Venise và những cuộc tình Gondola - Phần 02 chương 4 - 5
Lausanne: Phố trong rừng
Nhắc đến Thụy
Sĩ, người ta thường nhớ đến Genève, một thành phố nổi tiếng trong lịch
sử với những hiệp ước được ký kết tại đây. Nhưng Thụy Sĩ không chỉ có
Genève, còn nhiều thành phố xinh đẹp khác rất xứng đáng được chúng ta
biết đến. Trong số đó có Lausanne, một trong những nơi có khung cảnh rất
ngoạn mục và còn được mệnh danh là thành phố Olympic. Tôi đã ở tại
thành phố đặc biệt này trong suốt tháng chín, thời điểm đầu thu, lãng
mạn với trời se lạnh, lá vàng bay và những cơn mưa bất chợt.
Thành phố của học thuật và thương mại
Trong
suốt một tháng tại Lausanne, tôi nhận ra đây là một thành phố trẻ, có
nhiều hoạt động văn hóa và thể thao đa dạng. Ngoài ra Lausanne còn được
xem là thành phố của nghiên cứu và học thuật, với các trường Đại học và
nhiều trung tâm khoa học quốc tế. Ngoài trường Đại học danh
tiếng Lausanne, thành phố có tới hàng trăm các trường ngôn ngữ và học
viện tư thục lâu đời. Con cái của những gia đình quí tộc quyền quí ở
khắp nơi trên châu Âu được gởi vào học tập nơi đây với một phương pháp
và kỷ luật độc đáo. Những trường này có mức học phí rất cao và tuy lâu
đời, họ luôn biết năng động tiếp thị để luôn chiêu sinh được những sinh
viên hiện đại. Trường Quản lý Khách sạn Lausanne là một nơi danh tiếng
chuyên đào tạo các nhân viên khách sạn, đầu bếp, chuyên gia du lịch hàng
đầu thế giới. Đây là một trong những ngôi trường mà bất cứ ai làm du
lịch cũng mong ước được một lần đến học. Và từ rất lâu, Lausanne là nơi
được các tập đoàn đa quốc gia chọn làm nơi đặt trụ sở chính, như Philip
Morris, Marboro, Toblerone… Những khu mua sắm sầm uất với đầy đủ các tên
tuổi hàng hiệu quốc tế và những tiệm đồng hồ Thụy Sĩ cũng góp mặt tại
đây.
Rừng trong phố
Mặc dù vậy, thành phố trông không hiện
đại và không mang phong cách “techno”. Ngược lại, Lausanne là một thành
phố nằm trong rừng, hoặc nói cách khác, có những khu rừng nằm
trongLausanne. Thành phố ôm trong lòng hồ Léman (hồ trung tâm châu Âu),
trải dài cùng những khu trồng nho, khu rừng thông thiên nhiên, rừng nhân
tạo và vùng đồng cỏ thôn quê. Thế mà người Lausannevẫn còn “khát” màu
xanh đến nỗi họ có thêm khá nhiều công viên rộng lớn rất xinh đẹp như
Monrepos, Montbenon, Milan, thảo cầm viên và nhiều khu vườn khác nữa.
Trong
thời gian ở Lausanne, tôi ngụ trong căn hộ của ông bà nội, số 26 phố
Cánh đồng Mặt trời (Chemin de Champs Soleil), nằm trong một khu rừng
nhỏ. Đường phố ở Lausanne đa phần được gọi là “chemin” (tiếng Pháp có
nghĩa là đường mòn nằm ở vùng thôn quê), rất ít đường được gọi là “rue”
(đường phố thành thị) như ở các nước láng giềng Pháp và Bỉ. Lý do duy
nhất vì người Lausanne luôn nghĩ mình sống trong rừng và hòa hợp cùng
thiên nhiên tươi đẹp. Nếu chia theo tỷ lệ thì mỗi người dân Lausanneđược
“hưởng thụ” đến 26 mét vuông khoảng xanh.
