Đạo phi thiên hạ - Tập 4: Điệp luyến hoa - Chương 102 (phần 1)

 

Chương 102 - Điệp luyến hoa 2

Vong Ưu đảo.

Trên
đảo tràn ngập ánh sáng, con sông trong vắt uốn lượn chảy qua, đây đó
giữa lòng sông có những bãi đá cuội được thiên nhiên xếp thành từng bờ
lũy rộng lớn. Bên bờ sông, hàng cây xanh um tùm mọc xung quanh một tòa
lầu các thanh lịch được làm bằng gỗ theo phong cách cổ xưa. Tòa lầu các
có hai tầng, chính giữa là một hành lang dài uốn lượn chạy xuyên suốt
qua tòa lầu.

Trước lầu có nuôi một ít thú vật nhỏ đáng yêu, những
con gà con đang thi nhau mổ thóc, còn có một đám vịt con lông tơ màu
vàng đang bơi đùa ở dòng sông nhỏ phía trước.

Trầm Ngư nay đã là
một tiểu cô nương mười lăm tuổi, nàng cầm một cái rổ nhỏ chạy vội lên
tầng hai của tòa lầu, hứng chí bừng bừng miệng hô to: "Tiểu công tử...”

Trong phòng trống rỗng, vắng lặng, không có một bóng người.

Trong
lòng Trầm Ngư nhất thời chùn xuống, chủ tử mang theo Thanh Mai và Nam
Tinh Bắc Đẩu ra ngoài, chỉ để nàng và Tử Mê ở lại đảo chăm sóc cho tiểu
công tử. Tử Mê mới vừa đi sắc thuốc, dặn nàng trông coi tiểu công tử,
nàng vừa mới đi nhà xí, không biết tiểu công tử lại chuồn đi đâu mất.

Trầm Ngư buông rổ, vội vã chạy ra khỏi lầu, tìm trước lầu, sau lầu một vòng lớn, nhưng vẫn không tìm ra ông trời con kia.

"Đi đâu vậy không biết?" Ánh mắt Trầm Ngư lưu chuyển, lơ đãng ngẩng đầu lên.

Nhìn kỹ.

Trong đám lá cây xanh biếc lòi ra một góc áo trắng, nhẹ nhàng phất phơ trong gió.

"Tiểu
công tử, ta xin người, xuống đây đi! Người lại trèo cây nữa, trên đó
nguy hiểm lắm" Trầm Ngư tuy là một tiểu cô nương lanh lợi, lém lỉnh
nhưng hễ đụng phải tiểu công tử là nàng đành bó tay. Một tiểu tử mới
được bốn tuổi đầu nhưng khiến nàng hàng ngày đều phải đau đầu. Trong lá
cây hé ra một khuôn mặt bé trai hết sức thanh tú, làn da trắng nõn nổi
bật trên nền xanh biếc của lá cây vô cùng tuấn nhã. Đôi mắt phượng hẹp
dài thanh lệ sáng ngời, khi cười rộ lên, ngầm lộ ra ba phần tà khí.


ngồi trên nhánh cây, hai chân đong đưa cười tủm tỉm nói: "Ngư nhi,
ngươi lại không ngoan rồi. Không được gọi ta là tiểu công tử mà phải gọi
ta là Vô Tà công tử. Nhớ kỹ chưa? Mới không gặp có một lát mà đã tìm
đến đây, có phải tưởng nhớ bản công tử hay không?" Rõ ràng là thanh âm
cao vút non nớt của một đứa bé con mà lời nói lại cố tình ra vẻ như
người lớn.

Hai bên thái dương của Trầm Ngư giật giật nhức nhối,
nàng chưa bao giờ gặp qua một đứa nhỏ bốn tuổi nào tinh quái như vậy, có
khi thâm trầm đến đòi mạng, có khi tà khí đến đòi mạng. Rõ ràng là một
đứa trẻ nhưng không chịu làm trẻ con. Đã không gọi nàng là dì, ngay cả
một câu tỷ tỷ cũng không kêu, lại xưng huynh gọi đệ với Nam Tinh Bắc
Đẩu. Rõ ràng tên của mình là Giang Triệt, nghe nói nương của mình là
Tiêm Tiêm công tử liền tự xưng mình là Vô Tà công tử.

