Vân Trung Ca - Quyển 2 - Chương 16 phần 3A
[16.3]
Phủ Dương Võ Hầu.
Mạnh Giác khoanh tay đứng trước cửa
sổ, ngóng nhìn mảnh trăng tàn* cong như móc câu. Ánh trăng tàn chiếu vào ngói
lưu ly trên mái hiên, phát ra ánh sáng lạnh như ngọc sương. Sau khi Mạnh Giác
từ bên ngoài đi vào, vẫn đứng ở trước cửa sổ, không nói không rằng, sắc mặt
bình tĩnh lạ thường, không mừng, không giận.
*Nguyên
văn: tàn nguyệt, chỉ trăng sắp lặn.
Lưu Tuân và Lưu Hạ biết trong lòng
hắn có chuyện, nhưng căn bản không có tinh thần và sức lực quan tâm xem hắn
đang suy nghĩ gì.
Bắt đầu từ đầu năm, hoàng thượng
trọng dụng hai người bọn họ liền hết sức mà tận dụng sức lực của bọn họ, bất kể
là đại sự hay tiểu sự, hết thảy đều phải hỏi bọn họ nghĩ như thế nào, thậm chí
trực tiếp phán một câu: “Việc này giao cho ái khanh lo liệu.”
Mới vừa rồi, hoàng thượng lại có
rất nhiều hành động với quy mô lớn, bổ nhiệm và miễn nhiệm quan viên, điều phái
tướng quân, đều là một số chức vị trọng yếu hoặc là vị trí đặc thù, mỗi một lần
đều là đấu trí đấu dũng với Hoắc Quang.
Hai người bọn họ tuy rằng thông
minh tuyệt đỉnh, cũng vẫn chú ý tới triều sự, nhưng nhìn là một chuyện, làm thì
lại là một chuyện khác. Thực sự bắt đầu làm, mới phát giác có rất nhiều chuyện
khó khăn. Từ xưa tới nay, cho dù có ý tưởng vô cùng tốt, nhưng khi chấp hành,
lại tràn ngập cảm giác bất lực, bởi vì ý tưởng là cách nghĩ của một người,
nhưng chấp hành thì tuyệt đối không phải chỉ dựa vào sức lực của bản thân, mà
phải dựa vào các vị quan viên các cấp phối hợp.
May mắn có Mạnh Giác hỗ trợ. Ba
người, Lưu Tuân và Mạnh Giác ở ngoài sáng, Lưu Hạ ở trong tối, cùng nhau góp
sức, cuối cùng hữu kinh vô hiểm* mà ứng phó được mọi nguy cơ lớn nhỏ.
*Thành
ngữ: chỉ nhìn thì như bị kinh sợ nhưng thực chất không gặp nguy hiểm gì.
Mạnh Giác đứng yên thật lâu, nhưng
vẫn không có tâm trạng nghe Lưu Tuân và Lưu Hạ đang nói gì, nên dứt khoát cáo
từ: “Nếu không còn việc gì, ta đi về trước.”
Lưu Hạ vội nói: “Ta đi cùng với
ngươi.”
Lưu Tuân cười nói với Lưu Hạ: “Chất
nhi không tiễn Vương thúc.”
Lưu Hạ kéo Mạnh Giác lên xe ngựa,
Mạnh Giác hỏi: “Ngươi đi đâu vậy? Lạc Ngọc phường, hay là Thiên Hương phường?
Ta và ngươi cũng không tiện đường.”
Lưu Hạ vừa thở dài, vừa lắc đầu:
“Lão tam, buổi sáng hôm nay hoàng thượng giao cho ta một nhiệm vụ.”
“Nhiệm vụ có thể làm cho ngươi thở
dài, xem ra không dễ dàng.”
“Hoàng thượng nói, Thừa tướng Điền
Thiên Thu luôn luôn cúi đầu nghe theo Hoắc Quang, hắn đối với thừa tướng này
rất bất mãn, muốn ta nghĩ biện pháp.”
Mạnh Giác cười nhạt: “Trách nhiệm
của thừa tướng là thống lĩnh quan văn, tuy rằng bắt đầu từ thời Tiên đế, chức
Đại Tư Mã dần dần áp chế Thừa tướng, nhưng trên triều đình, chính lệnh của Thừa
tướng khi ban ra vẫn phải chấp hành hàng đầu, vẫn vô cùng quan trọng như trước.
Điền Thiên Thu là nguyên lão hai triều, không dễ ứng phó, Hoắc Quang lại càng
không dễ ứng phó, ngươi chậm rãi mà sầu lo đi!”
