Ti mệnh- Chương 41 - 42

Chương bốn
mươi mốt: Tỷ muội

“Nhĩ Sanh...
Nhĩ Sanh?” 

Tiếng gọi
dịu dàng quen thuộc dần trở nên rõ ràng bên tai, nàng từ từ mở mắt, hình ảnh
đầu tiên thấy được đó là gương mặt kề sát của Trường Uyên. 

“Gặp ác mộng
sao?” Trường Uyên thay nàng lau đi mồ hôi trên thái dương, “Thế nào mà sợ đến
toát mồ hôi thế?” 

Đương lúc
hoảng hốt, từ giấc mơ kia tỉnh lại Nhĩ Sanh cảm thấy như đã cách một thế hệ.
Ngơ ngẩn nhìn Trường Uyên một hồi, nàng đột nhiên hỏi: “Trường Uyên, sau này
chàng sẽ ra tay với ta sao? Sẽ ra tay với sư phụ, sư tỷ sao?” 

Trường Uyên
nghe vậy ngẩn người, lập tức lắc đầu đáp: “Không đâu.” Một tiếng “Không đâu”
này đáp vạn phần rõ ràng, không chút nghĩ ngợi, giống như đang nói về một vấn
đề bình thường vậy. 

“Nếu...” Nhĩ
Sanh cúi đầu nhìn bàn tay mình, mười ngón tay này mới hôm trước còn dính máu
của hơn trăm người. Nàng vĩnh viễn không quên được cảm giác bản thân không
khống chế được sát khí, trong lòng khản giọng hét bản thân dừng tay nhưng khóe môi càng nếm vị máu
càng thêm hăng say chém giết. Khi ấy dường như nàng rất vui sướng. Thật kỳ lạ,
xé rách thân thể người khác, nàng lại có cảm giác vô cùng vui sướng. Cũng chính
vì như thế, sau khi tỉnh lại Nhĩ Sanh mới càng thêm đau khổ. 

Nếu cứ tiếp
tục như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày nàng đối địch với cả thiên hạ,
làm ra chuyện tội ác tày đình, mọi người đều muốn diệt trừ. 

“Nếu có một
ngày chúng ta ở hai phía đối nghịch thì sao? Chàng cũng vẫn sẽ không ra tay với
ta sao?” 

Trường Uyên
xoa nhẹ mái tóc trên trán nàng: “Từ trước đến giờ ta lúc nào cũng đứng cùng một
phía với nàng.” 

Nhĩ Sanh cúi
thấp đầu, tùy ý Trường Uyên vò rối tóc mình. Nàng nghĩ thầm, kỳ thực Trường
Uyên nói chuyện rất vụng về, cho tới giờ cũng chưa nói được câu nào dễ nghe,
nhưng chính vì mỗi lời hắn nói đều xuất phát từ đáy lòng cho nên lời hứa của
Trường Uyên mới càng thêm trân quý. 

Bầu không
khí giữa hai người lúc này khiến cho hai kẻ khác đứng bên có chút xấu hổ. Tễ
Linh ngửa đầu nhìn lên trần nhà, Trầm Túy thì không e dè nhìn thẳng Tễ Linh một
hồi mới khẽ ho nhẹ một tiếng: “Tiểu Nhĩ, con khoan khoái ngủ một giấc, mệt cho
vi sư phải leo lên trèo xuống tìm thư tịch giúp, khi quay về nhất định phải
biếu tặng vi sư một vò rượu ngon.” 

“Đúng rồi!”
Nhĩ Sanh giống như nhớ ra điều gì đó, lập tức nhìn xuống, lại không thấy bóng
dáng cuốn “Lưu Ba ký sự” kia đâu. Nhĩ Sanh kinh hãi đứng phắt dậy, cúi người
tìm lại dưới chân mình: “Cuốn thư tịch kia đâu?” 

“Cuốn nào?”
Trường Uyên khó hiểu hỏi. 

“Cuốn “Lưu
Ba ký sự” hẳn phải ở trong lòng ta mới đúng, ta vừa cầm nó vừa ngủ mà.” 

Trường Uyên
nói: “Mới rồi ta cũng không thấy nàng cầm gì trong tay.” 

