Khoảng cách tình yêu - Chương 02 - Phần 2

Nhật
Minh đã thầm để ý Bảo Phương lâu lắm rồi nhưng không dám nói, nhất là khi thấy
cô trầm lặng ít nói và đầy xa cách thì càng không dám thổ lộ, kịch liệt chiếm
lấy chỗ ngồi bên cạnh cô. Nào ngờ hôm nay chỗ ngồi cũng bị người khác chiếm
lấy. Lại thấy bộ dạng có vẻ vênh váo khó coi của người chiếm chỗ thì vô cùng
tức giận.

- Mau
đứng lên trả chỗ cho tôi! - Nhật Minh nghiến răng nhả từng chữ.

- Ngồi
chỗ khác đi! - Nam
sinh đó vẫn nhất mực nói.

Nhật
Minh không nhịn được nữa với cái kẻ ngang tàng này, cậu vung tay đấm vào mặt
của người kia nhưng không ngờ tay vẫn chưa kịp chạm vào mặt cậu ta thì đã bị
giữ lấy, rồi nhanh chóng bị quặn ngược ra sau khiến cho Nhật Minh la lên thảm
thiết.

Cũng may
ngay lúc đó chuông reo vào tiết nên cậu ta từ từ thả Nhật Minh ra. Bạn bè nãy
giờ nhìn họ cũng vội vàng khuyên bảo, Nhật Minh cuối cùng cũng chịu rời đi tìm
một chỗ trống khác mà ngồi.

Chỗ ngồi
mới của Nhật Minh chẳng ở đâu xa là ngay sau bàn của họ. Bảo Phương nghe cậu
bạn ngồi kế hỏi Nhật Minh:

- Sao
hôm nay đi học trễ vậy?

- Nói
tới bực cả mình, đang đi đường tự nhiên gặp mấy người kì lạ bận toàn đồ vest
đen chặn lại hỏi đường, chỉ mãi mà họ cũng không biết, cứ khăng khăng bắt mình
dẫn đi. Tới khi đến họ lại bảo lộn địa chỉ, nói xem có phải là tức chết hay
không!? - Nhật Minh tức giận kể lể.

Bảo
Phương nghe Nhật Minh kể thì chú ý bên cạnh có kẻ rung chân cười đắc ý, cô khẽ
liếc nhìn cái người đó một cái. Cậu ta thấy Bảo Phương nhìn mình thì khẽ tằng
hắng vài cái rồi ngồi nghiêm chỉnh lại.

Khi ra
về, vừa đến cổng Bảo Phương đã thấy Thục Quyên đứng chờ, nhìn cô với ánh mắt e
dè. Bảo Phương không nhịn được đành thở dài giục:

- Về
thôi!

Thục
Quyên nghe vậy thì vui vẻ, mắt mở to vội xách cặp bước theo sau Bảo Phương. Hai
người vừa đi, Thục Quyên vừa hỏi chuyện:

- Này
cái bạn Lăng Phong ấy thế nào?

- Ai? -
Bảo Phương nghiêng đầu nghi hoặc đứng lại hỏi.

- Thì
cái bạn mới vào lớp của bạn đó. - Thục Quyên chớp mắt nhìn Bảo Phương vẻ hơi
ngạc nhiên đáp.

- À! Mình
cũng không để ý lắm. - Bảo Phương gật gù một cái rồi đi tiếp.

- Ừm,
bạn ấy giới thiệu là bạn ấy 17 tuổi, lớn hơn tụi mình. Bạn ấy mới từ nước ngoài
về cho nên mới quyết định học chậm lại một năm, học lớp 10 như chúng ta. Sau
này phải gọi là anh hay là bạn nhỉ?

- Gọi là
anh đi! - Một tiếng nói vang lên sau lưng họ.

Giật
mình quay đầu nhìn lại thì Bảo Phương nhận ra đó chính là học sinh mới. Lăng
Phong đi sau lưng họ từ nãy giờ mà không hề phát ra tiếng động, bước chân cậu
nhẹ nhàng như dạo chơi, đôi giày thể thao trắng muốt không hề vương một hạt
bụi. Hai tay thong thả xách cặp táp tiến đến với một nụ cười hút hồn, để lộ
hàng răng trắng như tuyết, gương mặt đẹp phảng phất trong ánh nắng chiều càng
thu hút ánh nhìn của người qua đường, không ít nữ sinh phải quay đầu lén lút
nhìn trộm…

Nụ cười
của Lăng Phong khiến cho Thục Quyên đỏ cả mặt, cô bẽn lẽn nói:

- Xin
chào!

