Bức tranh màu xám - Chương 05 part 01

Chương 05

Sáng nay vào lớp, tôi ngạc nhiên khi thấy Thúy ngồi gục đầu
vào bàn, đôi vai rung động. Nó đang khóc. Từ ngày chuyện tôi với chú Ngọc xảy
ra, tuy Thúy không hề hay biết gì hết nhưng tôi giới hạn giao thiệp với Thúy.
Có chuyện gì cần tôi mới nói qua loa với Thúy. Tôi sợ Thúy mời tôi đến nhà chơi
và hỏi tôi chuyện này chuyện nọ, có thể trong một lúc vô tình tôi sẽ bộc lộ ra
và điều đó chắc chắn sẽ làm phật lòng chú Ngọc. Hôm nay thấy Thúy khóc, tôi rất
ngạc nhiên. Tôi biết tính Thúy, Thúy là đứa con gái cứng rắn ít ai bì kịp và từ
dạo quen nhau tới nay tôi chưa hề thấy Thúy nhỏ một giọt nước mắt dù có nhiều
chuyện thật buồn cũng vậy. Tôi đến cạnh Thúy, đặt nhẹ bàn tay lên vai nó.

- Thúy !

Thúy ngẩng lên, hai mắt nó đỏ ửng.

- Sao vậy ?

Tôi hỏi tiếp. Thúy nhìn tôi chăm chăm không đáp và lại gục đầu
xuống bàn. Tôi hiểu là một chuyện gì rất trầm trọng vừa xảy ra. Tôi ngồi xuống
bên Thúy, nhỏ giọng :

- Có chuyện gì buồn vậy Thúy ? Nói cho tao nghe với đi.

Lần này Thúy trả lời :

- Chuyện dài dòng lắm, thật tao không ngờ …

Tôi nóng ruột.

- Nhưng chuyện gì mới được chứ ?

- Chuyện gia đình chú Ngọc !

- Hả ?

Tôi thảng thốt. m thanh câu nói của Thúy như những ngọn roi
quất mạnh vào da thịt tôi đau buốt. Chuyện gì đã xảy đến với chú Ngọc ? Chú Ngọc
! Tôi muốn gọi tên chú nhưng môi tôi vẫn khép cứng. Ruột gan tôi nóng cồn cào.
Tôi nhìn Thúy.

- Chuyện gia đình chú Ngọc … sao, hả Thúy.

Thúy lại lắc đầu, vẻ chậm chạp của nó làm tôi nóng muốn điên
lên. Tại sao nó không nói mau lên cho tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra mà lại ậm ừ
như vậy ? Thúy vừa định mở miệng thì chuông vào lớp vang lên. Nó nói :

- Thôi vào học rồi, chút nữa ra chơi nói.

Tôi bắt buộc phải về bàn, nhưng suốt cả hai giờ học đó tôi
không thâu thập được vào đầu óc mình một dòng nào. Những lời giảng của giáo sư
đều đều lọt vào thính giác nhưng không một câu nào ghi lại trong ký ức. Bao
nhiêu câu hỏi dồn dập hiện ra trong cân não. Hai giờ đồng hồ, một trăm hai mươi
phút mà tôi ngỡ như nó dài cả thế kỷ. Cuối cùng chuông cũng reo lên. Chờ cho
giáo sư ra khỏi lớp. Tôi đứng ngay dậy chạy lại bên Thúy. Hai đứa đưa nhau xuống
câu lạc bộ. Câu chuyện có tầm quan trọng rất cao nên cả hai chúng tôi không đứa
nào cảm thấy yên tâm. Thúy hỏi khi ngồi vào bàn :

- Uống một cái gì đi Vi.

Tôi bảo :

- Cho Vi chai Sprite.

Thúy gọi một Coca. Ly nước trước mặt hai đứa lóng lánh. Tôi
nghe bồn chồn lạ. Giờ phút sao nghiêm trọng quá. Tôi lo lắng muốn biết chuyện
gì đã xảy ra cho chú Ngọc, gia đình chú Ngọc thì đúng hơn.