“Nhưng... Nhưng
rõ ràng là có mà!” Nhĩ Sanh thầm nghĩ, cuốn thư tịch kia quả thực có linh khí,
không chỉ giúp nàng mơ về một hồi chuyện xưa ở Lưu Ba, khi nàng tỉnh lại nó lại
chạy mất. Nếu như tìm được cuốn thư tịch ấy, khiến nó mang nàng trở lại lúc
Trường An nhập ma lần cuối, hoặc trước đó sớm hơn, không chừng nàng có thể
chứng kiến Trường An làm thế nào thoát khỏi ma đạo. 

Thấy sắc mặt
Nhĩ Sanh càng lúc càng sốt ruột, trong lòng Trường Uyên cũng để tâm. Hắn đứng
dậy, quanh đi quẩn lại tìm kiếm dưới chân mình một hồi mới trầm ngâm nói: “Xem
ra cuốn thư tịch ấy đã tu thành linh vật, chỉ mới một lát mà đã lẩn đâu mất
không thấy bóng dáng.” 

“Nhất định
phải tìm được.” Ánh mắt Nhĩ Sanh sáng ngời, nói: “Phương pháp phá ma ấn nhất
định có trong sách.” 

Tễ Linh nghe
vậy, nghi hoặc hỏi: “Sao có thể khẳng định được?” 

Nhĩ Sanh gãi
đầu, không biết phải kể chuyện mình thấy trong mộng thế nào, chỉ đơn thuần nói:
“Vừa rồi... Trong lúc ngủ, muội mơ thấy Lưu Ba, Trường An, cùng rất nhiều
chuyện cũ. Chuyện cũ chân thật, rõ ràng đến đáng sợ.” 

Thấy thần
sắc Nhĩ Sanh bi thương, tất cả mọi người không khỏi trầm mặc. Tương truyền
Trường An tự tay điểm một đạo nghiệp hỏa, thiêu hủy Lưu Ba tiên sơn — sư môn của hắn, khiến
cho một tiên môn cổ lưu truyền gần ngàn năm hoàn toàn biến mất trong lịch sử. 

Chuyện năm
xưa nhất định khiến người ta không thể thoải mái được. 

“Được.” Trầm
Túy khoát tay áo nói, “Hiện đã có mục tiêu, chỉ cần tìm ra cuốn “Lưu Ba ký sự”
là được. Ta thấy tìm một lúc rồi cũng không thấy được cái gì, Tiểu Nhĩ lại một
đường gió bụi vất vả gấp gáp
trở về, chưa kịp nghỉ ngơi, nơi này đã có sư phụ tìm giúp, các con đều
về nghỉ hết đi.” 

Nhĩ Sanh há
hốc mồm muốn phản bác, Trường Uyên lại nói: “Nhất định phải nghỉ ngơi.” Nhĩ
Sanh khẽ chu môi, thở dài một tiếng, đồng ý. 

Ban đêm, ánh
trăng sáng rõ. Mấy ngày qua mặc dù thập phần mệt mỏi, nhưng nằm trên giường
trằn trọc hồi lâu Nhĩ Sanh vẫn không thể nào ngủ được, cuối cùng đành ôm gối đi
ra cửa. Nàng vốn muốn đi tìm Trường Uyên, nhưng nghĩ mấy ngày qua hắn kỳ thực
cũng vô cùng mỏi mệt liền đổi lại gõ cửa phòng Tễ Linh. 

Cùng lúc ấy,
Tễ Linh mới vừa nhập định xong, đang chuẩn bị ngủ. Nhĩ Sanh đẩy cửa vào, có
chút áy náy đứng ở cửa, nói: “Sư tỷ, muội có thể ngủ cùng tỷ chứ?” 

Tễ Linh ngẩn
ra, nhưng vẫn gật đầu. 

Nến tắt, chỉ
còn lại ánh trăng nhàn nhạt rọi ngoài khe cửa. Nhĩ Sanh nhắm mắt một lúc, nhẹ
giọng hỏi: “Sư tỷ sợ muội sao?” Tễ Linh nhắm mắt, không trả lời. Nhĩ Sanh vươn
tay sờ lên ấn đường mình, nói tiếp: “Muội có chút sợ chính mình, rất sợ lúc bản
thân thiếp đi sẽ lại lần nữa trở thành một người khác, khi... tỉnh lại, thấy cả
bàn tay đầy máu tanh.” 

