Con trai thần Neptune - Phần 09

IX. FRANK

KHI ĐI VỀ PHÍA DIỄN RA TRÒ ĐÁNH TRẬN, Frank hồi tưởng
lại những sự việc đã diễn ra trong ngày. Cậu không thể tin là mình đã hút chết
như thế.

Sáng hôm đó, trong lúc làm nhiệm vụ canh gác, trước
khi Percy xuất hiện, Frank suýt chút nữa đã kể cho Hazel nghe bí mật của mình.
Hai người họ đã đứng hàng giờ liền trong màn sương lạnh lẽo nhìn các phương tiện
giao thông lưu thông trên Đường cao tốc 24. Hazel đang than thở vì lạnh.

“Em sẽ đánh đổi tất cả để được ấm áp,” cô nói, răng
cô va vào nhau lập cập. “Em ước gì chúng ta có lửa ở đây.”

Ngay cả khi đang mặc giáp, cô vẫn trông thật xinh.
Frank thích cách mái tóc màu nâu vàng cuộn quanh gờ chiếc mũ giáp của cô, cách
cằm cô lúm vào khi cô cau mày. So với Frank thì cô nhỏ con hơn nhiều, điều đó
khiến cậu cảm giác như mình là một con bò đực to lớn vụng về. Cậu muốn quàng
tay quanh người cô để làm cô ấm lên, nhưng cậu sẽ không bao giờ làm vậy. Cô chắc
chắn sẽ đánh cậu, và cậu sẽ mất đi người bạn duy nhất mà mình có ở trại.

Mình có thể tạo ra một ngọn lửa thật sự ấn tượng đấy,
cậu nghĩ. Dĩ nhiên, nó sẽ chỉ cháy trong vài phút, và rồi mình sẽ chết...

Đáng sợ thay là cậu thậm chí còn cân nhắc việc đó nữa
chứ. Hazel có ảnh hưởng đến cậu. Bất cứ khi nào cô muốn thứ gì, cậu lại ao ước
thật vô lý là được mang thứ đó đến cho cô. Cậu muốn trở thành một chàng hiệp sĩ
thời xưa cưỡi ngựa đến giải cứu cô, nghe thật ngu ngốc, vì cô có khả năng làm tốt
mọi việc hơn so với cậu.

Cậu tưởng tượng ra bà ngoại mình sẽ nói: Frank
Trương cưỡi ngựa đi giải cứu sao? Ha! Nó sẽ ngã ngựa và té gãy cổ cho xem.

Thật khó tin là chỉ mới sáu tuần trôi qua kể từ ngày
cậu rời khỏi nhà bà ngoại – sáu tuần kể từ sau đám tang mẹ cậu.

Những chuyện xảy ra từ bấy đến giờ: bầy sói xuất hiện
ở cửa nhà bà ngoại, chuyến đi đến Trại Jupiter, gắn bó với Đội quân Số Năm
trong nhiều tuần – cố tỏ ra mình không một kẻ thất bại. Trong suốt thời gian
đó, cậu luôn mang theo một mẩu củi cháy dở được quấn lại bằng vải trong túi áo
khoác.

Giữ nó cẩn thận vào, bà ngoại dặn dò cậu. Chừng nào
nó còn an toàn thì con sẽ được bình an vô sự.

Vấn đề là nó dễ dàng bốc cháy. Cậu nhớ đến chuyến đi
về phía nam từ Vancouver. Gần Núi Hood, khi nhiệt độ hạ xuống thấp hơn độ đông,
Frank đã lấy mẩu bùi nhùi ra và ủ nó trong tay, tưởng tượng rằng nếu có ít lửa
thì tốt biết mấy. Ngay lập tức, phần than cháy lên với một ngọn lửa màu vàng bốc
cháy. Nó thắp sáng đêm tối và mang đến cho Frank sự ấm áp đến tận xương tủy,
nhưng cậu có thể cảm nhận cuộc đời mình đang dần trôi đi, như thể cậu đang cháy
chứ không phải mẩu gỗ. Cậu vùi mạnh đốm lửa vào trong lớp tuyết. Điều kinh khủng
là nó vẫn tiếp tục cháy trong chốc lát. Khi nó tắt hẳn, Frank đã hoàn hồn lại.
Cậu bọc mẩu gỗ lại và bỏ vào túi áo khoác như cũ, quyết định không lấy nó ra lần
nào nữa. Nhưng cậu không quên được nó.

