Đạo phi thiên hạ - Phiên ngoại 3: Yểu điệu như thế nào (phần 2)
Phiên ngoại 3 - Yểu điệu như thế nào 2
"Cho
nên phải nói, dáng người của phu nhân là yểu điệu nhất." Vân Kinh Cuồng
mỉm cười nói, chợt thấy vẻ mặt của Phượng Miên cứng đờ, con ngươi đen
dán về hướng chiếc giường, chậm rãi đứng dậy.
Trong lòng Vân Kinh Cuồng nhất thời dâng lên một cỗ dự cảm xấu, hắn cứng ngắc xoay người lại.
Tấm
màn che trên giường đang buông xuống đã bị xốc lên, Dạ Vô Yên lạnh nhạt
nằm dựa trên giường, lộ ra khuôn mặt tuấn tú âm trầm giống như bầu trời
không ngoài cửa sổ, đôi mắt phượng thâm thúy đen u ám híp lại, tầm mắt
sắc bén như lưỡi dao. Hắn dùng ánh mắt có thể giết người kia để nhìn Vân
Kinh Cuồng, không khí trong nháy mắt đông cứng lại.
Vân Kinh
Cuồng nhớ tới lời nói mới vừa rồi của mình, nhất thời ngay cả thở cũng
không dám. Hắn hận không thể cắn đút đầu lưỡi mình, hắn đã vẫn nhẹ nội
lực của chủ tử, thế nhưng lại tỉnh dậy trước.
Nhìn xem hắn đã nói gì đây, dám ở sau lưng chủ tử mà bình luận dáng người của phu nhân.
Chủ tử cũng không phải là bình dấm chua bình thường, nay lại bị người nghe được, vậy không phải là đi tìm chết sao?
"Thật hết sức nham nhở, ngươi lại đây, bắt mạch cho bản lâu!" Khóe môi Dạ Vô Yên nhếch lên một nụ cười nhạt, lẳng lặng nói.
Hắn
nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhìn thong thả như không để ý chút nào, tuy
nhiên, Vân Kinh Cuồng lại cảm thấy tim đập thình thịch, thầm thấy không
ổn.
Bước chân hắn thật nặng nề, chậm rãi mà đi đến trước mặt Dạ Vô
Yên, vươn tay ra, bắt mạch cho Dạ Vô Yên. Thật lâu sau, giọng chua chát
nói: "Tay cùng chân của chủ tử còn phải tĩnh dưỡng hơn mười ngày nữa
thì có thể khôi phục như thường."
“Còn bệnh phong hàn?" Dạ Vô Yên
vẫn như trước duy trì khuôn mặt tươi cười ấm áp, nhưng trong con ngươi
đen lại tản ra một chút khí thể nửa đông lạnh.
"Chủ tử tối hôm qua
đã uống thuốc, lại một giấc thật say, bệnh tình đã giảm bớt, chỉ cần
dùng thêm hai lần thuốc thì có thể khỏi hẳn." Vân Khinh Cuồng thật cẩn
thận nói, khóe môi cứng ngắc, nở ra một nụ cười.
"Nói như vậy,
cuối cùng thì chỗ này của ta cũng không còn cần dùng đến ngươi nữa?" Dạ
Vô Yên lẳng lặng liếc mắt nhìn Vân Kinh Cuồng một cái, chân mày nhướng
cao có vẻ bí hiểm.
“Sao cơ!” Nụ cười tươi tắn của Vân Kinh Cuồng nhất thời cứng đờ.
Kì
thật vết thương trên chân tay của Dạ vô Yên đã khôi phục gần như hoàn
toàn, nhưng mà, nay, hắn kì thật hẳn là phải nói bệnh tình của chủ
thượng rất nghiêm trọng, như vậy chủ thượng mới không thể rời khỏi hắn.
Đầu óc hắn thật sự chỉ độn toàn đá!
