Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 122 phần 1

Chương 122 

Đại
hoàng tử tính toán, nếu Long Kỳ không có năng lực cứu họ, cũng chỉ còn cách giết
chết họ, một trận chiến tranh như vậy diễn ra, chẳng những sẽ kìm Long Kỳ vào cảnh
vô tình vô nghĩa, mà cũng làm cho chàng trở thành kẻ địch trong mắt dân chúng
võ lâm. Long Kỳ trong lòng người dân từ minh quân sẽ biến thành bạo quân tàn khốc.
Quyền uy và danh dự của Long Kỳ sẽ cùng bị ảnh hưởng. Nếu đại hoàng tử thắng, sẽ
có lý do vậy đem loại bỏ Long Kỳ, rồi sau đó hắn danh chính ngôn thuận lên
ngôi.

Lòng
tôi nghĩ rất nhanh, ngẩng đầu lên sắc mặt tôi đã tái xanh, Ngọc Hoán và Lãnh
Phù đang hưng phấn nói, thấy sắc mặt của tôi thì quan tâm hỏi, “Nàng sao thế?’

“Thế
nào? Vì sao các ngươi lại không nói sớm cho ta biết mọi chuyện đã biến hoá như
vậy, thế hiện giờ Long Kỳ phải làm sao bây giờ? Ngài ấy không phải đã nắm chắc
phần thắng lớn sao?” Tôi kích động gầm lên, gườm gườm nhìn họ, Lãnh Phù và Ngọc
Hoán đều cùng liếc mắt nhìn nhau, Lãnh Phù cười nhạt nói tiếp câu chuyện,
“Nương nương, xin đừng lo lắng, nương nương dự đoán được thì sao Hoàng thượng lại
không nghĩ tới chứ? Nói đến loại cổ này đều không phải một người nuôi, tuy quá
trình trị liệu cũng cần chút thời gian, nhưng cũng không phải chỉ có chờ chết
đâu ạ!”

Nghe
nàng ta nói vậy, tôi nhíu mày hỏi, “Ý ngươi là những người trúng loại cổ này có
thể đều cứu được?”

“Điều
này còn phải xem kẻ bán mạng này, là nguyện tin tưởng Hoàng thượng hay là tin kẻ
đó! Nếu họ cố ý đối nghịch với hoàng thất, vậy thì họ có chết cũng chưa hết tội,
cũng chẳng trách được ai cả!”

Mắt
Lãnh Phù hiện lên tia cười lạnh, có liên quan tới sắc mặt xanh mét của tôi.

“Rốt
cuộc là chuyện gì xảy ra vậy, vì sao các ngươi luôn gạt ta?’ Sắc mặt tôi trầm
xuống, có chút tức giận nhìn họ, tuy tôi rất ít hỏi đến chính sự, nhưng nghe
cái kiểu nói thừa nước đục thả câu này, tôi không những tức giận mà còn nổi
điên lên nữa ấy chứ.

Ngọc
Hoán nói tiếp luôn, “Chuyện này trong hoàng cung chỉ có chừng mười người biết
thôi, chúng ta cũng không phải cố ý giấu, mà chuyện này càng ít người biết thì
càng an toàn, chúng ta ai cũng đều biết đại hoàng tử có cơ sở ngầm trong cung,
chỉ vì đối thủ quá giảo hoạt nên chúng ta vẫn chưa tra ra được rốt cục là kẻ
nào. Loại cơ mật thế này, chúng ta không thể khinh thường, định đợi chuyện này
trôi qua mới cho mọi người biết rõ trắng đen.

“Nhưng
mà ở đây chắc hẳn không có cơ sở ngầm của đại hoàng tử ha! Anh nhanh nói cho ta
biết chút được không, ít nhất cũng để cho ta an tâm giống các ngươi vậy ha!”
Tôi thở dài nhẹ nhõm, hoá ra Long Kỳ cũng có động tác này, chỉ là giấu chúng
tôi, rốt cục chàng đang bày ra kiểu gì để cho đại hoàng tử tự chui đầu vào đây?
Do nhớ rõ những lời kiên định của chàng nói, chàng từng nói chàng sẽ để cho đại
hoàng tử và Thái Hậu kia cùng chịu tra tấn với nhau, vậy chàng hẳn là nắm phần
thắng chăng?

