Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 02 phần 04
Chương 2.4
Đản Đản im lặng
Tôi thật sự hoảng sợ trở về nhà.
Tôi luôn cho rằng mình là người có tố chất
tâm lý tốt, nhưng hôm nay tôi mới nhận ra điều đó hoàn toàn sai lầm.
Sự gian trá của Chu Dật đã hoàn toàn làm
tôi tiêu tan ý tưởng anh ta là một người đứng đắn. Anh ta ném một quả bom hẹn
giờ đến viếng nhà, mà tôi phải vui sướng khua chiêng gõ trống chào đón.
Tôi như một cô dâu bé nhỏ lôi kéo cha
mình: “Ba ơi… Con nói ba biết một chuyện, nhưng ba đừng kích động nha.”
“Ôi con gái, sao mặt mày con trông thảm
thế kia, con sợ gì vậy hả?”
“Ơ?” Tôi vội vã sờ lên mặt mình, ngăn nó
đừng nhăn nhúm lại.
Ba đang nấu ăn trong bếp, tôi tựa như một
con ruồi bay lượn xung quanh. Khi ông bất chợt quay người lại, tôi sợ tới mức
đánh rơi luôn cái đĩa. Rốt cuộc ba dừng tay, lo lắng hỏi: “Sao thế? Có phải con
làm hỏng bài thi không?”
Tôi im lặng một giây, rồi khổ sở lắc đầu:
“Dạ không phải, là… thầy giáo chủ nhiệm lớp con muốn đến thăm nhà mình.”
Ba vội vàng dẹp cái xẻng xào nấu qua một
bên, mắt sáng lên: “Thật hả con? Nhưng sao bỗng dưng thầy muốn đến nhà? Đản Đản,
con làm được việc tốt gì ư?”
Lòng tôi hung hăng rơi xuống ba vạch đen
ngòm. Cuộc viếng thăm này mà ba cũng cho rằng tôi được tuyên dương, nhưng có ngờ
đâu chỉ là để phê bình một cô học trò hư hỏng như tôi. Tôi phải làm cách nào để
nói cho ba biết, thầy của mình muốn dùng chiêu ‘giết gà dọa khỉ’ nhằm tạo uy
tín!
“Chuyện này… con cũng chưa rõ lắm. Ba
thay quần áo đi, thầy con nói tới chiều sẽ đến.”
Ba tôi rất vui mừng, vung tay múa chân
như người mới đôi mươi. Kích động cứ như kẻ đến thăm không phải là thầy giáo mà
là một ngôi sao nổi tiếng. Tôi buồn bực đứng chôn chân tại chỗ, với vẻ đau khổ
tận cùng...
Tôi bắt đầu tưởng tượng ra cảnh ba mình
vui mừng ra sao khi biết được hành động anh dũng của tôi trong trường. Lờ đi sự
hiện diện của Chu Dật gần đây đã lột mất một lớp da, khiến tôi phải mang mặt nạ
nữ quỷ của thế kỉ 21.
Muốn lừa dối tót lọt trước mặt ba, tôi
chỉ còn cách ngăn cản Chu Dật đừng đem mấy chuyện xấu xa của tôi nói ra. Cố gắng
khiến anh ta chỉ kể những biểu hiện tốt mà thôi.
Rốt cuộc ở trong trường, tôi có những biểu
hiện nào tốt đây? Nghĩ hoài không ra kết quả, tôi thất vọng đi tới phòng ba
nhìn vào.
Ba mở cửa, tôi sợ hết hồn: “Á, ba không
cần ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, mình có phải đón tiếp thủ tướng đâu ba?”
“Con nhóc này, sao lại nói như thế hả?
Ba muốn tạo một ấn tượng tốt với thầy con thôi. Con cũng mau đi thay bộ đồ khác
đi.”
Tôi nín thinh, yên lặng thay bộ độ ngủ
trong nhà bằng một bộ đồ được ngụy trang thật tốt. Phải khiến tôi giả tạo [21]
đến tận trời mây hay sao đây? – Tôi ai oán nghĩ.
