Tình nàng ngây thơ - Chương 11 phần 1

Mười một

Cảm giác buồn nôn dần tan biến trong mấy ngày qua nay đột
nhiên trở lại.

Rafiq tiếp tục bằng giọng đều đều, cay đắng, “Gastano không
hề biết rằng trước khi chết, con bé đã gửi cho anh một lá thư tiết lộ về cuộc
tình bí mật giữa hai người, sự phụ thuộc của con bé vào ma túy mà hắn chính là
kẻ gây ra, rồi nỗi xấu hổ cùng sự nhục nhã, khiếp đảm mà con bé đang gánh chịu
do sự ngu ngốc của mình. Hắn tưởng anh không biết gì về hắn, nhờ thế mà anh
càng có cơ hội tiêu diệt hắn”.

Hơi thở, giọng nói và thậm chí là những lời lẽ thận trọng
của anh không cho thấy bất cứ dấu hiệu nào chứng tỏ sự gắn bó của anh với em
gái – nhưng nàng có thể lờ mờ nhận ra nó đằng sau khuôn mặt điềm tĩnh kia, và
nàng hiểu vì sao anh lại quyết tâm trừng phạt Gastano.

Giá phải đau đớn.

Giọng Rafiq vẫn rất lạnh lùng. “Gastano là ông trùm của một
tổ chức chuyên vận chuyển hêrôin và côcain tới châu Âu và Bắc Mỹ. Hắn quyết
định chọn Moraze làm điểm đến tiếp theo”.

Mấy ngày qua vào hầu hết các buổi đêm, Rafiq phải làm việc
với các ban bệ và bộ phận an ninh. Anh nhìn gương mặt thông minh của Lexie và
mệt mỏi nghĩ, chỉ một lần thôi, anh ước giá mà nàng chấp nhận câu trả lời đơn
giản của anh.

Nhưng như thế không phải là Lexie. Và anh nợ nàng một sự
thật trước khi họ tiến xa thêm.

“Hắn là một kẻ tự phụ, ngạo mạn và dễ dao động”, anh nói.
“Có thể vì hắn là đứa con ngoài giá thú; tước hiệu hắn dùng không phải là của
hắn mà là của người anh cùng cha khác mẹ đã chết trong tình huống rất đáng
ngờ”. Nàng khiếp sợ hỏi, “Ý anh là – anh ta đã giết anh trai mình?”

“Anh không biết. Anh nghĩ là không – nhưng vị bá tước thực
sự đã chết vì dùng ma túy quá liều”.

“Không gì – kể cả việc là đứa con ngoài giá thú, không một
điều gì – có thể bào chữa cho việc buôn bán ma túy của hắn”.

Nàng dừng lời, biết rằng cha đẻ của mình đã giết người mà
không hề hối hận, và dành nhiều năm đi chinh phạt một đất nước bằng ý chí của
một con quỷ mà không gì thỏa mãn nỗi.

Rafiq phá tan sự im lặng đột ngột của nàng. “Ai biết được
người khác đang nghĩ gì?”, anh buồn rầu nói. “Anh không thấy tiếc vì hắn chết,
cũng không tiếc vì đã mất hai năm qua tìm mọi cách để tiêu diệt hắn. Thứ ma túy
chết người của hắn đã giết hại biết bao nhiêu người, phá hủy bao nhiêu mạng sống,
không ai có thể đếm xuể”.

Anh dừng lời, nàng ngước lên bắt gặp ánh mắt sâu thảm của
anh. “Nhưng anh rất tiếc vì em bị lôi ào chuyện này. Đó chưa bao giờ là ý định
của anh”.

“Giờ em hiểu vì sao anh đã hành động như thế”, nàng bất ngờ
nói. “Em không hề biết anh ta đã lên kế hoạch lấy mình. Em không hề có ý định
kết hôn với anh ta”.