Lãnh
Phù và Ngọc Hoán cùng liếc mắt nhìn nhau, sau đó thì khẽ cười bảo, “Chuyện này
vốn định chiến tranh kết thúc rồi mới cho nàng biết, nhìn cảnh nàng lo lắng cho
Hoàng thượng vậy ta cũng không thể không nói ra, Hoàng thượng đã sớm bố trí cho
người đi Tây Vực tìm người tặng cổ độc cho đại hoàng tử rồi, tiếc là đại hoàng
tử lấy được cổ thuật xong thì giết chết người đó, cũng may Hoàng thượng tìm được
bạn của ông ta, hắn cũng là kẻ chuyên nghiên cứu cổ thuật, vì bạn chết thảm mà
báo thù, hắn đã đồng ý với yêu cầu của hoàng thượng, giúp giải những người
trúng cổ độc, nhưng lại muốn Hoàng thượng đồng ý điều kiện của hắn, một là phải
xử tử Long Hạo, hai là cho hắn tiền, những điều kiện này đó đối với Hoàng thượng
mà nói cũng không khó, Long Hạo chắn chắn sẽ bị xử tử, người kia chỉ cần một vạn
lượng, cũng không tính là nhiều lắm. Tìm được người giải cổ rồi, Hoàng thượng lập
tức phái người lẻn vào bên trong thế lực của đại hoàng tử, cùng với người võ
lâm không muốn vì đại hoàng tử thông đồng diễn một tuồng kịch, đợi lúc đại
hoàng tử tự cho là có thể lợi dụng họ để tấn công hoàng cung, lúc này những kẻ
đã được giải cổ đang hận chết đại hoàng tử đứng ra tấn công người của hắn, làm
cho hắn trở tay không kịp nội bộ tự đấu đá lẫn nhau, như vậy nương nương nói
xem Hoàng thượng có thể thắng hay không đây/’

Nhìn
vẻ tươi cười trên mặt Lãnh Phù, mặt tôi cũng thấp thoáng nét vui mừng, hỏi lại,
‘Anh nói đều là thật sao? Anh không có lừa cho em vui vẻ đó chứ?”

“Lừa
nàng làm gì chứ! Nàng cho là chỉ có đại hoàng tử mới thông minh sao? Phải biết
Hoàng thượng của chúng ta nhưng là đấu với hắn từ nhỏ đến lớn đó nhá! Tâm cơ
cũng chẳng thua hắn chút nào, chỉ là Hoàng thượng làm việc đàng hoàng còn Long
Hạo thì đi con đường tà đạo, đây là thông minh bị thông minh nhầm, tính toán kỹ
cũng có chiêu kém nhất” Ngọc Hoán cười bảo.

Đáy
lòng tôi không có cách nào hình dung vui sướng ra sao, ông trời ơi, thì ra là vậy,
chuyện này không phải do tôi đầu óc ngốc mà dự đoán ra được đâu.

Hiện
giờ đã có tin mạnh mẽ như vậy, lo lắng của tôi cũng vơi đi, ngày cũng thoải mái
trôi qua. Hiện giờ tôi đang tính từng ngày, tính tới lúc nào thì Long Kỳ sẽ đón
tôi trở về.

Từng
ngày trôi qua, tuyệt nhân cốc đúng là nơi đọng lại nhiều tình cảm sâu sắc, Hoan
Nhi chơi cùng Lục Nhi, chỉ còn tôi với Ngọc Hoán, còn Lãnh Phù mỗi ngày không
biết làm gì trong phòng, sáng nào cũng đi ra ngoài, sau đó thì khuya mới về.
Nhưng mà mỗi lần đều mang về món ăn thôn quê mới, tăng thêm thức ăn cho chúng
tôi. Tôi thích đứng ở nơi cao nhất trong cốc nhìn ra xa ngẩn người, mỗi lúc vậy
Ngọc Hoán sẽ cùng đứng bên cạnh tôi, yên lặng không nói, cứ lẳng lặng đứng bên
tôi, lòng tôi tràn đầy nỗi thương nhớ Long Kỳ, cuối cùng cũng không giấu diếm nổi.

“Nàng
có muốn viết thư đi hỏi Hoàng thượng chút xem tới khi nào thì đón nàng không?”
Ngọc Hoán đặt câu hỏi vào ngày thứ tư, chắc chắn cũng phát hiện ra tâm tình
ngóng trông về hoàng cung.

Tôi
không ngẩng đầu lên, trả lời, “Không cần đâu, nếu tới lúc nghênh đón em thì
chàng sẽ đến, còn hiện giờ chàng đang xử lý chuyện khác cũng chưa không thể tới
đón được.”