Mỗi sáng tôi cùng ông
nội vượt một cây số “đường rừng”, cẩn thận đặt từng bước chân lên thảm
lá vàng ẩm ướt, ung dung tự tại… xách giỏ đi siêu thị mua thức ăn. Chúng
tôi chỉ cần bước qua khỏi ranh giới của rừng là rơi ngay vào khu vực
của “phố”, với đầy đủ những cửa hàng mua bán bận rộn và những siêu thị
đầy đủ chủng loại. Buổi chiều tôi cùng bà nội rải thức ăn ra bậu cửa sổ
rồi chống cằm chuyện gẫu chờ bọn thú rừng như sóc, thỏ, chim muông sà
đến kiếm thức ăn. Buổi tối tôi mở hé cửa sổ cho gió lạnh tràn vào cùng
những giấc mơ thần tiên, nghe văng vẳng bên tai tiếng suối chảy róc
rách, nửa tỉnh nửa mê ngỡ mình là “công chúa ngủ trong rừng”, hoang
đường chờ hoàng tử đến hôn cho một cái!
Bạn sẽ không tưởng tượng
nổi, phố trong rừng, rừng trong phố. Vậy Lausanne là phố hay rừng? Nôm
na thế này: thành phố được xây dựng trên ba ngọn đồi, nhà cửa mọc nhấp
nhô, ẩn hiện trong những khu rừng. Ven hồ Léman, những dãy sườn đồi dốc
đứng có những tòa lâu đài và biệt thự sang trọng nằm chênh vênh. Xuyên
qua những kẽ hở của nhà cửa, núi Savoy Alps tuyết phủ trắng xóa quanh
năm đang lấp ló. Cảnh trí vô cùng xinh đẹp với màu xanh của cây, màu
trắng của tuyết, màu xám của nhà, màu hồng của hoa… Gợi cảm và quyến rũ!
Hồ Léman và cảng Ouchy
Buổi
chiều khoảng ba giờ là thời điểm đẹp nhất trong ngày để đi dạo
ở Lausanne. Tôi thường cùng ông bà nội đi bộ một đoạn đường rừng, rồi
tiếp tục lấy xe điện ra bến cảng Ouchy nằm bên hồ Léman. Đây là khu vực
trung tâm thành phố, có nhiều tòa nhà hành chính cùng các loại cờ của
gần một trăm quốc gia. Dù Thụy Sĩ nổi tiếng không thích người nhập cư,
nhưng có đến 38% cư dân ở Lausanne là người nước ngoài và học được chăm
sóc rất tốt.
Hồ Léman là niềm kiêu hãnh của người Thụy Sĩ dù hồ
này còn phải chia đôi diện tích sử dụng với người Pháp. Từ Lausanne, tại
bến cảng Ouchy, người ta có thể đáp thuyền đến Genève, đến các thành
phố khác nằm ven hồ Léman, và thậm chí, “vượt biên” sang Pháp. Bến cảng
là nơi có mật độ giao thông khá tấp nập. Thế mà vẫn còn chỗ bình yên cho
một đàn thủy cầm vươn những cái cổ dài kiêu hãnh ra “Bonjour” mọi
người. Cảng Ouchy được xây dựng quy củ, có cầu tàu xinh đẹp đầy những
bồn hoa sặc sỡ, có những công trình kiến trúc hiện đại mà vẫn cổ kính,
những quán nhỏ mang phong cách “núi rừng”, những vòi phun nước, những
cửa hàng xinh xinh… Từ Ouchy, người ta cũng có thể mua vé vào những “hộp
thủy tinh” có cáp treo, lên đỉnh đồi nhìn cảnh trí hồ Léman hoặc đi xa
hơn, đến một khu du lịch trượt tuyết nào đó trên các dãy núi cao. Thường
tôi hay mua một cây kem ba màu, ngồi trên bờ kè ven hồ, vừa nhấm nháp
vừa nhìn đàn thiên nga trắng lượn lờ, những chiếc tàu mang cờ Thụy Sĩ
đến rồi đi…
Bảo tàng Olympic
Ở Lausanne ngày nào tôi cũng
được ông bà nội chăm sóc, dắt đi dạo các công viên, đi mua bánh kẹo và
chocolat, tham dự những festival về âm nhạc, phim ảnh, kịch nghệ… Những
festival về văn hóa không lúc nào ngơi vì chính quyền thành phố tài trợ
cho các hoạt động này. Người dân được định hướng, được giảng dạy, được
tìm hiểu về văn hóa, nghệ thuật, giải trí… Nói không ngoa, họ có một bề
dày văn hóa do được giáo dục và cập nhật liên tục trong suốt cuộc đời
mình. Những hoạt động văn hóa đối với họ cũng quan trọng và cần thiết
như những nhu cầu bình thường về ăn mặc, đi lại, học hành.
