Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông - Chương 07 (phần 2)

 

Đầu
óc gã đã bị đóng đinh và giãy chết bởi đôi mắt ma mị đó cho đến khi
bước về nhà, đẩy cửa và quẳng chiếc túi vải lên chiếc giường ẩm mốc,
việc đầu tiên gã có thể làm đó là quần vợ mình ra nền nhà và giao phối.
Gã muốn dốc hết nguồn tinh lực uể oải và u buồn, những dự cảm tối tăm
mang đến trong một ngày đầy hoang mang. Vợ gã trườn về phía chân tủ sau
những cú thúc dốc kiệt lực bất ngờ của chồng. Đôi mắt thị trắng giã.
Miệng sùi bọt gào thét trong tư thế khuỵu gối bi thảm như một con thú
yếu lọt vào móng vuốt một con hổ dữ khát máu. Giãy giụa tuyệt vọng. Đầu
thị bung xõa tóc và rướn lên phía trước gào thét. Con hổ dữ, tức gã,
liên tục lao tới thúc dội thỏa mãn cơn điên loạn. Mắt gã long tròng, đỏ
rực. Miệng gặm chặt. Cổ nghểnh lên trần nhà, lắc lư, rên hú man dại.
Những tiếng la đau đớn hòa trong hoan lạc ứa tắc ở thành cổ, làm những
búi gân căng giãn, dồn lên từng khúc rồi tuồn ra kẽ nứt trên khe miệng
nghiến chặt. Mặt gã đỏ như một quả gấc lớn. Mũi, tai và môi bẹt ra như
sắp biến mất nhân dạng. Dương vật gã đâm tới tấp vào chiếc lỗ thủng tấy
máu của vợ.

Cũng
may, trước nguy cơ thực sự biến thành một con thú về tính cách lẫn hình
hài ở gã, trước biên độ co giãn cuối cùng, khả năng chịu đựng giao phối
bất thường của một con người giống cái ở vợ gã, thì sự phún xuất diễn
ra. Nó rút kiệt gã chỉ trong vài giây. Và đưa gã về tình trạng kiệt quệ
nhanh chóng. Gã buông con mồi cái ra và từ từ ngã xuống, mông và dương
vật dính đầy nhầy và máu, bốn bàn tay tiếp tục vần nhau, co giật rồi
buông xuôi giữa vũng nước bẩn tưởi bốc mùi cơm canh thừa lưu cữu trộn
với mùi nước đái chó. Như một con thú bất trị vừa chuốc một liều thuốc,
mê lú, gã nhắm mắt và thấy mình là một chiếc bong bóng tròn căng lơ lửng
bay giữa vùng tối vây bủa, toàn thân nương theo những trận gió dạt dật
dờ.

Nhưng
rồi cái cảm giác trống vắng nhẹ hẫng ấy dần dần bị lấp đầy bởi những ám
ảnh sôi réo tìm về, tiêm nhiễm từ bên trong làm cho chiếc bong bóng ấy
xỉ hơi, bay loạng choạng và đáp dần xuống mặt đất.

Khi
lả đi trên vùn bẩn bên cạnh người vợ hổn hển quằn quại sau cơn hứng
tình bất đắc dĩ, gã nghe ngoài hiên có tiếng đập cánh của loài bướm trên
mái nhà.

Sau
bữa ăn, lúc cô vợ đang đứng lau chùi chén bát ở phía sau giếng, gã lại
trật quần vợ từ phía sau và giao hoan lần nữa. Dương vật gã cứng như một
chiếc dùi sắt, đâm phầm phập xiên vào người vợ như một kẻ hung hãn tàn
sát đối phương bằng những nhát dao bạo lực nhất. Máu kinh phụt ra lai
láng. Vợ gã thở hồng hộc và thét giãy nảy như con cá bị xiên trước khi
nướng khô. Không có một khoái câm nào còn có thể cợn lên. Không có một
hứng thú hoan lạc nào được vực dậy. Đơn giản, người gã muốn rút kiệt
mình để xóa khỏi đầu óc những suy nghĩ lởn vởn không dứt mà ngày hôm nay
mình trải qua. Còn cô vợ. Sự phục tùng cơn bệnh hoạn của chồng mà có lẽ
trong lịch sử giao phối ngắn ngủi, cô chưa từng trải qua một cảm giác
nào kinh hoàng và tởm lợm trong ái ân như thế.

