Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 02 phần 07
Chương 2.7
Thầy giáo chăm sóc
Lúc tôi nhìn thấy thân hình cao lớn đẹp
trai khoẻ mạnh kia thong thả đi vào, cả người trong nháy mắt giống như rơi vào
tầng hào quang của đức phật, ánh sáng vàng lấp lánh.
Tôi lập tức đứng nghiêm dậy cúi chào:
“Thầy Chu.”
Anh ta mặc một cái áo khoác pha sau có
mũ áo, tóc hơi bù xù, thoạt nhìn chắc là mới từ nhà đến. Dưới cặp kính mắt của
anh ta lộ ra một ánh mắt nghiêm khắc khiến tôi sợ tới mức vội vàng cúi đầu.
Chu Dật vừa lắng nghe giọng điệu tức giận
của chú cảnh sát, vừa bình tĩnh nhìn tôi, chờ cảnh sát nói xong, anh ta gật gật
đầu, mỉm cười đi về phía tôi, sau đó nhìn sang Lâm Phù, chị em tốt của tôi. Vì
thế không mặn không nhạt cười: “Hai người quả thật là chuyện tốt thành đôi.”
Vừa nghe thấy giọng điệu âm dương ma
quái này, lòng tôi vang lên tiếng chuông báo động, Chu Dật tức giận rồi.
Cũng khó trách việc nổi giận, buổi tối
người ta thường là ở nhà vui vẻ xem tivi, không đâu lại nhận được điện thoại của
sở cảnh sát đến cứu vớt hai đứa học trò cấu kết với nhau làm chuyện xấu, không
tức giận sao được.
Tôi biết ý im lặng không nói gì.
Lâm Phù khoát tay tỏ vẻ không có gì:
“Anh mang cậu ấy ra ngoài là được rồi, không cần bảo lãnh cho em, em không định
trở về đâu.”
Ánh mắt Chu Dật có ý nhắc nhở: “Chị gái
của em sẽ lo lắng.”
“Cứ để cho chị ấy sốt ruột đi.”
Chu Dật không nói chuyện với cậu ấy nữa,
quay đầu nhìn tôi, giọng nói hơi trầm xuống: “Vậy em có đi hay không?”
“Đi chứ, em muốn đi.” Bằng không tôi gọi
điện bảo thầy đến làm gì, đi thăm chúng tôi chắc.
Tôi nhanh chóng quyết định từ bỏ việc đồng
cam cộng khổ với chị em tốt của tôi – đồng chí Lâm Phù, đi theo sau Chu Dật hí
ha hí hửng rời khỏi sở cảnh sát.
Lúc này đã gần mười giờ, trên đường
không còn nhiều người đi lại cho lắm, dọc theo đường đi Chu Dật cũng chẳng hề
nói chuyện, im lặng kiểu muốn lấy mạng người. Trong không khí trầm lắng như thế
này, tôi cũng không dám mở miệng nói gì, đành vô thức đi theo hắn.
Đi bộ khoảng năm phút đồng hồ, tôi nhìn
thấy xa xa đầu kia Chu Dật đã đứng lại ở ven đường.
Anh ta dừng chân, ánh mắt nhíu lại: “Chu
Đạm Đạm, em không thể làm cho người khác bớt lo lắng sao?”
“Em” Tôi nhất thời nghẹn lời, mặc dù có
nhiều lời để giải thích nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
“Em cũng gần mười tám tuổi rồi, sao còn
hành động tuỳ hứng như vậy?”
Một cơn gió lạnh thổi qua vây lấy tôi:
“Em…Em không phải cố ý.” Tôi chậm rãi nói.
Anh ta thở dài, không trách tôi nữa, mở
cửa xe ngồi vào bên trong, sau đó khởi động xe không lưu tình mà phóng đi.
Há hốc mồm…
Tôi đứng bên cạnh cột điện ngây ra như
phỗng, nhìn anh ta lạnh lùng ném tôi đứng lạnh run trong gió như thế. Xem ra
tôi thực sự chọc giận anh ta rồi, tôi đứng tại chỗ không biết nên làm gì.
Phố đối diện có một cái quán nhỏ, đã trễ
thế này mà người đến còn rất đông. Chủ quán thoạt nhìn là một đôi vợ chồng, vợ
phụ trách nấu nướng, còn chồng lại lo việc tiếp đón khách.
Làn khói trắng nóng hôi hổi dưới ngọn
đèn mờ nhạt, mặc cho việc quán đó thoạt nhìn đơn sơ cũ nát vẫn tràn đầy hương vị
hạnh phúc.
