Đời ảo - Chương 28 - 29 - 30
28
Buổi sáng hôm sau là Chủ nhật, cơ hội
duy nhất để tôi ngủ dậy muộn, vì vậy dĩ nhiên Arnold Meacham nhất định
phải gặp tôi từ sớm. Tôi trả lời hòm thư hắn dùng hàng ngày, lấy tên
“Donnie”, có nghĩa là tôi có điều để báo cáo. Hắn phản hồi lại ngay, bảo
tôi đến bãi đỗ xe ở gần một nhà kho vật liệu xây dựng cụ thể vào đúng
chín giờ sáng.
Lúc này đã có nhiều người ở đây - không phải ai
cũng ngủ dậy muộn vào Chủ nhật - họ mua gỗ, gạch lát sàn, đồ điện, các
túi hạt cỏ và phân bón. Tôi ngồi trong chiếc Audi đợi cả nửa tiếng đồng
hồ.
Rồi một chiếc BMW 745i màu đen lùi vào chỗ trống bên cạnh tôi,
nhìn hơi lạc lõng giữa các xe bán tải và xe SUV. Arnold Meacham mặc áo
len đan xanh dương và trông như thể đang đi đâu đó chơi gôn. Hắn ra hiệu
bảo tôi vào xe, tôi làm theo và đưa cho hắn một chiếc đĩa CD và một cặp
tài liệu.
“Và ở đây có gì?” hắn hỏi.
“Danh sách nhân viên của Dự án AURORA,” tôi nói.
“Tất cả?”
“Tôi không biết. Chí ít cũng là một số người.”
“Sao không phải là tất cả?”
“Đây có bốn mươi bảy cái tên,” tôi nói. “Khởi đầu như thế cũng tươm tất.”
“Chúng ta cần danh sách đầy đủ.”
Tôi
thở dài. “Tôi sẽ xem mình làm được gì.” Tôi dừng vài giây, do dự vừa
không muốn nói cho gã này biết bất cứ thứ gì tôi không phải nói - tôi
càng cho hắn biết nhiều, hắn càng lấn tới - vừa muốn khoe khoang tôi đã
tiến xa như thế nào. “Tôi đã có mật khẩu của sếp tôi.” Cuối cùng tôi
nói.
“Sếp nào? Lundgren à?”
“Nora Sommers.”
Hắn gật đầu. “Mày đã dùng phần mềm đó?”
“Không, là con Keyghost.”
“Mày sẽ làm gì với chúng?”
“Tìm trong đống thư điện tử lưu trữ. Có lẽ là vào lịch họp của bà ta và tìm hiểu xem bà ta gặp gỡ những ai.”
“Nhỏ nhặt quá,” Meacham nói. “Tao nghĩ đã tới lúc thâm nhập vào AURORA.”
“Giờ quá mạo hiểm,” tôi lắc đầu.
“Tại sao?”
Một
người đẩy xe hàng đầy túi phân bón Scott màu xanh đi ngang qua cửa sổ
xe Meacham. Bốn năm thằng nhóc chạy loăng quăng đằng sau anh ta. Meacham
nhìn sang, bật cho cửa sổ kéo lên rồi quay lại tôi. “Tại sao?” hắn lặp
lại.
“Thẻ vào cửa được làm riêng.”
“Trời ạ, bám theo ai đó, trộm một cái thẻ, thế nào cũng được. Tao phải quẳng mày vào lại khóa tập huấn cơ bản à?”
“Họ ghi nhận tất cả lượt vào cửa, và mỗi cổng đều có cửa xoay, vì vậy không thể cứ thế mà lẻn vào được.”
“Còn nhân viên quét dọn thì sao?”
“Cũng
có máy quay truyền hình mạch kín ở từng cổng vào. Không dễ như vậy đâu.
Ông không muốn tôi bị bắt, không phải lúc này chứ.”
Hắn đành nhân nhượng. “Trời, chỗ đó bảo mật ghê thật.”
“Chắc ông phải học được một hai mánh đấy.”