- Xin
chào! - Lăng Phong chào đáp lại Thục Quyên sau đó nghiêng người nhìn Bảo Phương
chào. - Xin chào…

Vẫn như
câu chào lần trước, Bảo Phương quay đầu không đáp lại. Lăng Phong trước cái
nhìn ái ngại của Thục Quyên thì nhún vai tỏ ý không sao.

Xe buýt
đến, họ cùng nhau lên, Bảo Phương cố tình đi xuống phía cuối xe, tay giơ lên
vịn tay cầm im lặng. Mấy bạn nữ trên xe cũng không ngừng xuýt xoa khi thấy cậu
bạn đẹp trai vừa bước lên xe. Chạy được một lúc, xe buýt thắng nhanh khiến toàn
bộ người trong xe chao đảo. Bảo Phương cũng lảo đảo ngã về phía sau thì phát
hiện mình ngã vào lòng của một người nào đó đang đưa tay đỡ lấy mình. Cảm giác
thân nhiệt người kia ấm áp phía sau lưng, hơi thở phủ lên tóc cô. Bàn tay của Lăng
Phong ôm đỡ thân người cô vô tình đặt trên ngực khiến toàn thân Bảo Phương nóng
bừng lên

Bảo
Phương vội vàng bật người dậy thoát khỏi lòng của Lăng Phong, thoáng chút xấu
hổ không nhìn lại phía sau đành quay đầu hỏi Thục Quyên lúc đó cũng đang lồm
cồm lấy lại thăng bằng hỏi:

- Không
sao chứ?

- Mình
không sao. - Thục Quyên lắc đầu nói nhưng gương mặt có chút xanh xao sợ hãi,
chứng tỏ cô ấy chưa từng đi xe buýt, cũng chưa từng phải chịu cảnh chen chúc
thế này. Buổi sáng còn có ghế ngồi chứ giữa trưa thế này thật đúng là khó tìm.
Cứ kéo dài tình trạng này, chỉ e Thục Quyên không chịu nổi.

- Từ mai
đừng đi xe buýt nữa! - Bảo Phương thở dài khuyên.

Thục
Quyên lắc đầu nói:

- Mình
không sao, mình thích đi xe buýt cùng bạn. Chỉ có thể gặp bạn những lúc này
thôi.

Bảo
Phương thấy sự cương quyết của Thục Quyên, cô hiểu rõ lý do vì sao. Bởi vì vào
lớp rồi, cô không thích bước chân ra ngoài nữa, Thục Quyên lại không dám bước
vào lớp cô.

- Ngày
mai, mình cùng bạn ra ghế đá ngồi chơi. Cứ để nhà đưa đi học!

Thục
Quyên nghe vậy còn gì mừng hơn liền gật đầu đồng ý. Bảo Phương cũng không biết
rõ tại sao Thục Quyên cứ cố chấp nhất định muốn làm bạn với một người như cô.
Im lặng một chút, Bảo Phương khẽ quay đầu nhìn về người đứng phía sau mình khẽ
nói:

- Cám
ơn!

- Không
có chi. Mình được hưởng lợi mà… - Lăng Phong cười cười áp sát vào phía sau lưng
cô thì thầm bên tai cô đáp.

Bảo
Phương tức giận quay đầu trừng mắt nhìn cái kẻ đang cười kia, vô tình mặt hai
người chạm vào nhau. Lăng Phong đang mỉm cười một cách thích thú như đoán được sự
tức giận của cô. Bảo Phương đỏ bừng mặt, không còn ý định muốn đấm cho cái tên
ăn nói bỗ bã kia một cái nữa, cô từ từ nhích người ra xa khỏi kẻ ấy.

Bảo
Phương tiến sát bên cạnh Thục Quyên đứng, Thục Quyên nhìn cô cười rồi nói:

- Thật
ra mẹ mình đã nói:

“Trong
quá trình trưởng thành đã xảy ra những việc không thể cứu vãn được đã làm tổn
thương đến trái tim non nớt của bạn con, vì thế mới khiến bạn ấy trở nên trầm
mặc, không dám tiếp xúc với ai vì sợ bị tổn thương. Khờ khạo dùng sự lạnh lùng
để bảo vệ bản thân, thật ra trái tim lại vô cùng ấm áp, dịu dàng hơn bất kỳ
ai.”

