Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 03 phần 01
Chương 3.1
Người thầy giáo giàu có
Mãi cho đến khi tôi đi vào sâu trong
ngõ, xe của Chu Dật mới khởi động máy rời đi, chờ âm thanh chiếc xe ở phía sau
càng ngày càng xa, tôi mới cẩn thận quay đầu lại nhìn.
Màn đêm buông xuống, vẻ mặt vừa rồi của
Chu Dật ở trong xe lại hiện ra, tôi lắc đầu, mở rộng cửa đi vào nhà.
Cửa vừa mới mở ra đã thấy ba ngồi trên
sô pha nhỏ gọt hoa quả, dì Thạch đng lên hướng về phía tôi kêu lên: “Ô, Đạm Đạm,
cháu đã về rồi.”
Tôi buông cặp sách, hướng dì ấy mỉm cười
gật đầu: “Vâng, dì Thạch hôm nay có thời gian qua chơi ạ.”
“Không thể như vậy sao, hiện tại dì cũng
không có chuyện gì làm, từ sáng đến tối cũng rảnh rỗi, tới đây xem cháu với ba
cháu gần đây thế nào.”
Tôi nhận lấy quả táo ba đưa cho: “Gần
đây cũng không tệ ạ, cháu học hành rất căng thẳng để nhanh thi vào trường đại học,
cửa hàng của ba làm ăn cũng không tồi, đúng không ạ.”
Ba vui tươi hớn hở nói tiếp: “Đúng đúng
đúng, gần đây buôn bán vẫn được, khách hàng mới tương đối nhiều.”
Dì Thạch cười xoà, sau đó khoé miệng hất
lên, thê lương chán nản nói: “Nếu như mẹ của Đạm Đạm vẫn còn sống thì tốt quá,
đáng tiếc… Haizz…”
Tôi đang cắn miếng táo vào miệng thì sững
sờ ở giữa không trung, vội vàng nháy mắt với ba. Ba tôi đứng dậy đi vào nhà.
Dì Thạch tên gọi là Thạch Bình Nhạc, là cấp
dưới của mẹ tôi, hai người trải qu cùng nhau ở «Kim cương Phong Dật», coi như
là một người bạn của mẹ tôi đi.
Thực ra, lòng dạ của dì Thạch không xấu,
mỗi lần đến thăm tôi và ba tôi đều mang theo bao lớn bao nhỏ gì đó, cũng rất
chú ý việc làm ăn của cửa hàng ba tôi.
Có lẽ là thương cảm với gia đình ba người
chúng tôi, cái kiểu ánh mắt thương hại này làm cho cả người tôi mất tự nhiên.
Nhưng không ngờ rằng, dì ấy cũng là một
người đáng thương. Tôi cảm thán một câu trong lòng.
Dì Thạch kéo tôi qua ngồi cạnh dì, một
tay vỗ lưng tôi, chua xót rít rít nói: “Nếu không vì cái «Kim cương Phong Dật»
chết tiệt kia, nhà cháu sẽ không trở nên như thế này, dì cũng sẽ không thành ra
tình hình này.”
Tôi cúi đầu trầm mặc.
Dì ấy ở bên cạnh tiếp tục nhớ lại, lẩm bẩm
nhắc tới: “Cái tên Viên Trạch Khải kia thực sự là tán tận lương tâm, trước kia
hắn hãm hại mẹ cháu, sau đó lại tìm một cái cớ xa thải toàn bộ những công nhân
cũ chúng tôi, hắn có phải là người hay không đây! Còn có ông chủ lớn của tổng bộ,
căn bản là không để ý tới khiếu nại của chúng tôi, lại còn nói phải trục xuất
chúng tôi ra khỏi ngành kim cương, những người này bè phái cấu kết, chung quy
là chỉ trong một ngày đêm được một mất mười! Cháu nói xem, xã hội này vì sao lại
bất công như vậy!”
