyên,
chỉ nói được chứ không làm được! Dù có tiền đấy, tôi cũng không được tiêu.
- Anh không cần phải để
ý đến việc ấy, bên ngoài đã có tôi, chỉ cần anh có bụng nghĩ đến cậu ấy là được
rồi. Tôi đã sắp sẵn một món tiền để đến ngày mồng một tháng mười sắp tới sẽ
tiêu về việc thăm mộ. Anh cũng biết đấy, tôi nghèo rớt mồng tơi, trong nhà
chung dành dụm được gì, hễ kiếm được đồng nào lại tiêu hết sạch. Nên nhân dịp
này, tôi dành lại một món, để đến khi ấy khỏi phải chạy vạy.
- Cũng chính vì việc ấy
mà tôi định sai Dính Yên đi tìm anh, nhưng anh không mấy khi ở nhà, biết anh
thường nay đây mai đó, không ở chỗ nào nhất định.
- Anh không cần phải tìm
tôi, tôi làm việc này chẳng qua chỉ vì hết lòng với bạn. Bây giờ tôi lại phải
đi xa, có lẽ năm, ba năm tôi mới về.
Bảo Ngọc nghe nói, vội
hỏi:
- Tại sao lại thế?
Liễu Tương Liên cười
nhạt nói:
- Tâm sự của tôi, chờ
khi đến nơi sẽ biết. Giờ xin tạm biệt.
- Không mấy khi được gặp
nhau, anh nên đợi đến chiều chúng ta cùng về một thể có hơn không
- Anh con nhà dì của anh
vẫn giữ cái thói ấy, nếu tôi ngồi lại, không khỏi có chuyện, chi bằng tôi tránh
đi là hơn.
Bảo Ngọc nghĩ một lúc,
nói:
- Đã thế thì anh tránh
hẳn đi là phải. Nhưng nếu anh quả thực định đi xa, cũng nên nói trước cho tôi
biết, chứ nhất thiết đừng lẳng lặng mà đi!
Nói xong, nước mắt tràn
ra.
Liễu Tương Liền nói:
- Thế nào tôi cũng phải
từ biệt anh, nhưng anh đừng nói cho ai biết.
Nói xong liền đứng dậy
chực đi, lại nói:
- Thôi anh vào đi, không
cần phải tiễn tôi.
Vừa nói vừa ra khỏi thư
phòng. Mới đi đến cửa ngoài, đã thấy Tiết Bàn đứng đấy gọi ầm lên:
- Ai cho chú Liễu đi
đấy?
Liễu Tương Liên nghe hắn
nói, bốc nóng lên, giận không đánh được một cái cho chết ngay. Nhưng rồi lại
nghĩ, khi say rượu mà đánh người, chỉ làm ngượng mặt Lại Thượng Vinh, nên đành
phải nén giận. Tiết Bàn thấy Liễu Tương Liên đi ra, mừng như được của báu, vội
loạng choạng chạy theo nắm lấy cười hỏi:
- Em ơi! Đi đâu đấy?
- Đi một tí rồi về ngay.
- Em mà đi thì anh mất
vui. Em thương anh với, hãy ngồi một tí đã. Có việc gì cần, em cứ giao cho anh,
đừng vội vã như thế. Em có người anh này, thì muốn làm quan, phát tài, cái gì
cũng dễ thôi!
Tương Liên thấy Tiết Bàn
nói những câu khó chịu quá, trong lòng bực bội, nghĩ ngay một kế, liền kêu hắn
ra chỗ vắng, cười nói:
- Anh thực bụng yêu em
hay là nói dối em đấy?
Tiết Bàn nghe nói, trong
lòng rạo rực, liếc mắt nói:
- Em ơi! Sao em lại hỏi
anh câu ấy? Nếu có bụng giả dối, anh chết ngay ở đây!
