Ôsin nổi loạn- Chương 24-25
Chương 24
Tại đại sảnh
phía trong .
- Hai bác thấy
thằng Du đâu không ạ? - Thế Nam hỏi ba mẹ Thế Du.
Bà LiLi nhìn
xuống dưới sảnh nói :
- Bác cũng
không thấy nó đâu nữa. Con thử chạy ra đại sảnh tìm lại xem nào để hai bác lên
phòng nghỉ xem sao.
Bà LiLi – Tên
tiếng Anh của bà Cẩm Phụng. Bà đang mặc chiếc váy tím kiểu cổ tàu, chân sẻ. Tóc
bới cao, cách “make up” rất nhẹ nhìn bà như giới teen bây giờ. Mà thật ra bà
cũng chỉ mới 38 tuổi. Ông EnDy- tên Tiếng Anh của ông Thế Quên. Ông khoác trên
mình bộ vest ghi sang trọng. Nhìn ông rất phong độ và trẻ trung. Nhìn hai ông
bà không ai nghĩ đã có con sắp học đại học.
- Dạ bác tìm
hộ con. Rồi gọi cho con. Sắp đến giờ rồi ạ.
- Được rồi.
Ba người chia
làm hai hướng.
Phòng nghỉ .
Đến nơi bà LiLi mở cửa rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy “quý tử” của mình đang
nằm ngủ trên giường.
- May quá “bảo
bối” nhà mình đang ngủ ở đây.
- Thôi, vào
đánh thức con dậy đi. Sắp đến giờ rồi. – Ông EnDy dục.
Bà LiLi đến,
kéo chăn đang chum kín đầu Thế Du ra vừa lay người vừa gọi :
- “Bảo bối” à
dậy đi con. Mẹ LiLi mang đồ cho con luôn rồi này.
- Cho con ngủ
tí đi. Ưm…
Thấy Thế Du
lại kéo chăn đắp qua đầu ông EnDy cũng lại gần gọi :
- “Bảo bối”
dậy đi con papa EnDy muốn khoe con trai với các bác lắm rồi.
Hai ông bà mắt
long lanh, ngấn lệ. Ai nhìn thấy cảnh này sẽ không nghĩ hai người là cao thủ
trên giới doanh nghiệp.
Hai người nhìn nhau đồng thanh :
- Dậy đi “bảo
bối” sắp đến giờ cắt bánh rồi….
Tiếp đó là một
chàng . Thế Du thật sự là không thể chịu được nữa, anh bật dậy nhìn hai người,
quát :
- Ba mẹ, phiền chết đi được.
Bà LiLi giật
mình vì tiếng quát của con, bà thụt người núp sau chồng :
- Mình ơi, con
quát LiLi… Hu..
Ông EnDy cũng
không kém bà LiLi, ông nhỏ giọng :
- Sao con lại
quát papa EnDy với mẹ LiLi.
Thế Du nhìn
cảnh tưởng hai bố mẹ mình như con chuột còn mình là con mèo, anh cười nhẹ với ý
nghĩ của mình, rồi dịu giọng :
- Thôi rồi, ba
mẹ xuống đi cho con thay đồ.
Bà LiLi sang
bừng mắt, chạy lại ghế lấy chiếc túi của mình, đưa cho Thế Du :
- “Bảo bối”
thử đi. Là mẹ LiLi chọn đấy, đảm bảo “bảo bối’ của LiLi sẽ cực “hot” trong đêm
nay luôn.
Bà cười dịu
dàng, ság mắt nghĩ đến cảnh con mình như ngôi sao Hàn Quốc mà cười toe toét.
Thế Du miễn
cưỡng cầm chiếc túi, mở ra. Mắt mở to hết cỡ nhìn mẹ của mình. Anh cầm bộ đồ đỏ
chói lên bằng hai ngón tay như sợ vấy bẩn vào người mình. Sắc mắt từ trằng
chuyển sang đen :
- Mẹ nghĩ sao
đưa con nguyên bộ “người nhện” cho con mặc vậy. Thật là vớ vẩn.
