Nụ Hôn Trốn Tìm - Chương 01

1

Leila Hunt nhìn đăm đăm vào tấm
gương dưới chân cầu thang, và nàng Cinderella chẳng buồn
nhìn đáp lại. Thật xấu hổ làm sao, bởi
Leila đang ăn vận như
Cinderella - từ bộ tóc giả
vàng óng tiệp màu với mái tóc quăn cắt ngắn cho tới chiếc
áo dạ hội
màu trắng ngà lộng lẫy ôm sát thân hình
cao và mảnh dẻ, buông rủ xuống đôi giày thủy
tinh duyên dáng cô đang đi ở chân. Thực ra, chúng làm từ plastic. Nhưng giống
như đôi giày của nàng
Cinderella trong cổ tích, chúng vừa như in với
chân Leila.

Bất chấp tất
thảy những
thứ đó, trông Leila vẫn chẳng
thể giống
Cinderella. Cô xăm soi mình trong gương, tự
hỏi lí do đích xác là gì.

Có lẽ bởi cô không có vẻ
kiêu sa như nàng công chúa trong truyện
cổ tích thường
kể. Gương mặt
cô hơi quá lanh lợi, hơi
giống hình trái tim. Mũi hếch, cằm
lại hơi nhọn,
khiến cô có vẻ tinh nghịch. Không, từ đó chưa chính xác. Cô quá cao để hợp với từ
tinh nghịch. Tinh nghịch đi đôi với
nhỏ nhắn,
và với chiều
cao gần một
mét tám cô đã không còn bé nhỏ từ lúc bước
vào tuổi vị
thành niên.

Cái cô nhìn thấy là vẻ tự đắc. Ôi chao, Leila ghét từ đó.

Cô lại gần gương hơn và cố thay bằng vẻ gợi cảm. Cố
làm như mình đang nắm giữ một
bí mật trọng
đại. Cô thử
mỉm cười
ra vẻ bí ẩn,
chu môi về phía trước một
chút. Nụ cười
chỉ làm cô trông ranh mãnh. Ranh mãnh một cách nghịch
ngợm - giống
Peter Pan hơn một nàng công chúa.

Leila quay khỏi gương
với tiếng thở dài. Cô vẫn chưa rõ vì sao cô cảm thấy
bất an khi rời New York cùng lời nhắn
của Elliot ở sân bay báo rằng anh vẫn chưa thể
tới Florida cùng cô được.

Giờ cô đang ở noi đây, trở
về Sunrise Key, thị trấn
quê nhà, phục trang giống nàng Cinderella, như thể hi vọng
rằng ở
đâu đó ngoài kia, trên sàn nhảy mà anh
trai Simon đã thuê, một chàng bạch mã hoàng tử
đang đợi cô.Cô nhìn quanh phòng. Một chàng Batman và một anh hề thu lu trong
góc. Vua Henry VIII, tay cầm đùi gà
quay, ngồi cạnh một thầy phù thủy.
Chẳng có chàng hoàng tử nào hết.

Leila đi qua cánh cửa
kiểu Pháp ra sân sau, nơi
hầu hết khách của Simon đang
khiêu vũ dưới mái bạt trong tiếng
nhạc sôi động
phát ra từ bốn chiếc loa lớn.

“Nom em thật xinh đẹp,” một
giọng nói cất cao để át tiếng nhạc
vang lên ngay tai cô. “Chiếc áo đó hợp với
em đấy,”

Leila có thể nhận ra chất
giọng Anh Quốc đặc trưng
ấy ở
bất cứ
đâu. Đó là bác sĩ Marshall Devlin. Bác sĩ Marshall
cao ngạo, kẻ cả, bạn chí thân của
ông anh trai phiền nhiễu, Devlin với
giọng Anh đặc sệt.

Hơn Leila sáu tuổi, Marsh đã ở
Sunrise Key trong suốt những kỳ nghỉ
hè và nghỉ lễ từ khi anh vào trung học. Bất
chấp bản
tính lạnh lùng đặc trưng của
người Anh và thời gian lưu lại
ngắn ngủi,
Marsh và Simon chơi thân với nhau ngay. Hai người
duy trì tình bạn suốt chừng
ấy năm, cùng bắt tay trong một mục tiêu chung - vào lúc đó Leila lờ mờ cảm thấy
thế - là trêu chọc và gây khó dễ hoặc phớt
lờ hoàn toàn em gái của Simon. Chính là Leila.

