07. Cải lạc loài... (Phần 2)

Cũng có lần tôi gọi điện, hỏi bố tôi về mẹ. Khi ấy tôi đang
khóc lóc vì say xỉn sau khi tan vỡ mối tình đầu với một con ranh chưa sạch máu
đầu, mắt chớp chớp liên hồi như phim Hàn Quốc nhưng có tật ăn cắp trong bách
hoá. Thế mà tôi đã yêu nó, đã đi làm thêm như một thằng điên để cung phụng cho
nó, để nuôi sức mình trong những trận cuồng phong mây mưa lúc nửa đêm, để sáng
hôm sau hai đầu gối mỏi nhừ và hai mắt đỏ quạch nhìn đời cứ như say. Lúc đó
thực tình tôi không muốn chửi bậy, nhưng đ.m chứ, đàn bà là cái đek gì mà sao
mình khốn khổ nhọc xác vì nó quá. Bố an ủi tôi, đàn bà là cái thiếu của đàn
ông, mày đừng có lo, rồi có con đàn bà khác nó lấp vào đó, mày lại thấy đời chả
có gì đáng chán. Thế bố có biết mẹ tôi ở xứ nào không? Ông nói về ở với bà mẹ
dì của tôi, ông mất dấu hoàn toàn với cuộc sống cũ. Ông sống ở cái cửa sông cửa
biển đó cho đến hết đời thôi, vợ ông không cho ông đi đâu, sợ ông sẽ bỏ trốn
khỏi cuộc sống nheo nhóc, sống chán chường và mỏi mòn với rau muống luộc và cá
kho. Vợ ông bảo, ông ăn chơi quen rồi, ông mài vẻ đẹp của ông, mài đũng quần
của ông ra để lấy sự phụng thờ của đám đàn bà con gái, giờ ông phải trả giá.
Lúc đó tôi gần như nín khóc, vì buồn cười. Vợ bố có đẹp ngang với... mẹ không?
Bố tôi cũng cười, giọng cười như rượu khê, cũng ngang cỡ đó đấy mày ạ. Các cụ
nói đâu có sai, thế gian được vợ hỏng chồng. Chứ không phải dẻ cùi tốt mã dài
đuôi mà chả làm ăn được gì ra hồn sao? Bố tôi nói, ờ thì mày chửi bố mày đi,
tao sống chả ra sao, nên giờ hết phúc. Tôi chán, giá mà ông điên lên, ông chửi
tôi, thì tôi lại thấy mình còn chút gì ý nghĩa với ông trong cái đời sống chó
chết khốn nạn này. Ông coi tôi như một món nợ mà ông không bao giờ trả được và
mỗi lần tôi có động tác gì, ông gần như khóc và mong chờ tôi xoá nợ. Có lần
uống bia hơi trên cái hàng cơm phản ở đầu phố Phùng Hưng, tôi bảo thằng em, ông
già có coi tao là cái chó gì, tao chửi mà ông ấy không buồn cãi. Thằng em lại
cười hăng hắc, anh mà về nhà anh mới thấy ông già đáng thương. Tôi đi làm mệt
bỏ mẹ, tối về ông kêu đổ bô, tức ói máu, nhưng rồi lại thương. Đời ông già là
cái đời chó cắn, buồn như chó cắn. Tôi bảo, tao bất hiếu, nhưng tao chán nhìn
cảnh ông già nằm bê bết trên giường, rên rẩm chờ chết lắm. Mày bảo ông già là
tao không chịu được. Thằng em bảo, ông già có trách gì anh đâu. Anh sống được
như bây giờ ông già cũng tự hào lắm rồi. Như cái cây bỏ hoang mà vẫn sống
thẳng. Tôi cười, tao cũng chả thẳng. Con người mỗi lúc một đông. Thạch Sanh thì
ít, Lý Thông thì nhiều. Muốn thanh cao chỉ có lên trời mà ở thôi. Thằng em đập
cốc bia, ông nói thật đấy à? Tôi bảo, thật chứ, tao sống cũng chả ra chó gì.
Đời tao bị lừa nhiều mà lừa người cũng chả ít. Tao sống chán lắm. Thằng em chỉ
mặt chửi, mẹ kiếp, thế mà lâu nay tôi và ông già vẫn ngấm ngầm tự hào về anh. Hóa
ra anh là thằng nói láo. Tôi cười, mày đừng nóng, đời tao chả thần tượng mẹ gì
ai, nên tao chả bao giờ phải thất vọng. Đừng đòi hỏi gì hết. Đời ai người đó
sống đi. Thằng em kiên quyết trả tiền phần bia của mình, bỏ lại hộp sữa tôi
mua, và ra về. Nó không liên hệ gì với tôi nữa. Nghĩ cũng buồn cười, một thằng
trong sáng như nó việc chó gì phải thờ phụng một đứa như tôi?

