Xin chào, vợ đồng chí - chương 23

Nghe tiếng khóa vòi nước, cô vội vàng nhắm mắt, lật người, nghe thấy anh sờ lên giường, sau đó anh ôm lấy cô từ phía sau.

Tu Dĩnh giả vờ nhúc nhích, lật người rúc vào lòng Hùng Khải, mặt còn thoáng ý cười, miệng lẩm bẩm, “Tiểu Hùng, yêu anh.”

Hùng Khải không hề biết cô đã tỉnh rồi, nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, tuy trong phòng không mở đèn nhưng bên ngoài có đèn đường, hắt vào có thể nhìn được lờ mờ. Anh cưng chiều hôn nhẹ lên trán cô, nói nhỏ: “Anh cũng yêu em.”

Hùng Khải đi lúc nào cô không biết, lúc cô tỉnh lại Hùng Khải đã không còn ở đó nữa. Đầu giường đặt một tờ giấy, viết: Anh sẽ mang bữa sáng qua. Chữ không nhiều nhưng khiến cô thấy ấm áp.

Bữa sáng quả nhiên do Hùng Khải mang đến. Hai người hình như quên hết sự việc kích thích tối qua, vẫn là Tu Dĩnh thẹn thùng, Hùng Khải bình tĩnh. Nhìn cô, đột nhiên anh bật cười.

“Anh cười cái gì?” Tu Dĩnh ngẩng đầu lườm anh.

“Hạt cơm dính trên mặt em rồi.” Anh cười khẽ, cô ngơ ngác, vội vàng giơ tay định chùi lại bị anh giữ tay lại.

Cô còn chưa kịp hiểu, Hùng Khải đã chồm người tới trước, dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm hạt cơm trên má cô.

Mặt Tu Dĩnh nháy mắt đỏ rực, hổn hển nói: “Anh… anh… sao có thể chiếm tiện nghi của em?”

“Anh có chiếm tiện nghi của em đâu, anh giúp em gỡ hạt cơm đấy chứ, miệng với tay có gì khác nhau đâu nào?” Hùng Khải tỉnh bơ nói xạo.

Tu Dĩnh tức giận phùng mang trợn má, cô luôn cảm thấy Hùng Khải rất thành thật, lúc nào thì biết nói những lời thế này?

“Cục cưng, anh không nỡ để em đi.” Hùng Khải đột nhiên thốt lên như thế.

 

                                                        23.

 

Chia Xa

“Cục cưng, anh không nỡ để em
đi.” Hùng Khải đột ngột thốt lên, Tu Dĩnh trầm mặc.

Nước mắt đã đảo vòng trong
hốc mắt cô nhưng bị cô dằn xuống, lặng lẽ quay mặt đi, ép nước mắt chảy ngược trở
về.

Đa tình tự cổ thương ly biệt
[12]! Hôm nay là ngày chia xa, cô cố gắng quên đi chuyện đó, ra sức không nghĩ
đến nó nhưng chỉ một câu của anh đã thành công làm cô đau lòng.

Gặp mặt thì vui vẻ nhưng chia
xa lại cực kỳ đau thương. Cô đọc trên diễn đàn rất nhiều bài viết của các chị
em như vậy, lúc đó không sao hiểu được nguyên nhân, chỉ cảm thấy bọn họ dùng từ
quá phóng đại, hôm nay tự bản thân lĩnh hội chân thật nhất, đột nhiên cô cảm
giác bi thương chính là thế này đây. Bây giờ còn chưa đi, chỉ vì một câu của
anh mà tâm tình đã bị ảnh hưởng như thế, đến lúc đi thật rồi có phải sẽ khóc
thành tiếng không đây?

“Sao vậy? Cục cưng, sao em
khóc?” Hùng Khải quay cô lại đối mặt anh, lại nhìn thấy nước mắt của cô, hoảng
sợ tay chân luống cuống vuốt ve mặt cô, “Đừng khóc.”

Anh không dỗ còn đỡ, vừa dỗ,
nước mắt cô ào ào chảy xuống, nức nở: “Ai nói em khóc chứ… em đâu có khóc… tại
cát bay vào mắt em thôi… người ta đâu có thích khóc như anh nói…” Nói đến đây
đã khóc không thành tiếng nữa.