Khó mà tin được Marsh
Devlin có thể thân thiết với
người họ
Hunt này, đồng thời lại gây thù chuốc oán với
một người
họ Hunt khác - vẫn là Leila. Có lẽ thù địch là một
từ quá gay gắt. Nhưng ngay từ đầu Marsh và Leila đã
không đội trời chung. Thậm chí đến bây giờ,
khi đã trưởng thành và đều là những
người chín chắn cả, họ vẫn
không ngừng đấu khẩu. Dĩ nhiên giờ nó được
gọi là tranh luận hay bàn cãi giữa hai
quan điểm trái ngược. Nhưng Leila biết rõ hơn ai hết. Cô biết bản chất
của Marsh vẫn chẳng hề thay đổi.

 

Trong tất cả bạn
bè của Simon, Marshall Devlin là người duy nhất
có khả năng chọc giận Leila. Trong tất cả bạn bè của
Simon, chỉ có Marsh là chuyển tới
Sunrise Key, quê hương cô, và hiện sống ở đây với
vai trò bác sĩ duy nhất trên đảo.

Trong tất cả bạn
bè của Simon, Marsh cũng tình cờ là người
có ngoại hình đẹp nhất. Anh không đẹp theo kiểu
truyền thống.
Gương mặt anh xương
xương, góc cạnh. Song sống
mũi thẳng và gò má cao hoàn hảo. Mắt
anh thoáng nhìn thì có màu nâu bình thường,
đến khi nhìn kỹ thì lại chuyển thành các màu sắc khác — những sắc nâu sáng tối
khác nhau, điểm xanh, thậm chí cả
vàng. Giống như đôi mắt mình, Marsh điển trai một cách tinh tế và trầm
tĩnh.

“Cinderella tội nghiệp,” Marsh tiếp
lời trước
cái nhìn chằm chằm của Leila. “Nàng vừa lạc
mất bạch
mã hoàng tử đấy ư?”

“Quả có thế thật,”
Leila đi ra xa sàn nhảy, tránh tiếng nhạc
ồn ĩ. Cô giữ cho giọng mình lạnh nhạt
mà lịch sự,
che giấu nguy cơ trào dâng
andrenaline mỗi khi cô đối mặt
với gã đàn ông này. Tim cô đập lỗi
một nhịp
mà cô tự nhủ là do mệt mỏi sau chuyến
bay dài. “Elliot bận việc. Tối
mai anh ấy mới tới.”

“Elliot ư?” Marsh hỏi, cau mày làm nét mặt xương
xương biến đổi. “À, anh bạn
trai hào hoa của em. Phải rồi.
Simon có nói cuối tuần này anh ta sẽ
đến đây. Thật đáng tiếc vì anh ta
không thể có mặt. Hiếm ai ở một
mình vào đêm Giao thừa.”

Chính xác. Bởi thành
thật mà nói, hiếm khi cô được ở bên Elliot trong đêm Giao thừa.

Leila hẹn hò với Elliot từ
năm ngoái. Cô thích anh. Hai người là bạn bè. Nhưng khi giai đoạn hẹn
hò lãng mạn qua đi, mối quan hệ
của họ
dậm chân tại
chỗ, chẳng
có thêm chút lửa nào. Trừ việc
gần đây Elliot bắt đầu nói về hôn nhân.

Liệu Leila có muốn ổn định cuộc
sống với
người đàn ông cô không yêu? Đó là một câu hỏi
đáng giá triệu đô. Và nếu không, liệu
cô có sẵn lòng đối diện với rủi
ro sẽ không bao giờ tìm được
ai đó để chung sống? Bởi quả thực,
hẹn hò lãng mạn tốn rất nhiều
thời gian. Và với lịch làm việc chóng mặt,
thời gian là thứ cô không dư dả.
Cô biết mình và Elliot hợp nhau. Vậy
là đủ, cuộc
sống của
cô sẽ không ngập tràn những đêm đam mê
cháy bỏng, nhưng cô cũng sẽ không phải
chịu cảnh
cô đơn.