Đêm
ấy, người đàn ông trẻ chìm vào giấc ngủ mê mệt bên cạnh cô vợ nằm cong
quắp, hai tay chụm trước âm hộ vấy máu, rên hự hự, buốt rát chỗ kín.

Chiếc hộp đâu rồi? - vợ hỏi.

Bán. - chồng cộc lốc.

Sao anh lại bán nó đi?

Phải bán. Nó làm cho trí nhớ anh mệt mỏi và hất an.

Không thể như vậy. Cứ để yên ở đó. Nó có can dự gì vào đời sống của chúng ta đâu?

Không. Nó làm xáo trộn mọi thứ. Em không thể hiểu được nó đã hành hạ anh như thế nào đâu...

Đêm qua, em đã mất giấc mơ quen thuộc.

Giấc mơ?

Đúng vậy. Em đã đánh mất nó. Em không còn gì để nghĩ. Em trống rỗng như một xác ve chết trên cây.

Nhưng điều đó và những cánh bướm đâu có sự can hệ nào?

Vấn
đề là ở chỗ anh tự làm khổ mình. Hãy để nó ở trong nhà và quên sự hiện
diện của nó đi. Chúng ta chỉ nên thấy nó hiện hữu trong những giấc mơ...
Và bằng giấc mơ, chúng sẽ đưa chúng ta bay thoát khỏi thực tại u buồn
này.

Vợ
gã lại rúc đầu vào trong chăn máng. Nằm quay lưng ra ngoài trời. Tiếng
gà bên ngoài gáy the thé. Như tiếng bầy lợn cắt tiết. Trên màn sáng.
Khoảng mù sương nhập nhoạng hiện lên trên cửa sổ, mông lung.

Những
buổi sớm của bất hòa, căn phòng bí bách. Cô luôn vắt tay nằm nhìn trời
và xoa dịu mình bằng cách để tâm trí khai quật những giấc mơ đêm qua.
Nhưng hôm nay thì khác. Tâm trí cô trống rỗng. Chẳng còn gì để nghĩ
ngợi. Tất cả chỉ là một sự hoang trống não nề bao la vây phủ. Khung cửa
như một chiếc giếng vuông duy nhất của cuộc sống ngột ngạt này để ánh
mắt có thể tắm mình trong đó, giải thoát trong đó bằng những nghĩ suy
mông lung.


cũng nằm vắt tay lên trán. Gã nghĩ tới hành trình trở lại gặp cô gái
mắt đầy tròng đen để lấy chỗ tiền còn lại. Gã nghĩ đến con đường rất dài
với biết bao rủi ro mơ hồ chờ đón. Gã nghĩ tới quán nước, tới những câu
chuyện đã xảy ra trong làng tranh như những dự cảm run rủi.


nằm ôm vợ từ phía sau. Và rùng mình khi thấy cơ thể vợ lạnh ngắt co ro
như một con ngài đang thu, rút mình chờ hóa bướm. Gã ôm chặt vợ như cãi
lại một chu trình biến thái lạnh lùng đang diễn ra trong tưởng tượng. Vợ
gã vẫn thở nhưng bất động trong vòng tay siết chặt. Thở như sắp bung
mình và thoát xác.

Miền
tự do của nàng là khung cửa sổ vuông mở ra buổi sáng mù sương. Và gió
lạnh. Và nắng. Và tiếng những bước chân. Tiếng vỗ cánh của loài bướm bé
xíu trên những chùm hoa cúc ngoài cửa sổ. Những tiếng vỗ cánh vừa thoát
ra khỏi giấc mơ để lại một vùng hương thơm và sắc màu lạ lùng bí ẩn.

