Nhật ký AB - Chương 01 phần 4

Trên đường về, Hạng Phong im lặng một cách khác thường. Kiến Phi cảm thấy
kỳ lạ, cô thường thường dùng khoé mắt liếc nhìn anh, nhưng anh không hề phản
ứng. Cô không quen với anh như vậy, không châm chọc cô cũng không coi cô như
bảo mẫu để sai bảo - xem ra bệnh của anh không nhẹ.

“Hay là tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Cô thử thăm dò hỏi.

“Không cần,” anh tựa vào chỗ ngồi, ánh mắt như khép lại, “Tôi đã đi rồi.”

“Nhưng mà lúc anh đi có lẽ bệnh tình vẫn chưa nghiêm trọng như vậy…”

Anh quay đầu nhìn cô, nói: “Cô đang lo lắng cho tôi sao?”

“Đúng vậy.” Cô trả lời một cách hào phóng.

Đầu tiên anh ngẩn người, tiếp theo là cười khổ: “Là vì bản thảo ư?”

“Đương nhiên, nếu không phải thì là cái gì?” Cô vẫn thản nhiên.

Hạng Phong trầm lặng một hồi, âm thanh của anh mang theo mệt mỏi, nói: “Có
đôi khi, cô thật sự không đáng yêu chút nào.”

Kiến Phi nghe anh nói những lời này càng hoảng sợ hơn, bởi vì giọng điệu
của anh khi nói lời đó rất hiếm thấy, giống như là… cưng chiều một cách bất đắc
dĩ. Nhưng bọn họ là hai người nên đối lập với nhau không thể cùng tồn tại mới
đúng nha!

Cô lại lặng lẽ liếc mắt nhìn anh, anh nhắm mắt, không có bất kì biểu hiện
nào trên mặt, cô quay đầu, tiếp tục chuyên tâm lái xe. Nói không chừng, giây
phút vừa rồi chỉ là ảo tưởng của cô thôi.

Ừ, nhất định là vậy…

Cô dừng xe trước bậc thang dưới lầu tại khu nhà của Hạng Phong, anh vẫn còn
nhắm mắt, cô cho rằng anh sẽ thực sự không ngủ cho nên cô nhẹ nhàng đẩy anh một
cái, nhưng anh không có phản ứng gì. Cô tắt radio, trong khoảng không im lặng,
cô nghe được tiếng hô hấp đều đều rất nhỏ của anh, bỗng nhiên cô thở phào nhẹ
nhõm.

Kiến Phi lái xe đổi vị trí đến chỗ đậu xe, kéo thắng tay, cô mở máy điều
hoà trong xe ấm hơn một chút, rồi lặng lẽ ngồi chờ đợi ở trong xe. Cô khó có
thể nói rõ ràng bản thân mình đang đợi cái gì, hoặc là tại sao phải đợi, cô chỉ
cảm thấy không muốn đánh thức anh bây giờ.

Cô vô thức mà nhìn một bên gương mặt ngủ say của anh, trên mặt anh không có
biểu cảm gì khiến cho cô nghĩ tới lần đầu tiên gặp Hạng Phong, anh có một đôi
mắt trong suốt. Bây giờ đôi mắt của anh đã trở nên rất vẩn đục sao? Hình như
không phải. Cô đã không còn chú ý đến ánh mắt của anh, những cuộc tranh chấp,
châm biếm không ngừng giữa bọn họ cũng không thể lý giải được.

Động vật sẽ có kẻ thù tự nhiên cũng giống như con người, cô và Hạng Phong
chính là vậy.

Kiến Phi ngồi ngẩn người, không biết qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại
bỗng nhiên xuyên qua sự yên tĩnh ở bên trong xe, cô sợ đến mức gần như muốn
nhảy dựng lên, vội vàng nhận máy:

“A lô?”

“Là chị,” tiếng của Thang Dĩnh khàn hơn so với bình thường, chứng tỏ tâm
tình của cô không tốt lắm, “Có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe cái nào
trước?”