Trừ việc cô đang ở
nơi này, Sunrise Key, bắt đầu
kỳ nghỉ dài hai tuần, chỉ
có một mình. Đây không phải là lần
đầu tiên Elliot hoãn lại. Và với
lịch làm việc dày đặc, chắc chắn
đó chẳng thể là lần cuối cùng.

Chỉ với một
chút tưởng tượng, Leila đã có thể hình
dung cuộc sống sau này của mình,
trong guồng quay của vô số
giải đấu
thể thao thiếu nhi, những vở diễn
ba lê, các buổi hòa nhạc và hội
thảo khoa học. Cô có thể hình dung
Elliot bở lỡ từng thứ một -
gọi điện
xin lỗi bọn
trẻ qua di động. Điều đó thực sự rất khó chấp
nhận.

Nhưng ít nhất sẽ có những đứa
trẻ. Với
điều kiện
Elliot tìm được thời gian để
sinh con trong lịch trình bận rộn
của anh.

“Năm nay đông quá,” Marsh nhận
xét, mắt lướt
qua tầng tầng
lớp lớp
khách khứa hóa trang đủ kiểu,
Leila cũng phải đồng ý. Danh sách khách mời
của Simon hẳn phải bao gồm nửa
số người
có mặt trên đảo năm qua. Đương nhiên là ở một thị trấn
nhỏ như Sunrise Key, lượng khách du lịch
trên đảo cũng xấp xỉ số dân địa
phương.

Trang phục hóa trang
cũng đa dạng như người mặc.
Có những bộ
tự làm một
cách cầu kì, nhưng phần lớn
giống của
cô, là đi thuê.

Simon, nom bảnh bao
như Indiana Jones[1] đang nhảy
với một
nàng tiên cá. Song không phải ai cũng dễ nhận
mặt. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng
Nhật treo quanh sàn nhảy vô cùng mờ
ảo, và có nhiều người đeo mặt nạ
che kín hoàn toàn gương mặt.

[1] Một nhân vật trong bộ
phim cùng tên.

Thật kì cục và có phần
kích thích - khi tất cả mọi
người đều
ẩn đi danh tính. Với những
gương mặt được giấu
kín sau mặt nạ, ai cũng có một sự tự do
nhất định.
Trong một đêm, họ có thể thực sự
trở thành vua, các anh hề hoặc
những cung nữ che mạng. Hay… Cinderella.

Leila phát hiện chàng
Batman thứ hai đang nhảy cùng một
nàng Catwoman, và cô không có manh mối
nào để xác định họ là ai. Ít nhất có ba tay ninja đứng rải rác trong đám
đông, không thể nhận diện
bởi khuôn mặt che kín mít.

“Anh hóa trang thành ai vậy?”
Leila bỏ mặt
nạ ra để
nhìn Marsh rõ hơn. Anh đang mặc quần kaki và sơ mi trắng, hai ống tay áo xắn đến
khuỷu.

“Một bác sĩ tỉnh lẻ
bận lu bù.” Nụ cười bất ngờ
khiến anh trông trẻ đẹp
như một cậu thiếu
niên. “Anh vừa có một ca cấp
cứu. Cậu
con út nhà Knudsen bị một mẩu
gỉ sắt
bắn vào mắt
và trầy giác mạc. Cậu ta sẽ ổn
thôi, nhưng đau phải biết. Đây là tuần
nhà Knudsen phá kỉ lục. John Jr bay mất răng cửa khi chơi
bóng bầu dục - do không mang mũ bảo
hộ - còn Mellisa bị khâu bảy
mũi ở đầu
gối sau khi cố nhảy lên vỉa hè ngay trước
cửa hàng của
Millie bằng đôi giày trượt patanh.”

Marsh trông mệt mỏi. Những
nếp nhăn quanhà miệng anh hằn
sâu hơn so với lần Leila về
đảo trước
làm gương mặt anh thêm già dặn. Anh ngày càng điển trai hơn. Một
lọn tóc nâu rủ xuống mắt, nhưng như mọi
khi anh chẳng để ý. Anh chưa hề
để tâm việc
tóc rủ xuống
mặt, và chỉ
việc nhìn xuyên qua chúng. Điều đó làm Leila ngứa mắt.