Em không còn thấy chúng đưa mình bay lên những tầng thác mù sương. Em đã mất giấc mơ. Chúng đã mang đi giấc mơ của em.

Em đừng nghĩ ngợi nhiều về chúng. Rồi sẽ quen thôi.

Không. Em không thể.

Anh
vừa giải thoát cho chúng. Không thể để những vật vô tri ấy đã ám ảnh
đời sống chúng ta. Rồi sẽ quen. Bằng không, chúng sẽ vắt kiệt tất cả.
Giết chết tất cả những gì hiện hữu. Chúng ta không thể đánh đổi thực tế
này bằng cảm giác kỳ thú huyễn hoặc của giấc mơ.

Em
không còn nhìn thấy những con bướm mặt người. Họ bay giữa chúng ta. Họ
là những người bay bằng cánh bướm. Họ chao lượn và rên xiết. Họ đau đớn
và khóc than, Họ yếu đuối và hoảng sợ. Họ bay chờn vờn trên nóc nhà
chúng ta và hát những bài hát buồn. Một vài người trong số họ mang theo
cả vỏ kén. Họ đưa chúng ta bay ra khỏi thực tại bằng những đôi cánh đầy
phấn hoa... Họ là những đám hung tin mang đến thế giới nàCó lẽ chúng ta
đã nghĩ đến chiếc hộp cánh bướm nhiều quá. Thực ra, đó chỉ là những thứ
vô tri vô giác.

Không.
Em tin là chúng có linh hồn. Chúng canh giữ thế giới hạnh phúc của
chúng ta. Anh hãy mang chúng trở về! Xin đừng bán chúng đi!

*

Lão
nói, mỗi cánh bướm là kết tinh từ hàng triệu phấn hoa và mật ngọt.
Chúng uống hết thứ mật đắm say đó và thu muôn vàn sắc màu trần gian lên
trên đôi cánh của mình. Đó là những đôi cánh kết tinh từ phong trần,
giông bão và muôn vàn sắc thái chuyển động, bay bổng của trần gian.
Chúng mang vào màu sắc và nhịp điệu mê đắm của vũ trụ. Sự chuyển động
hòa trộn mang trong nó tín hiệu của thời tiết, trạng thái vạn vật chuyển
biến vần xoay.

Khi
ấy, họ đang ngồi trên một nhành cây. Gã vẫn nhớ như thế. Họ thòng hai
chân xuống dưới và chuyện trò. Bên dưới là thác nước đổ gầm ào. Tiếng
của lão gào trên tiếng nước đổ.

Cậu
thiếu niên mân mê những cánh bướm lớn đầy phấn. Bàn tay non nớt miết
lên những đường gân mong manh trên những bảng sắc màu uyển chuyển, u
buồn.

Chắc lần đầu cháu nhìn thấy...

Người
đàn ông dùng một miếng khăn bẩn lau bàn tay dính đầy nước dịch đỏ.
Không hẳn phấn, không hẳn máu, nói: “Rồi sẽ chẳng còn nhìn thấy!”

Sao vậy chú?

Đây có lẽ là động bướm tiên cuối cùng của cánh rừng này. Những cánh rừng lấm máu người và máu của loài bướm.


mắt lão nhìn vào ngọn thác đang miệt mài tung bọt trắng xóa, ghé sát
tai cậu: “Chúng ta sẽ giết nốt đám ngài non và mang về để ngâm trong
những bình rượu lớn. Thứ rượu uống vào có thể hóa kiếp bướm dạo chơi
khắp trời!”

“Đã có ai hóa bướm nhờ thứ rượu ấy chưa?”