Trầm Túy vốn
lười, không thích dạy dỗ đồ đệ. Ba năm này, phần lớn thuật pháp Nhĩ Sanh học
được là do Tễ Linh chỉ điểm. Ngày thường nàng đối với Nhĩ Sanh nghiêm khắc
nhiều hơn ôn hòa, mà Nhĩ Sanh thì ưa chống chế, nghịch ngợm, rất ít khi chịu yếu thế trước mặt
người khác. Hôm nay Nhĩ Sanh nói vậy, nàng đúng là không biết phải an ủi thế
nào mới tốt. 

“Muội không
ngủ cùng tỷ nữa.” Nhĩ Sanh ngồi dậy, chân thành nói: “Nếu nửa đêm muội không
cẩn thận giết tỷ thì sao?” 

Tễ Linh bị
động tác của Nhĩ Sanh khiến cho kinh ngạc mà ngẩn ngơ, lập tức thở dài một
tiếng, thản nhiên nói: “Nha đầu ngốc.” Kéo Nhĩ Sanh nằm xuống, nàng nói tiếp:
“Muội chưa đủ bản lĩnh giết ta. Nếu còn tiếp tục nghĩ ngợi lung tung, ta sẽ lập
tức đá muội ra ngoài.” 

“Sư tỷ...” 

“Ừ, ta là sư tỷ của muội,
muội có gặp qua tỷ tỷ nhà nào lại e sợ muội muội?” 

Nhĩ Sanh
thoáng nghĩ ngợi gì đó, hai tay vòng qua người Tễ Linh, ôm lấy nàng, nói: “Sư
tỷ, muội luôn quên nói tỷ biết, kỳ thực ngực tỷ không hề phẳng, có lên có
xuống, nhấp nhô như
núi. Muội không thích nghe đám tiểu bối kia nói lung tung sau lưng tỷ.” 

Tễ Linh cả
người cứng đờ, gân xanh trên trán khẽ nảy lên: “Ai nói?” 

“Năm ngoái,
muội cùng mấy... sư điệt đánh
nhau, muội đã giúp tỷ chỉnh mấy đứa đó một trận.” Thanh âm Nhĩ Sanh nhỏ dần,
giống như cơn buồn ngủ đã tới, “Nếu để muội biết ai là kẻ đầu tiên nói tỷ ngực
phẳng, muội nhất định sẽ không tha cho kẻ đó.” Nhĩ Sanh chui vào lòng Tễ Linh,
đầu cọ cọ vào ngực nàng, thoải mái ngủ thiếp đi. 

Kẻ đầu tiên
nói... Chính là tiểu nha đầu chết tiệt nhà ngươi chứ ai! 

Sắc mặt Tễ
Linh trầm xuống, đang muốn kéo Nhĩ Sanh trong lòng mình ra nói cho rõ ràng, lại
nghe tiếng Nhĩ Sanh thở đều đều, đúng là, chỉ mới một lúc đã ngủ sâu như vậy. 

Lại nghĩ,
mấy ngày nay nàng hẳn vô cùng mệt mỏi rồi. 

Tễ Linh hừ lạnh một tiếng: “Chỉ
có kẻ nông cạn mới xem trọng ngực.” Nói xong, nàng đưa tay nhéo nhẹ ngực Nhĩ Sanh.
Nhĩ Sanh theo bản năng khẽ “ưm”
một tiếng. 

Trong phòng
một mảnh trầm mặc, Tễ Linh hung hăng nhắm mặt lại, miệng khẽ lẩm bẩm: “Nha đầu
ngực lớn nhưng không có đầu óc.” 

Trong sân,
Trường Uyên tắm trong ánh trăng. Hắn vươn tay, nhìn bàn tay mình, bỗng năm ngón
tay cuộn lại, bàn tay ở trong không khí vẽ thành một đường cong. 

Hắn nhỏ
giọng lẩm bẩm: “Phải, thực mềm mại.”  