Trong
lòng Vân Kinh Cuồng thật hối hận mà! "Chủ thượng, này..." Vân Kinh
Cuồng thảm thương cười: "Cái kia...kì thật bệnh của người..."
"Thật là lông bông, nếu ta nhớ không lầm thì năm nay ngươi cũng đã hai mươi lăm rồi!" Dạ Vô Yên ra vẻ vô tình hỏi.
"Vâng!
Thuộc hạ năm nay hai mươi lăm tuổi." Vân Kinh Cuồng không biết tại sao
Dạ Vô Yên lại chuyển đề tài sang tuổi của hắn, nhìn chằm chằm vào nụ
cười ấm áp như gió xuân của chủ tử, trong lòng hắn trầm xuống, trên
khuôn mặt vẫn cố gắng duy trì nụ cười tao nhã.
"Ừ, cũng đến tuổi
lấy vợ rồi, những năm gần đây ở Xuân Thủy lâu, ngươi vì chuyện của cả
lâu mà cung cúc tận tụy, đã xem nhẹ chuyện hôn sự. Đây là điểm sơ xuất
của bản lâu nha, ngày kế tiếp ngươi không cần chăm sóc cho ta nữa,
chuyện của lâu lí ngươi cũng không cần quản. Bản lâu cho ngươi một nhiệm
vụ đặc biệt, hạn cho ngươi trong vòng một tháng đi đuổi theo Dung Nhi
mà cưới về tay! Nếu như ngươi không thể hoàn thành nhiệm vụ được
giao...cũng đừng có ở lì trong Xuân Thủy lâu nữa!" Khóe môi Dạ Vô Yên
nhếch lên, cười nhạt nói. Cũng nên có người quản Vân Kinh Cuồng rồi, đến
lúc đó đe xem hắn (VKC) có còn lá gan lớn, còn có thời gian mà dòm ngó phu nhân của hắn (DVY) không!
"Cái
gì... cái gì?" Nụ cười tươi tắn của Vân Kinh Cuồng hoàn toàn tan biến,
đôi mắt đào hoa trừng thật lớn, miệng mở ra nhưng lại không thể nói nên
lời.
Lúc trước hắn cũng làm nhiều chuyện sai, cùng lắm thì chủ
nhân cũng chỉ la mắng, vẫn chưa bao giờ chân chính trừng phạt hắn. Mà
lần này, đã thật sự phạt hắn. Thế nhưng lại muốn hắn trong vòng một
tháng cưới Phong Dung Nhi, một tháng, vẫn phải cưới yêu nữ kia. Đó là
không nói đến yêu nữ kia đang ở Xuân Thủy lâu, đi tới đi lui cũng phải
mất gần một tháng. Hơn nữa, yêu nữ kia cũng không thèm gả cho hắn, cả
đời nếu giận lên lại ba bước cho hắn khói độc, năm bước lại cho hắn rượu
độc, hắn chẳng phải là thảm sao!
Quả nhiên mặc kệ là đắc tội với ai, trăm ngàn lần đừng nên đắc tội với bình dấm chua!
Kì
hạn một tháng, đây thật sự là trả thù một cách trắng trợn mà! Hắn không
phải chỉ khen ngợi dáng người của phu nhân thôi sao, như vậy có gì sai
sao?!
Vân Kinh Cuồng không chớp mắt mà suy tư tình cảnh trước mắt,
nhưng mà, hắn càng suy tư thì càng cảm thấy không có cách nào, trong
vòng một tháng, làm sao co thể hoàn thành được nhiệm vụ lớn như vậy. Nay
mình thật sự là đang ở trong tình cảnh ngặt nghèo, con đường phía trước
xa vời, lại còn bị thúc giục bi thảm như vậy?!
Vân Kinh Cuồng còn muốn cầu xin lần thứ hai, nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng u ám của Dạ Vô Yên, lời muốn nói đều nuốt xuống.
