Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 02 phần 03

Chương 2.3

Thăm nhà của Đản Đản

Tôi nhíu mày, mở to hai mắt mơ màng nhìn
mỉm cười vui vẻ với anh ta. Nhưng dường như anh ta chẳng vui vẻ gì, còn nghiêm
khắc vỗ nhẹ xuống thành giường: “Chu Đạm Đạm, em bò ra ngoài mau.”

“Ra ngoài lạnh lắm…” Tôi mất kiên nhẫn
than thở.

“Đi ra ngoài, lên giường ngủ đắp chăn sẽ
không lạnh nữa.”

“Thật không?”

“Thật mà, ngoan nào, ra ngoài đi.”

Tôi bán tin bán ngờ bò ra, Chu Dật thở
phào một hơi nhẹ nhõm, bế tôi đặt lên trên giường rồi xoay người rời đi.

Tôi lập tức nhảy dựng lên, nhanh chóng từ
phía sau ôm lấy cổ anh ta: “Mẹ không được đi, không được đi…”

Anh ta bất đắc dĩ quay lại: “Thầy sẽ
không đi, em nằm xuống ngủ m

Tôi như một con gấu túi [18] dán lên người
anh ta, đầu khẽ dựa vào bờ vai rắn chắc ấy, lẩm bẩm: “Mẹ ngủ cùng con nhé.”

[18] Gấu túi (Koala): một loại động vật
thuộc họ Gấu, rất xinh… có thể nuôi làm kiểng, bên nước ngoài… Đầy hehe

Anh ta im lặng, vuốt nhẹ mái tóc dài óng
ả của tôi, rồi ngồi xuống giường, nói: “Đừng làm ầm ĩ lên nữa, ngày mai em còn
phải đi học, và thầy cũng cần soạn giáo án.”

Tôi đong đỏng cãi lời: Mẹ là mẹ con,
không phải thầy giáo đâu!”

“…”

Hai tay tôi vờn quanh cổ anh ta, rồi gục
đầu tựa vào bờ ngực ấm áp ấy. Trong phòng chỉ có ngọn đèn bàn tỏa ra thứ ánh
sáng mờ nhạt, yên tĩnh. Tôi nhắm mắt lại một lúc, rồi đột nhiên nâng mũi lên
trên mặt anh ta hít hít.

Anh ta chẳng so đo gì, nói: “Chu Đạm Đạm,
em lại học cách hít hít của mấy con cún nhỏ à?”

Tôi cười ngọt ngào: “Mẹ, con yêu mẹ…”

Bỗng dưng vòng tay đang ôm lấy tôi trở
nên cứng nhắc, tôi càng cố hướng về phía trên cọ qua cọ lại, rốt cuộc mặt chạm
mặt với anh ta.

Anh ta bậm môi, trong đáy mắt chất chứa
thứ cảm xúc nào đó mà tôi không thể hiểu được. Mẹ tôi rất đẹp, không chỉ riêng
cha con tôi, mà còn tất cả hàng xóm đều công nhận rằng: Bà có thể trở thành một
ngôi sao.

Hương thơm và vẻ đẹp của người trước mắt
rất giống mẹ. Tôi không kìm lòng nổi, ngước mặt lên, ôm lấy anh ta rồi đặt môi
mình lên đó.

Trong sách nói, hôn môi cũng là một
phương thức biểu đạt tình yêu sâu sắc nhất.

Cả người anh ta bỗng run lên, dường như
trở tay không kịp. Có lẽ anh ta coi đây là một sự ngây ngô, chứ không phải là
hôn, vì thế chẳng hề đẩy tôi ra.

Chóp mũi tôi và anh ta khẽ chạm nhau,
tôi cười khanh khách nhìn anh ta một cái, nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi liếm nó.

Đột nhiên cánh tay bên hông tôi trở nên
căng thẳng, cả người tôi bị anh ta kéo vào lòng, rồi quyền chủ động cũng bị anh
ta đoạt mất. Anh ta ngang tàng nâng cằm tôi lên, hôn lướt qua nhẹ nhàng như một
cọng lông chim, trong con ngươi đen nháy tản ra một ngọn la nóng rực, sáng ngời
ngoài ý muốn.