... Bà nội không ngủ, trời lạnh tôi ủ bà vào chăn, bà chồi
ra. Bà nhìn tôi. Có phải mày đã làm chuyện gì không? Hay mày bị đứa nào nó lừa?
Cháu không lừa ai thì thôi, đừng hòng đứa nào lừa được cháu. Mày ghê gớm quá
mà. Không gớm sao sống nổi với bọn yêu tinh thành phố. Bà ở dưới đó bà không thấy
ngày nào báo cũng rao có vụ giết người cướp của hiếp dâm đấy à. Bà phóm phém
cười, thì mày chả bảo báo nói láo còn gì? Tôi cũng cười. Bà hiểu tính cháu bà
quá. Chuyện gì nhỉ? Giờ này, không biết cô ta có oán oán hận tôi không, một kẻ
đốn mạt không ra sao, một kẻ ngủ với cô ta không biết bao nhiêu lần, biết rõ
từng dấu vết bí mật trên cơ thể nhau, rõ từng cao trào ân ái, vậy mà đã nói về
cô như một con điếm hạ lưu. Hay cô ta đã lạc vào một vũng sương mù nào của trần
thế? Hay cô đã đi vào những cơn bão của đất trời? Tôi thực lòng không biết. Bà
này, cháu kể chuyện này có khi bà đánh cháu chết mất. Bà ngồi bật dậy, vuốt tóc
vuốt râu tôi, được rồi, mày kể đi. Tôi nhìn bà. Bếp lửa đã lụi, chỉ còn những
đốm than âm ỉ và tiếng gà rừng đã tác sáng. Tôi đã từng ước chi mình là con gà
trống, sáng gáy vang rừng chiều dẫn đàn lên cây ngủ. Ngày mai sẽ như thế, sinh
sôi cũng tự nhiên mà huỷ diệt cũng do trời. Giá như thế, giá mà tôi là con gà
trống, có phải tôi đã không day dứt đến thế này không? Bà nhìn tôi, chuyện gì,
lại đàn bà chứ gì. Mày đến chết với đàn bà thôi con ơi. Tôi nhìn bà, không,
chuyện đàn bà nhưng không phải là đàn bà. Thế con bé lại quay lại, thế hai đứa
định cưới nhau à? Tôi bật cười, nó xinh thế, lấy bọn nhà báo để nghèo kiết xác
à. Nó phải lấy đại gia. Thế sao ngày xưa nó leo lên giường với mày? Ngày xưa đó
là tình yêu. Tình yêu? Sư bố ranh con, thế cái tình yêu đó nó cho mày cái lợi
lộc gì để mày lục bục về đây như chó ăn vụng cám thế? Vâng, vì nó cặp với đại
gia nên cháu mới phải về đây. Mày sống khó quá, tao chả hiểu được...

