Thiên táng - Chương 02 phần 2

Cuối cùng cô tìm thấy một bảng thông báo mang số 560809 do một người lính có khuôn mặt trẻ đáng kinh ngạc cầm. Cô rút từ túi trong ra tập giấy tờ quân đội mà giờ đã khá ẩm trao vào tay cậu thanh niên có khuôn mặt đó. Khuôn mặt thoáng cười còn bàn tay vẫy vẫy ra hiệu. Chuyến đi hai tuần cùng những người lính, đã dạy Thư Văn ngôn ngữ cơ thể của lính tráng, kiểu như cử chỉ vừa rồi. Khi cô đi liêu xiêu theo sau cậu lính mặt non choẹt như trẻ con, cô nghĩ hồi còn là sinh viên cô chưa bao giờ tự hỏi năm mươi sáu nhóm dân tộc Trung Quốc với hàng ngàn chất giọng địa phương sẽ giải quyết vấn đề ngôn ngữ như thế nào khi họ gặp nhau. Bây giờ cô đã nhận ra tầm quan trọng của cử chỉ và ngôn ngữ cảm xúc chung của con người.

Văn cứ tưởng rằng tới được Thành Đô là cô có thể bắt đầu hỏi han về Khả Quân ngay lập tức, nhưng khi gia nhập vào đơn vị trước đây của Khả Quân, cô phát hiện ra rằng chỉ có số hiệu 560809 là không đổi: toàn bộ đơn vị đã thay đổi, từ sĩ quan chỉ huy đến những lính bộ binh, và không ai biết trước đây chính xác đơn vị từng chiến đấu ở vùng nào trên Tây Tạng, huống hồ là tiểu đội của Khả Quân. Một sĩ quan tham mưu mói với cô rằng, căn cứ theo đội hình dàn quân trước đây, có thể họ ở một nơi nào đó gần núi Bayan Har (Ba Nhan Khách Lạp) vùng Đông Bắc Thanh Hải hoang vu. Tuy nhiên, tin tức rất hiếm hoi bởi vì chẳn còn mấy người sống sót mà những người này cũng bị điều chuyển đi nơi khác rồi. Trên bìa trong cuốn Tuyển tập tiểu luận của Lương Thực Thu, Văn viết “Núi Ba Nhan Khách Lạp”. Có lẽ cô sẽ tìm kiếm thêm được thông tin chi tiết về Khả Quân trên đường đến đó – mặc dù tim cô tê buốt khi nghĩ tới chuyện còn quá ít người sống sót. “Khả Quân còn sống,” cô nhắc đi nhắc lại với chính mình.

Có hai ngày dành cho nghỉ ngơi, hướng dẫn và tổ chức lại việc vào Tây Tạng. Văn và hai bác sĩ khác được dạy cách giải quyết vài vấn đề mà họ sẽ gặp phải, kể cả căn bệnh do độ cao. Mỗi người được phát một bình ôxy di động và nhiều xy lanh dự phòng. Có trời mới biết được mình sẽ mang theo những thứ này bằng cách nào, Văn nghĩ, nếu chính mình bắt đầu mắc căn bệnh núi cao. Hầu hết mọi người đều từng bị choáng do độ cao rồi – một cơn nhức đầu nhẹ, hơi khó thở, nhưng nó sẽ trở nên tồi tệ hơn khi họ đến Tây Tạng. Độ cao trung bình của “mái nhà thế giới” vào cỡ 4000 mét.

Cuối cùng Văn và người lính đồng hành trèo lên xe tải quân sự bắt đầu hành trình theo con đường nổi tiếng Tứ Xuyên – Tây Tạng. Trên lưng họ mang theo ít đồ đạc quấn trong chăn rồi lấy dây thừng nhỏ buộc vào balô. Đêm xuống họ chỉ việc trải chăn ra nằm ngủ dưới đất.

Đoàn xe thật đông đúc: vài tá xe tải chở gần một nghìn người. Văn bị choáng ngợp trước số lượng lính và vẻ tráng lệ của con đường. Thậm chí nó còn hoành tráng hơn cô hình dung. Rẽ chỗ nọ quặt chỗ kia liên tục, đoàn xe đưa họ qua hết rặng núi này đến rặng núi khác. Thời tiết thay đổi xoành xoạch. Vừa mới ấm áp như mùa xuân với muôn hoa đua nở đã lại bất chợt tuyết trắng rơi bốn bề. Cô cảm thấy như mình vừa bước vào chốn thần tiên, một ngày ở đây bằng nghìn năm dưới hạ giới.