“Nếu Điền Thiên Thu dễ ứng phó,
hoàng thượng sớm ứng phó rồi. Ta thấy hoàng thượng không sử dụng ta đến chi(tứ
chi) tàn người vong thì không chịu bỏ qua.” Lưu Hạ thở dài, “Hoàng thượng còn
không cho phép ta thương lượng việc này với bất kỳ người nào, nếu không ba
người chúng ta thương lượng một hồi, có lẽ sẽ nghĩ ra được biện pháp.”
“Ngươi nói cho Lưu Tuân rồi sao?”
“Hoàng thượng không cho, đương
nhiên không dám.” Lưu Hạ trả lời với vẻ hết sức trung thành và tận tâm, tựa hồ
quên rằng hoàng thượng cũng không cho hắn nói cho Mạnh Giác.
Mạnh Giác mỉm cười nói: “Hôm nay
Lưu Tuân giống như cũng có tâm sự.”
Lưu Hạ nhìn Mạnh Giác cười, khiến
cho Mạnh Giác cảm thấy trên cánh tay mình có cảm giác mát mát: “Hoàng thượng
muốn làm gì? Ngươi cảm thấy hoàng thượng sẽ giao cho Lưu Tuân làm gì?”
Mạnh Giác ảm đạm: “Ngay cả đám
người họ Lưu các ngươi cũng đoán không được, làm sao mà ta biết được? Ta chỉ
cảm thấy bắt đầu từ đầu năm, mỗi một hành động của hoàng thượng đều là thiết
lập bố cục một ván cờ, nhưng ta lại không nhìn ra bố cục hắn muốn thiết lập là
gì.”
Lưu Hạ vừa cân nhắc, vừa lắc đầu:
“Không chỉ ngươi không thấy rõ, khẳng định Hoắc Quang cũng không rõ. Cho nên
hiện tại lão ta chỉ có thể thủ thế, cẩn thận quan sát hoàng thượng hành động.
Không riêng trên triều đình, ở hậu cung cũng là khó bề hiểu rõ, hoàng thượng
vẫn không muốn cùng hoàng hậu viên phòng, sau lại có Vân Ca, hiện tại lại đột
nhiên cùng hoàng hậu vui vẻ thắm thiết. A! Đúng rồi, quên hỏi ngươi, ngươi dự
định khi nào thì quay về Tây Vực cầu thân? Ta muốn tới đó đi chơi...”
Mạnh Giác thản nhiên nói: “Vân Ca
còn đang ở trong cung.”
“Cái gì?!” Đại công tử ngây người
một hồi, thì thào nói, “Ta thực là không thể hiểu nổi. Ngươi và Hoắc Thành Quân
mới mắt đi mày lại, ôm ôm ấp ấp vài lần, Vân Ca đã dứt khoát đoạn tuyệt rời đi,
mà Lưu Phất Lăng và Thượng Quan Tiểu Muội đã là long phượng cùng bay mà Vân Ca
còn ở lại trong cung?”
Mạnh Giác nhìn phía ngoài xe ngựa:
“Ta và Vân Ca không hoàn toàn là vì Hoắc Thành Quân. Ngươi giải quyết tốt
chuyện của ngươi, chuyện của ta, ta sẽ tự mình xử lý.”
Tinh thần Lưu Hạ lại trở nên ủ rũ:
“Chuyện của Điền Thiên Thu, ngươi có biện pháp gì nhanh nhất, ổn thỏa nhất?”
Mạnh Giác nhẹ nhàng bâng quơ nói:
“Người chết tự nhiên sẽ không tiếp tục làm thừa tướng được nữa.”
Lưu Hạ không phải không hiểu thủ
đoạn làm việc của Mạnh Giác, nhưng nghe được lời của hắn, mặt vẫn biến sắc:
“Thừa tướng, đứng đầu bách quan, ngay cả tàn nhẫn, lãnh khốc như Tiên đế, cũng
không có thể dễ dàng giết Thừa tướng, đều phải trải qua Tam Ti hội thẩm*.”
*Ti:
chỉ chức quan chủ quản, hoặc là một đơn vị trong bộ máy quan lại, ví dụ như là
Ti Thiên Giám chẳng hạn. Ở đây chỉ rằng phải qua ít nhất quan lại trong ba cấp/
ba đơn vị hội thẩm.
Xe ngựa đã đến phủ đệ của Mạnh
Giác.