Ngoài
những hoạt động này, thể dục thể thao cũng được đánh giá cao và hầu như
người Lausanne nào cũng tham gia ít nhất một môn thể thao. Họ chơi thể
thao có phường hội, có tổ chức, có bác sĩ theo dõi, động viên… Người
lười thể thao nhất mà sống ở Lausanne thì chí ít cũng phải năng đi bộ.
Và như một tất yếu, Lausanne là thủ đô Olympic với bảo tàng Olympic rất
độc đáo. Năm 1915, bá tước Pierre de Coubertin thiết lập văn phòng tổ
chức Olympic ở Lausanne và triển khai một bảo tàng. Từ đó đến nay, bảo
tàng này là nơi cất giữ những di sản Olympic và thu thập nhiều hiện vật
liên quan đến quá trình phát triển phong trào Olympic.
Tôi đến
thăm bảo tàng Olympic vào một ngày nắng đẹp. Ngay ở vườn ngoài của bảo
tàng đã thu hút tôi với nhiều tác phẩm điêu khắc độc đáo đề cao cái đẹp
của thể thao. Này là một khẩu súng có nòng bị thắt nút lại với dòng chữ
“Không bạo lực”, này là một nhóm tượng các vận động viên đi xe đạp đang
gò mình nhấn pê-đan, này là một cơ bụng săn chắc của đàn ông với nhiều
múi cơ bắp gọn ghẽ và “ngon mắt” như những ô vuông chocolat Lindt. Cứ
vài giây những múi cơ bắp này sẽ tách ra và nhập lại một lần, công sức
của một vận động viên thể hình để có được những cơ bụng “đâu ra đó” được
đề cao xiết bao.
Vào bên trong bảo tàng, tham gia nhiều hoạt
động, tôi nhận ra đây là một bảo tàng có sự tương tác với người tham
quan. Không hề nhàm chán và khô khan như những bảo tàng khác với các tủ
kính trưng bày, các pho tượng, các thuyết minh cũ rích. Ở bảo tàng
Olympic, tôi có thể trực tiếp nghe các bảng thuyết minh hấp dẫn, những
máy vi tính và công nghệ số giúp khách tham quan cảm nhận được những
giây phút chiến thắng tuyệt vời của cá vận động viên, được cùng chia sẻ
nỗi xúc động với các khán giả có mặt trực tiếp vào thời điểm đó. Đây quả
là nơi bạn có thể thu thập mọi thông tin và cảm xúc liên quan đến lịch
sử thế vận hội Olympic.
Ngày tôi rời Lausanne, thành phố đang có
những cơn mưa thu bao phủ. Lá vàng rơi như trút ở khu rừng bao quanh
thành phố Cánh đồng Mặt trời. Tôi không mấy buồn khi “để lại” ông bà
mình. Tôi quá yên tâm khi biết rằng không nơi nào trên thế giới này có
thể chăm sóc họ tận tình như ở Lausanne, thành phố của những giấc mơ cổ
tích ngọt ngào.
Genève: Thành phố may mắn
Vào
một ngày thu đẹp trời, từ Lausanne, tôi lấy xe lửa lên Genève chơi.
Ngồi xe lửa có cái thú ngắm cảnh đẹp đã đành, hên còn gặp được những
hành khách dễ thương.
Trên chuyến xe Lausanne- Genève, tôi ngồi
gần một anh chàng Thụy Sĩ đẹp trai vô cùng. Dù chàng đã có vợ con, nhưng
chẳng hề chi, chuyến đi như ngắn lại nhờ chàng luôn miệng cười và giới
thiệu về đất nước Thụy Sĩ xinh tươi. Đó là một anh lính về thăm nhà. Ở
Thụy Sĩ đàn ông nào cũng phải trải qua một giai đoạn trong quân ngũ, hết
hạn vài tháng thì xuất ngũ về với gia đình và công việc trước đó của
mình. Nếu có chiến tranh, xem như công dân nào cũng đã được rèn luyện
trong quân đội, sẽ nhập ngũ ra chiến trận.
