Ôsin nổi loạn- Chương 12-13

Chương 12

- No. 1 xuất
hiện…

Một tên học
sinh chạy xộc vào căng tin của trường hô ầm ĩ lên thong bào với mọi người tên
No. 1 gì đó chuẩn bị tái xuất giang hồ thì phải. – Kim Anh thầm nghĩ.

3 giây sau.

Một cảnh tưởng
khủng khiếp xảy ra. Mọi người không biết từ đâu chui ra mà có thể nhiều đến
thế. 1000 năm Thăng Long cũng chưa chắc chặt đến không thể thở được như thế.
Căng tin trống không còn mỗi Kim Anh với Tú Anh đang chăm chú giải quyết nốt
phần cơm của mình.

Cô ngước đầu
lên. Nhìn quanh rồi thốt :

- Có cần cuồng
nộ vậy không.

Tú Anh tặc
lưỡi :

- Idol đến mà
lại. Chị không ra chiêm ngưỡng dung nhan của “chàng” à.

Kim Anh hờ
hững hút nốt li sinh tố bơ :

- Không.

Mà tên học
sinh kia vừa nói gì mà No. 1 .Mà No.1 không phải là ….

Như chợt nhớ
ra điều gì, cô vội đặt li sinh tố xuống bàn, kéo tay Tú Anh đứng dậy hấp tấp:

- Không ổn
rồi. Đi.

Cô kéo tay Tú
anh vừa đi, anh vừa hỏi :

- Đi đâu.

- Đi ra xem
mặt thằng No. 1 gì đấy đấy.

Ra đến nơi Kim
Anh thấy đông ngẹt, cô không thể nào chen được.

Những tiếng hò
hét làm Kim Anh điếc hết cả tai, cô cố bon chen nhưng đều bị đẩy ra bên ngoài.
Bực mình Kim Anh hét :

“ Trường bị
cháy.”

Không phản ứng.

“ Nước sôi
đây.”

Không phản ứng.

Kim Anh bực
mình với cái lũ mê trai này. Nhìn sang bên cạnh thấy Tú Anh đang cố gắng đẩy
đẩy một cô gái nào đó để chen lên chỗ mình. Cô cười nham hiểm.

Tú Anh nhìn
chị cười đểu, anh nổi hết da gà, cảnh giác :

- Gì vậy.

Kim Anh hít
một hơi thật sâu gào to hết sức có thể :

- TÚ ANH NO. 3
GIÁ LÂM…….

Tú Anh vội
vàng đưa tay lên chặn miệng chị mình nhưng không kịp :

- Chị làm gì
vậy.

Y rằng một lũ
mê trai đừng gần nghe Kim Anh nói No. 3 xuất hiện liền quay phắt sang chỗ Tú
Anh gào thét ầm ĩ như kiểu gặp được nổi tiếng vậy. Nhìn thấy Tú Anh bị vây kín
với vẻ mặt hằm hằm nhìn mình. Cô le lưỡi. Vì giữ hình tượng anh lại phải quay
lại cười với đám nữ sinh vẫy tay.

Tận dụng cơ
hội khi mọi người chia làm hai ngã. Cô xông vào nhưng vì quá đà cô bị ngã chúi
nhủi ra phóa trước. Một cứ ngã cực “Hit”.

Kim Anh đau
điếng ngẩng mặt lên nhìn người đang đi giữa hai hang học sinh. Nữ sinh xung
quanh rú ầm lên. Cô chưa kịp nhìn kĩ mặt mũi anh ta thế nào chỉ thấy người anh
ta như tỏa ánh nắng , không nhìn thấy xung quanh đâu nũa.

Thấy anh ta
đang dần tiến tới phía mình.

Kim Anh đứng
bật dậy phi thẳng vào người anh ra. Lao vào người Trịnh Kim giả vờ như bị ngã.

Biết Kim Anh chuẩn
bị làm gì, không những không làm theo kế hoạch của cô mà anh còn né sang một
bên.

Ầm !!! …

Một tiếng động
tàn khốc vang lên.

Ơ sao lại có
cảm giác nhỉ. Những tình huống này trong truyện tiếu thuyết nó phải nhẹ tựa
lông hồng. Và còn có cảm giác mềm mềm nữa chứ nhờ.

