Ôsin nổi loạn- Chương 22-23

Chương 22

Đúng lúc ấy,
một bong người đi vào, cười toe toét :

- Sao hôm nay
mọi người tụ tập đông đủ vậy. – Tu Anh hớn hở nói.

Nghe giọng
quen quen, Tử Kỳ chầm chầm, chầm chầm ngước mắt lên nhìn.

Kim Anh hồn
nhiên :

- Ngồi xuống
tìm cùng với bọn chị xem phần tài liệu tham khảo học của Trịnh Kim dần đi.

Tú Anh nghe
chị mình nói, cùng ánh mắt như hai viên đạn của Tử Kỳ, anh cười phá lên :

- ăn quả lừa
rồi em trai ạ. Ha…Ha…Ha

Tử Kỳ trợn
ngược mắt lên lườm Tú Anh, anh đứng bật dậy lôi Tú Anh ra ngoài sân :

- Sao mày lừa
tao.

- Thì mày lừa
chị tao, tao lừa lại mày thôi. Hoà. – Tú Anh thản nhiên đáp.

- Chuyện của
tao không phải chuyện của mày.

- Nhưng chuyện
của mày lien quan đến chị tao.

Tử Kỳ tức sôi
máu trước vẻ nhởn nhơ của Tú Anh :

- Được.

Tú Anh cười
xoà, biết Tử Kỳ đang giận thật, anh cười. Dù gì cũng là bạn bè, không chấp nhất
chuyện vớ vẩn :
- Hì … hì… Thôi mà chỉ dỡn tí thôi làm gì căng thằng thế. Hơ… Hơ.

Tử Kỳ không
những không hạ hoả còn bực thêm, anh đi thẳng vào nhà không quên lườm Tú Anh
một cái sắc bén.

Trịnh Kim thấy
Kim Anh loay hoay mãi, anh hỏi :

- Sao, có kô?

Vừa đúng lúc
Tử Kỳ đi vào, anh ngượng điếng người :

- Có cái gì.
Tao bị thằng Tú Anh lừa.

- Là sao. –
Kim Anh không hiểu chuyện ngơ ngác hỏi.

Tú Anh vào
sau. Nhìn Kim Anh đang ngơ ngác như con nai vàng, Tử Kỳ mặt hằm hằm đỏ tía tai.
Còn Trịnh Kim đang dơ tay lên che miệng để ngáp.

- Làm gì mà im
lặng vậy.

- Chỗ cho mày
lên tiếng à.

Tú Anh biết
mình có lỗi, anh ngậm luôn mồm vào không nói câu gì chỉ cười trừ cho qua chuyện.

- Hết chuyện
rồi chứ gì. Tự đi nhé.

Là tiếng của
Trịnh Kim.

Ba người há
hốc mồm nhìn Trịnh Kim trân trối. Thật phũ phàng mà, dù gì cũng là bạn bè đến
nhà “chơi” mà nỡ đuổi thẳng cổ như vậy đấy. Quay sang gườm gườm Trịnh Kim, Tú
Anh vừa đến còn chưa uống được cốc nước đã bị đuổi đi. Không rủ 6 con mắt hình
viên đạn chiếc thẳng vào người anh.

Anh cùng nhìn
lại cả ba :

- Sao, cần
phải tiễn à.

Dù gì ở đây
vừa ngại vừa không được tiếp đón, Tử Kỳ đi đầu tiên, xong đến Tú Anh. Kim Anh
thấy đồng đội ra đi hết cô cũng đi. Đến cửa cô quay đầu lại .

- Gì nữa.

- Cho xin cái
mũ với cái khẩu trang đi. Hì hì…

Nhìn mặt cô
kìa. Đúng là ngốc hết thuốc chữa. Trịnh Kim nén cười cầm mũ với khẩu trang
trong phòng anh đưa cho cô.
Ra ngoài cổng đã thấy Tú Anh dắt xe ra ngoài đường :

- Chị lên xe,
em đưa về.

Kim Anh đi đến
chỗ Tú Anh, bỗng thấy Tử Kỳ ở phía sau, cô quay sang dò hỏi :

- Cậu với tôi
coi như hết nợ nần.