Hầu hết đám lính tráng trên xe đều còn rất trẻ, độ tuổi hai mươi. Họ cười nói ầm ĩ và đấm nhau thùm thụp khi tranh cãi về những điều ít ỏi mà họ biết về Tây Tạng – những thầy tu, ẩn sĩ, dân du cư, sự tàn bạo trở thành truyền thuyết của dân vùng này. Văn có thể nói rằng, bên dưới vỏ bọc làm ra vẻ can đảm, họ đang lo lắng. Họ chẳng biết gì về cuộc xung đột mà mình đang dấn thân vào, trong khi những lời đồn đại về các đòn trừng phạt thân thể tàn khốc mà người Tây Tạng áp dụng cho kẻ thù thì đầy rẫy. Văn nhận thấy đa số đám lính trẻ này là nông dân ít học, hoàn toàn không thể hiểu một dân tộc khác lạ sống ở nơi xa xôi lạnh hẻo lánh đến thế. Cô nghĩ đến việc Khả Quân đã tận tâm nghiên cứu Tây Tạng ra sao, anh quyết tâm nắm vững ngôn ngữ xứ này đến nhường nào. Cô len vào một góc xe và suy ngẫm về mục đích của mình: tìm kiếm Khả Quân. Cô thu mình vào suy tư như con tằm thu mình trong kén, cô gần như không để ý đến tiếng nói chuyện liến thoắng của những người lính khác, không nhận ra những phiền phức của chuyến đi, những đêm dài lạnh cóng, những phong cảnh lạ thường. Cô chỉ bị khuấy động khi, sau nhiều ngày đi trên quốc lộ, đoàn xe ra khỏi con đường và bắt đầu chạy vào vùng đồng cỏ dường như trải ra vô tận theo mọi hướng. Văn không biết người ta đang đi đâu. Thậm chí cô cũng không biết là đang đi về phía Bắc hay phía Nam. Cô tự hỏi liệu họ có đi đến nơi nào gần núi Ba Nhan Khách Lạp không. Cô không lường trước tình huống sẽ gặp một quang cảnh chẳng có bất kỳ loại mốc ranh giới nào ở xung quanh để xác định vị trí như thế này. Vẫn chưa nhìn thấy dù chỉ một dấu hiệu nào chứng tỏ có người sống ở đây.

Đoàn xe cứ chạy một chặp thì lại phải dừng, và những ca
choáng độ cao bắt đầu tăng lên. Vài người lính trong xe kêu đau đầu, vài người
còn không thể thở bình thường, có người còn khó lòng đứng vững. Là một trong ba
bác sĩ duy nhất trong đoàn quân hơn một nghìn lính, Văn phải chạy ngược chạy
xuôi, lưng mang xy lanh ôxy di động, dạy đám lính cách thở trong khi truyền ôxy
cho những người đã rơi vào trạng tháng nửa tỉnh nửa mê.

Vừa lúc mọi người bắt đầu thích nghi với khí hậu, Văn nhận
thấy có gì đó tồi tệ đang xảy ra. Đoàn xe đang đi chậm lại và họ có thể nghe
thấy tiếng súng nổ rải rác ở đằng xa. Thỉnh thoảng họ ngờ như mình nhìn thấy
bóng người ẩn sau những tảng đá và bụi cây. Họ bắt đầu sợ bị phục kích. Trong
vòng vài ngày, địa hình hiểm trở buộc đoàn xe phải chia ra thành vài nhóm nhỏ,
xe của Văn được bố trí ở trong nhóm chỉ có bảy xe. Dù người ta cho rằng khu vực
mà họ đang đi qua đã được Quân Giải phóng “giải phóng” nhưng hầu như chẳng thấy
dân địa phương, không có đơn vị quân đội nào, không một tín hiệu nào tới được
chỗ những người điều khiển đài phát thanh. Nỗi lo âu bắt đầu gặm nhấm dần đám
lính trên xe, trong khi sự trống lộng của những ngọn núi, độ loãng của không
khí và những thay đổi khắc nghiệp của thời tiết bao bọc họ trong một thế giới
đầy sợ hãi.