Đau điếng cô
mở mắt nhìn hiện thực tàn khốc. Xoa xoa mông bị ê.” Đúng là cái tên lạnh lùng.
Có cần phải tỏ ra lạnh lùng mà còn “vô lăng” vậy không.”

Cái gì kia.
Cái lũ mê trai kia. Mắt hình tim mồm chảy nước dãi. OMG~!!!. Cô lườm dọc lũ mê
trai rồi đứng dậy.
Kế hoạch A :Mĩ nhân kế thất bại.

Chiển khai Kế
hoạch B, Không ưa ngọt chị sẽ ưa đăng cho cưng xem.

Kim Anh làm
mặt thật ngầu dang tay ra đứng chắn trước mặt không cho Trịnh Kim đi, anh nhin
cô. Cô không nhìn lại mà hất mặt lên trời không them nhìn Trịnh Kim, nói giọng
đàn chị :

- Ê thằng em,
biết chị là ai không.

Mấy nhỏ mê
trai bất ngờ trước hành động “điên rồ’ của Kim Anh. Không thốt lên lời. Một lúc
sau như tỉnh mộng cả lũ vỡ òa :

- Trời ơi, con
nhỏ kia nghĩ nó là ai mà dám lỗ mãng với cục cưng trường mình vậy.

- Hứ … đã xấu
còn thích dùng Ômô.

- ….

Kim Anh nghe
những lời bàn tán xì xầm mà muốn nhảy bổ túm một người đánh cho hả giận. Vì
trai mà không giữ thể diện cho “chị em” gì hết.

Tú Anh tránh
được đám nữ sinh bám theo anh. Lách vào chỗ đám đông xem bà chị trổ tài quậy
phá.

Kim Anh thấy
oai đủ rồi. Cô nhìn thẳng mặt Trịnh Kim, bỗng cô đơ ra mấy giây rồi chỉ vào mặt
Trịnh Kim :

- Í … người
quen.

Trịnh Kim khẽ
nhếch môi :

- Quen sao?

Cả lũ lại “xì”
lên một tiếng rõ dài như khinh bỉ cô. Lại them một trận “động lời”

- Thấy sang
bắt quàng làm họ nữa kìa.

- Nhỏ này mặt
dày thậy.

“ Chúc ơi …
Con nhỏ này đang làm gì vậy, mất mặt chết đi được.” – Tú Anh kêu thềm trong
bụng khi nghe những lời bàn tán về chị mình. Anh lách đám đổng rồi chuồn đi
luôn.

Kim Anh kể :

- Lần trước đi
học muốn đấy, nhớ kô.

Không phản ứng
:

- Không nhớ à.
Cậu với tôi trèo tường nữa ấy. Rồi còn tý nữa thì bị giám thị bắt v…v.

Chưa nói hết
thì Trịnh Kim đã bỏ đi, Kim Anh vừa chạy theo vừa cố lải nhải để cho Trịnh Kim
nhớ ra cô nhưng vô tác dụng, cả lũ con gái chen lấn xô đẩy chạy theo sau nhìn
Trịnh Kim, cô bị bọn nữ sinh mê trai chen đến nỗi rách cả áo, đầu tóc thì rồi
tung lên .

Trịnh Kim đi
mất kéo theo lũ mê trai để lại cho Kim Anh ngơ ngác, phờ phạc. Chim bay khắp
đầu cô.

- Ha … Ha … Ha
….

Một tràng cười
không dứt. Kim anh điên tiết quay sang nhìn người đang chết nhạo mình thì bắt
gặp ngay gương mặt đểu giả đi kèm nụ cười “ác quỷ”. Đúng ! Chính tên “chủ nợ”
chứ còn ai vào đây.

“ Nhục chết đi
được bị một lũ kia cười đểu rồi bây giờ lại gặp thằng chủ nợ ác tặc này nữa
chứ. Số mình đen thật.”

Kim Anh vờ đầu
khổ sở.

Tử Kỳ nhìn bộ
dạng Kim Anh vò đầu lại được một trận cười nữa. Anh vừa ôm bụng vừa cười nói :

- Không phải
cô định dùng mĩ nhân kế đấy chứ?

Kim Anh lườm
Tử Kỳ, “không phải tại cái tên ác tặc như anh thì tại ai.”

- Hay chiêu “
Không đánh không yêu.”