Nàng sẽ sớm rời khỏi Moraze, khi đã về đến nhà, nàng sẽ có
thể bỏ tất cả lại phía sau, nàng nghĩ. Làm sao nàng có thể trách cứ Rafiq trước
những việc anh đã làm để bảo vệ người dân trong vương quốc của mình và những kí
ức về người em gái? Nếu anh không làm thế thì anh đã chẳng phải là người đàn
ông mà nàng yêu say đắm. Việc anh quyến rũ nàng có thể đã được tính toán một
cách nhẫn tâm, nhưng so với nỗi đau khổ và sự tàn ác mà Felipe đã gây ra, cùng
việc hắn định dùng Moraze làm nơi tiêu thụ cho thứ hàng hóa kinh tởm của mình,
thì nàng không thể trách cứ Rafiq vì đã dùng mọi loại vũ khí cần thiết.

Nàng nhìn anh, chầm chậm hỏi, “Anh có biết anh ta định lấy
em không?”

“Anh biết ngay sau khi em đặt chân đến đây”, Rafiq đáp cụt
lủn.

“Nếu biết, chắc hẳn anh phải hiểu anh ta sẽ không làm hại
em. Vậy tại sao anh đến nhà máy đường mà không hề mang theo vũ khí?” Lexie hỏi,
cơn giận dữ lại bùng lên vì sự liều lĩnh của anh.

“Không nguy hiểm như em tưởng đâu. Anh gần như chắc chắn hắn
sẽ không ra tay với mình”.

“Làm sao anh chắc chắn như thế?”, nàng hỏi, giọng đầy giận
dữ. “Anh không có quyền đặt mình vào tình thế nguy hiểm như vậy”.

Anh liếc nhìn nàng, vẻ khinh thường. “Anh biết, hắn chưa bao
giờ tự tay giết người. Luôn luôn có kẻ khác làm thay hắn. Nói “loại bỏ người
này” dễ hơn nhiều so với việc tự mình hành động. Hơn nữa, sau khi chứng kiến
anh hôn em đêm hôm trước, hắn thấy rằng có thể dùng em làm đòn bẩy để buộc anh
làm những gì hắn muốn trên đất Moraze này. Anh không thể để điều đó xảy ra”.
Anh nhíu mày, nàng cảm thấy trái tim đập thình thịch, cất tiếng hát trong niềm
vui đau đớn vì nàng yêu anh. Anh không yêu nàng; đó chỉ là cảm giác trách nhiệm
nên anh mới lao đến cứu nàng như thế.

Anh nói một cách chắc chắn. “Những tay bắn tỉa đã ngắm trúng
hắn – lẽ ra em không cần phải làm bằng việc tung chân đá như thế”.

“Anh mới là kẻ liều lĩnh”, nàng vặn lại, bực bội. “Anh không
có vũ khí, việc hành động theo linh cảm rằng hắn sẽ không giết chúng ta thì quả
thật vô cùng điên rồ”.

Anh nhún đôi vai rộng. “Đó là một tình huống mạo hiểm”, anh
bình thản nói. “Với lại, Moraze là trách nhiệm của anh đã rất nhiều năm nay
rồi, anh mang ơn nó”.

Vậy là đã có câu trả lời, nàng chán nản nghĩ; mọi việc anh
làm, kể cả việc quyến rũ nàng, đều là vì danh dự của em gái và sự an toàn của
đất nước anh. Tất cả mọi việc – cuộc tình dữ dội của họ, những giây phút mật
ngọt, nồng cháy trong vòng tay anh, những lần họ khám phá cơ thể nhau – đều chỉ
là lời nói dối.

Với anh. Chứ không phải với nàng. Nàng đã trao con tim mình
cho anh – nhưng anh thờ ơ, không cần, và nàng đã vĩnh viễn mất nó.