“Người
xưa đã bay về cõi tiên bằng cách thế đó. Chỉ nghe nói như vậy. Còn thì
chỉ thấy những người ra đi không trở lại trên hành trình tìm chất rượu
ấy. Những kẻ săn bướm khốn nạn như ta! À không, như chúng ta!”

Người đàn ông cúi đầu. Và kể một câu chuyện dài. Câu chuyện ấy được tóm gọn thế này.

Ngày
trước, đây là khu rừng có loài bướm quý người ta vẫn gọi là bướm tiên.
Loài bướm có cánh lớn, sống hàng trăm năm trước khi đẻ những quả trứng
khổng lổ để rồi nở ra lũ sâu non. Không ai bước vào rừng vì lũ sâu non
khổng lồ hung hãn sẵn sàng quật ngã và phun vào da thứ chất độc chết
người. Thứ chất độc có thể làm cho cơ thể lở lói và biến thành sâu bọ.
Người ta nghe tiếng cây rừng đổ rào rạt.

Dạo
đó, cả một khu rừng xao xác sau một mùa sâu ăn cây lá. Màu xanh bị phạt
trụi. Những lùm cây trong khu rừng phô bày một màu xanh nhợt nhạt nhúm
nhó của những chùm vỏ ngài lớn. Loại sâu biến mất vào trong những kén
trắng treo lửng lơ trên các vòm cổ thụ trơ xương.

Và một trận mưa đi qua.

Người ta bắt đầu thấy cây cối lên xanh trở lại.

Những cơn mưa vẫn tiếp tục tắm tưới và trổ ra những thảm lá non.

Chim
chóc muông thú trong khu rừng tìm nơi di trú trước sự lớn mạnh của
những đàn bướm khổng lồ. Người ta vẫn gọi là bướm tiên. Loài bướm cánh
rộng, có mặt người, cơ thể có dòng máu đỏ và lớp cánh đỏ huyết hình giọt
nước đan xen trên phông viền vân sóng màu đen. Cổ chúng có cườm phấn
kết tinh hương thơm từ hàng vạn bông hoa trong cánh rừng.

Người
ta đi săn bướm tiên vì tin rằng những lớp cánh của chúng cất giữ trong
nhà có thể đưa giấc mơ của con người bay xa, chìm vào cõi đê mê cực lạc.
Và nơi đây bắt đầu xuất hiện nghề săn bướm tiên. Nó là hình dung khác
về một cuộc tàn sát. Những kẻ săn bướm trong khu rừng này đều mang vẻ
mặt ghê rợn của những tên sát nhân. Bởi giết một con bướm là trải nghiệm
cảm giác giết chết một mạng người. Những nhóm săn bướm sau những trận
đột nhập vào những hang động, thu về những cánh bướm tuyệt mỹ vấy máu
thì quay sang giết chóc lẫn nhau để giành quyền sở hữu chúng. Máu đã
thấm cả cánh rừng tươi xanh cây cối.

Không
thể đếm xuể: Không thể đếm xuể. Hàng ngàn bức tranh cánh bướm được tạo
nên là hàng triệu triệu cái chết của loài hồ điệp. Ha ha, đã đến lúc tao
không còn cảm nhận màu của máu. Mày hiểu không?

Người
đàn ông phá cười điên dại. Cậu thiếu niên hoảng sợ, tay vịn chặt cành
cây. Đôi chân run đạp vào nhánh cây khô, xo ro, thúc thủ như một con thú
yếu đang dối diện sự sống mong manh của mình. Sự sống mong manh đang
tùy thuộc vào một kẻ thất thường, một tên sát nhân vừa ra tay hành sự.