[21] Nguyên bản: trangB (slang) giả tạo
để đạt lợi ích.
Khoác bộ đồ thục nữ trên người, tôi ngồi
trong phòng khách than thở, nhìn đi nhìn lại chiếc đồng hồ trên tường. Còn tám
phút lẻ ba mươi sáu giây nữa, ác ma Chu Dật sẽ đến đây để cướp lấy tính mạng
quý giá của tôi…
Lòng đang run rẩy, thì bỗng nhiên tiếng
điện thoại di động vang lên, đầu dây bên kia truyền đến tiếng nói ma quỷ ngày
đêm ám ảnh tôi: “Chu Đạm Đạm phải không? Em ra đón thầy nhé, thầy… tìm không thấy
nhà em.”
Vừa nghe xong, ở đầu dây điện thoại bên
này, tôi điên cuồng cười lên ba tiếng khinh bỉ cái cử chỉ khách sáo của Chu Dật.
Sau đó mới đắc ý dạt dào ra sân, thả bộ đến góc đường chính.
Quả nhiên thấy được bộ dáng cao lớn của
đồng chí thầy Chu, tay đút trong túi quần, vẻ mặt dương lên tự đắc.
Cảm giác cứ như anh ta đi nghỉ phép, chứ
không phải đến viếng thăm một cô học trò hư hỏng. Tôi cười tủm tỉm chào hỏi,
cúi đầu thật mạnh một góc chín mươi độ.
“Thầy Chu, thầy thật đúng giờ, em dẫn đường
cho thầy nhé.”
Chu Dật hồ nghi nhìn ánh mắt vô hại đang
tươi cười của tôi, sau đó cùng sánh vai bước đi.
Tôi vừa mỉm cười với người hàng xóm đi
ngang bên cạnh, vừa cất tiếng hỏi anh ta: “Hôm nay thầy Chu định tán gẫu với ba
em chuyện
Có lẽ anh ta bị nụ cười khéo léo của tôi
làm kinh ngạc, nhưng giọng nói vẫn lãnh đạm: “Tất nhiên là đến nói chuyện tình
hình học tập của em rồi.”
Tôi chớp chớp mắt định nói thêm, thì bỗng
dưng dì La vừa mới ra cửa giữ chặt: “Ối cô nhóc Đạm Đạm đáng yêu, cháu đi với
ai đấy?”
Tôi liếc nhìn nụ cười như gió xuân trên
môi Chu Dật, rồi nhìn sang dì La mỉm cười đoan trang, nói: “Dì La, đây là thầy
Chu – giáo viên chủ nhiệm lớp cháu, hôm nay đến thăm nhà ạ.”
Dì La kinh ngạc nhìn Chu Dật, chắc chắn
trong lòng đã liên tục trầm trồ khen ngợi, chỉ chưa đến mức kéo tay anh ta mà
thôi. Dì vui mừng nói: “Không biết Đạm Đạm của chúng tôi ở trong trường ngoan
ngoãn đến mức nào, mà ngay cả thầy giáo cũng tự mình đến tận nhà thăm hỏi thế
này?”
Giọng điệu đó, thái độ biểu hiện đó, tựa
như tôi là một ‘trạng nguyên’ trong trường.
Tôi thiếu điều vấp chân ngã lăn ra đất,
thật sự sợ Chu Dật buột miệng nói ra điều gì khiến tôi đỡ không nổi, chỉ muốn
chạy trốn.
Chu Dật quay phắt lại, nhìn thấy tâm trạng
khốn đốn của tôi, nở nụ cười thật giả tạo: “Vâng ạ, biểu hiện của Chu Đạm Đạm ở
trường học rất đặc biệt.”
Tôi nghĩ tim mình sắp ngừng đập, trên đời
này chỉ có tôi mới hiểu cái từ ‘đặc biệt’ của Chu Dật mang ý nghĩa gì. Tôi vội
kéo tay Chu Dật tránh xa dì La ra.
Anh ta cười cười liếc mắt nhìn tôi một
cái. Tôi cũng khúm núm cười ngây ngô hai tiếng.
