Lê Vân - Yêu và sống - Chương 15
15
Tôi là tôi, là đàn bà
Cuối
cùng, tôi đã nói gần hết sự thật về bản thân mình. Gần hết thôi, bởi
tôi luôn ý thức được cái giới hạn tất yếu của ngôn từ. Lâu nay, những
người ngưỡng mộ tôi, như Tố Nguyệt ở Đà Nẵng chẳng hạn, đã đưa tôi lên
thành một mẫu người nào đó, nếu tôi không, thổ lộ những cái xấu xa của
mình, họ sẽ luôn giữ ấn tượng đẹp đẽ về tôi. Cuốn sách này sẽ giúp họ
phản tỉnh: “Hóa ra thần tượng lâu nay của mình cũng tầm thường như tất
thảy mọi người tầm thường khác thôi. Cô ấy không đáng để mình yêu quí
nữa”.
Rất tốt, nếu có thể coi đó là một sự trừng phạt cho những gì tôi đã làm. Tôi đáng bị trừng phạt như thế.
Nhiều
lúc ngẫm nghĩ, tại sao tôi cứ bị lạc lõng, không thể sống giống như mọi
người, dù là giống với người trong gia đình Có lẽ vì sinh ra trong hoàn
cảnh thiếu thốn tình cảm và sự chăm sóc của gia đình, lớn lên lại gặp
phải mối tình éo le, yêu một người đã có gia đình, nên tôi luôn có cảm
giác mình là người thừa, bị hất ra rìa cuộc sống. Thấy mình chẳng là gì
đáng giá, chỉ là số không, tôi gần như tự tiêu diệt chính mình.
Tôi
là người rất nóng tính, nóng theo nghĩa thẳng thắn và dứt khoát. Nếu
gặp một người nào đó tử tế giúp mình một điều gì đó, tôi thấy muôn phần
áy náy, chỉ mong muốn tìm cách nào đấy đáp lại một phần tấm lòng của họ.
Nóng là ở chỗ ngược lại, nếu người nào đó xử sự với mình không đàng
hoàng, dù chỉ chút xíu, trước mặt nói thế này, sau lưng lại nói khác tóm
lại là không tử tế, tôi có thể quyết liệt xóa người đó khỏi đầu một
cách rất nhẹ nhàng. Đôi khi chỉ là cảm thấy hình như người ta không thật
với mình là không chịu nổi. Tôi không thể cố tỏ ra hoặc cố giả vờ không
biết để vẫn chào hỏi bình thường. Tôi sẽ có phản ứng ngay, sẽ không
nhìn mặt, không chuyện trò gì nữa. Có lẽ tính tôi không lắt léo như đời
được. Với bạn bè thời học sinh trường múa, đến bây giờ tôi vẫn không cắt
nghĩa được tại sao bạn mình lại không bảo vệ mình, lại phủ nhận mình…
Mấy chục năm cùng làm chung một nhà hát, tôi vẫn không thể nào trò
chuyện bình thường với cô ấy được Nếu cố bình thường nghĩa là giả tạo.
Tốt nhất là không chơi nữa để khỏi phải giả dối. Nhưng với những thân
phận nhỏ bé bị quên lãng bỏ rơi, tôi lại luôn sẵn lòng chia sẻ hoà đồng,
thèm có những tình cảm chân thật, mộc mạc từ họ.
Mới đây, tôi
nghe mọi người nói lại, cô phục trang lớp trước trong nhà hát nay về hưu
có tổng kết một câu: “Trong nhà hát này, tao phục nhất con Vân, nó ăn ở
cực kỳ khôn ngoan, nó biết nghĩ đến tất cả mọi người”. Nhờ ơn trời đã
cho tôi cái sự khôn ngoan ấy, chứ cũng chả ai dạy bảo tôi phải biết nghĩ
đến người nghèo hơn mình, khó hơn mình, không may hơn mình. Nhiều khi
chỉ đơn giản là làm theo lời người xưa dạy: “Lộc bất tận hưởng”.