Thực ra những lời này tôi đã nghe rất
nhiều lần, mỗi khi dì Thạch tới thăm chúng tôi đều sẽ tức giận bất bình nói một
lần, làm cho tôi nghĩ đến mợ Tường Lâm dưới ngòi bút của Lỗ Tấn.
Thực ra xã hội chính là như thế này, mãi
mãi không có công bằng, mãi mãi đều là che đậy, tranh chấp.
Sau khi mẹ tôi tự sát, dì Thạch và một số
công nhân có lí lịch tương đối lâu năm đều bàn bạc muốn tố cáo phó quản lí Viên
Khải Trạch, vậy mà sau đó lại bị Viên Khải Trạch biết được, đem toàn bộ bọn họ
nướng cá mực, đồng thời không biết nói gì với cấp trên mà toàn bộ cửa tiệm kim
cương ở thành phố A đều từ chối tuyển dụng bọn họ.
Dì Thạch, mẹ và toàn bộ bọn họ cùng một
lúc được huấn luyện qua về phân biệt kim cương, độ tinh khiết, kỹ thuật cắt…
cũng đã từng học lớp phát triển kinh doanh tiêu thụ, phần công việc này làm
không đổi, nhưng chỉ vì một câu nói mà chợt sụp đổ ầm ầm.
Dì Thạch thất nghiệp, cả ngày hồ đồ hỗn
độn, dì ấy đã ly hôn, dẫn theo một người con trai học năm ba tiểu học, giờ đây
đã không có tiền lương, tuổi tác cũng đã lớn, chỉ có thể dựa vào quan hệ tạm thời
kiếm tiền công, trải qua cuộc sống còn cực khổ hơn so với tôi và ba tôi.
Tôi thở dài, cười cười với dì Thạch: “Dì
Thạch, xã hội này đích thực không công bằng, chúng ta không có cách nào thay đổi,
nhưng cháu tin ông trời rất công bằng, Viên Trạch Khải bại hoại như vậy bị đưa
vào là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Chuyện của mẹ trong lòng cháu đều biết,
cháu cũng sẽ không chịu để yên như vậy.”
Dì ấy vui mừng gật đầu: “Có một đứa con
hiểu chuyện thật là tốt, nhưng mà gần đây dì nghe nói «Kim cương Phong Dật» thực
ra là lệ thuộc trực tiếp vào tập đoàn Hác Phong, là sản phẩm tuyến hai của tập
đoàn trang sức này, cũng không biết Viên Trạch Khải có phải dựa vào cái ông chủ
kia chi viện phía sau hay không?”
Tập đoàn Hác Phong?
Đây là công ty trang sức nổi danh toàn
quốc, luôn luôn chiếm giữ địa vị người dẫn đầu trong giới trang sức vài chục
năm, không có ai vượt qua được.
Mà các ông chủ lớn của đế chế thương
nghiệp khổng lồ và phức tạp này lại vô cùng bí ẩn.
Tôi nhíu nhíu mày, nhẹ an ủi: “Dì Thạch,
Viên Trạch Khải sẽ không tạo dựng được quan hệ như vậy đâu” Trong lòng lại vang
lên tiếng chuông cảnh báo.
Dì ấy vội vàng lấy từ trong túi xách tay
ra một quyển vở nhỏ, giống như là dâng vật quý mở ra: “Dì điều tra rất nhiều tư
liệu về tập đoàn Hác Phong này, ông chủ này họ Chu, có hai người con, đứa lớn
hai mươi chín tuổi nổi danh là tay chơi của thành phố A, đứa nhỏ hai mươi bốn.
Nhưng mà chưa từng tiết lộ tên của hai đứa con, đặc biệt là đứa nhỏ, hình như
là mới từ nước ngoài trở về, không có đăng tên hay tin tức gì.”
“Dì Thạch, những cái này đều là phụ, có
thể bọn họ những người cấp cao này không biết chuyện của mẹ cháu, huống chi
thành phố A nhiều tiệm «Kim cương Phong Dật» như vậy mà.”
