Ôsin nổi loạn- Chương 84-85
Chương 84
Có cô nàng
nhìn ảnh Trịnh Kim mà tay ôm miệng cho khỏi trào nước dãi ra ngoài. Kim Anh
cười tít mắt với vụ làm ăn thành công rực rỡ của mình. Đấy chỉ là mới ở trong
lớp thôi, ra mấy lớp khác chắc cháy ảnh luôn quá.Cũng may Kim Anh cũng rửa kha
kha không ít lắm.
Hữu Thiện vừa
lúc ấy đi vào lớp. Xấp ảnh trên tay Kim Anh không lọt qua mắt cô. Hữu Thiện lao
vào vòng vây quanh Kim Anh, cô cầm mấy tấm ảnh của Trịnh Kim đặt trên bàn lên
ngắm nghía,rồi nhìn xang Kim Anh nhíu mày hỏi:
- Ơ sao cậu
lại có hình của tiểu Kim.
Kim Anh đang
mải thu tiền, cô vừa cười vừa trả lời mà không nhìn thấy sắc mặt khó coi của
Hữu Thiện:
- Mua đi. Hình
Trịnh Kim đấy.
- Biết rồi.Mà
tớ hỏi tại saocậu lại chụp được ảnh lúc tiểu Kim ngủ.
Lúc này mấy cô
nàng kia mới ớ người ra:
- Đúng rồi.
Sao cậu có hình này.
Kim Ah thấy
mọi người nhìn mình bằng ánh mắt dò xét, hỏi dồn mình. Kim Anh đâm ra lúng túng:
- Ờ ờ thì
tớ…đúng rồi…à tớ nhờ Tú Anh rình lúc cậu ta ngủ chụp hộ ấy mà…mọi người thông
cảm, đang đói nên kiếm ít tiền…hìhì…
- Ồh.-Mọi
người gật gù cũng tin thật nên không hỏi gì nữa.
Chỉ riêng Hữu
Thiện vẫn không tin mấy. Cô nói:
- Cậu còn bao
nhiêu ảnh của tiểu Kim nữa, tớ mua hết.
Kim Ah nghe
xong, cố sáng mắt nhìn Hữu Thiện vị khách sộp nhất ngày, Kim Anh vội vàng thu
gom số ảng chưa bán trên bànlại đếm,cô nói:
- Còn 12 tấm
nữa. Nếu cậu lấy hết tớ lấy tròn giá 10 tấm thôi.Khuyến mãi hai tấm nhé.
Hữu Thiện gật
đầu. Lấy tiền trong túi sách ra đưa cho Kim Anh rồi cầm lấy xấp hình . Kim Anh
cười đến nỗi không cả ngậm miệng vào được, Chi Mai ngồi một chỗ nhìn bạn trong
đám con gái mà lắc đầu bó tay.
Kim Anh về lại
chỗ ngồi, lôi tiền ra lẩm nhẩm tính. Tổng cộng được 900k trừ cho tiền vốn đi
rửa ảnh là 360k thì cô lãi được 540k. Kim Anh cười tít mắt:
- Haha…lãi to
rồi.Cứ như này thì giàu to.
Kim Anh đưa
cho Chi Mai 400k, nói:
- Đây trả nợ
mày.
Chi Mai cầm
lấy, miệng nói:
- Mày không
thấy quá đáng với Trịnh Kim à.
- No,no – Kim
Anh chỉ cần thấy tiền là quên hết. Tự dưng chụp vài tấm ảnh là có tiền công.
Chi Mai chịu
thua lắc đầu. Kim Anh lấy điện thoại rồi ra ngoài hành lang gọi điẹn hẹn Lập
Hàn như lời đã hứa.
Ai ngờ Hữu Thiện từ một góc đã nghe thấy hết cuộc hẹn ấy,cô cười khẩy “để xem
cậu cười được đến khi nào”. Hữu Thiện cầm xấp hình trên tay,môi nhếch lên cười
nhìn Kim Anh vào lớp với ánh mắt đầy cạm bẫy khó lường. Cô nhìn qua một lượt
ảnh rồi cất nó vào trong cặp.
