Ôsin nổi loạn- Chương 11
Chương 11
Cục vàng No.2
Kim Anh đứng
trước cửa trường đã đóng một cách lạnh lẽo, thở dốc .
Xui xẻo chết
đi được sao từ lúc đi học đến giờ được 4 ngày mình đi muộn mất 2 ngày rồi còn
đâu. Hay tại cái trường này nó ghét mình. Tức chết đi được. Thôi!, Đằng nào thì
hôm nay học thầy “hói” chán ngắt.
Quay người
đang định đi về thì Kim Anh van gay phải một người. Vì không kịp định thần cô
chới với túm ngay cái áo của người mình vừa va phải. Lần này thì ngã dập mông
lại còn mất hình tượng thật là thê thảm.
Đang nghĩ phải
làm thế nào để ngã cho tư thế đẹp một tý thì bỗng có một cánh tay rắn chắc đỡ
lấy sau lưng cô, một chân khụy một chân đá thẳng lên. Đúng tư thế khiêu vũ.
Người đối diện cô da trắng, sống mũi cao, môi đỏ, mái tóc để như Gang Geun Suk
– Hàn Quốc. “Thiên … thiên thần à” . Kim Anh tự nghĩ.
Cô chớp chớp
đôi mắt, lẩm bẩm :
- Sao lần nào
mình đi học muộn cũng gặp mĩ nam vậy nhỉ. Lần sau nhất định đi muộn tiếp mới
được hơ…hơ…hơ.
Chàng trai lên
tiếng lạnh tanh :
- Này, còn mấy
cọng long mi để dành cản bụi đi.
Ầm!!!
Kim Anh như bị
sét đán ngang tai, cô tỉnh mộng vẫn tư thế như “thiên nga” ấy, cô khan tiếng :
- Buông ra.
Phịch !!!
Ơ cái thằng
cha này buông mình ra thật à.
Nửa người Kim
Anh ngã trước. Cố tìm gì với. Không may Kim Anh với ngay vào chiếc cúc áo,
không chịu được chiếc cúc áo “ngã” luôn theo Kim Anh. Cô nhăn nhó vừa xoa mông
xừa suýt soa, liếc mắt lên nhìn Tử Kỳ - Chàng trai vừa buông Kim Anh ra.
- Quá thể
đáng. Sao cậu nỡ long nào vùi hoa dập liễu thế hả.
Tử Kỳ nhún
vai, thản nhiên nói :
- Sở thích của
tôi mà.
Kim Anh chỉ
tay chỏ chỏ vào người Tử Kỳ, kô thốt lên lời :
- Cậu … cậu …
Tử Kỳ đứng một
lúc rồi suy nghĩ, a đưa tay ra.
Biết ngay mà,
làm sao cưỡng nổi sức hấp dẫn của bổn cô nương đây. Chắc lúc nãy chưa nhìn kĩ
nên mới dám làm thế. Bây giờ mới nghĩ lại định đỡ mình lên đây mà. Nể tình nhìn
mặt baby kute tôi tha cho đấy. hahaha.
Kim Anh cũng
đưa tay ra định cầm lấy tay Tử Kỳ, thì a ta rụt tay lại :
- Làm gì vậy.
Lại còn xấu hổ
:
- Kéo lên đi.
Còn xấu hổ làm gì. – Nói rồi cô cười chớp mắt.
Tử Kỳ cười nửa
miệng :
- Tưởng tượng
đấy à.
- Thế cậu đưa
tay ra làm gì. – Kim Anh ngơ ngác hỏi.
- Đưa cái cúc
áo đây.
Lúc này Kim
Anh mới để ý đến cái cúc áo thứ hai của Tử Kỳ đã bị mình dựt mất khi ngã. Cô
xòe lòng bàn tay ra thấy cái cúc vàng nhỏ nhỏ xinh xinh đang nằm trong tay mình.
Xời! Dùng hàng
đểu còn dám mở mồm đòi lại. Phải trả giá vì dám làm ngã mình mới được.