- Hết cái gì
mà hết. Cậu đang mơ à. - Tử Kỳ đanh giọng.

- Ơ thế…

- Tỉnh lại đi
cưng. - Tử Kỳ cười nham hiểm vỗ vai Kim Anh.

Rõ rang là đã
nói giúp nốt lần này là xoá nợ. Đúng là tên Tử Kỳ đểu cáng giám rút lại lời hứa.

Ấm ức, Kim Anh
nói :

- Tôi đã không
tiếc thể diện mà hoàn thành tâm nguyện cuối của cậu rồi còn gì nữa. Cậu không
được nuốt lời chứ. Nam
tử hán, đại trượng phu. Không thể nói rồi không làm được.

Kim Anh nói
một tràng, Tử Kỳ xanh mặt nhìn sang Tú Anh đang ngơ ngác.

Tú Anh không
hiểu chuyện gì, ngơ ngác hỏi :

- Tâm nguyện
cuối gì vậy?

- Thì Tử Kỳ bị…

Chưa kịp nói
hết câu, cô đã bị Tử Kỳ chặn ngang họng :

- ơ , ấy… cậu
quên cậu hứa gì với tôi à.

- Thế cậu có
giữ lời với tôi không. – Kim Anh gân cổ cãi.

Mặc kệ Tử Kỳ
ngăn cản, Tú Anh hỏi tiếp :

- Nó bị làm
sao. AIDS hay SIDA….

Đang định nói,
chưa kịp mở miệng đã bị Tử Kỳ bịt miệng lại, anh cười nói với Tú Anh :

- Không bị gì
cả. Nhìn tao thế này mà mày bảo tao bị những bệnh đấy à.

Kim Anh khó
chịu dựt tay Tử Kỳ ra khỏi miệng mình, cô làu bàu :

- Đau cả mồm.
Đúng là tên “ác tặc”.

Thấy Tử Kỳ cứ
giấu giếm, Kim Anh lại úp mở. “ Bà chị ngu ngốc của mình chắc lại bị tên này
lừa phỉnh cái gì đây. Phải làm cho ra nhẽ mới được.”

- Chị có nói
không. – Anh làm mặt lạnh.

Không nói
không rằng, thường ngày Tú Anh rất hiền và dễ thương nhưng anh là người cực kỳ
cục tính, đã không làm được, hay giải toả vấn đề là ý như rằng… “ực” Kim Anh
nuốt nước miếng nói một lèo :

- Tử Kỳ bị
bệnh tim. Nên muốn chị vào hoàn thành tâm nguyện cuối cho cậu ta và cậu ta còn
hứa không tính toán chuyện cái “của nợ” nữa. Thế mà giờ cậu ta dám lật lọng.

Tử Kỳ đứt tay
vào túi quần nhìn trời nhìn đất, huýt sáo.

- Trời. Chị
mình ngu dễ sợ. Nó lừa chị đấy.

Kim Anh há hốc
mồm.

Quả này thì
anh chết với Kim Anh. Cô đã rất lo lắng cho anh. Còn không màng tự trọng đi lấy
cái gì mà laptop với chả tư liệu. Gì mà tâm nguyện cuối cùng. Gì mà không sống
được lâu. Giả dối. Tất cả chỉ là giả dối. Anh ta thích lừa Kim Anh lắm thì
phải. Cô ấm ức. Anh ta đúng là đồ tồi.

Đúng lúc, Tử
Kỳ tự nhiên lôi điện thoại trong túi ra nói :

- Alô, mẹ à.

- …

- Sao ạ. Ba
nói sao, mẹ vào bệnh viện á. Mẹ bị làm sao ạ.

Giọng anh lạc
đi, nét lo lắng hiện rõ trên mặt :

- Có sao không
ba. Ba và mẹ đang ở bệnh viện nào. Con qua ngay.

- …

- Vâng vâng.

Anh cúp máy,
nhảy lên xa quay đầu nói với Kim Anh, giọng gấp gáp :

- Tôi đi
trước. Mẹ và ba tôi đang trog bệnh viện. Bye nhé.