“Im mẹ đi,” hắn gắt. “Còn hồ sơ nhân sự thì sao?”
“Bên nhân sự cũng được bảo mật rất kỹ,” tôi nói.
“Chỗ
đó không giống như AURORA. Nó hẳn phải tương đối dễ dàng. Lấy cho bọn
tao hồ sơ nhân sự của bất cứ ai có liên hệ với AURORA về bất cứ mặt nào.
Ít nhất là hồ sơ của những người trong danh sách này.” Hắn giơ đĩa CD
lên.
“Tôi sẽ thử vào tuần tới.”
“Tối nay đi. Tối Chủ nhật rất hợp để thực hiện điều đó.”
“Ngày mai là ngày quan trọng. Chúng tôi sẽ thuyết trình trước Goddard.”
Hắn tỏ ra ghê tởm. “Cái gì chứ, mày quá bận rộn với công việc vỏ bọc à? Tao mong là mày chưa quên mày thực ra làm việc cho ai.”
“Tôi phải bắt kịp với mọi người. Điều đó quan trọng lắm.”
“Càng có lý do để mày làm việc tại văn phòng tối nay,” hắn nói, và quay chìa khóa khởi động xe.
29
Đầu
buổi tối hôm đó tôi lái xe tới trụ sở Trion. Bãi đỗ xe gần như trống
không, ở đó có lẽ chỉ còn là bảo vệ, nhân viên ở các trung tâm 24/7 và
vài người mê việc như tôi đang giả bộ lúc này. Tôi không nhận ra đại sứ
tiền sảnh, một phụ nữ gốc Tây Ban Nha trông không có vẻ vui sướng vì
phải ngồi ở đó lắm. Bà ta chẳng thèm nhìn tôi khi tôi đi vào, nhưng tôi
vẫn chào, làm bộ như đang ưu tư, hay ngượng ngùng gì đó. Tôi tới lô của
mình ngồi làm thật một lát, bảng tính doanh số Maestro theo từng khu vực
họ gọi là EMEA, chia ra thành Châu Âu/Trung Đông/Châu Á. Đường đồ thị
không tốt, nhưng Nora muốn tôi nắn bóp các con số để lôi ra bất cứ điểm
khả quan nào tôi có thể tìm được.
Gần như cả tầng đều tối đen. Tôi thậm chí phải bật đèn ở khu của mình lên. Thật căng thẳng.
Meacham
và Wyatt muốn có hồ sơ nhân sự của mọi người trong AURORA. Bọn chúng
muốn biết quá trình công tác của từng người một, xem họ được tuyển từ
những công ty nào và công việc trước của họ là gì. Đó là một cách hay để
tìm hiểu AURORA rốt cuộc là như thế nào.
Nhưng đâu phải tôi có
thể cứ thế ung dung đi vào bộ phận Nhân sự, mở vài ngăn kéo ra và giật
lên bất cứ hồ sơ nào tôi thích. Bộ phận Nhân sự ở Trion khác với phần
lớn các bộ phận khác trong công ty, thực sự áp dụng biện pháp an ninh
ngăn ngừa. Dễ thấy nhất là không thể truy cập được vào máy tính của họ
thông qua cơ sở dữ liệu chính của tập đoàn; chúng nằm trong mạng riêng
biệt. Âu cũng phải thôi - hồ sơ nhân sự chứa đủ loại thông tin cá nhân
như bản đánh giá hiệu quả công tác, giá trị tài khoản tiết kiệm cho nghỉ
hưu hay quyền chọn cổ phiếu, đại loại thế. Có lẽ bộ phận Nhân sự sợ là
phần đông nhân viên sẽ phát hiện ra rằng bộ máy điều hành cấp cao của
Trion kiếm được nhiều hơn tất cả như thế nào và rồi náo loạn sẽ bùng nổ ở
các khu làm việc theo lô.
Bộ phận Tài nguyên Nhân sự nằm ở tầng
ba của Cánh E, cách bộ phận Tiếp thị Sản phẩm mới cả một quãng dài. Trên
đường tới đó có nhiều cửa khóa, nhưng thẻ của tôi có lẽ cái nào cũng mở
được.