Anh quẳng luôn
bộ đồ “người nhện” quái dị của mẹ mình lên giường rồi bước lại tủ quần áo của
mình.
Bà LiLi thấy
con trai vứt bộ đồ mình đã vất vả thiết kế mới mua được mà như vứt luôn tinh
thần của bà, bà bặm môi vờ nói như mếu :
- Mình ơi “bảo
bối’ chê đồ mẹ LiLi chọn. Em buồn quá.
Bà LiLi ngó
ngó xem biểu cảm trên mặt con mình có mềm long trước những lời nói của mình
không. “ Không hề có chút gì gọi là thay đổi cả. Vẫn lạnh như đá trong tủ lạnh.
Hic…” Bà ngồi phịch xuống giường tỏ vẻ giận dỗi, ông EnDy vỗ cai dỗ dành :
- Không sao,
mình không được thì còn anh.
Ông cũng chuẩn
bị sẵn cho mình một túi để đưa cho con trai, cười khoái trí :
- Con thử đồ
papa EnDy chọn đi. Đảm bảo con mặc body tiêu chuẩn, tất cả các hot girl trong
đêm nay sẽ vào tay con hết. Hơ… Hơ…
Ông dúi vào
tay Thế Du chiếc túi. Mở ra. Phản ứng không khác gì lúc nhìn bộ “người nhện”
của mẹ mình, mặt anh sát thủ hơn lúc trước rất rất rất nhiều.
- Lại gì nữa
đây. Hết Patman rồi đến siêu nhân à. Ba mẹ nghĩ con nhí nhảnh đến nỗi mặc hai
bộ đồ khủng bố này ra ngoài kia à. Thôi hai người ra ngoài đi để con thay đồ.
Phiền phức chết đi được.
Hai ông bà cúi
gầm mặt nghi Thế Du làm cho một tràng. Ông EnDy ôm vai vợ :
- Mình ơi, anh
cũng thất bại rồi. Hic…
Bà LiLi mất cả
hứng khi con mình không mặc bộ đồ nào của ông hay bà chọn, bà đổi giọng :
- Mẹ LiLi ghét
“bảo bối”. Nhớ xuống nhanh đất sắp đến giờ rồi. Đi đi mình, kệ nó em không quan
tâm đến nó nữa. Ghét.
- Ừ. Đáng ghét. – Ông EnDy cũng hùa theo vợ lườm Thế Du rồi khoác vai bà xuống
nhà.
Hai ông bà ra
ngoài, Thế Du phì cười nhìn 2 bộ đồ ôm sát body khiêu gợi của hai người chọn.
Tính của ba mẹ anh là thế rất trẻ con và hiền lành. Luôn bị “bảo bối” của mình
bắt nạt mà không dám tỏ vẻ gì. Mẹ anh nhìn rất xinh và sang trọng. Bố cũng rất
phong độ chắc Thế Du được lai ghép từ những gì đẹp đẽ nhất của hai người.
Anh lấy trong
tủ 1 bộ cánh. Không thể tả được vẻ vừa xinh vừa đẹp ấy.
Tít… Tít… Tít.
Thế Du cầm
chiếc Iphone 4g trên bàn lên.
- Sao anh?
- Ra ngoài đi,
đến giờ rồi. – Là tiếng của Thế Nam.
- Em đang ra,
cứ bắt đầu đi.
- Ra nhanh
nhé.
- Rồi.
Đút chiếc điện
thoại vào trong túi, Thế Du đi dọc theo phía hành lang. Thật sự anh không muốn
tham gia cái lễ hội, tiệc sinh nhật này tí nào cả. Vừa ồn ào lại rườm rà nữa
chứ.
Thế Nam
đứng trên bực trong đại sảnh, anh cũng khoác trên mình một bộ cánh ma cà rồng
và một chiếc mặt nạ nhỏ trên mặt. cầm mic :
- Xin tuyên bố
bữa tiệc mừng sinh nhật Thế Du và lễ Halloween năm nay chính thức bắt đầu. Và
đây là nhân vật chính của bừa tiệc. “ Cao - Thế - Du.”