Trong nửa
tháng kể từ đó về sau, mỗi ngày bốn người đều đến tầng cao nhất của Tàng Thư
Các tìm kiếm, cơ hồ cả mái ngói cũng đều đã lật lên xem, nhưng vẫn như trước
không tìm được cuốn “Lưu Ba ký sự” kia. Giống như nó xuất hiện ngay lúc ấy chỉ
để Nhĩ Sanh chứng kiến một
đoạn chuyện xưa, khiến nàng sinh ra hy vọng, chờ mong, sau đó trong lúc tìm
kiếm dần mất đi hy vọng. 

Nhưng trong
khoảng thời gian này lại có một người không ai ngờ tới tìm đến Vô Phương. 

Khâm sai
triều đình. 

Nhĩ Sanh vốn
tưởng cả đời này sẽ không bao giờ phải qua lại với cái loại thùng cơm này,
nhưng không nghĩ kẻ nọ lại lấy ra một đạo thánh chỉ màu vàng, mang theo một đám
kỳ nhân dị sĩ, vênh váo lên Vô Phương đòi nàng và Trường Uyên. 

Tội danh là
giết hại rường cột quốc gia, tàn sát quân đội hoàng triều, nguy hại an ổn của
đất nước. Muốn họ vào kinh diện thánh, tùy Hoàng đế xử lý. 

Tiên tôn xưa
nay không quản chuyện thế tục, chỉ phân phó Tịch Ngộ cùng mấy vị đệ tử lớn tuổi
giải quyết chuyện đám người triều đình đến từ kinh thành kia. 

Người có
chút hiểu biết tiên tôn cũng biết, Người mặc dù mặt lạnh nhưng cực kỳ bao che
khuyết điểm. Dù cho Nhĩ Sanh giờ đã nhập ma, nhưng Người vẫn đồng ý cho nàng
thời gian hai tháng, trong hai tháng này nàng vẫn là đệ tử Vô Phương, mà đã là
đệ tử Vô Phương, dù một cái mí mắt Người cũng quyết không để ai khác bắt nạt,
kể cả triều đình. 

Đám người
Tịch Ngộ phải nhận lấy công việc khó khăn này. 

Tiên tôn cơ
hồ đã thông ngộ đạo trời, cách phi thăng chỉ còn một bước, phóng mắt khắp thiên
hạ, dĩ nhiên không cần e ngại ai, nhưng chúng đệ tử Vô Phương lại không giống Người,
bọn họ vẫn là những người thế tục, phải tuân thủ phép tắc luật lệ của thế gian,
đắc tội với triều đình mà nói, thật sự không tốt với Vô Phương. 

Tiên tôn
muốn bảo vệ người, triều đình cần bắt người, Tịch Ngộ không biết nên lấy hay
bỏ, dứt khoát nói cho Trầm Túy. Đồ đệ hắn gây ra chuyện, người làm sư phụ như
hắn phải chịu trách nhiệm. Trầm Túy gãi đầu gãi tai suy nghĩ một hồi quyết định
nói hết chuyện này cho Nhĩ Sanh. 

Nhĩ Sanh cân
nhắc một lúc lâu, sau đó nhìn Trường Uyên nói: “Người là ta giết, lỗi của ta,
đương nhiên ta phải chuộc. Hơn nữa ta cũng không thể liên lụy Vô Phương. Nếu sau
này mọi người ra ngoài thu thập yêu quái, ngay cả gà quay cũng không thể an tâm
mà ăn, nhất định sẽ oán trách ta.” 

Trường Uyên
xoa đầu Nhĩ Sanh, nói: “Ta đi cùng nàng.” 

Tễ Linh có
chút không đồng ý, nhíu mi nói: “Nhưng còn thư tịch? Thời gian tiên tôn đưa ra
là hai tháng mà giờ đã hơn nửa tháng, nếu thời gian còn lại Nhĩ Sanh không tìm
được phương pháp phá ma ấn...Tiên tôn sẽ ra tay, phiền toái lúc đó sao có thể sánh
được với đống lộn xộn này.” 

Nhĩ Sanh
nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Sư phụ, sư tỷ, hai người tiếp tục giúp Nhĩ Sanh
tìm thư tịch, nếu tìm được thì đến kinh thành tìm con.” Nhĩ Sanh cười bất đắc
dĩ: “Hiện tại cũng chỉ có thể đi bước nào tính bước đó thôi.”