Rồi tôi nhớ ra rằng đâu đó có ghi lại ai vào tại điểm nào,
vào lúc nào. Thông tin được lưu trữ, không nhất thiết có nghĩa là ai đó
sẽ xem hay lấy nó làm chuyện gì. Nhưng nếu sau này vạn nhất xảy ra rắc
rối, thật không hay rằng một đêm Chủ nhật, vì lý do nào đó tôi lại đi từ
bộ phận Sản phẩm mới tới bộ phận Nhân sự, rắc sau lưng mẩu vụn bánh mì
điện tử suốt cả đường đi.
Vì vậy tôi ra khỏi tòa nhà, đi bằng
thang máy xuống và ra bằng một cổng hậu. Mấy hệ thống an ninh này chỉ
theo dõi lượt vào chứ không theo dõi lượt ra. Khi đi ra thì không phải
dùng thẻ. Có lẽ đây là nguyên tắc an toàn cháy nổ gì đó, tôi chẳng biết.
Nhưng như thế có nghĩa là tôi có thể rời khỏi tòa nhà mà không ai biết.
Lúc
này ngoài trời đã tối. Tòa nhà Trion bừng lên, lớp vỏ crôm mài của nó
sáng lấp lánh, các khung cửa kính thẫm màu xanh. Ngoài này khá yên tĩnh,
chỉ thỉnh thoảng có tiếng ô tô vụt qua trên đường cao tốc.
Tôi đi
sang Cánh E, nơi này dường như có nhiều chức năng hành chính - bộ phận
Mua sắm Trung tâm, Quản lý Hệ thống, đại loại như thế - và tôi thấy ai
đó đang bước ra khỏi cửa phục vụ.
“Này, giữ cửa cho tôi với!” tôi
hét lên. Tôi vẫy thẻ Trion cho hắn xem, hắn nom như một lao công. “Cái
thẻ chết tiệt này không hoạt động được.”
Hắn để cửa cho tôi, không
liếc tôi lấy một cái, và tôi bước ngay vào trong. Không bị ghi lại. Cứ
theo hệ thống trung tâm thì tôi vẫn còn đang ngồi trên tầng ở lô của
mình.
Tôi đi cầu thang bộ lên tầng ba. Cửa vào tầng ba không khóa.
Đây cũng có lẽ là nguyên tắc an toàn cháy nổ gì đó: ở các tòa nhà cao
trên một mức nhất định nào đó, bạn phải có thể đi từ tầng này sang tầng
kia bằng thang bộ, phòng trường hợp khẩn cấp. Có lẽ có tầng đặt trạm đọc
thẻ ngay trong lối ra thang bộ. Nhưng tầng ba thì không. Tôi bước thẳng
vào khu vực tiếp tân bên ngoài bộ phận nhân sự.
Phòng đợi nhìn
đúng kiểu bên nhân sự - cả đống đồ gỗ gụ đắt giá để nói rằng chúng tôi
rất nghiêm túc và nơi đây người ta chăm lo về sự nghiệp của anh, và
những cái ghế nhiều màu, trông thoải mái và chào đón. Chúng bảo rằng bất
cứ khi nào bạn tới bộ phận nhân sự, bạn sẽ phải hạ mông ngồi đó lâu
thật là lâu.
Tôi nhìn quanh tìm máy quay truyền hình mạch kín và
không thấy cái nào. Cũng không phải tôi nghĩ sẽ có; nơi này đâu phải
ngân hàng - hay dự án bí mật - nhưng tôi vẫn muốn đoán chắc. Hay ít nhất
cũng là chắc chắn hết mức có thể.
Đèn hơi tối, khiến nơi này trông càng trang nghiêm. Hay là ma quái, tôi không biết nữa.
Tôi
đứng đó vài giây, nghĩ ngợi. Không có lao công nào quanh đó để cho tôi
vào trong; có lẽ họ sẽ tới vào tối muộn hoặc sáng sớm. Đấy hẳn là cách
lọt vào tốt nhất. Thay vì thế, tôi đành phải dùng trò cũ
thẻ-của-tôi-không-hoạt-động vậy, nó đã giúp tôi vào được tận đây rồi.