…
Kim Anh cùng
Lập Hàn chọn một chỗ trong quán bánh xèo. Họ không chú ý một đôi đang ngồi sau
mình.
Trịnh Kim nhỏ giọng nói:
- Cậu hẹn tôi
ra đây làm gì.
Hữu Thiện ngồi
hướng mặt ra ngoài đường còn Trịnh Kim thì quay mặt vào trong đối diện cô nên
chỉ Hữu Thiện mới thấy được đôi Kim Anh đang đi vào. Lúc thấy Kim Anh và LậpHàn
xuất hiện, Hữu Thiện liền vờ làm rơi khoá xe xuống dưới đất, cô cuí xuống cố ý
tránh cho Kim Anh không nhìn ra mình. Đến khi họ ngồi xuống cô mới ngẩng mặt
lên.Cũng may là Kim Anh ngồi ngay vị trí đối lập với Trịnh Kim hai người quay
lưng vào nhau. Nên không hề biết đến sự có mặt của đối phương.
Trịnh Kim hỏi
mà không thấy Hữu Thiện nói gì, anh nhíu mày:
- Không có gì
thì tôi về đây.
Trịnh Kim đứng
dậy.Hữu Thiện nhanh tay kéo tay anh ngồi xuống rồi mới nói nhỏ hơn bình thường:
- Ăn đi rồi tớ
có chuyện muốn nói với cậu.
Lập Hàn là
người gọi xuất nên mọi chuyện vẫn chưa lộ.Hữu Thiện cố kéo dài thời gian Trịnh
Kim nán lại. Cậu không hiểu cô có ý đồ gì nữa, Trịnh Kim ngồi nhìn Hữu Thiện ăn.
Kim Anh tươi
tỉnh nói:
- Em giữ đúng
lời hứa rồi nhé.
Trịnh Kim giật
mình nghe giọng nói quen thuộc ngay sau lưng mình,cậu quay lại nhìn. Trịnh Kim
nghiêng người xang nhìn người con trai đối diện. Đúng tên ấy rồi. Còn kia thì
chuẩn là Kim Anh cậu chắc chắn không nhầm.Hữu Thiện nhận ra sự thay đổi trong
ánh mắt của TRịnh Kim,cô mỉm cười thoả mãn nhưng vẫn giả vờ chú ý ăn.
Lập Hàn bỗng
nổi hứng tò mò nhìn Kim Anh hỏi:
- Lần trước em
nói kiếm ăn gì vậy anh vẫn chưa hiểu.
Kim Ah hãnh
diện khoe về thành tich của mình:
- Nói cho anh
cái này anh đừng nói cho người khác nhé.
- Yên tâm đi.
- Em rình được
lúc Trịnh Kim tức là N01 trường mình ấy đang ngủ, em làm được vài bô rồi đi rửa
ra xong bán cho mấy nhỏ mê zai trong lớp kiếm ít lãi nên mới có tiền mời anh ăn
đây
Lập Hàn vờ
ngạc nhiên:
- Sao em lại
rình được lúc cậu ta ngủ.Chẳng nhẽ…2 người ở chung nhà à.
Kim Anh lúng
túng,cô ấp úng phủ nhận:
- Không. Thì
tại em đi cùng Tú Ah đến nhà cậu ta chơi mà.
- À ra vậy.-
Lập Hàn gật gù.
Trịnh Kim nghe
được mẩu chuyện. Sắc mặt cậu biến đổi dần dần, ánh mắt tối sầm, mọi giác quan
như tê liệt hoàn toàn. Hữu Thiện cười thầm hả hê với những gì xảy ra theo chiều
hướng mình dự tính. Trịnh Kim bỗng đứng dậy, gương mặt tái lại. Trịnh Kim đi
nhanh ra ngoài, cậu đi ngang qua bàn của Kim Anh mà không thèm nói câu nào. Hữu
Thiện thấy vậy liền đặt tiền lên bàn lồi chạy theo sau. Kim Anh ớ người ra nhìn
hai người quen quen. Cô lẩm bẩm “Chẳng phải Hữu Thiện với Trịnh Kim sao?”. “Sao
họ lại đi chung,lại còn kẻ đi trước người chạy theo sau, hai người họ cãi nhau
à?” Kim Anh mải suy nghĩ mà không để ý Lập Hàn đang gọi mình.