Mạnh Giác vén rèm xuống xe: “Chỉ là
một đề nghị của ta, làm như thế nào là tùy ngươi.”
Xa phu lại vội vàng đưa xe ngựa tới
Lạc Ngọc phường. Lưu Hạ nằm ở bên trong xe ngựa, nhắm mắt suy ngẫm. Lời Lưu
Phất Lăng dặn dò, từng câu từng câu một xoay vòng trong đầu hắn.
“Việc này vô cùng quan trọng, ngươi
cần phải đem hết toàn lực làm cho tốt. Sau khi hoàn thành, ngươi muốn cái gì,
trẫm đều chuẩn cho ngươi.”
“Không cần đến xin chỉ thị của trẫm,
cũng không nhất thiết phải hồi tấu với trẫm, hết thảy tuỳ cơ ứng biến, trẫm
muốn thời gian ngắn nhất là có thể nhìn thấy kết quả.”
“Trẫm chỉ cần kết quả, không quan
tâm tới quá trình.”
Tư vị của quyền lực, người đã nếm
trải không ai có khả năng quên được.
Thời gian này tuy rằng lao tâm tổn
sức, nhưng đích thị là càng nhiều hưng phấn, kích động, còn có cảm giác tràn
trề vui sướng khi được thi triển tài hoa. Cuộc sống của hắn không còn là du
ngoạn săn thú, đối thủ của hắn cũng không còn là súc sinh sơn dã, mà là người
thông minh nhất Đại Hán triều. Làm kẻ mạnh, hắn hưởng thụ hưng phấn đao quang
kiếm ảnh mang tới cho hắn. Đối mặt với tứ di ngấp nghé, tuy rằng hắn không thể
tự mình mang binh ra sa trường chiến đấu anh dũng, nhưng hắn có thể sử dụng kế
sách hóa giải nguy cơ, bảo vệ lãnh thổ Đại Hán. Bàn tay của hắn vung lên, nắm
giữ vận mệnh của người khác, thậm chí vận mệnh của quốc gia khác. Quyết định
của hắn, ảnh hưởng tới lê dân trăm họ, hưng vong của thiên hạ.
Pháp điển* rõ ràng, quan lại thanh
minh, biên thuỳ yên ổn, dân chúng an ổn, cũng có thể do tay mình thực hiện từng
điểm. Đây mới là sức hấp dẫn của quyền lực!
*Pháp
điển: luật pháp của đất nước.
Có lẽ có người thích quyền lực, là
bởi vì tôn vinh phú quý, nhưng đối với hắn mà nói, quyền lực và tôn vinh phú
quý không có quan hệ, nó chỉ là công cụ để một người nam nhân thực hiện chí khí
và giấc mộng của bản thân! Theo đuổi quyền lực chính là phương pháp theo đuổi
vui sướng, hạnh phúc nhất của đời người.
Lưu Hạ mở mắt, cao giọng gọi tùy
tùng đi theo bên mình ở ngoài xe ngựa tiến vào, phân phó nói: “Ngươi đi điều
tra một lượt toàn bộ thân quyến của Điền Thiên Thu, điều tra rõ ràng gần đây
bọn họ đã làm gì, hơn nữa mấy nhi tử của hắn, ngay cả bọn họ mỗi ngày ăn gì, ta
cũng đều phải biết.”
Tùy tùng lên tiếng “Vâng” đáp lại,
nhảy xuống xe ngựa, vội vàng rời đi.
……………
Vân Ca và Lưu Phất Lăng yên lặng ôm
nhau, cũng không thực sự ngủ. Vân Ca trước kia có từng nghe nói “Một đêm đầu
bạc”, chỉ cảm thấy văn nhân khoa trương. Hiện giờ nàng mới chính thức hiểu
được, hóa ra người ta thật sự có thể già đi chỉ sau một đêm. Nghe thấy tiếng gõ
sang canh vang lên bên ngoài, Lưu Phất Lăng nói: “Ta muốn dậy, nàng ngủ tiếp
một lát nữa đi.”
Vân Ca ngồi dậy, nhẹ giọng nói: “Để
thiếp săn sóc chàng rửa mặt, mặc quần áo.”
Lưu Phất Lăng im lặng một lát, rồi
gật gật đầu.
Vân Ca vội vàng búi tóc lên, nhận
lấy hoàng bào trong tay Vu An, giúp Lưu Phất Lăng mặc quần áo. Bởi vì hoàng bào
được thiết kế không giống với y bào bình thường, có một số chỗ Vân Ca sẽ không
buộc lại được, Lưu Phất Lăng chỉ có thể tự mình động thủ, chậm chạp sau một hồi
lâu, Vân Ca mới giúp Lưu Phất Lăng mặc chỉnh tề.