Cứ như thể có ai đó nói, “Dù ngươi làm gì đi chăng nữa,
đừng nghĩ đến que củi bốc cháy là được!”

Vì thế, hiển nhiên đó là tất cả những gì cậu để tâm
vào.

Trong khi làm nhiệm vụ canh gác với Hazel, cậu cố gạt
ý nghĩ về mẩu gỗ ra khỏi tâm trí. Cậu thích được ở cùng cô. Cậu hỏi cô về quãng
thời gian lớn lên ở New Orleans, nhưng cô nổi cáu với câu hỏi của cậu, vì thế họ
chỉ nói chuyện phiếm với nhau. Để vui vẻ, họ thử tán gẫu bằng tiếng Pháp. Hazel
có chút ít dòng máu người Creole ở phía bên mẹ. Frank đã được học môn tiếng
Pháp ở trường. Chẳng người nào nói nhuần nhuyễn, và tiếng Pháp của cư dân
Louisiana rất khác biệt với tiếng Pháp của người Canada khiến họ hầu như không
thể giao tiếp với nhau. Khi Frank hỏi Hazel món thịt bò hôm nay của cô thế nào,
rồi cô trả lời rằng giày cậu màu xanh lục, họ quyết định từ bỏ.

Rồi Percy Jackson xuất hiện.

Dĩ nhiên trước đây Frank đã từng nhìn thấy những đứa
trẻ chiến đấu với quái vật. Trong chuyến hành trình đi từ Vancouver, chính cậu
cũng đã tự mình đánh bại vô số con. Nhưng cậu chưa bao giờ gặp phải lũ gorgon.
Cậu cũng chưa lần nào tận mắt nhìn thấy một nữ thần. Và cái cách Percy chế ngự
dòng Tiểu Tiber – ối chà. Frank ước gì mình có được sức mạnh như thế.

Cậu cảm nhận được móng vuốt của lũ gorgon quặp vào
hai cánh tay và mùi hơi thở gớm ghiếc của chúng – như mùi chuột chết và chất độc.
Nếu không có Percy thì hai mụ phù thủy ghê sợ đó đã cắp cậu đi rồi. Và lúc này
cậu sẽ chỉ còn là một đống xương nằm sau Chợ Giảm Giá.

Sau sự kiện ở dòng sông, Reyna đã phái Frank đến kho
vũ khí, càng làm cậu có nhiều thời gian để nghĩ ngợi hơn. Trong lúc đánh bóng
các thanh kiếm, cậu nhớ lại lời cảnh báo của nữ thần Juno về việc giải thoát
cho Tử Thần.

Không may là Frank lại biết khá rõ nữ thần ám chỉ điều
gì. Cậu đã cố che giấu cú sốc khi nữ thần Juno xuất hiện, nhưng bà ta trông giống
hệt như bà ngoại cậu miêu tả – ngay cả áo choàng bằng da dê cũng y hệt.

Bà ấy đã chọn đường đi cho con cách đây nhiều năm,
ngoại từng nói với cậu như thế. Và nó sẽ không dễ dàng gì.

Frank liếc nhìn cây cung của mình ở góc kho vũ khí.
Cậu sẽ thấy khá hơn nếu thần Apollo thừa nhận cậu. Frank từng tin chắc rằng người
cha thần thánh sẽ lên tiếng vào ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của mình, mà
ngày đó đã trôi qua cách đây hai tuần rồi.

Mười sáu tuổi là cột mốc quan trọng đối với người La
Mã. Đó là sinh nhật đầu tiên của Frank ở trại. Nhưng chẳng có gì xảy ra hết. Giờ
Frank hy vọng mình sẽ được thừa nhận trong dịp Lễ hội Fortuna, mặc dù theo như
lời nữ thần Juno nói thì, vào ngày đó, họ sẽ có mặt trên chiến trường nhằm
giành lại tính mạng của chính mình.

Cha của cậu chỉ có thể là thần Apollo. Môn duy nhất
Frank giỏi là bắn cung. Nhiều năm trước, mẹ cậu bảo rằng họ của cậu, Trương,
theo tiếng Trung Quốc có nghĩa là “bậc thầy cung thủ”. Ắt đó là một dấu hiệu nhận
biết cha cậu.