Mặt Rafiq càng nghiêm lại hơn. Anh lạnh lùng nói tiếp, “Anh
sẽ không làm tổn thương em bằng những lời biện hộ cho hành động của mình. Lúc
đầu, anh nghi ngờ em là người tình của hắn…”

“Mà không hề có bằng chứng”, mắt nàng sáng rực.

Ánh mắt anh vẫn không dịu dàng hơn. “Có vẻ là thế. Và anh đã
tạo ra tình huống hòng tách em ra khỏi hắn – một phần là vì, anh biết hắn nguy
hiểm, nhưng anh không biết hắn sẽ phản ứng như thế nào khi biết đế chế của hắn
đang lung lay”.

“Và một phần là để anh ta không nhận thấy mọi chuyện đang
diễn ra”, nàng mệt mỏi nói.

Anh mím môi lại, nhưng rồi bình tĩnh tán đồng, “Một phần là
như thế nữa”.

“Đúng là một động thái khôn ngoan, và nó đã hiệu quả. Chắc
hẳn anh ta rất tức giận khi biết anh cũng như anh ta có khả năng tách bạch
chuyện chăn gối khỏi những vấn đề thực sự quan trọng.”

Nàng định dừng lời, nhưng Rafiq đã đột ngột xen ngang mà
không hề báo trước, “Anh cũng phải xin lỗi cả em nữa”.

Niềm kiêu hãnh không hẳn là lớp áo giáp tốt, nhưng đó là
những gì nàng còn lại, và nó giúp nàng chặn đứng những điều chắc chắn sẽ xảy
ra. “Em mừng vì anh đã làm được những điều anh muốn. Và mặc dù biết là không
nên vẫn phải nói em không hối tiếc khi Felipe chết”.

Vì nàng chắc chán Rafiq sẽ không bao giờ được an toàn nếu
hắn ta còn sống; cái tôi và dã tâm của tay bá tước sẽ thôi thúc hắn tiêu diệt
người nào vượt trội hơn hắn.

Nàng lưỡng lự, “Em thấy rùng mình vì trước đây từng nghĩ anh
ta là người thú vị, có thể kết bạn”.

“Hắn đã lợi dụng sức hấp dẫn và sự khéo ăn khéo nói của
mình”. Anh xua tay gạt ý nghĩ và Gastano ra khỏi đầu rồi nhìn nàng. “Quên
chuyện hắn ta đi. Anh và chính quyền đã làm việc cật lực để giải quyết dứt điểm
chuyện này và đã thành công như mong đợi. Giờ tất cả đã qua, anh chỉ còn một
việc phải làm”.

Nàng mở to mắt, nhìn anh đang tiến lại gần, nheo nheo mắt.
Nhìn vào gương mặt lạnh lùng của anh, nàng không biết anh đang nghĩ gì. Tim
nàng bắt đầu đập nhanh hơn, và niềm hi vọng mà nàng tưởng chừng như đã tắt giờ
trỗi dậy. Nàng ngập ngừng nói, “Là… là chuyện gì?”

Anh đứng yên trong giây lát, nhìn nàng bằng ánh mắt xa xăm.
Liệu anh có định tiếp tục cuộc tình của họ không

Nàng sẽ trả lời như thế nào? Một phần Lexie không muốn gì
hơn ngoài việc ngã vào vòng tay anh cùng niềm đam mê cháy bỏng. Nhưng bất kỳ
cuộc tình nào với anh rồi cũng sẽ kết thúc.

Anh nói nghiêm trang, “Trước đây anh chưa từng làm việc này,
vì thế có thể anh rất vụng về, nhưng anh rất muốn được lấy em làm vợ, Lexie”.

Niềm sung sướng trào dâng, và rồi – cũng chóng vánh hệt như
lúc đến – nó chìm dần. Tấm ảnh của em gái anh, trong trắng và bị phản bội, chợt
lóe lên trước mắt nàng.