Đó không phải là nụ hôn như chuồn chuồn
lướt nước, cũng chẳng phải nụ hôn cuồng nhiệt… Nó như một dòng suối mát lướt
trên bờ môi tôi, nhẹ nhàng cọ sát.

Tôi cẩn thận đáp trả, hai cơ thể hợp
thành một khối để hơi thở quyện vào nhau. Một tay anh ta ôm lấy thắt lưng tôi,
tay còn lại khẽ vuốt ve đôi gò má của tôi nhè nhẹ.

Khi hai đầu lưỡi chạm nhau, như có một
luồng điện giật bắn người chạy qua, tôi vịn lấy cánh tay đang nới lỏng của anh
ta mà không thể buông ra.

Rồi những ngón tay thon dài vuốt những sợi
tóc rối của tôi vén ra sau tai, và đôi môi đang bị anh ta hôn nồng nàn ấy cũng
rời khỏi.

Anh ta cúi đầu, sự khó chịu vụt tắt,
hàng lông mi dài gần tôi trong gang tấc… Thật giống như trong một giây này, tôi
có thể ngửi được mùi hoa Violet. Mà giọng nói của anh ta như có như không: “Bé
ngoan, ngủ đi.”

Tôi hoảng hốt tựa lên xương quai đòn của
anh ta, nói: “Mẹ ngủ cùng con, không cho mẹ đi.”

Qua một lúc thật lâu, giọng của anh ta
hơi khàn khàn đáp lại: “Được.”

Tôi nhớ rõ mình ôm lấy anh ta, ngoan
ngoãn nhắm mắt lại. Bên cạnh là tiếng hít thở trầm thấp vững vàng của anh ta,
kèm theo tiếng gió nhè nhẹ, khiến tôi dần dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Đầu đau nhức đến sống không bằng chết,
tôi mở to hai mắt hung hăng đập tay hai cái xuống gối. Tôi đang nằm trong một
căn phòng xa lạ, nhưng tôi biết đây là nhà của Chu Dật.

Hình như tối hôm qua uống say, tôi đã cầu
xin anh ta cho mình ở lại. Sau đó chui vào xe về nhà anh ta, sau nữa… Tôi cố
suy nghĩ, nhưng hoàn toàn rỗng tuếch, trí nhớ như bị biến mất hết chẳng sót lại
điều gì.

Màn cửa không kéo lên, nhưng ánh sáng
không quá chói. Tôi nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, còn rất sớm so với với những
lúc rời giường theo thường lệ trước đây.

Tôi mờ mịt ngồi dậy, gãi gãi tóc, nhìn
xuống bộ quần áo đầy nếp nhăn của mình mới thả lỏng người xuống. Tốt quá! Tên
thầy giáo biến thái này còn có chút nhân tính!

Tôi bước xuống giường, mở cửa đi ra
ngoài đã thấy Chu Dât với vẻ mặt lạnh nhạt ngồi trên sofa đọc báo. tôi, anh ta
chỉ liếc một cái: “Trên bàn có khăn sạch và bàn chải đánh răng, em tự mình vào
nhà vệ sinh đi.”

Tôi cười lấy lòng nói: “Cám ơn thầy ạ!
Em đã làm phiền thầy rồi, mai mốt em sẽ không tái phạm như thế nữa.”

Anh ta khinh thường nở nụ cười.

Xem đi, đây là ý gì chứ? Làm gì mà lộ ra
ánh mắt không tín nhiệm như thế?

Tôi hờn dỗi đi vào WC. Mặc dù mỗi buổi
sáng tôi đều có cái bộ dạng chật vật, nhưng bây giờ nhìn thấy hình ảnh của mình
trong gương, khiến tôi không nén được hoảng sợ… Trông tôi như… một yêu quái
rùng rợn.

Tóc tai rối tung giống rễ cây phân nhánh
dưới mặt đất, vẻ mặt còn ngái ngủ, đôi mắt mờ mịt… ngoại trừ hỗn loạn cũng chỉ
có hỗn loạn! Tôi thở dài, hèn chi anh ta lại cười khinh thường đến thế.