Ba tôi hân hoan đứng ngoài cửa tiếp đón,
lòng tôi se thắt, bước nhanh lên phía trước: “Thưa thầy, đây là ba em. Thưa ba,
đây là thầy Chu – chủ nhiệm lớp con đấy ạ.”
Không biết vì sao ba lại vui mừng lạ thường
như thế, khiến lòng tôi càng thêm hỏng bét. Ông tiếp đón Chu Dật như một siêu
sao vào đến tận nhà: “Mời, mời thầy ngồi. Nhà chật chội, lại không có gì để tiếp
đãi thầy.”
Chu Dật chẳng những phong độ ngồi xuống,
mà còn vội vàng mời ba và tôi cùng ngồi: “Không đâu ạ, cháu đã quấy rầy bác rồi.
Trong nhà trang trí cổ điển quá.”
Ba tôi nghe xong lại càng thêm cao hứng:
“Ồ! Hóa ra thầy Chu cũng thích phong cách cổ điển à?”
Chu Dật gật đầu: “Cháu không chỉ là giáo
viên chủ nhiệm lớp của trò Đạm Đạm, mà còn là thầy dạy Ngữ Văn nữa đấy ạ.”
Tôi đứng phía trước hai người họ, hai
tay đặt lên đùi như một tiểu thư khuê các tao nhã: “Thưa thầy, em đi pha bình
trà ấm đây. Bên ngoài lạnh quá, uống trà cho ấm người.”
Tôi không dám nhìn vẻ mặt của người nào
đó, ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào bếp.
Trong mênh mênh mang mang, tôi còn nghe
tiếng ba mình và anh ta học đòi văn vẻ khen tặng gì đó: Nào là thầy Chu trẻ tuổi,
thầy Chu nhất định rất tài hoa, thầy Chu chắc chắn được nhiều người hoan
nghênh… Tôi thật chẳng biết tại sao ba lại nhiệt tình như thế.
Lúc nước đang sôi, tôi bỗng nghe thấy
Chu Dật nói Chu Đạm Đạm ở trong trường học… Gì gì gì, thì trong lòng vang lên
những tiếng loảng xoảng, thiếu chút đánh đổ ly nước, lao ra với vận tốc ánh
sáng, ngắt ngang lời anh ta: “Trà đã pha xong rồi đây, mời thầy dùng.”
Chu Dật nâng tách trà lên thổi nhẹ, sau
đó nhẹ nhàng nhấp môi. Khi đặt tách xuống, anh ta đột nhiên nhìn tôi rồi nở nụ
cười thật tinh quái.
Má ơi! Tôi sợ tới mức nghĩ mình cần đi
WC...
Ba vẫy tay về phía tôi, nói: “Đản Đản
cũng đến đây ngồi đi. Ban nãy thầy Chu còn khen ngợi con đó.”
Tôi và Chu Dật đồng thời nhìn ông với
ánh mắt thật khó hiểu.
Khen ngợi tôi? Làm sao có thể chứ...?
Lóc thịt tôi còn hơn.
Chu Dật cũng lộ ra ánh mắt khó hiểu của
mình. Tôi đoán rằng, có lẽ anh ta sắp bắt đầu phê bình, thì bất ngờ bị ba tôi
cướp lời làm đảo lộn tình hình.
Tôi không thể chần chờ một phút nào nữa,
vẻ mặt thẹn thùng nhanh chóng tiếp lời: “Thật vậy sao ạ? Thầy Chu khen con gì
thế?”
Chu Dật im lặng liếc tôi một cái, quay đầu
lại nói với ba tôi: “Phẩm chất của trò Chu Đạm Đạm trong trường không tệ.”
Tôi hài lòng gật đầu, muốn cất lời khen
tặng anh ta. Ai ngờ anh ta chuyển hướng câu chuyện: “Chẳng qua việc học
“Thật ra em biết mình chưa tận lực giúp
đỡ người khác trong học tập, đây là khuyết điểm xấu của em.” Tôi căng thẳng tự
tiện ngắt lời câu nói tiếp theo của anh ta.
