Vân Trung Ca - Quyển 3 - Chương 03 phần 3

[3.3]

Hoắc Thành Quân đẩy cửa thư phòng
ra, thấy phụ thân đang nhìn chằm chằm vào thanh loan đao treo trên tường, suy
nghĩ xuất thần.

“Cha?”

Hoắc Quang lập tức nắm chặt lá thư
đang cầm trong tay, “Thành Quân, có chuyện gì sao?”

Hoắc Thành Quân đi đến sau lưng
Hoắc Quang, bóp vai cho ông ta, “Cha, từ khi hoàng thượng băng hà, cha chưa
thực sự nghỉ ngơi lần nào, hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút đi!”

Hoắc Quang trong mỏi mệt xuất hiện
cảm giác vô lực, “Người tính luôn không bằng trời tính! Quốc vương Ô Tôn sớm
không chết, muộn không chết, cố tình chọn thời điểm mấu chốt như thế này mà
chết.”

Hoắc Thành Quân nói: “Phụ thân,
không cần quá mức lo âu. Chỉ cần tân đế đăng cơ, phụ thân thông qua hắn ban bố
chính lệnh, tất cả đều sẽ ổn thôi.”

“Ta vẫn không nghĩ ra là quốc tỉ và
binh phù ở chỗ nào, nếu Vân Ca giữ quốc tỉ, binh phù trong người, cô ta hẳn là
muốn dùng quốc tỉ và binh phù làm việc hoàng thượng giao, sẽ không rời xa
Trường An, nhưng cho tới bây giờ cô ta vẫn không lộ diện, hoàng thượng rốt cuộc
là đã suy tính thế nào?”

Hoắc Thành Quân suy nghĩ một lát
rồi nói, “Cha, cha có cảm thấy hoàng thượng rất kỳ quái hay không, vì sao hắn
không ban bố ý chỉ, chỉ định ai kế vị?”

Hoắc Quang không nói lời nào, vấn
đề này ông ta cũng từng nghĩ tới, thậm chí âm thầm chuẩn bị, định dùng thủ đoạn
lôi đình ứng phó hết thảy, nhưng hoàng thượng không truyền ý chỉ, toàn bộ kế
hoạch đột nhiên đều uổng công, Lưu Phất Lăng đã đi một nước cờ trước giờ chưa
từng thấy.

“Cha, cha cảm thấy người hoàng
thượng có ý chọn là ai?”

“Hiện tại xem ra, hẳn là Lưu Tuân.
Nếu như là Lưu Hạ, Triệu Sung Quốc sẽ không liên tục phản đối Lưu Hạ đăng cơ,
quốc tỉ và binh phù cũng sẽ không mất tích. Ôi!”, Hoắc Quang thở dài, “Đều là
năm đó có chút lòng nhân từ, nếu không hôm nay nhất định sẽ không…”

Hoắc Thành Quân khó hiểu, cẩn thận
suy nghĩ một lát, thử thăm dò hỏi: “Ý của cha là cha vẫn luôn biết rõ về Lưu
Tuân?”

Hoắc Quang hừ lạnh: “Nếu không phải
là ta, con cho là chỉ trông vào cựu thần của Vệ Thái tử có thể tránh được toàn
bộ người đuổi giết bọn họ sao? Nếu không phải ta quả quyết khẳng định với
Thượng Quan Kiệt là Lưu Tuân đã chết, sau đó Lưu Tuân sao có khả năng ở ngoại
thành Trường An làm Lưu Bệnh Dĩ được?”

Hoắc Thành Quân cẩn thận hỏi: “Phụ
thân dự định như thế nào? Có muốn nghĩ cách bắt lại Lưu Tuân hay không, tra hỏi
xem quốc tỉ và binh phù ở đâu?”

Hoắc Quang lắc đầu, “Sẽ không ở chỗ
của hắn. Nếu Lưu Tuân giữ binh phù, tại sao thành Trường An lại vẫn là cục diện
giằng co hiện tại?” Hoắc Quang vừa suy tư, vừa nói:

“Có lẽ là ngay từ đầu ta đã nghĩ
sai mất rồi, ta vẫn cho rằng hoàng thượng nhất định sẽ chọn Lưu Tuân. Nhưng có
lẽ đối với hoàng thượng mà nói, Lưu Tuân và Lưu Hạ có khác biệt, nhưng là khác
biệt cũng không lớn đến mức dùng tính mạng vạn dân thiên hạ cho trận tranh đoạt
này, thế nên Hoắc gia chúng ta có đối đãi với hai người này thế nào, bất luận
là ai đăng cơ, đều có lợi và có hại, không có người nào là đáng giá tới mức Hoắc
gia chúng ta vì hắn mà bỏ toàn lực ứng phó, thề sống chết phù trợ. Hoàng thượng
hẳn là phải nghiêng về một bên, nhưng vì sợ gây ra thảm hoạ chiến tranh, cho
nên cũng không có lựa chọn một người để mạo hiểm bỏ hết trứng vào trong một
giỏ*, có lẽ hắn có dự định chờ một thời gian, chờ xem ai chiếm thượng phong,
hắn sẽ lựa chọn người đó.”