- Này…- Lập
Hàn nhíu mày nhìn cô – Em sao vậy?
Kim Anh giật
mình đáp:
- Ờ không.
Thôi ăn đi anh.
…
Bên ngoài Hữu
Thiện đuổi kịp Trịnh Kim, cô kéo tay anh lại nói:
- Sao tự nhiên
cậu bỏ đi vậy. Tớ chưa nói chuyện cần nói mà.
Gương mặt
Trịnh Kim lạnh băng đáp:
- Muốn về được
không.
Hữu Thiện
không nói gì thêm,cô lôi xấp ảnh trong túi xách ra đưa cho Trịnh Kim.
- Cậu cầm lấy.
Trịnh Kim nhíu
mày dở ra xem “ sao nó lại nằm trong tay Hữu Thiện.”
Hữu Thiện
khoanh tay trước ngực, nói giọng châm chích:
- Cậu đang
thắc mắc sao tớ có đúng không.
- Nói - Trịnh
Kim dục.
- Kim Anh bán
cho tớ đấy - Hữu Thiện nhẹ nhàng nói.
- Sao cơ -
Trịnh Kim lùng bùng lỗ tai, cậu nhíu mày nhìn Hữu Thiện.
Cô lại tiếp :
- Cậu đã nghe
những gì trong kia Kim Anh nói rồi chứ. Kim Anh bán ảnh cậu đi để mời Lập Hàn
đi ăn m ừng vụ làm ăn lợi nhuận này đấy.
- Thì sao.-
Trịnh Kim bỗng nhiên tỏ ra bình thản đáng kinh ngạc.
Hữu Thiện cũng
đờ người với phản ứng của cậu,nó không có chút gì gọi là tức tối. Cái Hữu Thiện
chờ là sự nổi giận của Trịnh Kim.
Trịnh Kim cười
nhạt cầm xấp hình dơ lên trước mặt Hữu Thiện nói:
- Đừng nên giở
trò với người giúp mình.
Nói xong cậu
cầm xấp ảnh bước đi để lại Hữu Thiện với trạng thái tức tối. Cô nhìn theo bóng
dáng cậu xa dần.
Hữu Thiện không thể thấy được sắc mặt của Trịnh Kim khi vừa quay lưng đi. Ánh
mắt cậu lộ rõ hàn khí trong đó. Cầm chắc xấp hình trong tay như muốn vò nát nó.
Mọi điều cậu nghĩ về Kim Anh đều là sai cả “Kim Anh không hề có tình cảm với
mình nên cậu ta mới làm như thế”. Mím môi thật chặt, thực sự cơn giận cậu đã
bùng nổ “Cậu quá lắm rồi”. Trịnh Kim lấy xe phóng nhanh về nhà trong cơn gió se
lạnh như lòng cậu vậy.
…
Kim Anh về
nhà. Cô vui vẻ mở cửa vào trong rồi đóng cửa lại. Vừa đi vừa gọi:
- Du ơi tớ mua
bánh xèo về cho cậu này…- Kim Anh ngó quanh nhà,ngó cả vào phòng bếp lẫn phòng
khách đều không thấy cậu đâu.
“ Cậu ta đi
đâu mà không cả khoá cửa “. Kim Anh đặt túi bánh xèo lên bàn ăn trong bếp rồi
mở áo khoác ra đi vào phòng.
Vừa mở cửa ra Kim Anh đã thấy ngay Trịnh Kim đang nằm úp trên giường mình. Cô
đi vào treo áo rồi quay xang nhìn cậu, môi tủm tỉm “cậu ta cũng có giá trị quá
đấy chứ”. Kim Anh định ra ngoài cho cậu ngủ thì Trịnh Kim gọi giật lại :
- Đi ăn ngon
không?
Kim Anh ngỡ
hàng vì câu hỏi bất bình thường của Trịnh Kim. Kim Anh hỏi ngược lại:
- Sao cậu biết
tôi đi ăn.