Frank đặt miếng giẻ chùi xuống. Cậu ngước nhìn trần
nhà. “Làm ơn đi, thần Apollo, nếu người là cha con, hãy nói cho con biết. Con
muốn trở thành một cung thủ như người.”

“Không, cậu không phải,” tiếng càu nhàu của ai đó
vang lên.

Frank nhảy ra khỏi chỗ ngồi của mình. Vitellius, thần
Lar của Đội quân Số Năm, đang tỏa sáng lấp lánh phía sau lưng cậu. Tên đầy đủ của
ông ấy là Gaius Vitellius Reticulus, nhưng các đội quân khác gọi ông là
Vitellius Tức Cười.

“Hazel Levesque bảo tôi qua đây kiểm tra cậu,”
Vitellius vừa nói vừa kéo dây đeo kiếm lên. “Điều đó cũng tốt. Nhìn tình trạng
cái áo giáp này!”

Vitellius không có tư cách nói ra câu đó. Áo toga của
ông rộng lùng thùng, áo tunic chỉ vừa vặn phủ lên chiếc bụng bự, còn bao kiếm
thì cứ mỗi ba giây lại tuột khỏi dây lưng một lần, nhưng Frank không thèm chỉ
ra thôi.

“Còn về phần cung thủ,” con ma nói, “toàn là lũ chết
nhát! Vào thời của ta ấy à, bắn cung là việc dành cho những kẻ mọi rợ. Một người
La Mã chính cống sẽ tham gia ẩu đả, tiêu diệt kẻ thù của anh ta bằng giáo và kiếm
như một người đàn ông văn minh! Đó là những gì chúng ta đã làm trong Cuộc Chiến
Punic[11]. Hãy dâng cao tinh thần La Mã lên nào, nhóc!”

Frank thở dài. “Cháu cứ tưởng ông ở trong đội quân của
Caesar chứ.”

“Thì đúng vậy mà!”

“Vitellius, thời của Caesar cách Cuộc Chiến Punic
hàng trăm năm lận. Ông không thể sống lâu đến như thế.”

“Nghi ngờ danh tiếng của ta sao?” Vitellius tức điên
lên, luồng hào quang màu tím xung quanh ông ta phát sáng. Ông ta rút thanh đoản
kiếm gladius mờ mờ ảo ảo của mình ra và hét lớn, “Đỡ này!”

Ông đâm thanh kiếm, trông cực kỳ giống cây bút trình
chiếu[12], khắp ngực Frank một vài lần.

“Ối,” Frank nói, chỉ tỏ ra tử tế.

Vitellus trông hài lòng và cất kiếm đi. “Có lẽ lần tới
cậu sẽ phải nghĩ hai lần trước khi nghi ngờ những người già đấy nhé! Giờ...
sinh nhật lần thứ mười sáu của cậu là vừa mới đây thôi, phải không?”

Frank gật đầu. Cậu không chắc làm thế nào Vitellius
biết được, vì Frank chỉ kể với mỗi Hazel, nhưng những con ma có cách để tìm ra
các bí mật. Chắc nghe lén trong khi vô hình là một trong số đó.

“Vậy điều đó giải thích vì sao cậu là một đấu sĩ gắt
gỏng,” thần Lar nói. “Có thể th cảm. Sinh nhật thứ mười sáu là ngày trưởng
thành của cậu! Người cha thần thánh của cậu lẽ ra đã phải thừa nhận cậu, không
nghi ngờ gì về điều đó, dù chỉ là một điềm báo nhỏ thôi cũng được. Có thể ông ấy
nghĩ cậu còn nhỏ chăng. Cậu trông chưa đến tuổi, cậu biết đấy, với khuôn mặt trẻ
con mũm mĩm đó.”

“Cám ơn vì đã nhắc cháu nhớ,” Frank lầm bầm.

“Phải, ta nhớ đến ngày ta tròn mười sáu tuổi,”
Vitellius hạnh phúc nói. “Điềm báo tuyệt vời! Một con gà trong quần lót của
ta.”

“Gì cơ ạ?”

Vitellius dương dương tự đắc với niềm tự hào. “Đúng
thế! Khi ấy ta đang ở bờ sông thay áo quần cho ngày Liberalia[13]. Là nghi thức
trưởng thành, cậu biết đấy. Lúc đó chúng ta đã làm những việc thật đúng đắn. Ta
đã cởi chiếc toga trẻ con ra và giặt nó để mặc chiếc dành cho người lớn. Bỗng
nhiên, một con gà trắng toát từ đâu chạy đến, lao vào khố của ta và cắp nó chạy
mất. Ta đã chẳng có khố để mặc vào lúc đó.”