Mỗi
khi có dịp đi nước ngoài theo đoàn phim, tôi luôn tự hỏi: “Tại sao mình
lại được đi Liên hoan phim chứ không phải là mấy chục con người cùng
lao động với mình?”. Bởi vậy, tôi rất thích mua quà cho mọi người. Tôi
khuân về từ những cái bút bi, kẹp tóc, cái cắt móng tay, bánh xà phòng
thơm và cả những chiếc quần lót valide thời đó là rất quí với phụ nữ
miền Bắc… Dù chỉ bằng cái móng tay thôi, những món quà nhỏ đó làm người
ta hết sức cảm động, vì mình không quên người ta, dù mình chỉ là đứa
ngoại đạo. Đôi khi, chính người đạo diễn lại quên nhưng tôi thì nhớ hết.
Đặc biệt tôi nhớ những người hết sức bình thường như cô hóq trang, anh
đạo cụ, chị dựng phim hay người làm máy nổ… Tối thiểu cũng là một bao
thuốc lá cảm ơn. Người ta cũng vất vả lao động như mình, thậm chí lại
còn hay bị mắng mỏ nếu không được vừa ý. Món quà nhỏ chỉ là cách bày tỏ
lòng biết ơn. Họ cùng đồng cam cộng khổ với mình, khi được thành quả,
chỉ mình được hưởng danh tiếng lợi lộc. Sẽ thật không phải nếu không
biết nghĩ đến người ta. Thời gian làm việc ở Nhà hát cũng thế, lần nào
đi biểu diễn nước ngoài về, tôi cũng gặp ông già bảo vệ chuyên mở cửa,
khóa cửa phòng tập, bảo: “Con chẳng có gì, biếu bố gói mình chính”. Thời
đó mỳ chính còn là thứ quí. Hay với người chuyên là phục trang, họ luôn
phải ngửi cái mùi hôi kinh khủng bốc lên từ đống váy áo mà vẫn phải cặm
cụi cẩn thận là lượt treo lên mắc cho từng diễn viên, tôi cũng không
bao giờ quên. Họ là những người bình thường nhưng không thể thiếu được
trong quá trình sáng tạo, góp phần vào thành công của một diễn viên, một
vở diễn.
Ngày đó, được đi nước ngoài trong mắt người đời là nhiều
lộc lắm. Thôi thì mình cũng biết nghĩ tới những người không được đi.
Nhưng nếu sinh nhật lãnh đạo, tất cả mọi người đến, tôi lại cứ phải
tránh ra xa. Vừa ngượng vừa ngại. Nhỡ người ta nghĩ mình muốn lấy lòng,
cầu cạnh thì sao! Cho nên, dù có quí cũng không đến. Thà hiểu nhau,
trọng nhau trong công việc còn ý nghĩa hơn.
Phải chăng vì thế, đôi
khi tôi bị đánh giá là thích sống khác người khác đời, là “khủng
khỉnh”, là “chảnh” như ngôn ngữ hiện đại gọi các nghệ sĩ ngôi sao bây
giờ. Biết vậy, tôi cũng chẳng thể nào sống khác đi được. Tôi chỉ muốn
được là chính tôi.
Tôi không phải là người phụ nữ có sắc đẹp quyến
rũ, có thân hình khêu gợi hấp dẫn. Đấy là tôi nghiêm khắc nhìn nhận
mình chứ chẳng muốn khiêm tốn giả vờ hay tô vẽ gì cho mình. Ấy vậy mà,
từ thủa mười tám đôi mươi cho đến tận bây giờ, tôi biết, có nhiều người
ngưỡng mộ mình. Có người tôi biết có người không, nhưng tôi cảm thấy, họ
nhìn tôi không đơn giản như nhìn một cô gái bình thường Vừa rồi, gặp
lại mấy anh bạn đóng chung phim hơn hai chục năm về trước, tôi được họ
tiết lộ một bí mật rất dễ thương. Ngày ấy, họ cũng trẻ như tôi. Giờ gặp
lại nhau, khi đã xấp xỉ ngũ tuần, họ mới dám ân cần kéo mình ngồi cạnh
để “nói thật với Vân một điều”, (tất nhiên là phải trừ hao đi một chút),
rằng: “Vân có biết không, ngày xưa, mình từng là người ngưỡng mộ Vân
đến mức coi Vân như thần tượng. Thậm chí, cho đến bây giờ, hình ảnh của
Vân trong suy nghĩ của mình vẫn như xưa, đại loại là, một con người thế
này thì không có một điều gì bẩn thỉu có thể chạm vào. Trong tình cảm
tôn thờ ấy, có sự yêu quí chân thành, nhưng không bao giờ mình dám mơ
tưởng, lại càng không dám thổ lộ”. Và anh bạn dẫn chứng bằng một kỷ niệm