“Đã
một tháng qua rồi, trận chiến này có vẻ như đã sắp kết thúc, nếu không có chuyện
gì phát sinh thì hẳn là ngài ấy đã đến đây rồi!”

“Biến
cố ư? Sẽ có biến cố gì phát sinh chứ?” Tôi nắm được câu quan trọng trong lời
chàng nói, hỏi câu mấu chốt. Ngọc Hoán bị phản ứng mẫn cảm của tôi làm bật cười,
“Chắc Hoàng thượng bị chậm vì chuyện của em, nhưng em nghĩ cũng không phải là
chuyện quan trọng gì cả! Còn có chuyện gì với anh chứ? Có đúng hay không?”

“Đúng
vậy! Vậy sao đến giờ chàng vẫn chưa tới đón em chứ? Hay em viết thư hỏi ngài ấy
chút được không?’ Tôi cảm thấy rất buồn bự, nếu chiến tranh đã kết thúc, chắc
chắn Long Kỳ sẽ tới đón tôi trước tiên, nhưng hiện giờ đã một tháng trôi qua mà
tin tức của chàng vẫn không có.

Lúc
này, tiếng Hoan Nhi ở sau truyền đến, có chút dồn dập xen lẫn hưng phấn, “Nương
Nương, Hoàng thượng gửi thư này!”

“A…Có
thật không? Mau đưa cho ta xem nào” Tôi vui sướng nhận bức thư trong tay Hoan
Nhi, chữ viết Long Kỳ cứng cáp như giao long, chỉ ngắn ngủn vài câu mà làm lòng
tôi như dâng lên, trong thư Long Kỳ nói tình hình chiến đấu đã ổn, ba ngày sau
sẽ đón tôi hồi cung! Tôi cầm thư mà cao hứng hoa chân múa tay vui sướng, trong
đầu lại nghĩ, tôi không đợi nổi nữa rồi, tôi muốn nhìn thấy chàng ngay lập tức,
tôi không thể lại đợi chờ được, không thể đợi thêm ba ngày nữa, quá dài, hiện
giờ một khắc tôi cũng chờ không nổi.

Tôi
gọi mọi người lại, nói ra suy nghĩ của mình, bảo Long Kỳ ba ngày sau tới đón,
đi ngựa từ tuyệt nhân cốc về đến hoàng cung nhanh cũng phải mất mười ngày, nếu
mà chậm thì lại càng lâu hơn, như vậy phải hơn mười ngày thì tôi đợi không nổi
nữa.

Nếu
hiện giờ tôi bắt đầu xuất phát từ tuyệt nhân cốc, chắc sẽ gặp mặt Long Kỳ trên
đường, như vậy không phải là ngắn lại được ba ngày hay sao?

Lãnh
Phù và Ngọc Hoán nghe được lời tôi, tràn đầy tâm sự, trong mắt Lãnh Phù hiện
lên tia kích động, nói vậy nàng ta cũng giống tôi hy vọng được sớm gặp Long Kỳ,
nên cứ thế gật đầu, “Ta đồng ý!”

Ngọc
Hoán thì trầm mặc một lát rồi cũng gật gật đầu, ánh mắt vô tình liếc nhìn tôi một
cái, tôi biết rõ ý gì, vội vàng quay đầu nhìn Hoan Nhi, “Hoan Nhi thấy thế
nào?”

Hoan
Nhi thấy tôi đang xin ý kiến nàng ta, biểu hiện có vẻ được mến quá hoá sợ, “Nô
tì cũng đương nhiên đồng ý rồi, nô tỳ hy vọng nương nương mau chóng trở về bên
cạnh Hoàng Thượng ạ!”

Tôi
khẽ cười, “Được, cứ vậy đi, mọi người đi thu dọn chút, sáng sớm mai chúng ta
lên đường!”

Sáng
hôm sau tôi đã dậy, tối cũng không ngủ được nhiều, xa cách một tháng, tối qua cả
đêm nghĩ đến chàng, những người khác cũng giống tôi, đều dậy sớm, ăn qua điểm
tâm, chúng tôi bắt đầu rời đi.

Lần
trước có Vũ lâm vệ đưa chúng tôi tới tận cửa cốc, lần trở về này, chỉ có bốn
người chúng tôi, Ngọc Hoán đánh xe, bay nhanh theo con đường mòn mà đi.