*Nguyên
văn của cụm từ “bỏ hết trứng vào một giỏ” mà tớ dùng là cụm từ “cô chú nhất
tịch”, theo như tớ tra cứu hồi lâu thì cụm từ này được hiểu là: bỏ hết số tiền
còn lại vào ván bài, tức là đặt cược hết cả những gì mình có, theo kiểu “được
ăn cả ngã về không” ấy mà. Hic, thành ngữ ơi là thành ngữ!

Hoắc Thành Quân nói: “Vậy chúng ta
cứ chậm rãi chờ, hiện tại vẫn là phụ thân chiếm thế thượng phong, tới ngày
hoàng thượng định, Vân Ca tự nhiên sẽ xuất hiện, giao ra quốc tỉ, binh phù.”

Hoắc Quang thở dài, “Trước khi
hoàng thượng băng hà nhất định không ngờ tới cục diện hôm nay, nếu không với
tính cách của hắn, tuyệt đối sẽ không làm như thế, triều ta tiêu phí gần trăm
năm tâm huyết với Tây Vực mới có hôm nay, không thể thất bại trong gang tấc*
được! Ta chờ thì không sao, nhưng giang sơn nhà Hán thì không thể chờ được! Dân
chúng Tây Bắc cũng không thể chờ nổi!”

*Nguyên
văn là “công khuy nhất quĩ”, được trích trong câu đầy đủ “Thí như vi sơn cửu
nhận, công khuy nhất quỹ” trong thiên Lữ Ngao của Kinh Thư, nghĩa là đắp một
một gò cao chín nhận (một nhận bằng 320cm), còn thiếu mất một sọt đất (là
xong), ý chỉ một việc sắp hoàn thành tới nơi rồi lại thiếu một tí chút mà không
xong. Tớ có thay đổi một chút như trên cho câu văn được xuôi.

Hoắc Thành Quân hít thở không
thông, “Ý phụ thân là muốn cho Lưu Hạ lập tức đăng cơ? Chỉ sợ sẽ không dễ dàng.
. .”

Hoắc Quang lắc đầu, mỉm cười nói:
“Cha vốn định chọn cho con một vị hôn phu anh tuấn, nhưng… Ôi! Mặc dù Lưu Tuân
dung mạo không bằng Lưu Hạ, nhưng lại càng dễ dàng cho con được làm hoàng hậu.”

Mặt Hoắc Thành Quân đã đỏ bừng, đấm
vào người Hoắc Quang, “Cha, con gái nói với cha chuyện đứng đắn, cha lại đem
con gái ra trêu ghẹo! Con mới không quan tâm tới ai làm hoàng đế ấy!”

Hoắc Quang quyết tâm đã định, tất
cả đều không thành vấn đề, nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hoắc Thành Quân ngồi xuống
bên cạnh Hoắc Quang, “Vậy Lưu Hạ thì làm thế nào bây giờ? Tuy rằng chưa có
chính thức đăng cơ, nhưng rất nhiều người đã coi hắn là hoàng đế.”

Hoắc Quang nhíu mày suy tư, rất lâu
sau mới nói: “Ta không ngờ lại nhìn nhầm. Người có thể làm cho Lưu Phất Lăng
cân nhắc đem giang sơn giao phó, tuyệt đối không phải là người hoang đường!”
Ông ta lập Lưu Hạ, lại phế Lưu Hạ, Lưu Hạ nhất định sẽ bất mãn đối với ông ta.
Người bên cạnh Lưu Hạ cũng không thể giữ lại được. Nếu quyết định nhổ cỏ, nhất
định cần phải nhổ tận gốc, nếu không, không biết khi nào thì nó lại mọc trở
lại, cuối cùng người đánh rắn lại thành bị rắn cắn.

Nghe thấy người hầu bên ngoài bẩm
báo “Đại Tư Nông Điền Diên Niên* tới.”, Hoắc Quang nói với Hoắc Thành Quân,
“Con đi về đi! Việc này cha sẽ xử lý, con an tâm chờ tiến cung làm hoàng hậu là
được rồi.”