- Đã thế, ở đây không
tiện, anh hãy ngồi lại một chốc, rồi em đi trước, anh sẽ theo sau. Khi về nhà
em, chúng ta nhất định uống rượu suốt đêm. Ở nhà em còn có hai đứa bé con rất
đẹp, chưa hề tiếp khách bao giờ. Anh không cần phải mang ai đi theo, đến đấy có
sẵn người hầu.
Tiết Bàn nghe nói, mừng
quá tỉnh hẳn rượu, nói:
- Có thật thế không?
- Người ta thực bụng đối
với anh, anh lại không tin à?
- Anh có phải thằng ngốc
đâu, sao lại không tin? Nếu em đi trước, anh không biết chỗ, làm thế nào tìm
được em?
- Nhà em ở ngoài cửa
Bắc, anh có thể ra đó ngủ một đêm được không?
- Đã có em thì anh còn
cần gì đến nhà nữa?
- Đã thế em chờ anh ở
đầu cầu ngoài cửa Bắc. Chúng ta hãy vào uống rượu đã. Khi nào em đi rồi, anh
hãy đi theo, như thế họ không để ý.
Tiết Bàn nhận lời.
Hai người lại vào uống
rượu một lúc. Tiết Bàn không nén nổi, cứ đưa mắt nhìn Tương Liên, trong bụng
càng nghĩ càng vui sướng, hết be rượu nọ đến be rượu kia, cứ tự rót uống, không
cần phải ai mời. Không ngờ hơi men đã hăng lên tám chín phần. Thấy không ai để
ý, Tương Liên đứng dậy đi ra ngoài cửa, bảo hầu nhỏ là Hạnh Nô:
- Mày về trước đi, tao
đi ra ngoài thành đã rồi về sau.
Nói xong, cưỡi ngựa ra
thẳng cửa Bắc, đến cầu chờ Tiết Bàn. Độ chừng ăn xong bữa cơm, thấy Tiết Bàn
cưỡi ngựa chạy đến, phùng má trợn mắt, đầu lắc lư, hết nhìn bên nọ lại quay
sang bên kia. Khi hắn đi đến trước ngựa Tương Liên, mắt cứ nhìn về đằng xa,
không để ý đến xung quanh. Tương Liên vừa bật cười, vừa tức giận, liền lùi ngựa
về đằng sau. Tiết Bàn đi mãi, thấy đã dần dần thưa vắng bóng người, liền quay
ngựa trở lại gặp ngay Tương Liên. Hắn vui mừng như được ngọc báu, vội cười nói:
- Anh chắc em không khi
nào sai hẹn.
- Đi mau lên, cẩn thận
không có người ta trông thấy lại chẳng ra làm sao!
Nói xong Tương Liên tế
ngựa đi trước. Tiết Bàn theo sát đằng sau.
Tương Liên thấy trước
mặt vắng người, lại có một bãi sậy, liền xuống buộc ngựa vào cây, rồi cười bảo
Tiết Bàn:
- Anh xuống ngựa đi,
chúng ta hãy thề trước đã, nếu sau này ai thay lòng đổi dạ, nói cho người khác
biết, sẽ chịu tội như lời thề.
- Em nói phải đấy.
Rồi cũng buộc ngựa vào
cây, Tiết Bàn quỳ xuống thề:
- Nếu anh ngày sau thay
lòng đổi dạ, nói cho người khác biết, thì trời tru đất diệt.
Nói chưa dứt lời, thấy
đằng sau "choang” một tiếng như chùy sắt giáng xuống, Tiết Bàn mặt tối sầm
lại, mắt nổ đom đóm, người lảo đảo, ngã lăn xuống đất. Biết hắn không chịu quen
đòn, Tương Liên mới tát nhẹ mấy cái, hắn đã mặt mũi thâm tím như quả bồ quân.
Tiết Bàn trước muốn chống đỡ, định đứng dậy, nhưng bị Tương Liên lấy chân đá
một cái, lại ngã vật xuống. Hắn liền làu nhàu:
- Hai người đều bằng
lòng cả! Nếu em không nghe thì cứ nói, việc gì lại lừa tôi đến đây để đánh tôi?