Khi nói điều này, anh
lính đẹp trai lại vui vẻ cười: “Thụy Sĩ luôn là nước trung lập, khó có
thể nghĩ một lúc nào đó đất nước lâm vào cảnh binh đao!”. Tàu gần tới
Genève thì anh lính xuống, không quên tặng tôi một gói bánh ngọt làm
quà. Đoạn đường còn lại chỉ chừng mười lăm phút nhưng tôi thấy sao xa
quá. May mà khi vào ga, Genève hiện ra quá thân thiện.
Vị trí địa lý độc đáo
Cảm
giác thân thiện của Genève đến từ vẻ mộc mạc của một thành phố mang tầm
vóc quốc tế mà diện tích lại nhỏ xinh. Các góc phố, những con đường lót
đá, những hàng cây xanh, những bồn hoa rực rỡ sắc màu. Genève không
rộng lớn như London, không hào nhoáng như Paris, không có những khu đô
thị và các tòa nhà chọc trời như New York. Thế mà Genève vẫn mang trọng
trách của một thành phố lịch sử, vẫn có những tòa nhà quốc tế nghiêm
trang, và ở đây có đến bốn mươi phần trăm là người nước ngoài. Genève có
một vị trí địa lý thật lý tưởng: tọa lạc bên hồ Léman, nơi dòng sông
Rhône chảy ra khỏi hồ, một bên thành phố được dãy núi Jura che chở, bên
còn lại được những đỉnh núi cao của dãy Savoy Alps bao quanh. Một thành
phố quốc tế nằm giữa núi, sông, hồ và… hoa. Hỏi còn nơi nào lôi cuốn hơn
Genève.
Ngân hàng và đồng hồ Thụy Sĩ
Thế nhưng Genève không
chỉ là một thành phố du lịch, một nơi cổ kính hoặc nơi để người ta đến
để vui chơi cuối tuần. Thành phố thật sầm uất và luôn bận rộn với những
hoạt động kinh doanh của mình. Có hàng chục tòa nhà cao tầng của các
ngân hàng uy tín tọa lạc tại Rive Gauche (bờ trái) của Genève. Ai cũng
biết Thụy Sĩ là trung tâm tài chính quốc tế và Genève là một trong những
thành phố ngân hàng của Thụy Sĩ. Phía sau khu ngân hàng là con đường
mang tên dòng sông Rhône. Trên con đường này là những shop bán nữ trang,
đồng hồ Thụy Sĩ, những cửa hàng thời trang và các quầy dịch vụ đa dạng.
Tôi cũng “bon chen” vào một shop đồng hồ và chỉ dám chui vào hiệu
Swatch, là một hiệu đồng hồ thời trang dành cho giới trẻ, giá rẻ hơn rất
nhiều so với các hiệu “sừng sỏ” khác. Cuối cùng tôi cũng mua một cái
Swatch có dây bằng nhựa màu xanh. Về ViệtNam đeo ai cũng nói giống đồ
của con nít. Mặc kệ, dù sao trong đời tôi cũng được đeo… đồng hồ Thụy
Sĩ.
Khách sạn càng nhỏ càng đắt
Tại Genève, khách du lịch
còn bị rơi vào mê hồn trận với vô số các khách sạn xinh đẹp. Khách sạn ở
Thụy Sĩ nổi tiếng có dịch vụ rất tốt, nhân viên luôn tận tình và phòng
ốc luôn được trang trí ấm cúng. Các khách sạn thanh thế mà đa phần đều
trông cổ kính, nhỏ nhắn và có một cái duyên riêng, khiến cho ai bước vào
cũng ngỡ mình đang trở về nhà, thoải mái và tự tin.
Một điển hình
là khách sạn OldTown nằm trên đỉnh đồi trông thật độc đáo. Khách sạn
được xây bằng sỏi, nhìn đơn sơ, mộc mạc như một căn nhà vùng miền núi.