đi đóng phim với nhau: “Sáng hôm ấy, mình gõ cửa phòng Vân, khi Vân mở
hé cánh cửa, trong ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ, Vân hiện ra trong
bộ váy màu trắng làm mình sững sờ. Có một cái gì đó trong sáng quá, tinh
khiết quá, đến nỗi, dù trong ý nghĩ có muốn yêu thương và thổ lộ tình
yêu với người con gái đó thì cũng không dám. Ấn tượng đó còn lại đến tận
bây giờ”. Rồi anh bạn nửa đùa nửa thật: “Ngày đó, mình còn chí chóe với
một cậu diễn viên khác cùng đoàn phim vì cả hai đứa cùng quí Vân”. Câu
chuyện làm quà vui vui của anh bạn cũ làm tôi cảm động, thấy “mình yêu
mình hơn” một chút. Tự nhủ, tuy mình không có được một nhan sắc trời cho
nhưng cũng may là mình vẫn để lại được những ấn tượng tốt đẹp trong
lòng bạn bè.
***
Trong đời tôi, không có gì làm tôi sợ hãi bằng tình yêu. Chỉ có người nào yêu thật mới biết đến cái nỗi sợ này.
Tình
yêu làm tôi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần. Nó thiêu rụi tất cả. Tôi
không phải loại người dễ yêu, nhưng khi đã yêu là yêu cuồng nhiệt, yêu
đến phủ nhận mình, dâng hiến tất cả. Có lẽ bởi vậy, tôi được tha thứ cho
những tội lỗi tôi đã gây ra cho người yêu mình chăng?
Với cả ba
người đàn ông tôi yêu, chưa bao giờ tôi cho đó là nhẹ dạ, mù quáng hay
đứng núi này trông núi nọ. Họ đều là những người đàn ông đáng vì nể,
đáng trân trọng ở những khía cạnh khác nhau. Và trên hết, với tôi, họ
đều là những người tình tuyệt vời. Đương nhiên, đôi lúc gặp lại cũng
thấy rưng rưng, nhưng biết làm sao được. Tôi phải chọn lựa. Và khi đã
chọn nghĩa là phải chịu mất mát và đau đớn.
Tôi không thể cùng lúc
sống với nhiều mối tình. Không thể ôm tất cả. Tôi vô cùng biết ơn những
người tình đã đi qua cuộc đời mình…
Với tình yêu, tôi thường đứng
trước ban thờ thầm thì thú nhận tội lỗi tày trời của mình và khấn (chắc
hẳn là có ít nhiều bao biện): “Lạy trời, lạy phật, lạy tổ, lạy tiên,
lạy ông, lạy bà, lạy bác, lạy anh, lạy các vong hồn linh thiêng. Xin các
đấng linh thiêng hãy trừng phạt con. Con là kẻ mù lòa tội lỗi. Con sẵn
sàng đón chịu tất cả những trái đắng do mình gây ra. Nhưng tại trời cứ
tạo ra những hoàn cảnh để con phải chết trong tình yêu mà không làm sao
chống đỡ nổi. Con có tội, nhưng bản chất tình yêu không có tội. Nếu con
có lao đến cái tình yêu ấy thì con sai, con không biết phải trái, nhưng
tình yêu là vô tội,, Trong lúc khấn tôi còn chất vấn “lý sự” cả với các
đấng linh thiêng như vậy. Có phải không nhỉ? Bởi tình yêu là rất đẹp, là
kỳ diệu. Nó vô tội. Nó đưa đẩy con người ta. Cái tình yêu kêu gọi người
ta thì không có tội. Chỉ có những con người không đạt được tình yêu,
sinh độc ác thù hằn, mới là có tội Có mấy ai trong cuộc đời chỉ yêu một
lần là lấy được nhau ngay? Có mấy ai yêu nhau được đến tận đầu bạc răng
long? Cho nên, khi đã có tình yêu, là không thể dừng được. Nó như có một
thế lực nào đó xui khiến. Đương nhiên là người ta cần có lý trí, nhưng
chả lẽ tình yêu lại phải dùng lý trí để kiểm soát, để dừng lại ư? Cứ giả
định như có thể dùng lý trí để phân tích, kiểm soát và buộc người đang
yêu trả lời có nên yêu hay không, thì còn gì là tình yêu nữa! Đó là sự
tính toán. Với tình yêu, tôi không phải loại người có thể yêu một cách
dễ dàng, dễ động lòng trước những lời đường mật nịnh đầm hay những lời
khen sáo rỗng. Cái thứ tình yêu đến với tôi, nó cứ đến mặc dù tôi sợ nó.