Đôi
mắt lưng tròng nở tròn hoang dại. Người đàn ông ghì sát vào cậu bé. Bàn
tay tanh máu và phấn hoa xộc lên mũi cậu một phương ghê tởm. “Đừng bao
giờ đặt những câu hỏi ấy với tao. Hãy làm theo những gì ta sai khiến! Kẻ
săn bướm nào cũng bắt đầu với những câu hỏi sáng sủa và kết thúc với
những việc làm tối tăm. Mày hiểu không?”. Cậu bé nghe những ngón tay
quắn siết ở cổ. Chỉ một cử động nhỏ, cả hai sẽ mất thế cân bằng và rơi
xuống chân thác đầy bọt sóng. “Dạ... Dạ... cháu hiểu...”

Nước
mất cậu tuôn dài. Đôi chân đạp vào khoảng không. Không một cành cây để
bấu víu. Cậu như kẻ nhoài người ra vực sâu đang tuyệt vọng tìm chỗ bám
víu, giằng co với tử thần. Những cành nhánh trên vòm cổ thụ này đang
chối từ cậu. Nó khép lại những bàn tay nâng đỡ. Nó trơ trọi lạnh lùng.

Nhưng không. Mày cũng là kẻ đồng lõa. Mày sẽ phải giữ những cánh bướm này trước khi trời tối. Hãy ngồi đây chờ tao trở lại.

Lão
dắt con dao nhọn vào vỏ, buộc chặt chạc dây rừng vào hông rồi bò trở
lại chỗ sợi dây căng. Lão bắt đầu đu mình ra giữa khoảng không với những
cú rướn người kinh nghiệm và không còn rón rén dò dẫm như lúc đầu. Cậu
thiếu niên nằm ép sát mình vào thân cây, ghì siết. Cứ như thể những ngón
tay của lào già còn in chặt ở cơ. Những ngón tay lạnh lùng tử khí như
một quái thú khát máu. Những vệt máu tanh tưởi vẫn bám rít nhặm trên cổ.
Cậu nhắm mắt thở và cố lấy bình tĩnh để tiếp tục làm một kẻ đồng lõa.

Lúc
bấy giờ người đàn ông leo đến vách thác lần nữa. Khuôn mặt lão biến
dạng, méo xệch và đầy những hốc xương. Như thể những suy nghĩ điên rồ
kia đang giết chết trí não tỉnh táo của lão. Cái chết đã biểu lộ trên
một thần sắc biến dạng.

Thác
tung những cuộn xoáy. Dòng chảy mỗi lúc một mạnh mẽ thốc tháo muốn cuốn
phăng, dẹp bỏ mọi chướng vật trên đường nó đổ xuống.

Gió
phả hơi lạnh ngấm vào làm cho cậu thiếu niên. Cảm giác những bụi nước
bắn lên đang đi xuyên qua cậu như vạn mũi tên bay qua một khoảng trống.


nắng bắt đầu hiu hắt trên ngọn cổ thụ già. Tiếng con quạ đơn độc vẫn
kêu dáo dác bên kia cánh rừng. Để rồi lát nữa, màu đen cánh quạ của đêm
sẽ phủ trùm tất cả.

Mọi con đường, mọi sự sống trong cánh rừng đều tan chảy trong màu đen bất tận.

Cậu
mân mê cánh bướm đỏ trên tay. Máu từ cột gân lớn của chiếc cánh đó bầm,
đặc kẹo lại. Và cậu cảm nhận sự run rẩy chuyển dộng của sắc đen trên
một bảng màu tê liệt. Dải màu như báo trước sự giết chóc và mưu toan
hiểm họa.


cơn bão nào đang đi lạc trong vũ trụ khi một cánh bướm không còn đập
trong rừng sâu nữa? Có sự mất kiểm soát nào đang diễn ra khi mọi lay
động nhạy cảm bị truất hữu?

Cậu
thiếu niên nằm ôm nhành cây và nhìn về phía hang động. Bên trong, thi
thoảng có một cánh bướm bay dạt ra và sa xuống theo dòng nước dữ. Kéo
theo sau là tiếng gào thét tuyệt vọng của con người. Rồi cũng từ mép
hang động, cậu thiếu niên nhận ra những con người không mắt mũi, chỉ độc
cái miệng lớn, há to gào thét, mình mẩy đầy máu me, mất phần cánh tay
và chân đang quằn quại lê mình rơi theo nhau xuống dòng nước.