“Tin tốt trước.” Kiến Phi trả lời theo trực giác.

“Tin tốt là, bản thảo em nhờ chị viết, không phải trăm phần trăm, nhưng
cũng được tám mươi, chín mươi phần trăm.”

Tảng đá ở trong lòng rốt cuộc đã bỏ xuống, Kiến Phi như trút được gánh nặng
mà thở dài, hỏi tiếp: “Vậy còn tin xấu?”

“Tin xấu chính là, chị thất tình, không có cách nào để viết bình luận
sách.”

“…” Cô ngạc nhiên, nói không ra lời.

“Em không an ủi chị vài câu sao?”

“Em… không phải là người biết an ủi.” Cô cười khổ, chỉ sợ không ai muốn
nghe cô nói thôi.

“Tuỳ tiện nói một câu cũng được.”

“Vậy…” Cô suy nghĩ, “Phấn chấn lên, cố gắng đóng góp sức mình cho sự nghiệp
xây dựng hiện đại hoá đất nước!”

“…”

“…”

“Này… Nghe ra quả thực rất phấn chấn lòng người,” Thang Dĩnh chẳng những
không vui lên, ngược lại càng cảm thấy lo lắng hơn, “Nhưng tại sao em lại không
nói mấy câu dễ nghe, giống như là ‘chị xinh đẹp như vậy, không lo không tìm
được đàn ông’, hoặc là, ‘chỉ cần chị bằng lòng, có rất nhiều đàn ông đang xếp
hàng chờ chị’ mấy câu như vậy đấy…”

Kiến Phi nặng nề thở ra một hơi, mấp mấy môi rồi nói: “Bởi vì... Em không
cảm thấy đàn ông là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của phụ nữ a.”

“… Chị sai rồi, chị không nên nghĩ rằng em sẽ an ủi chị.”

“Sorry,” cô cũng cảm thấy có lỗi, “… Nhưng mà, em cần gấp bình luận sách
lần này, hay là thứ sáu đi, chị giao vào hôm thứ sáu cũng được.”

“A!!!...” Thang Dĩnh ở đầu điện thoại bên kia hét lên, “Chị ghét em!”

Nói xong, điện thoại đã bị ngắt.

Kiến Phi kinh ngạc nhìn điện thoại, nhớ lại vừa rồi mình đã chọc giận chị
họ ở chỗ nào.

Hạng Phong ngồi thẳng người, cô mới phát hiện anh đã tỉnh, nhưng khuôn mặt
vẫn mệt mỏi như trước.

“Tôi ngủ bao lâu rồi?”

“Có lẽ… 30 phút thì phải.”

“À.”

Anh cởi dây an toàn, xuống xe rồi đóng cửa lại, anh nhìn cô một cái xem như
là tạm biệt.

Kiến Phi nhìn bóng dáng của anh, đột nhiên cô hạ cửa kính xe xuống, lớn
tiếng hỏi: “Này! Anh khẳng định anh không cần đến bác sĩ khám bệnh sao?”

Hạng Phong không quay đầu lại, chỉ vẫy tay rồi biến mất ở chỗ khác sau cửa
kính.

Sáng thứ tư, Lương Kiến Phi gọi điện cho Thang Dĩnh, ngoại trừ việc muốn
hỏi về bài viết, cô còn quan tâm đến chuyện thất tình Thang Dĩnh nói ngày hôm
qua. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn cảm thấy Thang Dĩnh là loại người hoặc là không
yêu, nếu đã yêu thì rất thẳng thắng, nếu chị ấy thật sự thất tình thì đả kích
sẽ không nhỏ.

Thế nhưng Thang Dĩnh chậm chạp không tiếp điện thoại, cô ngừng gọi điện
thoại để lái xe lên đường, bỗng nhiên trong đầu cô có một số cảnh tượng kinh
khủng… Người kia, sẽ không thật sự xảy ra chuyện gì chứ?