Thậm chí, tôi cũng đã dùng lý trí tỉnh táo để can thiệp nhưng không thể
nào kiềm chế được, thế nghĩa là mình đã yêu rồi! Nếu không yêu thì làm
sao mà bị “sa ngã”? Thế là bước sang một mối tình mới. Và tôi trở thành
kẻ phản bội lại mối tình cũ, người tình cũ.
Như người đời nói, khi
phản bội một tình yêu nghĩa là mình có tội, thôi thì mình đành nhận cái
tội ấy. Nhưng từ sâu thẳm trong trái tim người đang yêu vẫn thấy dường
như mình bị oan khuất, rất khó giải thích. Có lẽ, chỉ với những ai đã
từng yêu, đã có những khoảnh khắc phải đấu tranh giữa nên hay không nên
yêu, mới hiểu. Lúc đó, tình cảm đó rất con người chứ không phải dùng lý
trí là được. Đến tận bây giờ, những người mà tôi đã yêu, đã phản bội đều
tha thứ cho tôi và nói rằng chẳng bao giờ oán trách tôi. Yêu thực lòng
thì không còn chỗ cho sự oán hận, bởi bản chất của tình yêu là tha thứ,
là dâng hiến.
Nhưng dù có bao biện thế nào đi nữa, tôi vẫn tự nhận
thấy tôi là kẻ đã phản bội tình yêu. Bởi thực tế là như thế, đang yêu
người này bỗng nhiên không yêu nữa và chuyển sang yêu người khác, thế
không là phản bội ư? Đúng, tôi đã phản bội lại những người đàn ông yêu
thương tôi, nhưng chắc chắn là tôi không phản bội lại trái tim mình. Sau
khi thú tội phản bội, tôi phải nghe Người ấy thốt lên trong cơn giận dữ
đau đớn: “Em là một con rắn độc?”. Sau đó, Người ấy có xin lỗi Nhưng
tôi vẫn băn khoăn, liệu có đúng mình là rắn độc không?
Ngoảnh nhìn
lại, trải qua ba mối tình, hai lần kết hôn, hai lần ký giấy ly hôn,
nhưng tôi vẫn chưa hề một lần được xỏ tay vào tấm áo cưới trắng trong.
Thật là “kinh khủng” cho cái cuộc đời trớ trêu của mình! Đến tận giờ,
tôi cũng chẳng dám mơ đến chuyện được mặc áo cưới. Thậm chí, hiện tại
nhìn vào thì thấy, tôi có hai đứa con trai kháu khỉnh, yên ổn ở nhà chăm
sóc nhà cửa con cái như một người vợ đúng nghĩa, vậy mà đâu đã được là
một người vợ chính thức! Có ba cuộc tình thì cả ba đều do tôi tự lao đầu
vào với những người đàn ông đang có gia đình vợ con đầm ấm. Kỳ lạ làm
sao cái cuộc đời tôi! Không ít người cầu hôn mà chẳng hề được mặc áo
cưới, chẳng được lên xe hoa, chẳng được đón dâu. Thương quá phải không?
Tự mình cũng thấy thương mình. Nhưng sẽ chẳng bao giờ tôi muốn thổ lộ:
“Anh ơi, bao giờ chúng mình có thể chính thức trên giấy tờ là vợ chồng
của nhau để tổ chức một bữa tiệc như là đám cưới?”. Có một cái gì đó cứ
ngăn mình lại. Tôi có quan niệm về tình yêu và hôn nhân rất rõ ràng,
nghiêm túc, đúng mức và tôi cho rằng tôi quan niệm đúng.