Mình
thấy mẹ nói rất đúng, bởi vì tuy rằng bạn thường tỏ ra rất lạnh nhạt nhưng kỳ
thực lại rất quan tâm chú ý đến người bên cạnh. Nếu không bạn đã khước từ mối
quan hệ với mình rồi.

Nghe
Thục Quyên nói, Bảo Phương hơi khựng lại, không ngờ Thục Quyên lại nói đúng
những ý nghĩ trong tâm hồn cô. Bảo Phương ngẩng đầu xúc động nhìn gương mặt
thanh thanh của Thục Quyên, chưa ai dám nói ra nỗi lòng của cô, có lẽ việc kết
bạn với Thục Quyên là điều đúng đắn. Bất giác Bảo Phương nhoẻn miệng cười, một
nụ cười rất thật lòng, nụ cười đã lâu không xuất hiện trên gương mặt cô.

- Bạn
cười lên rất đẹp! - Thục Quyên bỗng reo lên.

- Đúng
vậy! - Tiếng nói từ sau lưng hai người bỗng thốt lên.

Bảo
Phương và thục Quyên quay lại bắt gặp cái nháy mắt tinh nghịch đầy trêu chọc
của Lăng Phong, cô bực bội lườm Lăng Phong một cái rồi kéo Thục Quyên xê ra chỗ
khác tiếp tục nói chuyện. Lăng Phong nhìn theo bóng dáng cô khẽ lắc đầu cười, nhìn
vẻ mặt cố tỏ vẻ thờ ơ của Bảo Phương thì không nhịn được mà muốn trêu ghẹo cô.
Nhưng khi nghe Thục Quyên nói, cậu bỗng trầm mặt xuống, những tổn thương mà cô
đã phải chịu đều là do cậu mà ra. Lăng Phong đưa mắt đau buồn khẽ nhìn Bảo
Phương nhưng đập vào mắt cậu là một cảnh tưởng đáng khinh.

Một gã
đầu vàng chóe, đeo khuyên tai khuyên mũi, ăn bận nhếch nhác, mồm nhai singôm
nhóp nhép. Hắn ta đưa tay vờ như vô tình chạm vào phía mông của Thục Quyên.

Nơi cậu
đứng thì rộng rãi hơn nên có thể thấy rõ hành vi của hắn ta, còn nơi họ đứng
thì chật chội cho nên hành động của tên kia có thể nghĩ là do vô tình. Nhưng bàn
tay của hắn lại tiếp tục sấn tới. Thục Quyên trước hành vi của hắn thì hoảng
hốt, cô sợ hãi muốn hét lên nhưng lại xấu hổ lo sợ người khác biết. Từ nhỏ đến
lớn, cô chưa từng đi xe buýt, càng chưa từng bị mấy tên yêu râu xanh như thế
này giở trò, cô muốn gọi nhỏ Bảo Phương nhưng bàn tay của hắn ta bắt đầu kéo
vạt váy cô và mò mẫm trên bắp đùi trắng nõn thì sợ hãi đến cắn chặt môi.

Bảo
Phương đang nghe Thục Quyên rôm rả kể chuyện trên lớp thì bỗng cảm thấy Thục
Quyên im lặng một cách kì lạ. Cô quay sang nhìn thì thấy gương mặt cô bạn đã
trắng bệch đầy nét sợ hãi, môi mím chặt, dòng nước mắt đang chực trào rơi. Bảo
Phương thoáng ngạc nhiên định lên tiếng hỏi thì phát giác cái tên đó đang giở
trò, cô tức giận cung tay định đấm gãy mũi cái tên khốn nạn này thì một bàn tay
đã nhanh chóng tóm lấy tay hắn ta siết chặt rồi nhanh chóng bẻ ngoặt ra sau.

Một
tiếng thét chói tai vang lên khiến tất cả mọi người đều nhìn về phía họ. Thục
Quyên nước mắt đã rơi ra khóc nức nở.

- Thả
tao ra! - Tên tóc vàng đau quá bèn hét lên.

Bảo
Phương tức giận tát vào cái miệng kêu gào của tên này một cái thật đau rồi
mắng:

- Đồ xấu
xa!

Mọi
người nãy giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra ngơ ngác nhìn, bây giờ thì đã
hiểu bèn nhìn tên này với ánh mắt khinh bỉ, mấy nữ sinh trong xe buýt bèn lùi
ra xa hắn ta.