*Vị
này là Đại Tư Nông Điền Diên Niên, khác với vị Thái phó Hữu Tào Đỗ Diên Niên mà
Phất Lăng dặn phò tá Lưu Tuân nhé.

Hoắc Thành Quân đỏ mặt, nhẹ giọng
đáp “Vâng”, đứng dậy rời đi.

Đêm khuya.

Hoắc Vũ đã ngủ rồi, lại bị người
đánh thức, nói Hoắc Quang muốn gặp hắn.

Hoắc Vũ biết nhất định có chuyện
bất thường phát sinh, không dám chần chờ, vội vội vàng vàng tới gặp Hoắc Quang.
Hoắc Quang lệnh cho hắn sáng sớm ngày mai kéo Lưu Hạ tới Thượng Lâm Uyển du
ngoạn, bất luận là phát sinh bất cứ chuyện gì, cũng không thể để Lưu Hạ rời
khỏi Thượng Lâm Uyển. Hoắc Vũ vội đồng ý, xoay người muốn rời đi, Hoắc Quang
lại gọi hắn lại, nhìn chăm chú vào hắn nói: “Cha bình thường đối với con có
chút nghiêm khắc, chính là vì tương lai cả nhà Hoắc gia đều phải dựa vào con,
con có thể hiểu cho nỗi khổ tâm này của cha không?”

Hoắc Vũ nhìn khuôn mặt phụ thân
nhanh chóng già nua, mái tóc đã hoa râm, trong lòng đau xót, oán giận trước kia
đối với phụ thân tan biến toàn bộ, “Đều là do nhi tử còn bất tài.”

Hoắc Quang mỉm cười nói: “Chuyện
ngày mai không thể để lộ phong thanh gì, con nhất định phải làm được.”

Hoắc Vũ quỳ xuống, kiên định nói:
“Cha yên tâm, nhi tử mặc dù có lúc có chút hoang đường, nhưng chuyện quan trọng
thì không dám hồ đồ, ngày mai nhi tử nhất định sẽ giữ Lưu Hạ ở lại Thượng Lâm
Uyển.”

Hoắc Quang lại sai người truyền lần
lượt Hoắc Vân, Hoắc Sơn, Phạm Minh Hữu đến, dặn dò kỹ càng, chờ khi toàn bộ sự
tình được an bài thỏa đáng, mặt trời đã hiện lên từ phía đằng Đông.

Sáng sớm.

Đại Tư Nông Điền Diên Niên trên
triều dâng sớ, thuật lại những chuyện hoang đường của Lưu Hạ, khi nhắc tới Lưu Hạ
dám ở trước linh cữu của Lưu Phất Lăng uống rượu ăn thịt, ông ta thương tâm
muốn chết, thống khóc thất thanh, không ít thần tử nghĩ tới tình cảnh hiện tại
của Lưu Phất Lăng, lại thấy triều đình hiện giờ hỗn loạn, cũng khóc theo, ngay
tức thì, trong đại điện tràn đầy tiếng khóc.

Điền Diên Niên khóc nói với Hoắc
Quang: “Thời trước khi Y Doãn làm Tể tướng triều Thương, vì thiên hạ của Thương
Thang*, không tính toán tới lợi hại của cá nhân, phế đi Thái Giáp, hậu thế
chẳng những không trách ông ấy, ngược lại đều xưng tụng là trung thần. Hôm nay
nếu tướng quân có thể như thế, cũng là Y Doãn của Hán triều.”

*Thương
Thang là vị vua lập nên nhà Thương, Y Doãn lúc đầu phò tá Thương Thang, sau khi
Thương Thang mất có lập thêm vài vị vua nữa rồi mới tới Thái Giáp lên làm vua
triều Thương. Tuy nhiên Thái Giáp chơi bời phóng túng, không nghe khuyên nhủ
nên Y Doãn dùng biện pháp mạnh, “phế” Thái Giáp, đày hắn tới Đổng Cung sám hối
và tự mình nắm triều chính. Sau đó Thái Giáp tu tỉnh, lại trở về làm vua. Sau
khi tớ có tìm hiểu đôi chút, thấy rằng vị Y Doãn này cũng chẳng phải trung thần
gì cho cam, là quyền thần giống hệt Hoắc Quang.

Hoắc Quang do dự nói: “Lấy thần phế
quân, cuối cùng cũng là làm trái đạo của bề tôi!”

Điền Diên Niên khóc nói: “Tướng
quân không dám làm chủ, vậy chỉ có thể mời thái hậu nương nương làm chủ.”

Tất cả mọi người đều đồng thanh nói
phải, Tuyển Bất Nghi cũng góp lời nói: “Đại Tư Nông nói rất có đạo lý, chúng ta
không ngại mời thái hậu lựa chọn hiền nhân.”