- Tôi đang hỏi
cậu đấy - Trịnh Kim ngồi bật dậy, gương mặt xám xịt u ám.
Kim Anh nh ớ
ra l úc n ãy c ó nh ìn th ấy Tr ịnh Kim đang t ừ h àng b ánh x èo đi ra “Th ì
ra l à m ình kh ông nh ìn l ầm” nhìn cậu nói:
- Thì ngon.
Tôi có mua về cho cậu đấy.
Trịnh Kim với
tay cầm xấp hình trên bàn ném xuống ga giường, nhíu mày nhìn Kim Anh:
- Đây là cái
gì.
- Ảnh của cậu
– Kim Anh trả lời trong vô thức.
Sau câu trả
lời cô nhận thấy mình đang trên đống lửa “thôi chết rồi. Bán trong lớp mà cũng
bị lộ à…” Kim Anh môi run cầm cập nhìn Trịnh Kim.
- Sao cậu dám
bán nhan sắc của tôi đi để kiếm tiền chứ.- Trịnh Kim lớn giọng quát làm Kim Anh
giật bắn mình.
Cô lẩm bẩm:
- Rẻ gì lãi
được gần 500k đấy.
- Dù gì tôi
cũng là chồng cậu mà.Sao cậu có thể bán ảnh của tôi để kiếm tiền mời trai đi ăn
chứ.
Kim Anh trố
mắt nhìn Trịnh Kim. Tại sao cậu biết hết, cô cắn môi “chẳng nhẽ trong hàng bánh
xeò đấy Trịnh Kim đã nghe thấy hết”.Kim Anh tỏ ra biết lỗi nhìn Trịnh Kim:
- Không phải
là như vậy…mà…
Trịnh Kim cười
nhạt cắt lời Kim Anh:
- Vậy mà tôi
cứ nghĩ cậu đã có tình cảm với tôi rồi đấy. Tôi sai thật rồi.
Trịnh Kim đứng
dậy, lách qua người Kim Anh để ra ngoài. Gương mặt cậu lạnh băng đi ngang qua
Kim Anh.
Cô đứng ớ
người ra vì câu nói sau cùng cắt đứt cuộc nói chuyện.Kim Anh định ra ngoài
phòng khách giải thích cho Trịnh Kim nhưng khi ra ngoài cô lại chẳng thấy cậu
đâu.Có lẽ Trịnh Kim đã đi đâu đó rồi.
Kim Anh ngồi
phịch xuống ghế. Cô suy ngẫm những lời nói của Trịnh Kim. Kim Anh cảm thấy mình
như vậy đúng là cũng quá đáng.Cô thở dài,lấy một tẩm ảnh trong túi sách trên
ghế ra nhìn. Lúc này Kim Anh mới nhận thấy một sự hụt hẫng nào đó trong lòng.Cô
nhìn nó chăm chú, đây là tấm ảnh duy nhất mà cô không sao chép để bán. Kim Anh
đưa tay lên xoa gương mặt cậu nhất là bờ môi mím lại như ẩn nét cười của Trịnh
Kim, bất giác miệng cô khẽ mỉm cười. Có lẽ cô đã sai khi làm như vậy với Trịnh
Kim.Kim Anh thầm nghĩ “Mình đã thích cậu ta mất rồi”.
Bao đắn đo
trong lòng Kim Anh được nhân lên. Sau vụ này Trịnh Kim sẽ ghét cô thôi, gương
mặt cô xụ xuống “biết thế mình không làm”. Kim Anh thở dài chán trường đứng dậy
đi về phòng.
Cô thả mình
xuống giường,tay dơ tấm ảnh lên nhìn rồi lại thả xuống nhìn lên trần nhà đầu óc
nghĩ ngợi không ngừng.
Kim Anh cầm điện thoại lên.Lúc này cô rất muốn gọi điện thoại xin lỗi Trịnh Kim
vì mình đã sai hoàn toàn nhưng lại không dám mở lời vì cứ ngượng mồm sao ấy.
