Ôsin nổi loạn- Chương 86-87

Chương 86

- Này. Anh có
chuyện muốn nói với em.

Trâm Nhi lấy
khăn giấy lau miệng, cô nói:

- Chuyện gì?

- Anh…

Tít…tít…

Ngay lúc Trâm
Nhi căng thẳng nhìn cậu và Tú Anh định bày tỏ thì có tiếng chuông điện thoại
của cậu reo. Tú Ah nheo mắt nhìn số lạ. Anh lẩm bẩm “Tự nhiên gọi vào lúc này”.
Cậu mở máy:

- Ai vậy.

- Anh à…em về
rồi đây…

Mặt mày Tú Anh
đột nhiên biến sắc, cậu tắt ngay điện thoại/. Trâm Nhi nhìn thấy rõ biểu hiện
ấy trước mặt Tú Ah. Môi Tú Anh mím lại, mặt tái đi, ánh mắt nhìn thờ thẫn. Trâm
Nhi nhẹ giọng hỏi:

- Anh sao vậy.

Tú Anh lắc
đầu, gương mặt cố tỏ ra bình tĩnh:

- À không có
gì, anh hơi mệt.

- Ừ vậy thì về
nghỉ sớm đi.

- Ừm – Tú Anh
gượng cười gật đầu. Phiá dưới bàn tay anh đang nắm chắc chiếc điện thoại đến
nỗi tay toát cả mồ hôi.

Trâm Nhi bỗng
hỏi:

- À nãy anh
định nói gì với em vậy?

- Thôi để khi
khác vậy.

- Ờ. – Trâm
Nhi gật đầu theo cậu ra lấy xe đi về.

Cô nhận thấy
giường như người gọi điện cho Tú Anh có điều gì đó ảnh hưởng rất lớn đến anh
nên Tú Anh mới vậy. Trâm Nhi thấy Tú Anh đã không muốn nói nên cũng trả hỏi
thêm nhiều.

Chi Mai mệt
mỏi quăng cặp sách xuống dưới ghế. Cô ngồi xuống tháo giầy:

- Mẹ ăn cháo
có cần cho hành không ạ.

Chi Mai khựng
người lại. Mọi hoạt động côđều đứng hình khi nghe gịong nói từ gian bếp vẳng
ra. Cô ngó quanh nhìn không thấy mẹ mình đâu. Chi Mai tưởng mình nghe nhầm, cô
cúi xuống tháo nốt giây giày bên kia:

- Mẹ cho hành
hay tiá tô ạ. Chắc cảm phải cho hành rồi.

Chi Mai ngẩng
phắt mặt lên.Cô quăng vội đôi giày trên tay xang một góc, xỏ vội đôi dép vào,
từ từ tiến về gian bếp.
Chi Mai khẳng định giọng nói ấy là của Nguyên Khang rồi nhưng cô vẫn không hiểu
lý do gì cậu đến nhà mình. Có khi nào nó tiếp tục lừa tình cô không.

Chi Mai đứng
lặng im nhìn sau lưng cậu, cô tìm mãi không ra một lý do nào để cậu có thể bước
chân vàonhà mình mà mẹ cô đi đâu chứ để tên gian xảo này bước vào nhà. Chi Mai
tằng hắng, Nguyên Khang giật mình quay lại. Cậu nhìn Chi Mai rồi nở nụ cười:

- Em về rồi à.

Đáp lại câu
hỏi đó bằng thái độ khó chịu:

- Mẹ tôi đâu?
- Vừa rồi mẹ còn ở ngoài phòng khách mà.Chắc bà lên phòng ngủ rồi.
- Vậy sao cậu lại ở nhà tôi?
- À anh đến để nấu cháo cho mẹ ăn.
- Không cần, để đấy tôi làm được rồi, cậu mau về đi.