Vô Tà!

Thật không hiểu hắn là ngây thơ vô tà hay là tinh quái mà cố tỏ ra vô tà a!

Trầm
Ngư giấu đi nụ cười khổ, đổi thành vẻ mặt tươi cười ngọt ngào, năn nỉ
nói: "Vô Tà công tử, ngài xuống đây đi được không? Nếu đang ở trên cây
mà phát bệnh, ngã xuống dưới đất rất là nguy hiểm."

Trầm Ngư thấy không còn cách khác, liền lấy bệnh ra hù dọa bé.

Giang
Triệt nghe Trầm Ngư nói, đôi mắt phượng thoáng qua một tia ảm đạm, dù
sao bé cũng chỉ là một đứa trẻ, tuy đã quen bị hàn độc phát tác vài ngày
một lần, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu. Đáng tiếc nhất là, vì
hàn độc xâm nhập thân thể, nên nội lực mẫu thân dạy cho bé tiến triển
rất chậm.

Ba tuổi bé đã bắt đầu theo mẫu thân học tập võ nghệ, học
đến nay cũng được một năm rồi mà chỉ học được chiêu thức, không có nội
lực nên không học được khinh công, đến nay bất quá chỉ có một trượng xa
mà bé cũng nhảy lên không nổi.

Nhưng tâm trạng ảm đạm nhanh chóng
biến mất trong tích tắc, bé liền tà tà nở nụ cười nói: "Ngư nhi, nếu bản
công tử té từ trên cây xuống, không phải ngươi sẽ đau lòng đến chết
sao. Hahaha...."

Tiếng cười bỗng nhiên đứt đoạn, Giang Triệt đột
nhiên cảm thấy một cơn đau nhức ập đến khiến hắn trượt tay rơi xuống từ
trên cây.

"Aaaaa!" Trầm Ngư phát ra một tiếng thét chói tai, vội chạy đến đỡ lấy.

Một
thân thanh ảnh như khói nhẹ nhàng lướt đến, duỗi cánh tay đỡ được bóng
trắng đang rơi xuống. Sắt Sắt mới trở về, vừa đến nơi này trùng hợp đỡ
được bé.

Giang Triệt nâng hàng mi cong cong lên nhìn Sắt Sắt, bên
môi gợn lên một nụ cười ngọt ngào vô cùng, nói: "Con biết là nương sẽ
tiếp được ta mà.”

Nói chưa dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng
bệch, môi nhếch lên, hai bàn tay nắm chặt, thái dương rịn ra từng giọt
từng giọt mồ hôi lạnh, thân hình nho nhỏ run lên cầm cập, nghiến răng
cắn muốn nát môi.

Có thể nhận ra là đau đến cực điểm, lạnh đến cực hạn, nhưng đứa trẻ kia từ đầu đến cuối đều không hề khóc lóc kêu la.

Sự đau đớn như thế này, ngay cả người lớn sợ rằng cũng khó có thể chịu đựng nổi.

"Triệt
nhi, nếu đau đớn quá như vậy thì hãy khóc đi! Nương sẽ không chê cười
con đâu!" Sắt Sắt ôm Giang Triệt, thi triển khinh công nhanh chóng chạy
lên lầu hai, bước nhanh vào bên trong.

"Con là nam tử hán đại
trượng phu, con không sợ đau!" Giang Triệt cố nhếch khóe môi cười. Bé
biết, kỳ thật khi bé đau đớn, mẫu thân lại càng đau đớn hơn, cho nên bé
sẽ không khóc, bé không muốn làm nương hắn thương tâm.

Làm sao Sắt
Sắt không hiểu tâm tư của Triệt nhi, nhìn bé chịu đựng hàn độc tra tấn,
lòng của nàng khó chịu như bị mèo cào. Nàng để Triệt nhi nằm trong lòng
của nàng, bàn tay áp lên lưng bé, truyền nội lực sang cho bé, hy vọng
Triệt nhi có thể dễ chịu hơn.

Sắt Sắt ôm Triệt nhi trên giường,
một người chịu đựng bệnh tật tra tấn, một người chịu tra tấn trong lòng.
Qua chừng nửa canh giờ, đau đớn dần dần hết đi, Triệt nhi nằm trong
lòng Sắt Sắt mệt mỏi thiếp đi.