Hoắc Quang chỉ có thể đồng ý.

Cung điện mà Thái hậu Hán triều ở
là Trường Nhạc cung, nhưng bởi vì Lưu Phất Lăng vừa mới băng hà, Lưu Hạ còn
chưa chính thức đăng cơ, cho nên Thượng Quan Tiểu Muội vẫn ở tại Tiêu Phòng
Điện. Tiểu Muội nghe xong ý định của mọi người, kinh hoàng bất an, nhìn Hoắc
Quang, lần lữa không chịu lên tiếng, Hoắc Quang thành khẩn nói: “Thái hậu có ý
kiến như thế nào, cứ việc nói cho chúng thần.”

Tiểu Muội sợ hãi hỏi: “Không biết
Đại tướng quân cảm thấy ai là hiền nhân, đủ để gánh vác được xã tắc?”

Hoắc Quang đưa mắt nhìn Điền Diên
Niên, Điền Diên Niên tấu nói: “Trưởng tôn Lưu Tuân của Vệ Thái tử, Tiên hoàng*
đã từng nhiều lần khen hắn, nói rằng hắn ‘phải được trọng dụng.’”

*Tiên
hoàng ở đây là chỉ Lưu Phất Lăng.

Hoắc Quang gật đầu, “Thần cũng nhớ
là Tiên hoàng đã từng nói lời này.”

Tiểu Muội mắt đột nhiên rưng rưng,
“Bổn cung cũng từng nghe qua, hình như là đêm Trừ tịch năm trước người đã nói
trước mặt sứ giả các quốc gia.”

Các vị thần tử đều vừa nhớ lại, vừa
gật đầu.

Hoắc Quang hỏi: “Vậy ý của thái
hậu…”

Tiểu Muội nói: “Các vị ái khanh đều
là rường cột của Đại Hán ta, nếu các vị cảm thấy Lưu Tuân là hiền nhân, bổn
cung sẽ ban bố ý chỉ, phế trừ Lưu Hạ, nghênh lập Lưu Tuân.”

Triệu Sung Quốc lập tức quỳ xuống,
vừa dập đầu, vừa lớn tiếng nói: “Thái hoàng thái hậu anh minh!”

Hoắc Quang, Điền Diên Niên, Tuyển
Bất Nghi cũng quỳ xuống, liên tiếp hô lớn: “Thái hoàng thái hậu anh minh”.

Dương Sưởng nhìn thấy hai phe giằng
co đã thống nhất ý kiến, cũng vội quỳ xuống, hô to: “Thái hoàng thái hậu thánh
minh.”

Tất cả đại thần đều khấu bái, Tiểu
Muội để cho bọn họ dập đầu, ánh mắt ngóng trông nhìn về phía trước, nhưng không
hề tập trung vào điểm nào, trước mắt chỉ có một mảng sương mù mênh mang mịt mù.

Trong sương mù hiện lên hình ảnh
hắn cười nhẹ.

Nàng nắm tay hắn.

Hắn nói: “Ta tin nàng.”

Đến lúc này, bách quan đối với
chuyện nghênh lập tân quân, rốt cuộc cũng thống nhất ý kiến. Lục Thuận nhìn
thấy Hoắc Quang dẫn đầu trọng thần triều đình tới gặp Thượng Quan Tiểu Muội,
lại không có mấy người Hoắc Vũ, Phạm Minh Hữu, Đặng Quảng Hán, nghĩ tới cảnh tượng
gia yến tại phủ công chúa năm đó, trong lòng có chút lo lắng, vội ra lệnh cho
thủ hạ là tiểu thái giám nghĩ cách truyền tin tức ra bên ngoài.

Sáng sớm Lưu Hạ đã tới Thượng Lâm
Uyển săn thú du ngoạn, tại dịch quán, Hồng Y nhận được tin tức của Lục Thuận, lập
tức đi tìm Lưu Hạ, nhưng toàn bộ khu vực bên ngoài Thượng Lâm Uyển đều có trọng
binh đóng giữ, căn bản không có đường nào để thâm nhập.

Hồng Y từ nhỏ lớn lên ở trong vương
phủ, sóng gió chốn cung đình đã thấy qua không ít, nghe qua cũng nhiều, nhìn
thấy tình cảnh hôm nay, toàn thân phát lạnh, lại nghĩ tới Lưu Hạ sinh tử chưa
rõ, tâm tư rối loạn, quyết định bất luận như thế nào cũng phải nhìn thấy hắn.

Nhưng mà làm như thế nào để đi vào
đây?