“Nghe thú vị nhỉ,” Frank phụ họa. “Và liệu cháu có
thể nói: Như thế quá nhiều thông tin rồi không?”

“Ừm.” Vitellius chẳng thèm lắng nghe. “Đó là dấu hiệu
cho thấy ta là hậu duệ của thần y Aesculapius. Ta chọn họ Reticulus, vì nó có
nghĩa là quần trong, nhắc ta về cái ngày may mắn khi một con gà cuỗm đi cái khố
của ta.”

“Vậy... tên ông có nghĩa là Ngài Quần Trong sao?”

“Tạ ơn thánh thần! Ta trở thành một thầy thuốc phụ
trách phẫu thuật của quân đoàn, còn những phần khác là chuyện đã qua.” Ông dang
hai tay ra vẻ rộng lượng. “Đừng từ bỏ, cậu nhóc. Có thể cha cậu đến trễ. Dĩ
nhiên phần lớn các điềm báo không ấn tượng như vụ con gà đâu. Ta từng biết một
gã nhận được một con bọ rùa...”

“Cám ơn ông, Vitellius,” Frank nói. “Nhưng cháu phải
hoàn tất việc đánh bóng cái áo giáp này...”

“Và máu của mấy ả gorgon kia?”

Frank cứng người lại. Cậu không nói chuyện này cho
ai nghe cả. Theo cậu biết thì, lúc ở sông, chỉ c cậu bỏ các lọ nhỏ vào túi và họ
vẫn chưa có dịp nói chuyện với nhau.

“Giờ thì đến đây nào,” Vitellius mắng. “Ta là người
chữa bệnh. Ta biết các truyền thuyết về máu của gorgon. Cho ta xem mấy cái bình
nào.”

Frank miễn cưỡng đưa ra hai cái bình gốm nhỏ mà cậu
đã lấy về từ dòng Tiểu Tiber. Các chiến lợi phẩm thường lưu lại sau khi một con
quái vật phân hủy – đôi khi là một chiếc răng hay một vũ khí, thậm chí là cả phần
đầu còn sót lại. Frank ngay lập tức biết rõ hai cái bình đó là gì. Theo truyền
thống thì chúng thuộc về Percy, người đã giết chết lũ gorgon đó, nhưng Frank
không thể không nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình dùng chúng?

“Đúng rồi đấy.” Vitellius săm soi hai cái bình, vẻ
hài lòng. “Máu được lấy từ nửa cơ thể bên phải của gorgon có thể chữa bách bệnh,
thậm chí còn làm cho người chết sống lại. Trước đây nữ thần Minerva đã từng
trao cho tổ tiên thần thánh của ta, Aesculapius, một bình như thế này. Nhưng
máu lấy từ nửa bên trái của gorgon – sẽ gây chết người ngay tức khắc. Vì thế,
bình nào là bình nào?”

Frank nhìn xuống hai cái bình. “Cháu không biết.
Chúng giống hệt nhau.”

“A! Nhưng cậu đang hy vọng cái bình thích hợp có thể
giúp cậu giải quyết vấn đề rắc rối với cái mẩu cháy kia chứ gì? Biết đâu là phá
vỡ luôn lời nguyền của cậu?”

Frank quá sững sờ không nói được gì.

“Ồ, đừng lo, cậu nhóc.” Con ma tắc lưỡi. “Ta sẽ
không nói cho ai nghe đâu. Ta là Lar, người bảo hộ cho đội chúng ta! Ta sẽ
không làm bất cứ điều gì gây nguy hiểm đến cậu.”

“Ông đã đâm xuyên qua ngực cháu bằng thanh kiếm của
ông.”

“Tin ta đi, cậu nhóc! Ta có sự đồng cảm với cậu, người
chịu lời nguyền của tên thủy thủ tàu Argo đó.”

“Là... cái gì ạ?”

Vitellius lờ đi câu hỏi. “Đừng khiêm tốn. Cậu có nguồn
gốc cổ xưa. Xét về cội nguồn Hy Lạp cũng như La Mã vậy. Chả trách nữ thần
Juno...” Ông nghiêng đầu, như thể đang lắng nghe tiếng nói từ phía trên cao.
Nét mặt ông trở nên uể oải. Toàn bộ luồng hào qua quanh ông nhấp nháy ánh sáng
màu xanh lục.