Tôi quay ngược xuống thang bộ và ra tiền sảnh bằng lối hậu, một cô đại
sứ tiền sảnh với mái tóc dày màu đỏ đồng đang ngồi đó xem tập chiếu lại
của phim truyền hình Người độc thân qua một màn hình an ninh.
“Thế
mà tôi cứ nghĩ mình là người duy nhất phải làm việc vào Chủ nhật chứ,”
tôi nói với cô ta. Cô ta ngước lên, lịch sự cười rồi lại quay lại bộ
phim. Tôi trông giống như thuộc về nơi này, tôi có thẻ cặp vào thắt lưng
và tôi tới từ bên trong tòa nhà, nên hẳn là tôi có lý do để ở trong
thật, phải không? Cô ta không phải mẫu người nói nhiều, nhưng như thế
cũng tốt - cô ta chỉ muốn ở một mình để xem Người độc thân. Cô ta sẽ làm bất cứ cái gì để thoát được tôi.
“Này,” tôi nói. “Xin lỗi làm phiền chị, nhưng chị có máy chữa thẻ không? Không phải tôi muốn vào
văn phòng của mình đâu, nhưng tôi buộc phải vào nếu không thì mất việc
mất, thế mà cái máy đọc thẻ chết tiệt không cho tôi vào. Cứ như thể nó biết tôi lẽ ra nên ở nhà xem bóng bầu dục, chị biết đấy.”
Cô
ta mỉm cười. Có lẽ là cô ta không quen bị nhân viên Trion để ý. “Tôi
hiểu ý anh,” cô ta nói. “Nhưng xin lỗi anh, cô chữa thẻ mai mới tới cơ.”
“Ôi trời. Thế tôi làm thế nào vào được đây? Tôi không đợi đến mai được. Chết mất rồi.”
Cô ta gật đầu, nhấc tai nghe lên. “Stan,” cô ta nói. “Anh ra đây giúp chúng tôi được không?”
Stan,
nhân viên bảo vệ, tới vài phút sau. Hắn khoảng năm mươi, nhỏ con, rắn
chắc, ngăm đen với mái tóc đen bóng thấy rõ là giả, rìa là tóc thật đã
ngả bạc. Tôi không bao giờ hiểu nổi tại sao lại chuốc phiền đội tóc giả
làm gì nếu bạn không chịu thỉnh thoảng sửa sang một lần cho nó chí ít
cũng hơi hơi giống thật. Chúng tôi đi thang máy lên tầng ba.
Tôi
huyên thuyên với hắn mấy chuyện nghe phức tạp về hệ thống thẻ có cấp bậc
riêng của bộ phận Nhân sự, nhưng hắn không quan tâm lắm. Hắn muốn nói
chuyện thể thao, cái này thì tôi làm được, không khó gì. Hắn thất vọng
với đội Denver Broncos, và tôi giả vờ như tôi cũng thế. Khi chúng tôi
lên tới bộ phận Nhân sự, hắn lấy thẻ của mình ra, có lẽ nó sẽ cho phép
hắn vào bất cứ đâu hắn làm việc trong phần này của tòa nhà. Hắn vẫy nó
trước máy đọc thẻ. “Đừng làm việc quá sức nhé,” hắn nói.
“Cảm ơn ông anh,” tôi nói.
Hắn nhìn sang tôi. “Anh nên chữa cái thẻ đó đi.”
Và tôi vào trong.
30
Khi
đã đi qua khu vực tiếp tân, bộ phận nhân sự trông giống như mọi văn
phòng đáng nguyền rủa khác ở Trion, vẫn cùng một kiểu bài trí lô làm
việc giống nhau. Đèn huỳnh quang trên đầu đã tắt, chỉ đèn khẩn cấp là
còn bật. Theo những gì tôi thấy khi đi quanh, tất cả các khoang đều
không người, các phòng cũng vậy. Không phải mất nhiều thời gian để tìm
ra các bản ghi được lưu trữ ở đâu. Ở giữa tầng là những hồ sơ màu be xếp
ngang, tạo thành những lối đi hình kẻ ô.