Bà không hiểu được. Mà tôi đã làm gì nhỉ? Tôi đã làm gì
trong cái bộn bề gian khó kiếm ăn mỗi ngày của mình? Cô gái đi giày đỏ, cô gái
có mái tóc ngang vai, mặt đẹp như trên ti vi. Tôi muốn gọi cô là Giày đỏ, vì
tôi không muốn thêm một lần cô phải đọc tên mình trong những dòng chữ này. Tôi
biết, cô đã sống một cuộc sống khác thường mà đến lúc này tôi cũng chưa cảm
nhận hết. Ngày cô bỏ tôi ra đi, mà đúng ra là chúng tôi chẳng bao giờ cùng nhau
đi trên đường, nên không có ngày từ biệt, chúng tôi đã ngồi trên cái quán trà
đầu dốc, nhìn xuống hồ Tây. Cô nói rằng, đời em cũng chả ra gì, nhưng em thấy
anh sống cũng được, cũng biết cách làm một người đàn ông với phụ nữ, anh nên
sống khác em. Chúng ta cứ lẹt xẹt thế này chả mấy thành thứ bèo nhèo của đời
sống, nhìn thấy nhau là phát mửa. Tôi bảo, được, em cứ đi, nhưng đừng dạy đĩ
vén váy làm gì. Cô bảo, anh đanh đá như con mụ bán cá. Tôi cười sằng sặc, bán
cá ra tiền thì anh cũng bán, đời cái gì nhiều tiền là anh làm thôi, miễn không phải
đi tù, không chết người. Giày đỏ cười, thì em cũng biết, anh coi em ra gì đâu,
chỉ là vui chơi thoáng chốc, ngày trước em cũng tưởng là anh yêu em nên em mới
ngả người ra mà cho anh vày vò, để anh cho em biết mùi đời lần đầu. Giờ anh
phủi em như bụi đường, em cũng chả trách anh. Đàn ông giống nhau phết. Nên em
sẽ sống cho anh biết. Câu nói như gió đùa tóc, thế mà đâm mạnh vào lòng tôi. Sự
sĩ diện của tôi bị sỉ nhục khi Giày đỏ bỏ tôi lại ngồi một mình, đi xuống xe ô
tô đỏ của một thằng tóc nhuộm, lao xuôi dốc Cổ Ngư. Về sau, trong đám người mẫu
mà tôi quen, người ta có nói, Giày đỏ kể về tôi biết bao nhiêu giai thoại. Và
hầu hết các cô người mẫu đều tin rằng, tôi là gã phóng viên đàng điếm, có thể
làm tình một đêm bảy hiệp, làm từ trong nhà tắm cho đến sân thượng và biết
nhiều mánh lới kiếm tiền từ cái thẻ nhà báo. Thoạt đầu tôi cảm ơn Giày đỏ, vì
như thế tôi cũng có chút ít vị thế trong mắt những đứa trẻ chân dài mới lớn.
Các cô gái nhìn tôi, không biết ngưỡng mộ hay dè bỉu. Tôi quen các chân dài
hoàn toàn không phải để viết báo mà vì đi nhiều với đám giám đốc nhí. Tôi và
chúng sống với nhau theo cách các loài cộng sinh, và chân dài cũng là một phần
cộng sinh trong cái đời sống nhiều màu đó. Cho đến một lần, tôi bất ngờ gặp
Giày đỏ ngồi bàn chuyện với mấy đứa công ty quảng cáo Siêu Việt. Giày đỏ nói,
có một người mẫu không chuyên, nhưng rất hợp với yêu cầu quảng cáo nhãn quần
lót NaNo. Một phóng viên chân dài, ngực nở, bụng sáu múi như vận động viên và
mặt sáng như diễn viên. Mấy đứa công ty quảng cáo há hốc mồm, gần như nghe
chuyện thần tiên. Giờ này tìm một người như vậy thì chỉ có lên trời. Các công
ty quảng cáo ra rả casting mà đâu có nhiều người đẹp đến thế. Mà người mẫu
quảng cáo thì đẹp còn chưa đủ. Tay giám đốc
quảng cáo nói, một người mẫu vô danh thì thật tốt bởi chúng tôi không muốn
những gương mặt nhàu nát trên truyền hình. Giày đỏ mỉm cười, còn phía sau tôi
gần như ngất đi vì giận dữ. Giày đỏ, em hận gì tôi nào? Ngay chiều ấy, giám đốc
quảng cáo gọi điện. Tôi biết mà vẫn tới. Giám đốc quảng cáo nhìn tôi mà tôi
biết cách nhìn của giám đốc. Tôi cười rung rốn, tôi chả nghĩ mình có giá đến
thế này. Biết thế đi làm người mẫu từ trước có phải đời tươi sáng không? Giám
đốc cười, giờ vẫn chưa muộn, nếu muốn hãy đầu quân về công ty của bọn anh, với
điều kiện là... sống phải có kỷ luật... Tôi cười to hơn, cười để anh ta không
hở thêm cái câu đáng sỉ nhục cuối cùng, chỉ cần tối em lên giường với anh. Tôi
bảo giám đốc, tôi không đẹp như Giày đỏ nói đâu, hoặc là tôi chỉ đẹp với riêng
cô ấy. Vì cô ấy còn nhớ tôi. Giám đốc để lại danh thiếp, giá của vụ này là hai
ngàn, nếu em thấy OK thì gọi cho anh nhé. Tôi đứng dậy, tiền thì ai cũng cần
anh à. Tiền mà. Nhưng tôi sẽ chỉ làm người mẫu quảng cáo đó cùng với Giày đỏ mà
thôi...