Thế Nam dơ tay
về phía cầu thang nơi mà Thế Du đang đi xuống, mọi ánh mắt đổ dồn vào người con
trai mặc áo sơ mi trắng, quần tây, cà vạt thắt hờ , ánh mắt cũng hờ hững bước
xuống, trong anh toát lên vẻ đẹp ngây ngất lòng người, tóc được vuốt keo vớt
hết lên để lộ vầng trán cao. Anh nhìn mọi người nở nụ cười nhạt, dù gì cũng là
sinh nhật ba mẹ anh tổ chức, không muốn làm mất mặt ba mẹ. Ông bà Thế nhìn con
trai từ xa cũng không khỏi ngạc nhiên, dù không mặc những bộ đồ “sexy” thì anh
cũng đã thu hút được rất nhiều ánh mắt rồi, bà LiLi mắt sang rực ôm chồng phấn
khởi :
- Con của LiLi
thật là “perfect” quá đi.
- Đúng thật.
Là con của bố EnDy mới đúng. Hơ Hơ…
- Anh này. –
Bà LiLi đánh nhẹ vào vai chồng, rồi cười xoà .- Là con của chúng ta. Nó trông
thật “cool”.
Những tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên không ngớt.
Các phu nhân
quay sang nói với nhau :
- Thằng bé đẹp
trai quá, nó là con rể mình thì thích thật.
- Nó xinh chứ,
nó là con mình thì tốt quá. Anh bà Thế thật có phúc.
- Thằng bé quá
đẹp luôn các bà nhỉ.
- Đúng vậy.
- Con bé Trâm
Nhi nhà tôi mà nhìn thấy thì thích phải biết. Để tôi nói chuyến với ông bà ấy.
Các cô tiểu
thư cũng không kém phần, bữa tiệc này đã hội tụ đông đủ hotboy, thiếu gia con
nhà giàu nhưng các cô vẫn phải ngây ngất trước vẻ đẹp manly của anh.
- woa… Hoàng
tử của lòng em.
- Ước gì mình
được sánh bước cùng anh ấy nhỉ.
- Sau buổi
tiệc phải xin số anh ấy mới được.
- Tớ cũng vậy.
Các chàng trai
trẻ có người thì thì thầm công nhận vẻ đẹp lạnh của Thế Du, có người thì không
khỏi ganh tị về vẻ đẹp tự nhiên không màu mè ấy. Cả biệt thự Thế Gia đã sang
nay còn không khí rộn rã vui vè,
Thế Du bước
xuống phía bục Thế Nam
đang đứng, phía dưới là một chiếc bánh kem màu trắng, phủ xung quanh là hạt
điều, socola trắng, được trang trí rất đẹp. 4 tầng Tầng cao nhất thật ra không
phải bánh kem mà là một cây nến đước dấu bên trong, khi trâm chiếc nến bé phía
trên, chiếc bánh nở ra thành hình bông sen. Bên trong là một cây nến màu đỏ
được thắp sáng, bỗng
“ Phụt “
Cây nến là một
quả pháo bông
“ Phụt, phụt,
phụt…….”
Tiếp theo đó
là 18 quả pháo bông ở mọi chỗ trong phòng được thắp lên. Ánh sang chói mắt. Mọi
người trong phút ngạc nhiên bỗng vỡ oà cảm xúc vui vẻ. Khi những quả pháo bông
tắt mọi người cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật. Tiếng nhạc nhẹ nhẹ vang
lên, cả phòng hoà vào cùng một bài hát.
Thế Du rất
ghét ồn áo, nhưng nhìn thấy ba mẹ mình đang cười hát theo, anh cũng miễn cưỡng
chờ hết bài nhạc.
