Đại chiến hacker - Chương 03 phần 1

Chương 3

Chúng tôi đi qua rất nhiều người
trên đường tới ga BART ở phố Powell. Họ đang chạy hoặc đang đi, mặt trắng bệch,
im lặng hoặc la hét và hoảng sợ. Những kẻ vô gia cư co ro trong các ô cửa và
quan sát mọi thứ, trong khi một ả gái điếm da đen cao lớn cải trang đang quát
hai gã trai trẻ có râu về chuyện gì đó.

Càng tới gần ga BART, sức ép của
các thân thể càng kinh khủng hơn. Khi chúng tôi tới cầu thang dẫn xuống ga,
cảnh tượng ở đây thật hỗn loạn, một đám đông khổng lồ cố gắng giành giật lối đi
xuống một cái cầu thang chật hẹp. Mặt tôi bị ép vào lưng ai đó, còn người nào
đó khác thì đè vào lưng tôi.

Darryl vẫn ở bên cạnh tôi - cậu ta
đủ cao lớn để không bị xô đẩy, và Jolu ở ngay phía sau Darryl, như kiểu bám vào
eo Darryl vậy. Tôi thấy Vanessa ở cách đó vài mét, bị kẹt trong một đám còn
đông hơn nữa.

“Cút đi!” Tôi nghe thấy Van hét lên
phía sau. “Đồ khốn! Bỏ tay ra khỏi người tao!”

Tôi căng mắt ngó quanh đám đông và
thấy Van đang kinh tởm nhìn một gã lớn tuổi hơn mặc một bộ vest đẹp đẽ, đang
cười ngớ ngẩn với cô. Van lục ví và tôi biết ngay cô đang tìm cái gì.

“Đừng xịt hắn!” tôi gào lên qua đám
đông. “Cậu sẽ gây rắc rối cho tất cả chúng ta đấy.”

Vừa nghe tới từ xịt, gã đàn ông tỏ
vẻ sợ hãi và nhũn như con chi chi, dù cho đám đông vẫn đẩy hắn lên phía trước.
Phía trước, tôi nhìn thấy ai đó, một người đàn bà trung niên mặc một bộ váy
hippie, loạng choạng ngã xuống. Bà hét lên khi bị ngã, và tôi thấy những nỗ lực
thảm hại của bà để đứng dậy, nhưng bà không thể, sức ép của đám đông quá lớn.
Tới gần bà, tôi cúi xuống để giúp bà đứng dậy, và suýt nữa tôi khiến bà ngã úp
mặt xuống đất. Cuối cùng tôi giẫm cả lên ngực bà khi đám đông đẩy tôi vượt qua
bà, nhưng tới lúc ấy tôi không nghĩ bà còn có thể cảm thấy được gì nữa.

Tôi sợ hãi như chưa bao giờ sợ hơn
thế. Giờ những tiếng gào thét ở khắp nơi, thêm nhiều cơ thể người trên sàn, sức
ép từ phía sau vẫn tàn nhẫn không dừng như một chiếc xe ủi đất. Tôi đã làm tất
cả để cố đứng vững.

Chúng tôi vào đến phòng đợi lớn, ở
đó có những chiếc cửa xoay. Ở đây cũng chẳng khá khẩm gì hơn - không gian khép
kín khiến những giọng nói xung quanh chúng tôi dội lại thành những tiếng rống,
làm cho đầu tôi ù lên, mùi và cảm giác của tất cả những cơ thể này khiến tôi
thấy sợ bị nhốt kín, nỗi sợ mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình mắc phải.

Mọi người vẫn đang tràn xuống cầu
thang, nhiều người khác chen chúc quanh các cửa xoay và dưới cầu thang tự động
dẫn lên sân ga, nhưng rõ ràng cách này cũng chẳng có kết cục tốt đẹp hơn.

“Có muốn thử cơ hội lên trên
không?” tôi hỏi Darryl.

“Có chứ, mẹ kiếp, có,” nó nói. “Thật
khủng khiếp.”