Kim Anh bèn cầm điện thoại nhắn tin xin lỗi rồi lại xoá đi cứ như thế gần chục
lần. Đầu óc như một vòng luẩn quẩn. Tay thì bấm điện thoại đầu óc thì để đâu
đâu. Cô không biết mình đã nhấn phím gửi lúc nào nữa cho đến khi nhìn lại màn
hình “tin đã gửi”Kim Anh giật thót mình. Cô ngồi bật người dậy vội vàng mở tin
ấy ra “Xin lỗi… tại vì tôi đang hết tiền nên mới nghĩ ra trò này thôi. Cậu là
người lớn, tôi trẻ người non dạ nên có gì cậu rộng lòng tha thứ nhé. Du đẹp
trai. Tôi thích cậu lắm.Cậu không sai đâu.”
“Tôi thích cậu
lắm.Cậu không sai đâu” – O.M.G~~~~ Kim Anh trố mắt nhìn dòng chữ ấy hiện lên to
đùng trước mắt cô. Kim Anh nhăn nhó đến khổ sở :
- Sao mình có
thể viết thêm câu đấy chứ…Chết rồi…chết thật rồi…
Kim Anh chắp
tay vái lại thần linh cầu mong cho Trịnh Kim không nhận được tin nhắn này không
thì cô chết ngượng mất.Không thì cho nghẽn mạng đi. Tốt nhất là Trịnh Kim tắt
máy mà hay là cho máy cậu ta trục trặc gì cũng được.Kim Anh nằm xuống lấy gối
úp lên mặt than thở:
- Sao mình ngu
quá vậy trờiiii….ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii.
Chương 85
Kim Anh…Kim
Anh
Tú Anh ngồi
sẵn bên hàng nước khi thấy Kim Anh vừa bước chân đến cổng anh liền vẫy tay gọi.
Kim Anh quay nhìn người gọi mình. Cô thấy Tú Anh và cả Trịnh Kim đang ngồi đấy.
Kim Anh vội
vàng quay phắt mặt đi chạy nhanh vào trường. Tú Anh ớ người ra:
- Tự nhiên
người ta gọi lại chạy.
Trịnh Kim cũng
đứng dậy đi vào trường ngồi nhìn theo. Vào giữa trường. Tử Kỳ đang đi đến thư
việ bỗng thấy Kim Anh cắm đầu cắm cổ đi như chạy,câụ gọi lại:
- Này.
Kim Anh không
để ý gì nên vẫn cứ đi, Tử Kỳ kéo cặp cô lại:
- Sao vậy.
Kim Anh đứng
lại nhìn ngó xung quanh, cô yên tâm vì không thấy Trịnh Kim.
Cô nói:
- Có gì đâu.
- Sao cậu đi
như ma đuổi vậy. Làm gì mờ ám đúng không - Tử Kỳ đoán.
Kim Ah nhìn Tử
Kỳ, cô nảy ra ý định :
- Kỳ đẹp trai
ơi.
- Xời khen
thừa. Có chuyện gì.
Kim Anh kéo
người Tử Kỳ thấy xuống,ghé vào tai cậu nói nhỏ gì đó. Tử Kỳ ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì.
- Thì cậu cứ
giúp tôi đi. – Kim Anh nhăn nhó.
Trịnh Kim đang
đi vào, Kim Anh nhìn thấy cô vôị vàng nói:
- Thôi giúp
nhé. Đi đây ra chơi gặp ở căng-tin giải thích sau.
Vừa nóĩong Kim
Anh đã chạy mất dạng. Lúc ấy Trịnh Kim cũng đi tới, Tử Kỳ hỏi:
- Mày với Kim
Anh có chuyện gì à.
- Kim Anh nói
gì với mày à. - Trịnh Kim hỏi.
- Không, tai
đoán vậy.
Trịnh Kim mím
môi cười cười nhìn theo dáng vẻ hấp tấp của Kim Anh. Tử Kỳ lắc đầu không hiểu,
anh chợt nhớ đến việc Kim Anh nhờ mình, cậu nói:
- À mày cho
tao mượn máy gọi điện cho mẹ cái, máy tao hết tiền rồi.