Những vệt màu đỏ loang trong không trung cùng tiếng thét gào âm vang thê thiết.

*

- Tôi đã cản ngăn một kẻ giết người hàng loạt!

- Bằng cách nào? Giết chết Kẻ sát nhân?

-
Không. Cho kẻ ấy sống chung với những hình hài bị sát thương giữa thế
giới của những nạn nhân mà hắn gây ra. Còn cách nào hay hơn thế?

- Vậy thì có điều gì khiến anh phải dằn vặt?

-
Vì tội ác mà cuộc đời ông ta gây ra đã truyền tất cả lại cho tôi. Sự
bạo liệt và lạnh lùng của ông ta đã truyền sang tôi. Tôi là một kẻ chiếm
đoạt thành quả tội ác từ ông ta. Chiếm đoạt trọn vẹn.

- Sao anh không nghĩ rằng mình may mắn là người ngăn chặn những cuộc tàn sát đẫm máu khác?

-
Không. Tôi không phải là kẻ hoang tưởng. Ông ta đã nuốt vào mình quá
nhiều sát khí. Và tôi là kẻ được nuôi dưỡng, thỏa thê hít hà bởi những
sát khí ấy để rồi tiếp tục cơ nghiệp mà ông ta đã bỏ cả cuộc đời ra để
mạo hiểm tạo dựng nó. Số phận của ông ta đã truyền sang tôi. Tôi đã cắt
sợi dây, cây cầu duy nhất mà ông ta có thể trở về với ngọn cây. Ông ta
đã ở lại với hang bướm phía sau dòng thác, ông ta sẽ hóa bướm, như bao
nhiêu kẻ khác, sẽ trú ngụ và bay về trời.

- Anh tin thật như thế à?

-
Chẳng lẽ tôi tin vào cái chết? Không, chỉ còn niềm tin ngây thơ đó giúp
tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh đã giết chết người ruột thịt của mình để
chiếm đoạt chỗ cánh bướm này. Chuyện mười năm rồi. Và tôi không sao yên
ổn trong lòng. Tôi muốn bán nó đi để gột rửa những gì đang làm cho tôi
trì nặng. Những cánh bướm sau mười năm vẫn run rẩy. Chúng sống cùng hơi
thở day dứt của tôi. Chúng đánh thức tôi và đày đọa tôi. Nhưng chúng lại
mang về cho vợ tôi những giấc mơ lạ kỳ.

Đôi
mắt đen của cô gái nhìn sâu vào gã như soi thấu những ngõ ngách u uẩn
của gã phàm nhân đang lộ ra một dòng sáng đục chưa tìm thấy ngưỡng cửa
giải thoát.

Vậy, anh đang bán những cánh bướm này để thuyên chuyển nỗi buồn sang cho kẻ khác?

Không.
Tôi chỉ muốn qua tay cô, nó trở thành những bức tranh đẹp. Nó trở thành
giấc mơ chung cho con người. Và hình hài chính mỗi cánh bướm đã là mỗi
bức tranh đẹp. Những cánh bướm cuối cùng của rừng già, những dấu vết
cuối cùng của các trận tàn sát loài bướm tiên. Trong nhiều năm qua,
những cánh bướm tiếp tục đổi sắc và lớn lên, thay màu nhiều lần như chưa
từng bị cắt lìa với những hình nhân. Có điều gì đó thật diệu kỳ, nó
khiến tôi vừa ngất ngây mê đắm, vừa khiến tôi không sao dứt được cảm
giác mặc cảm về tội lỗi.