Tiếp sau đó,
ánh đèn bị tắt hết, những càôm áông bay được thả lên, một bầu không khí âm u
tràn ngập căn phòng, ba mẹ Thế Du cười nháy mắt với nhau rồi lên phòng. Thế Nam trịnh trọng
tuyên bố :
- Cảm ơn mọi
người đã chúc mừng cho Thế Du. Giờ mời mọi người NHẬP TIỆC HALLOWEEN.
Mọi người vỗ
tay hưởng ứng. Cả phòng lại rầmm rộ. Riêng có một người từ nãy giờ đứng chết
trân tại chỗ, miệng chữ O, mắt chữ A.
Thế Du nhìn
xung quanh thấy cso một xác ướp Ai Cập đứng im nãy giờ, những mảnh vải bị rách
bay phấp phơ. Anh cười nhếch mép, bước thẳng xuống chỗ xác ướp đứng.
Kim Anh vẫn
thất thần không thấy Thế Du đang tiến tại phía mình, chợt có một giọng nói nhỏ
vang bên tai làm cô khẽ rùng mình :
- Bộ đồ đẹp
đấy.
Cô ù ù bên
tai, đầu trống rỗng, mắt lờ đờ.
[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Chương 25
Kim Anh vẫn
thất thần không thấy Thế Du đang tiến tại phía mình, chợt có một giọng nói nhỏ
vang bên tai làm cô khẽ rùng mình :
- Bộ đồ đẹp
đấy.
Cô ù ù bên
tai, đầu trống rỗng, mắt lờ đờ.
“ Hôm nay là
sinh nhật Thế Du, sao lại là Trịnh Kim.” Cô lắc lắc đầu, cố không tin vào mắt
mình nhưng đó hoàn toàn là sự thật, một sự thật mà không ai có thể chỗi cãi, ai
cũng biết mà riêng cô là người không biết. Đây có gọi là lừa dối. “ Thế Du là
Trịnh Kim. Trịnh Kim là Thế Du.”. Phải nói là cô rất bất ngờ trước sự thật này.
“ Thế Du hoàn toàn khác trước. Đến nỗi cãi bản mặt mũm mĩm đáng ghét của anh cô
cũng khắc sâu vào trí óc. Người đã hành hạ,, bắt nạt cô hồi bé. Gương mặt ấy đã
thay bằng gương mặt baby boy, như búp bê vậy. Không thể tin được.”
Thế Du huých
tay vào người Kim Anh cho cô tỉnh, Lùi lại một bước. Mắt nhìn đăm đăm như cố
tìm ra một điểm của gương mặt Thế Du hồi bé.
“ Kia, đúng
rồi, cái môi mỏng lúc nào cũng hơi mím lại. Nhưng lại nói rất nhiều chỉ có điều
cũng cái môi ấy, sao giờ anh lại tiết kiệm lời đến mức thế.”
Cười vẻ giễu
cợt :
- Đừng nhìn
tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ như vậy.
“Đúng cái
giọng bố đời này rồi. Chính hắn. “
- Cậu không
nhìn tôi sao biết tôi nhìn cậu chứ.
Nhướng mày
nhìn cái vẻ ngang ngược, vẫn giống như xưa. Anh nhún vai không nói gì. Ít phút
sau khoảng chục cô gái đã vây qanh anh í ới hỏi han này nọ. Kim Anh bĩu môi. “
Nếu họ biết ngày xưa anh ta như nào, đã chẳng cuồng nhiệt như bây giờ. Xuỳ.”
“Đúng là mấy nhỏ hám trai, phải như mình chứ. Biết trai đẹp mà vẫn kiềm chế
được mới bản lõnh chứ.” ( HAHa. Đúng là Kim Anh có khác.)
Không biết Tử
Kỳ từ đâu lù lù xuất hiện sau lưng Kim Anh, anh nhìn về phía Thế Du nói :
- 2 phút nữa
thằng Du sẽ cho bọn này giải tán cho xem.
