Tử thư tây hạ - Tập 1 - Chương 25 phần 1

Chương 25:

Không phải hồi kết

 

 

1

_Khi Đường Phong tỉnh lại, anh phát hiện mình đang nằm trên
giường trong bệnh viện. Đường Phong nhớ lại tuyết sơn A Ni Mã Khanh., Hắc Đấu
Thạch Thất, trận truy đuổi bạt mạng trên thung lũng tuyết, xe của họ lao xuống
vực thẳm, bản thân mình trong thời khắc cuối cùng đã nhảy khỏi xe, sau đó...
sau đó chính mình cũng không còn biết gì nữa cả.

Đường Phong miễn cưỡng gắng gượng ngồi dậy, vừa quay đầu một
cái, đã thấy đau buốt thấu tận xương tủy, anh nhìn thấy một bó hoa tươi đặt cạnh
giường bệnh, đó là hoa mà Lương Viện đem tới. Đường Phong đọc bưu thiếp Lương
Viẹn viết, mặt khẽ tươi cười. Tuyết bay lất phất ngoài cửa sổ, đây là trận tuyết
đầu mùa của năm nay tại Bắc Kinh.

Cửa phòng bệnh mở ra, Hàn Giang tay phải bị băng bó bước
vào, anh thấy Đường Phong đã tỉnh táo trở lại liền tỏ ra ngạc nhiên, nói:
"Lần này cậu làm tôi sợ chết khiếp. Tôi tưởng cậu thành người thực vật rồi!"ỗ

"Sao ? Tôi ngủ rất lâu rồi sao ?" -Đường Phong hỏi.

"Đúng vậy! Kể từ khi cậu được cứu về đây, tiến hành phẫu
thuật mất 9 tiếng đồng hồ, cậu lại ngủ ba ngày hai đêm, tôi cũng toát mồ hôi
thay cậu đấy! Nếu cậu mà thành người thực vật thật thì trên đời này sẽ mất đi một
người có thể hiểu văn tự Tây Hạ!" -Hàn Giang hình như vẫn còn lo lắng.

"Phẫu thuật mất 9 tiếng đồng hồ? Sao nghiêm trọng vậy?"

"Khà khà, cậu yên tâm, thực ra cũng không nghiêm trọng
đâu, đều chỉ là những phẫu thuật đơn giản thôi, vết thương ngoài da!" -Hàn
Giang cười nói.

"Phẫu thuật đơn giản, vết thương ngoài da?" -Đường
Phong giật mình nhìn xuống khắp cơ thể, tứ chi và cả phần đầu, gần như đều bị
băng bó kín mít.

"Là phẫu thuật đơn giản, đâu có thay tim thay thận thay
linh kiện cho cậu đâu, mà chỉ nối xương, xử lý tý vết thương ngoài da cho cậu
thôi. Lúc cứu cậu về, trên người cậu có chín chỗ bị gãy xương".

"Cái gì ? Chín chỗ gãy xương! Thế thà thay hết cả người
tôi luôn cho rồi!" -Đường Phong lại giật mình nhìn khắp cơ thể đang bị
băng bó kín mít.

"Thực ra, những điều này tôi đều không lo lắng, điều mà
tôi lo lắng nhất là cậu ngã hỏng cả não, lúc đó thì toi rồi, chúng tôi còn phải
trông cậy vào cậu đấy!" -Hàn Giang lo lắng nói về việc này.

"Trông cậy vào tôi? Công việc này của các anh thực ra
không phải là để con người làm, vì quá nguy hiểm! Hiện giờ tôi đang cân nhắc có
nên xin nghỉ việc hay không đấy!" -Đường Phong oán thán.

"Giờ cậu mới hối hận thì đã muộn rồi. Tôi không thể phê
chuẩn cho cậu nghỉ việc. Nếu trách thì cậu trách Lương Vân Kiệt đi, là ông ấy
đã dẫn dắt cậu vào đây, khà khà!" Hàn Giang nở ra nụ cười ma mãnh.

"Đúng vậy! Tôi phải trách ông ấy, đều là do ông ấy hại
tôi, trước khi chết còn lôi tôi vào đây!"

"Thôi đi! Lần này cậu bị ngã khá nặng, nhưng cũng không
cần phải nói một người đã chết như vậy đâu; hơn nữa, nếu như không phải là
Lương Vân Kiệt lôi cậu vào đây thì e rằng cậu cũng không được cháu gái người ta
yêu như thế đâu!"

Câu nói của Hàn Giang khiến Đường Phong đỏ mặt.

Đường Phong đột nhiên quan tâm hỏi: "Lương Viện và Hắc Vân
đâu? Họ vẫn ổn chứ?"

"Cậu yên tâm, hai người họ đều rất ổn! Lương Viện đã
quay về Hồng Kông rồi, nghe nói là sức khỏe của Lương Dũng Tuyển không được tốt
lắm, cô ấy về thăm cha, tuần sau sẽ quay lại, người ta dặn là phải trông nom cậu,
đợi tới khi cậu bình phục. Trước khi đi, nhìn bộ dạng lếch thếch của cậu cô ấy
cả ngày khóc lóc. Tôi muốn cô ấy về Hồng Kông cũng là để có thể thay đổi không
khí, một mũi tên trúng hai đích mà! Còn về Hắc Vân, cô ấy đang cố gắng thích
nghi với cuộc sống mới, tiến sỹ Từ đã sắp xếp cho cô ấy vào một trường học nội
trú, thời gian này, nhiệm vụ chủ yếu của cô ấy là học tập, và thích nghi với cuộc
sống mới".

Đường Phong khẽ thở phào rồi lại thở dài, nói: "y!
Không nói nữa, việc đã đến lúc này rồi. hối hận cũng chẳng để làm gì. Nếu nói
là ai thật sự lôi tôi vào đây thì chính là bản thân tôi, chết vì tò mò!"

 

2

_Đường Phong lúc này mới chú ý tới cánh tay phải băng bó của
Hàn Giang, quan tâm hỏi: "Anh sao vậy?"

"Không sao cả, trúng một phát!" -Hàn Giang hờ hững
nói.

"Trúng một phát? Anh đấu súng với Stephen và cô gái tóc
vàng đó?"

"Không chỉ hai người đó! Sau khi chúng ta tách ra, hai
người đó liền bám đuổi theo tôi và tiến sỹ Từ, cuối cùng lại có thêm một bọn áo
đen xuất hiện, chúng còn đem theo Yelena để bắt tôi đầu hàng, giao nộp kệ tranh
ngọc. May mà trong thời khắc quan trọng nhất, Triệu Vĩnh đã dẫn một đội quân đến
mới cứu được mạng tôi đấy!"

"Nguy hiểm vậy sao? Triệu Vĩnh làm thế nào mà tìm được
anh vậy?"

"Chính là nhờ máy phát tín hiệu định vị theo dõi vệ
tinh phát huy tác dụng, Triệu Vĩnh luôn theo dõi hành tung của chúng ta. Sau
khi chúng ta tiến vào khu vực c, Triệu Vĩnh đã mất tín hiệu của chúng ta, anh ấy
tưởng rằng chúng ta gặp bất trắc nên lập tức tập hợp lực lượng, chuẩn bị đến ứng
cứu. Khi chúng ta cưỡi xe máy trượt tuyết phi ra từ dải băng số 1, Triệu Vĩnh
đã bắt lại được tín hiệu của chúng ta, tín hiệu di chuyển rất nhanh trên dải
băng, Triệu Vĩnh đoán định chúng ta nhất định đang ở trong hoàn cảnh cực kỳ
nguy hiểm, vậy nên đã lập tức dẫn theo cả đội quân tới đó."

"Hóa ra là như vậy, may mà có cái máy phát tín hiệu đó!
" -Đường Phong nói.

"Đúng vậy! Nếu không thì tôi và Từ Nhân Vũ, và cả
Yelena nữa đã bị kết liễu cuộc đời rồi!" -Hàn Giang vẫn như còn lo lắng
trong lòng.

Đúng vậy! Thế Yclena đâu? Cô ấy được cứu rổi thì hiện giờ ở
đâu ? "

Hàn Giang nghe Đường Phong hỏi vậy, cúi đầu, hồi tưởng lại cảnh
tượng cuối cùng trên cao nguyên hoang dã hôm đó. Trầm ngâm hồi lâu, lúc này Hàn
Giang mới trả lời câu hỏi của Đường Phong: "Hôm đó, vì tôi bị thương, mất
máu quá nhiều nên hôn mê đi, thế nên việc sau này cũng không rõ nữa. Sau đó Triệu
Vĩnh kể với tôi, họ tổng cộng đã bắn chết sáu tên áo đen, những tên đó rất cố
chấp, quyết không đầu hàng, tất cả đều chiến đấu đến tận giây phút cuối cùng,
trong đó có một tên sau khi trúng đạn còn uống một loại độc dược."

"Chúng là ai mà không thiết sống như vậy nhỉ, khác hoàn
toàn với những tên cướp trước đây tại Hồng Kông và Khương Trại".

"Đúng vậy, quả thật không giống, chúng rất ngoan cường,
cũng rất chuyên nghiệp, có thân phận liên quan mật thiết với quốc tế. Triệu
Vĩnh đang căn cứ vào xác và súng ống vật phẩm của mấy tên áo đen này để điều
tra về thân thế của chúng, tôi tin rằng không lâu nữa sẽ có kết quả." -Hàn
Giang giảng giải.

"Anh vẫn chưa nói đến Yelena đâu đấy? Cô ấy thế nào rồi?"
-Đường Phong hỏi.

"Cô ấy mất tích rồi, Triệu Vĩnh nói, lúc đó họ chỉ chăm
chăm vào việc tiêu diệt bọn áo đen đó mà không chú ý tới Yelena. Anh ấy chỉ thấy
Yelena nhặt lấy một khẩu súng, đuổi theo Stephen và cô gái tóc vàng, rồi sau đó
Yelena liền mất hút khỏi tầm mắt của của nhóm Triệu Vĩnh".

"Mất hút rồi?" Đường Phong ngạc nhiên.

"Không chỉ mình Yelena mất hút, mà đến cả Stephen và cô
gái tóc vàng đó cũng mất tăm luôn. Nhóm Triệu Vĩnh dùng trực thăng lục soát khắp
các khu vực quanh đó, nhưng không thấy tung tích ba người đâu cả." -Hàn
Giang nói đến đây có chút ủ dột.

"Sao lại mất hút được nhỉ? Lẽ nào họ bốc hơi mất!"
-Đường Phong không sao hiểu nổi.

"Đúng! Giống như bốc hơi mất vậy. Đương nhiên, khách
quan mà nói, địa hình ở đó rất phức tạp, che giấu vài người vẫn rất dễ dàng.
Triệu Vĩnh lức đó chỉ có một chiếc trực thăng dùng để lục soát, nên nếu như họ
trốn ở nơi nào đó bí hiểm thì không tìm thấy cũng là lẽ thường." -Hàn
Giang phân tích tình hình lúc đó một cách khách quan.

Đường Phong gật gật đầu, đáp: "Nói cũng đúng, nhưng nếu
như vậy thì manh mối của chúng ta lại đứt rồi, bọn áo đen đó rút cuộc là ai?
Còn kỳ lạ hơn ở chỗ: trong Hắc Đầu Thạch Thất, Stephen đã thừa nhận những kẻ
truy sát chúng ta suốt cả đường đi chính là bọn họ, nhưng những tên cướp ở Hồng
Kông và Khương Trại thì rõ ràng không phải cùng một hội với bọn áo đen truy sát
chúng ta sau này, trên người chúng không có hình xăm đó. Lẽ nào Stephen chỉ đạo
hai nhóm?"

"Tôi cũng đang nghĩ đến vấn đề này, trừ chúng ta,
Makarov, và cả Stephen ra thì còn có ai hứng thú với kệ tranh ngọc nữa? Tôi đã
phân tích từ những manh mối mà hiện giờ chúng ta có được thì thấy: hình như
không có thế lực nào khác tham dự vào việc này, có lẽ giống như anh nói, những
tên đó đều là người của Stephen. Ngoài ra, tôi đã phái Triệu Vĩnh đi điều tra
thân thếStephen rồi, tôi nghĩ chắc là Triệu Vĩnh sẽ điều tra được một số thứ có
giá trị, ít nhất cũng có thể biết được hội áo đen đó là ai. Như vậy, chúng ta
cũng có thể chủ động xuất kích, chuyển từ bị động sang chủ động, đánh sạch chúng
một mẻ trước đã!" -Hàn Giang hình như có chút tự tin.

 

3

_Đường Phong trầm tư hồi lâu, đột nhiên nói với Hàn Giang:
"Nói tới thân thế của Stephen, tôi bỗng nhớ ra một manh mối".

"Manh mối gì? Mau nói!" -Hai mắt Hàn Giang sáng
lên.

"Anh còn nhớ không? Trong Hắc Đấu Thạch Thất, Stephen
và cô gái tóc vàng đó do mừng rỡ quá đà nên coi thường, vì tưởng rằng chúng ta
sẽ chết chắc, nên đã lột mũ chụp đầu ra, để chúng ta nhìn được bộ mặt thật của
chúng, Stephen trước đây đã từng biết chúng ta, nhưng cô gái tóc vàng đó lại
không biết là ai, khi tôi nhìn thấy cô ta, tôi bỗng cảm thấy có chút quen quen,
hình như đã từng gặp cô ta ở đâu đó rồi thì phải ?" -Đường Phong chau mày,
cố gắng hồi tưởng lại.

"Cậu đã gặp cô gái tóc vàng đó? Ở đâu? Lúc nào ?"

"Để tôi nhớ đã, để tôi nghĩ kĩ lại... Đúng! Là cô ta,
chính là cô ta! Trong hội chợ đấu giá, trong hội chợ đấu giá mùa xuân của công
ty Hoa Bảo. Lúc đó chính là cô gái tóc vàng này tranh giành kệ tranh ngọc với
Lương Vân Kiệt. Thật không ngờ, thật không ngờ lại là cô ta!" -Đường Phong
không ngừng lắc đầu.

Hàn Giang nghe Đường Phong nói vậy, mắt bỗng sáng lên, anh
cũng đang ra sức hồi tưởng lại. Đường Phong lắc đầu rồi nói tiếp: "Xem ra
tất cả mọi thứ trong cuộc đấu giá đều đã định sẵn rồi. Lương Vân Kiệt, cô gái
tóc vàng đều muốn có được kệ tranh ngọc này, thân thế của họ phức tạp, nhất định
phải có được kệ tranh ngọc, hình như họ đã biết được bí mật phía sau kệ tranh
ngọc từ trước đó lâu rồi. Còn tôi, tự nhiên không biết trời cao đất dày thế
nào, lại bị lôi vào đó, thật là không biết lượng sức mình. Lúc đó tôi chỉ xem
trọng lịch sử và giá trị nghệ thuật của kệ tranh ngọc, chứ thật không ngờ bên
trong lại phức tạp đến thế này!"

"Đúng vậy, trong hội chợ có cô gái tóc vàng này. Từ đó
cho thấy họ không mua được kệ tranh ngọc nên đã đổi tâm sát hại Lương Vân Kiệt
để cướp lại kệ tranh ngọc!" -Hàn Giang suy đoán.

"Á! Nếu đúng như anh nói, nếu... nếu như cuối cùng tôi
đấu giá được kệ tranh ngọc đó, thì không phải người bị giết sẽ là tôi
sao!"

Hàn Giang cười nói: "Sao, bây giờ lại không trách Lương
Vân Kiệt nữa rồi à, cậu cũng được coi là mệnh lớn đấy! Nhưng mà nói thật, manh
mối mà cậu cung cấp này quả thực rất quan trọng, tôi sẽ nói để Triệu Vĩnh đi điều
tra".

"Không chỉ điều tra manh mối này, về lần đấu giá đó, vẫn
còn một manh mối quan trọng đã bị chúng ta quên mất cũng cần phải điều
tra."

"Manh mối quan trọng bị chúng ta quên mất ?! Sao giờ cậú
mới nhớ ra, mau nói, manh mối gì?" -Hàn Giang sốt ruột không thể chờ đợi.

"Tôi cũng chỉ vừa mới nhớ ra, anh nghĩ mà xem: tôi,
Lương Vân Kiệt, cô gái tóc vàng là ba khách hàng cuối cùng tham gia đấu giá.
Tôi thì không cần phải nói rồi, anh cũng rất hiểu tôi rồi, tiếp theo, chúng ta
điều tra Lương Vân Kiệt nhưng cũng không phát hiện ra Lương gia có điểm gì để
nghi ngờ. Hiện giờ, cô gái tóc vàng và những tay chân đằng sau cô ta cũng dần dần
lộ diện. Vậy thì, anh ngẫm nghĩ lại xem, ngoài ba người chúng tôi ra, trong hội
chợ đấu giá thì còn có ai đáng để anh đi điều tra nhất?" -Đường Phong hỏi
Hàn Giang.

"Tề Ninh? Nhưng hiện giờ ông ấy chết rồi mà!" –
Hàn Giang lắc đầu nói.

"Không! Ông ta chỉ là vai phụ."

"Vậy thì còn ai? Công ty đấu giá?" -Hàn Giang vẫn
không hiểu.

"Cống ty đấu giá cũng cần phải điều tra, nhưng vẫn chưa
phải là đáng để điều tra nhất." -Đường Phong lại phủ định suy đoán của Hàn
Giang.

Đường Phong thở dài, gợi ý cho Hàn Giang: "Thôi để tôi
nói vậy, sao các anh lại không nghĩ tới việc đi điều tra người bán vật phẩm đấu
giá này nhỉ ? Cũng chính là chủ nhân trước đây của nó".

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3