Trịnh Kim đưa
máy cho Tử Kỳ, cậu đi ra một góc vờ ấn số gọi nhưng thật ra là đang xem tin
nhắn. Tử Kỳ làm mọi chuyện để làm gì cơ chứ TRịnh Kim đã để mật khẩu khoá tin
nhắn làm sao mà cậu vào được. Tử Kỳ đành đi lại trả cho Trịnh Kim, cậu nói:
- Tí mày ngủ ở
phòng ytế à.
- Ừ sao à -
Trịnh Kim hỏi lại.
- Không hỏi
vậy. Thôi tao đi trước.
- Ừ.
Nãy giờ Tú Ah
mới vào đến cổng vì lúc ngoài cổng cậu còn mải buôn với mấy em ngoài trường
muốn gây chú ý với mình.
Tú Anh vô tình lại gặp được Trâm Nhi cũng đang đi vào. Tú Anh gọi.
- Êu êu…
Trâm Nhi không
biết là có phải gọi mình không nhưng theo phản xạ cô vẫn cứ quay lại. Đụng ngay
mặt Tú Anh, Trâm Nhi cười cười rồi quay đi, đi tiếp. Tú Anh đơ người “thái độ
vậy là sao”, cậu chạy lại chỗ Trâm Nhi đi ngang với cô, bắt chuyện:
- Em đi học à.
Chưa đầy 3
giây Tú Anh đã hối hận khi mở lời bằng câu hỏi như thằng ngơ của mình. Trâm Nhi
gật gật đầu không nói gì. Tú Anh lại nói:
- Hôm nay em
đi gì đến trường vậy?
“Lại hỏi ngu”.
Tú Anh không biết hôm nay mình làmsao nữa. Tự nhiên gặp Trâm Nhi lại loạn hết
cả lên thế này.
- Xe.
Trâm Nhi đáp.
Lần nàyTú Anh uốn lưỡi trước khi nói. Cậu hít một hơi rồi thở phào ra, điểm nhẹ
một nụ cười lấy lại phong độ, nói:
- Chiều em
rảnh không. Đi ăn nhé.
Trâm Nhi dừng
chân nhìn xang Tú Anh, cô gật đầu:
- Được.
- Thế chứ.- Tú
Ah cười toe toét, cậu tự nhiên khoác tay xang vai Trâm Nhi đi.
…
Giữa giờ Kim
Anh ra điểm hẹn chờ Tử Kỳ, cậu đang đi tới. Kim Anh sốt ruột thấy Tử Kỳ cừ từ
từ từng bước tiến lên, cô đứng dậy chạy lại chỗ anh cho nó lành. Kim Anh chân
bước theo Tử Kỳ miệng hỏi:
- Sao có thấy
tin nhắn tôi gửi cho cậu ta không.
- Không – Kim
Anh nghe xong thở phào ra, mặt mày giãn hết cỡ,cười toe toét- May thế.
- Không thấy
tin nào hết, nó khoá phần tin nhắn rồi không vào được.
Kim Anh tắt
ngấm nụ cười trên môi nhìn Tử Kỳ:
- Tức là cậu
chưa xem được à.
- Ừ.
Kim Anh xụ mặt
xuống như tài lá chuối. Cô ngồi xuống ghế trông căntin, mặt mày nhăn nhó như
khỉ ăn ớt,lẩm bẩm:
- Xong rồi,,,
xong thật rồi…
- Thằng Kim
nóđang trong phòng y tế ấy, vào đấy mượn máy nó mà xem.
- Ừ.- Kim Ah
đứng bật dậy rồi chạy đến phòng ytế bỏ mặc luôn Tử Kỳ ngồi đấy.
Phòng ytế…
Kim Anh rón
rén mở hé cửa nhìn vào. Cô an tâm khi không có “phù thuỷ” trong đấy. Kim Anh mở
hẳn cửa bước vào, từ từ kéo chiếc rèm ra nhìn thấy Trịnh Kim đang nằm ngủ.
“Đúng là lợn
suốt ngày chỉ ngủ” Kim Anh nghĩ thầm.Mắt cô tia thấy điện thoại của Trịnh Kim
đang để đầu giường. Kim Anh nhẹ nhàng từ tốn bước từng bước đến. Khẽ đưa tay
nhón chiếc điện thoại lên. Cô mở phần tin nhắn ra mà nó đã khoá mật mã bảo vệ
rồi. Kim Anh thử ấn ngày tháng năm sinh của Trịnh Kim nhưng không được, cô cắn
môi cố nghĩ xem mật mã có thể là số gì.