Nhưng
nguyên tắc để hình thành những bức tranh bướm là nghệ nhân phải cắt
hàng vạn cánh bướm theo những hình mẫu riêng và ghép ráp chúng lại theo
một cách phối màu đậm dấu ấn cá nhân sáng tạo. Vì thế, mỗi bức tranh là
hàng vạn cánh bướm chết. Và mỗi cánh bướm là hàng vạn phấn hoa từ nhiều
miền, nhiều mùa trên mặt đất này. Giá trị của chúng là ở sự chết. Anh
hiểu không?

Tôi
hiểu. Nhưng tôi muốn thoát ra khỏi cái duyên nghiệp vây bủa này. Tôi
chỉ có một thỉnh cầu là cô có thể để nguyên từng cánh bướm vào khung
tranh đã trở thành một bức tranh đẹp. Bản thân cái chết hiện hữu trên
những sắc màu kia đã thể hiện đầy đủ sắc thái của tự nhiên và cuộc đời.
Nó đã gởi gắm biểu đạt biết bao nhiêu nghiệp chướng của con người.

Nói
đến đó, gã thấy toàn thân mình chếnh choáng như thể đã trút hết những ý
nghĩ nặng nề cất giấu bấy lâu. Gã trút bỏ cái trọng lượng cộng thêm vô
hình và trở lại với xác thân nhẹ hẫng của một con người. Gã thử nhón gót
bước đi vòng quanh chiếc hộp đựng cánh bướm trên bàn. Càng tới gần, sự
nhẹ nhõm phi trọng lượng khiến gã càng chếnh choáng lo sợ. Một cảm giác
gần như hụt hẫng chao đảo, sẵn sàng cho những cuộc dạt trôi. Gã bước nhẹ
đến gần cô gái có khuôn mặt u buồn đang bật khóc. Gã nhận ra tròng đen
đôi mắt đang lấn dần ra và chuyển động tròn đầy cả hốc mắt. Cô gái ngồi
xuống trước chiếc hộp và bày xếp những cánh bướm ra bàn như một phù thủy
đang thực hành nghi thức cho một phép thuật đầy bí hiểm.

“Anh
hãy ngồi lại đây!”. Như bị thôi miên, gã ngồi xuống cạnh cô gái. Gã mất
điều khiển giác quan và hành động. Cô gái cởi nút áo cho gã và cho
chính mình. Họ lột dần những vỏ bọc trên cơ thể như một con ngài đang
nứt vỏ. Làn phấn trắng trên cổ cô gái tỏa ra một mùi hương khuyến dụ,
khiến gã mê đắm. Ý chí là thứ bị giết chết đầu tiên khi dục vọng thôi
thúc trào dâng. Gã trút bỏ mình tuân theo sự dẫn dắt của một khoái cảm
lạ lùng. Đến hạt hút thứ ba thì gã đã chủ dộng tự lột bỏ mình và lột
chiếc quần lụa đen ôm trên bờ mông trắng tròn đầy của cô gái. Họ trần
truồng và trắng nõn dưới ánh sáng vi diệu chói lói của buổi chiều cuối
hạ. Cô gái ôm chặt lấy gã và chủ động để giới vật của gã đi vào bên
trong mình. Êm ả như tiếng quạt của cánh bướm mỏng lướt trong gió nhẹ
của buổi sáng mùa thu mơ màng.

Họ
giao hoan như một đôi tri kỷ đang truyền vào nhau những xúc cảm rung
động bí ẩn mà ngôn từ thông thường không chia sẻ được. Họ gắn chặt vào
nhau theo nhịp những đợt rung lay của cảnh bướm trên mặt bàn. Cả thế
giới quyện hòa làm một. Xóa dấu mọi vướng víu tục lụy trần ai.