Thúy nói :

- Chắc mày không bao giờ ngờ tới chuyện này đâu. Đáng lý tao
không khi nào nói cho mày nghe, nhưng bởi vì mày thân với gia đình chú Ngọc rất
nhiều nên tao hiểu là chẳng cần phải giấu diếm mày làm gì. Có thể trước sau gì
tao không nói rồi mày cũng biết !

Tôi ngắt ngang :

- Mày dài dòng chi vậy Thúy, tao nóng ruột quá.

- Mày để yên tao nói có đầu đuôi. Trước hết tao hỏi mày, hồi
mày đến học vẽ đàng chú Ngọc, mày có thấy cuộc sống vợ chồng chú thím tao hơi lạ
không ?

Tôi nghĩ mình không nên dấu diếm Thúy lúc này. Tôi gật đầu :

- Ừ, tao cũng thấy có một cái gì hơi trục trặc trong hạnh
phúc gia đình chú Ngọc.

Thúy cười khẩy :

- Mày thấy hơi hơi thôi à ? Vậy là mày dở lắm Vi ạ. Phải nói
là một bất bình thường rất trầm trọng thì đúng hơn.

Tôi nghe nhói đau trong lồng ngực. Tôi cảm tưởng như Thúy
đang kết tội tôi và nó đã biết tất cả những gì đã xảy ra. Nhưng không, Thúy tiếp
tục nói :

- Tất cả là do người đàn bà Vi ạ.

Tôi thở ra nhẹ nhõm. Có lẽ Thúy đang nói đến dì Thương. Tôi
biết mình quá ích kỷ và xấu xa khi thở phào vì không phải gánh nặng, nhưng tôi
chỉ là con người, tôi cũng chỉ biết sống đúng theo bản năng mình. Tôi hỏi :

- Chắc mày nói dì Thương ?

Thúy gật đầu :

- Đúng vậy. Thật tao không ngờ Vi ạ. Một người đàn bà hiền
thục đoan trang như thế. Tao cứ tưởng dì Thương sống lạnh lùng là vì cá tính
nhưng bây giờ vỡ lẽ ra là …

Tôi hồi hộp :

- Là sao ?

- Dì Thương ngoại tình !

Tôi nghe mình đi vào một trạng thái lâng lâng bay bổng nào
và cảm xúc mà tôi vừa tiếp nhận chắc chắn không có danh từ để diễn tả. Tôi chẳng
hiểu tôi vui hay buồn. Dì Thương ngoại tình ? Trời ơi ! Tội nghiệp chú Ngọc …
Chú yêu thương vợ nhiều, chú hy sinh phần đời cho vợ để rồi bây giờ … Ước chi
mà giờ phút này tôi được ở bên cạnh chú Ngọc, tôi được nép mình vào vòng tay
chú chắc tôi sẽ kể lể chú nghe nỗi nhớ thương của tôi và tôi sẽ nói với chú
“Chú Ngọc đừng buồn nữa, Vi hứa lúc nào Vi cũng có bên cạnh chú. Xin chú cho Vi
được săn sóc lo lắng cho chú. Xin chú cho Vi được trở lại với chú như ngày nào
…”. Giọng Thúy vẫn vang đều bên tai :

- Chú Ngọc bắt gặp và bây giờ hình như chú thím tao sắp ly
thân nhau. Buồn quá Vi ạ. Tao chỉ thương cho hai đứa em nhỏ của tao. Cha một
nơi, mẹ một nẻo. Tụi nó sẽ sống ra sao ?

Thúy thở dài. Tôi hỏi :

- Câu chuyện xảy ra lâu chưa ?

- Mới tối hôm qua đây.