“Nhưng ta đã nói đủ rồi! Dù sao đi nữa, ta sẽ để cậu
quyết định ai là người có được máu của gorgon. Ta cho rằng anh chàng Percy mới
đến cũng có thể sử dụng nó cho rắc rối liên quan đến trí nhớ của cậu ta.”

Frank băn khoăn không biết Vitellius sắp sửa nói gì
và điều gì đã làm ông sợ hãi đến thế, nhưng cậu có cảm giác rằng lần này
Vitellius sẽ im miệng.

Cậu nhìn hai cái bình. Thậm chí cậu còn không nghĩ đến
việc Percy cần chúng. Cậu thấy có lỗi vì đã định sử dụng loại máu này cho riêng
mình. “Phải rồi. Dĩ nhiên là thế. Cậu ấy nên có nó.”

“À, nhưng nếu cậu muốn nghe lời khuyên của ta...”
Vitellius lại lo lắng ngước lên lần nữa. “Cậu nên giữ lại cả hai bình máu
gorgon đó. Nếu nguồn tin của ta chính xác, cậu sẽ cần nó cho sứ mệnh của mình đấy.”

“Sứ mệnh nào ạ?”

Cửa kho vũ khí bật mở.

Reyna với hai con chó kim loại xông vào. Vitellius
biến mất. Ông có thể thích mấy con gà, nhưng ông không ưa nổi những con chó của
pháp quan.

“Frank,” Reyna trông bồn chồn. “Cậu xong việc với áo
giáp rồi. Đi tìm Hazel. Mang Percy xuống đây. Cậu ta ở trên đó lâu quá. Tôi
không muốn Octavian...” Cô ngần ngừ. “Mà thôi, cứ đưa Percy xuống đây.”

Vì thế suốt quãng đường đến Đồi Đền thờ, Frank phải
vắt chân lên cổ mà chạy.

Trên đường về, Percy đã hỏi hàng tá câu hỏi về em
trai của Hazel, Nico, nhưng Frank không biết nhiều chuyện lắm.

“Cậu ấy thì ổn,” Frank nói. “Cậu ấy không giống
Hazel...”

“Ý cậu là gì?” Percy hỏi.

“Ồ, ừm...” Frank ho khan. Ý cậu muốn nói là Hazel
trông dễ nhìn và tốt bụng hơn, nhưng cậu quyết định không nói ra nhận xét đó.
“Nico thuộc mẫu người huyền bí. Cậu bé khiến người khác bất an, vì là con trai
của thần Pluto, và mọi thứ khác

“Nhưng cậu không sợ?”

Frank nhún vai. “Thần Pluto ngầu đấy chứ. Điều hành
Địa ngục thì cũng có phải là lỗi của ông ấy đâu. Ông ấy chỉ gặp xui khi các vị
thần phân chia thế giới thôi, cậu biết mà? Thần Jupiter có được bầu trời, thần
Neptune đảm trách biển cả, và thần Pluto nhận phần còn lại.”

“Cậu không sợ chết sao?”

Frank suýt muốn bật cười. Chẳng sợ chút nào! Có cây
diêm nào sao?

Thay vào đó cậu nói, “Thuở xa xưa, như vào thời các
thần Hy Lạp thống trị, khi thần Pluto được gọi là thần Hades, ông ấy tỏ ra giống
một thần chết hơn. Khi thành người La Mã rồi, ông ấy trở nên... tớ không biết
phải nói sao, đáng kính hơn. Ông ấy cũng biến thành vị thần của sự giàu có. Mọi
thứ dưới lòng đất đều thuộc về ông ấy. Vì thế tớ không nghĩ ông ấy thật sự đáng
sợ.”

Percy gãi gãi đầu. “Sao một vị thần lại trở thành
người La Mã chứ? Nếu ông ấy là người Hy Lạp, không phải ông ấy cũng sẽ ở Hy Lạp
sao?”

Frank bước thêm vài bước, suy nghĩ. Vitellius ắt sẽ
tặng cho Percy một bài giảng một tiếng về chủ đề, chắc chắn là kèm theo với việc
trình bày bằng PowerPoint, nhưng Frank cố hết sức để giải thích với Percy. “Đó
là cách mà người La Mã nhìn nhận: họ kế thừa từ người Hy Lạp và hoàn thiện nó.”