Tử Mê đưa nàng một cái khăn lông ướt ấm áp, Sắt Sắt dịu dàng lau đi mồ hôi lạnh trên mặt Triệt nhi.

Nàng
dừng mắt nhìn gương mặt khả ái ngây thơ trong lòng, vừa bị hàn độc phát
tác, toàn thân bé vẫn lạnh như băng, sắt mặt tái nhợt, trên môi không
có một chút máu. Lông mi thật dài buông rũ, đen và cong vút như hắc linh
vũ. Chỉ là, trên lông mi lấp lánh một giọt nước mắt. Khi bé tỉnh thì
không hề khóc, chỉ khi ngủ bé nhịn không được mới rơi nước mắt.


lẽ vì biết thân mình như vậy, Triệt nhi trưởng thành sớm hơn những đứa
trẻ bình thường, bé quý từng ngày bé có được, bé cũng không oán hận,
không khóc, mỗi một ngày trôi qua bé đều mang lại cho các nàng tiếng
cười đùa vui vẻ. Ông trời thật bất công…

Sắt Sắt duỗi ngón tay mơn trớn mặt mày của Triệt nhi, lau lệ trên khóe mi của bé.

Năm
đó khi nàng rơi xuống từ trên vách núi, nàng vốn đã mất hết can đảm,
nếu không phải biết trong bụng còn có bé, mẫu tử nàng có lẽ đã sớm tan
xương nát thịt, vì bé nàng mới có thể sống tiếp trên thế gian này, cũng
bởi vì bé mà cõi lòng nàng tràn ngập tình thương của một người mẹ cùng
sự áy náy vì sức khỏe của bé. Nàng không ngờ, đứa con kế thừa huyết mạch
của nàng, nhưng cũng kế thừa độc chướng và hàn chứng trên người nàng,
đồng kết hợp lại phát thành hàn độc.

Độc chướng và hàn chứng trên
thân thể nàng vốn không đáng lo ngại, nhưng lưu lại trên người đứa nhỏ
từ lúc còn là bào thai, kết thành hàn độc nên rất khó trừ tận gốc. Bốn
năm nay nàng cũng tìm được không ít dược thảo, nhưng chỉ có thể trì hoãn
độc phát chậm lại khi phát tác, nhưng không thể trừ tận gốc. Lúc trước
mỗi tháng độc phát một lần, nhưng hiện nay Triệt nhi bị độc phát càng
ngày càng thường xuyên hơn. Nếu không trị tận gốc, nàng thật sự sợ sẽ
mất đi Triệt nhi.

Mã Dược nói, thám tử của hắn điều tra nên biết
được Âu Dương Cái mang về rất nhiều dược thảo từ nước ngoài, trong đó có
một thứ có thể trừ tận gốc hàn độc. Lúc hải chiến, nàng không cho Mã
Dược toàn lực tấn công, vì không những sẽ liên lụy rất nhiều huynh đệ vô
tội bị chết, mà còn không chắc sẽ cướp được dược vào tay.

Nhưng không có nghĩa là nàng khoanh tay bỏ qua số dược thảo đó.

Nàng đứng lên phủ thêm chăn gấm cho Triệt nhi rồi vội vàng đi ra ngoài.

"Tử Mê, Thanh Mai, chuẩn bị hành trang, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi đến Phi thành." Sắt Sắt thản nhiên nói.

"Tiểu thư, mang theo tiểu công tử đi cùng sao?" Tử Mê hỏi.

Sắt
Sắt xoa cằm, lần này không biết sẽ ở lại Phi thành bao lâu, để Triệt
nhi lại trên đảo nàng tuyệt đối không an tâm. Lúc hàn độc phát tác, nếu
nàng không ở bên cạnh, Triệt nhi mà có chuyện gì xảy ra, nàng làm sao
chịu nổi.

***

Đế đô Phi thành.

Lan phường.

Lan
Phường là thanh lâu mới nổi tiếng vài năm nay tại Phi thành, nữ tử bên
trong đều lấy nghệ danh theo các loại hoa lan danh chủng hiếm quý, như
Vũ Điệp, Mặc Lan, Tố Chỉ...