Tên đầu
vàng bị quặn tay đến mức chảy cả nước mắt, lại bị mọi người dè bỉu thì vừa ức
vừa hận. Vừa lúc đó xe đến trạm gần đó, Lăng Phong thả tay tên này ra gầm lên
quát:

- Cút!

Thoát ra
được, tên này mừng rỡ xoa xoa cái tay rồi vội vàng bước ra cửa. Nhưng trước khi
xuống hắn ta dọa một câu:

- Mày
chờ đó!

Lăng
Phong nhếch môi cười khinh bạc, ném cho hắn ta ánh mắt đe dọa khiến hắn câm
họng rồi bước xuống lẻn đi thật nhanh.

Mọi
chuyện lại trở về không gian ban đầu, ai làm việc nấy. Bảo Phương an ủi thục
Quyên rồi xoay lại nhìn Lăng Phong nói:

- Cảm
ơn!

- Không
có chi. - Lăng Phong hờ hững đáp lại, không còn vẻ trêu chọc lúc đầu nữa, mà
chỉ có ánh mắt buồn bã.

Vừa
xuống xe, Lăng Phong đã thấy có người chờ cậu sẵn ở ngay trạm, bọn họ toàn mặc
vest đen trông thật nghiêm trang. Sắc mặt cậu bỗng thay đổi, gương mặt toát lên
sự giận dữ, ánh mắt lạnh lùng đáng sợ hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng của Bảo
Phương. Những người xung quanh thấy cậu có vẻ tức giận thì sợ hãi lui lại mấy
bước. Lăng Phong sẵng giọng hỏi:

- Có chuyện
gì?

- Phu
nhân đã trở về. - Một người cúi đầu đáp. - Cậu Jay bảo tôi đến đón cậu về.

Lăng
Phong khẽ liếc Bảo Phương và Thục Quyên đang đi tới bèn quắc mắt một cái khiến
người đó im bặt, cậu hậm hực bước vào trong xe. Người kia cũng nhanh chóng bước
vào.

Đi ngang
qua xe của họ, Bảo Phương khẽ liếc nhìn vào bên trong, Lăng Phong cũng quay
sang nhìn cô nhưng ánh mắt của cậu chỉ toàn một mảng đen tối chứ không còn sự
trêu chọc nữa. Bảo Phương cảm thấy dường như có chuyện không ổn sắp xảy ra.

Lăng
Phong được bọn người kia chở về một khu biệt thự khá xa trung tâm, nơi đó hoàn
toàn im ắng. Xe dừng lại ở trước cánh cổng màu đen khá lớn và sừng sững đầy sự
chết chóc bởi không khí ảm đạm bên trong, tựa hồ như người lạ bước vào cánh cửa
đó sẽ không thể nào trở ra được.

Lăng
Phong xuống xe sải bước qua khu vườn rộng lớn đầy cây cảnh được uốn một cách
rất nghệ thuật để vào nhà. Ở chiếc bàn màu trắng ngồi gần đó có một người phụ
nữ rất đẹp và trang điểm khá trẻ trung, bận một chiếc váy hở hang gợi cảm. Theo
phép lịch sự, Lăng Phong lên tiếng chào bà ta:

- Chào
dì!

- Về rồi
sao? - Người phụ nữ đó cũng đáp lại cậu với nụ cười ngọt ngào.

Nhưng
hơn ai hết Lăng Phong biết rõ, bên trong bà ta đang chứa đựng những ý nghĩ đầy
nguy hiểm dành cho cậu. Cậu khẽ gật đầu rồi định tiến bước vào trong nhưng bà
ta lại lên tiếng, vẫn dùng cái giọng ngọt ngào nói:

- Nghe
tin con trở về, sợ người giúp việc không biết sắp xếp nên dì trở về giúp con. Dì
đã dặn họ bày trí lại gọn gàng rồi, con xem có thích không?

- Cám ơn
dì! - Lăng Phong khẽ nói rồi nhanh chân bước vào trong nhà, phía sau còn nghe
vang lên tiếng đáp: “Không có chi”. Qua tấm cửa kính trong suốt và sạch bong
không có lấy một hạt bụi nào, Lăng Phong có thể nhìn thấy ánh mắt và nụ cười
nham hiểm của người phụ nữ mà cậu gọi là dì.