Thế nhưng, chuyện đã không hề đơn giản như giám đốc mong
ước. Giày đỏ đã bỏ trốn khỏi sự truy đuổi của tôi qua điện thoại. Giày đỏ bỏ
lại tôi với cái tin nhắn ngắn như ngón tay trọc phú: “Tiền đó, tiền Siêu Việt,
anh có dám làm không?”. Giày đỏ chui vào Sài Gòn với một đại gia nhôm nhựa,
thằng đại gia mà tôi biết đã mở nhà hàng nửa năm mà mỗi ngày chỉ có một thực
khách nhưng vẫn lộng lẫy sáng đèn. Cái nhà hàng đó có nhiệm vụ đưa những đồng
tiền bẩn trở về sự sạch sẽ. Giày đỏ bỏ trốn tôi. Tôi chả ngờ cô ta còn biết sợ
mình. Càng chả ngờ rằng, cô vẫn còn yêu mình, yêu mình vì điều gì nhỉ? Nhưng
Giày đỏ đã bỏ đi. Thi thoảng tôi cũng nhận được đề nghị từ Siêu Việt, tới dự
những cuộc tiệc tùng. Đó là một ngoại lệ, vì cả đám chân dài ai cũng biết giám
đốc Siêu Việt khó tính và sống kín bưng như một hũ rượu ủ mình trong lòng đất
già. Nhưng mặt tôi cũng đủ dày để đi dự, dù biết chắc rằng mình sẽ không bao
giờ dám lột truồng ra để đóng vai anh chàng cơ bắp và mạnh khoẻ trên các áp
phích quảng cáo, để thiên hạ mơ ước và đi mua mấy cái quần sịp về dùng. Giám
đốc quý mến tôi, điều đó thì đám chân dài ai cũng biết. Mà tin bay về toà soạn
mới ác. Thế mà tôi lại chẳng mảy may buồn. Đời sống bây giờ tin đồn nhiều như
cỏ rác. Ai nhiều scandal, người đó càng nổi tiếng hơn bao giờ hết, càng dễ kiếm
tiền hơn. Cô chân dài hôm bữa ngồi ăn buffet ở khách sạn Nikko còn bảo tôi, anh em mình cùng tạo
scandal, anh tung lên mặt báo, cứ thế mà hốt bạc, không scandal đâu có thể
thành ngôi sao. Tôi chả đủ tự tin để biến mình thành nhân vật trong bài báo của
mình, nhưng thấy rằng những tin đồn về chuyện giới tính và quan hệ với đại gia
giám đốc quảng cáo không phương hại gì đến đời sống tinh thần, đôi khi đó là
cái cớ để làm sang. Giáp ngày phải chụp hình quảng cáo, giám đốc nói, nếu tìm
được Giày đỏ giá của tôi sẽ tăng lên ba ngàn. Tôi cười, tôi hết hứng thú rồi.
Anh nên kiếm người khác, quảng cáo quần lót không khó, các người mẫu giờ còn
làm được nhiều việc mạnh bạo hơn thế, tôi tham gia tụi nó chửi tôi bon chen.
Nhưng tôi sẽ đi tìm Giày đỏ về. Tôi sẽ không lấy một xu.