Anh đã rất bất ngờ khi phát hiện ra Lexie chưa từng yêu ai.
Gastano đã chế nhạo rằng anh đã quyến rũ Lexie nên anh thấy mình cũng chẳng khá
hơn tay bá tước là bao và điều này khiến anh day dứt.

Nàng quan sát vẻ mặt điềm tĩnh của anh để tìm kiếm chút dấu
hiệu của tình yêu, một chút gì đó giống như cảm xúc đang bùng cháy trong nàng.
Trái tim nàng run sợ khi nàng không nhìn thấy gì cả. Thậm chí trông anh còn hơi
tức cười, như thể anh biết nàng nghĩ gì, và đang chờ đợi cái gật đầu đồng ý vì
sung sướng của nàng.

Nàng không hề thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự rung động hay
tình yêu

Sau đó, Lexie hiểu ra rằng còn có những thứ tồi tệ hơn cả
tình yêu bị phản bội. Niềm hi vọng nhỏ nhoi, mong manh bảo rằng vào đúng cái
lúc Rafiq biết mình yêu nàng thì anh sẽ ngay lập tức bị từ chối. Con tim khát
khao yêu đương của Lexie không chỉ muốn đơn thuần là được yêu.

Ồ, đó sẽ là một cuộc hôn nhân khá hợp lý, nàng cay đắng
nghĩ; nói cho cùng, dù rằng cha nàng đã trở thành con quỷ giết người không ghê
tay, nhưng nàng vẫn có huyết thống với một trong những hoàng tộc lâu đời nhất ở
châu Âu.

Nàng không có tiền, địa vị xã hội không đáng kể, nhưng em gái
nàng đã trở thành công nương, và nàng cũng có thể.

Chỉ có điều nàng không định làm thế.

Một cuộc hôn nhân hợp lý ư? Không bao giờ! Nàng khát khao
một tình yêu cháy bỏng, không biên giới, sẽ kéo dài đến cuối cuộc đời, một tình
yêu đúng như ý nàng.

Nàng khẽ nói, “Em rất vinh dự, nhưng em e là mình không thể
nhận lời”.

Nét mặt Rafiq không hề thay đổi. Nếu có, thì anh cần phải
thể hiện rõ ràng hơn để thuyết phục nàng rằng nàng là đam mê cháy bỏng của anh,
đúng là như thế.

Anh nói bằng giọng pha chút mỉa mai. “Có lẽ anh cần thuyết
phục em”.

Rồi anh kéo nàng vào vòng tay mình, ôm chặt nàng trong nỗi
khát khao vô bờ. Lexie cố dùng chút sức lực cuối cùng chống cự lại ham muốn
cháy bỏng, mãnh liệt. Nàng phải chấm dứt chuyện này trước khi nó đi xa hơn – và
nàng biết phải làm thế nào. Niềm kiêu hãnh giá băng của Rafiq là một thứ vũ khí
lợi hại của anh, nhưng đồng thời cũng chính là điểm yếu.

Giọng đều đều, lạnh lùng, nàng nói, “Anh có thể khơi dậy ham
muốn của em đối với anh. Nhưng khi nó đã qua đi, thì em vẫn từ chối lời cầu hôn
của anh”. Vì cảm xúc của nàng sắp sửa vỡ òa, nên nàng cắn chặt môi không thốt
ra lời thú nhận tội lỗi.

Nàng ngạc nhiên khi thấy anh mỉm cười, rồi anh cúi đầu
xuống. Nàng chờ đợi một nụ hôn xé tan dòng cảm xúc mãnh liệt trong mình, nhưng
nó đến, chỉ như một cơn gió thoảng, khẽ vụt qua môi nàng, chọc thủng hàng rào
phòng vệ của nàng, khiến chiếc hàng rào tơi tả ấy nhanh chóng tan biến.

Anh thì thầm trên môi nàng, “Em định từ chối anh, phải không
em yêu? Chắc chắn em không thể tàn nhẫn như thế…?