Cô càng khóc, tay chân anh càng
vụng về, không ngừng lau nước mắt cho cô, vừa lau vừa dỗ: “Xin em, đừng khóc
nữa, em khóc làm anh đau lòng chết mất. Đều tại anh không tốt, chọc em đau
lòng, anh đáng chết.” Giờ thì anh chẳng biết an ủi cô thế nào nữa, chồm người
tới trước, trực tiếp dùng môi thay tay nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, hôn đi từng
giọt từng giọt nước mắt giúp cô.

Giây phút ấy, buồn bã trong
lòng bị cảm động thay thế, cô khóc càng dữ hơn.

Người đàn ông trước mắt này,
có lẽ sẽ không lời ngon tiếng ngọt như người khác, cũng không biết dỗ cho con
gái vui vẻ như người ta, anh chỉ biết dùng cách của mình yêu cô thương cô, có
lúc rất thật thà nhưng cũng vì sự thật thà đó mà tình yêu trong lòng cô càng
nồng nàn thăng hoa.

“Em không khóc mà, ngược lại
anh đừng chọc em khóc đó.” Cô ráng đè nén thương cảm trong lòng, toét miệng lộ
ra gương mặt không biết là khóc hay cười.

Hùng Khải biết nụ cười này
của cô hàm chứa rất nhiều chua xót, thật ra trong lòng anh cũng chẳng dễ chịu
gì. Cô sắp đi rồi, lần này đi không biết khi nào mới có thể gặp lại, anh không
muốn nghĩ tới vấn đề đó nhưng không thể không đối mặt với nó. Anh là đàn ông,
không thể đau lòng là khóc rống lên như phụ nữ, anh có nhớ nhung không nỡ thế
nào đi nữa cũng đành phải chôn dấu trong lòng.

Bao nhiều lần anh định lấy vé
máy bay trong túi ra là bấy nhiêu lần nhịn xuống, lặng lẽ cất trở về. Thật ra
vé máy bay ngày hôm qua đã lấy được rồi, anh không dám đưa cho Tu Dĩnh mà thôi.
Vé máy bay này anh nhờ bạn ở trong nội thành mua dùm, thời gian cất cánh là 7
giờ 20 phút. Đây là yêu cầu của Tu Dĩnh, không vì gì khác, chỉ vì muốn ở cùng
với người yêu thêm một chút, dù là thêm mười phút cũng được.

Tu Dĩnh lặng lẽ ăn cháo, nước
mắt vẫn còn nhỏ giọt vào chén, vì sao lúc chia tay lại thương cảm nhiều thế
này? Bản thân mình cũng đâu phải kiểu người đa sầu đa cảm đâu? Hùng Khải ngồi
đối diện không động đữa, chỉ im lặng nhìn cô ăn, tuy biết cô chẳng ăn được bao
nhiêu nhưng lần nào anh cũng chờ cô buông đũa xuống, thật sự không ăn được nữa
mới lẳng lặng thầu hết đồ ăn còn dư lại.

“Tu Dĩnh, em chưa vào thị
trấn bao giờ nhỉ? Hôm nay anh xin nghỉ, dẫn em đi dạo một chuyến, muốn mua thứ
gì thì mua luôn.” Đợi cô ăn no, anh ăn hết chỗ còn lại, làm bộ vô tình nói.

Tu Dĩnh không đáp, im lặng
vào phòng thu dọn đồ, đi thị trấn chơi; đi dạo xong còn phải vào thành phố để
lên máy bay nữa. Lúc ra cửa, Hùng Khải đã ăn xong. Anh ăn rất nhanh, cả một bữa
ăn không tới mười phút, cái này chắc là thói quen ở quân đội đây?

Hùng Khải vẫn lái chiếc xe
của chị dâu đại đội trưởng, lúc này Mai Nhạc đã đứng chờ ở cửa. Ở chung ba ngày
nay, ấn tượng của Tu Dĩnh với Mai Nhạc rất tốt, chị dâu này tính tình rộng rãi
cởi mở, nói chuyện thẳng thắn nhưng lại không làm đau người khác. Cô thích chị
tận đáy lòng, bây giờ sắp đi cô thật sự thấy quyến luyến.

“Em gái ngốc, đừng khóc.
Không phải em còn quay lại sao? Chừng đó hai chị em chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Ngược lại Mai Nhạc không thương cảm, có lẽ đã trải qua chuyện như vậy nhiều lắm
rồi nên cũng kiên cường hơn.

“Em không khóc, chị dâu.”
Miệng Tu Dĩnh nói không khóc nhưng nước mắt đã lăn xuống má.