Chương thứ
bốn mươi hai: Thuật Ngự Long
 

Khâm sai đến
bắt Nhĩ Sanh tên gọi Hoàng Thành, một kẻ xảo trá, miệng nam mô bụng một bồ dao
găm. 

Lúc rời khỏi
Vô Phương, Hoàng Thành hết bái lại lạy Tịch Ngộ, nói một đống lời hoa mĩ, nào
là nói Vô Phương tiên môn vì dân trừ hại, nào là Vô Phương tiên tôn chí công vô
tư, thế nhưng xoay đầu lại liền xử sự hung ác với Trường Uyên và Nhĩ Sanh.
Nhưng ngại họ là người tu tiên, thân mang pháp thuật cho nên không dám lèm nhèm, nhưng vẫn động
thủ đánh người. 

Đối với dạng
tiểu nhân như vậy, hai người tất nhiên chẳng thèm quan tâm, điều khiến Nhĩ Sanh
bất an chính là đám kỳ nhân dị sĩ theo áp giải họ. Nàng cảm nhận được đám người
đó nếu đánh đơn độc từng người từng người một, chẳng cần Trường Uyên phải động
thủ, một mình Nhĩ Sanh cũng dư sức đối phó. 

Nhưng sau
khi rời khỏi Vô Phương không lâu, lúc đi đường, đám người kia tựa hồ đi theo
một trận hình nào đó, thần sắc mỗi người đều nghiêm túc, không giống như gấp
rút lên đường mà giống như đang niệm câu chú gì đó. 

Chỉ mới đi
một ngày đường đã cách Vô Phương một quãng xa. Trời tối, tên khâm sai triều
đình phải ngồi trên kiệu nguyên một ngày, kêu gào hạ lệnh nghỉ chân. Một mặt ai
oán nơi này hẻo lánh ngay cả một sơn thôn nhỏ cũng không có, càng chẳng thấy
bóng người, mặt khác lệnh cho một nhóm binh sĩ đốt lửa trại, một nhóm vào rừng
săn thú làm vài món ăn thôn quê, nhắm rượu. 

Nhóm kỳ nhân
dị sĩ vây quanh Trường Uyên và Nhĩ Sanh ngay cả mắt cũng không chớp, giống như
những con rối gỗ ngồi quanh hai người họ. 

“Trường
Uyên.” Nhĩ Sanh khẽ kéo ống tay áo Trường Uyên, thấp giọng thì thầm vào tai
hắn, “Chàng có thấy đám người này có điều gì đó bất thường không?” 

Trường Uyên
gật đầu, không để ý lắm nói: “Tất nhiên là bất thường. Bắc Đẩu trận[65],
chủ sát, chỉ e đám người này không phải muốn áp giải chúng ta về kinh diện
thánh mà định trên đường đi giết chúng ta.”

[65] Bắc đẩu trận:
Trận pháp dựa theo vị thế bảy ngôi sao trong chòm Bắc đẩu.
 

Nhĩ Sanh
nghe vậy ngẩn người, theo bản năng khẽ túm lấy áo Trường Uyên, “Chúng ta trốn
đi.” Đắn đo một hồi, nàng lại lắc đầu nói, “Không được, ta quả thực đã làm
chuyện sai trái, giết nhiều người vô tội như vậy, phải bị trừng phạt. Lấy mạng
đền mạng cũng là đúng thôi...” 

Trường Uyên
chỉ nhìn nàng, cũng không đáp lời. 

“Chỉ là... Ta không muốn chết. Còn sống thì còn có
thể chuộc tội, có thể làm nhiều việc tốt, cứu giúp nhiều người, có thể dùng cả
quãng đời sau để bù đắp lại những lỗi lầm của bản thân. Nhưng nếu chết rồi, cái
gì cũng không thể làm, không sửa chữa được sai lầm, chỉ có thể biến thành một
cỗ thi thể hư thối.” 

Nhĩ Sanh vốn
tưởng tốt xấu gì cũng phải đến lúc gặp Hoàng đế, thẩm vấn một hồi mới định tội
nàng. Dù sao đến lúc đó nàng chưa bài trừ được ma ấn, tiên tôn cũng sẽ giết
nàng. Không bằng mượn tay Hoàng đế, đỡ cho tiên tôn phải khó chịu vì tự ra tay.
Nàng không ngờ được, hoàng đế kia lại trực tiếp hạ sát lệnh. 