Cái sự
ràng buộc với nhau bởi đăng ký kết hôn thực chất chỉ là thủ tục. Không
có cách gì giữ được trái tim nếu không còn yêu nhau nữa. Tờ giấy phỏng
còn có ý nghĩa gì? Xét đến tận cùng bản chất, sự “cộng sinh” giữa người
đàn ông và người đàn bà trong đời thực và giữa hai vợ chồng trên giấy
tờ, cái nào có giá trị hơn? Quan trọng là anh có làm mới được anh để cho
tôi luôn yêu anh hay không? Còn tình yêu nghĩa là còn chúng ta. May
sao, sau gần chục năm trời có nhau, bố hai đứa trẻ càng ngày càng chu
đáo, tận tình chăm sóc mấy mẹ con tôi hơn. Và hạnh phúc của tôi là thứ
hạnh phúc bền vững như tôi mơ ước. Chính hoàn cảnh xa xa gần gần như
thế, với những khoảng cách về không gian thời gian như thế, lại là nguồn
năng lượng nuôi dưỡng tình yêu. Xa thì háo hức, gần thì đầy đặn… (Hình
như có nhiều người đàn bà cũng mong ước có một cuộc sống xa xa gần gần…
như tôi hiện nay).
Tuy nhiên, để có được niềm tin vào bản thân và
tình yêu như vậy, chúng tôi cũng đã từng phải trải qua bao nỗi đau mất
mát của cái sự chưa chính danh. Vào thời điểm tôi còn đang lùng nhùng là
gái có chồng vụng trộm gặp gỡ Abraham, cứ vội vội vàng vàng, nhanh
chóng đến một giờ khắc nào đấy là phải về nhà không sẽ bị nghi ngờ. Một
lần, anh buột miệng than: “Anh là ai mà không thể giữ em ở lại?”. Chỉ
vậy thôi mà tôi bỗng nổi đóa lên: “Thế em là ai? Em đã là ai chưa? Chính
em cũng chẳng biết em là ai. Còn anh thì sao? Những lúc anh kể về cái
“my house, my family” xa xôi đâu đó của anh thì em là cái gì? Em có bao
giờ hỏi anh thế đâu mà anh lại hỏi em thế!”. Anh như hóa đá, biết đã lỡ
phạm vào “vùng nhạy cảm” nhất trong cơ thể tình yêu, lặng lẽ để tôi ra
về. Sau hôm ấy, chúng tôi, những người yêu nhau không còn trẻ nữa, cảm
thấy như mình già thêm hàng chục tuổi.
***
Hiện tại, hơn lúc
nào hết, tôi cảm thấy giá trị to lớn của sự thanh thản trong đời sống
tâm hồn. Một vài năm sau khi sinh con, cuối cùng tôi cũng đã tĩnh tâm để
đi đến chỗ hàn gắn kịp thời mối quan hệ rạn nứt giữa tôi và những người
ruột thịt. Làm sao có thể sống được với một khối độc tố như thế trong
người. Phải trút ra, lấy ra hết thì mới sống lại được. Tôi mừng vô cùng
vì đã cải thiện được mối quan hệ này, tình cảm giữa con người với con
người trong nội bộ gia đình trở nên lắng dịu hơn, an bài hơn.
Về
kinh tế, chính lúc chưa có con cái gì, song song với làm nghệ thuật, tôi
đã nghĩ đến chuyện củng cố kinh tế gia đình. Tôi đi vay tiền ngân hàng
để xây nhà cho thuê. Thực tế, có người vì miếng ăn mà làm bậy và nhiều
người khác cũng vì miếng ăn mà chịu nhục. Tôi không phải chờ người ta
tăng lương cho mình. Chẳng chờ được ban phát bổng lộc đi nước ngoài.
Người ta mời tôi đi vì đương nhiên tôi ở vị trí xứng đáng để đi. Với
cuộc sống do chính bàn tay lao động của mình làm nên, tôi đã giải tỏa
được những ham muốn bình thường nhất nhưng vô cùng quan trọng: tự mình
nuôi được mình, vượt thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của cơ chế.