Kim Anh điếng
hồn vì có giọng nói từ sau lưng, quay lại nhìn Tử Kỳ với tư thế đối mặt mà lại
ở cự li rất gần nữa. “ Cậu ta cũng không kém Thế Du là bao. Nếu so ra thì cũng
chỉ lf 1 9,5. 1 10 thôi. Tử Kỳ có đôi mắt lúc nào cũng nheo nheo như đang cười.
Nụ cười “ nguy hiểm” lúc nào cũng ngự trị ở trên môi. Nhưng phải công nhận cậu
ta cười rất giồng một thiên thiần mà ai cũng muốn nâng niu không muốn làm tắt
đi nụ cười ấy. Sống mũi cao, thẳng, tóc nhuộm màu nâu sẫm . Hôm nay còn khoán
trên mình bộ trang phục ma ca rồng. Trông anh có vẻ nam tính hơn rất nhiều, anh
là Lucifer đấy à.
Tử Kỳ nghịch ngợm ấn một ngón tay vào má Kim Anh :
- Nhìn đủ
chưa. Lủng mặt người ta rồi này.
“ Sao đời lắm
trai đẹp thế không biết.” Kim Anh nuốt nước bọt. chối biến :
- Nhìn gì, ai
nhìn ai. Xì.
Nhìn về phía
Thế Du, mặt anh cau có, cố thoát khỏi vòng vây của các người đẹp.
- Cút hết đi.
Câu nói lạnh
lung này thường được anh dung trong các tình huống bị gái vây quanh ở trường,
nhưng hình như con gái đến đây hôm nay level cao hơn thì phải. Không những
không tản ra còn hò hét vì vẻ lạnh lung của anh nữa chứ.
- Này, đây là lúc cậu lấy điểm với cậu ta đấy. Nhanh lên.
Vừa nói Tư Kỳ
vừa đẩy Kim Anh về phía Thế Du :
- Cố hoàn
thành tốt nhiệm vụ đi nhé. Rồi tôi trừ nợ cho.
Quên mất lần
trước Tử Kỳ đã lừa mình thế nào, nghe thấy “ trừ nợ” Kim Anh liền phi thẳng vào
đám đông đang vây lấy Thế Du.
- Khổ than,
các cậu xúc động mạnh thế. Không biết gì sao.
Mấy cô gái
nhao nhao, mắt vẫn dán vào Thế Du, mồm vẫn hỏi :
- Sao?
- Chuyện gì.
- Cô làm gì
thế. Ra chỗ khác.
- Cản trở quá
đấy.
Kim Anh vờ tỏ
vẻ cảm thông nhìn Thế Du, tặc lưỡi.
Anh nhíu mày
không biết cô định dở trò gì. Vẫn đứng im xem cô làm gì tiếp theo.
Kim Anh bỗng
nói với Thế Du :
- Thôi cậu ạ,
phải nói sự thật để mấy cậu ấy thông cảm . Không lại mất mặt các vị tiểu thư
đây.
Các cô nàng im
lặng nghe Kim Anh nói tiếp :
- Tuy cậu ấy
nhìn rất manly, đẹp trai nhưng thật ra cậu ấy bị …
- ???
Một đống “ ?”
to đùng trên đầu các cô tiểu thư :
- Bị gì.?
- Không phải
là …
Kim Anh búng
tay :
- Bingo. Cậu
ấy bị GAY.
- Hả…
Cả đám “ Hả”
lên một tiếng rõ to, Thế Du đần một lúc rồi phì cười. “ Kim Anh, cô được lắm.”
Vẫn đứng im, anh đút tay vào túi quần.
Mặt hình sự,
cô tiếp lời :
- Thế nên các
cậu thấy đấy. Các tiểu thư đây người nào cũng là hoa khôi, hot girl mà anh ta
có them rung động đâu. Mà còn tỏ vẻ khó chịu nữa. Cam đoan lời tôi là sự thật
nhé.