Khách sạn cổ kính này nghe nói rất đắt tiền nhưng một khi đã bước vào,
chẳng ai còn muốn bước ra. Hãy cẩn thận: Khách sạn Thụy Sĩ trông càng
nhỏ, càng cổ kính, càng “bình thường” thì giá phòng càng đắt. Những
khách sạn to lớn, “ô dề”, xây theo lối kiến trúc hiện đại để có nhiều
phòng thì giá lại bình dân.
Bảo tàng và các trụ sở quốc tế
Đến
Genève không thể không đến những bảo tàng cao cấp nằm vây quanh nhà thờ
chính tòa Saint Pierre ngay trung tâm thành phố. Các bảo tàng này chứa
đựng những tác phẩm nghệ thuật đa dạng và phong phú không thua kém gì
các bảo tàng lớn ở Paris. Ngoài bảo tàng, Genève đặc biệt được biết đến
như một nơi trú ngụ của các trụ sở quốc tế. Trụ sở châu Âu của Liên Hiệp
Quốc và Ủy ban Quốc tế của hội Chữ Thập Đỏ là hai trong số rất nhiều
những trụ sở quốc tế đóng ở Genève. Điều này minh chứng cho tính an
toàn, độ tin cậy về mặt ngoại giao và tính chính xác về mặt hành chính
của Genève. Thành phố xứng đáng là thủ đô của các trụ sở quốc tế với
hàng trăm lá cờ đủ màu của các nước trên thế giới. Nói không ngoa, tại
Genève, mọi thứ đều được đảm bảo, nhất là về an ninh.
Công viên, hồ và núi
Vì
Genève nằm giữa sông nước, hồ và núi non, thành phố sẽ chẳng cần thêm
bất cứ một công viên nào để có khoảng xanh thiên nhiên. Thế nhưng thật
sai lầm khi nghĩ như thế, người Genève rất yêu thiên nhiên và những công
viên ở đây được chăm chút rất cẩn thận. Các bồn hoa luôn được trồng
luân phiên các loại hoa theo mùa để vào mùa đông giá lạnh Genève cũng
không trông tẻ nhạt. Trong các công viên nằm rải rác khắp thành phố như
vườn Anglas, Parc La Grange, bàn tay con người hiện diện ở khắp nơi. Các
lối đi luôn được xén cỏ công phu, những công trình điêu khắc bằng cây
xanh, những bức tượng hoa sắc sảo, những chiếc đồng hồ bằng cỏ đang vận
hành và chỉ giờ rất chính xác. Các bụi hoa hồng trồng dày đặc luôn tỏa
hương. Trên mặt hồ Léman mà người dân ở đây gọi là hồ Genève, vòi nước
Jeux d’eau coa một trăm bốn mươi mết luôn phun trào thu hút sự chú ý của
mọi người. Cũng có khi gió thổi quá mạnh, người ta tắt vòi nước vì nếu
không, gió thổi tạt nước vào khách bộ hành đang đi trên phố. Tôi cũng đã
bị gió tạt nước vào ướt chút đỉnh, nhưng tôi xem đó là “lộc may mắn”
của mình khi đến Genève.
Ở Genève tôi không có cảm giác mình là
người nước ngoài vì sự thật có quá nhiều người nước ngoài đang sinh sống
ở đây. Tứ hải giai huynh đệ, Genève xứng đáng được người nước ngoài yêu
mến. Và thật ngộ nghĩnh, thành phố này cũng cho phép người nước ngoài
nhập quốc tịch Thụy Sĩ dễ dàng hơn những vùng khác trong cùng một lãnh
thổ. Và một khi đã là dân Genève, bạn đang có may mắn sinh sống tại một
trong những thành phố tốt nhất trên thế giới (theo đánh giá của UNESCO).
Với riêng cá nhân tôi, có dịp đến thành phố độc đáo này trong vài ngày
đã là một may mắn. Và tôi tin sự may mắn này sẽ theo tôi mãi. Sau chuyến
đi đó, quả thật tôi có dịp đến nhiều nơi khác nữa. Cảm ơn Genève, thành
phố may mắn của tôi.