“ Ọach… Sao
tên này biết hết chiêu thức cua trai của mình nhỉ. Mình phải đọc gần chục tờ
báo lá cải về cách cua trai chứ ít à.”

Tử Kỳ cười to
hơn :

- Quê lắm rồi
em ơi đừng ngạc nhiên như thế.

Kim Anh hỏi
một câu ngờ nghệch :

- Thế cậu thấy
chiêu đấy quê lắm à.

- Không sai
thì đúng là như vậy.

Buồn thiu. Kim
Anh lững thững đi ra sân sau trường ngay gần đó. Rồi ngồi xuống ghế đá, thở dài
:

- Làm sao mà
tiếp cận được đây.?

Tử Kỳ nhếch
nhếch lông mày lên, ngồi xuống :

- Muốn không,
tôi chỉ cho.

Kim Anh nhận
xét :

- Thằng No. 1
này vô cảm lắm. Vô ích thôi.

Tử Kỳ chẹp
miệng :

- Vậy thì cứ
ngồi đấy mà suy nghĩ đi nhé. Nhà quê.

“Sao Việt Nam
tân tiến thể cơ à. Mấy chiêu của mình quê vậy sao.”. Kim Anh suy nghĩ miên man.
Lúc đấy Tử Kỳ đã về lớp làm học sinh ngoan. Mang sách ra đọc.

Bốp !!.

- Ai… da.

Một bàn tay
không biết từ đầu đập “bốp” cái vào đầu Kim Anh làm những suy nghĩ của Kim Anh
bay loạn xạ trên đầu. Khó nắm bắt.

Quay lại nhìn
tên “thích khách”. Thấy mặt thằng em lù lù, cô lại quay trờ về vẻ mặt đau buồn.
Hít sâu … thở dài

- Nãy chị làm
gì vậy. Dơ cả mặt.

Kim Anh ôm
mặt, thiểu não :

- Chị cũng
thấy vậy..

- Thế chị định
làm gì mà chặn đường thằng Kim như vậy. Lại còn bảo quen nó nữa chứ.
Kim Anh thật thà :

- Ơ chị quen
thật mà.

- Thôi còn mỗi
em không cần phải lắm chuyện. Ai chả biết chị quen.

Tưởng thằng em
nói giọng đá đều. Kim Anh lải nhải giải thích :

- Thật … lần
trước chị trốn học gặp tên ấy mà. Hắn còn giúp chị trèo tường vào rồi còn bị
thầy quản sinh bắt. Cậu ta còn nắm tay chị chạy như Titanic lên sân thượng để
trốn cơ. Hơ hơ…

Tú Anh trố mắt
nhìn bà chị đang mơ tưởng mà buồn cười. Anh cố nhịn :

- Ừ cứ coi như
“quen” thế chị định làm gì nữa.

- Tán tỉnh. –
Kim Anh tỉnh bơ nói.

Tú Anh trố mắt
:

- Gì cơ?

- Khổ lắm. Chị
bị mắc lừa. Rù biết việc quyến rũ No. 1 là bất khả thi nhưng vẫn phải cố thôi.
Vì tương lai con em chúng ta mà. – Kim Anh buồn buồn nói.

- Chị nói gì
em khôg hiểu. Gì mà quyến rũ, gì mà vì tương lai con em. – Tú Anh lắc đầu kô
hiểu.
Kim Anh chán nản :

- Thôi kể mày
cũng không giúp được gì đâu. Số tao đen quá bé thì làm ôsin lớn thì làm nô tì.
Tú Anh tò mò :

- Nói đi xem
nào nhỡ e giúp được thì làm sao.

- Thôi.

- Kể đi, đi mà.

Kim Anh bèn kể
lại chuyện “cúc vàng ác tặc” cho Tú Anh nghe…..

Hai người
không ngờ câu chuyện đã lọt vào tai một người. Anh quay lưng bước đi. Bóng dáng
cô đơn.

Nghe kể xong
anh bèn cười sặc lên. Kim Anh ngỡ người ra không hiểu đập vai a :

- Cười gì
thằng này

- Chị … haha…
ngu thật. … hhaa.

Kim Anh buồn
rầu :

- Thôi mày
đừng đụng vào nỗi đâu mày da trắng của tao đi. ( da trắng chỉ Tử Kỳ ),

Tú Anh nhịn
cười giọng nghiêm chỉnh :

- Thôi được
rồi. Em sẽ giúp chị.