Nghĩa
là tôi tự “cởi trói” cho tôi. Tôi đã “tự cứu mình trước khi trời cứu”,
theo lời hiệu triệu của vị chính khách có công mở cửa cho luồng gió đổi
mới tràn vào cách đây hai chục năm. Tôi biết, mình may mắn hơn bao nhiêu
người khác vẫn phải sống trong “vòng kim cô” khốn khó của cơ chế. Vẫn
phải giả vờ, lấy lòng, khép nép, nịnh bợ. Còn tôi, tôi tự giải phóng
mình, đem lại tự do làm người cho mình như đúng bản chất mình được sinh
ra, như mình có. Tất cả đều tự mình vươn lên, tự mình mang lại cho mình.
Về
sự nghiệp, tôi cũng không phải xấu hổ với mấy chục năm lao động nghệ
thuật, tuy không là cái gì ghê gớm, nhưng ít nhất tôi cũng đã làm hết
sức, hết tấm lòng của mình rồi, được đến đâu là do tài năng của mình chỉ
đến thế thôi. Do luôn ở vị trí diễn viên sô-lít của cả hai lĩnh vực múa
và điện ảnh, nên lúc nào tôi cũng có việc làm. Bên này mời xong lại đến
bên kia. Đi công tác về lại đã thấy công việc chờ ở nhà.
Bắt đầu
thấy nhàm chán công việc trên sàn múa, lại có lời mời đi đóng phim, lại
được thay đổi không khí sáng tạo, được thoát khỏi trạng thái ao tù nước
đọng. Rất may, tôi tranh thủ làm cả hai lĩnh vực, nuôi dưỡng sự say mê
chọ mình để không bị bào mòn, không bị chán nản. Việc đến thì cứ hối hả
làm, tuy nhiên, không vì thế mà lao vào nghệ thuật một cách u mê, không
tỉnh táo. Bởi tôi không quên lời dặn khi mới vào đời: “Trái tim nóng
phải có cái đầu lạnh”.
Về đường con cái, cho đến lúc này, tôi là
một người mẹ hạnh phúc vì sinh hạ được hai cậu con trai bởi tình yêu và
sự tự nguyện của cả cha và mẹ. Hai tác phẩm nghệ thuật kỳ diệu thành
công nhất của đời tôi. Đương nhiên, người mẹ nào cũng nói như thế, cũng
ngưỡng mộ con mình và cảm ơn tạo hóa đã tặng người đàn bà cái khả năng
tạo ra được một con người nhỏ bé khác. Đó là điều phi thường, là phép
màu của đời sống. Nhưng với tôi, sự sinh nở còn mang một ý nghĩa lớn lao
hơn thế. Nhớ lại giai đoạn tôi đã bốn mươi tuổi mà vẫn chưa có con,
không ít người suy diễn: “Bà này nói vì nghệ thuật chỉ là để che đậy
thôi, chắc là không sinh được nên ra vẻ thế. Đàn bà chẳng ai dám để đến
năm bốn mươi tuổi mới nghĩ đến chuyện con cái…” Cái dư luận âm thầm về
đường con cái của tôi như thế đấy! May làm sao, như cầu được ước thấy,
tôi vẫn kịp sinh được mẹ tròn con vuông. Mà lại còn được một bé trai
xinh ơi là xinh. Đến năm bốn ba tuổi, lại được thêm một bé trai nữa.
Đúng là Trời thương. Chính cái điều trời cho này làm mọi người quên đi,
không cần phải hỏi rằng: tôi đã chính thức lấy chồng hay chưa, quan hệ
ra làm sao! Tại sao không làm đám cưới? Không mời bạn bè?
Họ quên
hết tất cả những thủ tục đương nhiên như xã hội qui định. Và một khi
thái độ của tôi là chấp nhận thực tế, tự tôi sinh ra hai đứa con của
tôi, không có gì giá trị với tôi hơn thế thì tại sao tôi lại phải quan
tâm đến dư luận! Rất may là bây giờ, người ta công nhận quyền hợp pháp
cho người phụ nữ có con ngoài giá thú và có quyền khai bố đẻ hoặc không.