Không
ngờ chiến tranh lần này lại làm cho tôi lo lắng lâu đến thế. Lòng tôi thầm thề,
trở về lần này nhất định sẽ cho Long Kỳ đẹp mặt. Hừ, nhắm mắt lại bắt đầu nghĩ
loạn, biết đâu ngay khúc ngoặt ở con đường mòn Long Kỳ đang nghênh đón chúng
tôi đây! Có phải chàng cũng đi đến hay không?

Chạy
đi khá lâu, chớp mắt đã hơn bốn ngày, cả nhóm chúng tôi cứ rong ruổi đêm ngày,
một nắng hai sương chạy, Lãnh Phù có nói đi mấy ngày vậy cũng đã được nửa lộ
trình. Tuy lòng tôi rất hưng phấn nhưng cũng không biểu hiện ra, chỉ kiềm chế nỗi
nhớ Long Kỳ trong lòng không hiện lên mặt, thần sắc Lãnh Phù thì càng ngày càng
kém, tôi hiểu cảm thụ của nàng ấy, rõ là nhắm mắt lại không thèm nhắc đến, còn
Hoan Nhi thì cũng ngoan ngoãn nghỉ ngơi bên cạnh, không nói.

Xe
ngựa cứ vậy rong ruổi giữa trời chiều, mang theo ba người chúng tôi mỗi người một
tâm trạng khác nhau.

Lại
đi mất hai ngày, tính ra thì còn 5 ngày nữa là đã về tới cung rồi. Trong thư
Long Kỳ nói là ba ngày, nói vậy có lẽ đã đón trên đường đi, có lẽ hai ngày nữa
chúng tôi có thể gặp lại nhau.

Tâm
tình của tôi cứ kích động mãi lên, nếu thấy chàng thì nên làm gì đây? Tôi sẽ
làm cái gì đây? Hay là kể nỗi tương tư khổ sở của mình trong hơn tháng qua? Hay
là không nói gì cả, chỉ cần nhào vào lòng chàng trước? Tuy trong lòng xốn sang
khó chịu lắm, nhưng bên ngoài thì tôi vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, bởi vì tôi không
thể tăng thêm áp lực với Lãnh Phù, nhưng Hoan Nhi dường như không hiểu quan hệ
tinh tế giữa hai chúng tôi, vui vẻ hỏi, “Nương nương, hai ngày nữa có thể gặp
Hoàng Thượng rồi ha! Sao Nương nương lại chẳng thấy vui vẻ thế ạ?”

Ánh
mắt lạnh lùng của Lãnh Phù bắn lên người Hoan Nhi, rồi ngoảng đầu nhìn ra ngoài
cửa sổ. Lòng tôi thầm trách Hoan Nhi, nhưng cũng không vạch trần, đáp, “Dù sao
thì cũng sẽ nhìn thấy ngài ấy, còn nói vui hay không vui thì ích sao?” Hoan Nhi
khó hiểu quẹt miệng, không thèm nhắc lại.

Lúc
này xe ngựa đột nhiên dừng lại đột ngột, cả ba người chúng tôi đều bị chấn động
mạnh nghiêng ngả. Lòng tôi cả kinh, bên ngoài có chuyện gì phát sinh vậy nhỉ?
Giọng Ngọc Hoán vang lên bên ngoài, “Có người chặn đường đằng trước!”

Lãnh
Phù cảnh giác vén rèm cửa sổ lên, nhìn ra ngoài, tôi cũng mở to mắt nhìn, chỉ
thấy có một kẻ mặc áo đen đứng chặn giữa đường, khoanh tay ôm kiếm, tóc tai rối
loạn, vừa lúc che khuất mặt hắn, nhìn không rõ lắm. Nhưng có thể cảm giác được
là hắn cố tình chặn đường. Ngọc Hoán trầm giọng nói, “Vị huynh đài đằng trước,
xin nhường cho chút đường, chúng ta đang đi đó!”


áo đen hừ lạnh một tiếng, “Nhường đường sao? Ngươi cho là các ngươi còn sống mà
đi qua đây nữa sao?” Đột nhiên tôi cảm thấy Lãnh Phù biến sắc, cả người run rẩy
hẳn lên, hiện lên vẻ sợ hãi.

Tôi
cũng chấn động theo nàng ta, vẻ biến sắc này của Lãnh Phù làm cho tôi thấy bất
an, là loại người nào đằng trước đây?’