Không khí loãng vài giây, ánh mắt Chu Dật
nặng nề, sâu kín quay lại nhìn tôi.
Tôi giả vờ ngây thơ, tự nhiên đối với
anh ta nở nụ cười ngọt ngào.
Ba gõ nhẹ vào trán của tôi, nói: “Bạn học
với nhau phải nên giúp đỡ chứ con. Đản Đản à, con không nên ỷ vào thành tích tốt
của mình mà sinh ra kiêu ngạo, biết không?”
Tôi cúi đầu sám hối, trong miệng chỉ lầm
bầm hai chữ: Đã biết, đã biết.
Tạm dừng lại, lén lút đưa mắt nhìn Chu Dật.
Thật bất ngờ, anh ta vẫn không nhúc nhích nhìn tôi chằm chằm, khóe môi nở nụ cười
như gió rít từng cơn.
Trái tim tôi chỉ còn một nửa…
Anh ta không nói gì, lại nâng tách trà
lên uống một ngụm, rồi chậm rãi đặt xuống: “Thái độ học tập của Trò Chu cần phải
sửa đổi một chút…”
“Thầy Chu, em biết sai rồi ạ. Mặc dù
thành tích học tập của em luôn đứng đầu, nhưng có đôi khi cũng gặp nhiều sai
sót. Thật ra, em muốn suy nghĩ làm cách nào để không chậm trễ chương trình học!”
* * *
Chu Dật im lặng, tôi loáng thoáng thấy cả
người anh ta tỏa ra khí lạnh, chỉ có người ba khờ khạo của tôi liên tiếp vừa
khen vừa trách: “Đản Đản, con thật là…”
Tôi không dám nói thêm, chỉ muốn yên lặng
rơi nước mắt quỳ xuống cầu xin ‘đại ca’ Chu tha thứ…
Một lát sau, rốt cuộc khóe môi của anh
ta cũng nhếch lên, nghiêng đầu nhìn tôi, cố ý vô tình nói: “Biểu hiện của trò
Chu trong trường rất tuyệt vời, nhưng chẳng qua con gái mà uống rượu thì thật
không hay.”
Miệng tôi co rúm lại, chết tan xác.
Ba kinh ngạc nhìn tôi, hỏi: “Đản Đản,
con uống rượu trong trường sao?”
Tôi kêu lên một tiếng, á khẩu chống đỡ hết
Trong lòng điên cuồng mắng Chu Dật không
có tính người, trên mặt lại tươi cười giải thích: “Ngày đó là sinh nhật của bạn
học, con quá cao hứng nên cùng bạn ấy uống một chút rượu. Khi về con quên nói với
ba.” Nói xong, tôi bất an, không dám nhìn hai người họ.
Ba cười cười xoa đầu tôi: “Đản Đản, lần
sau phải nhớ nói cho ba biết nhé.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, liếc trộm Chu Dật.
Anh ta đăm chiêu ngồi yên trên ghế sofa
không nhúc nhích, thấy tôi nhìn trộm, anh ta nở nụ cười đắc thắng.
Tôi thật bất an, thật kinh hoàng, và thật
sợ hãi. Có một cảm giác như bị người này đang đem mình ra giết chết.
Tôi đoán là chắc anh ta đang nhìn trò xiếc
cũng như đang tìm nguyên nhân giả tạo của chuyện này. Ối, buồn rầu quá đi.
Tôi đứng một bên nghe thấy Chu Dật hỏi
thăm ba tôi rất nhiều việc, như muốn chứng minh anh ta là một giáo viên chủ nhiệm
tận tâm, có trách nhiệm với học sinh của mình.
Tôi thở một hơi thật dài, bị ba vỗ vai:
“Nhanh đưa thầy ra ngoài đi con.”
Tôi mất tự nhiên đứng dậy, đi theo bên cạnh
anh ta.
Hai người im lặng ra đến giữa sân. Tôi cảm
thấy bầu không khí ngột ngạt đến cực độ, nên chỉ vào cây đại thụ, hỏi: “Thầy có
biết đây là cây gì không?”