Sao cô có thể
nói dối trắng trợn như thế, thật ra lúc trước khi tiếp cận Trịnh Kim ở trường
cô đã có cách nghĩ ấy khi bị anh gạt bỏ. Nên…
Hai phút sau,
không ai bảo ai mọi người đều bỏ đi hết. Kim Anh thở phào, cười toe toét :
- Tốt rồi.
Hiểu được nãy
giờ là cô cố giải vây cho mình, nhưng không nên nói là anh bị gay chứ. Phải nói
là “ Anh ấy là người của tôi.” Hay v…v … Thế Du phì cười , xoa chiếc đầu quần
đầy băng trắng của cô :
- Rất tốt.
Cô đờ người
mất mấy giây với nụ cười của anh, cô bất giác cũng mỉm cười lại :
- Không có gì,
không có gì.
Bỗng anh dơ
tay ra hỏi :
- Quà đâu.
“ Quà ư, mình
đã chuẩn bị đâu cơ chứ. Cậu ta đầy đủ hết chả biết mua tặng gì. Với túi tiền
của mình tặng cậu ta mà chê thì thật là mất mặt.” Giờ tính sao đây. Tự nhiên
lại hỏi.
- Sao, không
có à.
Cô cười giả lả
:
- Tớ quên rồi,
để hôm khác đi.
- Không được.
- Vậy chẳng
nhẽ cậu bắt tôi mặc cả bộ xác ướp này chạy đi tìm quà cho cậu.
- Không cần.
- Vậy cậu muốn
như nào.
Cười nham
hiểm,anh nheo nhéo mắt :
- Lên nhảy .
Cười nham
hiểm,anh nheo nheo mắt :
- Lên nhảy .
Cô trố mắt
nhìn anh :
- Sao cơ ?
Nhảy gì?
- Gì cũng được.
- Nhưng tôi
đâu biết nhảy.
Thế Du đưa ra
đề nghị :
- Nếu cậu lên
trên kia nhảy tôi sẽ giúp cậu trả nợ cho Tử Kỳ và sẽ nói bí quyết học của mình
cho cậu ta.
Cô nghe xong
liền sang mắt nhưng vẫn phân vân lưỡng lự. “ Có nên không ta, cơ hội hiếm cÓ.”
Cô cắn môi suy nghĩ rồi đồng ý.
Anh cười thầm.
Kim Anh bước
lên bục nói với ban nhạc cái gì đó.
- Xác ướp di
động định làm gì thế.?- Tử Kỳ hỏi.
Thế Du nhún
vai :
- Diễn hài.
Một lúc sau
ban nhạc không còn ai đánh nữa mà chỉ thấy nổi lên tiếng bài “ Nobody –
Wondergirl “. Vẫn đứng im. Kim Anh ngại ngùng. “ Mình có biết nhảy đâu cơ chứ.
Nhưng chắc che hết mặt rồi nên không ai thấy đâu nhỉ. Hờ Hờ. Vì số nợ kia phải
liều thôi.”
Cô lấy hết
dũng khí bắt đầu tập nhún nhảy theo các cô gái trong nhóm Wondergirl.
“ I want
nobody nobody but you…. I want…..”
Cả khan đài
sau phút im lặng, măt ai cũng nghệt ra. Rồi
- Ha…Ha – Là
Thế Du, anh đang ôm bụng cười sảng khoái.
Sau đó là mọi
người cười rầm rộ theo. Tiếng cười không ngớt. Tiếng cười dành cho Kim Anh.
Ở phía góc
trái có một đôi đang mặc bộ quần áo “Gia định siêu nhân.” Bà vợ cười nắc nẻ :
- Ba “bảo bối”
này, con bé xác ướp kia dễ thương quá đi mất.
- Con bé đáng
yêu thật.
Tú Anh, Tử Kỳ,
Thế Nam, Thế Du cũng đang cười ngặt ngẹo. Có tiếng huýt to :
- Bis bis. Xác
ướp nhảy hip hop à?
- Tiếp đi.
- Buồn cười
chết mất.
