Nhóc Nicolas - Những chuyện chưa kể (Tập 3) - Chương 4 - Phần 8 - 9
Tuyết
ĐANG TRONG GIỜ SỐ HỌC, buổi chiều
nay, ở trường, và cô giáo đang viết một bài toán lên bảng. Khi cô giáo quay
lưng lại phía chúng tôi, đấy cứ thế, chúng tôi tranh thủ liền nói chuyện, để
chuyền các mẩu giấy nhỏ hay để há mồm le lưỡi. Và cô giáo, không hề quay lại,
cô vừa đập chan chát viên phấn lên trên bảng vừa bảo chúng tôi phải ngoan;
nhưng chúng tôi đâu ngờ, cô quay lại bất thình lình và thấy đứa nào giở trò hề,
pằng! cô phạt nó ở lại lớp.
Chúng tôi đang thế, cả lũ bận ra
hiệu, viết giấy má hay chơi ô tô bằng các hộp bút, trừ thằng Clotaire đang ngủ
và thằng Agnan đang chép bài toán vào vở nó, thì Rufus, cái thằng ngồi bên cạnh
cửa sổ, thì thầm với chúng tôi: “Tuyết rơi! Ê, bọn mày, tuyết rơi! Truyền đi.”
“Trật tự nào!” Cô giáo vừa nói vừa
đập viên phấn lên bảng.
“Ê, Alceste! Nhìn kìa! Tuyết rơi!”
Tôi thì thào với Alceste, thằng này đã báo cho Maixent, thằng này lại ra hiệu cho
Joachim, thằng này đã thúc một khuỷu tay vào Geoffroy, thằng này thì báo cho
Eudes, thằng này đã đánh thức Clotaire, thằng này bèn đứng dậy để đi lên bảng
bởi nó tưởng rằng người ta đang hỏi nó.
Và cô giáo quay lại bất thình lình.
“Các em thật không ai chịu nổi! cô
kêu lên. Ngay khi tôi quay lưng lại, các e đã mất trật tự. Tôi chỉ muốn phạt
tất cả các em, để các em hiểu một lần cho rõ rằng giờ ra chơi không phải ở đây,
mà là ở sân trường,…”
Và rồi, cô giáo, đang lấy cái viên
phấn trỏ ra cừa sổ, đã mở tròn hai mắt, và cô nói: “Ồ, Tuyết rơi!”
Thế là, tất cả chúng tôi đều đứng
dậy và chúng tôi đi ra cửa sổ để xem tuyết. Đây là lần đầu tiên tuyết rơi trong
năm nay, còn tôi, tôi thấy tuyết rất hết sảy; còn cực kỳ hơn mưa nhiều, nhất là
để nắm thành hòn và ném nhau.
“Được rồi, các em, cô giáo nói.
Đừng mất trật tự nữa, hãy quay về chỗ, và hãy ngoan, chép đề bài đi rồi nộp đáp
số cho cô.”
“Em đã chép lại rồi, thưa cô! Agnan
kêu lên, cái thằng đã không đứng dậy để xem tuyết rơi.”
Cái thằng Agnan đúng là điên.
Khi chúng tôi tan trường, thì thật
là tuyệt vời!
Tuyết không còn rơi nữa, nhưng tất
cả đều trắng xóa: đường phố, các mái nhà, cây cối và các ô tô.
“Chả khác gì đường kính!” Thằng
Alceste nói, và nó cho một đống tuyết vào trong mồm.
“Nào, bọn mày! Bắt đầu nào!” Thằng
Eudes kêu lên. Và nó cúi xuống, nó vơ tuyết, nó làm thành một viên, và bụp! nó
ném vào thằng Geoffroy. Thế là tất cả chúng tôi đều viên tuyết và chúng tôi bắt
đầu làm một trận chiến kinh khủng.
“Chú ý! Kính của tao! Kính của tao!”
Agnn kêu lên, cái thằng đã lĩnh trọn vào cặp sách cái quả mà thằng Eudes đã ném
Geoffroy; và nó bỏ chạy.