Tiện tay Kim
Anh vứt luôn ra bãi cỏ gần đó. Đứng dậy đưa tay phúi quần áo rồi cô quay mặt
thản nhiên cất bước đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tử Kỳ đứng đơ
người rồi chợt nhỏ giọng nói. Tiếng nói nhỏ nhưng làm cho Kim Anh giật thót ;
- Đứng lại.
Kim Anh quay
người lại hất mặt, nói :
- Sao định ăn
vạ à.
Tử Kỳ nhìn cô
từ trên xuống dưới , rồi a hỏi một câu chả ăn nhập :
- Cô khoảng
1m55 thôi nhỉ.
Sốck !!. Kim
Anh trợn tròn mắt nói :
- Gì. 1m60 đấy
ạ.
Tử Kỳ gãi cằm :
- Hẳn 1m60 cơ
à.
- Rồi thì làm
sao. Chả liên quan.
Cô phẩy tay
định bước đi thì Tử Kỳ gọi dật lại :
- 1m60. Ra bảo.
Anh ngoắc
ngoắc tay gọi cô. Kim Anh đứng yên kô nhúc nhích :
- Jề.
- Lại đây.
- Sao.
Thấy Kim Anh
nhất quyết kô chịu ra chỗ mình. Tử Kỳ bèn đi ra chỗ cô :
- Giả cái cúc
áo đây.
- Ném rồi. Lấy
đâu ra giả.
Kim Anh trề
môi lẩm bẩm :
- Cái cúc đểu
mà có cần phải làm quá lên vậy kô.
Tử Kỳ chợt làm
mặt thiểu não, a nói giọng trầm :
- Nhưng tôi kô
thể mua lại cái cúc được. Vả lại đứt cúc giữa làm sao mặc được nữa.
Kim Anh nhìn
Tử Kỳ từ trên xuống dưới.
“Hóa ra là nhà
nghèo không tiền mua cúc nên mới đòi mình. Khổ thân quá. Nhìn kìa nhìn kìa cái
mặt baby kute của ảnh bây giờ méo xẹo. Sao hôm nay mình ác thể nhờ. Dám bát nạt
cậu ấy”
Kim Anh tỏ vẻ
cảm hông vỗ vai Tủ Kỳ :
- Thôi được
rồi. Mai chị sẽ đền cưng hẳn bộ mới luôn. Chơi chưa.
Vẫn vẻ mặt ủ
rũ Tử Kỳ nói :
- Thật vậy sao.
- Yên tâm,
thật 100%.
Tử Kỳ búng tay
cái chóc :
- Vậy làm giấy
cam kết đi.
“ Mẹ ơi, cố
mỗi cái cúc áo cũng phải vậy á.”. “ Nghèo đến nỗi sợ người ra quỵt cả cúc áo,
cậu ta đúng là đáng thương quá đi.”
Kim Anh gật
đầu :
- Tùy cậu.
Rồi anh hỏi cô
:
- Cậu sẽ đền
tôi một bộ cúc như vậy chứ.
Nói rồi Tử Kỳ
đưa giấy bút ra viết lách cái gì đó rồi đưa Kim Anh kký. Cô mỉm cười tỏ vẻ thân
thiện :
- Xong. Mai
tôi sẽ đưa cậu bộ cúc mới toanh. Sướng nhé.
Tử Kỳ mỉm cười
như kô, a tính toán :
Tử Kỳ mỉm cười
như kô, a tính toán :
- Vậy à. Mỗi
chiếc cúc vàng đấy là 3 triệu 400 việt nam đồng. Mà một bộ là 6 cái cúc. Nhân
lên là 20 triệu 400 nghìn việt nam đồng.Mai đưa nhé. Mà tớ nghĩ bạn nên đưa
tiền mặt chứ ở đây kô có cho cậu mua đâu. Cảm ơn.
Kim Anh nghe Tử Kỳ nói mà kô hiểu gì mắt cô trố ra, mồm há hốc. Tử Kỳ nhìn cô
nhíu mày :
- Thôi ngay
cái bộ mắt ngu đần của cô đi.