"Phượng Miên!" Dạ Vô Yên lạnh lùng liếc Vân Kinh Cuồng một cái, tầm mắt lại chuyển dời sang người Phượng Miên.
Thật
ra vẻ mặt đối với Phượng Miên rất lạnh nhạt, chỉ là Dạ Vô Yên nhớ tới
sắc mặt đỏ ửng mới vừa rồi của Phượng Miên, còn có câu nói kia, dáng
người phu nhân thật sự tuyệt hảo vậy sao? Hắn cảm thấy rất đau đầu,
"Ngươi cũng đã trưởng thành, ngày trước Huyền Ki lão nhân có đề cập qua
với ta, hy vọng ngươi sớm ngày thành thân, ông ấy đang chờ ôm chắt trai.
Như vậy đi, xét thay ngươi vẫn chưa có người để ý đến, bản lâu chuẩn
cho ngươi thời gian thoải mái một chút, chuyện của Xuân Thủy lâu ngươi
cung không cần quản nữa, truyền lời ta xuống cho bọn hắn, kì hạn là nửa
năm." Dạ Vô Yên y vị thâm trường thấp giọng thở dài, hai tròng mắt như
một cái đầm sâu lóe lên hai tia sáng u ám.
Theo lý thuyết, việc
chung thân đại sự, lâu chủ như hắn không nên quan tâm. Nhưng mà, nếu hắn
không ra lệnh, xem ra cả đời này bọn họ cũng sẽ cô đơn như vậy. Nhất là
Phượng Miên, cả ngày đều ở trong phòng tối nghiên cứu chế tạo cơ hoàng,
không có ra ngoài hiểu biết về phong tình của nữ tử, chỉ sợ cả đời này
sẽ đem Sắt Sắt ghi tạc trong lòng. Về Âu Dương Cái thì thật ra hắn không
lo lắng, chỉ là Thiết Phi Dương cũng là một đại nạn, tính tình như núi
băng kia của hắn đã khiến cho bao nhiêu nữ tử phải câm như hến.
Xuân Thủy lâu còn có vài tên lông bông như vậy, hắn làm sao có thể yên tâm?!
Nghe mệnh lệnh của Dạ Vô Yên, Phượng Miên há hốc mồm!
Nhưng
mà, hắn nhìn thấy sắc mặc của chủ tử, tuyệt đối không phải là nói giỡn,
lông mi chớp chớp, nhận lệnh mà thi hanh nhiệm vụ này. Chỉ cảm thấy
nhiệm vụ này là nhiệm vụ khó khăn nhất.
"Hai người các ngươi đi xuống đi, phải hành động như thế nào thì liền bắt tay chuẩn bị đi!" Dạ Vô Yên thản nhiên nói.
"Vâng!" Hai người yên lặng lui về phía sau.
Vừa
ra đến trước cửa, Vân Kinh Cuồng không sợ chết nói: "Chủ thượng, nếu
người là lâu chủ của chúng ta, chỉ sợ không thể để chúng ta qua mặt, có
phải nên đi trước một bước, đem phu nhân cưới trở về không!"
Nói xong, Vân Kính Cuồng bước như bay lui ra ngoài.
Sắc mặt Dạ Vô Yên đen lại, thở dài một hơi, chậm rãi nằm xuống giường.
Chuyện
sau này, là việc của bọn họ, nhưng mà, hắn cũng nên bắt tay vào chuẩn
bị, nhất định không thể thua kém thủ hạ, phải đi trước bọn họ một bước,
đem Sắt Sắt cưới về tay. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, không gian
bên trong lại vô cùng yên tĩnh.
Hai mĩ nhân nãy giờ không nói gì
sau khi nhìn thấy Vân Kinh Cuồng cùng Phượng Miên rút lui thì nhẹ nhàng
bước đến bên giường của Dạ Vô Yên, quỳ rạp xuống đất, thi lễ vấn an Dạ
Vô Yên.