Còn chúng tôi thì tiếp tục chơi, và
dĩ nhiên, bố mẹ chúng tôi không thích chúng tôi chơi trên đường phố; nhưng ở
trước cổng trường thì chẳng nguy hiểm, bởi vì các ô tô đều rất chú ý và chúng
tôi đều dừng lại cho chúng tôi đi qua, nhất là lại có một viên cảnh sát, người
rất là hiền và là bạn của bố thằng Rufus, người cũng là một cảnh sát.
“Ê, bọn mày! Ê, bọn mày!” Thằng
Clotaire kêu lên.
Hay bọn mình làm một thằng người
tuyết, như trong tranh ảnh?
“Làm gì có đủ tuyết, hả đồ đần!”
thằng Maixent kêu lên
“Có đủ đấy, và tao không phải đồ
đần!” thằng Clotaire kêu lên; nhưng nó không thể tiếp tục được, bởi vì nó nhận
một hòn tuyết tướng vào giữa mặt, và chính thằng Joachim là đứa ném nó, bởi vì
thằng này ném không mạnh bằng thằng Eudes, nhưng nó nhắm tốt hơn.
Sau đó, trong khi thằng Clotaire
chạy đuổi thằng Joachim và ném tuyết vào nó mà chẳng cả có thời gian để viên
thành hòn, thằng Eudes đã cho tuyết vào trong cổ tôi, và lạnh kinh lên được.
Thằng Alceste với thằng Geoffroy đứng đối diện nhau, ở chính giữa đường phố, và
chúng nó thật buồn cười bởi vì chúng nó luôn cúi xuống cùng lúc, rất nhanh để
vơ tuyết. Còn tôi, tôi đang nhét đầy tuyết vào trong túi để đuổi theo thằng
Eudes, thì có một ông dừng xe ô tô lại và nói với viên cảnh sát:
“Thế nào, cái trò nhảm nhí này đã
kết thúc chưa hả? Tôi đang vội đây!”
“Thôi nào, các cháu, viên cảnh sát
bảo chúng tôi. Về nhà đi, muộn rồi đấy.Rufus, cháu bảo bố cháu là làm một ván
là nhất trí.”
Thế là chúng tôi đi, và viên cảnh
sát bảo cái ông có ô tô cho xe sát vào vỉa hè, bởi vì chú ấy muốn hỏi hàng đống
thứ về giấy tờ của ông ta.
Chúng tôi chạy trên vỉa hè và chúng
tôi tiếp tục ném tuyết vào nhau, và rồi tôi về đến nhà, tôi chạy vào và tôi kêu
lên: “Mẹ oi, mẹ nhìn thấy chưa? Tuyết rơi!”
Mẹ vừa ra khỏi bếp vừa chùi hai
tay, và khi mẹ nhìn thấy tôi, mẹ bắt đầu kêu lên hàng đống tiếng: “Nicolas! Con
ra thế nào kia hả! Con ướt nhoét hết! mẹ nói. Con sẽ viêm phế quản cho mà xem!
Con có đi thay quần áo ngay tức khắc không!”
“Nhưng mẹ ơi, tôi nói, cần gì phải
thay quần áo, bởi vì con sẽ còn ra vườn chơi, và con sẽ làm một thằng người
tuyết, mà hay hết sảy nhé, cực hết sảy!’
Nhưng mẹ không cần biết gì sất. Mẹ
bảo tôi rằng mẹ không hài lòng bởi vì tôi đã đi học về muộn, với cả bên ngoài
trời tối rồi, và rằng trời rất lạnh, và rằng tôi còn phải làm bài tập và rằng
tôi làm ơn hãy biết vâng lời lấy một lần, và rằng thằng ranh này làm mẹ đến
chết mất.
Tôi đã thử khóc một cái, nhưng mẹ
trợn mắt lên với tôi, và mẹ bảo tôi đi lên làm bài tập. Thế là tôi lên phòng,
tôi thay quần áo, và rồi tôi bắt đầu làm bài tập toán. Tôi rất vội và tôi làm
xong rất chóng, tôi hơi ngạc nhiên một tý là một đoàn tàu có thể chạy 327432,26
ki lô mét một giờ, nhưng các bài tập toán thì họ vẫn chẳng biết thế nào mà lần,
và rồi tội chạy xuống bếp.