Nguyên Khang
gương mặt thoáng hiện nét buồn, cậu nhẹ giọng nói:

- Em nghe anh
giải thích được không. Chuyện lần trước em nghe được chỉ là hiểu lầm…
- Thôi không cần nói nhiều, cậu về cho.
- Nhưng…
- Biến đi tôi không muốn nhìn thấy cậu.
- Anh xin lỗi.

Nguyên Khang
khẽ nói khi đi ngang qua người Chi Mai. Khi cậu đi khuất, Chi Mai mới thấy tâm
trạng mình thật tồi tệ, nhìn dáng vẻ thất thần buồn bã của cậu cô cũng đâu vui
gì. Chi Mai thở dài,nén nỗi buồn vào trong lòng “Cậu ta chỉ là vui đuà với mình
thôi. Đừng vọng tưởng nữa”. Chi Mai vỗ hai tay lên mặt cho tỉnh táo. Cô cố quên
đi chuyện về Nguyên Khang.

- Này… -
Nguyên Khang bỗng nhiên lù lù xuất hiện.

Xo ảng…

Chi Mai đang b
ê t ô ch áo nghi ngút khói bỗng nghe tiếng gọi làm cô g ật thót ình l àm r ơi t
ô ch áo khỏi tay đổ ập xuống sàn.

Ái…

Nguyên một
mảnh sàng đâm trúng chân cô, nước cháo nổng hổi văng lên chân làm cô bỏng rát.
Chi Mai ngồi thụp xuống, ôm chân kêu đau.

Nguyên Khang
vội vàng chạy lại, anh nhanh tay vặn một chậu nước cho Chi Mai rửa chân, cậu
nhẹ nhàng đặt chân cô vào chậu nước lạnh, nó làm Chi Mai cảm thấy dễ chịu hơn.
Chi Mai nhìn Nguyên Khang đang cuí mặt xuống rửa chân cho mình, sóng mũi cô
bỗng cay cay, những tủi thân trong cô như vỡ oà. Chi Mai cố gắng lắm mới nén
được nước mặt khỏi trào ra. Cô nói:

- Quay lại làm
gì. Tôi đã bảo về đi rồi mà lại.

Nguyên Khang
từ từ ngẩng đầu lên, cậu không nói gì chỉ khẽ cười rồi đặt chân cô ra ngoài,cậu
đỡ cô ngồi lên ghế rồi lau dọn sạch chỗ bẩn. Xong xuôi, Nguyên Khang hỏi:

- Nhà em có
oxi già với băng không?

- Làm gì.

- Để rửa vết
rách không em bị nhiễm trùng đấy.

- Ở trong kia
– Chi Mai chỉ lên phiá tường có đóng một chiếc hộp ytê.

Nguyên Khang
đi lại lấy bông băng rồi quay lại ngồi đối diện với Chi Mai. Cậu vỗ vỗ tay lên
đùi mình.

- Cho chân lên
đây.

- Không. Đưa
đây tôi tự làm.

Chi Mai dựt
lấy thuốc từ tay Nguyên Khang. Cô nói:

- Cậu có thể
về. Không tiễn.

Cô cuí mặt
xuống, cho chân lên ghế, tra ôxy già rửa vết thương. Ci Mai nhăn nhúm mặt mày
vì bị xót.Nguyên Khang kéo chân cô đặt lên đuì mình làm Chi Mai chới với suýt
ngã tập hai.

Chi Mai quát:

- Cậu làm gì
vậy.

- Ngồi im
đi.Làm xong rồi mình nói chuyện cho ra lẽ.

Cậu cầm lấy lọ
ôxy già trên tay và ýt bông lau rửa vết rách cho cô. Chi Mai kêu xót liên
mồm,cô lườm lườm Nguyên Khang “tất cả cũng tại cậu ta mà mình bị vậy.Sao chổi”
nhưng cô vẫn ngồi yên cho cậu làm… cậu cố gắng lau nhẹ hết sức có thể, vừa làm
cậu vừa thổi vào đấy cho cô đỡ xót. Nguyên Khang dán chiếc băng cá nhân vào chỗ
thương rồi nói:

- Xong.