Chân tôi đã tê rần, vì thế ngồi bệt xuống
đường, trong đầu hiện lên giọng nói lạnh như băng vừa rồi của Chu Dật, trong
lòng không hiểu sao lại cảm thấy chua xót.
Đột nhiên một âm thanh phanh xe từ xa tới
gần, sau đó im bặt ở trước mặt tôi, khi tôi ngẩng đầu cẩn thận nghiên cứu chiếc
xe có vẻ quen thuộc này, Chu Dật đã xuống xe đi đến bên cạnh tôi: “Đứng lên.”
Tôi đứng dậy, chớp chớp ánh mắt: “Ô ô,
thầy, thầy quả nhiên không đành lòng vứt bỏ em.”
Anh ta hung hăng trừng mắt liếc nhìn
tôi: “Lên xe.”
Ngồi trên xe, tôi tự mình đeo dây an
toàn rồi nhìn Chu Dật bên cạnh cười nịnh nọt: “Thầy Chu, sao thầy lại quay trở
lại vậy ạ?”
Khuôn mặt chết lặng của anh ta hơi dịu
đi so với vừa rồi, tuy nhiên sau này tôi cũng không dám lại hành động thiếu suy
nghĩ nữa, nếu lại chọc anh ta điên lên một lần nữa, nói không chừng anh ta sẽ mở
cửa xe mà đá bay tôi ra ngoài.
“Nếu sáng mai trên mặt báo xuất hiện
tiêu đề trước cửa đồn công an phát hiện một xác chết nữ giới, tôi cho rằng tôi
sẽ thuộc dạng tình nhất.”
“Hắc hắc......” Ôi, lo lắng cho tôi,
đúng là lo lắng cho tôi, tức giận xong lại hối hận, thầy đúng là chẳng nể mặt
mũi tôi chút nào hết. Tôi mừng thầm, tính không vạch trần anh ta.
“Em cười cái gì?”
“A? Dạ là, cười vì thầy Chu thật đúng là
một giáo viên tốt!”
Anh ta nghe xong sửng sốt, cười cười chế
nhạo, sau đó liếc mắt nhìn tôi: “Tý nữa thành thật giải thích mọi chuyện rõ
ràng cho thầy.”
“Tuân mệnh!”
Đây là lần thứ hai tôi tới nơi này, lần
trước say rượu mơ mơ màng màng cái gì cũng chẳng thấy rõ ràng, lần này mở to
hai mắt mà quan sát. Nếu so với lần trước hình như sạch sẽ hơn, trên bàn trà ở
phòng khách bày một đĩa hoa quả tươi mới.
Anh ta đi vào phòng lấy ra một bộ áo ngủ,
tôi theo thói quen bước vào phòng tắm, tắm rửa một cái, sau đó thay áo ngủ.
Khi đi ra lại không thấy Chu Dật đâu,
tôi liền ngồi ở trên sô pha xem tivi, chuyển kênh qua lại cũng không có gì hay
để xem, vì thế tôi đi đến phòng ngủ của Chu Dật tính gọi cửa, lại thấy một khuôn
mặt nghe điện thoại chưa từng thấy bao giờ của anh ta, khóe mắt đuôi lông mày đều
toát ra hơi lạnh: “Đó là công ty của ông, không phải của tôi, ‘Phong Dật...’...”
Bỗng nhiên ý thức được đây là việc riêng
của hắn, vì thế tôi im lặng lui về phòng khách.
Một lát sau, tôi lại nhịn không được tò
mò vặn nhỏ tiếng tivi xuống, muốn nghe âm thanh nội dung cuộc nói chuyện bên
trong, nhưng mà thanh âm bên trong lại im bặt.
Chu Dật mở cửa từ bên trong đi ra, thấy
bộ dáng buồn cười của tôi khi mặc bộ áo ngủ rộng thùng thình, nhẹ nhàng nhướng
mày cười.
Tôi chỉ chỉ hoa quả trên bàn: “Thầy, ăn
được không ạ?”
“Được.” Anh ta gật gật đầu, “Đừng ăn nhiều,
sắp đến giờ ngủ rồi.”
Tôi tự bóc vỏ quýt, còn anh ta ngồi vào
sô pha nhỏ bên cạnh, nhắm mắt, thoạt nhìn rất mệt mỏi, có thể là do cuộc điện
thoại vừa rồi.
Sau một lúc lâu, anh ta mở mắt ra,“Hôm
nay xảy ra chuyện gì?”