Percy cáu kỉnh. “Hoàn thiện ư? Như thể có gì sai với
điều đó sao?”

Frank nhớ lại lời của Vitellius: Cậu có nguồn gốc cổ
xưa. Xét về cội nguồn Hy Lạp cũng như La Mã vậy. Bà ngoại cậu cũng từng nói điều
tương tự.

“Tớ không biết nữa,” cậu thừa nhận. “Người La Mã
thành công hơn người Hy Lạp. Họ đã tạo ra đế chế hùng mạnh này. Vào thời La Mã,
các vị thần có ảnh hưởng to lớn hơn – uy quyền hơn và được mọi người biết đến rộng
rãi. Đó là lý do tại sao họ vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Quá nhiều nền văn
minh có nền tảng từ La Mã. Các vị thần biến đổi thành người La Mã vì đó là nơi
tập trung sức mạnh. Khi là thần La Mã, thần Jupiter... ừm, đáng tin cậy hơn so
với lúc ông ấy là thần Zeus. Thần Mars trở nên trọng yếu và kỷ luật hơn nhiều.

“Và nữ thần Juno là một bà già híp-pi lang thang,”
Percy nhận xét. “Vậy là cậu đang nói đến các vị thần Hy Lạp cổ xưa – đơn giản
là họ biến đổi thành người La Mã đúng không? Chẳng còn gì sót lại cho người Hy
Lạp sao?”

“Ừm...” Frank nhìn quanh quất để chắc rằng không có
trại viên hay thần Lar nào xung quanh, nhưng các cổng chính vẫn còn cách đó
chín mươi mốt mét. “Đó là một đề tài nhạy cảm. Vài cá nhân cho rằng người Hy Lạp
vẫn còn uy thế, như thể đó là một phần nhân cách của các vị thần. Tớ từng nghe
kể về các á thần rời bỏ Trại Jupiter, thi thoảng thôi. Họ từ chối chương trình
huấn luyện của người La Mã và cố noi theo tác phong của người Hy Lạp cổ xưa –
như trở thành các anh hùng đơn độc thay vì làm việc theo một đội như cách hoạt
động của quân đoàn. Và quay trở lại thời cổ đại, khi La Mã sụp đổ, nửa phía
đông của đế quốc tiếp tục tồn tại – nửa Hy Lạp.”

Percy trố mắt nhìn cậu. “Tớ không biết chuyện đó.”

“Đó là thành phố Byzantium[14].” Frank thích nói từ
đó. Nghe mới bảnh làm sao. “Đế quốc phía đông tồn tại thêm một ngàn năm nữa,
nhưng nó luôn giống Hy Lạp hơn là La Mã. Với những người tuân theo đường lối La
Mã như chúng ta, vấn đề này luôn gây nhức nhối. Đó là lý do vì sao, tại bất cứ
đất nước nào mà chúng ta định cư, Trại Jupiter lúc nào cũng nằm ở phía tây – phần
thuộc về La Mã của lãnh thổ xưa kia. Còn phía đông được xem là nơi không may mắn.”

“Ừm hứm.” Percy cau mày.

Frank không thể trách cậu ấy vì vụ rối trí. Cái khoản
Hy Lạp/La Mã cũng khiến cậu đau đầu.

Họ đã đến chỗ các cánh cửa.

“Tớ sẽ đưa cậu đến nhà tắm để cậu tắm rửa,” Frank
nói. “Nhưng trước hết... về những cái chai mà tớ tìm thấy ở dòng sông.”

“Máu của gorgon,” Percy nói. “Một có thể chữa bệnh.
Một là chất độc gây chết người.”

Frank tròn xoe mắt. “Cậu biết chuyện đó sao? Nghe
này, tớ không định giữ chúng. Tớ

“Tớ biết vì sao cậu lại làm thế, Frank.”

“Cậu biết ư?”

“Ừ.” Percy mỉm cười. “Nếu tớ vào trại và mang theo một
chai chất độc, trông chẳng hay ho lắm. Cậu đang cố bảo vệ tớ.”

“Ồ... phải.” Frank lau mồ hôi trong hai lòng bàn
tay. “Nhưng nếu chúng ta có thể đoán được bình nào là bình nào thì có thể chữa
được chứng mất trí của cậu.”