Kim Anh như
một con cào cào bổ củi trên sân khấu, cô lăn qua lăn lại đưa tay chỉ chỏ bắt
chiếc các tay hiphop, rapper chuyên nghiệp nhưng thật kinh khủng là những hành
động bắt chiếc ấy lại trả giống tí tị ti nào cả, nó chỉ là trò hề cho mọi người
mà thôi.
Thấy Thế Du
cùng mọi người đang cười gập cả bụng, cô thấy mình hình như hơi quá lố trước
mặt mọi người, cô giận run người khi phát hiện mình đang bán rẻ danh dự vì tiền.
Mặt cô đỏ lựng
lên, chạy khỏi sân khấu ra sau đại sảnh.
Tử Kỳ níu vai
Thế Du để cười hỏi ngã ra, anh vừa cười vừa nói :
- Chết mất…
haha… nhỏ này… đáng yêu thật… hha.
Vẫn buồn cười
nhưng Thế Du đã cố nén lại, anh tủm timt không nói gì.
Tú Anh đứng
cạnh mấy cô chân dài mà quên mất Trâm Nhi, mải nói chuyện với cấc cô mà không
biết TN đi từ lúc nào.
Khi đó, Trâm
Nhi dang tản bộ sau đải sảnh, thì một bong chạy vụt về phía mình, cô hoảng sợ.
Người kia cũng hoảng sợ vì nhìn thấy cô. Sau phút ngạc nhiên.
- Chị ra đây
làm gì sao không vào trong kia.
Đưa tay lên
môi, cô nói :
- Suỵt, khẽ
thôi, ở trong đấy ngượng lắm. Lúc nãy chị vừa nhảy như điên trên sân khấu xong.
Chết nhục mất.
- Có sao đâu,
em thấy bình thường mà.
Nghĩ đến cảnh
tượng Kim Anh mặc bộ xác ướp lên nhảy cô cũng buồn cười, nhưng nhìn thấy vẻ mặt
của Kim Anh. Cô đành an ủi.
Kim Anh ngượng
quá, đổi chủ đề :
- À, thế em
với Tú Anh tiến triển tốt chứ.
Lại vẻ mặt
buồn hiu, Trâm Nhi rầu rầu nói :
- Anh ấy không
để ý gì em đâu.
- Sao thế được.
- Đang mải nói
chuyện với mấy em chân dài kìa.
Kim Anh mím
môi :
- Thằng ranh
này mình làm mối cho còn dám không để ý. Tí biết tay chị.
- À, mà em vào
đây làm gì.?
- Thì đi thay
đồ, mặc thế này khó chịu lắm.
- Ừ cũng được.
Chị phải cải trang thôi. Để bộ dạng này mà vào đấy thì chết nhục mất hic.
Hai cô cười
xoà, rồi kéo nhau vào phòng vệ sinh. Trâm Nhi thay trước, bỗng :
- Á……….
Một tiếng hét
thất thanh trong nhà vệ sinh vang lên. Kim Anh giật mình chạy vào. Thấy Trâm
Nhi đang ôm mặt ngồi thụp xuống dưới đất. Mặt tái mét.
ầm l��<:���/span>
Tử Kỳ làm theo như cái máy, một câu hỏi thật ngớ ngẩn nữa lại vang
lên :
- Cậu cho mượn thật chứ.
Trịnh Kim gật đầu, Tử Kỳ gật theo, anh ngồi thụp xuống snà nhà,
mặt tươi tói, Kim Anh cũng ngồi xuống theo :
Mở máy ra, hai người căng mắt để tìm và xem dữ lieu của Trịnh Kim
nhưng đều không thấy. “ Không lẽ thẵng Tú Anh lừa mình.”
Đi lại phía tủ lạnh, lấy chai nước. Dựa một bên vai vào tủ lạnh,
Trịnh Kim nói :
- Tìm được chưa?
- Tìm mãi không thấy, cậu dấu ở phần nào vậy. – Kim Anh nhanh mồm,
nhanh miệng.
Đúng lúc ấy, một bong người đi vào, cười toe toét :