- Mày đừng có
an ủi chị nữa.

- Em nói thật
mà. – Tú Anh tròn mắt nói chắc.

Nghe Tú Anh
khẳng định. Dù sao em mình cũng là hot boy. Nghi nó dùng “mĩ nam kế” dụ dỗ con
gái đến giới thiệu cho Tử Kỳ. Để Tử Kỳ “thả” cô đây mà. Mà cũng chưa chắc. Quay
qua hỏi Tú Anh :

- Thật à. Bằng
cách nào?

- Em sẽ gặp
thằng Kỳ nói nó tha cho chị. Nhà nó giàu cần gì cái cúc của chị. Chắc nó có ý
đồ khác.

Kim Anh tròn
mắt :

- Ơ. Quen à.
Đừng thấy người ta sang bắt quàng làm họ chứ. Xấu mặt chị mày ra.

Rồi hỏi tiếp :

- Mà định dùng
mật ngọt hay dùng mĩ nam. Như phim XXX – Đồng tính nam ý ý ý. – Vừa nói Kim Anh
vừa cho tay lên miệng cười.

Tú Anh tỉnh bơ
đáp :

- Cũng có thể

- Cái gì

- Hì hì hì. Em
đùa thôi. Thằng Kỳ chơi thân với em mà.

Xời cái thằng
này mà cũng đòi chơi với Tử Kỳ á. Chả hợp tính gì cả. Thằng em hiền lành của
mình sẽ bị tên “ác tặc” kia hành hạ thể xác mất. Chắc chém gió chơi chơi. Heeee.

- Điên. Tao có
bao giờ thấy mày chơi hay tiếp xúc với nó đâu.

- Ở trường vậy
thôi. Chứ chị biết ở ngoài như nào.

Kim Anh gật gù
:

- Ờ nhỉ.

- Chị cứ yên
tâm để em nói nó cho. Dù sao cũng là chỗ quen biết.

Ôi. Thiên thần
ngay cạnh mình mà mình không biết. Sao hôm nay nó đáng yêu thế. Haha.

Kim Anh tỏ vẻ
cảm động, cô vờ như khóc. Quay sang bẹo má Tú Anh :

- Em yêu. Chị
thật may mắn khi có đứa em đáng yêu như thế này. So happy ý chứ.

Nghe xong, Tú
Anh dựng hết tóc gáy người nổi đầy gai ốc. Anh hất tay bà chị yêu quý rồi đứng
bật dậy.

- Này này,
định lợi dụng sàm sỡ hotboy đá.

Kim Anh lườm
trộm Tú Anh vì câu nói “ dễ thương” vừa rồi. Thấy Tú Anh đang sắp quay sang
nhìn mình. Cô đổi nét mặt 180*, làm mặt kute, cười toe toét :

- Hề … hề.

- Điên.

**** thế mà
Kim Anh không nói năng gì. Vì tương lai con em. Nhịn 1 lợi 10..hehee

………………………………….
…………………………………….. ………………………………………………..

Chi Mai từ đâu
hớt hải chạy lại chỗ Kim Anh ngồi :

- Ê, Kim Anh
ra xem đi, nhanh lên.

- Xem cái gì.

Kể từ hôm ở
thư viện hai người đã trao đổi số điện thoại và cũng đã trở nên than thiết.
Thấy nhỏ bạn mồ hồi nhễ nhại tiện tay Kim Anh cầm khăn giấy chấm mồ hôi cho bạn
rồi ngơ ngác hỏi

- Thì xem hai
“cục vàng” quyết đấu chứ xem gì. Ăng ten bị hỏng hay là nghẽn mạng thế.

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 13

Nói là “quyết
đấu” mọi người cứ nghĩ là sẽ đấm đánh, hay chí ít đấu bong rổ, hoặc đua xe, hay
bơi như BOF. Nghĩ đến đoạn xem body của hotboy Kim Anh sáng mắt, hói nhanh :

- Cục nào vs cục
nào?

- Cục 2 với
cục 3 ý. Đi nhanh kẻo nguội.

Kim Anh hấp
tấp :

- Ừ được rồi.

Cô bỏ đồ vào
trong cặp rồi chạy ra cùng Chi Mai. Đến nơi cô trố mắt.