Vào ban ngày họ tìm thấy chút an ủi từ phong cảnh khác lạ và
những sinh vật mà họ bất ngờ bắt gặp dọc đường như chim chóc hay động vật.
Nhưng về đêm, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, những âm thanh của muông thú cùng
tiếng gió rít ào ạt qua cây cối, Văn và những người đồng hành cảm thấy bị mắc
kẹt nửa đường giữa thế giới này và thế giới kia. Không ai biết trong khoảnh
khắc tiếp theo đây điều gì sẽ xảy ra. Họ chờ đợi cái chết đến bất cứ lúc nào.
Họ túm tụm vào nhau quanh đống lửa trại và cố gắng hết sức để ngủ. Văn nằm thao
thức lắng nghe tiếng gió. Dường như cô nghe tiếng giọng nói của Khả Quân trong
cây cối, cảnh báo cô hãy cẩn thận, đừng để người ướt sương hay bị bỏng dop lửa
trại, đừng đi ra ngoài một mình.

Một buổi sáng, khi nhóm người thức dậy lúc rạng đông thì
phát hiện ra xác chết cứng đơ của hai người lính, hai con dao Tây Tạng bóng loáng
thòi ra từ ngực họ. Lính canh gác thì thầm xác nhận với nhau rằng trong suốt cả
đêm dài họ không nghe thấy dù chỉ một tiếng động nào. Những con dao chắc đã
được phóng cực kì chính xác.

Ngày tiếp theo, rồi lại ngày tiếp theo nữa, chuyện tương tự
xảy ra đúng như vậy: bất kể có bao nhiêu lính gác, hay đốt bao nhiêu đống lửa
đi nữa, cứ vào lúc rạng đông khi những người lính mệt lử thức giấc là lại nhìn
thấy ngay hai xác chết bị đâm bằng dao Tây Tạng. Không còn nghi ngờ gì nữa: họ
đang bị săn đuổi.

Không ai có thể lý giải được tại sao mỗi lần chỉ có hai
người lính bị giết. Người làm chuyện này không lựa chọn phương án tấn công toàn
bộ đoàn xe, mà lại chơi một trò nham hiểm hơn.

Bởi vì hai trong số những người lái xe đã chết là lái xe và
không có ai khác biết lái xe nên họ buộc phải bỏ lại hai xe và chen chúc vào
những xe còn lại. Sự im lặng chết chóc bao trùm toàn đoàn xe. Văn biết mọi
người đang ngẫm nghĩ về cái chết bất đắc kỳ tử có thể ập xuống đầu họ.

Văn không sợ chết. Cô cảm thấy mình đang tới gần Khả Quân
hơn nữa. Thỉnh thoảng, thậm chí cô còn hy vọng mình đã đi vào ranh giới giữa
cõi sống và cõi chết. Nếu Khả Quân ở phía bên kia rồi thì cô muốn nhìn thấy anh
càng sớm càng tốt, bất kể anh đang ở trong cảnh địa ngục tối tăm cỡ nào đi nữa.

Vào một buổi chiều, có ai đó trên xe vừa chỉ về phía xa vừa
la lên, “Nhìn kìa – có cái gì đang di chuyển!” Đúng vậy, theo hướng anh ta chỉ,
có cái gì đang lê lết trên mặt đất. Văn thấy một người lính định bắn nên vội
ngăn anh ta lại. Nếu đó là một cái gì nguy hiểm thì nó đã tấn công chúng ta
hoặc bỏ chạy rồi, cô lập luận. Người chỉ huy của nhóm ở cùng xe với Văn tình
nghe thấy cô nói. Anh ta ra lệnh dừng xe rồi cử vài người lính đi điều tra. Họ
nhanh chóng quay về mang theo vật gì đó trên lưng: đó là một người Tây Tạng bẩn
đến không tưởng tượng được. Chẳng xác định nổi nam hay nữ, vàng bạc châu báu
sáng rực kêu chói tai phủ khắp người.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.