Tôi nuốt một miếng quýt trong tay, lo lắng
giải thích: “Em nghe nói có người kéo bè kéo lũ đánh nhau, nên muốn xem náo nhiệt,
kết quả cảnh sát đến, không may em lại bị bắt giữ, em chưa làm gì cả, chỉ đi
xem thôi.”
Trong mắt anh ta lộ vẻ bất đắc dĩ: “Chu
Đạm Đạm, thầy phải nói như thế nào với em đây.”
Đừng nói gì cả, tha cho tôi đi, lần này
tôi cũng không làm chuyện xấu gì, tôi là người lương thiện mà.
Anh ta nhìn thấy tôi ăn xong quýt trong
tay liền đứng dậy lấy từ phía sau ngăn tủ một chiếc bàn chải đánh răng mới đưa
cho tôi: “Em đi đánh răng đi, thầy đi trải giường chiếu cho em.”
Tôi đứng trước bồn rửa mặt đánh răng
xong xuôi, cắm bàn chải đánh răng trên đồ để bàn chải đánh răng, song song với
bàn chải của anh ta, cảm thấy tôi giống như cũng đang sống ở đây vậy.
Chu Dật chắc cũng chuẩn bị giường xong rồi,
đèn phòng khách cũng đã tắt, tôi đi đến phòng dành cho khách, cười tủm tỉm nói:
“Cám ơn thầy, đêm nay lại làm phiền thầy.”
Anh ta nghe vậy cười: “Em cũng biết là
phiền hả, đi ngủ đi, ngủ ngon.”
“Thầy ngủ ngon.”
Chui vào chiếc chăn mềm mại, lại không
muốn ngủ, nghiêng người hướng ra cửa sổ. Bởi vì bức màn không đóng, bên ngoài
ánh sáng mờ ảo chiếu vào, như những cơn mưa nhẹ nhàng, giống như có thể nghe thấy
tiếng gió bên ngoài lớp thuỷ tinh.
Đối diện là một toà nhà cao tầng, từ nơi
này có thể thấy nóc của tòa nhà cao tầng đó, không gian lạnh lẽo ít người ở.
Không biết nhìn bao lâu, cuối cùng tôi
cũng nhắm mắt lại ngủ.
Ở trên giường lạ tôi rất khó ngủ say, lần
trước là uống rượu say túy lúy, nhưng lần này hoàn toàn tỉnh táo. Tôi mơ một giấc
mộng dài, giống như đặt mình trong trong giấc mộng đó.
Cũng là vào một ngày trời mưa, âm u ngay
cả mây cũng không có, trên đường không có nhiều người, chỉ có khu mua sắm
‘Phong Dật kim cương’ ở trung tâm thành phố còn toả ra bốn hướng cái cảm giác lạnh
lẽo như trước, thu hút ánh mắt người.
Tôi nghỉ học, ngồi trong quán nước trò
chuyện câu được câu không với bà chủ, miệng uống nước, chờ mẹ tan làm, mẹ nói,
có một tin vui cho tôi.
Kế tiếp cơn mơ đột nhiên thay đổi, tôi
không biết mình đang ở đâu, lại có thể thấy mẹ.
Mái tóc mẹ rối tung, khó khăn lê từng bước
một trong cơn mưa, nét mặt chết lặng, dường như còn mang theo... tuyệt vọng.
Mẹ từ đi ra ‘Phong Dật kim cương’, từng
bước đi lên hướng đến chỗ cao nhất của căn nhà, chung quanh không có ai chú ý đến
mẹ, tôi ở bên đường lớn tiếng kêu, nhưng dường như mẹ không còn nghe thấy gì hết
mà cứ tiếp tục đi hướng lên trên.
Mẹ đi thật lâu thật lâu, tôi đi theo
phía sau mẹ, nhìn mặt mẹ không chút thay đổi đẩy cửa sắt tầng cao nhất đi ra
ngoài.
Tôi không biết mẹ muốn làm gì, trong
lòng sinh ra một dự cảm không tốt.
Tầng cao nhất gió rất mạnh, bên tai còn
có thể nghe thấy âm thanh vù vù, mặt đất thật ẩm ướt thật trơn trượt, bước đi
không ổn định của mẹ bị gió hung hăng quật ngã, mẹ tiếp tục đứng lên đi tới,
ánh mắt quyết liệt xem xét, hơn nữa càng chạy càng nhanh.
Tôi thét chói tai chạy tới muốn giữ chặt
mẹ, nhưng đã quá muộn......
Mẹ bay qua rào chắn, nước mắt dần chảy
ra, không chút do dự thả người nhảy xuống.
Tôi vươn tay chộp tới, lại chẳng bắt được
gì.