Nếu hiện tại
nàng hoàn toàn nhập ma, người khác lấy tính mạng nàng, Nhĩ Sanh sẽ không oán
trách một câu; nhưng nay thần trí nàng hoàn toàn tỉnh táo, hiện đang cố gắng
tìm kiếm phương pháp phá ma ấn, vì nàng có lý do để sống và hơn cả là nàng nỗ
lực muốn sống. 

Nhĩ Sanh
nghĩ ngợi một hồi, sau đó đứng dậy. Đám thuật sĩ ngồi thành vòng gần nàng nhất
đều bị hành động bất ngờ của Nhĩ Sanh dọa cho sợ ngớ người. Nhưng họ cũng rất
nhanh bày ra tư thế phòng bị. Vốn nghĩ nàng sẽ ngầm giở trò đánh lén, không ngờ Nhĩ Sanh lại
đường đường chính chính hướng tên khâm sai hô: “Ê! Ta không muốn đi kinh thành
gặp Hoàng đế, ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, không thể trì hoãn.” 

Một lời vừa
thốt ra, tất cả mọi người đều kinh hãi. Dưới ánh lửa, sắc mặt Hoàng Thành thay
đổi mấy lần, y nhất thời giận dữ quát: “To gan! Ý chỉ của Thánh Thượng há lại
cho đám tiện dân các ngươi lựa chọn!” 

Nhĩ Sanh
quay đầu nói với Trường Uyên: “Chàng xem, hắn không cho chúng ta đi.” 

Trường Uyên
chậm rãi đứng dậy: “Đánh.” 

Người bình
thường sao có thể chịu được cái nhìn đằng đằng sát khí của Trường Uyên, trong
đêm đen, tên khâm sai Hoàng Thành sợ đến tiểu ra quần, té ngã trên đất quát
lớn: “Phản...Phản rồi! Mau tới bảo vệ bản quan! Lũ phế vật các ngươi còn thất
thần cái gì, mau giết chết hai tên nghịch tặc kia cho ta!” 

Đám thuật sĩ
ngồi xếp bằng bốn phía cùng lúc chắp tay thành hình chữ thập, trong miệng lẩm
nhẩm kinh văn. Bốn bề dần phát ra những tia Phật quang chói lọi. Phật quang mỗi
lúc một thịnh, Nhĩ Sanh đột nhiên cảm thấy ngực mình đau nhói, cả người khó chịu
như là bị giam cầm. 

“Trường
Uyên...” Theo bản năng, nàng bắt lấy tay Trường Uyên, lại phát hiện tay hắn lúc
này có chút run rẩy, lạnh ngắt. Nhĩ Sanh cả kinh, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy
sắc mặt Trường Uyên ứ trọng, chân mày nhíu lại, thái dương chảy ra mấy giọt mồ
hôi lạnh. Nhĩ Sanh vội la lên: “Chàng sao vậy?” 

Trường Uyên
lúc này không thể phân tâm mà đáp lời nàng, lưu khí về đan điền, hắn quát khẽ
một tiếng. Chỉ thấy một đạo ngân quang từ quanh thân hắn mạnh mẽ bắn ra bốn
phía. Đám đông thuật sĩ cả người khẽ run lên, có người khóe môi thậm chí còn
tràn ra máu tươi. 

Trường Uyên
chịu khổ sở, đối phương đương nhiên cũng không được thoải mái. Thế cục giằng co
gay gắt. Bỗng trong đầu Nhĩ Sanh lại văng vẳng xuất hiện tiếng nói bất nam bất
nữ kia. 

“Nhĩ Sanh,
đây là thượng cổ thuật - Ngự Long, pháp thuật riêng vì chế ngự rồng mà bày bố.
Phương pháp vốn đã thất truyền, mà nay chẳng hiểu sao lại lưu lạc đến tay đám
người phàm này. Xem ra, Trường Uyên của ngươi hôm nay không chết cũng sẽ bị
thương nặng.” 

Nhĩ Sanh vô
cùng kinh hãi song không dám lớn tiếng sợ sẽ quấy rầy sự tập trung của Trường
Uyên, vậy nên chỉ có thể thầm nghĩ trong lòng: “Ngươi nói bậy! Đã là thuật pháp
cổ xưa tại sao nhiều phàm nhân lại học được thế kia. Ngươi muốn gạt ta giết
người, hại ta nhập ma. Hôm nay ta quyết không nghe lời ngươi.” 