Nụ cười của Percy nhạt dần. Cậu ấy nhìn sang phía
bên kia đồi. “Có lẽ thế... tớ cho là vậy. Nhưng giờ cậu nên để dành những cái
bình đó thêm một thời gian nữa. Một cuộc chiến sắp diễn ra. Có khi chúng ta sẽ
cần chúng để cứu mạng sống của chúng ta.”

Frank nhìn cậu ấy, có một chút tôn sùng. Percy đã có
cơ hội tìm lại trí nhớ của mình, và cậu ấy sẵn lòng chờ nếu một người nào đó cần
cái bình hơn sao? Người La Mã được cho là không ích kỷ và thường giúp đỡ đồng đội,
nhưng Frank không chắc có ai khác ở trại sẽ lựa chọn như vậy.

“Vậy ra cậu không nhớ được gì ư?” Frank hỏi. “Gia
đình, bạn bè thì sao?”

Percy sờ sờ lên những hạt đất sét quanh cổ. “Chỉ là
những hình ảnh thoáng qua. Mờ mịt lắm. Một người bạn gái... tớ nghĩ cô ấy ở trại.”
Cậu ấy cẩn thận nhìn Frank, như thể đưa ra quyết định. “Tên cô ấy là Annabeth.
Cậu không biết cô ấy phải không?”

Frank lắc đầu. “Tớ biết hết mọi người trong trại,
nhưng không có ai là Annabeth cả. Thế còn gia đình cậu thì sao? Mẹ cậu là người
phàm ư?”

“Tớ đoán thế... chắc bà lo cuống lên mất. Thế cậu có
hay gặp mẹ cậu không?”

Frank đứng khựng lại ở lối vào nhà tắm. Cậu cầm vài
cái khăn tắm từ kho để vật dụng. “Bà mất rồi.”

Percy cau mày. “Như thế nào?”

Thường thì Frank sẽ nói dối. Cậu sẽ nói một tai nạn
và chấm dứt cuộc trò chuyện. Nếu không cảm xúc của cậu sẽ không th nào kìm nén.
Cậu không được khóc ở Trại Jupiter. Cậu không thể để lộ sự yếu đuối. Nhưng với
Percy, Frank cảm thấy dễ dàng hơn.

“Bà ấy qua đời trong cuộc chiến,” cậu nói. “Ở
Afghanistan.”

“Bà ấy là quân nhân sao?”

“Bà là người Canada. Đúng vậy.”

“Canada? Tớ không biết là...”

“Hầu hết người Mỹ đều không biết.” Frank thở dài.
“Nhưng đúng thế, Canada có quân đội ở đó. Mẹ tớ là một đại úy. Bà là một trong
số những nữ quân nhân đầu tiên hy sinh trên chiến trường. Bà đã cứu vài binh
lính bị hỏa lực của địch vây chặt. Bà... bà không thoát ra được. Lễ tang diễn
ra ngay trước khi tớ xuống đây.”

Percy gật đầu. Cậu ấy không hỏi thêm gì nữa, điều đó
khiến Frank vô cùng cảm kích. Cậu ấy đã không nói rằng tớ lấy làm tiếc hay đưa
ra các lời bình luận thiện ý mà Frank luôn căm ghét: Ôi, cậu bé tội nghiệp. Điều
đó ắt phải khó khăn lắm với cậu. Xin nhận lấy lời chia buồn sâu sắc nhất của tớ.

Cứ như trước kia Percy đã từng phải đối mặt với cái
chết, như thể cậu ấy thấu hiểu nỗi đau buồn. Có nghe được gì đi chăng nữa thì
cũng thế thôi. Bạn không cần phải nói bạn lấy làm tiếc. Điều duy nhất hữu ích
là tiếp tục tiến lên – tiến lên phía trước.

“Vậy giờ cậu chỉ cho tớ nhà tắm ở đâu được không?”
Percy gợi ý. “Người tớ dơ quá.”

Frank cố mỉm cười. “Ừm. Cậu có vẻ thế thật.”

Khi họ đi vào phòng xông hơi, Frank nghĩ về bà ngoại,
về mẹ và về tuổi thơ bị nguyền rủa, nhờ nữ thần Juno cùng mẩu củi của bà ta.
Suýt nữa thì Frank đã ước rằng cậu có thể quên đi quá khứ của mình, giống như
Percy vậy.

 

Báo cáo nội dung xấu