Khi tôi rửa mặt xong, anh ta đã thay quần
áo chỉnh tề, mái tóc chải gọn gàng, đeo thêm kính mắt… lại trở thành dáng vẻ của
người quân tử dịu dàng ôn hòa. Một tay anh ta cầm giáo án và chìa khóa, một tay
chỉ thứ gì đó trên bàn, nói: “Ăn đi.”

Trên bàn gồm những thứ: sữa đậu nành, nước
trái cây, bánh mì nướng, trứng và sữa...

Anh ta muốn vỗ béo tôi như một con lợn
tham ăn hay sao? Tôi nghẹn họng trân trối, anh ta thấy tôi im lặng thì ho nhẹ
lên một tiếng: “Thầy không biết em thích ăn thứ gì nên mua mỗi thứ một ít.”

“Em biết ạ.” Tôi nói.

“Từ sau khi thầy mua đủ loại băng vệ
sinh giúp em, thì em đã phát hiện ra, thầy là người thích đem tất cả những gì
mình nghĩ, mua hết mỗi thứ một ít.”

Anh ta bị tôi làm nghẹn họng, hung hăng
nói: “Mau ăn đi.”

Tôi vừa bóc trứng vừa hỏi anh ta: “Thầy,
tối hôm qua em ngủ lúc nào vậy?”

Anh ta phớt lờ, liếc thoáng qua tôi một
cái, đùa nghịch chùm chìa khóa trong tay: “Không biết.”

“Không biết… em có làm gì không?” Ví dụ
như… nổi điên đùa giỡn.

“Không có.” Anh ta không mặn không nhạt
nói.

Tôi thở ra một cách khoan khoái.

“Nhưng mà…” Anh ta tiếp tục nói: “Khi
say rượu lại học tiếng chó kêu. Chu Đạm Đạm, em thật thú vị!”

Cái quái gì thế? Tôi say rượu học tiếng
chó kêu?

Tôi chăm chú quan sát vẻ mặt của anh ta,
nếu nhỡ anh ta lừa gạt tôi thì sao? Tôi làm gì dễ bắt bị gạt như vậy chứ!

Chu Dật hình như đọc hiểu tâm tư tôi,
anh ta khinh thường khẽ nhếch khóe môi lên: “Thầy chả có lí do gì để lừa gạt em
cả, không những em học tiếng chó kêu, mà còn học theo chó ngủ dưới gầm giường nữa.”

* * *

Con mẹ nó, tôi không thể sống nổi! Tôi
đã học theo tiếng chó kêu, mà còn ngủ dưới gầm giường nữa? Tôi điên hay là do
say rượu? Ối, rượu hại người, thật hại người mà.

Tôi ảo não ngửa mặt lên trời thở dài, chỉ
còn thiếu điều đấm hai tay vào ngực mình. Một lúc sau, tôi lại hỏi anh ta: “Ngoại
trừ việc này, em còn làm gì nữa không thầy?” Nếu còn làm gì khác, kiểu như múa
thoát y… thì tôi đây thà tự sát để quên đi.

Anh ta tựa người vào sofa, khóe môi nhếch
lên hình như tâm trạng không tồi, trong mắt có chút đăm chiêu như đang suy nghĩ
điều gì đó. Lát sau, anh ta ngẩng đầu nhìn vào vẻ mặt nghi vấn của tôi, lạnh
lùng lắc đầu: “Không có.”

“Ồ…” Tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Anh ta đứng lên hỏi: “Ăn xong chưa? Xong
rồi thì đi thôi.”

“Tới thẳng trường luôn sao thầy?” Tôi hỏi.

Anh ta liếc tôi một cái: “Không như vậy
thì sao?”

Tôi yên lặng, đi theo phía sau.

Lúc Chu Dật cho xe chạy vào trường, ngoại
trừ người quét dọn và bảo vệ ra thì không có ai trong đó. Chưa đến giờ vào học,
trường vắng lặng phủ lớp sương mù, không khí rất mát mẻ.

Chu Dật vừa mở cửa xe, vừa nói: “Cặp
sách của em vẫn còn trong lớp, giờ lên làm bài tập bù lại vẫn còn kịp.

Tôi quay phắt lại, kinh ngạc la lên như
sắp chết: “Còn phải làm bài tập bù sao thầy?”