Tất nhiên là cái dự án khoe thân vận quần sịp của tôi đã
không bao giờ thành hiện thực. Không hẳn vì tôi sợ. Mà vì Giày đỏ đã kịp được
dư luận nhòm ngó quá nhiều. Đại gia bị bắt, điều này không khiến ai bàng hoàng
ngoài Giày đỏ. Ông sếp ngồi chờ tôi trong phòng, căn phòng nóng như lửa đốt,
máy lạnh chạy dưới 20 độ mà mặt ông như căng ra. Ông sếp nói như sợ những ý
nghĩ bay đi mất, này, cậu đi điều tra ngay cho tôi tung tích cô người mẫu này.
Cô ta là ai, đến từ đâu và quan hệ với thằng giám đốc kia ra làm sao? Dạo này
cậu bê tha nhiều, đây là cơ hội cuối cùng cho cậu đấy. Tôi bắt đầu choáng váng.
Lâu lâu tôi mới lại phải ngồi trong căn phòng của mình, ngồi trước máy tính và
sổ sách, ngồi trước những phím nháy, những mặt cười của Yahoo Messenger. Chả
còn cái mặt nào muốn lao vào chat với mình nữa. Tệ thật. Lâu lâu tôi mới thấy
mình phải nghĩ suy nhiều như thế. Cuộc sống kéo tôi đi nhanh đến mức chân tôi
chưa kịp mỏi ở cuộc chơi này đã nhảy qua một cuộc chơi khác. Chơi tất bật. Chơi
quần quật từ sáng đến tối. Giày đỏ, em ở đâu?

Tôi ngồi trước máy tính, đầu chạy vo vo như cái quạt gió,
nào thì viết, nào thì trả xong món nợ đời này. Kiểu gì chứ, với Giày đỏ, mình
sẽ làm được một cuốn sách.

Đến lúc này nghĩ lại, tôi cứ ước giá mà lúc đó Giày đỏ gọi
cho tôi một tiếng.

Nhưng em đã không gọi.

Tôi hóa điên mà tôi không hề biết.

Em nói chúng ta giống nhau, chúng ta là những cái rễ cây
không có đất để víu lại, sống một đời phù du như cát bay. Nhưng có lần, sau khi
mệt nhoài bởi rượu và ái ân, tôi và em ngồi cạnh nhau trên sân thượng, nhìn bầu
trời ngập sao, em đã nói cho tôi, em đã chui từ đâu ra, đến từ phương nào. Em
nói với tôi như nói với chính mình, chẳng bao giờ em trở lại nơi đó nữa, vì em
đã không còn niềm tin. Tôi đi như mộng du về quê Giày đỏ. Mẹ Giày đỏ bỏ đi lâu
rồi, chỉ còn ông bố dượng ngồi ngật ngưỡng trên thềm nhà. Ông nói Giày đỏ có
về, mang cho ông ít tiền rồi đi mất. Cái con đĩ, hôm trước tao thấy nó trên ti
vi, mặc cái áo hở hết cả ngực, phơi cả mông, không biết là cái giống gì, giống
hệt con mẹ nó. Tôi hỏi ông già mặt đen thùi lùi như củ ấu, ông có biết Giày đỏ
gây chuyện gì không? Nó giống con mẹ nó, tham tiền thôi. Ngày xưa tôi là chủ
gỗ, mẹ nó mới theo. Giờ tôi phá sản, mẹ nó cũng bỏ tôi lại một mình, còn nó thì
bỏ trốn lên phố học đòi ăn chơi hư hỏng. Hôm qua đọc báo thấy cái mặt nó, danh
giá gì chứ. Tôi xấu hổ lắm. Tôi phì cười. Ông là gì của Giày đỏ? Ông đã định
cưỡng hiếp cô ấy khi cô ấy mới mười lăm tuổi cơ mà. Ông già quăng cái chén sạt
qua tai tôi. Mày cút ngay, thằng mất dạy, mày lấy đâu ra cái tin vớ vẩn đó? Tôi
bỏ chạy. Chuyện đó ly kỳ quá, bài hấp dẫn quá, tin độc quá, lũ tin nhắn chúc
mừng lúc nhúc trong điện thoại ngay buổi sáng đầu tiên của loạt bài Giày đỏ.
Tôi nhìn những bài báo, những con chữ của mình. Người ta nói rằng, khi những
ngón tay không cầm bút viết, những con chữ đã không đi ra từ trong tim, vì thế
những trang bản thảo cũng lạnh lùng hơn. Bởi những con chữ được số hoá không
biết run rẩy. Tôi thường chửi người nói câu đó là triết lý nhảm. Và bây giờ tôi
thấy mình nhảm đến không ngờ.