Lan Phường và Yên Chi lâu đều không
giống với những kỹ viện khác, các nàng bán nghệ chứ không bán thân. Năm
đó một khúc Thanh Thương có một không hai của Tố Chỉ danh dương thiên
hạ, một khúc Vũ Mị Chúng Sinh của Vũ Điệp khiến Lan Phường trở thành nơi
lui tới thường xuyên của bao văn nhân thi sĩ, giang hồ hiệp khách.

Lan,
Sắc, Thanh, Vận, đến Lan Phường làm người ta trở nên khí thanh, thần
thanh. Vương tôn công tử, văn nhân thi sĩ đến Yên Chi Lâu như được sống
trong khung cảnh huyễn mộng, vô cùng quyến luyến Lan Phường.

Nhưng không ai biết Lan Phường này thật ra là cơ sở tình báo của hải tặc Đông Hải.

Hoàng
hôn buông xuống, trời đất nhất thời ảm đạm, ánh trăng như bạch ngọc
trôi lơ lửng giữa không trung khiến bóng đêm như một màn sương mù trong
trẻo lạnh lùng.

Thanh Lan Các, chỗ cao nhất Lan Phường, cửa sổ màu
son hé mở, Giang Sắt Sắt dựa vào lan can nhìn xuống bên dưới, thu hết
mọi cảnh vật vào trong tầm mắt.

"Đêm nay thật rất náo nhiệt!"
Giang Sắt Sắt vận nam trang, tựa bên cửa sổ, ngắm nhìn dòng người dưới
lầu, như cười như không phe phẩy chiếc quạt, cố ý làm giọng nói khàn đi,
thanh âm mê hoặc lòng người. Kể từ khi rơi xuống núi bốn năm về trước,
mỗi khi nàng đến Phi thành đều cải nam trang, trên mặt đeo mặt nạ.

Tố
Chỉ cười cười nhợt nhạt, nàng bẩm sinh mỹ lệ, môi hồng tự nhiên, da
trắng hơn tuyết, như giống u lan thuần khiết, xinh đẹp ngay cả mẫu đơn
cũng không sánh bằng.

"Chủ tử, chuyện người phái ta điều tra, Tố Chỉ đã có tin tức." Tố Chỉ thanh nhã nói.

"Nói đi!" Sắt Sắt nheo mắt lại, một lọn tóc dài rũ xuống bên tai, trông nàng mảnh mai vô cùng.

Tố
Chỉ liếc nhìn Sắt Sắt rồi cúi đầu bẩm báo: "Dược thảo của Âu Dương Cái
vừa đến Phi thành, toàn bộ liền được bán ra với giá rất cao. Tố Chỉ phái
người tìm hiểu tất cả các gia dược phường trong thành đã mua của hắn,
không có dược thảo trị hàn độc như lời chủ tử đã dặn."

Lòng Sắt
Sắt chùn xuống, Mã Dược rõ ràng nói là đã điều tra được trong dược thảo
của Âu Dương Cái có loại thuốc trị hàn độc, sao lại không tìm thấy? Hay
là tin tức của Mã Dược đã sai?

"Chủ tử, ta nghe nói trong Tuyền
vương phủ có một đứa trẻ cũng mắc phải hàn chứng, nghe nói cũng là lưu
độc từ khi mang thai. Nhưng Tố Chỉ không điều tra được Tuyền vương có
mua dược thảo từ nơi Âu Dương Cái hay không." Tố Chỉ nói.

Nghe
được hai chữ Tuyền vương này, trong lòng Sắt Sắt run lên, hai bàn tay
ngọc gắt gao nắm chặt lại thành quyền, đầu ngón tay trắng bệch. Bốn năm
nay, nàng cố ý lảng tránh tin tức của người này, lần này là lần đầu tiên
trong vòng bốn năm nay nàng nghe được tên của hắn từ miệng người khác.

"Chủ
tử, người đã từng nghe qua đại danh của Tuyền vương chưa?" Tố Chỉ thấy
Sắt Sắt thật lâu mà không nói lời nào, nên nhẹ giọng hỏi.

Sắt Sắt cười lạnh, có từng nghe qua hay chưa, sao lại chưa từng nghe qua?