Nghe thấy cuộc
điện thoại của Tử Kỳ bỗng nhiên cô lại thấy lo lắng, không biết mẹ anh ta làm
sao, cô ngây thơ nói :

- Cậu đi nhanh
đi, cẩn thẩn đấy.

Tử Kỳ cười
nhẹ,nụ cười toả sang dưới ánh mặt trời :

- Vậy tôi đi
trước.

Nói rồi, anh
phóng xe vút đi, Tú Anh không kịp cản. Anh ngao ngán nhìn nét mặt đang lo lắng
của bà chị mình :

- Chị lại bị
nó lừa tiếp rồi.

Mặt ngệt ra :

- Lừa gì.

Tú Anh dơ tay
chịu thua bà chị quá “ thông minh của mình”. Vừa phát hiện Tử Kỳ lừa mình mà
chưa đầy ba phút sau lại bị hắn lừa cho quả nữa, Tú Anh bặm môi :

- Chị không
nghe nó nói chuyện à.

- Có

- Thế chị nghe
thấy gì.

- Mẹ cậu ta
cấp cứu trong bệnh viện.

- Tai nào của
chị nghe được mẹ cậu ta cấp cứu trong viện.

- Ờ thì…

Kim Anh nhớ
lại mẩu hội thoại. Đúng là cậu ta không nhắc đến mẹ hay bố cậu ta ở trong viện.
Mà chỉ nghe là hai người họ ở trong viên. Không biết chừng… cô lại bị lừa lần
nữa.

Kim Anh sắc
mặt dần đỏ lên, cô nắm chặt long bàn tay lại như đang kìm nén cái gì đó sắp
bùng nổ. Và rồi không biết lấy hơi với sứa ở đâu mà cô có thể hét to đến thế :

- Triệu… Tử…
Kỳ.

Giật mình thon
thót. Đang lái xe trên đường êm ru, lại còn huýt sao. Bỗng Tử Kỳ rợn tóc gáy,
lạnh sống lưng, anh rung mình không biết có chuyền gì.

Kim Anh nghiến
răng ken két :

- Đừng để tôi
bắt được cậu . Đồ lừa đảo.

Tú Anh cũng
thoáng rợn người khi nhìn vẻ mặt như sát thủ của bà chị mình lức này.

“ Không biết
chuyện đen đủi gì xảy ra cho Tử Kỳ đây.”

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 23

Thứ 7 ngày
31 tháng 10 năm 2011 : (Đi trước thời đại.)

- Chị à, có kỳ
lắm không?

Là một hồn ma
đang nói.

- Xuỳ. Vào đi,
đi với chị mà cưng còn sợ gì nữa.

Lần này là
tiếng của một xác ướp Ai Cập. Các bạn đang tò mò đúng không.

Hôm nay là
ngày Halloween và cũng là ngày sinh nhật Thế Du - Trịnh Kim. Hai cô nàng đã hẹn
nhau từ chiều để chuẩn bị cho tối nay xuất hiện trước mọi người thật hoành
tráng, thật ấn tượng. Là Kim Anh và Trâm Nhi, hai cô nàng đang đứng trước cổng
biệt thự “ Thế Gia”. Nơi đây đang đông nghẹt người, bố mẹ Thế Du là bà Cẩm
Phụng và ông Thế Quân đã về nước để tổ chức cho con mình. Ông bà cũng là người
làm ăn lớn trên thị trường Việt Nam
và nước ngoài và nhất là bên Úc. Nghe đâu là đại gia Úc. Khi 4 tuổi ông bà đã
gửi Thế Du cho người em mình, chính là bố mẹ của Thế Nam. Rất muốn đưa anh sang Úc để du
học nhưng Thế Du nhất quyết lập nghiệp, học tập, và sinh sống ở Việt Nam.

- Nhưng như
này có hơi kì kì sao đó chị. Hay để em vào thay đồ em mang đi nhé. – Trâm Nhi vừa
nhìn bộ đồ của mình, vừa ngại ngùng nói .