“Xin anh”, nàng thì thầm trong đau đớn, “Đừng làm thế với
em”.

“Nhưng hãy xem em đã làm gì với anh”. Giọng anh dịu dàng,
nhưng nàng đã nghe thấy sự thỏa mãn trong đó lúc anh kéo nàng lại gần hơn, và
nàng cảm nhận được phản ứng hoang dại ở tấm thân rắn chắc của anh.

Đây thực sự là dấu chấm hết rồi, nàng nghĩ. Nàng nhìn anh,
mắt long lanh, rồi nàng khẽ nói qua kẽ răng. “Thôi được rồi. Vậy thì, em nói
lại lần cuối cùng. Ngày mai em sẽ rời khỏi Moraze”.

Anh ngây người ra, nheo mắt nhìn nàng. “Em nói thật sao?”

“Vâng. Kết thúc rồi, Rafiq”. Nàng ngẩng cao đầu.

Anh biết anh có thể tác động đến nàng bằng xác thịt – còn
nàng thì không thể chịu đựng được ý nghĩ về một cuộc hôn nhân không có tình
yêu. Khi anh đã quá quen thuộc với nàng, liệu anh có đến với một người đàn bà
khác không?

Có lẽ là không; anh là người đàn ông trọng danh dự, nhưng
nàng sẽ không để mình bị cuốn vào mối quan hệ mà trong đó, tâm hồn nàng sẽ chết
dần chết mòn.

“Có thể là không”, anh nói cộc lốc. “Nhưng thực tế là lần
trước yêu nhau, chúng ta đã không dùng biện pháp tránh thai. Đó là trách nhiệm
của anh, và anh đã quên mất”.

Nàng kiên quyết nói, “Em khó có thể có thai, nhưng đó cũng
không thể là nguyên nhân cho đám cưới”.

“Vậy thì có thể là lí do gì đây?”, anh hỏi, mặt đanh lại.

Lexie đã rất mong anh không nói d, nhưng ôi, nếu anh nói –
dù chỉ một lần – rằng anh yêu nàng, có thể nàng sẽ đầu hàng.

Anh đã thận trọng tránh nói ra câu đó.

Nàng nói bằng giọng khàn khàn, “Nếu có thai, em hứa sẽ cho
anh biết.”

“Nếu có thai, em sẽ lấy anh”, anh lạnh lùng đáp, “Con anh sẽ
không thể là đứa con ngoài giá thú giống như Gastano”.

“Con của chúng ta – nếu có – sẽ không thể nào giống anh ta!
Em phải làm sao để thuyết phục anh rằng em biết điều gì là tốt nhất cho mình?
Chắc chắn đó không phải là cuộc hôn nhân với anh. Em sẽ không để bị quấy rầy,
dụ dỗ, lôi cuốn hay đe dọa đâu”.

Nàng kịp dừng lại đúng lúc để không nói ra câu, Em gái anh
chết vì cô ấy bị phản bội, nhưng em thì không yếu đuối như thế.

Đó sẽ là lời nói đầy hằn học và sai lầm, vì sức mạnh ý chí
của nàng rõ ràng đang yếu dần.

Anh nói, “Anh có thể ngăn cản em rời Moraze”.

“Anh không dám đâu!” Nàng nhìn anh chằm chằm, một cơn ớn
lạnh chạy dọc sống lưng. Trông anh tàn nhẫn, hệt như các vị tổ tiên của anh,
những người dám làm mọi thứ. “Đúng, anh sẽ làm thế”, anh nói một cách nặng nề.

Nàng thẳng thắn, “Nếu quan hệ xác thịt – vì đó là những gì
anh có được – quan trọng với anh, thì em thấy chẳng có lí do gì chúng ta không
cho nhau lần cuối trước khi em ra đi”.

Anh nhẹ nhàng đáp, “Chẳng có lí do gì cả. Nhưng khi em đi
rồi, anh muốn em giữ lời hứa của mình. Nếu em có thai, anh muốn được biết ngay
lập tức.”