Cậu nhẹ nhàng
đặt chân cô xuống rồi nhìn thẳng vào Chi Mai làm cô bối rối. Chi Mai cố tỏ là
bình tâm nhưng miệng vẫn cà lăm:

- Chuyện,…chuyện
gì…nói nhanh.

- Anh với em
làm lại từ đầu nhé. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra anh chưa nghe thấy gì và
em cũng vậy.

- Tôi làm gì
mà cậu nhìn với thấy…

Nguyên Khang
nheo mắt cười nhẹ:

- Chẳng phải
có lần em nói với Kim Anh người em thích là Tử Kỳ còn em nhận lời yêu anh chỉ
là do cái tiếng n05 của anh thôi đúng không.

Chi Mai nghe
Nguyên Khang nói đúng quá làm cô đâm ra lúng túng.Chi Mai nhăn mặt” sao cậu ta
biết nhờ”. Nguyên Khang đều đều giọng tiếp:

- Anh chỉ vô
tình nghe thấy lúc em nói chuyện đấy thôi. Vậy coi như hoà nhé.

- Hoà là hoà
thế nào – Chi Mai nhíu mày nói.

- Coi như chưa
có chuyện gì xảy ra. Em cho anh thời gian 1 tháng, nếu em có tình cảm với anh
thì chúng ta sẽ duy trì mối quan hệ ấy, còn không anh sẽ từ bỏ.

Chi Mai gật
đầu:

- Vậy được. Mà
tôi nghĩ cậu nên từ bỏ sớm thì tốt hơn.

Nguyên Khang
đổi ngay mặt, cậu lúc nào cũng vậy không nghiêm chỉnh được quá 5phút. Mặt lúc
nào cũng như đang đùa . Nguyên Khang nhoẻn miệng cười:

- Sau một
tháng rồi nói chuyện đấy. Mà này…

Nguyên Khang
hếch hếch lông mày làm Chi Mai bật cười, cô cố làm mặt lạnh hất mặt hỏi:

- Sao.

- Nãy em thấy
anh đàn ông không. Rất là phong độ.

- Gì cơ – Chi
Mai bật thốt không còn gì để nói.

Nguyên Khang
huých huých người cô:

- Cứ nói đi
không ngại đâu. Có phải lúc nãy nhìn anh men lắm đúng không. Nói chuyện rất là
người lớn, ánh mắt và cả hành động cũng rất phong độ…haha.

Chi Mai cứ trơ
trơ ngồi nhìn Nguyên Khang cười tự mãn, cô lắc đầu bất lực. “Không thể tưởng
tượng nổi”.

Nguyên Khang
nín cười xong nói:

- Em ngồi nghỉ
để anh nấu lại cháo cho mẹ. CHắc mẹ đang đói lắm.

- Ờ.

Sau vụ đấy Kim
Anh và Trịnh Kim chính thức yêu nhau, tin nóng đấy làm mọi fan cuồng trong
trường của Trịnh Kim như vỡ oà, họ không thể tin được người lọt vào mắt nâu của
Trịnh Kim lại là một cô gái quá bình thường như vậy. Tin ấy cũn đã lọt vào tai
Hữu Thiện làm cô tức sôi gan, tự nhủ thầm với mình sẽ tim cách không để cho vụ
này yên thế này.
Tuy nói là yêu nhau nhưng Kim Anh lẫn Trịnh Kim lúc nào cũng gây nhau không ai
chịu nhịn ai.

- Alo…ai vậy ạ.

- . ….

- Vậy ạk được
đi nghỉ mát á.

- …

- Vâng vâng.

- …

- Mai xuất
phát. Cho hỏi điạ điểm nghỉ mát là ở đâu ạk.

- …

- Không thể
tiết lộ sao

- …

- Ờ vậy đi.

KimAnh tắt
máy, cô hồ hởi vì chuyến đi được tài trợ 100 % không mất đồng nào. Đây chính là
phần thưởng trong cuộc đi leo núi của trường. Kim Anh chạy ù ra phòng khách
thông báo cho Trịnh Kim:

- Này, chuẩn
bị đồ đi mai chúng ta đi nghỉ mát.