“Sang năm mới em có kế hoạch
gì không?” Marsh hỏi.

“Anh thật khéo hỏi làm sao,” Leila lẩm bẩm. Trước kia cô không có thời gian cho những chuyện như thế,
nhưng năm nay lại khác. Có
lẽ vì cô vừa
bước sang tuổi ba mươi. Có lẽ cũng bởi ngày giỗ thứ
hai của cha cô sắp đến, ông qua đời do một
cơn đau tim, hoặc có lẽ vì Elliot đã nhắc đến chuyện kết
hôn. Năm nay cô đã dành ra vài tuần để nhìn lại
những thành tựu đã đạt được và xem xét mình đang ở vị
trí nào trong cuộc đời này. Leila luôn quyết đoán trong mọi việc.

Về sự nghiệp,
cô chẳng có gì phải phàn nàn. Cô có một
công việc ưng ý và thành công với vị
trí một kế
toán độc lập
ở New
York. Cô biết
mình muốn gì với những thứ liên quan đến
tài chính, công việc, vấn đề nằm ở phần còn lại
trong cuộc sống của cô - nhà cửa, các mối
quan hệ, gia đình - những thứ
mà cô đang thiếu. Cuộc sống
riêng bên ngoài văn phòng của cô đáng nhận một
con số không to tướng.

Ngay cả Elliot cũng
khó tạo được
cú huých cho chỉ số hạnh
phúc của cô. Nhưng những đứa
trẻ - những
đứa con - sẽ tạo ra sự thay đổi.
Đúng không nhỉ?

“Năm nay anh chỉ có
duy nhất một
mục tiêu,” Marsh lên tiếng. “Giành lại
quyền kiểm
soát cuộc sống,” Anh mỉm cười rầu
rĩ. “Gần đây toàn xảy ra những
chuyện bất
ngờ.”

“Em rất tiếc khi nghe về
vụ hỏa
hoạn,” Leila nói. Máy bay của cô vừa
hạ cánh xuống
đường băng nhỏ xíu trên đảo, Simon đã
rót đầy tai cô các sự kiện
xảy ra trong trấn. Bạn thân của Leila, Frankie, đã lấy được giấy phép hành nghề
thám tử tư. Triệu
phú Preston Seaholm đã quay về đảo, không có vợ.
Con của Noah và Kim Kavanaugh sắp chào đời.
Hội đồng
thị trấn
đã thuê một nhân viên cứu hộ
bãi biển mới.
Và do chập điện, ngôi nhà lớn nằm trên mũi đất
nhô ra biển của Marsh Devlin vừa mới bị lửa thiêu rụi.

Marsh lại mỉm cười,
nhưng lần này nụ cười
cứng nhắc
và xa cách, hàm răng trắng đều tăm tắp
khuất dưới
bờ môi. “Anh chắc em chẳng vui vẻ gì khi nghe chuyện đó,” anh nói. “Nhất là
vì anh đang sống ở đây, trong nhà anh trai em, và có trời mới biết trong bao lâu. Chắc chắn trong hai tuần em về
thăm nhà, anh vẫn phải ở
đây.”

Marsh cao h một mét
tám, nhưng đôi giày cao gót giúp Leila đứng
ngang anh, mặt đối mặt. “Em không có ý
đó,” cô gay gắt.

“Xin lỗi.” Anh hạ mắt
xuống, và cuối cùng, cuối cùng cũng đưa
tay vuốt tóc khỏi mặt.
“Xin lỗi, anh… xin lỗi. Giai đoạn
này thật khó khăn. Anh rất mệt
mỏi, và… xin lỗi em.”

“Anh có mất mát nhiều trong vụ
hỏa hoạn
không?” Leila dịu giọng hỏi.

“Tất cả mọi
thứ,” anh đáp, liếc nhìn cô. Một lần nữa,
cô thấy rõ ánh mệt mỏi trong mắt anh. “Ngôi nhà chỉ còn bốn bức tường.
Tất cả
những gì anh có đều bị lửa thiêu rụi.”
Anh dang rộng hai tay. “Anh đang mặc bộ đồ đi mượn.
Anh còn hai cái quần jean trong văn phòng,
một tá sơ mi chỗ hiệu giặt, song chỗ
đó - cộng với quần áo trong túi xách
- là những gì còn lại.”