- Đưa đây mở
cho.
- Cảm ơn – Kim
Anh đưa máy về phiá người vừa nói.
Cô há hốc nhìn
Trịnh Kim đang ngồi nhìn mình.Kim Anh tay run run đưa lại điêjn thoại cho cậu,
mặt méo xệch,miệng cố gượng cười:
- Hì…đi
đây…cậu ngủ tiếp đi.
Kim Anh định
chuồn thì cô bỗng nhớ lại mục đích của mình xem tin nhắn ấy Trịnh Kim đã đọc
chưa. Cô quay mặt lại nhìnTrịnh Kim dò ý:
- Hì hì…
- Hìhì..-
Trịnh Kim nhại lại giọng cười cuủa Kim Anh rồi hai hàng lông mày nhíu lại, hất
mặt hỏi :
- Chuyện gì?
Kim Anh nín
ngay,cô nhìn nhìn Trịnh Kim, hai tay xoắn lấy vạt áo :
- Tối qua cậu
có thấy tin lạ nào không.
- Tin gì.
“Cậu ta nói
vậy chắc là chưa biết. Để hỏi lại cho chắc”. Kim Anh nén mừng, mặt vẫn căng
thảng hỏi:
- Tin tôi gửi
cho cậu ấy.
- À…- Trịnh
Kim cầm máy lên ấn ấn gì đó, rồi dơ màn hình lên cho Kim Anh nhìn – Tin này á.
Kim Anh dựt
lấy điện thoại từ tay Trịnh Kim cô căng mắt đọc “. Tôi thích cậu lắm.Cậu không
sai đâu” đập ngay vào mắt cô, Kim Ah bặm bặm môi lén đảo mắt xang nhìn Trịnh
Kim “Xong rồi, ngượng hết cả người”. Kim Anh lại cười hề ra đưa lại điện thoại
cho Trịnh Kim.Cậu đọc lại riêng đoạn tin nhắn đócủa Kim Anh rồi ngẩng đầu lên,
cười cười nhìn cô:
- Như vậy có
được xem là tỏ tình không.
Kim Anh bôí
rối không biết nói gì,mặt cô nóng phừng phừng, mắt cứ mở to nhìn Trịnh Kim trân
trân.Cậu khẽ cưòi nhẹ nhìn cô.Lần đầu Kim Ah thấy được điệu cười rất hiền này
từ Trịnh Kim.
Kim Anh nuốt
nước bọt, cô định biến ra khỏi nơi này, khỏi không khí ngột ngạt này thì Trịnh
Kim tiếp:
- Ngồi xuống
đây.
Trịnh Kim vỗ
xuống giường. Kim Anh đứng long ngóng không làm gì cứ đờ người ra. Trịnh Kim
quát:
- Ngồi xuống.
Kim Anh giật
mình, ngồi xuống ngay lập tức. Không hiểu sao côlại sợ cậu vậy. Trịnh Kim nói:
- “Nể” cái tin
nhắn này nên tôi mới tha cho cậu đấy.Lần sau đừng có cái kiểu bán rẻ nhan sắc
của tôi đi mà lấy tiền mời thằng khác đi ăn mừng tôi sẽ không tha nữa đâu.
Thiểu tiền cứ nói với tôi hiểu chưa.
Kim Anh nuốt
khan gật gật đầu theo quán tính. Trịnh Kimnhắc lại:
- Nhớ chưa
Kim Anh gật
đầu tiếp.Trịnh Kim cũng gật đầu, cười nhẹ:
- Tốt.Thôi vào
học đi.
Kim Anh đứng
dậy đi về lớp như con rôbốt. Đi đến nửa hành lang cô mới giật mình tỉnh lại.