- Đi đâu? - Trịnh
Kim dời mắt khỏi màn hình quay xang nhìn Kim Anh.

- Chưa biết.
Nhớ cái vụ ma lafn trước mình thắng không, mai họ sẽ đưa xe đến đón mình đấy.

- Vậy à.

- Đi chuẩn bị
đi, sáng mai còn đi sớm.

- Ờ. - Trịnh
Kim ngoan ngoãn làm theo.

Kim Anh phấn
khởi đến nôĩ không thể ngậm miệng lại. Cô rất hồi hộp về cuộc đi chơi này.
Trịnh Kim thì cũng bình thường thôi nhưng thấy Kim Anh thích vậy cậu cũng không
nỡ từ chối.

Chuẩn bị vài
bộ quần áo cho vào túi sách xong, Kim Anh về phòng, cô cười:

- Ngủ ngon.

- Ừ, ngủ ngon
- Trịnh Kim mỉm cười chúc lại Kim Anh.

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 87

Trịnh Kim đóng
cửa cho Kim Anh rồi cậu quay về phòng mình nằm nghỉ.

Sở dĩ hai
người có phòng riêng là vì Trịnh Kim đã gọi người đến khuân dọn phòng chứa quần
áo riêng đấy thành một phòng ngủ. Quần áo đồ đạc liên quan đến của Kim Anh đã
được đưa vào phòng riêng của cô còn lại Trịnh Kim đã mua thêm một chiếc giường
đặt vào phòng rồi trang trí lại tất cả thành một phòng ngủ khang trang.

Sáng sớm hôm
sau, Kim Anh dậy thật sớm so với giờ hẹn. Cô vào bếp làm đồ ăn sáng xong vừa
lúc Trịnh Kim thức dậy.
Kim Anh ngỡ ngàng vì kỳ tích không cần đánh cũng tự tỉnh ngủ của Trịnh Kim. Cô
ngạc nhiên:

- Cậu uống
nhầm thuốc mất ngủ à.

- Có loại
thuốc đấy à - Trịnh Kim cũng ngây thơ hỏi lại.

Kim Anh lắc
đầu :

- Không. Thấy
hôm nay tự nhiên dậy sớm vậy, đang định vào dục cậu. – Kim Anh cười – Có tiến
bộ.
Trịnh Kim ngồi vào bàn ăn. Kim Anh cũng ngồi xuống cùng ăn sáng.

Họ vừa ăn xong
là có người gọi đến cho Kim Anh nahwsc hai người xuống dưới. Kim Anh vội vàng
dọn nhanh rồi cùngTrịnh Kim đi ra ngoài.

Cô thấy có một
người đứng bên một chiếc xe rất sịn đang vẫy tay về hướng mình. Kim Anh vội đưa
tay lên chào lại, cô định tung tăng bước đến chiếc xe đó vì tưởng là xe đến đón
mình.

Vụt…1 cô gái
từ đằng sau chạy đến đấy trước. Kim Anh đứng sững lại thì ra người đứng bên
chiếc xe bóng loáng kia đang vẫy tay gọi cô gái này. Kim Anh tiu nghỉu đi từ từ
lại.

Trịnh Kim vẫn
lững thững theo sau. Một chiếc xe khác chờ tới. Một người đàn ông đứng tuổi
bước xuống chiếc xe với vẻ rất oai nghiêm mặc véc đen, đeo kính đen như ma
trận. Ông ta vẫy vẫy tay như gọi Kim Anh. Cô trố mắt ra nhìn ông ta với chiếc
xe lâu ngày không được rửa bám đầy bụi bẩn đất cát nhìn lại cà tàng kia. Cô
không biết có phải gọi mình không. Kim Anh khẳng định lại bằng cách chỉ tay vào
mình. Ông ta gật gật đầu,Kim Anh thụt lại vào bước cho đi ngang Trịnh Kim cô
hỏi:

- Đi nhanh lên
xe đến rồi.