“Ôi Chúa ơi, Marsh. Em chẳng thể
nói gì hơn-”

“Thiệt hại lớn
nhất là những
tấm ảnh,”
anh nói với cô.

“Em biết bộ sưu tập
ảnh của
anh không? Những tấm ảnh
của Simon, em và anh, từ lúc Si và anh còn học đại học, em vẫn
là một con nhóc. Cả những
tấm ảnh
ở London.
Những tấm
ảnh của
mẹ anh…”

Anh nhìn ra ánh đèn đủ
màu sắc ngoài sân. Trong ánh sáng mờ tỏ,
trông gương mặt anh đượm buồn.

Leila sửng sốt.

Trong trí nhớ của cô, Marshall Devlin chỉ có hai trạng
thái cảm xúc. Anh luôn lãnh đạm và xa cách, đôi lúc tức giận
hoặc bất
cần. Và chỉ
có thế. Leila từng tự hỏi liệu
Marsh có những cảm xúc hỗn độn và phức
tạp khác không. Buồn bã, đau khổ,
cô đơn. Cả những cảm
xúc đối lập:
hạnh phúc, hưng phấn, yêu thương. Nhất là yêu thương.

Lúc này nhìn anh, thấy
nỗi đau và sự cô đơn hằn sâu trên nét mặt, Leila biết Marsh có tất cả
những cảm
xúc đó. Chỉ là anh giấu kín chúng. Kìm nén lại.

Sẽ như
thế nào khi gỡ hết
những lớp
vỏ lạnh
lùng của Marsh? Ẩn bên dưới là con người như thế
nào? Ý nghĩ này kích thích trí tò mò của
cô. Hiển nhiên Marsh bị suy sụp
do vụ hỏa
hoạn. Nhưng trước
thời điểm
này, cô không hề tin anh có thể suy sụp
vì bất cứ
chuyện gì.

Trong những năm tháng
quen biết anh, Leila chưa
từng nghĩ sẽ có lúc mình đi an ủi Marsh. Ngayhoảnh khắc này, cô chưa từng
nghĩ anh cần điều đó. Nhưng rõ ràng anh cần. Và nếu
anh là bất kỳ ai khác, Leila sẽ choàng hai tay qua người và ôm anh thật chặt. Nhưng đứng
trước mặt
cô lại là Marsh Devlin.

Cho nên Leila chỉ chạm vào cánh tay anh. Tay
anh rắn rỏi,
chắc nịch.
Và ấm áp. Cô có thể cảm
thấy sức
nóng của cơ thể
anh qua ống tay áo sơ
mi. Anh không lạnh chút nào.

Đó là một ý nghĩ ngớ ngẩn.
Đương nhiên không hề lạnh khi chạm
vào anh. Xét cho cùng anh cũng là một
con người. Cách xử sự của anh mới
lạnh. Không phải cơ thể.

Nhưng khi anh liếc nhìn cô, ngạc
nhiên bởi cái chạm bất ngờ, thì có một
thoáng ấm áp và băn khoăn hiện trên mặt.

Đây là lần đầu tiên cô chạm
vào Marsh Devlin, Leila lơ mơ nghĩ khi nhìn không chớp mắt
vào những đốm xanh và vàng ẩn hiện trong đôi mắt
nâu của anh. Họ đã biết nhau mười chín năm kể
từ ngày Marsh đặt chân lên đảo, thận trọng
thăm dò nhau, đấu khẩu bằng
những từ
gai góc và miệng lưỡi sắc
bén, nhưng chưa bao giờ từng chạm vào nhau. Như thế
chẳng phải
là quá kỳ lạ sao?

“Em rất tiếc về vụ hỏa
hoạn,” cô nói. Nhìn xuống tay mình, cô nhận ra anh đã phủ tay lên đấy. Những
ngón tay anh to hơn và hơi thô ráp do hoạt động
ngoài trời. Đó là đôi tay đẹp.