Anh ta im lặng gật đầu, cười nói với
tôi: “Nếu không, em cho rằng mình tới trường sớm là để chạy bộ tập thể dục buổi
sáng à?”

”…”

Đáy lòng tôi im lìm như chảy máu, quả thật
máu đã đầm đìa trong lòng.

Tên Chu Dật nhẫn tâm này, rõ ràng biết
đêm qua tôi say muốn chết, sáng nay còn bắt tôi làm bài tập bù. Lương tâm ở
đâu? Thiên lý ở đâu đây?

Tôi như cái xác không hồn mở của xe, lê
từng bước chân nặng nề về phía lớp của khối học sinh cấp ba. Quay lưng về phía
Chu Dật, mạnh mẽ dựng thẳng ngón giữa lên, Fuck you! [19]

[19] Ở phương tây: hành động giơ ngón
tay giữa lên là chửi thề, thách thức: Fuck you: Má nó… or… upss whatever…lol.

Anh ta dương dương tự đắc nhẹ nhàng đi về
văn phòng, còn tôi khốn khổ lết người về phía phòng học.

Trong phòng học yên ắng đến ngay cả tiếng
gió cũng có thể nghe được, tôi tức giận giũ hết bài vở ra, ngồi nhìn chúng nó
than thở.

Dù sao nếu không muốn thì đơn giản là
không làm. Tôi chống cằm ngồi nhớ lại tối hôm qua, cứ có cảm giác mình đã mơ thấy
mẹ nhưng hình như không phải… Vốn tưởng rằng sẽ nhớ rất rõ cảm giác ấy, vậy mà
sáng sớm vừa tỉnh dậy lại đã quên sạch chẳng còn một mảnh. Trong lòng khó tránh
khỏi cảm giác khổ sở.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng học bị
đẩy ra, vài học sinh chuyên cần đi vào, mở sách ra đọc. Tôi ngồi phía sau nhìn
bóng dáng của họ, nức nở vài tiếng.

Lúc Lăng Linh đi vào nhìn thấy bộ quần
áo đầy nếp nhăn của tôi, nhướng mày hỏi: “Tối qua cậu làm gì vậy? Đây là tạo
hình kiểu gì hả?”

Tôi kéo cô nàng ngồi xuống, nhỏ giọng
đem chuyện xảy ra tối qua kể hết cho cô nàng nghe. Qủa nhiên... Lăng Linh kích
động che miệng lại, khóe mắt rưng rưng, cao hứng chỉ vào người tôi: “Thế hóa ra
cậu… cậu ở nhà thầy Chu ngủ qua đêm! Ohohohoh!”

“Oh my Lady Gaga!” [20] Con quỷ chết bầm
này sao có số hên quá vậy. Nói đi! phải cậu thừa dịp thầy Chu tắm rửa, quyến rũ
thầy ấy hay không?”

[20] Oh my Lady Gaga: một dạng lời cảm
thán kiểu như kinh ngạc kì lạ, quái dị. Lady Gaga là hình tượng ca sĩ quái đản
nhất bây giờ.

Tôi trợn trắng mắt liếc cô nàng: “Thôi đi,
anh ta không chọc ghẹo mình, mình yên tâm còn không kịp, hơi đâu mà quyến rũ
anh ta!”

Lăng Linh hoàn toàn không để ý tới tôi,
chìm đắm trong ảo tưởng như thơ như tranh cô nàng tự vẽ ra, điều này làm tâm trạng
tôi hỏng bét.

Lúc tan học, bạn học Lăng Linh vừa nháy
mắt đưa tình vừa lôi kéo tôi: “Đạm Đạm ơi, đi cùng mình đến văn phòng ngắm thầy
Chu nhé. Sáng nay không có tiết của thầy, mình muốn thấy mặt thầy ấy quá.”

Tôi cứng họng vì bị bạn nhỏ Lăng Linh gọi
một tiếng Đạm Đạm nũng nịu, tay bị cô nàng kéo mạnh đi đến trước cửa văn phòng.

Cô nàng giả vờ đi ngang qua văn phòng, đầu
ngó nghiêng vào trong, tròng mắt đảo quanh.