Tôi đã tính làm vụ gián
điệp này hoàn toàn trực tuyến, nhưng không có mật mã của bộ phận Nhân sự
thì chẳng làm gì được. Dù vậy khi đang ở đây, tôi nghĩ mình sẽ để lại
một thiết bị ghi nhận phím gõ. Sau này tôi có thể quay lại lấy nó. Hãng
Viễn thông Wyatt mới là kẻ chi trả cho mấy món đồ chơi đó chứ không phải
tôi. Tôi tìm một khoang làm việc và cài đặt thiết bị.
Còn giờ,
tôi phải cắm rễ xung quanh mấy ngăn hồ sơ, tìm hiểu về những người ở dự
án AURORA. Và tôi phải hành động thật nhanh - càng ở đây lâu, tôi càng
dễ bị bắt.
Câu hỏi là: chúng được sắp xếp như thế nào? Theo bảng
chữ cái, theo tên? Theo số thứ tự của nhân viên? Càng nhìn vào nhãn của
các ngăn hồ sơ, tôi càng nản chí. Gì chứ, chẳng lẽ tôi lại nghĩ là mình
cứ thế lướt vào, kéo mở một cái cửa rồi lôi ra vài hồ sơ sáng giá sao?
Có hàng dãy ngăn kéo tựa đề QUẢN LÝ PHÚC LỢI và LƯƠNG HƯU/TRỢ CẤP HÀNG
NĂM/NGHỈ HƯU và HỒ SƠ NGHỈ VÌ ỐM ĐAU, NGHỈ HÀNG NĂM VÀ CÁC LOẠI KHÁC;
rồi các ngăn tựa YÊU SÁCH VÀ BỒI THƯỜNG CHO CÔNG NHÂN VIÊN và YÊU SÁCH,
TRANH CHẤP; một khu vực gọi là HỒ SƠ NHẬP CƯ VÀ NHẬP QUỐC TỊCH... và cứ
thế cứ thế. Tê liệt cả đầu óc.
Chả biết tại sao một bài hát ngớ ngẩn từng một thời thịnh hành tự dưng vang lên trong đầu tôi - bài Đoàn người đang chạy,
của Paul McCartney trong thời gian bất hạnh ở ban nhạc Wings. Một bài
hát tôi thực sự căm ghét, nó tồi tệ hơn bất cứ bài gì của Celine Dion.
Giai điệu khó chịu nhưng dễ nhớ, như bệnh viêm kết mạc vậy, và lời chẳng
có nghĩa gì hết. “Một cái chuông đang reo lên tại quảng trường của ngôi
làng, vì đám thỏ đang chạy!” Ừm, thôi được rồi.
Tôi thử
một ngăn hồ sơ, và dĩ nhiên là nó bị khóa; ngăn nào cũng thế. Mỗi tủ hồ
sơ có khóa ở trên đỉnh, và chúng phải có chung chìa khóa. Tôi tìm bàn
của nhân viên hành chính, bài hát chết tiệt đó vẫn quanh quẩn trong
đầu... “Vị quan tòa địa phương... nuôi lòng đố kỵ”... còn tôi
thì vẫn tìm bàn của nhân viên hành chính, và hẳn rồi, chìa khóa cho đống
hồ sơ đang ở đó, mắc vào vòng chìa khóa cắm trên một ngăn kéo không
khóa ở phía trên dãy trung tâm. Chà, Meacham nói đúng; chìa khóa luôn
luôn dễ tìm. Tôi chọn xem những hồ sơ nhân sự sắp xếp theo bảng chữ cái.
Chọn
một cái tên từ danh sách AURORA - Yonah Oren - tôi nhìn dưới vần O.