- Hai người họ
làm trò gì vậy. Không phải là đua xe? Bơi? Đánh nhau?

Chi Mai cũng
không hơn gì, đang trố mắt nhìn :

- Không biết.
Chỉ biết nãy giờ đứng nhìn nhau cả tiếng đồng hồ dưới nắng thôi.

- Thế mà tưởng
đánh nhau. Hốt cả hền. xùy xùy xùy.

- Mà sao lại
đứng nắng mà không phải quyết đấu gì nhờ.?

Chi Mai tự hỏi
tự trả lời luôn :

- Chắc đang
thịnh hành con trai da rám nắng ý. Nên nhân tiện hai hotboy nhà mình mới sưởi
nắng đó mà. Hehe. Mình phải nhanh tay chụp mấy pic mới được. Tử Kỳ đẹp rai quá
đi.

“ Trông kìa,
trông kìa, đúng là con nhỏ háo sắc”

“ Mà không
biết hai tên này làm trò gì cứ đứng nhìn nhau nhờ. Hay như phim trưởng đợt
trước chờ xem ai ra chiêu trước là thua? Mà sao lại đấu nhau, không lẽ…” .Tú
Anh định đánh tên kia thật.

Lẩm bẩm trong
đầu, Kim Anh lắc đầu mạnh để xua tan cái ý nghĩ quái gở của mình. Lúc này Chi Mai
đã chụp được cả một Album rồi ý chứ.

Đứng quan sát
xem hai người có ý đồ gì. Mà một tiếng trôi qua chỉ thấy cả sân trường im phăng
phắc, đã có người không chịu được cái nắng nóng mà đi về lớp. Còn có một lũ mê
trai mặc hết áo chống nắng, rồi kính râm, rồi thì ô để xem hai hotboy làm cái
trò “quyết đấu” gì.

- Không biết
họ đình làm trò gì nữa. – Chi Mai lẩm bẩm.

Kim Anh lắc
lắc đầu. Đứng mỏi cả chân mà không biết thằng em yêu quý của mình định làm gì
tên “ôn tặc” kia để “anh hung cứu mĩ nhân” mà chưa thấy động tĩnh gì.Cô đâm
bực. Chen ra ngoài sân.

Vì ở chỗ Tử Kỳ
và Tú Anh đang đứng được mọi người tản hết ra thành một vòng tròn nên Kim Anh
nhanh chóng tiến lại gần. Tiếng xì xầm lại bắt đầu vang lên :

- Ơ kìa, cái
con nhỏ hôm qua bị Trịnh Kim phũ phàng xua đuổi đấy.

- Kia á.

- Nó lại bày
trò gì không biết.

- Xời. Các bà
không biết à. Chắc không quyến rũ được No. 1 nên quay qua bám lấy No.2 với No.3
đấy mà.

- “Xì”. Đỉa
bám chân hạc à..

Chi Mai thấy
bạn mình đi nên cũng đi theo bám ***. Nghe được những lời chỉ trích của mấy nhỏ
bên cạnh mà Kim Anh cứ như không. Chi Mai thấy tức thay cho bạn. Cô đi đến chỗ
mấy nhỏ vừa nói trả vờ giẫm vào chân họ rồi cười trừ :

- Hì xin lỗi
chẳng may.

Nói xong, cô
đưa tay vẩy tóc ra đằng sau đi thẳng. Mấy nhỏ tức tối không làm gì được.

“ Không biết
nhỏ Kim Anh định làm trò gì nữa. Toàn gây chuyện đâu không. Mà có nhỏ thêm
không khí cũng hay. Đứng xem vậy.” Chi Mai đứng vào chỗ gần nhất. Cô cho đó là
khán đài A rồi ngồi cười tủm tỉm xem.

Kim Anh lững
thững đi lại gần. Cô quan sát hai người. Thấy cả hai mồ hôi nhễ nhại. Mà ánh
mắt vẫn kiên định như chuẩn bị giao đấu. Cô ngó trước ngó sau rồi ngó trên ngó
dưới. “ Bộp” Kim Anh đập nhẹ vào vai Tú Anh.

Toát mồ hôi
hột, người cậu hơi nhúc nhích, rồi ôm vai quát :

- Làm cái gì
vậy.