Lăng
Phong không vội vào phòng ngay mà cầm lấy điện thoại gọi cho cậu bạn Jay của
mình.

“Vẫn còn
bộ đồ nghề đó chứ?”

“Còn.” Bên
kia điện thoại, Jay đáp.

“Đem đến
đây ngay lập tức!” Lăng Phong nghiến răng ra lệnh sau đó đi về phía thư phòng
ngồi bình thản đọc sách chờ đợi Jay tới.

Chỉ 15
phút sau Jay đã có mặt, tay cầm một cái vali xách tay nhỏ màu đen. Cậu đi ngay
đến thư phòng mà không cần hỏi bất kì một người giúp việc nào, cậu quá rõ thói
quen của Lăng Phong. Jay vừa bước vào thì Lăng Phong gấp sách lại ngước mắt
nhìn Jay nói:

- Tới
rồi à, có đem không?

Jay khẽ
gật đầu, Lăng Phong bèn bật dậy khỏi ghế, mạnh đến nỗi nó cứ xoay qua xoay lại.
Lăng Phong mở cửa bước ra khỏi phòng đọc sách rồi trở về phòng mình, Jay cũng
theo sau. Vừa vào đến phòng, Jay đưa tay ra tín hiệu im lặng sau đó khẽ khàng
mở vali màu đen của mình lấy ra một thiết bị nào đó rồi bắt đầu rà soát khắp
phòng. Sau khi nghe một tiếng tít thì ngồi xuống gắn gắn cái gì đó ở bên cạnh.
Làm xong đứng dậy phủi tay đắc ý cười nói:

- Xong
rồi, từ bây giờ cậu có thể an tâm.

- Cám ơn!
- Lăng Phong thở phù nhẹ nhõm rồi ngồi xuống giường.

Jay cũng
đến bên nằm ngã sõng soài trên giường than thở:

- Hối
hận khi làm bạn với cậu ghê. Toàn là gặp những chuyện phiền phức… Mà người đàn
bà này cũng thâm sâu quá chừng đi, cậu mà không khéo sẽ bị bà ta giết lúc nào
không hay.

Lăng
Phong cười nhạt tỏ ý khinh thường, cũng ngã vật xuống giường một cách thoải
mái. Jay quay lại nhìn Lăng Phong hỏi:

- Sao
hả, gặp được cô nhóc đó chưa?

Lăng
Phong gật đầu.

- Có lấy
lại không?

Cậu lắc
đầu.

Jay lập
tức ngồi nhổm dậy hỏi:

- Tại
sao?

Lăng
Phong không đáp, ánh mắt cứ hướng thẳng lên trên trần nhà miệng khẽ cười, Jay
nhìn biểu hiện của bạn không khỏi thở dài lắc đầu.

Sáng sớm
hôm sau, Bảo Phương đứng chờ ở trạm xe buýt nhưng không thấy Thục Quyên đâu cả,
có lẽ sau vụ hôm qua cộng với lời khuyên của cô nên thục Quyên không đi xe buýt
nữa. Cô khẽ thở dài, bỗng nhiên thấy cô đơn. Đột nhiên từ phía sau lưng cảm
giác có hơi ấm tỏa ra. Lăng Phong kề bên tai Bảo Phương hỏi:

- Đang
nhớ người ta sao?

Bảo
Phương giật mình, bất giác quay người lại rồi lùi về sau ba bước bắt gặp Lăng
Phong đang lấy tay che miệng cười. Cô trừng mắt nhìn Lăng Phong đầy giận dữ sau
đó mở miệng mắng:

- Xấu
xa!

Lăng
Phong không nói gì quay đầu nhìn cô nữ sinh đứng bên kia miệng nở nụ cười chói
lòa, ánh mắt đầy cuốn hút hỏi:

- Có
thấy mình xấu xí không?

Cô bạn
được hỏi bị vẻ đẹp của cậu thu hút, bất giác đỏ bừng cả mặt thẹn thùng lắc đầu
đáp:

- Bạn
rất đẹp trai!

Lăng
Phong nghe xong cười quay đầu nói với Bảo Phương:

- Cô ấy
bảo là rất đẹp trai chứ không có xấu.

Bảo
Phương tức đến nghẹn họng, cô mắng là “xấu xa” chứ có mắng là “xấu xí” đâu. Cô
quyết định không thèm nói với cái hạng người mặt dày nữa, quay đầu nhìn lên
trước.