Trịnh Kim nhíu
mày nhìn chiếc xe đang chờ mình, cậu hỏi Kim Anh :

- Liệu cái xe
này có đi được không vậy ?

- Được hết –
Kim Anh cười tươi nhanh chân chạy đến.

Mà cô cũng
công nhận nhìn cái xe này cũng kinh khủng thật, vừa xấu lại còn vừa nát nữa
chứ. Nhưng thôi được tài trợ thì cứ đi ngu gì không đi. Trịnh Kim nhăn nhó nhìn
bề ngoài chiếc xe 1 lát đợi Kim Anh dục vào cậu mới miễn cưỡng lên xe.

Bác tài hiểu ý
cậu nên vừa cho xe chạy vừa cười nói:

- Cậu đừng
nhìn vẻ bề ngoài mà chê xe tôi nha. Nó sịn lắm đấy.

Trịnh Kim nuốt
khan “sịn đâu không thấy, điều hoà cũng không có”. KimAnh trả để ý đến việc này
mấy, cô ngó đầu lên hỏi bác tài:

- Bác ơi bây
giờ đi đâu đây ạk.

- Tôi phải giữ
bí mật cho đến lúc đến nơi.

- Không gợi ý
được ạ - Kim Anh cười cười cố năn nỉ bác tài.

- Cô thông
cảm. Không được.

Kim Anh xụ
mặt, ngồi dựa vào thành ghế, định quay xang Trịnh Kim nói chuyện thì thấy cậu
đã nhắm mắt như đang muốn ngủ nên cô cũng đành im lặng nhắm mắt cố ngủ.

Xịch…xịch…cờ
xịch…két…

Chiếc xe bỗng
nhiên dựt dựt vài cái rồi dừng hẳng. Kim Anh cũng như TRịnh Kim đang ngả người
thiu thiu ngủ thì tỉnh hẳn. Kim Anh mở mắt hỏi:

- Có chuyện gì
vậy bác.

Người tài xế
nhăn nhó lẩm bẩm:

- Lại chết máy
rồi.

Trịnh Kim mở
cửa xe đi ra ngoài, cậu nhìn đằng sau *** xe bốc cả khói. Trịnh Kim đưa mắt ngó
quanh nơi này. Cậu mải ngủ nên không biết đi đến đâu bây giờ mới nhận ra chỗ
này thật vắng vẻ, giữa những đồi cỏ xanh. Kim Anh cũng xuống xe. Cô thấy người
tài xế đang loay hoay sửa xiếc gì đó. Sau một hồi lụi cụi người tài xế đưa tay
vuốt mồ hôi nhễ nhại trên trán phán một câu:

- Có lẽ cô cậu
phải đón xe đi vào làng dưới kia tạm nghỉ thôi. Xe bị chết buzi rồi không sửa
được nữa phải gọi người kéo xe thôi.

Kim Anh trố
mắt nhìn ông ta:

- Chú đuà à.
Giữa nơi vắng vẻ này xe ở đâu ra mà đón.

Người tài xế
lắc đầu vẻ vô tội:

- Cái này tôi
không biết cô cậu tự sử đi, xe tôi hỏng thân tôi không biết về bằng cách gì đây.

- Nhưng…

Trịnh Kim chen
vào:

- Ở đây cách
thành bố bao xa rồi.

- Khoảng 80
cây rồi.

Người tài xế
chỉ về con đường thẳng phiá trước nói:

- Cô cậu chịu
khó đi bộ xuống dưới kia một đoạn sẽ thấy một ngôi làng nhỏ. Hai người ở tạm đó
nghỉ qua 1 đêm sáng hôm sau tôi sẽ đến đón.

Kim Anh lau lau
mồ hôi trên trán vì phải đứng dưới nắng, cô than:

- Sao đen vậy.
Đành phải thế thôi. Giờ cũng trưa rồi, tìm chỗ nào tạm nghỉ đã.