Đứng cả tiếng
dưới nắng đã hoa mắt chóng mặt thì chớ mà còn bị Kim Anh đập một phát vào vai.
Tuy nhẹ nhưng với thể trạng bây giờ của anh thì nó như một cái búa ráng thẳng
vào ngươi vậy. Rồi lại gào lên :

- Đau chết đi.

Nãy giờ im
lặng, Tử Kỷ bỗng mỉm cười. Cả lũ mê trai ngoài vòng vây ồ lên :

- Woa … Nụ
cười chết người.

- Chụp chụp
chụp….

Đã đứng nắng
lâu + thêm ánh đèn flash của điện thoại, Tú Anh hơi nheo mắt, rồi cười nhẹ :

- Các cậu có
thể ngừng chụp được kô.

Vừa nói xong,
tất cả nữ sinh im phăng phắc . Tú Anh được gọi là Mr.Quyến Rũ cậu cũng có rất
nhiều người yêu nữa. Lúc này có mấy cô chân dài, trang điểm lòe lọet, đồng phục
đã được mix lại theo style sexy theo kiểu Tú Anh thích.

- Honey à, em
quạt cho anh nhé.

- Chắc anh yêu
mệt rồi, về nhà nằm điều hòa với em…

- ….

Người cầm
nước, người cầm khăn, người cầm quạt. Phía bên Tử Kỳ cũng không kém phần long
trọng là mấy.
“ Đúng là tên hai mặt. Tưởng mình cười đẹp lắm ấy mà cười.” Kim Anh trề môi.

Tử Kỳ nhìn
thấy cái trề môi của Kim Anh, nhưng giữ trong lòng anh điềm tĩnh tỏ ra như
không có gì, lại cười nói với Tú Anh :

- Thua rồi
nhé, đừng xin xỏ nữa. Vô ích.

Kim Anh không
hiểu gì, cô quay sang nhìn Tử Kỳ rồi lại nhìn Tú Anh, anh nhăn nhó :

- Tại nhỏ này
chứ. Tao đã thua đâu.

- Thua là
thua. Đừng đổ thừa.

- Nhưng …

- Sì tốp. Nói
cũng như không.

Rồi anh nhăn
nhở nhả từng chữ :

- Xin … xỏ …
bỏ … tiền. – Rồi còn quay sang nhìn Kim Anh, nói thầm.

- Tờ cam kết.

Kim Anh sững
người. Hiểu được phần nào câu chuyện của hai người.

Tú Anh nhìn
bực mình bỏ đi. Cả đám con gái liền tản ra cho anh đi. Tử Kỳ cũng quay người về
hướng ngược lại đi mất. Đám người lúc này cũng tản đi. Thấy nên hỏi cho ra nhẽ.
Tại sao lại có cái cuộc quyết đấu nhạt nhẽo vậy không biết.

Kim Anh hớt
hải chạy theo Tú Anh, Chi Mai thấy vậy cũng chạy theo Kim Anh, gọi í ới :

- Kim Anh… chờ
tớ với.

Tú Anh vào
căng tin gọi nước rồi ngồi xuống tự đấm bóp tay chân mình. Kim Anh và Chi Mai
cũng vừa đến nơi, cô kéo ghế ngồi xuống, Chi Mai nhìn thấy Tú Anh cũng hí hứng
kéo ghế ngồi theo.

“ Mình được
ngồi gần No. 3 … Ông nội, bà ngoại ơi mừng chết đi được.” Cô vừa mừng vừa cười.

Kim Anh hỏi
tới tấp :

- Nãy làm trò
gì vậy? Sao cái gì mà thua? Rồi sao lại tại chị? Chị có làm gì đâu?

Tú Anh cau có
:

- Tại chị hết
ấy.

- Sao tại chị.

- Không tại
chị đấm em thì em đã không nhúc nhích để thua thằng Tử Kỳ rồi.

- Nhưng mày
thua thì làm sao?

- Thì nó không
đồng ý chuyện bỏ qua cho chị ấy. – Thấy chị mình hỏi tới tấp anh gắt gỏng, đưa
lon coca lên miệng uống “ừng ực”.

- Là, là sao.-
Kim Anh lại tiếp tục ngơ ngác hỏi.