Sau đó không biết từ khi nào tôi lại nhớ
tới tầng dưới chót, ngay ở phía trước ‘Phong Dật kim cương’, rất nhiều máu rất
nhiều máu, loang ra giống như hoa hồng nở rộ, mùi máu tươi tản ra, đám người bắt
đầu thét chói tai, sơ tán, tôi chạy vào.
Thấy mẹ trợn tròn mắt nằm ở nơi đó, vẫn
không nhúc nhích.
Một dòng máu lạnh như băng chảy tới chân
của tôi......
“A!!” Cả người tôi run rẩy, ngồi dậy.
Tôi biết đó là mơ, đối với tôi đó là một
giấc mơ chân thật, tôi ở trong căn phòng lạnh tối đen run rẩy, hình dáng mẹ nhảy
lầu ở ngay trước mắt tôi không biến mất, tôi cuộn mình lại, tay chân
Bên tai dường như vẫn còn vang vọng những
tiếng la hét chói tai, tôi vùi đầu ôm gối cố gắng không nghe, nhưng thanh âm
này càng lúc càng lớn, cuối cùng tôi không thể không nhảy xuống giường chạy ra
cửa chạy đến cửa phòng của Chu Dật: “Thầy ơi! Thầy...”
Cửa phòng mở ra, Chu Dật hình như không
ngủ, anh ta sửng sốt, giơ tay dùng ngón cái lau nước mắt trên hai má của tôi:
“Sao lại khóc?”
Tôi vừa nhìn thấy mình ở trong chiếc
gương của phòng anh ta liền hoảng sợ, tóc tai tôi bù xù đang ôm gối với sắc mặt
trắng bệch giống như ma trinh nữ.
Anh ta nhìn xuống phía dưới chân tôi,
nhíu mày: “Nhanh lấy dép mang vào.”
Tôi mang dép vào, đứng trong phòng anh
ta không nói lời nào.
Anh ta nhẹ giọng chậm rãi hỏi tôi: “Em
sao vậy?”
Tôi cúi đầu : “Gặp ác mộng ạ.”
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ đầu tôi,
tiếp tục dùng giọng nói mềm nhẹ nói: “Ngoan, đừng nghĩ nữa, thầy đi pha cho em
ly sữa nóng.”
Tôi gật gật đầu, ngồi trên giường anh
ta, chờ anh ta bưng ly sữa nóng đi vào, một hơi uống hết. Có thể là tác dụng
tâm lý, thật sự cảm giác tốt hơn một chút, bên trong tai cũng không nghe tiếng
ong ong nữa.
Tay đang cầm cái ly không, nói: “Thầy,
thầy có thể ở bên cạnh em không?”
Anh ta sợ run, lập tức gật đầu: “Em ngủ ở
đây đi, thầy còn phải soạn bài, lát nữa thầy sẽ ngủ ở phòng cho khách.”
“Vậy thầy có thể chờ em ngủ rồi hãy đi
được không?” Tôi gần như cầu xin.
“Được.”
Tôi đặt cái ly không vào tay anh ta, sau
đó nằm trên giường của anh ta.
Chăn thật ấm áp, trên gối còn có mùi
hương của anh ta, tôi gối hai má lên trên, cuộn thân mình lại giống như con
tôm.
Anh ta rửa sạch cái ly rồi bước vào, đến
tủ đầu giường lấy máy tính, sau đó ngồi vào một chiếc sô pha nhỏ, hết sức chăm
chú làm việc
Tôi ôm chăn mềm, vẫn không nhúc nhích
nhìn hình dáng của anh ta, tiếng gõ bàn phím cố ý giảm bớt, ngẫu nhiên ngẩng đầu
liếc nhìn tôi, tôi liền mỉm cười ngọt ngào.
Anh ta để một ly cà phê bên cạnh, nhưng
lại không thấy uống, lúc anh ta cúi đầu đánh chữ, một hàng lông mi dày đậm thật
bắt mắt, dưới ngọn đèn mờ ảo khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh ta tối sầm lại,
ngay cả tiếng hít thở cũng rất thấp.
Khi lần thứ bảy liếc mắt vẫn thấy tôi
còn đang ngây ngô cười, cuối cùng khép máy tính lại: “Tại sao còn chưa ngủ?”
“Đột nhiên không ngủ được ạ.”
Anh ta đặt máy tính ở trên đùi: “Vừa rồi
mơ thấy gì?”
Tôi run run kéo chăn, nói: “Em mơ thấy mẹ.”
Anh ta không nói chuyện.
Tôi tiếp tục nói: “Em mơ thấy mẹ nhảy lầu,
rất nhiều máu, còn có rất nhiều người la hét chói tai.”