Tôi nhìn ra Vanessa - chắc chắn cô
không thể nào nghe thấy tôi. Tôi tìm cách rút điện thoại ra và nhắn tin cho cô.

- Chúng ta ra khỏi đây thôi.

Tôi thấy cô cảm thấy máy điện thoại
rung lên, cúi xuống đọc rồi nhìn lại tôi và gật đầu cật lực. Trong lúc ấy,
Darryl đã kéo được Jolu lại.

“Kế hoạch là gì?” Darryl hét lên
vào tai tôi.

“Chúng ta phải quay trở lại!” Tôi
hét lại, chỉ vào đám người đang chen chúc, đè nén lên nhau tàn nhẫn

“Không thể nào!” nó nói.

“Chúng ta càng đợi lâu thì càng
không thể!”

Nó nhún vai. Van cố gắng vượt qua
đám đông tới và túm lấy cổ tay tôi. Tôi bám lấy Darryl, Darryl bám lấy Jolu
bằng tay kia và chúng tôi chen ra ngoài.

Việc này không hề dễ dàng. Ban đầu
chúng tôi di chuyển được tám centimet một phút, rồi chậm dần, thậm chí chậm hơn
nữa khi tới cầu thang. Những người mà chúng tôi đi qua cũng chẳng vui thú gì vì
chúng tôi xô họ đi. Vài người chửi chúng tôi, có một anh chàng còn trông như
thế sẽ đấm cho tôi một cú nếu anh ta cựa quậy được cánh tay. Chúng tôi vượt qua
ba người nữa bị giẫm đạp dưới chân, nhưng không có cách nào để tôi giúp họ. Đến
lúc đó, tôi thậm chí không nghĩ tới việc cứu ai nữa. Tất cả những gì mà tôi có
thể nghĩ là tìm khoảng trống phía trước để tiến tới, vì Darryl đang níu chặt
lấy cổ tay tôi, vì tôi đang siết cứng lấy tay Van ở phía sau mình.

Sau một khoảng thời gian tưởng
chừng như bất tận, chúng tôi lao ra mạnh mẽ và tự do như nút chai sâm banh,
chớp mắt dưới ánh đèn màu khói xám. Tiếng còi báo động vẫn om sòm, nhưng âm
thanh của xe cấp cứu khi chúng đi xuống phố Chợ còn lớn hơn. Dường như không
còn ai trên phố nữa - chỉ có những người đang cố gắng trong tuyệt vọng để xuống
dưới hầm. Rất nhiều người trong số họ khóc lóc. Nhìn thấy vài chiếc ghế dài bỏ
trống - thường ngày bị chiếm đóng bởi mấy tay bợm rượu - tôi chỉ về hướng
chúng.

Chúng tôi di chuyển tới đó, tiếng
còi báo động và khói làm chúng tôi phải cúi đầu khom vai xuống. Chúng tôi vừa
đến được chỗ chiếc ghế băng thì Darryl ngã về phía trước.

Cả đám hét lên trong khi Vanessa
túm lấy nó kéo lại. Một bên áo của nó nhuốm màu đỏ và vết đỏ đang loang dần ra.
Van kéo áo nó lên và thấy một vết cắt dài, sâu trên cái sườn mập mạp.

“Thằng khốn nạn nào đó đã đâm nó
trong đám đông,” Jolu nói, hai bàn tay nó siết chặt thành nắm đấm. “Chúa ơi,
thật kinh khủng.”

Darryl rên lên và nhìn chúng tôi,
rồi nhìn xuống sườn, rên lên và quay đầu lại.

Vanessa cởi áo khoác jean và kéo
cái áo cotton ngắn tay mà cô mặc ở trong ra. Cô nhồi nó lại và ấn nó vào sườn
Darryl. “Giữ đầu cậu ấy,” cô bảo tôi. “Nâng nó cao lên.” Cô nói với Jolu, “Nâng
chân cậu ấy lên - cuộn áo khoác của cậu hay cái gì đó vào.” Jolu di chuyển
nhanh nhẹn. Mẹ Vanessa là y tá và mùa hè nào cô cũng được huấn luyện sơ cứu ở
trại hè. Cô thích xem những người trong phim sơ cứu sai cách và cười nhạo họ.
Tôi mừng vì có cô đi cùng.