Trịnh Kim gật
đầu, cậu mở cửa xe lấy hết túi xách của hai người ra. Vừa đóng lại..

Cạch…

Trịnh Kim
trốmắt nhìn cửa xe bị rơi ra. Người tài xế mếu mặt chạy lại cánh cửa bị long :

- Ôi xe của
tôi…cậu cậu…- Người tài xế chỉ tay vào mặt Trịnh Kim giọng tức run – Sao cậu nỡ
mạnh bạo với chiếc xe “nghìn vàng” của tôi chứ…Ôi con của bố…

Người tài xế
ôm cánh cửa sướt mướt nói. Trịnh Kim cũng nhăn nhó nhìn ông ta, cậu suýt bật
cười vì thái độ xót xa của ông ta. Mà chiếc xe cùi này có gì đáng giá đâu cơ
chứ. Trịnh Kim tủm tỉm cười rồi đi ra một chỗ khác tránh cười trước mặt ông .

Kim Anh cũng
buồn cười nhưng cô vẫn nhịn được, lại gần ông tài xế đang sướt mướt ôm cửa xe,
cô nói:

- Thôi bác ạ…

Kim Anh chưa
nói hết người tài xế đã buông cánh cửa ra đứng lên hùng hổ đi lại phiá Trịnh
Kim. Kim Anh hoảng hồn nhìn gương mặt hầm hầm của người tài xê, cô tưởng ông ta
định hành hung Trịnh Kim nên chạy theo níu kéo lại:

- Bác bình
tĩnh, có gì từ từ bàn.

- Cô buông tôi
ra - Người tài xế hất tay Kim Ah ra ông ta lao về phiá Trịnh Kim trong tay cầm
một chiếc comlê.

Kim Ah với sức
con gái không thể nào kéo ông ta lại, cô đành nói to:

- Du. Chạy đi.

Trịnh Kim quay
người lại, mái tóc khẽ bay bay trong gió hai hàng lông mày khẽ nhíu lại…nhìn
người tài xế đi về phiá mình với gương mặt đằng đằng sát khí, tay cầm “đồ”. Cậu
nuốt khan, Kim Anh đã cố ngăn bước chân ông lại cho Trịnh Kim chạy đi nhưng cậu
vẫn bình thản đứng im tại chỗ, tay đút vào túi quần, gương mặt không chút lo
sợ, chỉ hơi nhíu mày lại, người tài xế đến trước mặt Trịnh Kim. Ông ta dơ chiếc
comlê trên tay lên. Kim Ah che mặt lại , cô không dám nhìn thấy cảnh tiếp theo.

- Cậu
à…híchíc…chiếc xe này là mạng sống của tôi đấy, cậu làm hỏng nó làm sao tôi
sống được đây, tôi chết quách đi cho song.

Kim Anh mở
bừng mắt ra, cô thấy người tài xế sướt mướt kể khổ với Trịnh Kim, hoá ra chiếc
comlê đấy là ông ta dơ lên định doạ tử tử với Trịnh Kim chứ không phải là để
đập cậu một trận. Kim Anh thở phào nhẹ nhõm, cô vuốt ngực đi lại chỗ hai người.

Người tài xế
than tiếp:

- Không những
tôi mà cả nhà tôi chỉ trông chờ vào chiếc xe này để kiếm sống đấy cậu à…sịt
sịt.- Ông ta lau nước mũi rồi tiếp tục - Cậu…giàu có…làm ơn giúp tôi…

Trịnh Kim nhăn
mặt nhìn ông đóng phim buồn, Kim Anh cũng nhăn nhó theo cảm xúc của ông ta. Rất
truyền cảm.= ]~. Trịnh Kim giờ mới lên tiếng :

- Chú cần bao
nhiêu.