- Đẹp mà. Yên
tâm đi. Em không tin tưởng chị à. – Kim Anh tặc lưỡi. Cô rất tự tin vào tài
“make up” của mình.
Trâm Nhi không muốn làm Kim Anh buồn. Kim Anh đã rất ủng hộ chuyện của cô và Tú
Anh nên đã sắp xếp mọi chuyện, không thể phụ long được. Cô miễn cường đi theo
Kim Anh vào đại sảnh.

Khuôn viên
vườn rất rộng, dọc hai lối vào có ánh đèn chiếc vào người, có những người chụp
ảnh đã được bố mẹ Thế Du thuê để làm kỉ niệm, những cây cảnh được uốn thế rất
tinh vi. Một bể cá nhân tạo bao quanh lấy nhà, hôm nay cũng được thắp hết đèn,
những đàn cá long lánh dưới nước hôm nay cứ như được mặc một bộ cánh mới, làm
nổi bật phần đại sảnh. NMột ngôi nhà theo lối kiến trúc phương Tây, trước là
đại sảnh vào nhà được dải thảm đỏ. Đi vào phía trong là một dãy bàn để đựng đồ
ăn và thức uống cho quan khách, bao nhiêu đồ uống, rượu. cocktail, bánh ngọt,
bánh kem, hoa quả được nhập ngoại, trên bàn ngồi nghỉ còn có rất nhiều lọ hoa
ly, bình trong suốt. Phải cho rằng người làm ra những bình hoa này quả là một
tuyệt tác. Bên trong này quả là nơi rất sang trọng để tiếp đãi khách. Từng tốp
làm ăn, từng tốp bạn bè, từng tốp người đứng nói chuyện với nhau.

Phía chân cầu
thang Kim Anh đã nhận ra Tú Anh với Tử Kỳ đang đứng nói chuyện với mấy người
học cùng trường. Trông các anh hôm nay thật bảnh bao, hai người khác trên mình
bộ áo hoàng tử, tay cầm chiếc mặt nạ che nửa. Gương mặt được “make up” theo
kiểu ma ca rồng. Nhưng cô nàng hôm nay đến toàn là hot girl, con nhà quan chức,
tiểu thư đài các của các tập đoàn lớn tại Việt Nam. Nghe danh Thế Du là người rất
đẹp trai, manly, nhà giàu lại học giỏi. Các cô nàng thi nhau làm công chúa.

Đi thẳng đến
chỗ Tú Anh, mọi ánh mắt sung quanh tập trung vào hai cô nàng, cũng là bộ đồ
trắng toát. Ánh mắt của các cô nàng vừa khinh khi, vừa giễu cợt. Kim Anh mặc kệ
kéo thẳng Trâm Nhi đến chỗ Tú Anh.

- Tú Anh ra
bảo cái này.

Tử Kỳ, Tú Anh
quay sang nhìn hai cô nàng trước mặt, mặt hai anh nghệt ra rồi phá lên cười. Tú
Anh, nói :

- Ha…Ha… Chị
nghĩ gì mà quấn một đống vải trắng lên người vậy.

Tử Kỳ cười
ngặt nghẽo :

- Chắc bạn ý
định làm xác ướp Ai Cập đấy mà. Hơ… Hơ…

- Ha…Ha…Ha -
Một trận cười ầm nữa của hai anh ma cà rồng.

Quay qua nhìn
cô bạn đi cùng chị mình, anh hỏi :

- Bạn chị à.
Nhìn “giống nhau” nhỉ. Một xác ướp với một ma.

- Đâu nào.
Hình như là búp bê Nhật á. - Tử Kỳ nhìn Trâm Nhi từ tgrên xuống dưới, lại nhìn
từ dưới lên trên.

Kim Anh lườm
Tử Kỳ một cái thật dài sau đống vải trắng :

- Tôi còn chưa
bắt tội cậu đâu đấy. Im đi đồ lừa đảo.