Ngọc
Hoán cũng ghìm cương ngựa, cũng hiện lên vẻ kinh sợ như Lãnh Phù, đảo mắt nhìn
thoáng qua nhau, sau đó nhìn tôi, vẻ lo lắng cực độ hiện lên trong mắt. Tôi bị
cảm giác buồn bực khó chịu này chịu không nổi, hạ giọng hỏi Lãnh Phù, “Hắn là
ai vậy hả?’

Lãnh
Phù quay lại liếc mắt nhìn sâu tôi một cái, khoé miệng run run, “Hắn chính là
Long Hạo!”

Ôi,
là hắn sao? Lòng tôi không những chấn động mà còn kinh hãi nữa. Kẻ đứng đằng
trước cùng với kẻ chưa từng gặp mặt bao giờ là đại Hoàng tử Long Hạo đó ư?
Không phải hắn bị Long Kỳ giết chết rồi sao? Vì sao lại còn đứng ở đây chứ?

Cả
đống vấn đề tràn ngập trong đầu, nhưng hắn chân thật đứng trước mắt mà!

Lúc
này gã áo đen đằng trước cười lạnh ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt anh tuấn đã có
chút biến dạng, loé lên vết đỏ, chắc là lúc giao chiến bị thương đây.

Lòng
tôi kinh hãi, hắn và Long Kỳ lớn lên cũng khác nhau, cũng anh tuấn như vậy,
nhưng trên người hắn là hơi thở tàn bạo, cặp mắt kia làm cho người ta thấy sợ
hãi, loé lên tia ác độc liếc nhìn tôi, khoé miệng hừ khẽ, “Hoá ra ngươi trông
thế này ha!”

Bị
ánh mắt kia nhìn chòng chọc, cả người tôi như chìm trong khối băng, luồng khí lạnh
ngập người, cảm giác lạnh này bắt đầu từ chân dâng lên.

Lời
này của hắn có ý gì vậy? Hắn đang tìm tôi sao?

Ngọc
Hoán và Lãnh Phù xuống xe giằng co với hắn, sự đề phòng hiện trên mặt, Ngọc
Hoán trầm giọng nói, “Ngươi muốn gì?’

Long
Hạo không thèm nhìn Ngọc Hoán và Lãnh Phù rút kiếm ra, nhìn tôi chằm chằm oán hận,
khoé miệng nhếch lên, cấm kiếm trong tay chỉ vào tôi, nói lạnh lùng, “Giết
nàng!”

Ầm,
đầu óc tôi như bị sấm nổ, bất động, mắt mọi người đều mở to, vì thấy lời hắn
nói mà giật mình kinh hoàng, còn tôi thì kinh hãi, giết tôi ư? Hắn muốn giết
tôi ư? Vì sao lại giết tôi chứ? Mọi câu hỏi cứ cùng lúc bùng lên trong não tôi,
tôi thở hổn hển, bật thốt lên, “Tôi với anh không thù không oán, vì sao anh muốn
giết tôi chứ?”

Lãnh
Phù và Ngọc Hoán cùng lúc tiến lên che chở cho tôi, trong mắt loé lên tia sát
ý, Ngọc Hoán tức giận nói, “To gan…”

Long
Hạo đúng lúc này ngẩng đầu lên cười ha hả, cười càng ngày càng cuồng ngạo, “Vì
sao muốn giết ngươi ư….” Cười rồi, cả người hắn như kẻ uống rượu say đứng không
vững, đùa cợt nhìn tôi, “Hoá ra phá hỏng chuyện tốt của ta lại chính là nha đầu
xấu nhà ngươi ha!”

Ánh
mắt mãnh liệt, nói tức giận, “Thái Hậu của ta do chính ngươi hại chết, chính là
ngươi đã hại chết bà, vì sao ta không giết ngươi chứ? Ngươi nhìn ngươi xem rõ
buồn cười làm sao, thiếu nợ thì trả tiền, giết người thì phải đền mạng, đạo lý
đơn giản vậy mà quý phi nương nương như ngươi đây còn không biết hay sao?” Rống
xong thì giận dữ nhìn tôi.

Tôi
hại Thái Hậu ư? Chả nhẽ Thái Hậu đã chết rồi sao? Lòng tôi rùng mình, lập tức
hiểu ngay, chắc chắn Thái Hậu muốn hắn tới giết tôi. Lúc trước Thái Hậu vẫn nói
tôi làm hỏng chuyện lớn của bà ta, muốn giết tôi, bà ta không giết nổi, sẽ cử
con bà ta tới giết. Lòng tôi phát lạnh, chẳng lẽ hôm nay Diệp Vũ tôi đây sẽ chết
ở đây sao? Long Kỳ, chàng giờ ở đâu? Chàng sẽ đến cứu tôi sao? Bỗng dưng lại
nghĩ tới qua một ngày nữa thì tôi có thể gặp chàng rồi, làm sao bây giờ? Lòng
tôi giờ còn lạnh hơn cả gió lạnh mùa đông nữa.