Chúng tôi đã ngồi đó rất lâu, giữ
cái áo áp vào sườn Darryl. Nó liên tục nói với chúng tôi rằng nó ổn rồi và
chúng tôi nên để nó đứng dậy, còn Van thì liên tục bảo nó hãy im mồm và nằm yên
trước khi cô cho nó một trận.

“Hay chúng ta gọi 911?” Jolu nói.

Tôi thấy mình như một thằng ngốc.
Tôi rút điện thoại ra và nhấn 911. Âm thanh mà tôi nhận được thậm chí không
phải là tiếng tít tít báo máy bận - nó giống như tiếng rên rỉ đau đớn từ hệ
thống điện thoại. Bạn sẽ không nhận được những âm thanh như thế trừ khi có ba
nghìn người cùng lúc gọi đến một số. Ai cần đến các botnet khi đã có những kẻ
khủng bố?

“Thế còn Wikipedia?” Jolu hỏi.

“Không điện thoại, không dữ liệu,”
tôi nói.

“Còn họ thì sao?” Darryl nói và chỉ
ra đường. Tôi nhìn về hướng nó chỉ, tưởng sẽ thấy cảnh sát hay một nhân viên hỗ
trợ y tế, nhưng không có ai ở đó.

“Không sao đâu bạn hiền, cậu thư
giãn đi,” tôi nói.

“Không, đồ ngốc, họ thì sao, mấy
cảnh sát trong xe? Kia kìa!”

Nó nói đúng. Cứ năm giây lại có một
xe cảnh sát, một xe cấp cứu hay một xe cứu hỏa đi qua. Họ có thể giúp đỡ chúng
tôi. Tôi đúng là thằng ngốc.

“Vậy thì đi thôi,” tôi nói, “hãy
đưa cậu ấy tới chỗ bọn họ để họ khám và băng bó cho.

Vanessa không thích điều này, nhưng
tôi chỉ ra rằng cảnh sát không dừng lại vì một thằng nhóc đứng vẫy mũ trên
đường, ngày hôm đó thì không. Tuy nhiên có thể họ sẽ dừng lại nếu thấy Darryl
đang bị chảy máu ở đây. Tôi tranh cãi ngắn gọn với cô và Darryl đã dàn hòa bằng
việc lảo đảo đứng dậy và tự lê mình xuống phố Chợ.

Chiếc xe đầu tiên gào rú lao qua -
một cái xe cấp cứu - thậm chí còn không thèm đi chậm lại. Chiếc xe cảnh sát
tiếp theo không dừng lại, cả xe cứu hỏa, rồi ba xe cảnh sát tiếp theo cũng
không. Tình trạng của Darryl không tốt - mặt nó trắng bệch, hơi thở hổn hển.
Chiếc áo của Van thấm đẫm máu.

Tôi mệt mỏi với những chiếc xe cứ
lao qua mặt mình. Lần kế tiếp, khi một chiếc xe xuất hiện trên phố Chợ, tôi
đứng chắn giữa đường, khua tay trên đầu, la lớn “DỪNG LẠI”. Chiếc xe chạy chậm
dần rồi dừng lại, chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra rằng nó không phải xe cảnh
sát, xe cấp cứu hay xe cứu hỏa.

Đó là một chiếc jeep giống của quân
đội, giống như một chiếc Hummer bọc thép, chỉ khác một điều nó không gắn huy
hiệu quân đội. Chiếc xe dừng lại ngay trước mặt tôi, tôi nhảy lùi lại, mất
thăng bằng và ngã lăn ra đường. Tôi cảm thấy cánh cửa mở ra ở gần mình, rồi
nhìn thấy một đám lộn xộn những cái chân đi giày ống chuyển động tới gần. Tôi
nhìn lên và thấy một nhóm người trông giống người của quân đội, mặc áo liền
quần, cầm những khẩu súng to kềnh càng và đeo mặt nạ chống khí ga với tấm chắn
kim loại mạ.