Dạ Vô Yên thản nhiên nhìn lướt qua bọn họ một cái, lạnh giọng hỏi: "Hai người các ngươi là người ở đâu đến?"
"Hai
người nô tỳ là thánh thượng ban cho ngài làm nô bộc, xin chủ nhân hãy
thu nhận bọn nô tỳ." Một giọng nói dịu dàng ngọt ngào chậm rãi vang lên.
Dạ
Vô Yên lạnh lùng cười, Dạ Vô Nhai ban thưởng? Nhưng hắn lại không thiếu
nô tỳ, vô duyên vô cớ lại ban cho hắn hai nô tỳ làm gì? Dạ Vô Yên từ
trên giường hạ thấp người, một tay chống cằm, đem ánh mắt chuyên đến hãi
nữ tử này.
Hai nữ tử này ăn mặc thanh lịch, quần áo lụa mỏng thắt
thêm thắt lưng, khuôn mặt xinh đẹp. Hơn nữa, kinh ngạc là trước ngực
hai người thật là đầy đặn, áo trễ xuống, lộ ra đai ngực lụa trắng cùng
chiếc gáy trắng như tuyết, nhìn qua thật sự là phong tình vạn chủng, cực
kì mê người.
Dạ Vô Yên nhìn thoáng qua, bên môi nhếch lên một nụ
cười lạnh, nói như vậy, chuyện hắn tặng lễ vật đã lọt vào trong cung. Kì
thật cũng không có gì ngạc nhiên, Dạ Vô Nhai mỗi ngày không có gì làm
đều chạy đến Định An hầu phủ, nghe được vài tin đồn cũng nằm trong dự
kiến. Rõ ràng, ngũ ca của hắn đối với Sắt Sắt còn chưa chết tâm.
"Hai người các ngươi, thật sự phải làm nô tỳ của ta?" Dạ Vô Yên thản nhiên nói.
"Vâng,
chúng nô tỳ cam tâm tình nguyện cống hiền sức lực vì chủ nhân." Hai
người ngẩng đầu, má hồng như phấn Yên Chi, mắt đẹp ẩn ẩn đưa tình, hàng
mi rậm hơi hơi cong lên.
Dạ Vô Yên lạnh lùng cười, nói: "Nếu thánh
thượng đem bọn người ban thưởng cho bản lâu, như vậy các ngươi phải đi
đâu tất nhiên là do bản lâu quyết định. Lát nữa đến thị nữ của ta nhận
chút bạc, trở về nhà đi!"
Sắt Sắt đi vào Tịnh cư, từ bên trong mở
cửa phòng của Dạ Vô Yên ra tất nhiên là hai nữ tử xa lạ. Khuôn mặt cực
kì xinh đẹp, đáng kinh người nhất là, dáng người kia cực kì xinh đẹp,
bước đi mềm mại, thướt tha đi qua trước mặt.
Hai nữ tử kia nhìn
thấy Sắt Sắt, các nàng tất nhiên đoán được nàng là vị phu nhân mà Vân
Kinh Cuồng cung Phượng Miên nói, mới vừa rồi hai người kia đem so sánh
hai nàng với vị phu nhân này, lúc này nhìn thấy Sắt Sắt, đôi mắt đẹp lưu
chuyển, đảo qua đánh giá Sắt Sắt từ trên xuống dưới.
Sắt Sắt chấn
động, như thế nào cũng không dự đoán được, hai mĩ nữ xinh đẹp đầy đặn
này lại bước ra từ cửa phòng Dạ Vô Yên, còn không kiêng nể gì mà đánh
giá nàng.
"Hai người các ngươi là ai?" Sắt Sắt thản nhiên hỏi, nàng làm sao lại không nhớ ra trong phủ lại có hai thị nữ như vậy.
Hai người cúi đầu nói: ''Chúng nô tỳ là nô tỳ của Minh công tử!"