“Xem em kìa, nói không khóc
mà đã khóc rồi, làm chị dâu cũng muốn khóc.” Mai Nhạc mỉm cười với cô.

Hai người cùng nhau đi ra,
lúc này Hùng Khải đã lái xe đậu bên ngoài dãy phòng người nhà. Binh lính dưới
quyền anh cũng tới, đều nhìn Tu Dĩnh làm cô rất xấu hổ.

“Không sao, các chiến sĩ
nhiệt tình lắm, từ từ em sẽ quen thôi. Lần đầu tiên chị đến đây, họ còn nhiệt
tình hơn giờ nữa.” Mai Nhạc cười giải thích.

Hùng Khải dừng xe, đi xuống
xách hành lý cho cô, bỏ hành lý vào cốp xe. Kế đó, anh mở cánh cửa bên ghế phụ,
yên lặng chờ Tu Dĩnh lên xe.

“Chị dâu, em đi đây.” Tu Dĩnh
vẫy tay từ biệt Mai Nhạc.

Mai Nhạc tiến lên ôm lấy cô,
nói: “Chị chờ em quay lại chỗ này lần nữa, chừng đó chị làm đồ ăn ngon cho em.”

Tu Dĩnh không ngừng gật đầu,
đè nén nỗi thương cảm lúc ly biệt trong lòng. Sợ nhìn thấy cảnh chia tay, cô
chui tọt vào xe, nhắm mắt không dám nhìn.

Bên ngoài, các chiến sĩ nhìn
về phía xe, đứng thẳng người, thực hiện cái chào tiêu chuẩn của bộ đội. Tất cả
đều rơi vào mắt Hùng Khải, đột nhiên anh nghĩ đến tình cảm mỗi năm chiến sĩ ra
quân. Có lẽ Tu Dĩnh rời đi làm các chiến sĩ nhớ đến tình cảnh xuất ngũ mỗi năm
một lần chăng? Lần nào nó cũng làm Hùng Khải không dám đối diện, gặp nhau thì
dễ chia tay khó mà.

Tầm nhìn rơi trở lại người Tu
Dĩnh. Anh nhìn cô, biết cô rất khổ sở nên cũng không tiện nói gì, lẳng lặng
khởi động xe, đi ra khỏi doanh trại. Dọc đường, không ai lên tiếng. Kỳ thật, Tu
Dĩnh rất muốn mở miệng, chỉ là sợ vừa lên tiếng lại khóc mà thôi.

“Em đi rồi, anh sẽ nhớ em
chứ?” Lúc sắp vào thị trấn, Tu Dĩnh mới hỏi một câu như thế.

“Nhớ, cả tim đều nhớ, giờ đã
bắt đầu nhớ rồi.” Hùng Khải lái xe, vẻ mặt rất nặng nề khiến người ta có cảm
giác bức bách.

Nếu đổi lại là ngày thường,
nhất định Tu Dĩnh sẽ nghĩ anh trở nên ngọt ngào như thế lúc nào nhưng giờ này
phút này, cô biết đó là do cảm xúc của anh bộc phát, nó là tiếng lòng của anh
bởi vì lúc anh nói, miệng không hề cười, vẻ mặt nặng nề như thế.

Trong thị trấn thật ra cũng
chẳng có gì. Hùng Khải đề nghị đi thị trấn mua đồ chẳng qua là muốn ở cùng Tu Dĩnh
nhiều thêm một chút. Nếu muốn mua đồ, thành phố X mới có nhiều đồ để mua. Có
điều Hùng Khải không rành thành phố X lắm, ngay cả mình cũng không rành sao dẫn
Tu Dĩnh đi dạo được? Nhưng thị trấn nhỏ này thì không giống, có lúc được nghỉ
cuối tuần, anh sẽ đi thị trấn mua ít đồ… đồ dùng cần thiết. Tuy trong doanh
trại cũng có nhưng mắc hơn, với lại có khi không cẩn thận còn mua nhầm hàng
giả, còn như vì sao có hàng giả, Hùng Khải không muốn nói.

Hùng Khải dừng xe trước siêu
thị Liên Hoa Thế Kỷ lớn nhất thị trấn, lấy vé giữ xe xong cùng Tu Dĩnh đi vào
siêu thị.

Siêu thị rất lớn, trên dưới
có hai tầng, ngoài ra còn có tầng hầm nữa, chủ yếu là để xe. Nếu lần đầu tới
quả thật không biết trên giá để hàng có cái gì nữa. Khi đầu Tu Dĩnh đang quay
mòng mòng thì Hùng Khải nhẹ nhàng cầm tay cô, trao cho cô một cái nhìn dịu
dàng.