Bất lực thật
sự. Anh uống ngụm nữa rồi từ từ giải thích cho chị mình nghe :

- Thì có phải
là lần trước … - Chợt Tú Anh rùng mình.

Hóa ra nãy giờ
Chi Mai đang dán chặt mắt vào mặt với người của Tú Anh, nên anh cảm thấy ngứa
ngáy cũng không lấy làm lạ. Anh khều tay Kim Anh rồi hất mặt chỉ về chỗ Chi Mai
ý bảo đuổi Chi Mai đi để anh kể chuyện “riêng”. Kim Anh gật gù hiểu ý, cô đuổi
khéo :

- Chi Mai, sắp
vào học rồi đấy. Cậu không về lớp đi à.

Chi Mai không
nhìn Kim Anh vẫn nhìn Tú Anh, hồn nhiên đáp :

- Tí vào cũng
được mà. Các cậu cứ nói tiếp đi.

Kim Anh nhíu
mày ý đe Chi Mai. Nhưng Chi Mai vẫn không nhúc nhích. Thấy tình hình có vẻ
không suy chuyển là mấy. Tú Anh lên tiếng :

- Chị à, em
thích con gái nghe lời đúng không.

Kim Anh ngệt
mặt. Chi Mai tròn mắt. Mất mấy giây cô đứng phắt dậy :

- Thôi, tớ
vào, tớ rất nghe lời đúng không. Tạm biệt cậu. Hẹn gặp lại nhé.

Cô còn ghé tai
Kim Anh, nói nhỏ :

- Tí về lớp
nhớ kể tớ nghe nhớ.

Chi Mai nhanh
nhẹn chạy thẳng về lớp. Dùng lời nói của hotboy là hiệu quả nhất.

Tú Anh đợi Chi
Mai đi rồi kể tiếp :

- Chuyện lần
trước của chị với thằng Kỳ ấy. Em đi gặp nó nói chuyện với nó, nhưng nó không
đồng ý, em năn nỉ nó xùi bọt mép lên nó cũng không đồng ý.

Kim Anh bất
bình cho Tú Anh :

- Bạn thân
kiểu gì vậy. Bạn đểu thì có.

Tú Anh bênh Tử
Kỳ :

- Đừng nói
vậy. Nó cũng đểu thật nhưng chơi với bạn thân thì khác mà.

- Tốt chỗ nào.

- Thì nó cũng
cho em cơ hội để giúp chị đấy.

- Là sao.

- Thì sáng nay
em đến nhà nó. Nó đang xem phim gì ấy. Có một nữ diễn viên nó thích nói lời
thoại “ Em thích làn da nâu, nó rất manly” Rồi cái thằng người yêu nữ diễn viên
đấy mới đi tắm nắng xong rồi hai người yêu nhau thắm thiết. Nên nó ra luôn trò
quyết đấu kéo em theo là đứng dưới nắng xem người nào nhúc nhích thì thua.

Kể đến đây anh
bức xúc trách móc Kim Anh :

- Cũng tại chị
cả, tự nhiên ở đâu chui ra đánh người ta đau gần chết. Làm em thua nó. Lại còn
đen sì đây này. Tức thật.

Kim Anh tỏ vẻ đã
hiểu ra chuyện :

- À ra thế. Mà
chị mày đánh nhẹ làm gì mày kêu dữ vậy.

- Sao chị ngu
thế. Đứng gần 2 tiếng dưới nắng hoa mắt mệt phờ người còn bị đánh một cái thì
chả thấy đau à.

Kim Anh nghĩ
ra điều gì, nói :

- Hay mày năn
nỉ đứng nắng tiếp đi. Rồi chị chạy ra đánh vào người tên Tử Kỳ.Ok

Tú Anh gõ vào
đầu Kim Anh, anh nói :

- Nó đã bảo vô
ích mà. Không xin xỏ được gì nữa đâu.

Kim Anh cúi
mặt tỏ vẻ hối lỗi :

- Cũng phải.
Chị xin lỗi. Tại chị mà hỏng chuyện.

- Thôi lỡ rồi.
Bỏ qua đi. – Tú Anh chép miệng.

Kim Anh lại
thắc mắc :

- Tại sao mà
tên Tử Kỳ này cứ nhất quyết đòi chị đi mê hoặc Trịnh Kim nhỉ. Bí mật gì đây ta?