Cuối cùng thì vụ việc Giày đỏ cũng chìm dần vào im lặng. Đi
với đại gia thì đâu có gì là xấu, người ta có thể chửi trăm ngày, nhưng Giày đỏ
dứt khoát không phạm tội. Giày đỏ xuất hiện trở lại thành phố, cô đi một mình.
Cô chủ động đến tìm tôi. Anh ơi, em đi với đại gia mà giờ cái nhà nát chẳng có
mà ở. Anh cho em ở nhờ vài hôm được không? Tôi gần như phát câm. Giày đỏ mang
túi quần áo đến ở căn phòng trống trong nhà. Rồi Giày đỏ rủ tôi uống rượu, Giày
đỏ khóc. Giày đỏ bảo tôi, em là con gái hư thì em chịu, sao dư luận còn bắt mẹ
em gánh thay em. Mẹ em nào biết xứ nào để tìm chứ... Giày đỏ lột dần quần áo
tôi. Người tôi như lên cơn sốt. Khi tôi nằm đó, thân thể tôi trống rỗng nằm bết
trên tấm nệm đó, thì Giày đỏ rũ gục xuống người tôi. Giày đỏ hổn hển khóc, em
nghĩ rằng anh vẫn còn yêu em. Chúng mình có một quá khứ chó ghẻ, chúng mình
không còn bố mẹ, chúng mình côi cút yêu nhau. Nhưng mà em đau, Giày đỏ khóc to
hơn, người ta đã bới cả cái hang ổ cuối cùng mà em không muốn bị móc lên. Lão
ta là gì mà phán xét cuộc đời em. Tôi nằm đó, nước mắt Giày đỏ chảy tràn vòm
ngực rộng. Tôi nằm đó, thân thể ngập đầy sinh lực, mà sao tôi không thể làm gì,
mà sao tôi không thể cày nát em như bao đêm tôi đã cùng em. Tôi nằm im. Tôi
khóc...

...Khi Giày đỏ nằm đó, thân hình trắng phơi mở trên tấm nệm,
như một sự thách thức, thì tôi bỏ đi. Tôi về với bà. Cháu về để kể với bà
chuyện này đấy, bà có đánh cháu tiếp không? Bà không nhìn tôi, nhìn ra những
triền núi đầy sương sáng, giọng bà ướt sũng như những tàng cây chó đẻ sau đêm đông.
Toàn à, sao mà bà muốn khoẻ lại, bà muốn đập chết mày, thằng ranh con... Bà
khóc thành tiếng, tiếng khóc phát ra như gió đụng bờ rào, khô khoảng và xiên
xiết. Bà cứ khóc như thế. Để rồi tôi đứng trước bà, khóc thật nhiều, mà chẳng
dám ôm bà vào lòng nữa. Tôi khóc như tôi chưa từng là tôi...