Khiến
nàng sinh hạ Triệt nhi, ông trời con của nàng, đứa bé da thịt tái xanh
mang theo chất độc trên người, những lúc nàng khóc thầm trong đau khổ,
nàng cắn răng thầm gọi tên người này. Nàng nén đau lòng ôm Triệt nhi
chịu đựng sự giày vò tra tấn khi độc phát, nàng cắn răng thầm gọi tên
vẫn là người này.

Cái tên này như ám ảnh lấy nàng.

Cái tên này đã từng khiến nàng yêu, nàng hận, mà nay chỉ làm nàng đau buồn.

"Trong Tuyền vương phủ, đứa trẻ bị trúng hàn độc, là con của ai?"

"Nghe
nói là của phi tử hắn, cưới ở biên quan. Bốn năm trước Tuyền vương giải
tán hết cơ thiếp trong phủ, chỉ lưu lại một người, lý ra phải là người
hắn sủng ái nhất, nhưng không hiểu vì sao, hai năm trước hắn đã hưu
nàng. Tuy đã hưu nhưng hắn không có đuổi nàng đi, vẫn cho nàng ở lại
trong phủ.” Tố Chỉ nghĩ rằng, có lẽ là vì nể mặt đứa con của nàng nên
mới giữ nàng lại.

Sắt Sắt thản nhiên cười, hắn hưu Y Lãnh Tuyết?
Thật là chuyện hy hữu! Nếu đứa con kia của Y Lãnh Tuyết cũng bị hàn
chứng, Dạ Vô Yên nhất định không bàng quan khoanh tay đứng nhìn. Tố Chỉ
không điều tra được Tuyền vương phủ có mua thuốc hay không, cơ bản là vì
không cần phải mua. Âu Dương Cái có lẽ đã ngầm cung cấp thuốc cho hắn.

Nay chỉ có phủ của hắn mới có dược thảo, phải làm sao đây?

"Hiện nay Tuyền vương có mặt ở Phi thành hay không?" Sắt Sắt hạ giọng hỏi.

Tố
Chỉ gật gật đầu nói: "Mồng tám tháng năm là đại thọ của Thánh thượng,
năm ngày trước Tuyền vương đã gấp trở về từ biên quan. Nghe nói, ngày
kia trong phủ của hắn có mở yến tiệc chiêu đãi Thái tử và Dật vương.”

"Dật
vương?" Sắt Sắt nhíu mày, Dạ Vô Nhai được phong vương? Mấy năm nay nàng
ẩn mình ở Vong Ưu đảo, quả là ngăn cách với thế sự bên ngoài.

Nếu
nàng đi nhờ Dạ Vô Nhai giúp, có lẽ sẽ được tháp tùng theo hắn vào nơi ở
của Dạ Vô Yên để lấy cắp giải dược. Nhưng lần trước nàng đã làm phiền
hắn giúp nàng vào lao thăm phụ thân, nàng không muốn lại liên lụy đến
hắn nữa. Nàng muốn đêm nay vào do thám Tuyền vương phủ.

Đêm sâu thăm thẳm.

Sắt
Sắt vận trang phục dạ hành màu đen, đeo mạng che mặt đen, theo tường ở
hậu viện Tuyền vương phủ lẻn vào. Nàng đã nhiều lần do thám ra vào Tuyền
vương phủ nên rất quen thuộc đường lối. Như một chiếc lá cây nhẹ nhàng
rơi xuống đất, trước mắt nàng vẫn là khu rừng trúc như ngày xưa.

Lại
phá trận trong rừng trúc, vì từng có kinh nghiệm ở lần trước, theo
nguyên lý lần này cũng chỉ là ngựa quen đường cũ thôi, nhưng không ngờ,
rừng trúc lần này không đơn giản như khi trước lúc nàng xông qua nữa.

Đi
chưa được mấy bước, không biết đã động đến cơ quan nào đó, một trận ám
khí lập lòe ánh vàng tấn công lại. Nàng tránh thoát được tất cả ám khí,
lại phát hiện được, rừng trúc này không chỉ có cơ quan mà còn có trận
pháp. Trận pháp này là Cửu Cung trận lợi hại nhất trên giang hồ, sáng
chế dựa theo nguyên lý trận pháp thời cổ Ngũ Hành âm Dương trận mà ra.
Nếu bốn năm nay nàng không diễn tập trận pháp trên Vong Ưu đảo, tối nay
nếu nàng không bỏ mạng tại rừng trúc này thì cũng đã bị Dạ Vô Yên bắt
sống.