Lăng
Phong nhìn bộ dạng tức tối của Bảo Phương nhưng lại không làm gì cậu được thì
phá lên cười thích thú. Bỗng từ đằng xa, cậu thấy một nhóm người đang tiến tới
với bộ dạng đầy tức giận. Cậu hiểu được bọn người đó đến tìm mình vì mục đích
gì nên quay người đi vào con hẻm nhỏ mà Bảo Phương thường đi để tránh việc ồn
ào.

Bảo
Phương cũng nhận ra cái tên đầu vàng chóe đang đi cùng trong băng, bèn quay đầu
nhìn Lăng Phong, thấy cậu đang lùi lại đi vào trong con hẻm, bọn người kia cũng
vội chạy theo vào.

Vốn cũng
không thích can thiệp vào chuyện của người khác, với lại cái tên xấu xa đó có
bị gì thì cũng là đáng đời, không liên quan gì đến cô. Nhưng nghĩ đến việc anh
ta vì Thục Quyên nên mới dây vào rắc rối này thì quyết định đi giúp anh ta, cũng
theo vào trong hẻm.

Cứ nghĩ Lăng
Phong vào trong hẻm là tìm đường chạy thoát, ai ngờ anh ta vào đó hiên ngang ngồi
chờ đợi cái bọn kia bước vào. Bảo Phương cũng hơi sửng sốt trước vẻ mặt lạnh
tanh không hề gì của Lăng Phong.

- Hôm
qua mày dám bẻ tay tao, hôm nay tao cho mày biết mùi tàn phế. - Tên đầu vàng
chóe nghênh mặt tỏ vẻ ta đây đắc ý với Lăng Phong.

Nào ngờ Lăng
Phong đối với lời đe dọa cùng với mấy tên đang lăm lăm gậy trên tay không có
chút gì e ngại, còn quắc mắt nhìn tên đầu vàng với khí thế muốn đóng băng khiến
tên này chép miệng nuốt nước bọt rồi lui về sau mấy bước, đôi chân run run. Hơn
ai hết, tên này biết lực của Lăng Phong mạnh ra sao sau cú vặn tay hôm qua, chỉ
cần Lăng Phong dùng sức thêm một tí là tay hắn tàn phế ngay.

Bảo
Phương chứng kiến cảnh Lăng Phong cho mấy tên đó nằm bệt xuống đất thì biết hóa
ra cô lo lắng thừa thãi.

Nhưng
những động tác của Lăng Phong khi đánh mới là điều khiến người ta suy ngẫm. Học
võ bao nhiêu năm, Bảo Phương chưa từng thấy ai ra đòn hiểm như vậy, mỗi một đòn
đều nhằm đúng điểm yếu của đối phương mà đánh tới. Cái bọn ngốc này cứ cứng đầu
đứng dậy lao tới không biết sợ thì nhanh chóng tiếp tục ngã xuống. Nhanh - gọn -
lẹ là ba từ để diễn tả động tác của Lăng Phong. Cũng may cậu ra tay có cân nhắc
nếu không bọn này chắc là chết mà không kịp kêu một tiếng.

Trong
nhận xét của Bảo Phương thì con người này cộng với dáng vẻ của những tên trông
như là vệ sĩ - nhưng từ người lại phát ra sự nguy hiểm chết người chẳng khác
nào xã hội đen - rất ư là nguy hiểm, không nên chọc vào, nếu không thì người
chịu thiệt chỉ là bản thân mình mà thôi. Đang mải suy nghĩ thì chợt thấy một
bóng người tiến sát lại gần mình.

- Lo
lắng cho anh à? - Lăng Phong hạ gục xong bọn này thì phủi tay quay người thấy Bảo
Phương đứng đó bèn tiến lại cười hỏi với giọng cợt nhả như lúc đầu.

Bảo
Phương thoáng đỏ mặt khi thấy gương mặt Lăng Phong đã kề sát gương mặt mình, cô
bặm môi xô Lăng Phong tránh xa, không ngờ cậu thừa dịp nắm lấy bàn tay cô kéo
lại. Bảo Phương bị Lăng Phong nắm tay thì nổi giận, bàn tay cung lại định đấm
vào người cậu thì khựng lại trước ánh mắt của Lăng Phong.