Anh ta nhẹ nhàng nhìn qua, rồi nói: “Cây
hòe?”
A… Bị anh ta đoán đúng, tôi thấy khó chịu
nhưng vẫn làm bộ giật mình: “Thầy thông minh quá, có rất nhiều người không biết
nó là cây gì.”
Anh ta cười khẽ, đưa ngón tay lên chỉ
vào tấm bảng dưới bóng cây hòe già nói: “Trò Chu, trên đó có khắc cây hòe kìa.”
Tôi chăm chú nhìn vào, mẹ nó! Không biết
ai rảnh rỗi khắc chữ lên cây hòe! Có bệnh chắc!
Tôi đi theo sau, cười hai tiếng ha ha.
Chờ tôi cười xong, Chu Dật chậm rãi xoay
người nhìn tôi, ánh mắt vừa nghiêm khắc, vừa chế nhạo: “Chu Đạm Đạm, em…”
Tôi thấy thái độ này không đúng, lập tức
lã chã chực khóc, nói: “Thầy ơi, em biết vừa rồi mình không nên ngắt lời thầy,
em không nên bịa đặt, nhưng…”
“Nhưng em sợ ba mình buồn lòng, nên phải
nói dối có thiện ý đúng không?”
Tôi chớp mắt, sửng sốt ngẩng đầu nhìn
lên. Phía trước hé ra khuôn mặt lạnh như tiền của Chu Dật.
Tôi gật đầu như gà con mổ thóc: “Vâng,
vâng, vâng! Thầy Chu rất hiểu con người em, xin cảm ơn thầy vừa rồi đã giải vây
cho em.”
Anh ta mỉm cười, lòng của tôi nhảy dựng.
“Hôm nay thầy không muốn làm rõ nguyên
nhân.”
“Vâng, vâng, vâng! Thầy rất anh minh.”
Anh cái con khỉ!
“Tuy nhiên thầy rất tò mò, nếu ba em biết
thành tích học tập cũng như biểu hiện của em ở trường, thì ông ấy sẽ phản ứng
thế nào nhỉ?”
“Thầy…” Dễ ợt! Rõ quá rồi, bà cô đây rất
hiểu, dùng chiêu uy hiếp chứ gì! Điều này tôi còn 2B hơn thầy nhiều, coi như
tôi xui xẻo gặp hạn đi!
“Thầy ơi, thầy muốn em làm gì, em đều
tình nguyện ạ!”
Anh ta chỉ cười không nói, yên lặng bước
ra sân vắng. Lòng tôi gấp đến mức nóng lên như nồi lẩu, chỉ sợ anh ta nghĩ quái
chiêu ác độc nào đó để đày tôi.
Cuối cùng bị dày vò tới đường cùng, mà
anh ta vẫn đứng khoanh tay đưa lưng về phía tôi.
Cuối chân trời xa xôi, có vô số những
đám mây âm u lạnh lẽo tụ lại một chỗ. Trên đường vừa lạnh vừa yên ắng, tôi lẳng
lặng đứng sau lưng chờ anh ta nói chuyện.
“Vậy thử thi đại học xem sao.”
Tôi bất ngờ phản ứng không kịp, một lúc
sau mới phát hiện ra anh ta nói rất nghiêm túc. Tôi chả suy nghĩ gì, gật đầu
ngay: “Vâng ạ, không thành vấn đề! Cảm ơn thầy, thầy đi thong thả nhé.”
Anh ta xoay người, tiến lên từng bước, hỏi:
“Em đồng ý rồi sao?”
Tôi gian trá gật đầu: “Vâng, thưa thầy.”
Anh ta nhìn tôi đăm đăm, khẽ nhếch bờ
môi bạc: “Hãy nhớ kĩ, lời hứa đã thốt ra khỏi miệng đều không phải nói dối. Chu
Đạm Đạm, đây xem như là lời em hứa với thầy.”
Tôi đứng yên tại chỗ, đừng nói tôi bỗng
nhiên phạm vào một chuyện ngu xuẩn nào đó rồi chứ?