- Rồi bây giờ …

- Bây giờ thì chú Ngọc đâu về nhà nữa. Tao không hiểu chú đi
đâu. Ở nhà bây giờ như địa ngục mày ơi. Chắc hết hè này tao sẽ xin ba má tao ở
nhà ông bác cho được việc. Ở nhà chú Ngọc, hai chú thím lục đục với nhau hoài
tao học hành hết nổi.

Tôi không biết nói lời nào để chia buồn với Thúy vì đầu óc
tôi lúc đó cũng đang rối bời – Chú Ngọc, người tôi quý mến nhất lại đang lâm
vào một trạng huống tình cảm bi đát đến như vậy sao ? Tôi có cách gì giúp họ
không ? Tôi thương chú Ngọc, liệu tôi có đủ rộng lượng để tạo lại Hạnh phúc cho
chú với người đàn bà lăng loàn đó không ? Nghĩ là nghĩ như vậy chứ tôi làm được
gì bây giờ ? Tôi cũng không thể trở lại tìm chú Ngọc. Tôi không thể làm bất cứ
gì khác giờ phút này. Tôi không thể hỏi ý kiến ai giờ phút này. Tôi, bây giờ,
tôi chỉ có thể làm một công việc duy nhất là tiếp tục tìm quên chú Ngọc. Biến cố
gia đình chú ảnh hưởng nặng vào con đường tôi đang dấn bước. Tôi hiểu là tôi sẽ
còn khó khăn hơn nữa trong việc xóa đi hình ảnh chú Ngọc trong tâm tư mình, vì
chú Ngọc bây giờ không thuộc về ai nữa cả, không trách nhiệm với ai nữa cả. Tôi
có thể ngang nhiên đến với chú mà không sợ mang một mặc cảm tội lỗi nào …

Suốt buổi trưa hôm đó, tôi không bước chân ra khỏi phòng,
tôi ngồi trước bàn học mặc cho đầu óc trống rỗng không một ý nghĩ nào xâm nhập
vào được. Bài vở nhảy múa trước mắt mà tôi có thấy gì đâu. Hết ngồi tôi lại đứng
lên bên cửa sổ. Thời khắc hôm nay sao trôi chậm quá … Buổi tối tôi cáo nhức đầu
không dùng cơm với mẹ tôi. Tôi sợ khi tôi xuống ngồi dưới ánh đèn néon sáng
trưng trong phòng ăn, mẹ tôi sẽ đọc được nét rối loạn nơi tôi.

Khi tôi đang ngồi ôm đầu như thế, thì có tiếng gõ cửa phòng.
Chị người làm ló đầu vô.

- Cô Vi có khách.

Tôi nhỏm dậy.

- Ai vậy ? Ai mà lại đến tìm tôi giờ phút này ? Tôi để
nguyên đầu tóc rối bù không thèm chải gỡ đi xuống nhà. Tôi dừng lại ngay cửa buồng
: Ngạn.

Ngạn đứng lên chào tôi.

- Vi ốm ?

Tôi lắc đầu :

- Không anh ạ. Hơi nhức đầu một chút.

Kể từ lúc Ngạn trở lại thăm tôi sau hai tháng quân trường,
chúng tôi thường liên lạc. Ngạn đến nhà tôi thường hơn, và Ngạn cũng không có
gì đáng để mẹ tôi phiền trách nên mặc nhiên Ngạn trở thành khách quen trong gia
đình tôi. Tôi không yêu thương Ngạn nhưng tôi cũng chẳng ghét gì Ngạn. Ở Ngạn
tôi tìm được một tình cảm chân thành như một người bạn. Cảm tình của tôi đối với
Ngạn chỉ có thế và chẳng bao giờ vượt qua. Tôi không hiểu Ngạn đối với tôi thế
nào và tự thâm tâm tôi cũng không muốn tìm hiểu làm gì nữa, chỉ thêm rắc rối nếu
có một điểm nào đó không thuần tình bạn trong ưu ái Ngạn dành cho tôi. Tôi sợ
như vậy.