Dì ấy tiếc nuối buông quyển vở: “Cũng
đúng… Quên đi, thời gian cũng không còn sớm, dì không quấy rầy cháu ôn tập bài
vở nữa, dì đi về trước nha.”
Tôi vội vàng đứng dậy: “Được rồi ạ, dì
Thạch cháu tiễn dì đi ra ngoài nhé.”
Dì Thạch cất bước, tôi liền trở về lên mạng
tìm kiếm tư liệu về tập đoàn Hác Phong.
Ngoại trừ trang web phía chính phủ, những
cái khác chỉ là một ít tin vỉa hè.
Có người cảm thán đó là một dòng họ giàu
đến chảy mỡ, chỉ cần có một ít quan hệ với dòng họ này, con đường làm quan buôn
bán sau này sẽ không phải lo lắng.
Cũng có người nói ông chủ của tập đoàn Hác
Phong có đến mấy người vợ, giống như là vua Ma Cao vậy.
Thậm chí còn có người nói rằng dòng họ
này còn có quan hệ với hoàng thất Arab.
Đúng là lời nói vô căn cứ.
Lục lọi một lát, đột nhiên một tin vắn
trả lời không rõ danh tính lại khiến cho tôi chú ý.
“Nói chuyện xảy ra của phó quản lí kỳ kế
tiếp trong cửa hàng của tập đoàn Hác Phong cùng chuyện công nhân tự sát có vẻ
như đã có cấp cao đang điều tra.”
Tôi nhìn ngày tháng của bài đăng, thời
gian cách ngày hôm nay chỉ có hai tháng.
Đối với tôi lại bán tin bán nghi, nếu
như thực sự có người bắt đầu điều tra, vậy làm sao đã hai tháng rồi lại chưa từng
có người tìm tới cửa chứ.
Lục qua lục lại cũng không tìm được tin
tức gì có ích, tôi thất vọng tắt máy vi tính, nghĩ đến ngày mai còn hẹn cùng
Lăng Linh đi ra ngoài dạo phố, vì vậy tắm giặt sạch sẽ xong liền đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau đã bị điện thoại của
Lăng Linh đánh thức. Tôi giận dữ gắt gỏng ngồi dậy lại trẻ con ném mấy cục đá
vào con gà trống vỗ vỗ trước mặt, trút giận xong mới bực mình rời giường. Cũng
may là thời tiết không xấu, chờ tôi rửa mặt xong xuôi, mặt trời đã lên cao từ
lâu.
Rất nhanh đã đến sinh nhật của An Nhược,
tôi và Lăng Linh hẹn ngày hôm nay đi mua quà sinh nhật cho cô nàng, cũng may là
hai đứa hẹn gặp nhau ở khu phố trung tâm.
Cuối tuần, khu phố trung tâm đặc biệt
náo nhiệt, đài phun nước âm nhạc phút chốc cũng không yên tĩnh mà vẩy tới vẩy
lui, mấy đứa nhỏ nghịch ngợm bao vây vòng quanh bể. Các cao ốc thuỷ tinh hình dạng
đặc biệt phản chiếu ánh nắng rực rỡ, đám người trước mặt qua qua lại lại, đi mệt
rồi lại mua một ly cà phê hoặc đồ uống ngồi trên ghế ngoài trời nghỉ ngơi, có
người phát tờ rơi, có cô gái bán hg, cũng có đôi tình nhân ngọt ngào. Cùng với
âm nhạc nhẹ nhàng làm cho tâm tình vô cùng tốt.
Tôi liếc mắt liền thấy Lăng Linh đứng
bên cạnh đài phun nước, vì vậy chạy qua đó.
Hai chúng tôi mua quà tặng không cần đắt
tiền, liền quyết định đi xem ở những cửa hàng nhỏ xung quanh.
Một loạt các cửa hàng lắp đặt thiết bị
đáng yêu khéo léo hấp dẫn chúng tôi, bên trong mặc kệ là đồ trang sức hay trang
phục, giá cả đều coi như phải chăng.