“Cám ơn Leila,” anh nói nhẹ nhàng. “Anh không biết Simon kể gì với em, nhưng dạo
này xảy ra quá nhiều chuyện
ngoài ý muốn.”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô trong một
lúc, ngoài nỗi đau và sự mệt mỏi, cô còn thấy
cả hi vọng,
sự ấm
áp và hứa hẹn. Anh để cô nhìn thấy tất
cả và nhiều
hơn thế. Anh không cố giấu
cô điều gì. Lại một việc lần
đầu xảy
ra nữa.

Leila lắc đầu. “Simon không kể gì với em cả.” Giọng
cô nghe như hụt hơi.

Anh rời mắt khỏi
cô, liếc nhìn biển người đang di chuyển trên sàn nhảy.
“Đừng hiểu
lầm,” anh nói, nhìn trở lại
cô. “Anh thích ở Sunrise Key này. Nhưng
anh đang nghĩ -”

Trước khi anh kịp nói hết,
một anh hề
xiếc, một
ma cà rồng, và một ngôi sao phim câm ào qua bãi cỏ,
dẫn đầu
một đoàn khoảng mười lăm người tiến
về hiên nhà. Họ tràn qua chỗ Marsh và
Leila, và một người trong đó, một thị nữ
mang mạng che, giơ tay vẫy lúc đi qua.

“Hey!” Cô ta hét vọng
qua vai. “Hôn phu của cậu đâu rồi?
Tớ tưởng
cậu mang anh ấy về cùng. Anh ấy tên gì?”

“Elliot,” Leila đáp lại.
“Và anh ấy chưa phải…” Nhưng cô gái đã đi khuất. “… hôn phu của
tớ,” cô vớt
vát nói thêm.

Cô lại liếc sang Marsh, nhưng tất cả
những điều
sâu kín và ấm áp anh từng để
lộ lại
được giấu
kín hơn.

“Anh nghĩ… về chuyện gì cơ?” Cô biết anh sẽ không trả lời,
bọn phá đám đã đột ngột cắt ngang lời
anh.

“Về Elliot,” Marsh
đáp. “Thôi, anh phải lên lầu thay y phục
trước khi bị Simon bắt gặp và kết
tội vi phạm
nội quy bữa
tiệc.”

Trong cô nhói lên một
cảm giác thất vọng và chán nản. Anh sắp
sửa thổ
lộ với
cô, sắp nói với cô điều gì đó quan trọng và riêng tư, nhưng lại
bị phá hỏng.
Anh định nói gì? Tại sao thường
ngày anh không nói với cô theo cách đó -
chân thành, từ trái tim.

“Đi cùng anh vào nhà, và kể
anh nghe cái gì đã cầm chân bạn trai em,” Marsh nói tiếp. “Elliot. Người
trong mộng của em, cứ gọi thế.
Gặp trở
ngại hay khó khăn gì à?”

“Không.” Chiếc váy của cô tạo
ra âm thanh loạt xoạt trên mặt
đất theo bước
chân. “Là do công việc.”

“Công việc. Từ ghép tệ
hại nhất.
Anh ta làm nghề gì, bác sĩ à?” Marsh hỏi. “Có ca mổ
khẩn cấp
mà chỉ anh ta mới thực hiện nổi
khiến anh ta không thể ở bên
em sao?”

Sự tức giận
của Leila đột nhiên biến thành khó chịu. “Không phải
ai cũng là một bác sĩ tỉnh lẻ
tối quan trọng đâu.”

“Chỉ là tò mò thôi.”
Anh phớt lờ
câu móc mỉa của cô. “Đêm Giao thừa và
Valentine là những ngày lễ cực kỳ
quan trọng với các cặp tình nhân. Thật lạ
khi anh ta không ở đây với em.”

Leila và Elliot không phải
là tình nhân. Mối quan hệ của họ không phát triển
theo hướng ấy. Ít ra là chưa. Và lúc này Leila chưa
muốn thay đổi. Nhưng cô không đính chính với Marsh và cho anh thêm vũ khí để nhắm
vào Elliot.

“Một khách hàng của anh ấy
có chuyện gấp,” cô nói. “Một chuyện liên quan đến
tiền bạc
rất quan trọng. Elliot là một cố vấn
tài chính.”