Sắt Sắt tránh thoát được luồng ám khí, chăm chú quan sát,
phát hiện lược trận Cửu Cung này không theo nguyên bản, có lẽ đã được
chỉnh sửa lại. Thủ hạ Dạ Vô Yên quả thật là người tài ba. Tinh thông Ngũ
Hành độn giáp, có lẽ là Tuyền Ki công tử Phượng Miên kia.

Trên
đầu vai bị trúng một mũi tên, Sắt Sắt nhướng mày tinh tế quan sát trận
pháp, trong vòng một nén nhang, rốt cuộc cũng thoát ra được trận. Nhưng
cơ quan báo động thanh âm đã sớm kinh động thị vệ trong phủ, ngoài rừng
trúc một trận quyết đấu đang chờ Sắt Sắt.

Kim Đường Kim tổng quản
cùng thị vệ dàn trận đứng phía trước, thấy bóng người tuấn dật đang ra
khỏi rừng trúc, hắn cười tủm tỉm nói:

"Các hạ ăn gan hùm mật báo hay sao mà Tuyền vương phủ cũng dám vào!"

Sắt Sắt chỉ lẳng lặng cười lạnh.

Nàng
không muốn dùng Tân Nguyệt Loan đao vì sợ bị bại lộ thân phận, nên tối
nay nàng mang theo một thanh bảo kiếm. Sắt Sắt biết, Kim Đường có thể
làm tới tổng quản của Dạ Vô Yên, võ nghệ tự nhiên không kém nên không
dám khinh thường, tay nàng rút kiếm ra giao đấu với Kim tổng quản.

Kim
tổng quản không ngờ người mặc áo đen này lại khó đối phó như vậy, đấu
được hơn mười chiêu, hắn đã lâm vào thế hạ phong, phải nói, hắn là thân
kinh bách chiến cầm hổ thủ a!

Sắt Sắt không dám ham chiến, cố tình
lộ ra một sơ hở dụ Kim tổng quản đột kích, sau đó vung trường kiếm lên,
ép bọn thị vệ đang vây quanh lui ra, chiếc eo thon nhỏ khẽ xoay, tung
người nhảy lên trên tường cao.

"Kim Đường, người tới là ai vậy?" Trong đêm tối, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng truyền đến.

Thanh âm từng gây rung động tâm hồn của nàng vẫn quen thuộc như ngày nào. Chỉ là, so với trước kia tựa hồ càng lạnh lùng hơn.

Sắt
Sắt cúi đầu, thản nhiên liếc mắt nhìn bóng người cao lớn tuấn dật đang
bước nhanh đến, không ngờ người đó cũng đang nhìn về phía nàng. Ánh mắt
hai người chạm nhau, thấy đôi mắt thâm thúy tỏa hàn ý của hắn, lòng Sắt
Sắt rúng động, nàng liền thả người nhảy ra bên ngoài tường.

Dạ Vô
Yên nghe tin cơ quan khởi động, biết có người xông vào Tuyền vương phủ
đêm nay, không hiểu vì sao trong lòng tâm phiền ý loạn, đứng ngồi không
yên.

Rừng trúc trong Tuyền vương phủ, từ khi lập trận đến nay, đã
vây khốn biết bao người có lòng bất chính. Đã từng vây khốn nàng một
lần. Nhớ tới tình cảnh ngày đó, lòng Dạ Vô Yên như bị thắt lại, hắn mặc
thêm áo rồi bước nhanh về hướng rừng trúc.

Dạ Vô Yên không ngờ
người đến đây võ công lại cao cường như thế, ngay cả Kim Đường cũng
không phải là đối thủ của hắn, lại để cho hắn chạy thoát.

Hắn nhớ
tới ánh mắt thoáng nhìn của người mặc áo đen trước khi rời khỏi, tim của
hắn bỗng nhiên thắt lại, cảm giác khó thở như muốn chết.

Người mặc áo đen kia là ai?

Hắn không thấy rõ đôi mắt của nàng, chỉ cảm thấy ánh mắt nàng trong suốt như thế, lạnh lùng như thế, phiêu miểu như thế!

 

Báo cáo nội dung xấu