***

...Tôi cứ đinh ninh là Giày đỏ sẽ ở lại. Nhưng cô đã ra đi
ngay trong buổi sáng đó. Khi tôi về lại thành phố, cô không để lại gì trong căn
phòng, ngoài một bộ quần áo lót khi xưa chia tay nhau cô cầm của tôi, bộ quần
áo lót mà cô bảo tôi mặc vào trông như một bức tượng trong sạch. Khi đó cô nói,
cô cầm đi để khi nào nhớ tôi sẽ lấy ra nhìn ngắm. Tôi khi đó cho là sự rồ dại
và bốc đồng trẻ con. Nhưng lúc này, khi sau bao bể dâu, cô vẫn giữ lại và trả
về với tôi, tôi biết mình đã mất Giày đỏ. Tôi về lại toà soạn, nói với ông sếp
xin chuyển qua làm mảng văn hoá văn nghệ một thời gian, suốt ngày đọc sách, xem
phim. Công việc không nhẹ nhàng, nhưng nó làm tôi ít phải gặp, ít quan hệ với
con người hơn, thực tâm khi đó tôi sợ những mối quan hệ phức tạp của loài
người. Ông sếp không hiểu được, ông cho là tôi bị điên, hay chí ít tôi cũng bị
chứng vĩ cuồng của người trẻ nổi tiếng sớm. Ông cho rằng, làm báo phải làm mảng
nội chính và xã hội mới mong trưởng thành. Trong phim của ông Phi Tiến Sơn, ông
ta bắt một phóng viên mảng xã hội xuống làm mảng văn hoá văn nghệ vì cậu ta...
vi phạm kỷ luật. Tôi đang có triển vọng mà đã mắc bệnh ngôi sao...

Tôi giải thích với ông sếp bằng cách làm việc cần mẫn trong
căn phòng trống rộng mênh mông, thư viện cơ quan vô cùng nhiều bụi, tôi đọc và
lau những cuốn sách. Chúng là những cuốn sách mới lâu ngày...

Những dòng đầu tiên của câu chuyện này tôi ghi lên blog của
mình. Thế nên nó hình thành từ những nghĩ suy vụn vặt trong nhiều ngày. Có quá
nhiều người hỏi thăm bà tôi, hỏi rằng bà đã ra sao, bà giờ sống thế nào, bà có
về lại thành phố để xem cái tủ kem? Tôi im lặng, vì chẳng biết nói làm sao. Bà
yêu tôi, yêu báu vật của đời bà nhiều quá. Nên bà sẽ không bao giờ tha thứ, bà
sẽ không nhượng bộ tôi với phố phường của tôi.

Trong một lần lang thang trên những trang nhật ký ảo, tôi
bất chợt nhận ra chút gì mơ hồ như thân thiết, như quen thuộc. Quá nửa các
trang blog cá nhân tại Việt Nam
đều trích đăng lại một trang blog của một người khác, trang blog đỏ rực và dở
dang. Trang blog được kết thúc đứt đoạn vào cuối tháng bảy năm hai ngàn lẻ sáu,
chủ nhân của blog đó nói, cô sẽ tha thứ tất cả mọi lỗi lầm của người cô yêu, dù
anh ta có cào muối vào ruột cô đi nữa, nếu người đàn ông của cô biết dùng những
nụ hôn xoá đi những muộn phiền. Nhưng người đàn ông ấy đã không làm gì, thân
thể cường tráng khoả thân như xác chết ngâm nước, như tảng đá không chịu mòn dù
nước mắt cô thành suối, thành sông. Người đàn ông đó đã không dám ái ân với cô
sau những ngày đau đớn. Cô biết, cô chẳng còn gì cả. Nên cô đã ra đi...

Tôi luôn thầm mong, đó không phải những trang nhật ký của
Giày đỏ...

Tôi không đi tìm Giày đỏ nữa. Bởi những gì tôi tìm kiếm
trong những tháng ngày sống trên mặt đất này đều đã trở nên xa dần, tưởng gần
mà dần vụt khỏi tay. Ngày rời miền cải vàng của bà ra đi, tôi nghĩ mình có cả
thế giới, tôi sẽ làm được những chuyện phi thường và sẽ cho bà sống cuộc sống
của những bộ phim truyền hình nhiều tập. Nhưng tôi đã quăng quật cuộc đời mình,
để cuối cùng, tôi chỉ còn lại vùng quá khứ mà tôi cố gắng đến tuyệt vọng nhằm
chối bỏ và cắt lìa. Khi trắng tay mới hay mình như hạt cải lạc loài, mọc hoang
trên cát, mải mê đi cùng cát. Và cát đam mê đã cuốn tôi lẫn nhòa vào với suối
sông.

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ,
muộn lắm, những vẫn phải trở về, cho một bắt đầu khác...

Hà Nội, 7/2006

Báo cáo nội dung xấu