Hai người đi tới khu đồ ăn
vặt trước. Hùng Khải mua cho cô rất nhiều thứ, cả đống túi lớn túi nhỏ. Anh
giải thích là, lúc bay lỡ có buồn chán thì lấy đồ ăn giết thời gian. Tu Dĩnh
cười cười, đâu phải ngồi tàu, máy bay chỉ hai giờ là tới, lấy đâu ra thời gian
mà ăn vặt cho đỡ nhàm, có điều con gái đều thích ăn linh tinh, chỉ là cô kêu
anh mua ít lại.

Lại đi tới khu bán ly tách,
cô tưởng anh muốn mua cho cô, lại nghe anh nói: “Định mua một cái cốc giữ ấm,
chất lượng tốt một chút. Trong bộ đội không có đồ giữ ấm, trời bắt đầu vào đông
rồi, nửa đêm thức giấc toàn phải uống nước lạnh.” Anh lẩm bẩm một hồi làm cô
đau lòng, liền nghiêm chỉnh chọn một cái cốc giữ ấm cho anh, cuối cùng chọn một
cái cỡ vừa. Loại này cô đã dùng qua, chất lượng không tệ nên mới lựa cho Hùng
Khải.

Đi ngang khu đồ trang sức, Tu
Dĩnh không kềm lòng được dừng lại, có rất nhiều nhẫn. Cô không phải người thích
những thứ ngoài thân nhưng nhẫn không những là đồ trang sức, còn đại biểu cho
kết hôn và việc mừng. Có điều lúc nhìn tới giá tiền, chân mày cô hơi nhăn lại.
Nhẫn này giá quá mắc, lấy tiền lương eo hẹp của Hùng Khải chắc chắn mua không
nổi. Cái rẻ nhất cũng trên một vạn, mắc hơn thì khỏi cần nói. Đồ xa xỉ như vậy,
đợi kiếm được nhiều tiền rồi hẵng nói đi. Tuy nghĩ thì nghĩ thế nhưng mắt vẫn
không tự chủ nhìn mấy cái nhẫn, trong lòng than thở một tiếng, cắn răng bỏ đi.

Lại mua thêm một mớ đồ. Lúc
trả tiền, Tu Dĩnh móc ví ra, bị Hùng Khải ngăn lại, anh nói nhỏ: “Anh trả.” Nói
không nhiều nhưng ánh mắt rất kiên quyết làm cô có cảm giác nếu cô nhất quyết
trả tiền, anh sẽ tổn thương chăng? Nghĩ bụng, được rồi, để anh trả đi, sau này
tìm cách mua gì đó cho anh.

Ra tới xe, Hùng Khải chất hết
đồ vào cốp, lúc này đã gần giữa trưa. Anh dẫn cô vào một quán cơm. Quán cơm
không lớn nhưng rất ấm cúng, sạch sẽ, chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuyên qua cửa
kính ra ngoài, lại nhìn thấy rất nhiều đôi tình nhân nắm tay nhau trên đường,
sao tình nhân nhiều thế?

Hùng Khải không biết Tu Dĩnh
thích ăn gì nhưng từng nghe cô nói thích ăn rau, anh vẫn nhớ kỹ. Lần này chọn
toàn rau, đồ ăn thanh đạm. Có điều anh thích ăn thịt, thích uống rượu, cả bàn
đồ ăn không có món nào anh thích, toàn gọi cho Tu Dĩnh. Tu Dĩnh không biết điều
này, ăn rất ngon lành. Anh ngồi đối diện, mỉm cười nhìn cô ăn, bản thân thì
chẳng buồn động đũa, mãi đến khi cô hỏi “anh không ăn sao?” anh mới cầm chén
lên ăn mấy miếng.

Bọn họ đi dạo thêm vài chỗ
mới lái xe tới thành phố X, bấy giờ đã hơn 3 giờ chiều. Từ thị trấn tới thành
phố X, lái xe nhanh thì chừng hơn tiếng là tới nhưng sân bay còn phải làm thủ
tục vào cổng, thế nên đến sớm một chút. Vào sân bay phải đi vòng, tới được phi
trường đã gần 6 giờ, Hùng Khải nói: “Anh đi làm thủ tục vào cửa cho em.” Nhưng
Tu Dĩnh nhất định đòi đi cùng, Hùng Khải lại không nỡ để cô xếp hàng mệt mỏi,
nói ngon nói ngọt cô mới chịu ngồi trên ghế ở khu chờ bay đợi anh.