Sắt Sắt hơi hơi nhướng mi, nhanh chóng đi vào phòng trong.
Bên
trong không thấy bóng dáng Dạ Vô Yên, tấm màn che trước giường buông
xuống. Dạ Vô Yên đuổi hai thị nữ kia ra ngoài xong, nghe được tiếng nói
chuyện của Sắt Sắt liền nằm ngửa trên giường.
"Dạ Vô Yên, hai thị nữ kia là thế nào?" Sắt Sắt vén màn lên, lạnh giọng hỏi.
Vừa
nói xong, nàng liền ngẩn ngơ, trên giường, Dạ Vô Yên miễn cưỡng nằm ở
nơi đó, hai tròng mắt nhắm chặt, lông mi cong vuốt, mái tóc đen mềm mại
như thác nước buông xuống trên gối, mái tóc che khuất khuôn mặt tái
nhợt, bờ môi duyên dáng mím lại, sắc môi có chút trắng bệch.
Trong
lòng Sắt Sắt mềm nhũn, vươn tay đặt lên trán hắn, vẫn chưa lấy tay ra.
Chỉ thấy hàng mi của Dạ Vô Yên run rẩy, vòng eo mảnh khảnh bỗng nhiên bị
hắn gắt gao ôm lấy, trên người hắn tản ra hương trúc tự nhiên, hương vị
này làm cho nàng cực kì nhung nhớ.
Sắt Sắt nhẹ giọng hỏi: "Thế nào, bệnh phong hàn có tốt lên chút nào không?"
Dạ
Vô Yên trừng mắt đưa tình, hang mi rậm khẽ mở ra lộ ra vẻ ủ rũ, ánh mắt
lại hàm chứa một chút ý cười, dịu dàng nói: "vẫn chưa có chuyển biến
tốt, thực không thoải mái!" cổ họng hắn có thể là do phong hàn nên có
chút khàn khàn, cái loại âm thanh sàn sạt này làm cho người nghe thật
đau lòng, nhưng cũng nâng thêm vài phần gợi cảm.
Sắt Sắt cảm thấy
vòng ôm của hắn thật ấm áp đến nóng người, còn có hơi thở nóng rực của
hắn, cảm giác được bệnh phong hàn của hắn quả thật vẫn chưa tốt hơn,
liền dịu dàng nói: Ngươi buông ra, ta gọi Vân Kinh Cuồng vào xem bệnh."
"Không cần!" Dạ Vô Yên miễn cưỡng nói, cánh tay bên hông ép chặt, xoay người áp lên người Sắt Sắt.
Sắt
Sắt không ngờ đến Dạ Vô Yên lại đột nhiên tập kích, nhịn không được
kinh ngạc hô lên một tiếng, ngước mắt chống lại ánh nhìn dịu dàng mỉm
cười đầy tình ý của hắn, vừa định mở miệng trách cứ hắn vài câu, vừa lên
tiếng thì lời nói đều đã bị nuốt vào trong miệng của hắn.
Sắt Sắt
mở to hai mắt nhìn Dạ Vô Yên, làm sao lại có người vô lại như vậy,
khuôn mặt ngọc như được điểm một lớp phấn Yên Chi kiều diễm ướt át, đôi
mắt trong suốt giống như đã được phủ lên một làn hơi nước.
Bàn tay
to của Dạ Vô Yên lướt qua thân thể nàng, nụ hôn triền miên dịu dàng mà
khắng khít in trên đôi môi ngọt ngào của nàng, đầu lưỡi linh hoạt được
một tấc lại muốn tiến thêm một thước khiêu mở hàm răng của nàng, giao
hòa cùng nhau, muốn dừng mà không được.
Tình dục dồn nén trong bốn
năm như một ngọn lửa bùng cháy trên đồng cỏ, càng lúc càng không thể
vãn hồi, bàn tay to của hắn sớm đã luồn vào trong quần áo nàng, xâm nhập
đến trước ngực nàng, vuốt ve nơi mềm mại kia của nàng.