Xe vừa đậu vào trong ga ra của công ty thì điện thoại của Kiến Phi vang
lên, cô vội vàng nhận máy, đầu dây bên kia là Thang Dĩnh, âm thanh của cô vẫn
sinh động như trước: “Vừa rồi chị đang tắm, đi ra thấy có hơn mười cuộc gọi nhỡ
làm sợ muốn chết!”

“Chị mới thật sự khiến cho em hoảng sợ!” Kiến Phi nhẹ nhàng thở ra, cô
xuống xe, đeo ba lô trên lưng, khoá cửa lại, rồi đi về phía thang máy, “Cả đêm
em đều suy nghĩ chuyện chị thất tình, vừa rồi lại không gọi cho chị được, em
rất sợ chị làm chuyện điên rồ.”

“… Đừng nói giỡn, chị à? Làm sao có thể!”

“Em chưa từng nghe chị nói qua chuyện thất tình.”

“Có, đương nhiên là có, nhưng mà chuyện kia là trước năm 16 tuổi…”

“…”

“Này,” giọng Thang Dĩnh rất nghiêm túc, “Em không thực sự nghĩ rằng chị có
chuyện chứ.”

“Là thật đấy.”

Bên kia điện thoại phát ra vài tiếng cười rất to: “Kiến Phi, em thật tốt
bụng.”

“?”

“Chị chỉ là… Có một người đàn ông từ chối chị trước khi chị từ chối anh ta
mà thôi, không có gì ghê gớm lắm!” Như là muốn nhấn mạnh điều gì đó, Thang Dĩnh
lại nói thêm, “Là chị vốn dự định từ chối anh ta, không phải vì anh ta từ chối
chị trước chị mới nói như vậy đâu!”

“…” Cô nên sớm lường trước. Chẳng qua, chuyện này rốt cuộc là loại logic
gì, nếu hai người đều không có ý tứ với đối phương, vậy còn từ chối lẫn nhau để
làm gì chứ!

“Đúng rồi, về bản thảo mà em muốn, bây giờ chị lập tức đi xác nhận, mười
phút sau sẽ trả lời em.”

“Được, em vừa lúc muốn hỏi chị chuyện này.”

“Trời ạ…” Thang Dĩnh kêu to, “Có đôi khi em thật sự không đáng yêu chút
nào.”

Thang máy đến, Kiến Phi cúp điện thoại, cô đi theo dòng người vào trong.

Ngày hôm qua Hạng Phong cũng nói giống như vậy, điều đó không phải đã nói
rõ ràng, cô thật sự không đáng yêu sao?

Thế nhưng, cô âm thầm cười khổ, một người phụ nữ 30 tuổi, còn cần dùng đáng
yêu để tô điểm cho chính mình sao…

Cửa thang máy mở ra, Kiến Phi liền ngẩn người, bởi vì Lý Vi từ lầu một đi
vào, hai người gật đầu với nhau xem như chào hỏi. Lý Vi đứng ở trước mặt cô,
đưa lưng về phía cô. Kiến Phi đã thuộc loại người có vóc dáng cao gầy, nhưng mà
Lý Vi còn cao hơn cô. Ngày đầu tiên Lý Vi vào công ty, có những đồng nghiệp nam
lén thảo luận nói về một người đẹp, một tuần sau, bọn họ lại đem điều đó đổi thành
một tên khác “Băng sơn mỹ nhân”. Kiến Phi không có thành kiến gì đối với vị
đồng nghiệp mới này, nhưng mà mỗi lần nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp sáng ngời kia,
cô luôn luôn cảm thấy có một loại áp lực vô hình.

“Đúng rồi,” Lý Vi chợt nghiêng nửa người, thấp giọng nói, “Phần bản thảo
kia thế nào?”

“… Tôi đã nghĩ ra cách, tìm một bản thảo khác để thay thế.”

“Bài khác?” Ánh mắt Lý Vi bỗng nhiên trở nên rất sắc bén.

Kiến Phi mấp máy môi, nói ra tên một người, Lý Vi trầm lặng vài giây rồi
mới nói: “À, cũng được.”

Nói xong, cô ta liền xoay người, để lại bóng lưng lạnh lùng.