Không có ai. Tôi lại tìm tên khác - Sanjay Kumar - và cũng không thấy
ai. Tôi thử Peter Daut: không có. Lạ thật. Để cho chắc chắn, tôi tìm các
tên đó trong ngăn CHÍNH SÁCH BẢO HIỂM, TAI NẠN. Vẫn không có. Với các
hồ sơ lương hưu cũng vậy. Thực ra cho đến giờ thì tôi không tìm thấy gì ở
bất cứ hồ sơ nào.
“Gã cai tù và Thủy thủ Sam...” Đúng là tra tấn bằng nước kiểu Trung Quốc mà[11] - lời bài hát nhạt phèo đó có nghĩa gì chứ? Liệu có ai hiểu nổi không?
[11] Hình thức tra tấn bằng cách nhỏ nước thẳng xuống đỉnh đầu trong thời gian dài làm nạn nhân hóa điên.
Có
một điều lạ lùng rằng ở nơi lẽ ra phải có các hồ sơ thì dường như lại
có những khoảng trống nhỏ, những chỗ xếp lỏng, như thể là hồ sơ đã bị
lấy đi. Hay chỉ do tôi tưởng tượng ra thôi? Lúc sắp bỏ cuộc đến nơi, tôi
đi thêm một vòng quanh những dãy tủ hồ sơ, và rồi tôi để ý thấy một hốc
tường - một phòng mở riêng biệt gần dãy ô tủ hồ sơ. Một tấm biển trước
lối vào ghi rằng:
HỒ SƠ NHÂN SỰ MẬT -
CHỈ ĐƯỢC TIẾP CẬN KHI CÓ SỰ CHẤP THUẬN TRỰC TIẾP
TỪ JAMES SPERLING HOẶC LUCY CELANO.
Tôi
bước vào hốc tường và nhẹ cả người khi thấy ở đây mọi thứ đơn giản hơn:
các ngăn được xếp theo số phòng ban. James Sperling là giám đốc Nhân sự
và Lucy Celano, như tôi biết, là trợ lý hành chính của ông ta. Tôi mất
vài phút để tìm ra bàn của Lucy Celano, và có lẽ là thêm ba mươi giây để
tìm chùm chìa khóa (ở ngăn tủ bên phải phía dưới).
Rồi tôi quay
trở lại các tủ hồ sơ bị hạn chế và tìm ngăn tủ có số phòng ban, bao gồm
cả dự án AURORA. Tôi mở khóa tủ hồ sơ và kéo nó ra. Một tiếng cạch như
kim loại va chạm vang lên, như thể một bánh xe nhỏ nào đó đằng sau ngăn
tủ vừa rơi xuống. Tôi tự hỏi không biết bao lâu mới có ai đó thực sự tìm
vào các ngăn tủ này. Có phải họ hầu như làm việc với các hồ sơ trực
tuyến, và giữ bản cứng chỉ vì lý do pháp lý và kiểm toán không?
Rồi tôi chứng kiến một điều thật kỳ quái: tất cả các
hồ sơ của bộ phận AURORA đã biến mất. Tôi muốn nói là có khoảng trống
khoảng hai hay ba gang tay giữa số trước và số sau. Ngăn tủ bị trống một
nửa.
Các hồ sơ của AURORA không còn nữa.
Trong giây lát, tim tôi như ngừng đập. Tôi thấy nhẹ bỗng cả đầu.
Ở
một góc xa tầm mắt, tôi thấy ánh sáng chói lòa bắt đầu chớp nháy. Đó là
một trong những chiếc đèn xenon nhấp nháy báo khẩn cấp treo cao trên
tường, gần trần nhà, ngay bên ngoài hốc tường. Vì chuyện quái quỷ gì
chứ? Và vài giây sau, tiếng chuông báo động vang lên, to tới không tin
nổi, khàn khàn những tiếng hoét, hoét.
Không biết làm sao tôi đã khởi động hệ thống phát hiện xâm nhập, chắc chắn là để bảo vệ những hồ sơ mật này.
Tiếng chuông báo động to tới mức bạn có lẽ sẽ nghe thấy nó xuyên suốt cả khu nhà.