Thường mọi hôm khi Ngạn đến vào lúc tôi đang bận dở một việc
gì, tôi sẵn sàng tỏ ra khó chịu với Ngạn mà không cần biết điều đó có làm Ngạn
phật lòng hay không. Nhưng hôm nay, sự có mặt bất ngờ của Ngạn lại là một cái
phao cho kẻ sắp chết đuối như tôi níu vào. Tôi đang cần có một ai bên cạnh để
nói chuyện, nói bất cứ chuyện gì miễn là có nói. Sự cô đơn cùng cực cùng với những
ý nghĩ tương phản nhau về hạnh phúc gia đình chú Ngọc đã làm chết trong tôi một
phần nào đời sống về tình cảm. Ngạn đến, tự dưng tôi nghe một chút cảm mến nào
đi về bất ngờ. Ngạn vẫn đứng. Tôi nói :

- Anh ngồi chơi. Anh dùng gì để Vi lấy.

Ngạn ngồi xuống ghế, anh khoát tay :

- Thôi khỏi Vi ạ. Mới uống đàng nhà.

Tôi hỏi Ngạn :

- Hôm nay sao anh đến chơi hơi tối ?

Ngạn cười !

- Vi có biết tại sao không ?

Tôi lắc đầu :

- Không, Vi không biết.

Chợt Ngạn nói :

- Anh muốn hỏi Vi điều này. Ở nhà Vi buổi tối Vi xin đi chơi
được không ?

Tôi ngạc nhiên :

- Chi vậy, anh ?

Ngạn đưa tay làm một cử chỉ trong không khí.

- Sao Vi không trả lời câu hỏi của anh.

- Cái đó còn tùy. Nếu như đi sinh nhật bạn hữu hay là có người
quen thân mời thì được.

Ngạn cười rạng rỡ :

- Thế bây giờ nếu anh mời Vi đi chơi với anh hôm nay thì bác
có cho phép không ?

Tôi mở lớn mắt :

- Mà … tại sao hôm nay anh Ngạn rủ Vi ?

Ngạn giải thích :

- Anh vừa coi bảng chiều nay xong trong trường. Đậu chứng chỉ
này luôn rồi Vi ạ. Anh muốn được mời Vi đi nghe nhạc với anh để mừng.

Tôi cười, và mặc dù tôi cố gắng kìm hãm câu nói vẫn bật thốt
ra :

- Sao lại mời Vi mà không mời một ai khác, bất cứ một người
bạn nào của anh chẳng hạn?

Tôi đọc được trong mắt Ngạn một niềm đau đớn bộc khởi không
cần giấu diếm. Tự dưng một chút thương hại len nhẹ vào từng tế bào, tôi nói :

- Nói vậy chứ anh thử xin phép gia đình hộ Vi.

Mắt Ngạn sáng lên :

- Được, anh nói với bác nhé Vi.

Ngạn tiến sang phía phòng mẹ tôi làm việc. Tôi ngồi im nhìn
theo bóng Ngạn gầy gầy xiêu đổ. Tôi, chính tôi buổi tối hôm nay tôi cũng đang rất
cần Ngạn đây. Sự việc Ngạn mời đi nghe nhạc buổi tối thật là một may mắn lớn
cho tôi. Tôi đang cần một cái gì đó để lấp đầy khoảng thời gian trống vắng hiện
tại. Tôi không thể ôm đầu ngồi nhà mà nhìn đêm trôi qua dài dằng dặc. Bây giờ
chính là lúc tôi có quá nhiều điều để nghĩ nhưng tôi không biết phải nghĩ gì
cho nên tôi nghe quay cuồng.

Đi chơi với Ngạn, một lối thoát đấy chứ. Tôi thở ra. Mình
không thể tàn nhẫn như vậy được. Mình không thể dùng Ngạn như một quân cờ cho
mình bám víu lúc cô đơn được. Tình cảm chân thành của người ta không phải để
mình đem ra đùa bỡn …

 

Báo cáo nội dung xấu