Cô chống cằm
suy nghĩ, Tú Anh ra vẻ thản nhiên giải thích :

- Có gì mà bí
mật. Thằng Kỳ học siêu giỏi mà lúc nào cũng xếp hạng 2 trong khi đấy thằng Kim
chả học gì nhiều mà xếp hạng 1. Nên nó muốn chị làm cho thằng Kim sao nhãng
việc học để thằng Kỳ lên hạng.

- Ồ. Thì ra là
thế. Thằng này nham hiểm thật.

Tú Anh đồng
tình:

- Ừ đúng thật.
Bạn thân với nhau mà nó đểu thế đấy.

- Ai thân ai ?

- Thì em đã
nói em với thằng Kim, thằng Kỳ chơi thân với nhau mà. – Tú Anh nhắc lại.

- Thật à. –
Kim Anh nghe xong mắt sáng như đèn pha.

- Ừ.

Cô cầm tay Tú
Anh đung đưa :

- Tú Anh ới
ời….. – Cô còn cố tình kéo dài giọng nữa chứ.

Rùng mình. Tú
Anh nhìn Kim Anh với ánh mắt đề phòng, hỏi :

- Lại gì nữa ?

- Em giúp chị
nhé. Một lần này nữa thôi. – Nói rồi cô đưa một ngón tay lên trước mặt Tú Anh,
nũng nịu .

- Sao?

Kim Anh nói
nhanh luôn :

- Làm mọi cách
giúp chị tiếp cận Trịnh Kim đi.

Tú Anh cũng từ
chối luôn :

- Kô.

- Đi mà, em
yêu, năn nỉ đấy. – Kim Anh lại bắt đầu lay lay tay Tú Anh.

Thấy có gì
không ổn, anh hỏi :

- Chị định làm
gì nữa.

Vẻ mặt đau khổ
tuyệt vọng đã được Kim Anh thể hiện rất đạt :

- Em không
giúp chị. Chị chỉ còn có nước chết thôi. Chị mà không quyến rũ với tiếp cận
được Trịnh Kim trong 3 tháng thì Tử Kỳ sẽ gửi thong điệp về baba đấy. Đảm bảo
baba chị cho chị lên đê ở luôn cho coi.

Tú Anh nói
thật luôn :

- Xời, gì phải
lo. Thằng Kim là thằng …

Rồi bỗng như
nhớ ra điều gì đó anh im bặt. Anh đã thề, hứa với Trịnh Kim là không cho ai
biết thân phận thật của anh, nhất là Kim Anh.

Kim Anh thấy
Tú Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, cô tò mò :

- Trịnh Kim là
thằng ????

- Thôi, không
có gì.

Thấy có vẻ như
không có chuyện gì thật, Kim Anh lại quay lại đề tài :

- Thôi mà,
giúp chị nhé. Năn nỉ lần cuối, lần chót chót
chót đấy.

- …

Thấy đối
phương im lặng, Kim Anh chắp tay chờ câu trả lời. Suy nghĩ một lúc, Tú Anh nói :

- Thôi được
rồi. Để em xem đã.

Nghe thấy câu
trả lời. Dù không mấy dứt khoát của Tú Anh. Nhưng Kim Anh cũng vui ra mặt, cô
nhảy cẫng lên, rồi nói :

- Thanks you
em yêu. Chiều ăn gì chị bao. Hehe

Tú Anh đứng
dậy phũ phàng :

- Có tiền thì
lo mà bòn tiền trả cho người ra đi. Toàn gây rắc rối.

Kim Anh mất
hứng. Nhưng vẫn mỉm cười :

- Chị sẽ ghi
nhận lời khuyên của em.

“ Cái thằng
này dám lên mặt với mình. Dù gì mình cũng là chị. Giúp người nhà là chuyện bình
thường. Thế mà dám lên mặt với mình…. Nupacachi. =)~”

…………………………………………………….

- Con gái lại
ba bảo.

Đang tưới cây
ở sân , cô bỏ bình nước xuống. Chạy vào nhà vệ sinh rửa tay rồi chạy lại ngồi
cạnh ba, thắc mắc hỏi không biết có chuyện gì :

- Chuyện gì
vậy ba?

Ông Phùng nhắc
khéo :

- Sắp đến ngày
con cho ba kết quả rồi đấy nhở.

 

Báo cáo nội dung xấu