''Sắt Sắt..." Hắn cúi đầu dụ hoặc nàng, bàn tay nóng rực không cho nàng kháng cự ôm lấy thắt lưng tinh tế của nàng.
Sắt Sắt nhìn bộ dáng sinh long hoạt hổ *khỏe như rồng như hổ*
của Dạ Vô Yên, làm gì còn dáng vẻ của người đang bị phong hàn, biết
được nàng đã bị hắn lừa. Nghĩ đến đây, bỗng nhiên nhớ lại hai mĩ nhân
xinh đẹp đầy đặn mới ra khỏi cửa kia.
Sắt Sắt vươn tay đẩy Dạ Vô
Yên ra, hổn hển nói: "Dạ Vô Yên, mới vừa rồi có hai nữ tử từ trong phòng
ngươi bước ra là sao? Các nàng là ai?"
Dạ Vô Yên hơi bất đắc dĩ nói: "Đó là tỳ nữ Vô Nhai ban cho ta, ta đã phái các nàng đi rồi!"
Sắt
Sắt ngẩn ngơ, cười khanh khách hỏi: "Vì sao phái các nàng đi, ngươi
không phải thích các nàng như vậy sao, các nàng cũng không dùng thứ
thuốc dán gì đó cũng đã yểu điệu như vậy!"
Dạ Vô Yên bị Sắt Sắt
đẩy ra, nhưng không chịu buông ra, thân mình hắn nghiêng về phía trước,
vây Sắt Sắt trong hai cánh tay hắn, duỗi ngón tay vén mấy sợi tóc rơi
loạn của nàng sang một bên, khuôn mặt lộ ra một nụ cười có phần nguy
hiểm mà mị hoặc, hắn tới gần bên tai Sắt Sắt, miệng nhẹ nhàng chậm chạp
mà nhu hòa nói: "Các nàng có yểu điệu hay không yểu điệu cũng không phải
chuyện của ta. Ta chỉ biết nàng là người yểu điệu nhất, vậy là đủ!"
"Ta yểu điệu sao?" Sắt Sắt nhợt nhạt cười nói.
"Ừ,
yểu điệu! Vô cùng yếu điệu!" Dạ Vô Yên vuốt cằm nói, "Cho dù có không
yểu điệu ta vẫn thích, nàng có thế nào ta cũng đều thích! Cho dù có một
ngày nàng già đi, tóc trắng, răng rụng, lưng còng, ta vẫn thích!" Dạ Vô
Yên gằn từng tiếng chậm rãi nói, giọng nói nặng nề, dịu dàng mà mê hoặc
nhất, "Thuốc dán kia ta căn bản là không thấy, không biết là cái gì, sớm
biết là nó ta sẽ không đưa cho nàng!
Dạ Vô Yên cố ý thấp giọng
nói, hơi thở ấm áp hình như cố ý trêu chọc chiếc gáy của Sắt Sắt, trên
người hắn có một mùi hương thoang thoảng khác hẳn người thường, giống
như hương trúc, sâu kín tự nhiên.
Dạ Vô Yên càng ép càng gần, bờ
môi dường như đã chạm vào mặt Sắt Sắt, nàng bỗng nhiên nhớ ra tay chân
hắn vẫn chưa hồi phục, trước mắt lại nhiễm phong hàn, không chút khách
khí đứng dậy, dùng sức đẩy Dạ Vô Yên ra, đặt hắn nằm ngay ngắn trên
giường, thản nhiên nói: "Ngoan ngoãn nằm xuống đi, ta đi nấu thuốc cho
chàng!"
"Phu nhân, không cần uống thuốc, vận động một chút là được rồi!" Dạ Vô Yên tỏ ra đáng thương nói.
"Không được!" Sắt Sắt đứng dậy, quyết tuyệt nói.