Vân Ca bước lên vài bước, quan sát
một hồi đánh giá, hài lòng gật gật đầu: “Vu An, ngươi cảm thấy được chưa?”
Vu An cười nói: “Cô nương mặc tốt
lắm, hoàng thượng càng nhìn càng thấy anh tuấn uy vũ.”
Lưu Phất Lăng cười trách: “Nhanh
chóng đi chuẩn bị đồ dùng rửa mặt.”
Ngày thường Lưu Phất Lăng rửa mặt
đều là tự mình làm, cũng không cần thái giám, cung nữ hầu hạ. Hôm nay là lần
đầu tiên được người khác hầu hạ, nhưng người hầu hạ lại thực sự không phải là
một người quen việc hầu hạ.
Cuối cùng, mặt rốt cuộc cũng được
rửa xong, cũng đã súc miệng xong, nhưng hoàng bào mới vừa mặc cũng ướt, hơn nữa
vị trí còn có chút đáng xấu hổ.
Vân Ca nhìn “địa đồ” trên người Lưu
Phất Lăng, chẳng những không biết phải tự nhận lỗi, ngược lại còn cười ha ha:
“Chàng cứ như vậy mà thượng triều đi! Nhất định làm cho mọi người choáng váng
cực độ.”
Vu An vội vàng cầm một bộ long bào
đi ra để Lưu Phất Lăng thay. Vân Ca còn ở bên cạnh quấy rối: “Không được đổi,
đó là thiếp mặc cho chàng mà.”
Lưu Phất Lăng không để ý tới nàng,
vội vàng thay áo.
Thấy phản đối không có hiệu quả,
Vân Ca lại ồn ào: “Thiếp tới mặc giúp chàng.”, rồi túm lấy y phục, nhất định
phải giúp Lưu Phất Lăng. Lưu Phất Lăng nắm lấy bàn tay đang lộn xộn của Vân Ca,
bất đắc dĩ nói: “Vân đại tiểu thư, nàng trước hết nghỉ ngơi một lát, ta tự mình
mặc. Đại thần cả triều đang chờ rồi! Chờ ta bãi triều trở về, cởi ra cho nàng
mặc lại một lần, được không?”
Vân Ca lắc đầu, chu môi, nửa đùa
nửa thật nói: “Không được. Trong lòng chàng chỉ có xã tắc Đại Hán thôi sao?
Thiếp ở đâu?”
“Ta…Vân Ca, nàng biết là không phải
mà. Có một số việc là trách nhiệm của ta, ta phải làm.”
Vân Ca tiến đến trước mặt Lưu Phất
Lăng, chỉ chỉ vào mặt mình.
Lưu Phất Lăng không động đậy.
“Thiếp đây chỉ có thể “nghiêm túc”
giúp chàng mặc y phục.” Vân Ca liền túm lấy long bào.
Lưu Phất Lăng nhanh chóng hôn lên
má Vân Ca. Vu An và Mạt Trà đều cúi đầu chuyên tâm nhìn chằm chằm xuống chân
mình. Mặc dù mặt Vân Ca đỏ rực không khác gì ráng chiều, nhưng chỉ cười tủm tỉm
nhìn Lưu Phất Lăng.
Nàng đột nhiên hỏi: “Lăng ca ca,
mặt của chàng vì sao lại đỏ?”
Vu An và Mạt Trà lảo đảo một cái,
thiếu chút nữa ngã xuống đất. Mạt Trà trộm liếc mắt nhìn hoàng thượng, muốn
biết xem hoàng thượng luôn luôn lãnh đạm, bình tĩnh cũng biết ngượng ngùng sao?
Lưu Phất Lăng chỉnh lại y phục
xong, gõ một cái lên đầu Vân Ca, không nói tiếng nào bước ra ngoài.
Vân Ca xoa xoa đầu, nói với theo:
“Có người thẹn quá hóa giận.”
Vu An đi phía sau Lưu Phất Lăng,
thấy bước chân hoàng thượng rõ ràng nhẹ nhàng hơn so với mấy ngày trước, hắn
cũng nở nụ cười đầu tiên trong mấy ngày này, rồi ngay sau đó lại thở dài mà
không ra tiếng. Nhìn bóng dáng Lưu Phất Lăng biến mất ở ngoài điện, toàn bộ ý
cười trên mặt Vân Ca cũng biến mất. Nàng quay sang Mạt Trà phân phó: “Đi gọi
Thất Hỉ tới.”