Người tài xế
mặt mày tươi hẳn lên ngẩng phắt đầu nhìn Trịnh Kim với đầy lòng biết ơn. Ông ta
dùng tay nãy lau nước mũi nắm lấy tay Trịnh Kim. Cậu vội thụt lại ngay, Trịnh
Kim hốt xua tay:

- Không cần
kích động vậy đâu chú.

Kim Anh đứng
im cười đến đau cả bụng. Người tài xế gật gật đầu:

- Tuỳ tâm
cậu…cậu giúp tôi là mừng lắm rồi đâu dám đòi hỏi.

Trịnh Kim vừa
lấy ví ra vừa nhìn ông ta cảnh giác, sợ thấy tiền ông ta lại phấn khích quá
nhảy sổ lên ôm hôn cậu thắm thiết thì chết. Trịnh Kim vét hết số tiền mặt trong
ví tổng cộng 4triệu700. Cậu đứng xa xa rồi chià tay đưa cho ông ta. Người tài
xế lấy tay quyệt nước mắt nước mũi rồi lau vào quần áo của mình, nhận lấy số
tiền trong tay Trịnh Kim. Ông vui vẻ lấy tay quẹt vào lưỡi rồi đếm số tiền. Làm
Trịnh Kim cảm thấy kinh khủng, cậu nuốt nước bọt nhìn ông ta “lau nước mắt xong
quyệt nước mũi rồi bôi vào quần áo chưa rửa tay lại liếm nước bọt đếm tiền”,
bất giác Trịnh Kim rùng mình. Kim Ah huých người cậu nói:

- Cậu hào
phóng vậy.

- Ừ - Trịnh
Kim chỉ đáp vỏn vẹn một từ.

Người tài xế
đếm tiền song mặt mũi sáng lạng hắn ra. Ông ta chìa lại tờ 200k trước mặt Trịnh
Kim:

- Tôi trả cậu.
Tôi lấy tròn 4triệu rưỡi là được rồi.

Kim Anh bật
thốt:

- Chú tốt quá.
Trả lại hẳn 200k.

Trịnh Kim lắc
đầu:

- Thôi chú cầm
nốt đi.

- Thế sao được
cậu cầm lấy có gì dùng phòng thân chứ.

- Cháu còn
thẻ. Không sao - Trịnh Kim từ chối.

Người tài xế
kì quặc bước gần đến cậu, quát:

- Cậu cầm lấy
đi cho tôi vui…cầm đi…

Ông ta cứ dấn
tới đưa tiền trước mặt Trịnh Kim. Cậu nhăn nhó đến khổ sở, thấy ông ta định
dùng bàn tay vấy đầy nước miếng nước mắt nước mũi đấy cầm lấy tay mình cậu vội
vàng nói:

- Thôi được
rồi. Cháu cầm.- Trịnh Kim nhón tay dựt lấy tờ 200j

- Thế chứ -
Người tài xế đút tiền vào tuí rồi cười nó vui vẻ trở lạI Thôi cô cậu đi trước
đi tôi ở lại chờ người đến sửa xe. Trịnh Kim kéo nhanh tay Kim Anh đi, cậu rất
dị ứng với người mất vệ sinh. Ví dụ điển hình như ông tài xế này chẳng hạn.

Kim Anh chỉ
biết đi theo Trịnh Kim. Hai người đi thẳng về con đường phiá trước đã khá lâu
rồi mà vẫn trả thấy ngôi làng nào như người tài xế kia nói.

Trời vừa nắng
vừa nóng làm hai người mệt lả. Kim Anh ngồi bệt xuống bãi cỏ nghỉ, đưa tay lên
che nắng, cô làu bàu:

- Cái này là
đi đày ải chứ không phải đi nghỉ mát nưã. Mệt thế cơ chứ.

Trịnh Kim cũng
ngồi xuống nghỉ mệt, câụ nói:

- Ai bảo tham
đi.

- Biết trước
thế này thì ai muốn đi.- Kim Anh nhăn nhó nói.

- Nhìn cái xe
là không muốn đi rồi.

- Vậy sao
không ở nhà đi – Kim Anh ngang giọng nói.