“Đừng nhớ đến chuyện này.”
“Dạ.” Tôi gật đầu, tạm dừng lại, hỏi anh
ta: “Thầy, thầy cùng ‘Phong Dật kim cương’ và người quản lí có quan hệ ạ?”
Anh ta nghiêng đầu sửng sốt: “Tại sao bỗng
hỏi thầy câu này?”
Tôi trầm mặc nhìn anh ta, hít hít mũi:
“Mẹ em trước kia làm ở ‘Phong Dật’.”
Trong mắt anh ta hiện lên kinh ngạc,
bưng cà phê lên uống một ngụm: “Viên quản lí và thầy có biết nhau, nhưng không
có quan hệ.”
“Dạ.” Tôi xoay người lại, mặt hướng anh
ta. Tự nhủ nói: “Em rất nhớ mẹ, ngày hôm sau là sinh nhật em, mẹ nói muốn cho
em một tin vui, em đợi ở dưới lầu rất lâu... Mẹ, mẹ liền....” Tôi chưa nói
xong.
“Thầy, thầy có yêu mẹ mình không?”
Anh ta lộ ra nụ cười mỉm: “Yêu chứ.”
“Em cũng yêu, nhưng dù yêu thế nào, mẹ
cũng sẽ không biết nữa rồi.”
Chu Dật tự vào chiếc sô pha nhỏ, đôi mắt
sáng long lanh, nói: “Mẹ thầy tinh thần có chút vấn đề, thỉnh thoảng không biết
thầy là ai, có đôi khi lại xem thầy là người khác, nhưng thầy vẫn rất yêu mẹ. Yêu
một người là chỉ cần bản thân mình nguyện ý, không vì có những nhân tố khách
quan phức tạp, chỉ cần mình yêu người đó, vậy là đủ.”
“Chỉ cần em yêu mẹ?”
“Đúng vậy, Chu Đạm Đạm em nhớ kỹ, yêu là
thứ tình cảm bao dung vô tư.”
......
“Cám ơn thầy.”
“Ừ, đã khuya rồi, mau ngủ đi.”
Tôi nhắm mắt lại, nghe tiếng hít thở vững
vàng của Chu Dật, rất an tâm.
Một đêm không mộng mị, mở mắt ra thấy buổi
sáng trong xanh nhẹ nhàng thoải mái, hốc mắt còn có chút mơ hồ, ở trên giường
nhìn lên trần nhà một lúc mới dần dần thấy rõ. Tôi dựng người dậy mới phát hiện,
một cái gối khác bên người đã bị tôi đá xuống giường.
Tôi mím môi, chạy nhanh xuống giường nhặt
lên. Quay người lại, đột nhiên bị gương mặt người ở sau ghế sô pha dọa hết hồn.
Hóa ra, Chu Dật ngủ ngồi một đêm ở sô pha. Trong lòng tôi thầm cảm động, tối
hôm qua tôi vô lễ đưa ra yêu cầu giúp đỡ, không nghĩ tới anh ta thật sự ngủ
cùng tôi.
Nhón mũi chân nhẹ như mèo đi đến bên cạnh
anh ta, ánh sáng bao trùm một bên mắt, phía sau là cửa sổ đang mở cũng không
quan trọng, sắc mặt anh ta có chút không tốt, trong tay còn nắm di động, mệt mỏi
gối lên phần đặt tay của sô pha.
Tôi nhẹ nhàng mà đóng cửa sổ lại, mở tủ
quần áo của anh ta lấy ra một chiếc áo khoác để đắp cho anh ta, sau đó thay
xong quần áo rồi ngồi trên giường nhìn anh ta.
Rất khó tưởng tượng Chu Dật luôn luôn xảo
quyệt khi ngủ lại đáng yêu như thế, giống như một đứa trẻ non nớt, điện thoại
di động cũng nắm chặt.
Đột nhiên tôi cảm thấy áy náy, nếu tối
hôm qua tôi không bảo anh chờ tôi ngủ mới ngủ, anh ta cũng sẽ không phải ngủ
trên sô pha như bây giờ. Nhìn chiếc máy tính bên cạnh đang hoạt động, lại nhìn
thấy quầng thâm trên mắt anh ta, mới biết được làm thầy giáo thật vất vả.
Tôi nhìn gương mặt ngủ say của anh ta,
nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, giả tạo, anh ta giảo hoạt còn có các loại thủ đoạn
vô lại, cũng không thể xem là một thầy giáo tốt, lại khắc sâu trong trí nhớ
tôi.
Khóe miệng bất giác mỉm cười.