Kiến Phi cười khổ, mặc dù trong lòng có một chút không vui, nhưng nếu
chuyện này do cô phụ trách, cũng chỉ có thể chịu trách nhiệm đến cùng.

Trở về văn phòng, trợ lý Vịnh Thiến đã pha sẵn cà phê đặt ở trên bàn làm
việc của cô, mùi vị cà phê lan toả khiến người ta không khỏi có một cảm giác
hạnh phúc. Cô ấn nút trên điện thoại bàn, cô gái ở bên ngoài lập tức nhận máy,
cô dịu dàng nói: “Cám ơn.”

“A?”

“Cà phê.”

“Ồ,” cô gái nghe lời khách sáo vừa mừng lại vừa lo, “Không có chi, không có
chi.”

Cúp điện thoại, Kiến Phi liền mở máy tính lên, cô ngồi trên ghế của mình,
vừa uống cà phê vừa chờ điện thoại. Thế nhưng, cuộc gọi của Thang Dĩnh mãi đến
20 phút sau mới gọi tới, khi nghe được tiếng “Này” thật ủ rũ, cô đã có một linh
cảm không tốt.

“Chị xin lỗi, chị vô cùng xin lỗi. Người kia đồng ý với chị, nhưng mà…”
Thang Dĩnh chán nản nói.

“Không sao,” cho dù lồng ngực có loại buồn bực nói không nên lời, nhưng
Kiến Phi vẫn làm ra vẻ thoải mái nói, “Có lẽ những nhà văn tiểu thuyết trinh
thám đều giống nhau. Em sẽ tìm cách khác, luôn luôn có biện pháp mà.”

“… Chị xin lỗi.” Thang Dĩnh không yên tâm.

“Không có gì, yêu cầu của em lúc đầu cũng có chút thiếu suy nghĩ.”

Cô nhiều lần nhấn mạnh vài câu sau, rồi cúp điện thoại. Mặc dù khi nãy cô
thề rằng sẽ có cách, nhưng trong lòng cô rõ ràng, lúc này đây nếu muốn biến ra
một phần bản thảo khác thì gần như không có khả năng. Biện pháp duy nhất chính
là đến chỗ Lý Vi, thừa nhận sai sót của mình, xin cô ta điều chỉnh lại cách bố
trí trang in của tạp chí.

Thực ra cô không muốn đi, nhưng lại không thể không đi, cô không biết qua
chuyện này Lý Vi sẽ đánh giá cô như thế nào, kỳ thật cô cũng không để ý, nhưng
bị một đối thủ ngang sức ngang tài khinh thường, đó luôn luôn là điều không
thoải mái.

Góc phải màn hình máy tính nhảy ra một khung đối thoại: “Bạn nhận được
email mới từ Hạng Phong.”

Cô mở to đôi mắt, khung đối thoại đã biến mất, nhưng võng mạc vẫn còn lưu
lại một hình ảnh mờ nhạt, cô vội vàng mở hộp thư ra, có một email vừa mới nhận
được vào một phút trước. Cô chấp nhận, khi ngón trỏ ấn vào chuột trái thì nhịp
tim cô bỗng nhiên tăng nhanh, cô gần như không thể tin vào mắt mình -

Lương tiểu thư:

Bản thảo đã đính kèm với yêu cầu của cô, tạm thời cung cấp hai vạn từ, vẫn
ít hơn so với năm vạn từ mà cô yêu cầu, phần còn lại có thể đăng theo hình thức
từng đợt, vui lòng xác nhận.

Hạng Phong

Kiến Phi ngã vào lưng ghế dựa, cô sửng sốt vài giây rồi mới buông tách cà
phê xuống, cô gọi điện thoại cho Lý Vi. Lý Vi chỉ thì thầm một câu “Cô không
phải nói rằng anh ta không thể nộp bài sao”, rồi lập tức đồng ý nhận bài, có lẽ
đối với cô ta mà nói, chỉ cần là tác phẩm của tác giả bán chạy sách dù cho đăng
từng đợt hay một lần cũng không khác gì mấy.