“Tuyệ Marsh nói, quá
nồng nhiệt.
“Thực nhẹ
lòng khi biết em nghĩ đến chuyện
sống trọn
đòi bên gã đàn ông xem túi tiền quan trọng hơn thứ
tình yêu cũ rích ngớ ngẩn. Tất
nhiên mọi chuyện diễn ra tốt đẹp
bởi em cũng đâu có yêu anh ta.”

Leila lắc đầu bực
bội. “Simon đã kể cho anh chuyện Elliot cầu hôn phải
không? Chúa ơi, em không biết tại sao mình lại
ngạc nhiên nữa. Anh ấy kể cho anh hết
thảy. Đúng là không giữ được
bí mật nào ở Sunrise Key hết.”

“À, lại là sự riêng tư bị
xâm phạm. Nhưng không phải vậy.
Lúc Simon tình cờ bảo em sẽ
đưa anh chàng Elliot về
cùng, anh chỉ hỏi thêm vài câu.”

Leila lườm anh. “Anh
nghĩ em tin có người chưa nghe chuyện
em định đưa một
người đàn ông tới đảo à?”

“Tất nhiên là không.”
Marsh mở và giữ cánh cửa dẫn vào nhà. “Ở
thị trấn
nhỏ này, tin tức về cưới xin và sinh nở lan nhanh như gió. Đương nhiên ai nghe về Elliot đều
cho rằng em yêu anh ta. Chỉ có vài người
biết chân tướng sự thật. Anh phải
nói rằng, lấy một người vì túi tiền
của anh ta… Không hiểu sao, anh từng
mong đợi nhiều hơn ở
em, Leila.”

“Em không lấy Elliot
vì tiền. Nếu
em có lấy anh ấy - và đó là một chữ ‘nếu’
to đùng - là bởi vì -” cô ngừng lại,
bỗng dưng không muốn nói cho anh lí do cô lấy
Elliot. Cô không thể chịu nổi
nếu phải
nghe anh chế nhạo nỗi sợ suốt
đời chịu
cảnh cô đơn, để
anh giễu cợt
mong ước có những đứa trẻ, có một
gia đình.

“Chúa ơi!” Không hiểu sao Marsh đọc được tâm trí cô. “Phép màu nào đó đã phóng
thích người phụ nữ truyền thống
trong em. Đã đến lúc phải sinh con, nên em vội vàng bám lấy tên ngốc đầu
tiên em vớ được!”

“Elliot không phải
tên ngốc,” Leila phòng thủ. “Đúng là em không yêu anh ấy, nhưng anh ấy là người tốt, và em thích anh ấy. Thật không may là anh
không thích thế. Nhưng
việc gì em phải quan tâm? Anh có bao giờ thích việc
em làm đâu.”

“Đừng có ngớ ngẩn.”
Marsh dần mất bình tĩnh. “Chỉ vì anh
thất vọng
khi em chuyển đến New York
sau khi tốt nghiệp đại học chứ
không quay về đảo -”

“Hah.” Leila suýt đưa mặt
nạ lên để
đánh anh. “Thất vọng vì em không ở gần để
anh khống chế và hành hạ chứ gì. “Em gái bé nhỏ của Simon kìa,” cô giả giọng
Anh giễu cợt.
“Xem xem tụi mình có thể chọc
con bé nổi điên không.“Chuyện nhảm
nhí,” anh lẩm bẩm.

“Là thật. Và nhân thể, lúc lên lầu,
anh kẹp lại
mái tóc ngu ngốc của anh đi.”

“Cái gì?” Marsh có vẻ
kinh ngạc. Chẳng lẽ anh không nhận thấy
mình đang nhìn cô qua mớ tóc lòa xòa ngứa mắt
hay sao?

“Leila mới về nhà chưa đầy
năm tiếng, mà hai người đã cãi nhau rồi?” Một giọng nói cắt
ngang họ. Simon, với nàng tiên cá trong tay, đứng ngay ngưỡng
cửa.

“Tóc anh xõa xuống mắt,” Lelia cường
điệu bảo
Marsh. “Người bình thường đều
thấy như thế
thật khó chịu và sẽ làm gì đó. Như kẹp lại
chẳng hạn.”

“Anh lại thích thế, cảm ơn
đã quan tâm,” Marsh lạnh lùng đáp
trả.