Rồi hắn mắng ầm lên.
Tương Liên nói:
- Tao bảo cho thằng mù
này! Mày có biết cụ Liễu là ai không? Mày không van xin, lại dám nói láo! Tao
đánh chết mày cũng vô ích, chỉ đánh cho mày ốm đòn thôi.
Nói xong, lại lấy roi
ngựa, đánh ba bốn chục roi vào lưng và đùi.
Tiết Bàn đã gần tỉnh
rượu, đau quá không chịu nổi, kêu lên một tiếng “úi chao”. Tương Liên cười nhạt
nói:
- Mới có thế thôi! Tao
cứ tưởng mày dạn đòn!
Vừa nói vừa kéo chân
trái Tiết Bàn dìm xuống bãi sậy, bùn lấm be bét, đầy người, lại hỏi:
- Mày đã biết tay tao
chưa?
Tiết Bàn không trả lời,
chỉ nằm gục xuống rên hừ hừ. Tương Liên lại vất roi đi, nắm tay đấm mấy quả.
Tiết Bàn kêu rối rít lên:
- Xương tôi gãy cả rồi!
Tôi biết em là người đứng đắn, chỉ vì tôi nghe người ta đồn nhầm đấy thôi!
- Không được kéo người
ta vào. Mày chỉ được nói chuyện hiện giờ thôi.
- Hiện giờ tôi không có
gì đáng nói cả? Chẳng qua em là người đứng đắn, tôi trót nhầm đấy thôi!
- Phải nói nhũn nữa, tao
mới tha cho.
Tiết Bàn rén hừ hừ, nói:
“Bạn ơi”. - Tương Liên lại đấm cho một quả nữa. Tiết Bàn kêu lên một tiếng, rồi
nói: “Ông anh ơi” - Tương Liên lại đấm luôn cho hai quả nữa. Tiết Bàn vội kêu
lên “úi chao ơi”, rồi nói:
- Ông ơi! ông tha cho
con là thằng mù không có mắt! Từ nay trở đi, con kinh người, sợ lắm rồi.
- Mày phải uống hai ngụm
nước bùn này đi!
- Nước này bẩn quá, con
uống thế nào được?
Tương Liên lại giơ tay
lên đấm. Tiết Bàn vội nói:
- Con xin uống... Con
xin uống... -
Nói xong hắn đành phải
cúi đầu xuống gốc sậy uống một ngụm, chưa kịp nuốt đã ọe ngay ra, bao nhiêu
thức ăn mửa ra hết cả. Tương Liên nói:
- Mày phải ăn hết những
đồ thối tha này tao mới tha cho!
Tiết Bàn lạy thì thụp
nói:
- Xin ông làm phúc tha
cho con, đến chết con cũng không ăn được đâu!
- Đồ thối xác này, làm
bẩn lây cả đến tao!
Nói xong Tương Liên bỏ
mặc Tiết Bàn ở đấy, rồi lên ngựa đi.
Tiết Bàn thấy Tương Liên
đi rồi mới yên tâm, tự hối mình không nên nhận nhầm người ta. Muốn gượng đứng
dậy, nhưng khắp người đau đớn không chịu được.
Bọn Giả Trân không thấy
Tiết Bàn và Tương Liên ở trong tiệc, đi tìm các nơi cũng không thấy. Có người
nói: “Thấy họ đi vội ra cửa Bắc rồi." Đứa hầu nhỏ của Tiết Bàn xưa nay vẫn
sợ hắn, thấy hắn bảo không được theo, nó còn dám đi sao được? Giả Trân không
yên tâm, sai Giả Dung dẫn bọn hầu nhỏ đi tìm; ra thẳng cửa Bắc, đi qua cầu độ
hai dặm đường, chợt trông thấy ngựa của Tiết Bàn buộc ở bên bãi sậy. Mọi người
đều nói: “May quá! Có ngựa tất phải có người!” Rồi cùng đến chỗ buộc ngựa, nghe
trong đám sậy có người rên rỉ. Mọi người chạy đến xem, thấy quần áo Tiết Bàn
rách tươm, mặt mũi sưng vù lên, khắp người ướt như lợn sề đẫm bùn.