Sắc đỏ ửng hồng trên gương mặt nàng, rồi ngay lập tức biến
mất. Nàng ngăn không cho mình bật khóc, một cảm xúc dễ hiểu, rồi nàng quả
quyết, “Tất nhiên rồi”.

Nàng nhìn xuống để che giấu niềm đau trong ánh mắt, và đặt
một nụ hôn lên cổ họng anh.

Mùi đàn ông quen thuộc ở cơ thể anh đã làm trỗi dậy niềm
khát khao cháy bỏng, mãnh liệt trong nàng, xóa tan mọi ý nghĩ đề phòng và sự
khôn ngoan trong nàng, cũng như mọi lo lắng có nguy cơ ngăn cản nàng dâng hiến
cho anh trước khi bước ra khỏi cuộc đời anh.

“Anh mừng vì chúng ta rất hiểu nhau”.

Có chút gì đó cay độc và dữ tợn trong giọng nói của anh
khiến nàng lạnh sống lưng, nhưng trước khi nàng kịp phản ứng lại, anh đã nâng
bổng nàng lên và bế nàng tiến về phía chiếc giường to rộng.

Môi kề môi, tay anh ôm nàng thật chặt, rồi anh đặt nàng
xuống để chân nàng chạm lên tấm thảm.

“Vậy thì”, anh bình thãn nói, và thả lỏng nàng ra, ánh mắt
anh tha thiết, nồng nàn, “Hãy giúp anh thỏa mãn. Cởi áo giúp anh đi”.

Nụ cười của anh khuấy động niềm kiêu hãnh xót xa trong nàng.
“Giá mà anh cũng cởi giúp em”, nàng bắt bẻ, đầu ngẩng cao, mắt ánh lên đầy
thách thức.

“Có lẽ chúng ta sẽ cởi áo cho nhau”, anh gợi ý. Anh hôn lên
bờ vai nàng, rồi cắn khẽ, hàm răng anh kích thích niềm khoái cảm trong nàng.

Và họ cởi áo cho nhau, sau mỗi lần, những nụ hôn lại gấp gáp
hơn, dữ dội hơn, sự vuốt ve, mơn trớn đã làm tan biến mọi rào cản trong nàng –
cho đến cuối cùng, ham muốn bùng lên thành ngọn lửa tình thiêu đốt Lexie, toàn
thân nàng đê mê khiến nàng quên hết tất cả, chỉ còn cơn khoái lạc đang lên đến
tột đỉnh.

Cơn khoái cảm khiến nàng sợ hãi; nàng hổn hển trong vòng tay
anh, choáng váng trước cảm xúc cuồng nhiệt của chính mình, nhưng cơ thể nàng
vẫn khát khao một thứ mà anh không thể cho nàng.

Khi có thể cất lời trở lại, nàng thả lỏng bàn tay đang túm
chặt tấm ga trải giường và thì thầm bằng giọng khàn khàn, “Anh không… anh
chưa…”

Giọng nàng lạc đi khi nàng bắt gặp ánh mắt anh. Ánh mắt
khiến nàng nao núng. “Chưa đâu”, anh nói, giọng khàn khàn, rắn rõi. “Chưa đâu,
em yêu dấu, người đàn bà xinh đẹp của anh…”

Và anh lại bắt đầu. Cái nhìn cháy bỏng cảnh báo nàng. Nàng
căng mình lên dâng hiến, nhưng lần này – lần này – mọi thứ diễn ra rất chậm
chạp và đầy khoái cảm. Giống như kẻ đi chinh phạt, anh làm chủ cơ thể nàng, bàn
tay anh mơn trớn, đôi môi anh cắn chặt làn da mịn màng nơi bầu vú, anh hôn lên
khắp cơ thể nàng, ngoài trừ một nơi đang khát khao, chờ đợi anh đến khám phá.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.