Kim Anh vẫn
chưa hoàn hồn, phải mất gần cả phút cô mới bình tĩnh lại, cô nuốt nước bọt cái
“ực” :
- Cậu, cậu vừa
bảo cái gì, bộ cúc gì mà 20 triệu 400 nghìn. Thần kinh à.
Tử Kỳ nhún vai
:
- Trả vậy thì
sao.
Kim Anh bĩu
môi :
- Làm bằng
vàng chắc.
Tử Kỳ nhoẻn
miệng cười :
- Chuẩn.
Kim Anh nghe
vậy kô lạnh mà run, cô lập cập, hỏi dồn :
- Thật, thật
sao, vàng thật à. Cậu đùa kô vậy.
Tử Kỳ phũ
phàng :
- Tất cả là sự
thật.
Kim Anh rụng
rời tay chân. “ Mẹ ơi cứu con. Một triệu trong người con còn không có lấy đâu
ra 20 triệu.”. “ Ơ mà sao mình phải tin cúc đấy bằng vàng nhỉ, nó lừa mình thì
sao.”
Kim anh nhìn
Tử Kỳ chằm chằm rồi dở dọng :
- Xin lỗi cưng
nhé. Chị kô ngu đến nối bị lừa đâu. Biết hàng cưng dùng là thật hay là giả.
Tử Kỳ thản
nhiên, giải tỏa thắc mắc của Kim Anh:
- Cả trường
này có thể làm chứng.
Kim Anh xì một
tiếng rõ dài :
- Bốc phét mà
cũng kô biết ngượng mồm. Thôi kô đùa với cưng nữa chị đi đây.
Kim Anh định
đánh bài chuồn thì bị Tử Kỳ ngăn lại :
- Đi là đi thế
nào.
Anh dơ tờ giấy
cam kết của Kim Anh ra trước mặt cô :
- Nếu cậu kô
tin cúc áo đồng phục của tôi bằng vàng thì có thể hỏi một trong số tất cả các
học sinh ở trường này để kiểm tra cũng được. Tờ giấy này sẽ làm bằng chứng nếu
cậu kô đến tôi sẽ gửi cho nhà cậu để nhờ sự trợ giúp của người thân đấy.
Kim Anh toát
hết cả mồ hôi thầm kêu lên :” Oh … My … God.”. “ Con có tội gì mà phải vướng vào
cục nợ khủng bố này thế hả trời.”. “ Con xin lỗi ba, chưa làm ra tiền đã phải
gồng gánh chả nợ cho con rồi hu…hu… ông Phùng ơi. Con xin lỗi.”
Tử Kỳ thấy Kim Anh có vẻ mặt đâu khổ vậy mà vẫn kô tha, a còn sát them muối của
Kim Anh :
- Ngày mai tôi
đợi cậu ở căng tin nhé. Nhớ mang hẳn một bộ theo lời cậu nói nhé. Kô cần giống
mẫu cũ đâu cần giá trị tương đương là đc rồi.
Kim Anh nghe
giọng đểu giả của Tử Kỳ vang bên tai như sấm rền. Mồ hôi càng ngày càng túa ra.
“ Rầm !!!”
Kim Anh ngất
ngay tại chỗ.
Tử Kỳ kinh
ngạc nhìn Kim Anh ngất với một tư thể rất “hot”. Phì cười :
- Có cần xúc
động mạnh vậy kô.
Kim Anh mơ
màng đưa tay lên trán từ từ mở mắt ra. “ Woa … con đang ở trong hoàng cung
sao.” Cô dụi dụi mắt cho tỉnh rồi ngồi dậy tựa vào thành giường nhìn xung quanh
căn phòng. Cô bật thốt :
- Thiên đường .