Thượng Lâm Uyển chiếm giữ một khu
vực rộng lớn, bắt đầu từ thời Hiếu Vũ hoàng đế Lưu Triệt, chính là cấm địa
hoàng gia, những năm cuối thời Vũ Đế, đất đai bị xói mòn nghiêm trọng, hơn nữa
thiên tai nhân họa, rất nhiều nông dân không còn đất đai để trồng trọt, bọn họ
nhìn thấy triền núi phụ cận Lâm Uyển màu mỡ, cây cỏ và nguồn nước đều dồi dào,
tuy biết rõ là cấm địa hoàng gia, nhưng đã tới bước đường cùng rồi, nên vẫn lén
lút chăn thả ở Lâm Uyển. Sau khi Lưu Triệt biết được, mấy lần hạ lệnh giết
người vi phạm lệnh cấm. Nhưng nếu không chăn thả thì sẽ chết đói, chăn thả còn
có thể sống lâu hơn vài ngày, cho nên vẫn có nông dân tới đây, đúng là không
thể giết hết được. Sau khi Lưu Phất Lăng đăng cơ, nghe nói tới việc này, hạ
lệnh cấm giết những người chăn thả, triều thần phản đối, Lưu Phất Lăng chỉ thản
nhiên nói: “Thiên hạ thái bình, dân sẽ tự quay về. Chúng ta phạm sai lầm, dân
mới mạo hiểm vi phạm.”

Triều thần lúng ta lúng túng không
thể nói được lời nào.

Sau này, những người chăn thả phát
hiện binh sĩ chỉ thỉnh thoảng mới tới xua đuổi, cũng không thực sự muốn giết
bọn họ, lá gan lớn dần, người tới đây chăn thả càng ngày càng nhiều, vườn
thượng uyển của hoàng gia không thấy chim quý thú lạ, ngược lại thường nghe
thấy tiếng bò rống, dê kêu, cũng coi như nhất đại kì cảnh*. Sau đó, từ khi Lưu
Phất Lăng thực sự chấp chính, người tới đây chăn thả càng ngày càng ít, nhưng
vẫn có mục đồng tò mò, ham chơi, hoặc nhàn hạ tới đây thả trâu, chỉ cần không
tới quá gần khu đóng quân của binh doanh, binh lính cũng sẽ mở một con mắt,
nhắm một con mắt, mặc kệ bọn họ.

*Nhất
đại kì cảnh: cảnh tượng kỳ lạ bậc nhất.

Thượng Lâm Uyển dần dần biến thành
một khu vực đặc biệt kỳ quái, tuy là vườn thượng uyển của hoàng gia, nhưng ở
trên sườn núi khu vực xung quanh thường xuyên nhìn thấy trâu, dê.

Chỗ Hồng Y đứng, chính là một bên
triền núi, khi nàng thấy đàn trâu phía xa xa, trong lòng đã có kế sách. Sau khi
kế hoạch được vạch ra, nàng dùng số tiền lớn mua hết toàn bộ đàn trâu, lại nhờ
người thả trâu lấy dây thừng buộc vào đuôi từng con trâu, đuổi trâu tới sườn
núi phụ cận Thượng Lâm Uyển.

Người thả trâu biết nơi này là khu
vực cấm quân đội đóng quân, nhưng do số tiền lớn dụ dỗ cầm lòng không đặng, lại
thấy Hồng Y là một nữ tử yếu ớt yểu điệu, không giống như người xấu có thể gây
ra họa gì, cho nên theo lời mà làm.

Vũ Lâm doanh khiến cho Hung Nô
khiếp đảm như thấy sư đoàn hổ sói, hôm nay nàng lại phải đơn độc một mình xông
vào đầm rồng hang hổ này, không phải không hề sợ hãi, nhưng…

Hồng Y hít một hơi thật sâu, dứt
khoát châm toàn bộ dây thừng buộc trên đuôi mỗi con trâu. Lửa cháy sau mông,
hàng trăm con trâu lập tức trở nên vô cùng điên cuồng, tung móng phóng tới
Thượng Lâm Uyển, mặt đất dường như cũng chấn động. Trâu điên ngay cả hổ báo
cũng đều phải thoái nhường tới ba phần, hàng trăm con trâu điên thì uy lực khó
có thể tưởng tượng. Binh lính trấn giữ ngoài Thượng Lâm Uyển không kịp đề
phòng, bị đàn trâu làm phân tán.

Giữa bụi mù khắp trời đất, mọi
người chỉ nhìn thấy một nữ tử trang phục đỏ rực, cầm trong tay trường kiếm, bám
theo phía sau đàn trâu, phiêu nhiên đi vào, dáng điệu uyển chuyển.