Tôi thậm chí còn chưa kịp nhìn kỹ
họ thì những khẩu súng đã chĩa vào mình. Trước đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy
nòng súng cận cảnh như bây giờ, nhưng tất cả những gì bạn nghe nói về nó đều
đúng. Bạn bị đông cứng tại chỗ, thời gian ngừng lại và tim bạn đập thùm thụp
bên tai. Tôi há hốc miệng, rồi ngậm lại, rồi, rất chậm, tôi đưa hai tay lên
trước.

Người đàn ông vũ trang không mặt,
không mắt, cứ đứng trước tôi giữ súng rất chắc. Tôi thậm chí không thở nổi. Van
đang hét gì đó, Jolu thì gào lên và tôi nhìn họ được một giây thì có người trùm
một cái bao tải thô vào đầu tôi và thít chặt nó quanh khí quản tôi, nhanh và dữ
dội đến nỗi tôi không còn thời gian để thở những hơi cuối cùng trước khi bị
nghẹn lại. Tôi bị thúc vào bụng một cách thô bạo nhưng vô cảm, cái gì đó quấn
quanh cổ tay tôi hai lần rồi siết chặt lại, cảm giác như ai đó đang cuộn dây
rồi móc lại một cách tàn nhẫn. Tôi rú lên, giọng nói nghẹt lại do cái bao trùm
đầu.

Giờ tôi hoàn toàn ở trong bóng tối,
căng tai ra để nghe ngóng chuyện gì đang xảy ra với các bạn mình. Tôi nghe thấy
họ hét lên qua lớp bao tải ngột ngạt, và rồi ai đó lạnh lùng túm lấy cổ tay
tôi, giật người tôi gập xuống chân, sau đó bẻ quặt cánh tay tôi ra sau lưng,
vai tôi kêu rắc rắc.

Tôi suýt ngã mấy lần, rồi một bàn
tay ấn đầu tôi xuống và tôi đã ở bên trong chiếc Hummer. Nhiều cơ thể khác cũng
bị xô đẩy hết sức thô bạo cạnh tôi.

“Các cậu à?” Tôi gào lên và nhận
được một cú đấm mạnh vào đầu. Tôi nghe tiếng Jolu trả lời, và cảm thấy cú đấm
mà nó cũng bị nhận. Đầu tôi rung lên như cái cồng.

“Này,” tôi nói với bọn lính. “Hãy
nghe đã! Bọn tôi chỉ là học sinh cấp ba. Tôi muốn dừng xe các ông lại vì bạn
tôi đang bị chảy máu. Ai đó đã đâm cậu ấy.” Tôi không biết những lời này sẽ lọt
được bao nhiêu qua cái bao tải bịt kín này. Nhưng tôi vẫn nói. “Xin hãy nghe
chúng tôi - đây chắc chắn là một sự hiểu nhầm. Chúng ta phải đưa bạn tôi vào
bệnh viện...”

Ai đó lại đánh vào đầu tôi. Cứ như
họ dùng dùi cui hay gì đó như vậy - đau hơn bất kỳ lần bị đánh vào đầu nào tôi
từng biết xưa nay. Mắt tôi hoa lên, nước mắt chảy ra và đau đến mức tôi thực sự
không thở nổi. Một lúc sau, khi lấy lại hơi, tôi không dám hé răng nữa. Tôi đã
được một bài học.