Toàn căn phòng
đều màu trắng. Cửa sổ mở ra nhìn thấy một màu xanh của cỏ. Màu xanh tươi mát
của trời. Ở giữa nhà là một chùm đèn to với đủ các loại bóng đèn. Trên đầu
giường có một bức ảnh với đôi cánh trắng như thiên thần. Đang ngước lên nhìn
gương mặt thì cảnh cửa mở tung ra. Tử Kỳ bước vào.
Kim Anh nhìn a
khó chịu. Tử Kỳ lại dở nụ cười thiên thần hại Kim Anh ra :
- Kô cần nhìn
nhau cay đắng vậy đâu.
Kim Anh ngoảnh
mặt kô them đốp chat lại, cô xỏ dép vào chân định đi thì Tử Kỳ lên tiếng :
- Có muốn tôi
trừ nợ cho cô kô.
Kim anh nghe
câu này mà mừng thầm trong lòng. “ Có lẽ thấy mình tội nghiệp nên cậu ta mủi
lòng thương bỏ qua đây mà.” . “ Mà chưa chắc tên ác quỷ này không giống vẻ bề
ngoài chút nào, nghe hết câu cái đã.”
Kim Anh làm bộ
kô phản ứng gì nhưng tai cô thì vểnh lên để nghe cho rõ.
Tử Kỳ tủm tỉm
cười vì trò chơi mới phát minh của mình :
- Cậu phải tìm
mọi cách quyển rũ được Trịnh Kim thì tôi sẽ tha cho cậu.
Kim Anh ngớ
người ra bật thốt lên 1 câu tiếng anh :
- I don’t now.
( Tôi kô hiểu )
Tử Kỳ giải
thích :
- Bằng mọi
cách cậu phải tiếp cận được Trịnh Kim đến khi nào cậu ta chịu làm người yêu của
cậu thì thôi. Thời gian sẽ là 3 tháng. Do you know. ( Bạn hiểu chứ ) – Tử Kỳ
cũng đốp lại Kim Anh bằng một câu Tiếng Anh.
Kim Anh lắc đầu rồi lại lắc đầu :
Tử Kỳ bức xúc :
- Ngu lâu dốt
dai khó đào tạo thế nhờ.
Cậu cố nhẫn
nhịn giải thích lại một lần nữa :
- Tức là cậu
phải tìm mọi cáhc, tôi kô biết là cách gì chỉ cần Trịnh Kim động lòng chịu làm
người yêu của cậu lúc ấy tôi sẽ trừ nợ cho cậu. Thời gian cho cậu tán tỉnh
Trịnh Kim sẽ là 3 tháng. Hiểu?
Tử Kỳ nhìn Kim Anh để chờ đợi câu “ Hiểu rồi.” hoặc một cái gật cầu của cô.
Cuối cùng :
- I know. (
Tôi hiểu )
Tử Kỳ thở
phào. Khẽ xười với sự thôngminh và trò chơi thú vị của mình. Anh liếc nhìn Kim
Anh đang tập chung suy nghĩ gì đó.
- Mà Trịnh Kim
là ai ? – Kim Anh ngây thơ hỏi.
Tử Kỳ nhìn cô
như người ngoài hành tinh :
- Cô học
trương đấy mà kô biết Trịnh Kim là ai à. Giả nai đá. Kô có tiền cát xê đâu mà
phải diễn.
Kim Anh hồn
nhiên lắc đầu.
Tử Kỳ ngạc
nhiên, tự chỉ tay vào mình a hỏi :
- Đừng bảo cô
kô biết tôi là ai nhé.
Kim Anh phẩy
tay cười :
- Sao thế được.
Tử Kỳ cười
theo :
- Ít ra phải
thế chứ.
Kim Anh tắt nụ
cười, nói tiếp :
- Cậu kô nói
sao tôi biết được cậu là ai.
Đùng!!!
Lần này thì
sét đánh ngang tai Tử Kỳ.
“ Không thể
tin được. Nó học trường đấy mà ngay cả đến mình cũng kô biết là ai sao? Có nên
tin kô đây.”
Tử Kỳ gãi gãi cằm hỏi :
- Thế biết Tử
Kỳ là ai kô.