Kim Anh lẩm bẩm “Sao mình lại sợ cậu ta vậy chứ…sao lại để cậu ta ra lệnh vậy”
Kim Anh lấy tay tự gõ vào đầu mình rồi côlại cười tủm tỉm thay đổi thái độ đột
ngột 180 độ “Mà cậu ta cũng hiền thật…thế là hết giận”.Kim Anh thấy nhẹ nhõm
trong người hẳn ra. Một niềm vui len lỏi trong lòng cô. Kim Anh vui vẻ tung
tăng về lớp.
Hữu Thiện thấy
Kim Anh vẫn cười tươi hớn hở như chưa xảy ra chuyện gì. Hữu Thiện cắn môi,quan
sát Kim Anh “Chẳng nhẽ mình đi sai một bước”, Hữu Thiện nhíu mày mặt nhăn lại
nghĩ mãi không ra. Cô tự nghĩ thầm “Không được keo này thì bày keo khác vậy.
Cậu không may mắn mãi được đâu”Hữu Thiện cười khấy quay đầu đi.
…
Tú Anh đứng
trước gương trong phòng soi đi soi lại nhan sắc, cậu gật gù hài lòng rồi mới
cầm khoá xe ra ngoài. Mẹ Tú Anh đang ngồi uống trà ngoài vườn, thấy Tú Anh mặt
tươi roi rói, bà khẽ hắng giọng, đặt tách trà xuống bàn nói:
- Đi đâu mà
mặt mày hớn hở vậy con.
- Đi gặp con
dâu tương lai của mẹ đấy – Tú Anh cười toe toét nói.
Mẹ Tú Anh trố
mắt nhìn cậu. Đây là lần đầu kể từ sau ngày ấy Tú Anh mới nói về một người con
gái khác như vậy với bà. Mẹ Tú Anh thậy sự thấy mừng cho cậu, bà mỉm cười nhìn
Tú Anh lái xe đi khuất “Cuối cùng nó cũng thoát khỏi cái bóng đấy”.
Tú Anh vừa lái
xe miệng huýt sáo vang. Cậu đi sớm hơn nửa tiếng so với giờ hẹn mục đích là vì
muốn đến nhà Trâm Nhi đón cô để hai người cùng đi một xe chứ không muốn đi
riêng lẻ khoẻ ăn.
Gần đến nhà,
Tú Anh gọi điện cho Trâm Nhi ra ngoài. Tú Anh đến nơi thì Trâm Nhi đã có mặt
trước cổng, cậu cười:
- Đi em.
Trâm Nhi lên
xe. Tú Anh đưa cô đến một nhà hàng quen thuộc. Cậu lịch sự như những quý ông
kéo ghế cho Trâm Nhi rồi mới ngồi xuống.
- Em muốn ăn
gì.
- Anh chọn đi.
- Thôi em chọn
đi – Tú Anh đùn đẩy mennu cho Trâm Nhi.
- Đã bảo anh
chọn rồi mà lại – Trâm Nhi đẩy lại chẹp miệng nói.
- Ừ rồi. – Tú
Anh gọi đại vài món.
2 người lại
imlặng không nói gì nữa, nhìn nhau cũng ngại. Lát sau phục vụ mang đồ lên, 2
người cùng ăn, Tú Anh bắt chuyện:
- À hè này em
định đi đâu không.
- Chắc là về
Đà Lạt thăm bà. – Trâm Nhi đáp.
Tú Anh sáng
mắt :
- Vậy cho anh
về với.Lâu lắm rồi anh cũng không gặp bà.
Trâm Nhi trố
mắt:
- Vậy anh…
Tú Anh hiểu ý
cô muốn nói gì, cậu cười gật đầu:
- Anh nhớ hết
rồi.
Trâm Nhi nuốt
nốt miếng thịt bò trong miệng, mắt tròn xoe nhìn cậu:
- Sao anh lại
nhớ ra.
- À. Thì là
lúc em cho anh ngủ ở nhà em ấy. Anh ở phòng em thấy ảnh hồi bé của hai bọn mình
nên nhớ lại.
Nhắc đến ảnh,
Tú Anh tủm tỉm cười làm Trâm Nhi ngại cả người. Cô cuí gầm mặt im lặng không
nói nữa chỉ ăn thôi.
Tú Anh bỗng dưng nghiêm chỉnh:

