Quá thời hạn- Chương 14
Cố
Bình An nắm di động cười khanh khách. Một bên cười, một bên cầm điênn thoại hướng
cửa sổ đi đến, trách cứ nói:” Em biết Thẩm đại thiếu anh có tiền nhưng cửa kiếng
nhà em cũng không phải là thứ tùy tiện có thể phá đến, anh không sợ làm người bị
thương sao.?”
Thẩm
An Bình khẽ cười:”Sao chậm chạp vậy?”
Cố
Bình An đến trước cửa sổ, vén lên rèm cửa, ló đầu ngó xuống nhìn thấy Thẩm An
Bình đang đứng dưới lầu nhà cô.
Anh
ngẩng đầu vẻ mặt tươi cười nhìn Cố Bình An. Khuôn mặt lộ ra chiếc mũi cao đẹp, đôi mắt sâu đang nhìn cô, lóe ra ánh sáng thật
ôn nhu.
Cố
Bình An đem rèm cửa sổ mở rộng, ý cười dạt dào nhìn Thẩm An Bình đứng đối diện
bên dưới:”Thẩm đại thiếu đây làm sao vậy? Lại chuyện tốt gì nữa đây?”
Thẩm
An Bình cũng cười: “Em đoán coi.”
Cố
Bình An quăng cho anh ánh mắt rất rõ ràng nói:”Không đoán! Tùy anh nói hay
không!”
Thẩm
An Bình cũng muốn thừa nước đục thả câu muốn bày ra bộ dạng trẻ con trước mặt
cô nói:”Ông ấy không có ở nhà, cho nên anh không cần bị đòn a .”
“Sau
đó thì sao?”
“Không
có sau đó”
Cố
Bình An bĩu môi:”Thật nhàm chán.”
Thẩm
An Bình dưới lầu đang ung dung đi về phía trước vài bước, đem khoảng cách hai
người thu lại, Cố Bình An chỉ cúi đầu, vô tình tạo thành giữa hai người một góc
180 độ .
Thẩm
An Bình cúi xuống, nhẹ giọng nói:”Không vui sao?” giọng nói rất nhẹ, Cố Bình An
cảm giác như có một cơn gió nhẹ vừa thổi qua màng nhĩ, thấy thật ngứa ngáy.
Cô
chết lặng một hồi, sau đó phủ nhận nói:”Không có.” Nói xong còn rất giả lả thêm
một câu:”Có muốn nhìn thấy đôi giày mới của em không? Là do mẹ mua đấy, vậy là
lại được thêm một đôi giày cao gót nữa
a!” Cô cố gắng mỉm cười thật vân đạm phong khinh, che đi dấu vết cảm giác không
tự nhiên kia.
Ai
ngờ Thẩm An Bình thật không có nhân tính mà trực tiếp phun ra câu kia:”Đừng để
anh nhìn mấy thứ đồ bẩn đó”
Cố
Bình An chán nản, giận dữ rống to vào điện thoại:”Anh cút cho em!”
Nhìn
bộ dạng nổi cơn điên của Cố Bình An, Thẩm An Bình còn không sợ chết bật cười,
nhìn anh chẳng khác nào bộ dạng một công tử đang xem cảnh vui. Anh miễn cưỡng
nói:”Đây mới chính là Cố Bình An của anh, đừng giả bộ bày ra bộ dạng ủ rũ nữa?
Nếu có thể thì nên cố gắng mà tranh thủ giành thắng lợi một lần đi.”
“Cố
Bình An em không phải là người ngu muội như vậy, không có anh em cũng có thể thắng
a.”
“…”
Cố
Bình An cũng cười, cô không biết vì sao tâm tình lại tốt lên rất nhiều. Cô hạ
mí mắt nhìn xuống Thẩm An Bình, anh vẫn còn đứng tại chỗ kia, đôi chân dài
thon, nhìn từ trên xuống hình như có cảm giác dài hơn. Cuối thu gió hiu hiu thổi
làm rối loạn mái tóc của anh, bày ra vẻ mặt phong trần tuyệt đẹp. Thẩm An Bình
lơ đãng nhăn mày nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng đều, làm cho người khác càng
thêm mặt đỏ tai hồng. Ánh trăng chiếu xuyên qua kẽ hở của tán cây, chỉ rọi xuống
mặt đất một vài giọt sáng thật thưa thớt , hình ảnh loang lổ chiếu trên người
anh càng phát ra một quang ảnh nhợt nhạt.
Anh
lơ đãng ngẩng đầu ngước nhìn, một tay nắm chặt điện thoại, tay kia còn đang vẫy
vẫy với cô. Trong nháy mắt, Cố Bình An cảm giác như mình vừa rơi vào trong
không gian thật ảo mộng.
Cố
Bình An nhìn anh nửa ngày mới thản nhiên mở miệng: “Em không nghĩ mình sẽ thua,
nhưng cũng không muốn thắng.”
Thẩm
An Bình cười khẽ, không muốn tiếp tục đề tài này nữa” Không phải nói có giày mới
sau, lát nữa mang đi cho anh xem.”
Cố
Bình An nghĩ nghĩ, những lời còn muốn nói giờ cũng nuốt xuống bụng, theo anh
nói sang chuyện khác:”Không phải nói là bẩn này nọ sao, không cho nhìn.”
Cầm
điện thoại hai người đồng thời nở nụ cười. Bọn họ đã thật lâu chưa từng được
như vậy. Cố Bình An đứng ở cửa sổ, rèm cửa đã được thay nhiều lần, thậm chí
phòng cũng sửa sang qua nhưng cô cảm thấy mọi chuyện đều không thay đổi. Từ nhỏ
đến lớn, Thẩm An Bình yêu người đáng khi dễ nhất chính là Cố Bình An, nhưng người
mà anh một mực che chở nhất cũng là Cố Bình An.
Cô
trong lòng không khỏi âm thầm nghĩ: cho dù cô cái gì cũng không thắng nổi Mac
Phi thì cũng không sao, nhưng tóm lại so với Mac Phi cô đã có được rất nhiều thứ.
Buổi
tối Cố Ba ba lấy xe đưa mọi người đi. Từ khi ra cửa đến giờ, ông vẫn im lặng
không nói gì, biểu tình khó chịu giống như buộc phải đi tham gia hội nghị.
Nhưng tâm tình Cố mẹ lại được tốt lắm, vẫn không quên dặn dò cô này nọ. Cố Bình
An không muốn nghe bà lải nhải, nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe
đang từ từ lùi lại phía sau, mặc cho gió đêm lạnh lùng đau đớn quét trên mặt.
Cố
Bình An không mong sớm được nhìn thấy Mạc Phi.
Đến
nơi, Cố ba đi đậu xe, Cố mẹ thì đi nhà vệ sinh, chỉ còn mỗi mình cô đứng yên
trên hành làng chờ đợi.
Mạc
Phi mời ăn tối tại một nhà hàng rất nổi tiếng dành cho hội viên, để chuyên phục
vụ những người có địa vị trong thành phố này. Hoàn cảnh Mạc Phi, Cố Bình An ít
nhiều cũng coi như rất rõ ràng đi. Ba của Mạc Phi trước kia là nhân viên cấp dưới
của Cố Ba, sau đó bị thất thế đến phải vào tù, lại nghe nói ông ta đã dùng bàn
chải đánh răng mài nhọn mà tự sát. Đây cũng là những lời cô nghe được từ Cố mẹ,
bà vì thế nên luôn cho rằng thân thế cô thật là đáng thương. Nhưng dù xảy ra
chuyện như vật, trên mặt cô từ trước đến giờ vẫn không tìm ra được một chút khổ
sở nào. Cố Bình An nhớ rõ khi nhà cô ta gặp chuyện không may kia chính là khi
cô học tiểu học. Chuyện ầm ĩ lần đó của ba Mạc Phi còn bị đưa lên cả báo chí.
Trong lớp học có một cô bạn không thích Mạc Phi nên đã thừa cơ hội này mà chế
nhạo cô, nhưng Mạc Phi lại cố tình kiêu ngạo, không chút đau buồn, trước mặt mọi
người đều bày ra bộ dáng thật quật cường. Chính vì bộ dạng quật cường giả tạo
này đã làm cho Cố Bình An rất là thưởng thức.
Nếu
không phải là Mạc Phi cùng cô đã từng xảy ra những chuyện kia, có lẽ Cố Bình An
cùng cô sẽ làm bạn tốt của nhau không chừng.
Cô
nhớ rất rõ Thẩm An Bình có nói qua: đôi khi nhìn Mạc Phi, cảm thấy cô ta đặc biệt
có vài phần rất giống cô.
Khi
đó Cố Bình An tỏ ra rất khinh thường. Nhưng sau đó theo thời gian dần trưởng
thành, cô cũng phát hiện ra chính mình cùng Mac Phi càng ngày đúng là càng có
nhiều điểm rất tương tự nhau. Tỷ như tóc của cả hai rất đen và bóng, làn da lại
trắng nõn, khi hỏi thì thường hay nhíu mày, ví như không thích chạy bộ, ví như
đều là cùng nhóm máu O âm tính….
Cho
nên từ sau đó cô mới càng ngày càng thêm hoài nghi. Chẳng lẽ cô không phải là
con ruột của mẹ cô sao, thêm vào loại nhóm máu hiếm gặp này làm cho Cố Bình An
càng ngày một bất an.
Cố
Bình An đứng tại một góc trên hành lang dài, từ góc độ của cô nhìn về phía Mac
Phi có thể thấy rất rõ không sót chút gì. Vài năm không gặp, cô ta quả thật
càng xinh đẹp đến chói mắt, mái tóc dài giờ đây lại được cắt ngắn tỉ mỉ rất
theo trào lưu, nhuộm sang màu nâu, da mặt màu trắng như tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn
no tròn, nhất thời cười rộ giống như mang theo gió xuân quất vào mắt làm mọi thứ
trước mặt cũng trở nên e lệ, thất sắc.
Trên
người cô đang mặc bộ váy liền áo cổ cao, sát tay để lộ cánh tay thon trắng ra
bên ngoài, trên người còn có những phục sức rất tinh xảo làm cô nhìn càng thêm
sinh động. Bất kỳ ai nhìn thấy cô cũng phải cảm thán trước một báo vật quý giá
này.
Giờ
phút này cô ta đang nghe điện thoại, không biết là đang nói chuyện gì mà cười đến
run rẩy cả người, lớp váy bên dưới cũng theo đó đung đưa, tựa như đóa hoa đang
nở rộ, tư thái dạt dào, tuyệt không quá mức; cả người thoát lên vẻ tự tin, nổi
bật khí thế không giống như người bình thường chút nào.
Cố
Bình An tự giác biết nhìn lén người khác là không tốt, vừa xoay người rời khỏi
chợt nghe Cố mẹ giương cổ họng hô to:”Bình An! Nha đầu chết tiệt con chết ở đâu
vậy? Tìm cả nửa ngày không thấy?” Giọng nói lớn kia vừa đủ thành công để Mạc
Phi chú ý tới. Mac Phi ngước lên vừa vặn cùng Cố Bình An bốn mắt chạm nhau. Cố
Bình An cảm thấy hai gò má mình như nóng lên, đang muốn nhìn sang chỗ khác liền
thấy Mac Phi thản nhiên nhìn cô cười. Cố Bình An ngẩn ta, cũng đem khóe miệng
đang đông cứng khẽ động nhìn cô cười lại.
Lúc
đó cô đột nhiên có chút ảo não nhận ra mình rất không có phong độ.
Cố
mẹ vừa quay đầu cũng nhìn thấy được Mac Phi, vẻ mặt tươi cười, thật rạng rỡ.
“Phi
Phi” Bà chào đón kêu Mạc Phi lại:” Lại đây lại đây! Để cho mẹ nuôi nhìn xem, thế
này mà đã qua vài năm rồi.” Cố mẹ nói xong, trong giọng nói dường như có chút
nghẹn lại. Cố Bình An nghe hai người trò chuyện, nhìn vẻ mặt âu yếm của Cố mẹ
chốc lát lại vuốt vuốt mái tóc Mac Phi, chốc lát lại sửa sang quần áo cho Mạc
Phi, chỉ cảm thấy họ nhìn như một bức tranh thật hài hòa, hài hòa đến nỗi làm
cô cảm thấy chính mình thật là dư thừa.
Cô
yên lặng từng bước lui về phía sau, định cách hai người xa hơn một chút, đồng thời cũng muốn bản thân hô hấp được
dễ dàng hơn.
Cô
vừa lui ra sau một bước liền đụng phải khuôn ngực rắn chắc, hương vị quen thuộc
cùng hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái phủ khắp mặt cô, Cố Bình An không quay đầu
nhưng cũng biết được người kia là ai.
Thẩm
An Bình hai tay ôm lấy Cố Bình An vào lòng giúp cô đứng vững, hơi hơi cúi đầu
ghé vào tai cô nói nhỏ:”Làm sao vậy?”
Cố
Bình An không chút khí lực lấy tay vẫy vẫy, lắc đầu, thoát ra khỏi vòm ngực
anh.
Mạc
Phi đang cùng Cố mẹ nói chuyện giờ cũng nhìn thấy Thẩm An Bình, con ngươi trắng
đen rõ ràng đột nhiên có chút dao động, cô hơi nghiêng người, tinh quái nhìn Thẩm
An Bình chào hỏi:”Anh trai An Bình.”
Giọng
điệu nũng nịu một câu”anh trai An Bình” kêu lên làm Cố Bình An toàn thân có
chút sợ hãi. Cô vô thức quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm An Bình, anh vẫn bộ dáng
kiên định không chút biểu tình, cười thật lễ độ, trông rất tuấn tú đạo mạo.
“Mạc
phi, đã lâu không gặp”
Mạc
Phi gật gù, vẻ mặt như có chút phiền muộn:”Đúng vậy, thật là rất lâu” Nói xong
cô liền khôi phục biểu tình khi nãy, lôi kéo Cố mẹ cùng Cố Bình An hướng cuối
hành lang mà đi:”Đi mau, mau vào đây ăn đi, mẹ cũng đã lâu chưa thấy mọi người
a!”
“…”
Cố
Bình An đã tới nơi này vài lần cho nên đối với cách bày trí ở đây cô rất quen
thuộc. Thẩm An Bình thì không cần phải nói, đây chẳng khác nào nhà anh. Anh hiển
nhiên ngồi xuống bên cạnh Cố Bình An, đối diện với chỗ Mạc Phi ngồi.
Mạc
Phi ngồi cạnh mẹ cô, bên cạnh kia là những bạn học của cô. Ai lớn lên cũng có
ít nhiều thay đổi cho nên Cố Bình An nhất thời không thể nhớ nổi các cô là ai.
Tầm mắt cô lâu lâu lại rơi trên người Mạc Phi.
Dù
có bao nhiêu người, dù là khi nào, dù là ngây ngô hay thành thục, Mạc Phi vĩnh
viễn luôn là tiêu điểm nổi bật, trông như một viên ngọc thật tinh xảo. Còn Cố
Bình An lại giống như một bình phong chỉ để làm nền, dù có cố gắng tỏa sáng
nhưng vẫn luôn chìm vào một mảnh tối đen.
Cô
vẫn cúi đầu ăn cơm, ngẫu nhiên có ai hỏi cô sẽ trả lời, rất đúng tiêu chuẩn của
một bình phông trang trí. Mặc kệ là mọi người bàn tán chuyện gì khi vào bên tai
cô thì chỉ như là ruồi bọ.
Mọi
người trong bàn vui vẻ tiếp tục trò chuyện, chỉ có cô là vùi đầu mà ăn. Đôi khi
thì trong chén lại xuất hiện một hai cái”khách không mời mà đến”, không cần ngẩng
đầu cô cũng biết là do Thẩm An Bình đã gấp cho mình.
Thẩm
An Bình bản thân cũng ăn không vô, chỉ ngẫu nhiên nhìn đến những món thấy hợp
khẩu vị của Cố Bình An liền gấp thêm cho cô nhiều một chút. Anh tựa vào lưng ghế,
cánh tay vươn ra đặt trên lưng ghế của Cố Bình An, tư thái tự nhiên lại nhìn rất
tao nhã, nhìn qua khỏi nói cũng biết anh cùng Cố Bình An quan hệ là thân thiết
đến cỡ nào đi. Tuy họ không hề trò chuyện cùng nhau, cũng không từng nhìn mặt
nhau, lại làm người ta cảm thấy thế nào cũng chen vào không lọt giữa bọn họ.
Mạc
Phi mỉm cười trò chuyện cùng mọi người, ánh mắt lại thỉnh thoảng hướng chỗ im lặng
kia mà phóng tới.
Thẩm
An Bình không biết là vừa mói nhớ ra chuyện gì, đột nhiên kéo ghế, dựa người
vào sát bên tai Cố Bình An nói gì đó. Cố Bình An sau khi nghe xong, sắc mặt liền
thay đổi, bàn tay hướng anh đánh nhẹ, rõ ràng là bộ dạng tức giận nhưng nhìn
qua lại thấy như đang hờn dỗi.
Mạc
Phi cảm giác như đang ngồi trên lửa, có chút không yên. Cô hít sâu một hơi, cười
thật dịu dàng, đem chén rượu trước mặt bưng lên, lượn lờ đứng dậy, từng bước hướng
Thẩm An Bình đi tới.
Thẩm
An Bình nhìn cô từng bước đến gần, không tự giác dựa về phía sau ghế ánh mắt
nheo lại, chờ đợi hành động tiếp theo của Mạc Phi, Cố Bình An bên cạnh vẫn còn
đang cúi đầu. Tiếng giày cao gót của Mac Phi chạm vào nên gạch thanh thúy vang
lên, mỗi một tiếng vang lên như đâm vào tai cô. Cô giờ đây không biết mình đang
ăn cái gì, vì sao một chút mùi vị gì cũng không có.
Mạc
Phi hào phóng giơ lên chén rượu, đến trước mặt Thẩm An Bình. Cô cười cực kỳ quyến
rũ:” Anh trai An Bình, nếu không phải khi đó anh chia tay với em, em vĩnh viễn
sẽ không có ngày hôm nay! Cho nên, em muốn kính anh một ly, cám ơn anh đã giúp
đỡ em có ngày hôm nay!”. Cô nói xong, dường như cũng đat được mục đích, tự minh
ngửa cổ đem rượu uống hết. Cô đem ly rượu của mình đã uống xong chổng ngược, rồi
lại với lấy bình rượu trên bàn rót thêm vào, cười đến thật mãn nguyện.
Cô
cười rất sảng khoái:”Anh trai An Bình, hiện tại anh đã có bạn gái chưa? Hôm nay
em thật thích thú không biết mình có thể trở thành người thích hợp ở bên cạnh
anh lần nữa không?”
“…”