Giả Dung đã đoán được
tám chín phần, liền xuống ngựa sai người kéo hắn lên, cười nói:
- Chú Tiết ngày nào cũng
giở thói lẳng lơ, hôm nay lại lẳng lơ đến bãi sậy này, chắc hẳn ông long vương
yêu chú là người phong nhã, muốn vời chú đến làm phò mã, chú đã va phải sừng
rồng rồi đấy!
Tiết Bàn xấu hổ quá,
không thể chui ngay xuống hố được, còn mặt mũi nào trên lên ngựa nữa. Giả Dung
liền sai người ra cửa ô thuê một cái kiệu nhỏ cho Tiết Bàn ngồi, rồi cùng về
trong thành. Giả Dung lại muốn khiêng hắn vào dự tiệc ở nhà họ Lại, nhưng Tiết
Bàn vật vã van xin đừng cho ai biết. Giả Dung mới chịu thôi. Giả Dung lại đến
nhà họ Lại trình Giả Trân việc này. Giả Trân cũng biết là hắn bị Tương Liên
đánh, liền cười nói:
- Cho nó như thế mới
đáng kiếp!
Đến chiều về, Giả Trân
đến hỏi thăm, Tiết bàn nằm ở trong nhà, cáo ốm không Giả mẫu về rồi, mọi người
đâu về đấy cả. Tiết phu nhân và Bảo Thoa về, thấy Hương Lăng khóc sưng cả mắt,
hỏi nó đầu đuôi rồi vội đến thăm Tiết Bàn, thấy trên mặt và mình đầy thương
tích, nhưng không đến nỗi sai gân gẫy xương gì.
Tiết phu nhân vừa thương
vừa giận, mắng Tiết Bàn, rồi lại mắng Tương Liên, muốn nói với Vương phu nhân
sai người đi bắt hắn. Nhưng Bảo Thoa ngăn lại nói:
- Việc này không quan
trọng gì, chẳng qua họ uống rượu với nhau, quá say thường hay giở mặt. Kẻ say
bị đánh đau cũng là lẽ thường. Vả chăng ai còn chả biết cái anh bạo thiên
nghịch địa của nhà ta. Chẳng qua chỉ tại mẹ quá thương anh ấy thôi. Muốn hả
giận cũng dễ, chờ năm, ba ngày nữa anh ấy khỏi, đi ra ngoài được, bên bác Trân
và cậu Liễn chưa chắc đã chịu bỏ qua việc này, nhất định sẽ đứng ra dàn xếp, mẹ
sẽ bắt hắn xin lỗi anh con ở trước mặt mọi người là được rồi. Nếu mẹ coi việc
này là to tát, đi nói với mọi người chỉ tỏ ra mẹ quá nuông chiều, để anh ấy gây
chuyện với người ta, nay anh ấy mới bị đánh đau một lần, mẹ đã làm ầm lên, dựa
thần dựa thế bà con để đè nén người ta à.
Tiết phu nhân nói:
- Con ơi! Con nghĩ phải
đấy, mẹ vì một lúc tức giận đâm ra hồ đồ.
Bảo Thoa cười nói:
- Thế mới được. Anh ấy
không sợ mẹ, không nghe người ta khuyên ngăn, càng ngày càng ngông cuồng; có bị
vài ba lần như thế mới chừa.
Tiết Bàn nằm trên
giường, chửi mắng Tương Liên luôn miệng, lại sai người hầu đến phá nhà, đánh
chết hắn, rồi đi kiện. Tiết phu nhân quát ngăn bọn hầu lại, bảo:
- Tương Liên lúc say
rượu ngông cuồng, bây giờ tỉnh rượu hối lại sợ tội, đã trốn đi mất rồi.