Vũ Lâm doanh không hổ là sư đoàn hổ
sói danh chấn thiên hạ, sau khoảng thời gian kinh hoàng ngắn ngủi, lập tức trở
nên trấn định. Có người cầm khiên sắt tiến lên, tập hợp thành đội xua đuổi đàn
trâu, có người giương cung bắn trâu, mỗi một mũi tên đều trúng cổ một con trâu,
còn có người phụ trách đuổi bắt Hồng Y.

Binh lính đuổi bắt cao giọng hét:
“Khu vực quan trọng của binh doanh, kẻ tự tiện xông vào, giết không cần hỏi!
Lập tức dừng lại, có lẽ còn có thể giữ được một mạng.”

Hồng Y bỏ ngoài tai, thân thể không
thấy ngừng lại, ngược lại còn đi nhanh hơn. Nàng bay vút qua rừng cây, dòng
suối, nhà cửa, đưa mắt tìm kiếm Lưu Hạ, phía sau tên bắn như mưa, Hồng Y chỉ có
thể nghe tiếng mà né tránh. Liên tiếp vừa bay người vừa tránh né, cuối cùng
nàng cũng nhìn thấy Lưu Hạ trên giáo trường phía xa. Hắn đang giương cung bắn
vào bia, thân hình cao ngất, dung mạo tuấn mỹ, phảng phất như người trong bức
họa, bốn phía giáo trường vang lên tiếng hoan hô vang dội như sấm rền.

Binh lính canh giữ ở bên ngoài giáo
trường nhìn thấy Hồng Y, lập tức đổ tới vây kín. Nội tâm Hồng Y muôn phần lo
lắng. Nếu nàng có thể nói chuyện, lúc này có lẽ chỉ cần hét lớn một tiếng,
nhưng nàng một tiếng cũng không thể phát ra được, chỉ có thể đón nhận những
lưỡi đao tầng tầng lớp lớp liên tục lao tới.

Như một cây kiếm hoa* lạnh lùng
vươn lên, lấy tư thế nhỏ bé và yếu ớt, nghênh đón sóng to gió lớn.

*Kiếm
hoa còn có tên là long cốt hoa, phách vương hoa…là một cây thuộc họ xương rồng.

Mỗi bước tiến về phía trước, đều có
máu tươi bay xuống. Hồng Y không biết đó là máu của nàng, hay là máu của người
khác, điều duy nhất nàng biết rõ, chính là bất luận bao nhiêu gian nan, nàng
cũng nhất định phải nhìn thấy hắn.

Dần dần tới gần giáo trường, trong
đám người lúc càng có nhiều người nghe thấy tiếng binh khí giao tranh, đều quay
đầu lại nhìn. Chỉ nhìn thấy một bóng người y phục màu đỏ rực rỡ tựa như quầng
sáng của mặt trời lúc bình minh, tung bay giữa đao quang kiếm ảnh đầy trời.

Mỗi một lần cảm thấy màu đỏ rực rỡ
kia sẽ bị cắt nát, lại thấy nàng giống như một cây cỏ kiên cường trước gió
mạnh, sau mỗi một lần khom lưng, rồi lại cứng cỏi đứng lên. Lưu Hạ vẫn đang
giương cung bắn tên, nhìn thấy vẻ mặt khác thường của những người khác, cười
quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy một đường kiếm lạnh lẽo xẹt qua sát làn váy
Hồng Y, tâm thần chấn động, lập tức quát lớn: “Dừng tay!”

Nhưng Hoắc Vũ không lên tiếng, binh
lính Vũ Lâm quân đối với mệnh lệnh của hoàng đế chưa đăng cơ này cũng ngoảnh
mặt làm ngơ. Hồng Y giữa đao quang kiếm ảnh khó khăn tìm cơ hội sống.

Đột nhiên, Lưu Hạ cầm cung tên
trong tay nhắm ngay vào Hoắc Vũ, “Lập tức lệnh bọn họ dừng tay.”

Giáo trường yên tĩnh, tất cả mọi
người dường như đều nín thở. Tiếng binh khí chạm vào nhau vẫn liên tục truyền
từ ngoài giáo trường đến không dứt, trong yên tĩnh nghe thấy được càng vô cùng
chói tai, khiến cho mọi người đều vô cùng kinh hãi.

Chỉ thấy trên mặt Lưu Hạ vẻ cười
đùa ngang ngạnh của ngày xưa không còn sót lại chút nào, ánh mắt sắc bén mãnh
liệt. Có người muốn lén rút đao ra, Lưu Hạ tùy ý đá một mũi tên trên mặt đất
lên, dường như cũng chưa thèm nhìn, đã trúng giữa ngực người nọ, võ công cao
cường khiến cho Hoắc Vũ khiếp sợ.