“Xong rồi mẹ! tôi kêu lên. Con làm
xong bài tập rồi. Con có thể ra ngoài làm người tuyết bây giờ chứ?”
“Con điên rồi, Nicolas! Mẹ kêu lên.
Trời lạnh thế này con sẽ không ra ngoài gì hết! Mặt khác bố kia rồi, và cả nhà
cũng sắp sửa ăn cơm.”
“Lại có chuyện gì nữa thế?” Bố hỏi.
“Có chuyện là, mẹ nói, con anh muốn
ra chơi ngoài vườn.”
“Với thời tiết bẩn thỉu này á? Bố
nói. Nó có bị điên không hả?”
“Thời tiết không hề bẩn thỉu! tôi
hét lên. Thời tiết cực hết sảy; có tuyết rơi và con muốn ra để chơi. Với cả con
không bị điên.”
Bố và mẹ bắt đầu cười. Bố xoa đầu
tôi, và bố bảo tôi: “Đúng là đối với các cậu bé, tuyết thật là tuyệt vời. Bố
cũng thế, khi bố bằng tuổi con, bố cũng thích tuyết. Nhưng mẹ nói có lý đấy,
bây giờ không phải lúc để ra ngoài chơi. Cho nên, con biết mình sẽ làm gì
không? Sáng mai, trước khi con đến trường và bố đi làm, chúng ta sẽ làm một
trận ném tuyết ở ngoài vườn.”
“Bố hứa, bố hứa?” tôi hỏi.
“Bố hứa, bố hứa!” bố nói.
“Hứa, hứa, hứa,” mẹ nói
Tất cả chúng tôi cùng cười và chúng
tôi đi ăn cơm tối.
Nhưng, sáng hôm sau khi tôi thức
dậy, tôi nhìn qua cửa sổ, và chẳng có tuyết đâu nữa. Chẳng còn tí tuyết nào
nữa. Chỉ còn bùn. Ấy đấy, thật là bất công kinh lên được! Lúc nào cũng y chang
như vậy; người ta cứ hứa tuyết tiếc để cho tôi ngoan, còn về sau, thì làm gì
có!
Khi tôi bước vào phòng ăn, bố và mẹ
liền ngừng nói, bọn họ nhìn tôi và bọn họ có vẻ lúng túng kinh lên được. Bố nói
rằng bố bị muộn mất rồi và bố cần phải đi ngay.
Và đến trưa, mẹ đã làm một cái bánh
ga tô sô cô la để tráng miệng, và bố thì mang cho tôi một cái ô tô điện hết sảy
tự nó cũng chạy được.
Quay phim!
CHÚNG TÔI ĐANG Ở TRONG VƯỜN, bố và
tôi, đang dọn lá rơi từ trên cây xuống. Bố bảo tôi phải làm như thế nào, còn
tôi đang thu dọn lá, thì ông Blédurt đến cùng với bà Blédurt và một cái máy
quay. Ông Blédurt là hàng xóm của chúng tôi; bà Blédurt là vợ ông ấy, còn cái
máy quay, ông Blédurt bảo chúng tôi rằng ông ấy vừa mới mua.
“Chắc anh chả sắm một cái máy quay
như thế này đâu nhỉ?” Ông Blédurt nói với bố.
“Nếu tôi thích thì tôi sẽ sắm, bố
trả lời, nhưng tôi ấy à, tôi sẽ mua một cái chất lượng cao.”
“Anh muốn tôi đưa nó vào tận mặt
anh, để xem cái máy quay ba ống ngắm của tôi chất lượng có cao không à?” Ông
Blédurt hỏi.
“Nếu các anh tiếp tục cãi cọ, thì
tôi đi đây,” bà Blédurt nói.
Và bà ấy bỏ đi.
“Bà ấy bị làm sao vậy?” bố hỏi.
“Anh để ý làm gì, ông Blédurt nói.
Chúng ta sẽ quay một bộ phim với máy quay của tôi.”