Tôi đi bên cạnh, thấy cái vẻ dáo dác của
cô nàng mà cười không ngừng. Cô nàng chạy tới vỗ vào lưng tôi, hét lên: “Chu Đạm
Đạm, con nhóc quái gở này …”

Tôi ngồi thẳng người, bỗng dưng nghe thấy
bên trong nói đến tên của mình, nhưng không phải giọng của Chu Dật.

Tôi nghiêng đầu nghểnh cổ nhìn vào
trong, phát hiện bên cạnh Chu Dật là thầy giáo chủ nhiệm cũ của lớp tôi, trên
tay còn cầm một tập hồ sơ gì đó đưa cho Chu Dật.

Chu Dật cầm lấy mở nhẹ ra, thầy chủ nhiệm
cũ vẫn tiếp tục nói: “Lúc mới bước vào trung học, có trải qua một cuộc thi sát
hạch lần thứ nhất, đặc biệt thành tích môn Ngữ Văn nổi trội xuất sắc, lại kính
trọng thầy cô, ngoan ngoãn vâng lời, phẩm chất rất tốt. Các thầy cô giáo cũ còn
thiên vị cô bé này nữa.”

Lăng Linh cẩn thận nhìn tôi liếc mắt một
cái, thấy tôi không có biểu hiện gì, lại nhìn vào bên trong.

“Đáng tiếc, không biết cô bé ấy bỗng
dưng sao lại thế! Khi sang học kì mới lại hoàn toàn thay đổi như một người
khác: Trên lớp thì ngủ, thậm chí còn trốn học, không làm bài tập, đi thi nộp giấy
trắng. Rất nhiều thầy cô đều hỏi cô bé lí do tại sao, cô bé không nói, còn nghịch
ngợm ngày càng nhiều, ngay cả kéo bè kéo lũ đánh nhau cũng tham gia một chân,
khuyên bảo cũng không nghe. Thầy cô đều từ từ bỏ mặc cô bé. Haiz! Thật sự cảm
thấy đáng tiếc cho cô bé quá.”

Một thầy giáo đang ngồi soạn b cũng ngẩng
lên góp lời: “Không thể cứ để mãi như thế được, các lớp học cuối cấp là quan trọng
nhất trong những khối lớp chúng ta dạy, không thể để cho cô bé quấy đục nồi nước
này.”

Chu Dật khép hồ sơ lại, nói với thầy chủ
nhiệm cũ điều gì đó, nhưng tôi hoàn toàn không nghe thấy gì cả.

Chẳng qua thầy chủ nhiệm cũ đột nhiên cười
cười: “Vậy làm phiền cậu nhé, thầy Chu, giúp tôi gửi lời hỏi thăm đến cha cậu.”

Tôi bĩu môi, chưa thấy qua thầy giáo chủ
nhiệm nào nào lại phải lấy lòng giáo viên mới của trường như thế. Còn Lăng Linh
đứng bên cạnh, kinh ngạc tròn xoe mắt.

Buổi chiều có một tiết sinh hoạt, Chu Dật
không mang theo gì cả bước vào lớp học.

Sáng nay tôi thức dậy quá sớm, lại còn
nói chuyện phiếm với bọn An Nhược suốt nên thiếu ngủ. Lúc này tôi đang ngủ gà
ngủ gật, nhìn thấy anh ta chẳng cầm gì trên tay, đoán chừng không có chuyện gì
quan trọng. Thế là tôi nằm bò ra bàn, ngủ ngon lành.

Kết quả vừa ngủ được một lúc, đã bị An
Nhược lay tỉnh: “Cậu thảm thương rồi, Đạm Đạm ơi.”

A?

“Chuyện gì thế? Chẳng lẽ mình lại bị
phát nữa à?”

Tôi vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy Chu Dật
đang nhìn mình: “Xem ra trò Chu Đạm Đạm còn chưa nghe rõ, thầy sẽ nhắc lại một
lần nữa.”

“Thầy quyết định sẽ đến thăm gia đình của
những học trò cá biệt. Đầu tiên sẽ là em: Chu Đạm Đạm, tối nay em nên thông báo
trước với người nhà nhé.”

Tôi mở trừng hai mắt, đôi chân cứng ngắc
dưới bàn…

Thăm, thăm, thăm… nhà á?

Có phải anh ta uống lộn thuốc rồi không?

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3