Không ai bẳt mình chìa cái giấy đăng ký kết hôn ra, họ chỉ cần người bố
ký vào phần tên cha trong giấy khai sinh của con là được. Đứa bé phải
được quyền khai sinh. Xã hội đã cởi mở hơn, thông cảm hơn với người đàn
bà có con ngoài giá thú.
Được gọi là nghệ sĩ, nhưng tôi không phải
là người thiết tha với nghiệp diễn. Có nhiều vai diễn người khác mơ ước
không được, nhưng nếu đoàn phim không điều chỉnh được thời gian thì tôi
cũng thôi luôn. Bởi trước khi là nghệ sĩ, tôi muốn phải được làm đàn bà
đã. Đôi khi, người nghệ sĩ và người đàn bà có những mâu thuẫn xung đột,
nhưng với tôi, cái khát vọng làm đàn bà còn cao hơn cả cái khát vọng
nghệ thuật kia.
Tôi luôn nghĩ, đời nghệ sĩ chỉ là kiếp phù du, sớm
nở tối tàn Nó không mang lại hạnh phúc, thậm chí ngược lại, nếu ta cứ
lao theo ánh hào quang ấy… Cái đáng quí nhất của người đàn bà là đời
sống gia đình, cách cư xử với chồng con.
Những thứ kia chỉ là cái
bên ngoài. Diễn viên chỉ có những năm tháng nhất định nào đó, nếu cứ ôm
mãi cái mộng ấy, đuổi theo nó, làm sao ta có thời gian dành cho một cuộc
sống bình thường của một con người bình thường. Cái đam mê danh lợi ấy
chắc chắn sẽ mâu thuẫn, xung đột với khao khát được làm thiên chức của
người phụ nữ. Đàn bà thì phải là đàn bà chứ không phải là làm được những
việc của đàn ông. Thế mà tôi toàn phải làm những việc của đàn ông! Tôi
thèm được là người đàn bà bình thường lắm. Ngay cả những lúc nổi tiếng,
tôi cũng là một người hết sức bình thường, giản dị, hòa đồng với mọi
người. Trong tâm can lúc nào cũng chỉ muốn làm một người vợ đúng nghĩa:
hiền hậu, hết lòng với gia đình chồng con. Đó là những phẩm chất của phụ
nữ Á đông mà tôi đã “bị ngấm” từ khi nào không rõ. Tôi mong ước lấy
được một người chồng đủ sức gánh vác gia đình, cho tôi đỡ đi gánh nặng
bươn chải với đời.
Vâng, sau những thất bại đau đớn, cuối cùng,
tôi đã tìm thấy một người đàn ông đích thực đúng như tôi mường tượng.
Một người đàn ông của gia đình. Anh là trụ cột, là biểu tượng cho sự
mạnh mẽ đầy bản lĩnh, gánh vác được chuyện lớn, là chỗ dựa tin cậy. Tất
nhiên, bao trùm lên là một tình yêu lớn anh dành cho vợ con và gia đình.
Khi tôi đã tìm được đúng người đàn ông như thế, nghĩa là anh đã trả lại
cho tôi cái thiên chức đàn bà của tôi. Ngàn lần tôi muốn nói lời cảm ơn
người đàn ông của tôi. Nhờ anh, tôi được hưởng cái nghĩa đích thực,
niềm hạnh phúc thuần khiết của một người phụ nữ bình thường là được làm
Vợ, làm Mẹ.
Tôi như con thuyền nhỏ đã tìm thấy một bến đỗ bình
yên, một cái vịnh nhỏ thôi nhưng thanh bình lặng gió. Lòng dặn lòng, từ
đây trở đi sẽ ổn định dần, an bài dần. Chỉ có điều, sau này, nếu phải
sống nơi đất khách quê người, tâm hồn mình có trở lại cái cảm giác cô
liêu hay trống vắng không, nó sẽ biến đổi ra sao? Nó còn đòi hỏi những
gì nữa? Tôi và anh có đi được với nhau cho đến hết cuộc đời này không
hay lại ngả sang hướng khác? Chính tôi cũng không thể nào biết trước
được.
Chỉ biết chắc chắn một điều: tôi đã trả lời được câu hỏi thủa ấu thơ của cô bé Vân tội nghiệp: “Vân ơi, Vân là ai?”
Tôi là tôi, là đàn bà.