Hắn lạnh giọng hỏi Hoắc Vũ: “Ta có
thể giết ngươi ngay tại đây, nhưng ngươi có can đảm hành thích vua sao?”

Hoắc Vũ có sợ hãi, vội quỳ xuống,
“Thần không biết cô gái này là người của Vương gia,”, vội quay đầu hạ lệnh:
“Dừng tay! Đều dừng tay!”

Tất cả binh lính đều lập tức thu
lại binh khí thối lui. Hồng Y đi tới phía Lưu Hạ, mới vừa đi được hai bước, đội
nhiên nhớ tới hắn ghét nhất là nữ tử tàn nhẫn giết chóc, lập tức quăng trường
kiếm trong tay xuống.

Lưu Hạ thấy Hồng Y không sao, trái
tim đang treo ngược mới trở lại chỗ cũ. Vừa rồi khi nhìn thấy Hồng Y giữa vòng
vây đao kiếm, hắn chỉ cảm thấy mỗi một đường kiếm đâm tới Hồng Y đều là đâm tới
chính mình, trong lòng như thể phát điên, không hề suy nghĩ mà giương cung nhắm
ngay vào Hoắc Vũ, chỉ cần Hoắc Vũ không hạ lệnh, cho dù biết rõ Hoắc Vũ là con
trai độc nhất của Hoắc Quang, hắn cũng sẽ mặc kệ hậu quả mà bắn chết Hoắc Vũ.

Hồng Y đi đến trước mặt Lưu Hạ, tươi
cười dịu dàng, vừa cười, vừa ra hiệu với hắn. Sắc mặt Lưu Hạ càng lúc càng
nghiêm trọng, xoay người, giống như một con đại điểu lao tới phía Hoắc Vũ. Hoắc
Vũ muốn tránh, thị vệ muốn cứu, nhưng Lưu Hạ giống như xông vào chốn không
người, toàn bộ người đụng phải chưởng phong của hắn, một tiếng cũng không kịp
phát ra, cứ một người rồi lại một người ngã xuống mặt đất. Hoắc Vũ chỉ sau bốn
năm chiêu đấu với Lưu Hạ, đã bị Lưu Hạ bắt được.

Động tác của Lưu Hạ liên tiếp, mau
lẹ như chim cắt bắt thỏ, nhanh như chớp giật, khi binh lính Vũ Lâm quân tới bao
vây xung quanh, Hoắc Vũ đã ở trong tay Lưu Hạ, tất cả mọi người đều không dám
khinh động.

Giống như đại ưng quắp gà con, Lưu
Hạ xách Hoắc Vũ lên, quăng hắn cho tùy tùng phía sau, “Dùng hắn mở đường, lập
tức quay về Vị Ương Cung, truyền lệnh cho tất cả mọi người, bất luận là phát
sinh chuyện gì, cũng không được phép phản kháng, tất cả đều chờ ta phân phó.”

Tùy tùng khống chế Hoắc Vũ nhanh
chóng rời đi. Lưu Hạ thấy tùy tùng đi rồi, quét mắt qua đám binh lính cầm đao, mác
chung quanh, cất tiếng cười. Không hề để bọn họ vào mắt, hắn vừa đi về phía
trước, vừa ôm lấy Hồng Y, “Tựa vào người của ta nghỉ ngơi một lát, ta thật muốn
xem ai dám đụng đến ta?”

Hồng Y ôn nhu nhìn Lưu Hạ, ý cười
bên môi dịu dàng như mưa xuân ở Giang Nam. Nàng cầm tay Lưu Hạ, thân thể lại
mềm nhũn ngã xuống mặt đất. Lúc này Lưu Hạ mới phát giác, phía sau lưng Hồng Y
máu tươi đã thấm đẫm, bởi vì nàng mặc xiêm y màu đỏ, cho nên vẫn không nhìn
thấy là nàng đã bị thương. Lưu Hạ đỡ lấy cổ nàng, vẻ bình tĩnh, ý cười trên mặt
đều biến mất toàn bộ, thay vào đó là hoảng loạn, quay sang đám binh lính chung
quanh gầm lên: “Đi truyền thái y!”

Binh lính không hề động đậy, tiếng
nói của Lưu Hạ lạnh như băng: “Ta một ngày còn mang họ Lưu, thì một ngày còn có
thể xét nhà diệt tộc nhà các ngươi!”