Kim Anh ra
chiều ngẫm nghĩ xem mình có quen kô, cô nhớ mang máng là có nghe tên này rồi
nhưng kô thể nhớ cụ thể.
- À.
- Sao. – Tử Kỳ
hỏi nhanh.
- À.
- Sao, nhớ
chưa.
- Ừm.
Tú Anh thấy
Kim Anh vẫn ngẫm nghĩ. Anh gợi ý.
- Cục vàng No.
2 của trường ĐH HCM ấy…. Cục vàng… - Anh cố kéo dài giọng chữ “Cục vàng” may ra
còn khơi gợi tý trí nhớ của con nhỏ ngu ngốc trước mặt mình.
Kim Anh vỗ tay
cái “bốp” :
- Đúng rồi.
Tử Kỳ sốt sắng
:
- Nhớ rồi à.
Hơ hơ.
Vừa hay nhìn
thấy đĩa táo ngay chỗ bàn cạnh giường kô biết ai để vào đấy. Tiện tay cầm cho
vào miệng, cô nhồm nhòam nói :
- Thì là thằng
No. 2 đấy.
Tử Kỳ bị sốch
nặng khi nghe Kim Anh nhắc đến mình một cách cực kì, cực kì bình thường lại còn
thản nhiên ăn thêm miếng táo nữa chứ. A gặng hỏi :
- Thế nghe đồn
thằng No. 2 đấy như thế nào.
Kim Anh gật gù
vừa nhai táo vừa kể :
- Có. Đẹp
trai, nhà cực giàu, chỉ số IQ cao, giỏi các môn thể thao …
Tử Kỳ cười
thầm. Tất nhiên phải thế. Tử Kỳ mà lại.
- Học giỏi
nhưng … chỉ sếp thứ hai thôi. – Kim Anh nói tiếp.
Uỳnh!!
Lại một đợt
sét nữa. Vết thương lòng đẫm mãu.
- Mà làm sao.
– Kim Anh quay sang hỏi.
Tử Kỳ đột
nhiên cúi sát xuống mặt cô nở nụ cười chết người của mình :
- Cậu thấy tôi
như nào .
Kim Anh nhìn
từng nét trên mặt của cậu. “ Cũng đẹp nhưng kô bằng anh đẹp trai hơ hơ.” Kim
Anh thản nhiên :
- Thì cũng …
tạm.
Tử Kỳ đe dọa :
- Tạm …
Kim Anh chợt
nhớ ra thân phận của mình đang là con nợ còn người đứng trước mặt là chủ nợ.
Kim Anh cười toe tóet đưa ngón tay cái lên nịnh bợ :
- Hoàn hảo.
Đẹp như hoàng tử trong truyện tranh ấy có khi còn hơn í chứ. Lại sở hữu nụ cười
cực khiêu gợi …so sexy.
Nghe Kim Anh
kéo dài giọng Tử Kỳ phì cười:
- Đủ rồi.
Anh đứng dựa
vào tường hai tay khanh trước ngực nhìn Kim Anh hấtmặt hỏi :
- Thế cô biết
tôi là ai kô.
Kim Anh ngây
thơ :
- Kô.
Tử Kỳ tự giới
thiệu :
- No. 2 . It’s
me. ( No .2 là tôi. )
Kim Anh mở to
mắt nhìn Tử Kỳ :
- Thật à, mạo
danh là kô tốt đâu đấy.
- Thế cậu nghĩ
tôi kô xứng với danh No. 2 à. – Tử Kỳ nhường mày hỏi.
Kim Anh thấy
thế lại bắt đầu nịnh bợ Tử Kỳ.
- Hơn chứ. Cậu
ngời ngời phong độ như này. No. 2 là cái gì cậu phải là No. 1 ấy chứ.
- Vậy à.
- Tất nhiên. –
Kim anh chắc chắn.
- Tiếc thật
tôi với No. 2 lại là một đấy. Cậu chê No.2 tức là chê tôi đấy. Cậu dám.