“Ồ, đúng rồi,” tôi nói.
Đấy là một ý tưởng hết sảy, và tôi
thì thích phim lắm.
“Được rồi, ông Blédurt nói, vấn đề
là chúng ta phải làm một bộ phim hài, thật sự là buồn cười. Một cái gì đó trí
tuệ.”
Thế là tôi đi lên phòng tôi để tìm
cái mũ nhỏ chóp nhọn làm bằng bìa và một cái mũi có ria mép với cái kính, mà
tôi đã giữ từ hồi sinh nhật thằng Clotaire. Khi tôi quay ra vườn, ông Blédurt
nói rằng tôi hóa trang rất khá, ông ấy khuỵu một gối xuống đất, máy quay trước
mặt, và ông ấy bảo tôi tiến về phía ông ấy. Tất cả chúng tôi đều rất khoái.
“Bây giờ, bố nói, tháo cái mũ của
con ra và nhăn nhó đi, con biết cái kiểu phùng má rồi đấy.”
Thế là tôi bèn nhăn nhó với hai cái
má phùng, rồi với cái kiểu mà tôi lấy ngón tay banh hai mép ra với cả tôi thè
lưỡi. Ông Blédurt và bố rất hài lòng; cần phải nói rằng tôi làm trò nhăn nhó
thì cực đỉnh và tôi rất thích khi người ta cứ mặc tôi làm gì thì làm, bởi vì ở
trường chẳng hạn, không phải lúc nào người ta cũng mặc, nhất là trong giờ học.
“Tuyệt tác! Ông Blédurt nói với bố;
bây giờ thì đến lượt anh.”
“Được, bố nói; nếu anh muốn thì tôi
sẽ cho ô tô ra khỏi ga ra và anh quay tôi cầm vô lăng, như thể tôi đang lái xe.”
“Thế thì chẳng buồn cười gì, ông
Blédurt nói. Xắn cái quần của anh lên.”
Bố nhìn ông Blédurt, và rồi bố lấy
ngón tay gõ lên trên đầu.
“Anh có hơi bị điên không hả?” bố
hỏi.
“Thế tại sao tôi lại hơi bị điên
hả?” ông Blédurt nói.
“Chẳng lẽ anh lại đang nghĩ rằng,
bố nói, tôi sẽ làm trò hề trong cái bộ phim kém cỏi của anh đấy hử?”
“Ồ! Tôi hiểu rồi, ông Blédurt nói.
Quý ông muốn được ưu đãi, quý ông có lẽ muốn có người phục trang cho? Quý ông
dĩ nhiên là thích chìa cho tôi khuôn mặt đẹp nhìn nghiêng của mình? Có nhẽ quý
ông là Jean Marais cũng nên?”
“Tôi không biết quý ông có phải là
Jean Marais hay không, bố nói, nhưng nếu anh còn tiếp tục, quý ông sẽ giáng một
cái tát lên cái mặt phẹt của anh!”
“Quý ông cứ thử xem!” Ông Blédurt
nói.
Và bọn họ bắt đầu người này xô đẩy
người kia, như họ vẫn thường làm để cho vui, nhưng tôi thì tôi khó chịu: tôi
thích họ quay phim hơn.
“Ồ! Phải rồi, bố ơi, tôi nói. Xắn
quần lên, bố sẽ buồn cười như tất cả các phim hài mà mình vẫn thấy khi đi xem
phim, đi, bố!”
Bố buông áo sơ mi của ông Blédurt
ra, bố nghĩ một tí và rồi bố nói rằng bố thật ra cũng có một tài năng khôi hài
nhất định và rằng nếu bố không lấy vợ, bố chắc chắn sẽ có một sự nghiệp diễn
xuất cừ khôi, rằng từ khi còn rất trẻ, bố đã gặt hái được các thành công lớn
trên sân khấu của hội bảo trợ Chantecter.
Thế rồi, bố xắn quần lên đến tận
đầu gối và bắt đầu giạng hai chân ra đi về phía ông Blédurt. Tôi ấy à, tôi đã
cười đến nỗi phải ngồi xệp xuống cỏ. Ông Blédurt cũng cười nhiều.