Cách thời gian cất cánh còn
hơn một giờ, Hùng Khải ôm cô hỏi: “Mệt không?”

“Không mệt.” Có anh bên cạnh
sao mệt được chứ?

Hùng Khải đau lòng vuốt ve
khuôn mặt xinh xắn của cô: “Đều do anh, em mới phải ngàn dặm xa xôi bôn ba đến
đây.”

“Đừng nói thế, em cam tâm
tình nguyện đến gặp anh. Vì người mình yêu, giày vò một chút trên đường đi có
đáng gì? Em đang nghĩ, lần sau không biết chừng nào mới gặp nhau đây.” Tu Dĩnh
nói thật, vì người mình yêu làm gì cũng vui vẻ cả.

Hùng Khải ôm cô vào lòng, hôn
lên trán cô nói: “Lần sau, anh xin nghỉ sẽ đi thăm em, không để em vất vả đường
xa thế này nữa.”

“Anh xin nghỉ được sao?” Mắt
Tu Dĩnh sáng lên.

“Tuy không biết có thể xin
nghỉ hay không nhưng năm nay anh còn chưa nghỉ phép, xin nghỉ được anh sẽ đi
thăm em.” Anh lại hỏi, “Đói không? Thời gian còn sớm, chúng ta đi qua quán ăn
bên kia sân bay ăn gì đó nhé.”

Tu Dĩnh nhìn nhìn quán ăn bên
đó lại lắc đầu: “Không ăn, giữa trưa đã ăn rồi, dọc đường lại ăn quá trời đồ ăn
vặt, bụng còn no này.” Kỳ thật cô không nỡ phí thời gian vào việc ăn cơm, bây
giờ hai người ôm nhau là chuyện hạnh phúc cỡ nào.

“Anh đi mua hạt dẻ cho em.”
Bên cạnh có quầy bán hạt dẻ thơm nức, anh nghĩ chắc con gái đều thích món này.

“Không cần, anh mua đồ ăn
nhiều lắm rồi, đừng tốn tiền nữa.” Tu Dĩnh níu anh lại lắc đầu.

“Em thích ăn không?” Hùng
Khải hỏi lại.

Tu Dĩnh gật đầu. Quả thực cô
thích ăn hạt dẻ, mùi của nó cô thích nhất nhưng cô không muốn Hùng Khải tốn
tiền.

“Em ngồi đây, anh quay lại
liền.” Không đợi Tu Dĩnh từ chối, anh đã chạy tới quầy hàng, mua một túi hạt dẻ
to, còn nóng hổi đặt vào tay Tu Dĩnh, “Ăn đi em, vừa rang xong, còn nóng này.
Ngửi xem, thơm quá chừng.”

Lúc này, nước mắt Tu Dĩnh lần
nữa nhỏ xuống, rơi vào túi hạt dẻ. Cô sợ Hùng Khải thấy lại khổ sở, lặng lẽ
chùi nước mắt. Cô ăn một hạt, thật sự rất thơm, lại bóc một hạt cho vào miệng
Hùng Khải, hỏi anh: “Ngon không anh?”

Hạt dẻ thật sự thơm lại ngọt,
ăn vào miệng tan ra, nhưng anh và cô giống như thịt và vỏ hạt dẻ này vậy, sắp
phải chia xa. Thời gian nhích dần từng phút từng giây nhưng đến thời gian quy
định lại không thấy tiếng loa thông báo lên máy bay, lại nhận được tin chuyến
bay bị trễ, cần phải chờ thêm bốn mươi phút. Đối với Hùng Khải và Tu Dĩnh mà
nói, không nghi ngờ gì đây là chuyện cực tốt, chí ít hai người lại có thêm bốn
mươi phút cùng nhau. Nhưng dù có thế nào, cuối cùng vẫn phải ly biệt. Tiếng loa
thông báo ngọt ngào ấm áp vang lên.

“Các vị hành khách kính mến,
chuyến bay số 5123 đã đến phi trường, hành khách muốn bay xin vui lòng chuẩn bị
lên máy bay.”

Giây phút ấy, âm thanh ly
biệt vang dội trong lòng hai người, xua đuổi thế nào cũng không đi…

 

 

Báo cáo nội dung xấu