“Hai người đang cãi
nhau về đầu
tóc của Dev?” Giọng Simon đầy sửng sốt
và hoài nghi.

“Không, tớ và Leila
đang tranh cãi vì cô ấy sắp lấy
tên Elliot nào đó - tớ còn chẳng biết
họ của
hắn -”

“Tillis,” Leila nghiến
răng nói.

“Phải. Leila chỉ lấy
gã Elliot Tillis chết tiệt nào đó vì muốn
có con ngựa giống khảm kim cương.”
Marsh gạt tóc ra khỏi mặt.
“Giờ khá hơn chưa?” Anh hỏi Leila bằng giọng ngọt
xớt. Nhưng anh không để cô kịp
trả lời
đã quay sang Simon. “Đó là thứ gã Elliot
này có. Cô ấy sợ thời gian sắp hết
và cô ấy muốn một đứa con. Cô ấy
thậm chí còn chẳng yêu gã. Đó phải chuyện ngu xuẩn
nhất cậu
từng nghe không?”

“Có lẽ chúng ta nên
nói chuyện này sau,” Simon hòa nhã. “Để xong bữa
tiệc đã.”

Marsh nhìn Leila. “Em biết
không, em không cần cưới một
gã không yêu em chỉ để kiếm
một đứa
con. Bất kỳ tên đàn ông nào cũng có thể cho em. Axel Bayard có thể. Old Martin Hampton có thể. Anh có thể
cho em.”

Mắt Marsh long lên bởi lửa
giận khi anh trừng trừng nhìn cô. Giận dữ,
và một điều
gì khác nữa. Trong một thoáng, ánh mắt
anh rà khắp người cô, như thể
muốn lột
trần cô ra. Trong một thoáng, dạ
dày Leila cuộn lên như vừa đi một
vòng trò chơi tàu lượn siêu tốc. Trọng
lực biến
mất, và lục
phủ ngũ tạng
trong người cô chao đảo.

Simon và nàng tiên cá nhìn cô, chờ cô đáp lại câuc họng của
Marsh. Leila tự hỏi Marsh sẽ làm gì, nếu cô nói: được
thôi, em chọn anh.

Với Marsh mà cô biết, chắc
chắn anh sẽ
đề nghị
lên lầu và “vậy thì tiến hành thôi.” Và
mặc dù viễn
cảnh ân ái với kẻ thù truyền kiếp
của mình thật hấp dẫn, nhưng về
lâu dài cô sẽ ra sao?

Một mình với đứa
con.

Nên thay vào đó, Leila hừ
giọng. “Cảm
ơn,
nhưng em thích có con với
Elliot hơn. Em muốn kết hôn trước
đã. Em không muốn làm bà mẹ đơn thân.”

“Cứ như
Elliot sẽ ở cạnh để thay tã cho đứa
bé ấy,” Marsh đớp ngay.

“Thì sao nào?” Leila khoanh tay lại. Đúng là kết hôn với Elliot cũng có nghĩa cả hai sẽ
không có nhiều thời gian ở bên nhau. Nhưng
vì Marsh khơi ra chuyện này, nên Leila buộc phải phản
pháo để tự
bảo vệ
mình. “Thế không có nghĩa em chỉ có một
mình. Em sẽ có một bảo mẫu tận
tâm đúng kiểu Mary Poppins[2] thuê được bằng
tiền của
Elliot.”

[2] Một nhân vật trong câu chuyện cùng tên. Mary Poppins là bảo
mẫu có phép thuật bị một cơn gió Đông thổi tới
nhà gia đình Banks để chăm sóc những đứa
trẻ. Cô bay bằng một cây dù và ra đi
khi những đứa trẻ đã học đủ
các bài học và hứa sẽ quay lại khi chúng cần.

“Ta lại quay về chuyện
tiền bạc
à?” Marsh hỏi.

“Này, hai người định cãi cọ
trong cả hai tuần Leila ở đây sao?” Simon
thắc mắc.

“Phải,” Leila rít
lên, xoay người trên đôi giày plastic lấp lánh và lao ra khỏi cửa.

“Cũng có thể,” Marsh
nói, sầm sập
đi lên cầu thang.

 

Báo cáo nội dung xấu