“Đợi đã, bố nói. Nicolas, con đưa
cho bố cái mũ bằng bìa và cái mũi có ria mép với cái kính.”
Tôi ấy à, rất đơn giản: tôi đau
quặn cả bụng! Bố kinh khủng thật đấy.
“Còn bây giờ, ông Blédurt nói, để
Nicolas tham gia cùng với anh nữa?”
Bố nói rằng đó là một ý hay; thế là
tôi tiến lại gần bố, và bố bảo tôi rằng chúng tôi sẽ làm mắt lác với hàng đống
kiểu nhăn nhó.
“Tuyệt đỉnh! Ông Blédurt kêu lên,
tôi chưa bao giờ thấy cái gì kệch cỡm đến thế!”
“Anh ơi, anh không thấy tốt hơn là
anh nên vào trong nhà để làm những trò dớ dẩn vô nghĩa à?”
Chúng tôi ngừng lác mắt và chúng
tôi nhận ra rằng đó là mẹ đang nói. Mẹ đã đi chợ về và có vẻ không hài lòng
lắm.
“Tôi xin báo với các người là tất
cả hàng xóm láng giềng đang theo dõi các người qua cửa sổ đấy, mẹ vẫn nói tiếp.
Nếu các người thấy thích thì tốt thôi, nhưng tôi thì tôi không muốn bị biến
thành trò cười.”
Ông Blédurt thì những thứ mẹ nói
khiến ông ấy phát phì cười, nhưng bố thì bố đã đỏ dần hết cả người, bố buông
ống quần xuống, bố bỏ cái mũ nhọn bằng bìa và cái mũi có ria mép với cái kính
ra, rồi bố bảo tôi thả lỏng cái miệng tôi ra và dừng trò nhăn nhó lại. Mẹ vừa
đi vào trong nhà vừa thở dài một cái rõ to.
“Được rồi, bố nói. Bây giờ tôi sẽ
quay anh, chính anh, Blédurt ạ. Anh cũng cần phải có mặt trong phim nữa.”
“Dĩ nhiên,” ông Blédurt nói.
Ông ấy đưa máy quay cho bố, ông ấy
đi về phía hàng rào, ông ấy chống khuỷu tay, ông ấy cho một tay vào trong túi
quần, ông ấy hơi quay đầu, ông ấy khẽ mỉm cười, và ông ấy bảo bố: “Quay đi.”
“Quay đi cái gì? Bố hỏi. Anh cần
phải làm cái gì đó kỳ cục chứ. Nào, tại sao anh không lộn trái cái áo vest cua
ranh ra và anh đi về phía tôi còn chân thì ở trong áo?”
“Không đời nào! Ông Blédurt nói.
Tôi giống như vợ anh vậy, tôi ấy à, tôi không muốn bị biến thành trò cười.”
“Quá thể đáng rồi đấy! bố kêu lên. Đã
thế thì anh cuốn xéo đi, tôi không quay anh đâu!”
“Vậy hả! Vậy thì, ông Blédurt nói,
tôi sẽ không bao giờ cho anh xem phim cả. Đồ xấu chơi!”
Thế là tôi bắt đầu khóc và tôi nói
xét cho cùng thật là không công bằng, rằng tôi muốn xem phim, và bố nói:
“Thôi, thôi, thôi, đừng khóc nữa,
mình sẽ quay ông ta, cái gã ích kỷ bẩn thỉu này.”
Và bố quay ông Blédurt, người lúc
nào cũng giữ nguyên đầu về một hướng, với cùng một cái mỉm cười.
Ấy vậy mà chúng tôi có xem phim
đâu. Ông Blédurt nói với bố rằng cái máy quay bị lỗi và đoạn phim quay bị hỏng.
Nhưng sau đó, tôi nghe bà Blédurt nói với mẹ rằng bà ấy đã xem phim, rằng phim
buồn cười lắm, nhưng ông Blédurt không thích tẹo nào, bởi vì ông ấy nom phì nộn
quá.
Và dường như ông Blédurt cũng có
vấn đề là cần chỉnh lại cái mũi.