Lúc
này Long Hạo giận dữ cầm kiếm đi dần tới gần chỗ xe ngựa tôi ngồi, Ngọc Hoán và
Lãnh Phù cầm chặt kiếm trong tay, trên mặt hai người lấm tấm mồ hôi, chắn trước
người tôi. Mặt Long Hạo nổi đầy gân xanh, ánh mắt như hổ nhìn chằm chằm vào từng
cử động của tôi không rời, dường như nhìn thấu tôi. Ánh mắt hắn cũng giống
thanh kiếm trong tay hắn làm cho lòng tôi thấy run rẩy, sợ hãi, không hình dung
nổi. Đối mặt với ánh mắt bức ngưòi của hắn làm lòng tôi thấy run rẩy lạnh lẽo.
Nhìn dáng vẻ của hắn chắc chắn rất muốn giết tôi để đền mạng cho mẹ của hắn rồi.

Lúc
này Ngọc Hoán vung kiếm lên, còn nói với Lãnh Phù, “Mau dẫn nương nương đi trước!”
Nói xong kiếm chàng đã vung lên mạnh mẽ về phía Long Kỳ, Long Hạo lúc này mới rời
mắt khỏi tôi, giơ kiếm lên đỡ sự công kích của Ngọc Hoán. Trong nháy mắt hai kiếm
cùng vang lên tiếng chạm nhau, loé lên nhưng tia loang loáng. Lãnh Phù lên xe rất
nhanh, nắm lấy dây cương, dùng sức giật, hai con ngựa rất nhanh chạy thẳng về
trước.

Tôi
cả kinh khẽ kêu lên, vội vàng nắm chặt lấy khung cửa, đột nhiên nghĩ đến Ngọc
Hoán, vén rèm cửa sổ lên nhìn chằm chằm vào hai người đang quấn chặt đánh nhau,
vội kêu lên, “Lãnh Phù, chúng ta không thể bỏ Ngọc Hoán lại được!”

“Nương
nương không cần lo nhiều như vậy làm gì, an toàn của người là quan trọng nhất,
nắm chặt lấy!” Lãnh Phù trầm giọng đáp, giật mạnh xe ngựa tiến lên đằng trước.
Lúc này lại nghe thấy tiếng cuồng nộ rít gào đằng sau, tôi nhìn ra đằng sau mở
to mắt thấy Long Hạo đang đuổi theo hướng xe ngựa, chỉ còn cách hơn mười thước
nữa thôi, tung người lên, hướng thẳng tới nóc xe đâm tới, xoạc một tiếng, đâm một
nhát kiếm từ trên đỉnh xuống. Tôi sợ tới mức mặt tái lại, kêu một tiếng sợ hãi.
Lãnh Phù quay đầu nhìn thấy người Long Hạo bay trên xe ngựa, vội dừng ngựa lại,
vung kiếm tấn công Long Hạo.

Bỗng
chốc trên nóc xe truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, Hoan Nhi và tôi sợ tới mức
cứng người lại.

Tôi
nhìn cửa xe, chẳng còn cách nào khác chỉ có thể xuống xe.

Tôi
và Hoan Nhi cùng xuống xe, đúng lúc Ngọc Hoán đuổi tới, nhìn thấy chúng tôi xuống
vội la lên, “Nương nương không sao chứ?”

Đầu
óc tôi choáng váng, sợ tới mức thở gấp, “Em không sao, anh nhanh đi giúp Lãnh
Phù đi, nàng ta chặn không được!” Tuy tôi không hiểu kiếm pháp nhưng vài lần
nhìn thấy Lãnh Phù vô cùng nguy hiểm, tôi biết kiếm pháp của Long Kỳ mạnh hơn
nàng ta nhiều. Ngọc Hoán cũng bay lên trên nóc xe, ngăn kiếm Long Hạo lại. Nóc
xe nhỏ không chứa nổi ba người. Không biết sao Long Hạo tung một chưởng mạnh
ra, toàn bộ nóc xe bay lên phi nhanh về phía tôi và Hoan Nhi. Tôi sợ tới mức
lùi lại ba bước.

 

Báo cáo nội dung xấu