Binh lính không hề sợ hãi về sinh
tử bản thân, nhưng nói tới người nhà thì bọn họ đều bị uy hiếp, lập tức có
người chạy đi tìm thái y. Hồng Y cảm thấy trong cơ thể nàng, ấm áp từng chút
từng chút một rời đi, nàng có rất nhiều lời muốn nói với Lưu Hạ, nhưng tay nàng
không còn sức lực, trên không trung nỗ lực ra dấu, nhưng lại không diễn tả được
một câu nói đầy đủ.

Lưu Hạ cố gắng ấn chặt miệng vết
thương trên người nàng, “Hồng Y, nàng còn phải hầu hạ ta cả đời, nàng không
được bỏ đi!”

Nàng há miệng thở dốc, muốn nói cho
hắn biết tâm sự trong nhiều năm của nàng, nhưng trong lòng có thiên ngôn vạn
ngữ, tới đến bên miệng, chỉ có vài tiếng khàn khàn “Ô”, “Ô”, “A”, “A”.

Mắt nàng dâng tràn nước mắt, trên
gương mặt lại vẫn nở nụ cười, bởi vì công tử đã từng nói rằng thích ngắm gương
mặt tươi cười của nàng nhất, nàng đã không thể nói được thành lời, cũng không
thể không tươi cười nữa.

“Hồng Y, Hồng Y, cố gắng chờ thêm
một lát nữa thôi, thái y lập tức tới ngay!”

Nàng sờ soạng cởi dây kết đeo bên
hông, một tay Lưu Hạ gỡ sợi dây kết ra, giữ lấy tay nàng nói: “Không được lộn
xộn nữa!”

Tay nàng run rẩy, đưa ra muốn nắm
lấy tay hắn, muốn hắn cầm lấy sợi dây kết kia. Lưu Hạ lại tưởng rằng nàng muốn
sợi dây kết đó, cầm sợi dây cố gắng nhét vào tay nàng, rất tức giận quát: “Ta
không cho nàng lộn xộn thêm nữa!”

Mỗi khi nàng cử động, máu chảy ra
càng nhiều hơn. Hồng Y duỗi tay ra, muốn đưa sợi dây kết cho hắn. Cảnh vật
trước mắt nàng trở nên mờ ảo, nhưng nàng vẫn cố gắng cười. Tất cả mọi thứ xung
quanh đều mờ dần đi, nàng dường như nhớ tới thời gian ở Xương Ấp vương phủ, mỗi
ngày đều cùng nhau bầu bạn, sớm chiều đều ở chung.

Từ khi mới chỉ bốn năm tuổi, nàng
đã vào vương phủ làm nô tỳ, tiếp thu dạy dỗ của ma ma. Bất luận là tướng mạo,
hay là trí tuệ, nàng đều không coi là xuất chúng trong thiên hạ, nhưng bởi vì
trời sinh một giọng hát hay, hắn muốn nàng ở bên cạnh hắn, mỗi ngày lệnh nàng
ca hát cho hắn nghe. Một năm kia, nàng tám tuổi, đúng vào mùa hoa lê trắng như
tuyết nở đầy cành, nàng mặc y phục màu đỏ, trốn dưới tàng cây tập hát…

Hồng Y tươi cười xinh đẹp, nhắm mắt
rời khỏi thế gian.

Bàn tay mới vừa vươn ra được một
nửa, đột nhiên rơi xuống, sợi dây kết kia rơi xuống, đung đưa rồi nhẹ nhàng rơi
vào trong đám bụi đất.

Lưu Hạ như bị sét đánh, chỉ cảm thấy
trong ngực có một chỗ đột nhiên bị nổ toạc ra, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh nhỏ,
đau đớn đến tận xương, đau đến cả người giống như bị vỡ ra. Hắn cảm thấy hỗn
loạn hoảng hốt, giữa rừng thương mưa tên, giữa ranh giới sinh tử cũng chưa từng
có cảm giác lạ lùng như thế, lạ lùng tới mức hắn căn bản không biết vì sao mình
lại như thế.

Hắn gắt gao ôm lấy Hồng Y, muốn
dùng thân thể của mình để làm nàng ấm áp, lưu lại nhiệt độ cơ thể của nàng dần
dần mất đi, mặt kề sát vào má nàng, thấp giọng nói: “Ta đã sớm nói với nàng,
khế tự bán thân của nàng là tử khế*, suốt đời làm nô tỳ của vương phủ, vĩnh
viễn không thể rời đi.”

*Tử
khế: Văn tự bán đứt rồi, không chuộc được.

Giọt lệ trong mắt Hồng Y lúc này
mới chậm rãi dọc theo hai gò má rơi xuống, không một tiếng động rơi vào trong
đám bụi đất, bên môi vẫn là ý cười dịu dàng như trước.

Hết chương 3.

Báo cáo nội dung xấu