Tôi nhìn một bộ váy màu xanh lá mạ, phía
sau thắt một cái nơ hình con bướm, vừa vặn da của An Nhược trắng, mặc mùa hè nhất
định vô cùng xinh đẹp, đúng lúc đang chuyển mùa, vì vậy đang giảm giá. Tôi liền
không chút do dự mua nó.
Lăng Linh mua một đôi hoa tai cùng vòng
cổ được chạm hình con bướm trông rất sống động.
Bởi vì hai đứa tôi tốc chiến tốc thắng,
sau khi mua xong quà tặng, thấy thời gian còn sớm, Lăng Linh liền đề nghị đến
Shin Kong Place đối diện shopping, chúng tôi mua không nổi nhưng dù sao vẫn có
thể xem thoải mái nhé.
Cái trung tâm mua sắm này so với cửa
hàng nhỏ đường phố cách biệt một trời một vực, nơi này xa xỉ, hào hoa phú quý,
đại diện cho giàu có.
Tôi và Lăng Linh giống như bà già ngốc bập
môi, nhìn nơi đây một chút coi trộm nơi đó một chút, sau đó thiếu chút nữa lên
cơn đau tim.
Lăng Linh an ủi hai đứa: “Thực ra cũng
không có gì, không phải là một cái váy bán mấy vạn khối thôi, không phải là một
khối khoảng hơn mười vạn thôi… Chúng ta phải bình tĩnh, phải vững như núi Thái
Sơn.”
Tôi quấn bện giữa đôi lông mày nói:
“Nhưng mà tay chân của tớ nhẹ tựa lông hồng nha, cậu nói vài khối tiền, tiền mất
giá nhiều như vậy hả…”
“Nếu tớ biết… Tớ đã mở cửa hàng rồi.”
“…”
Hai đứa tôi từ lầu hai rảnh rang đi dạo
đến lầu một, đột nhiên ở phía sau có người gọi tôi lại: “Chu Đạm Đạm.”
Gọi thôi mà tôi hết hồn bao nhiêu à, bạn
nói xem tôi có thể ở chỗ xa xỉ đụng phải người quen ở chỗ xa xỉ này sao
Vì vậy quay đầu lại, bừng tỉnh, hoá ra
đúng thật là có một.
Lâm Phù cười tủm tỉm khoác lên vai của một
cô gái đẹp đẽ, tôi nhìn cô gái kia có chút quen mắt, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ
ra là chị gái của Lâm Phù.
Cùng Lâm Phù chào hỏi xong lại quy củ
kêu một tiếng: “Chào chị.”
Chị Ngự này rõ ràng rất ăn ý, đắc ý gật
đầu thoải mái, lại nhìn tôi một lát, hỏi Lâm Phù: “Nếu không thì gọi bạn của em
giúp chị lựa đi, dù sao tuổi tác cũng gần như nhau.”
Lâm Phù nhún vai tỏ ý không hề gì, quay
đầu hỏi tôi: “Em gái của bạn chị tớ vừa tròn mười tám, chị ấy muốn tặng đồ
trang sức, các cậu tuổi tác cũng gần như nhau, cậu có thể giúp chị ấy chọn được
không?”
Khoảng cách đến những vật phẩm sang trọng
càng gần, tôi đương nhiên đồng ý!
Lăng Linh ở bên cạnh cũng kích động gật
đầu.
Chị Ngự thoả mãn cười: “Gọi chị Úc đi.”
Tôi thiếu chút nữa trượt chân…
Lẽ nào chị ấy tên là Lâm Úc?
Lâm Úc, chị Úc, chị Ngự…
Tôi nở nụ cười trong gió.
Chờ chị Lâm Ngự này dẫn chúng tôi đến
nơi thì, tôi cứng đờ, gắt gao nhìn chằm chằm tấm biển vàng chói mắt kia: Kim
cương Phong Dật.