Họ
nhẹ nhàng và uyển chuyển như hai thảm lụa. Quấn vào nhau. Và trượt trên
nhau. Không để lại dấu vết nào. Đôi mắt cô gái sai khiến và chiếm lĩnh
gã. Gã lạc vào một miền hoan lạc lạ lẫm mà bị động không sao thoát ra
được. Gã bồng bềnh trong cõi mơ tưởng diệu kỳ ấy cho đến khi giải thoát
hoàn toàn cái gánh nặng vô hình trì nặng bấy lâu.


trong lúc đang mê đắm thì gã nhận ra trên đầu bạn tình mọc ra hai cọng
râu cong. Khuôn mặt trổ đầy phấn. Và toàn thân cô dậy lên một mùi thơm
của lá rừng, nhụy hoa. Cô với tay lên bàn và lấy đôi cánh bướm gắn vào
những kẽ nứt đỏ lói vừa rạch ra trên lưng. Trong sắc diện lộng lẫy của
một người bướm - đúng lúc gã đạt đến cao điểm của khoái lạc cũng là lúc
cô cất cánh và co người bay ra giữa gian nhà. Người bướm đậu lại trên
tường nhìn xuống gã với vẻ mặt mãn nguyện. Bụi phấn xả ra lấp lánh hàng
vạn màu sắc giữa gian phòng như thể kim tuyến cắt nhuyễn bị một trận lốc
thổi tung. Cô cất cánh và chao lượn trên gã. Giới vật của cô còn ẩm ướt
và dính đầy chất nhầy dần dần được khép lại bởi một khe vảy kín. Cô
nhìn gã lần nữa. Tròng đen tuyệt đối đã ăn sâu choán hết hốc mắt. Làn
môi gợi tình mà gã vừa gởi trao sự quấn quýt của nụ hôn giờ đây đã bợt
màu và méo mó đớn đau trong cuộc biến hóa.


thấy gã từ một cái nhìn khác, không phải của một con người. Còn gã, đã
được truyền cái năng lượng của loài bướm để có thể nhìn sự lạ ấy với đôi
mắt bình thường, không xao động hay hoảng sợ.


bay bốc lên cao giữa một rừng những khung tranh trong xưởng vẽ ngổn
ngang, vắng lặng. Bên góc tối xưởng tranh, người nghệ nhân mù mất trí
vẫn cô đơn vẫn ngồi xo ro như thu mình, tay mân mê lắp những mẩu cánh
bướm cắt theo nhiều kiểu dáng khác nhau. Khuôn mặt và dáng người khọm
khẹm khắc khổ. Ông ta như bị bật khỏi mọi can dự với chung quanh, không
còn bận tâm điều gì đang diễn ra trong gian phòng, trong thế giới này.
Từ lâu, bằng đôi mắt ẩn giấu, ông đã dấn thân mình vào một cuộc phiêu
lưu mê lú của những sắc màu huyễn hoặc lạ kỳ của hàng triệu cánh bướm.
Trong đầu gã nghệ nhân mù mất trí đang diễn ra muôn vạn đường bay của
sắc màu và sự chết.

Bị
tha về đây từ một trong những đường hay số mệnh, ông bị cầm tù vào công
việc này tự bao lâu, chính ông không rõ. Chìm đắm trong cõi mênh mông
của trí tưởng, ông không còn sống với miền thời gian của cõi người.

Bức tranh người lạc cõi tiên gợi tứ từ câu chuyện kể của cô gái vẫn dang dở trên bàn.


cất lên và bay dạt ra phía cửa sổ, bốc lên trên những tàng cây xanh mùa
hạ. Cô bay về phía màu trời đỏ cùng với tiếng rú không rõ đau đớn hay
hoan lạc.


trần truồng bước về phía phòng tranh, cạnh người đàn ông và tìm một chỗ
ngồi ở góc khuất. Như một kẻ mộng du bị dẫn dắt, sai khiến bởi hồn ma
quái đản, gã bắt đầu nhặt nhạnh những cánh bướm nhỏ li ti và xếp lên
bàn, phác thảo cho bức tranh đầu tiên.

Một bức tranh bằng hàng ngàn cánh hồ điệp, nói về sự biến mất của những giấc mơ trong cõi người.

Mùa hạ, 2010

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.