Kim Anh thấy
thế cười xởi lời :
- Ấy bình
tĩnh. Tại tầm nhìn tôi kém nên kô biết. Bây giờ tôi suy nghĩ lại rồi No. 2 cũng
rất rất đẹp troai I như cậu vậy. hề hề.
Tử Kỳ lườm cô :
- Im đi, kô
cần nịnh bợ. Nổi cả gai ốc.
Kim Anh cắn
môi lẩm bẩm. “Tôi kô phải con nợ thì cậu cũng kô bao giờ được tôi nịnh đâu. Đã
xấu còn bày đặt … phong cách.”
Như ra điều
gì. Kim Anh quay sang hỏi Tử Kỳ :
- À mà Trịnh
Kim là ai. Sao cậu lại bảo tôi hớp hồn cậu ta.
Chắc mình xinh
quá. Hơ hơ. Nghĩ vậy chứ Kim Anh kô dám nói ra. Chờ câu trả lời của Tử Kỳ.
- No. 1
- What? – Kim
Anh há hốc mồm. Tên này có bị làm sao kô.
- Là No.1 đấy
ko hiểu à. Còn cần phải giải thích nữa à.
Tên này chuẩn
bị lại **** mình ngu, đần độn đây mà. Chị này cái gì chả biết. Nghĩ Kim Anh nói
:
- À kô. Hơi
ngạc nhiên tý thôi.
Mà… hic mình
cũng xinh nhưng làm sao quyến rũ nổi tên No. 1 nổi tiếng đá đông lạnh đấy có
chứ. Cậu ta lại còn ít đến trường thì làm sao mình thực hiện kế họach gây sự
chú ý của cậu a đây, thà cái tên No. 2 bảo mình đền luôn đi. Nhưng lấy đâu ra
đây. Ông Phùng không đuổi mình ra ngoài đê ở là may. Hic.
Nhìn khuôn mặt
méo xẹo đau khổ của Kim Anh, Tử Kỳ khích tướng :
- Sao , kô tự
tin à.
(LCái gì. Dám bảo bản cô
nương đây kô dám mới sợ chứ. Đây kô sợ trời, kô sợ đất, kô sợ trộm, kô sợ ai
hết. Sợ mỗi kô có tiền trả nợ
Nở nụ cười tự
tin nhất, quyến rũ nhất, sexy nhất của mình ra :
- Xời xời xời,
Chuyện nhỏ. Có gì mà kô tự tin.
Biết ngay
chiêu này có tác dụng với cô ta mà. Tử Kỳ cười khẩy :
- Vậy sao.
Kim Anh nhìn
nụ cười đáng ghét của Tử Kỳ, cô hắng giọng :
- Nụ cười đấy
là ý gì thế.
- Trả ý gì.
“ Đúng là gặp
phải tên ác tặc.”
Tử Kỳ kéo tay
áo lên xem đồng hồ rồi anh ngước lên nói với Kim Anh :
- Thỏa thuận
đã xong. Cô có thể phắn ra khỏi “ home mt” của tôi rồi đấy.
Kim Anh nhìn
Tử Kỳ trân trối. “ Tên này có phảo đàn ông không vậy. Dám đuổi một cô gái xinh
đẹp thế này ra ngoài một cách không thương tiếc vậy sao. Vật mà cái gì mà ga
lăng, hay giúp đỡ các bạn gái. Lời đồn đúng là lời đồn. Khác 100.1 % luôn ấy
chứ. Có mà là đồ ác tặc chứ thiên thần cái nỗi gì.. Xùy xùy xùy.
Tử Kỳ thấy Kim
Anh không nhúc nhích, anh cau có :
- Định lì mặt
ở đây à 1m60.
Kim Anh lườm
Tử Kỳ rồi đứng lên bỏ về. Tử Kỳ nhìn theo rồi bật cười ha hả, a nằm lăn ra
giường đưa tấm ảnh chụp chung của Trịnh Kim với Tử Kỳ ra xem, anh cười nhếch
mép :
- Thú vị đây.
[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