Tôi bước đi khó khăn, trong bụng giống
như uống hơn mười cân nước biển, nặng trịch bước vào trong cửa hàng, bị ánh
sáng ngọc hoa lệ của ngọn đèn chiếu đến hoảng hốt.
Lâm Úc sải bước đi vào: “Quản lí của các
người đâu?”
Một cô gái bán hàng được huấn luyện cơ bản
trả lời: “Quản lí hôm nay không có ở đây, tôi sẽ phục vụ toàn bộ hành trình cho
cô.”
Tôi lúc này mới thoáng yên tâm.
Nhìn những cảnh bố trí quen thuộc này,
trong lòng lại tăng lên một đợt sóng chua xót.
Mãi đến khi Linh Lăng gọi tôi, tôi ngẩng
đầu đi qua giúp chọn lựa.
Lâm Úc đang đeo một đôi bông tai kim
cương màu hồng phấn và một cái vòng cổ cấp VS2.
Tôi cẩn thận cầm lấy cẩn thận so sánh,
kim cương màu hồng phấn mặc dù không bằng kim cương nguyên chất của vòng cổ
này, nhưng trong suốt sáng long lanh đáng yêu mê người, mà cái vòng cổ cấp VS2 kia
đối với một cô gái hơn mười tuổi còn có vẻ quý giá, dường như không thể khống
chế. Ngược lại kim cương màu hồng phấn lại càng có thể làm tôn lên sức sống tuổi
trẻ của cô gái.
Lâm Úc nghe xong tự hỏi ở một bên, Lăng
Linh kéo tôi qua ý bảo tôi xem giá cả của những kim cương này.
Tôi hất mắt liếc nhìn, mặc dù trong lòng
quằn quại nhưng mặt như tê liệt, rất đoan trang.
Không quá lâu, Lâm Úc quyết định mua đôi
bông tai kim cương màu hồng phấn, không nói hai lời liền lấy thẻ tín dụng ra
đưa cho cô gái hướng dẫn mua hàng, nhưng giây tiếp theo lại lấy lại, miễn cưỡng
hỏi thăm: “Các cô có thể giảm giá không?”
Cô gái hướng dẫn mua hàng lấy làm kinh
hãi, sau đó mỉm cười lắc đầu: “Xin lỗi cô, chúng tôi không giảm giá.”
Lâm Phù ở một bên nói chen vào: “Chị, chị
cũng không phải không biết, chị lại phát điên gì vậy?”
Tôi và Lăng Linh ở một bên không dám nhiều
lời, người ta là chị gái giàu có, chúng tôi là dân chúng.
Lâm Úc gạt gạt mày mảnh: “Tôi và ông chủ
của các cô là bạn bè, có thể cho một giá nội bộ không?”
Cô gái hướng dẫn mua hàng lại một lần nữa
nhẹ lắc đầu: “Thực sự không tiện thưa cô, cho dù ông chủ đến mua, cũng là giá
này.”
Lâm Úc cũng không xê dịch, mỉm cười lấy
điện thoại ra bấm một dãy số.
Lâm Phù vừa nhìn, giở giọng xem thường:
“Em đã biết!”
Tôi nhỏ giọng hỏi hắn: “Làm sao vậy?”
“Chị ấy á! Muốn nhân cơ hội này gọi điện
thoại cho thầy Chuhầy Chu? Chu Dật?
Sao chị ấy mua kim cương lại muốn gọi
cho Chu Dật?
Còn không để ý manh mối rõ ràng, liền
nghe tiếng cười của Lâm Úc: “Colin, đang bận gì đấy?”
“Cũng không có việc gì, chỉ đang ở trong
cửa hàng của anh mua kim cương, muốn cho người ta xem giao tình của đôi ta để
được giảm giá thôi.”
Tôi nhếch miệng, Colin hình như là tên
Tiếng Anh của Chu Dật.