Thất Hỉ tiến vào hành lễ, vấn an,
Vân Ca cười có lỗi với Mạt Trà, Mạt Trà lập tức lui ra ngoài, canh giữ ở cửa.
Vân Ca hỏi Thất Hỉ: “Ta không có cơ
hội lén hỏi Vu An, ngươi biết được bao nhiêu? Có thể nói bao nhiêu?”
Thất Hỉ trả lời: “Nô tài không rõ
ràng lắm về việc này, nhưng nô tài đã truyền Trương thái y, một lúc nữa ông ấy
sẽ tới. Sư phụ nói người phân phó thỏa đáng mọi chuyện ở tiền điện xong, cũng
sẽ nhanh chóng trở lại.”
Chỉ chốc lát sau, Vu An đã trở lại.
Lại chờ thêm một lát, Trương thái y đến. Vân Ca mời Trương thái y ngồi:
“Thái y, ta có một số vấn đề muốn
thỉnh giáo.”
Trương thái y biết tính nết Vân Ca,
cũng không khách khí với nàng, ngồi xuống: “Cô nương không cần phải khách khí,
xin cứ hỏi.”
“Bệnh của hoàng thượng rốt cuộc là
thế nào? Xin Thái y cứ chiếu theo tình hình thực tế mà nói, không cần kiêng
dè.”
Sắc mặt Trương thái y là nặng nề
xen lẫn hổ thẹn: “Đến bây giờ, rốt cuộc là bệnh gì, ta cũng không biết.”
“Trương thái y có thể nói một số
nguyên nhân cụ thể không?” Vân Ca bình tĩnh đè nén đau thương cuộn trào trong
lòng. Kỳ thật nàng sớm đã dự đoán được, nếu không phải bệnh tình nghiêm trọng,
Lăng ca ca tại sao lại muốn nàng đi, nhưng chính tai mình nghe thấy vẫn thấy đau
thấu tâm can.
“Với những biểu hiện bên ngoài, xem
ra nội chứng của hoàng thượng là do tâm tích lo lắng, ưu sầu, cho nên dẫn tới
tình trạng nội thương, can mất sơ tiết, tì bất kiện vận, tạng phủ*, âm dương,
khí huyết mất điều hòa, làm cho tâm khiếu bế trở. Ngoại chứng thì biểu hiện là
tức ngực khó chịu, cạnh sườn căng đau, nếu nghiêm trọng thì tủy hải bất túc,
não bị chuyển, tai ù, tâm thống** khó có thể chịu được, tứ chi co rút.”
*Đông
y gọi chung những cơ quan trong nội tạng con người là tạng phủ. Tim, gan, lá
lách, phổi, thận gọi là tạng; dạ dày, đại tràng, ruột non, bàng quang gọi là
phủ.
**Tâm
thống và hung tý (đoạn dưới): Trung y mô tả những cơn đau đột nhiên xuất hiện
trước tim và sau xương ức trong các chứng “tâm thống, tâm quí, hung tý…” là đau
ở ngực trái thường lan đến cổ, mặt trong cánh tay, có khi kèm theo tím tái, tứ
chi quyết lạnh, mạch vi tế.
Tất cả các cụm từ khó hiểu: Can bất
sơ tiết, tì bất kiện vận, tủy hải bất túc, tâm khiếu bế trở đều là thuật ngữ
trong Đông y, mọi người yên tâm, tớ tra rồi, tài liệu y học hiện giờ cũng dùng
mấy cụm từ đó. Can là gan, can bất sơ tiết đại ý là gan khó tiết dịch, làm được
nhiệm vụ của mình, tì là lá lách, còn tủy hải bất túc thì liên quan tới tủy.
Tóm lại là đọc mấy tài liệu Đông y đó khó hiểu lắm, sau một hồi thì tớ mắt hoa
đầu váng mà chẳng hiểu nổi nên tớ chỉ giải thích được phần nào mấy chỗ tớ
hiểu(mà không biết có sai không), còn lại thì không hiểu. Thế nên có bạn nào
biết, hoặc phát hiện tớ giải thích sai, làm ơn chỉ dùm.
Bởi vì bệnh của Mạnh Giác nên Vân
Ca có từng lật xem qua một số điển tịch của y gia, hiểu sơ vài phần thuật ngữ
của y gia, cho nên cơ bản nghe hiểu được lời nói của Trương thái y.