Biết miìn có
lỗi, Tử Kỳ cầm ly rượu của mình quay sang nói chuyện với mấy cô nàng đang ưỡm
ẹo xung quanh.
- Đây là em chị, mày thấy được không chị làm mối cho. He… He…

Tú Anh nhìn
chằm chằm vào Trâm Nhi. Anh cố nén cười nhưng hai vai anh đang rung lên từng
hồi vì cách hoá trang của cô. Hai mắt thì thâm quầng như luyện kung fu Pan-da,
môi thì quẹt một vệt son đỏ choét như môi anh đào của người Nhật, lại còn lắp
bộ răng giả của ma cà rồng nữa chứ. Tổng hợp lại thì nó chẳng ra cái gì, được
mỗi bộ đồ trắng nhìn rất da dáng oan hồn. Nhìn phần dưới thì giống oan hồn,
nhìn môi thì giống búp bê Nhật, nhìn mắt thì giống gấu trúc. Anh lại ôm bụng
cười sặc sụa. Trâm Nhi thấy Tú Anh nhìn mình chằm chằm rồi lại cười ầm lên, cô
ngượng chin người, cúi gầm mặt, cách hoá trang cũng rất lợi làm cô che hết
những mảng hồng trên má.

Kim Anh thấy
Trâm Nhi đứng đơ người, cô đầm nhẹ vào vai Tú Anh cho anh không cười nữa :

- Này, em bị
sao thế vậy. Ma nhập đấy à. Không phải bị nhỏ này hớp hồn rồi chứ. Hơ… Hơ…

Tú Anh nghệt
mặt không biết nói sao với trí tưởng tượng phong phú của chị mình. Anh lắc đầu
cho qua.

Kim Anh nhìn
Trâm Nhi đang lung túng, hai tay đan chặt vào nhau, cô vỗ nhẹ vai rồi nói với
Tú Anh :

- Chết, chị
quên. Giờ chị có hẹn với người bạn nữa. Trông hộ chị con bé này. Nhớ phải đi
cùng nó đấy nhé. Sảnh ra là bị “ cướp” đi ngay. – Vừa đi vừa nói, lại còn nháy
mắt. Chưa kịp nói câu nào. Tú Anh đã không thấy chị mình đâu nữa.
Anh quay sang hỏi cô gái bên cạnh :

- Em tên gì
vậy?

- Trâm Nhi. –
Cô thẹn thùng đáp.

“ Không biết
Tú Anh có nhớ mình không nhỉ? “

- Ừ.

“ Tú Anh, anh
không còn nhớ gì về em sao.?” Trâm Nhi khẽ liếc trộm anh. Cô cụp mi đứng im
lặng.

- Uống
cocktail nhé, là vị anh đào.

Tú Anh thấy
người phục vụ đi qua, anh lấy hail y cocktail vị đào, đưa cho Trâm Nhi, để ly
rượu vang lên khay, anh cũng cầm ly cocktail nhấp một ngụm nhẹ. Trâm Nhi cũng
đưa lên miệng nhấp môi. Vị tê tê của rượu lẫn trong làm đầu lưỡi cô dân dân.
Vào đến họng lại có vị ngọt. Mùi vị rất lạ.

Thấy Tú Anh
cười cười trước vẻ ngơ ngác của mình, Trâm Nhi ái ngại cúi mặt xuống thấp hơn.

- Cảm ơn.

“Đưa nãy giờ,
giờ mới cảm ơn.” Anh cười nhẹ.

“ Thật là mất
mặt, mình chỉ biết uống mà quên cảm ơn anh. Mất điểm rồi. “

Lại im lặng.

- Anh Tú Anh…..

Những giọng
điệu ngọt sớt của mấy cô ‘”công chúa” vang lên. Anh quay sang cười cưòi nói nói
với mấy cô. Trông rất là vui vẻ thế mà suốt nãy giờ đứng với cô, anh chỉ im
lặng. Mấy cô gái đó ùa vào làm cô bị đẩy ra ngoài. Đứng bơ vơ lạc long cô thấy buồn
man mác. Tưởng gặp được anh, cô và anh sẽ thân thiết hơn, ai dè lại càng làm
cho không khí có phần ngại ngùng. Hai người như hai thế giới khác nhau.

Màu trắng sao
trơ trọi, vào đen được những cô công chúa xinh đẹp vây quanh, làm nên bức tranh
khiến người xem phải ngạt thờ.

 

Báo cáo nội dung xấu