Cũng không biết Chu Dật nói những cái
gì, vẻ mặt của Lâm Úc từ trời quang chuyển trời râm, từ trời râm chuyển nhiều
mây…
“Biết rồi.”
“Này này, Chu Dật, lần sau đi ăn cơm
đi.”
Sau khi tắt điện thoại, Lâm Úc hé ra vẻ
mặt âm trầm thẻ đưa cho cô gái.
Lâm Phù cười chị: “Thế nào? Lại bị giáo
huấn hả?”
“Lời vô ích, nói cái gì không có chuyện
lớn không nên quấy rối anh ta, hừ. Anh ta thật đúng là tưởng rằng anh ta là một
thầy giáo nhân dân chịu mệt nhọc sao.”
Lâm Phù trừng mắt nhìn.
Tôi quay đầu nhìn Lăng Linh, hai chân của
cô nàng như đã nhũn ra, mắt trái hiện lên tờ đôla, mắt phải hiện lên hình trái
tim, nắm tay của tôi, nhảy nhót vui mừng: “Chu Chu Chu Chu Chu Chu…Thầy Chu thầy…Thầy
thầy…”
Tôi nhịn xuống tức giận trong lòng, cười
gật đầu: “Ừ, thầy là một người giàu có.”
“Cậu cậu cậu… Cậu đã sớm biết?”
“Không, vừa biết, cũng giống như cậu.”
si-lang�o:I0f �f roof:yes'>“Cám ơn thầy.”
“Ừ, đã khuya rồi, mau ngủ đi.”
Tôi nhắm mắt lại, nghe tiếng hít thở vững
vàng của Chu Dật, rất an tâm.
Một đêm không mộng mị, mở mắt ra thấy buổi
sáng trong xanh nhẹ nhàng thoải mái, hốc mắt còn có chút mơ hồ, ở trên giường
nhìn lên trần nhà một lúc mới dần dần thấy rõ. Tôi dựng người dậy mới phát hiện,
một cái gối khác bên người đã bị tôi đá xuống giường.
Tôi mím môi, chạy nhanh xuống giường nhặt
lên. Quay người lại, đột nhiên bị gương mặt người ở sau ghế sô pha dọa hết hồn.
Hóa ra, Chu Dật ngủ ngồi một đêm ở sô pha. Trong lòng tôi thầm cảm động, tối
hôm qua tôi vô lễ đưa ra yêu cầu giúp đỡ, không nghĩ tới anh ta thật sự ngủ
cùng tôi.
Nhón mũi chân nhẹ như mèo đi đến bên cạnh
anh ta, ánh sáng bao trùm một bên mắt, phía sau là cửa sổ đang mở cũng không
quan trọng, sắc mặt anh ta có chút không tốt, trong tay còn nắm di động, mệt mỏi
gối lên phần đặt tay của sô pha.
Tôi nhẹ nhàng mà đóng cửa sổ lại, mở tủ
quần áo của anh ta lấy ra một chiếc áo khoác để đắp cho anh ta, sau đó thay
xong quần áo rồi ngồi trên giường nhìn anh ta.
Rất khó tưởng tượng Chu Dật luôn luôn xảo
quyệt khi ngủ lại đáng yêu như thế, giống như một đứa trẻ non nớt, điện thoại
di động cũng nắm chặt.
Đột nhiên tôi cảm thấy áy náy, nếu tối
hôm qua tôi không bảo anh chờ tôi ngủ mới ngủ, anh ta cũng sẽ không phải ngủ
trên sô pha như bây giờ. Nhìn chiếc máy tính bên cạnh đang hoạt động, lại nhìn
thấy quầng thâm trên mắt anh ta, mới biết được làm thầy giáo thật vất vả.
Tôi nhìn gương mặt ngủ say của anh ta,
nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, giả tạo, anh ta giảo hoạt còn có các loại thủ đoạn
vô lại, cũng không thể xem là một thầy giáo tốt, lại khắc sâu trong trí nhớ
tôi.
Khóe miệng bất giác mỉm cười.