“Nhĩ Sanh,
ngươi quên rồi sao, ngươi tức là ta mà ta cũng chính là ngươi, ngươi sống, ta
cũng sống, tính mệnh hai chúng ta hắn chặt với nhau, sao ta lại muốn hại ngươi.
Có lẽ ta mới là người thật tình mong ngươi sống sót nhất trên đời này.” Nó nói
tiếp, “Nhập ma có gì không tốt, có được năng lực cường đại, mọi chuyện đều làm
theo ý mình, không ai bắt buộc được, cũng không ai dám ức hiếp ngươi.” 

“Giống như
bây giờ, Trường Uyên gặp nạn, không có năng lực, ngươi cái gì cũng không làm
được, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn một mình ứng phó với tình thế nguy hiểm. Có
lẽ hắn sẽ chết, từ nay biến mất trong cuộc đời của ngươi, giống như cha mẹ
ngươi, giống như già trẻ lớn bé trong ngôi làng của ngươi, hoàn toàn biến mất.” 

“Câm miệng!” 

“Nhập ma có
gì sai? Ngươi không muốn nắm giữ quyền sinh sát trong tay sao? Người bình
thường đều lưu luyến quyền thế cùng tiền bạc chẳng qua cũng bởi vì muốn bản
thân được sống tốt hơn, đó cũng chỉ là nguyện vọng chất phác nhất của vạn vật
trên thế gian mà thôi.” 

Nhĩ Sanh lắc
đầu mạnh, hét lớn một tiếng “Câm miệng”. Nàng rút Nhất Lân kiếm xông ra ngoài,
một kiếm đâm về phía tên thuật sĩ gần mình nhất, động tác mau lẹ mà ngoan độc,
đâm thẳng phía cổ họng đối phương. 

Nhưng cách
tên thuật sĩ đó còn có một thước, Nhất Lân kiếm tựa như đâm vào một đám bông,
không chút lực đâm lệch sang phía khác. 

Nhĩ Sanh
giận dữ, giống như muốn cấp bách đem hết tức giận phát tiết ra ngoài, nàng đề
khí xuống đan điền, hét lớn một tiếng, rút mạnh Nhất Lân kiếm ra, lại một lần
nữa đâm về phía tên thuật sĩ kia. Trong phút chốc, linh lực và phật pháp va
chạm kịch liệt với nhau phát ra những chùm hoa lửa chói mắt. 

Nhĩ Sanh
không chút tiếc rẻ rót linh lực vào Nhất Lân kiếm. Cổ tay nàng bị lực đạo đánh
bật thanh kiếm trở lại làm cho chấn động, máu tươi nhiễm lên chuôi kiếm nhưng
Nhĩ Sanh vẫn như không hề gì, tiếp tục liều mạng rót linh lực vào. 

Dần dần, bên
dưới sự bảo vệ của phật pháp, trán của tên đạo sĩ nứt ra một đạo vết thương,
càng lúc càng sâu, mỗi lúc một lớn. Máu tươi theo trán chảy xuống khiến cho bộ
mặt hắn càng thêm dữ tợn. 

Sau khi Nhĩ
Sanh chém ra một đạo vết thương trên trán tên thuật sĩ, cùng lúc ấy trên trán
những thuật sĩ còn lại, ở cùng vị trí đó đều nhất loạt xuất hiện vết thương, rỉ
máu. Nhất thời trong không khí ngập mùi máu tươi, phật quang trên không trung
dần yếu đi. 

Thấy đối
phương chảy máu, trong lòng Nhĩ Sanh bỗng dâng lên một cỗ vui sướng quỷ dị. Mắt
thấy đã thay Trường Uyên giải trừ được nguy hiểm, nhưng nàng không ngăn được
tay mình tiếp tục chém xuống, chém đến khi phật quang màu vàng khiến người chán
ghét kia hoàn toàn biến mất, chém đến khi toàn bộ đám thuật sĩ phải phơi thây
chốn đồng hoang... 