Trịnh Kim cũng
trả thèm nói gì thêm, hiện tại cậu đang rất khát nước. Tất cả cũng tại cái xe
cà tàng đấy.

Ngồi nghỉ một
lúc cho đỡ mỏi chân. Kim Anh đưng dậy phủi quần nói:

- Thử đi một
đoạn nữa xem sao.

- Đi nữa à. -
Trịnh Kim kêu lên.

- Chứ ngồi đây
làm được gì. – Kim Ah vừa nói rồi đi luôn. Trịnh Kim miễn cưỡng vác đồ đi theo
sau cũng may toàn quần áo nên cũng nhẹ.

Hai người bước
đi khoảng 15p thì thấy một người đàn bà dáng vẻ nông dân đang đi ngược chiều.
Kim Ah vội vàng hỏi bà :

- Bác cho cháu
hỏi còn bao lâu nữa là vào làng ạ?

Người đàn bà
nhìn hai người từ trên xuống dưới rồi nói:

- Cô cậu từ
trên phố về đây ?

- Vâng.

“Vậy thì đúng
rồi”. Người đàn bà bỗng đổi sắc mặt, tươi tỉnh bảo:

- Cô cậu cứ đi
thẳng một chút nữa rồi kẹo phải là đến. Mà cô cậu có chỗ ngủ qua đêm không. Nhà
tôi có cho ở trọ đấy, nếu có nhu cầu thì nói tôi nha.

- Vâng. Vậy
bác cho trọ từ giờ đến khoảng cả ngày mai là bao nhiêu ạ - Kim Anh thấy may mắn
vì không cần tìm cũng có người cho ở trọ.

Người đàn bà
cười nói:

- Rẻ mà cô.
Nếu hai người ở thì tôi lấy 2 triệu có phục vụ ăn uống, nhà cửa sạch sẽ thoáng
mát.

Kim Anh trố
mắt, dơ ngón tay lên:

- Cái gì. Một
ngày 2triệu.

Trịnh Kim chen
vào:

- Được. Vậy
bác chỉ đường cho bọn cháu luôn đi.

Kim Anh quay
xang nhìn TRịnh Kim. Cô kéo anh lại 1 góc:

- 2 triệu một
ngày cậu không thấy là quá đắt à. Ở đây là nông thôn chứ có phải khách sạn đâu
mà đắt vậy.

- Tôi mệt lắm
rồi. Cần tắm rửa nghỉ ngơi hiểu không.

- Thì từ đã để
tôi trả giá xuống được đồng nào hay đồng đấy. Cậu chưa gì đã ừ vậy. Im nhé.

Kim Anh nói
xong cô bước lại chỗ người đàn bà:

- Bác lấy vậy
quá thành phố rồi đấy.

- Vậy ý cô là
muốn bao nhiêu?

- Hai người
500k.

- Gì. Cô đùa
à. 500 sao mà được chúng tôi còn có cả phục vụ ăn uống mà.

- Cháu chưa
nói hết. Bây giờ bác đưa cháu về xem chỗ ở ra sao nếu sạch sẽ thoáng mát cháu
sẽ trả thêm còn không thì 500 để ở một ngày ở đây là quá thừa thãi rồi đấy ạ.

Người đàn bà
cắn cắn môi nghĩ ngợi rồi nói:

- Cô chờ tôi
một chút.

Bà ta đi ra
một góc lôi con 1200 trong túi ra gọi cho ai đó để hội ý rồi quay lại gật đầu
đồng ý với Kim Anh. Bà ta đi trước chỉ đường cho hai người đến một ngôi nhà
trong làng.

Kim Ah vừa
nhìn thấy một người đang mỉm cười đứng dựa người vào một chiếc xe bóng loáng
mỉm cười, gương mặt thật đẹp trai đang vẫy tay chào gọi mình. Trịnh Kim cũng
trố mắt bất ngờ trước sự xuất hiện của vị khách không mời mà đến đó.

 

Báo cáo nội dung xấu