Những tên hề này là ai? Họ không
đeo phù hiệu. Có lẽ là bọn khủng bố! Trước giờ tôi chưa bao giờ thực sự tin
rằng những kẻ khủng bố tồn tại - ý tôi là về lý thuyết thì tôi biết có những kẻ
khủng bố ở đâu đó trên thế giới này, nhưng tôi không mảy may nghĩ đến nguy cơ
sẽ gặp bọn chúng. Có hàng nghìn cách thế giới này có thể giết tôi - bắt đầu
bằng việc bị một gã say xỉn đang lao như tên lửa xuống Valencia tông
phải - rõ ràng việc đó còn dễ xảy ra và nhanh chóng hơn khủng bố. Bọn khủng bố
giết chết ít người hơn so với những vụ sập nhà tắm và bị điện giật. Lo lắng về
mấy tai nạn đó cũng có ích gần bằng việc lo bị sét đánh.

Ngồi sau con Hummer, với cái đầu bị
bọc trong bao, tay bị trói nghiến ở sau lưng, nghiêng qua ngả lại trong khi
những vết thâm sưng tấy trên đầu, đột nhiên tôi thấy việc bị khủng bố chứa đựng
nhiều rủi ro hơn

Chiếc xe xóc lên xóc xuống và hướng
về phía đỉnh đồi. Tôi đoán chúng tôi đang đi về hướng đồi Nob, và từ góc quan
sát này, có vẻ như chúng tôi sắp đến một con đường dốc hơn - tôi đoán đó là phố
Powell.

Giờ chúng tôi đang lao xuống dốc.
Nếu như bản đồ trong não tôi đúng thì chúng tôi đang hướng về khu cầu cảng
Fisherman (Ngư Dân). Ở đó bạn có thể lên một con tàu, đi thật xa. Ý tưởng này
phù hợp với giả thuyết về bọn khủng bố. Nhưng thế quái nào mà bọn khủng bố lại
đi bắt cóc một lũ học sinh cấp ba?

Chúng tôi dừng lại trên một con
dốc. Xe chết máy và cánh cửa mở ra. Ai đó kéo tôi ra đường và đẩy tôi trượt
chân xuống mặt đường lát đá. Vài giây sau, tôi bị vấp ngã vào một cầu thang
thép, cẳng chân bị va đập mạnh. Bàn tay phía sau lại xô tôi một lần nữa. Tôi
thận trọng đi lên cầu thang, không thể dùng tay để giữ thăng bằng. Tôi bước lên
bậc thứ ba và chuẩn bị bước tiếp bậc thứ tư, nhưng không có bậc thứ tư nào. Tôi
suýt ngã một lần nữa, nhưng một bàn tay khác đã tóm lấy tôi từ phía trước và
lôi tôi xuống một cái cầu thang thép, ấn tôi quỳ xuống rồi khóa tay tôi vào cái
gì đó sau lưng.

Thêm nhiều chuyển động nữa, và cảm
giác của những cơ thể bị trói khác ở ngay bên cạnh mình. Những tiếng rên rỉ và
những âm thanh bị bóp nghẹt. Tiếng cười. Tiếp theo là một khoảng thời gian kéo
dài vô tận trong sự ảm đạm bế tắc, tôi hít thở và nghe thấy tiếng thở của mình
trong tai.

Tôi đã xoay xở ngủ được một chút,
tư thế quỳ gối làm máu không lưu thông được xuống chân, đầu vẫn trong bao tải.
Chỉ khoảng ba mươi phút, cơ thể tôi đã tiết vào máu lượng adrenaline của cả một
năm, và trong khi chừng ấy adrenaline có thể tiếp thêm sức mạnh đủ để bạn nâng
một chiếc ô tô khỏi một người bạn yêu quý hay nhảy qua những tòa nhà cao lớn
thì sự đánh đổi như thế này thật đáng ghét.

Tôi tỉnh dậy vì ai đó kéo cái túi
trùm ra khỏi đầu tôi. Họ không thô bạo cũng chẳng cẩn thận - chỉ là... vô hồn.
Giống như người ta đặt các bánh kẹp cạnh nhau ở McDonald.

Ánh sáng trong phòng quá mạnh khiến
tôi phải nhắm nghiền mắt, nhưng dần dần tôi cũng mở he hé rồi mở toang để nhìn
xung quanh.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.