“Nhĩ Sanh!”
Uy lực của Ngự Long thuật giảm đi, Trường Uyên cuối cùng cũng có thể phân tâm
mà nhắc nhở Nhĩ Sanh, “Không được như vậy. Tĩnh tâm.” 

Giống như bị
giáng một gậy vào đầu khiến cho tỉnh táo lại, tay Nhĩ Sanh khẽ run lên, linh
lực đều rút đi, nhưng cỗ sức mạnh kia vẫn tiếp tục chống cự. Nhĩ Sanh chỉ thấy
trước mắt kim quang chợt lóe, cả người liền bị đẩy lùi ra ngoài. 

Tâm Trường
Uyên hơi loạn, đột nhiên, một gã thuật sĩ bất ngờ hét lớn: “Phóng Đồ Long độc!” 

Nghe đến tên
loại độc này, Trường Uyên lập tức giật mình, lúc hồi phục lại tinh thần, trên
thiên không đã xuất hiện vô số sợi tơ bạc chi chít quấn lấy nhau, ùn ùn áp
xuống khiến hắn ngạt thở, đâm vào mọi chỗ trên da thịt hắn. 

Kim quang
trong mắt mỗi lúc một đậm, môi Trường Uyên dần thâm lại, cuối cùng hoàn toàn
đen thui, răng nanh nhanh chóng dài ra, từ cổ họng hắn phát ra tiếng rồng ngâm,
tên khâm sai Hoàng Thành cùng binh sĩ ngoài trăm bước đều bị chấn động đến thất
khiếu chảy máu, lăn ra đất hôn mê bất tỉnh. 

Nhĩ Sanh
kinh hãi nhìn sự biến hóa của Trường Uyên, bỗng nghĩ: chẳng lẽ...Chẳng lẽ trúng
độc này sẽ bị bức về nguyên hình? 

“Hắc hắc...”
Thanh âm bất nam bất nữ khiến cho người ta sợ hãi một lần nữa vang lên trong
đầu Nhĩ Sanh, “Những kẻ phàm tục này cũng có chút bản lĩnh, không chỉ biết được
pháp trận cổ xưa, ngay cả độc vật thượng cổ này cũng tìm được. Nhĩ Sanh, phu
quân ngươi hôm nay chỉ e chạy trời không khỏi nắng[66]!”

[66] Chạy trời
không khỏi nắng: Tai vạ khó tránh, số kiếp đã định.
 

“Cái gì?” 

“Nhĩ Sanh,
ngươi không biết rồi, Long tộc thượng cổ hung hãn khó thuần, chỉ duy sợ mỗi Đồ
Long độc này. Độc một khi nhập vào cơ thể sẽ bức rồng về nguyên hình, khiến
rồng không thể động đậy, cuối cùng bị phong ấn đến chết.” 

Nhĩ Sanh
nhìn gương mặt dữ tợn gần bên, trong lòng dâng lên một cỗ sợ hãi mãnh liệt chưa
từng thấy. 

“Long tộc
thượng cổ chính vì loại độc này mà bị diệt tộc, ta thấy nét mặt vừa rồi của
Trường Uyên, hẳn là đang nhớ lại rất nhiều chuyện thú vị, hắc hắc hắc...” 

Nhĩ Sanh
bỗng nhớ lại nhiều năm trước, tại nơi có tên là Hồi Long cốc, Trường Uyên ngẩng
đầu nhìn Long trụ sừng sững phía chân trời, thần sắc đượm vẻ cô độc cùng bi
thương. Tựa như đứa trẻ bị vứt bỏ, tức giận thiên mệnh, rồi lại chỉ có thể bất
lực nhận lấy... 

“Nhĩ Sanh,
đọa ma đi, tất cả cứ giao cho ta, ta sẽ cho ngươi sức mạnh, giúp ngươi cứu
Trường Uyên. Nếu như hắn chết, ngươi phải làm thế nào?” 

Trường
Uyên... 

“Hắc hắc,
đúng vậy, bé ngoan, tin ta đi, ta sẽ giúp ngươi.” 

Nhĩ Sanh cụp
mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ta sẽ giúp chàng... Ta sẽ giúp chàng...” Càng về sau,
giọng nàng càng khàn khàn. 

Trong nháy
mắt, nàng ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra tinh quang đỏ rực như máu.

Báo cáo nội dung xấu