Ánh mắt
của cậu dừng lại ở bàn tay trái đang đeo vòng ngọc lục của Bảo Phương. “Nó giống hệt chiếc vòng của mẹ tôi.” Bảo
Phương nhớ lại khi nói đến điều này giọng nói của Lăng Phong có vẻ buồn bã, cô
chợt chùn lòng, có lẽ anh cũng giống cô luôn mang nỗi buồn mất mẹ, trong lòng
bỗng dâng lên sự đồng cảm. Cô nhẹ giọng nói:

- Đừng
buồn!

Lăng
Phong nghe Bảo Phương nói vậy thì hơi giật mình, vẻ mặt lúng túng khi Bảo
Phương đoán được tâm sự của mình. Chưa bao giờ cậu để lộ suy nghĩ của bản thân
ra trước mặt người ngoài, cô chính là ngoại lệ duy nhất. Vẫn nắm chặt tay Bảo
Phương, Lăng Phong khàn giọng bảo:

- Đi
thôi nếu không trễ học mất!

Hai
người vừa ra đến thì xe buýt cũng vừa chạy mất, cả hai vội đuổi theo nhưng
không kịp đành đứng chờ chuyến xe kế tiếp. Bảo Phương sốt ruột nghiêng người
lén nhìn vào đồng hồ trên tay của Lăng Phong lo lắng, nếu không bắt được chuyến
xe kế thì cô trễ học là cái chắc. Chuyến xe kế tiếp chậm chạp đi đến và trong
xe chật cứng cả người, cả hai chen chúc lên xe. Người đông, hai người phải đứng
sát rạt vào nhau, người cô áp sát vào lồng ngực Lăng Phong. Cảm nhận hơi ấm và
mùi hương nam tính mạnh mẽ của cậu, cô thoáng đỏ bừng mặt.

Xe buýt
đong đưa, người đông đúc không có lấy một điểm tựa, Bảo Phương mấy lần suýt té
nếu Lăng Phong không dùng tay ôm eo cô giữ lại, đành đưa tay nắm lấy một góc áo
ở phần eo của Lăng Phong.

Lăng
Phong ôm nhẹ Bảo Phương, cảm thấy hương thơm mềm mại từ mái tóc của cô khiến
cậu váng vất, hơi thở cô phả ra khiến tim cậu đập mạnh, đưa tay vòng eo cô kéo
sát lại gần mình hơn chút nữa, để đầu cô tựa vào lồng ngực mình.

Bảo
Phương nghe thấy tiếng tim cậu đập, trong lòng càng rối loạn, hơi thở cũng gấp
gáp hơn, muốn nhích ra khỏi người cậu nhưng lại không còn chỗ nhích, bất đắc dĩ
đành nép vào lòng cậu.

Cuối
cùng hai người cũng có thể thoát khỏi chiếc xe buýt nghẹt thở đó.

Cả hai
nhìn nhau mừng rỡ thở phào, Bảo Phương nhớ lại cảm giác lúc nãy ở trên xe buýt thì
xấu hổ đến đỏ lựng cả mặt, cô không dám nhìn Lăng Phong nữa vội vàng quay mặt
đi nơi khác. Lăng Phong cũng ngượng ngùng bèn hắng giọng ho vài cái rồi nhìn
đồng hồ hô lên:

- Tới
giờ đóng cửa rồi.

Bảo
Phương thoáng giật mình vội chạy gấp. Nhưng quá muộn, cánh cổng đã khép lại,
chỉ còn những tiếng ồn ào nói chuyện từ bên trong vọng ra mà thôi. Sự thất vọng
hiện rõ trên mặt Bảo Phương, cô chưa bao giờ đi muộn học.

Bảo
Phương nhìn quanh quất rồi bèn đi đến góc tường khuất nhất, cố gắng hết sức để
trèo lên trên tường rồi vào bên trong. Bức tường quá cao, dù cô cố hết sức cũng
không thể bám vào thành tường được. Điệu bộ nhảy lên nhảy xuống của cô trông
rất buồn cười khiến cho Lăng Phong từ nãy đến giờ thong thả đi sau không nén
nổi đành lên tiếng cười khúc khích.

Bảo
Phương nghe tiếng cười thì quay đầu nhìn lại, sau đó ném cho Lăng Phong một cái
nhìn hằn học. Tại ai mà thành tích chưa bao giờ đến muộn của cô đã bị phá vỡ.
Đã vậy còn dám cười cợt cô nữa chứ.

Báo cáo nội dung xấu