Kiến Phi gửi đi bản thảo của Hạng Phong, cô chợt phát hiện trong hộp thư
còn một email, là của Thang Dĩnh gửi đến, vài đoạn văn hài hước dí dỏm mà còn
là bình luận sách của “Thời báo New York”, ở cuối email Thang Dĩnh đã viết:
thực ra bình luận sách sớm đã viết xong, tối hôm qua lừa em, thật ngại quá.

Cô đành chịu nhưng không có cách nào tức giận được. Sáng hôm nay, cô cuối
cùng đã cảm nhận được một câu nói rất sâu sắc: những thăng trầm của cuộc sống,
thực sự rất thú vị!

Nhưng mà cô lại nghĩ đến một câu khác: so với sự sống và cái chết, những
phiền muộn trên thế giới này chẳng qua chỉ là một làn khói mà thôi.

Kiến Phi cầm lấy điện thoại, cô quá xúc động mà muốn nói lời cảm ơn với
Hạng Phong, nhưng anh cũng không nhận điện thoại.

Cô đứng dậy đi qua đi lại trước cửa sổ văn phòng, trong lòng muốn nói điều
gì đó, nhưng mà cô phải nói với ai và nên nói bao nhiêu đây.

Trong đám mây xa xa hiện ra một tia nắng mặt trời, toả sáng trên gương mặt
cô, rất ấm áp. Cô bỗng nhiên nghĩ đến: anh chàng Hạng Phong kia sẽ không phải
đã viết xong bản thảo cách đây không lâu rồi, nhưng chỉ ở phút cuối cùng mới
bằng lòng đưa ra chứ?

Càng nghĩ càng cảm thấy chuyện đó rất giống với phong cách của anh, anh
chính là một người đàn ông như vậy, cho dù chính mình phạm lỗi cũng sửa lại như
ban ơn cho người khác.

… Người đàn ông này thật đáng sợ!

Điện thoại di động vang lên, cô cầm lấy, là Hạng Phong gọi đến. Cô kéo khoé
miệng, lộ ra một nụ cười kỳ lạ: “A lô?”

“Cô gọi điện thoại cho tôi à?” Giọng mũi của anh còn rất nặng.

“Ừm.”

“Có chuyện gì?”

“… Muốn nói với anh, tôi đã nhận được bản thảo.”

“…”

“Vậy thôi.”

Hạng Phong ở đầu dây bên kia trầm lặng vài giây, rồi nói: “À, nếu cần sửa
chữa cái gì thì liên lạc với tôi.”

“Được.”

“Tạm biệt.”

“…Chờ một chút.”

“?”

Lương Kiến Phi cắn môi, rốt cục vẫn rít lên hai chữ: “Cám ơn.”

“…” Đầu dây bên kia lại trầm lặng.

“Tiền nhuận bút sẽ mau chóng tính toán cho anh.” Giọng điệu cô như đang nói
chuyện công.

“Cô…”

“?”

“Không có gì, tạm biệt.”

Kiến Phi buông điện thoại, cô cau mày ngẩn người, không biết tại sao, cô
gần như có thể khẳng định, một câu anh chưa  nói xong trước khi cúp
máy chắc chắn là muốn nói cô không đáng yêu.

Thế nhưng… Tại sao chứ, anh vì sao muốn nói như vậy, mà tại sao cô lại nghĩ
anh sẽ nói như thế?

Cô vỗ vỗ cái trán của mình, thầm nghĩ có lẽ gần đây có quá nhiều áp lực,
nếu không thì tại sao lại cố chấp với những chuyện nhàm chán như vậy!

Cô đột nhiên cảm thấy may mắn, Hạng Phong không nhận được cú điện thoại vừa
rồi khi cô xúc động gọi đến, bằng không giờ phút này anh nhất định sẽ cười châm
biếm cô, thật là thiên ân vạn tạ (một ngàn cái ân, vạn lần đa tạ) -

Ah, may mắn quá!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3