Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 024-025
Chương 24: Tập viết
Cố vứt hết mọi suy nghĩ linh tinh đi, xuống lầu, gọi
tiểu nhị mang một thùng nước ấm lên, hôm nay đã chạy mất một ngày tôi mệt chết
lên được chỉ thiếu nước là ngã sấp xuống thôi, toàn thân đầy mồ hôi, dính nhớp
nháp vào da thịt, rất chi là khó chịu. Sờ thấy nước ấm, cởi bỏ dây buộc tóc, nhảy
vội vào thùng tắm, chớp mắt toàn thân được nước bao quanh, tôi ngả đầu trên
thành bồn, tóc dài rơi xuống nước ướt đẫm.
Cả phòng tĩnh lặng, yên tĩnh đến nỗi tôi có thể nghe
thấy tiếng nước róc rách dưới chân. Từ trong khách sạn đi ra thì trời đã chạng
vạng tối, người buôn bán nhỏ đi trên đường cũng đã rời đi gần hết, có chút lạnh
lùng, lười nói chuyện với Tiểu Thuý Tiểu Lan, sợ các nàng lại truy ra căn
nguyên, dây dưa lằng nhằng. Hai tiểu nha hoàn này từ lúc đi theo tôi đã luyện
được lá gan càng lúc càng lớn, đặc biệt với cách làm quái dị của tôi, bắt đầu
tìm được khe hở luồn lách vào hỏi linh tinh một đống, bực mình quá cơ.
Hoàng hôn buông xuống, ngã tư đường chỉ còn sót lại
ánh nắng yếu ớt, mỏng manh, hơi nóng bốc lên, tôi rảo bước thật nhanh tiến tới
phủ. Xuyên qua hàng loạt con phố ngang dọc, thấy cửa lớn xuất hiện trước mặt, một
cánh đã mở sẵn, còn nhìn không rõ cảnh cây cối xanh biếc bên trong, không hiểu
sao mỗi lần đứng ở chỗ này tôi lại có cảm giác tim đập dồn dập, không biết sao
cứ nghĩ ngợi hỗn loạn không ra đâu với đâu cả.
Tôi đi vào cánh cửa đã mở sẵn, trời chạng vạng tối
nên trong phủ đã thắp đèn đuốc sáng trưng, bốn phía đều treo đèn lồng, chiếu
sáng ngời, truyền đến một luồng hơi thở mãnh liệt.
“Diệp cô nương đến rồi à, mau mời vào, thiếu gia vừa
luyện kiếm xong đang tắm, cô cứ chờ trong thư phòng nhé!” Quản gia ở đâu chui
ra. Luyện kiếm sao? Chắc chắn là rất có khí thế tuấn tú rồi, lòng tôi lại dội
lên nỗi khát khao. “Được. Xin hỏi xưng hô với ngài thế nào ạ?”
“Ai cũng gọi ta là lão Lý, cô nương là bạn của thiếu
gia, cứ gọi như vậy đi”
“Được, ta tự mình vào là được rồi! Ông có việc cứ đi
đi!” Lão Lý gật gật đầu, “Vậy được! Ta đi bảo phòng bếp chuẩn bị một ít điểm
tâm mang tới đây vậy”
Nói xong thì hướng cuối sân đi tới. Cái sân này ghê gớm
thật đấy, lúc này phảng phất toàn mùi hoa quế, hoa quế ban đêm cứ thoang thoảng
bay ra từng đợt, sực nức mũi, hấp dẫn tôi bước vào trong rừng cây, giang hai
tay ra xoay tròn xoay tròn, miệng còn thốt lên lời ca “Thế giới hoàn mỹ”. Bài hát này có đoạn,
“Không biết ngày
lên trăng tàn, bao nhiêu mùa hạ mùa thu, không biết ta đã chạy khắp nơi bao
lâu...”
Bỗng có tiếng vỗ tay truyền tới, tôi kinh ngạc chút
quay đầu nhìn thấy bóng Quá Ngọc Hoán đang đứng cách đó năm thước, mặt mỉm cười,
đường nét khuôn mặt tuấn mỹ dưới bóng hoa mang vẻ quyến rũ kinh người. Tôi từ
trong cảnh quyến rũ mê hoặc bỗng phục hồi tinh thần lại, nói to lên, “Công tử đến
lúc nào, sao tôi không biết vậy?”
“Cô nương đâu chỉ không biết mỗi mình ta? Cô vừa rồi
còn đem toàn bộ thế giới quên đi hết đấy chứ!” Hắn đi về phía tôi. Tôi vẫn mê mẩn
như vậy sao? Tôi sao lại không biết nhỉ? Cứ giương mắt nhìn hắn, “Công tử cứ
nói đùa, tôi không dám quên hôm nay tới chỗ ngài viết chữ nha”
Tôi chợt nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng, là học trò
thì phải trả học phí, chắc chắn tôi không đề cập tới thì hắn cũng ngượng đề cập
tới đi, “Quá công tử, xin hỏi là học trò của ngài tôi đây cần trả học phí bao
nhiêu vậy ạ?”
Hắn sửng sốt mọt chút rồi nhíu mày: “Học phí à?”
Không phải chứ! Chả nhẽ khả năng biểu đạt của tôi đã
giảm xuống trầm trọng rồi sao? Sao hắn lại có vẻ không hiểu tình hình là gì thế
ha! Hay là ở đây vẫn không tin chuyện này?
“Ý tôi là nhờ ngài dạy viết cho, cần thù lao bao
nhiêu, ngài không có khả năng miễn phí dạy cho tôi chứ!”
Điều này thì hắn hiểu ngay, chỉ nghe hắn cười ha ha,
“Vậy cô nương nguyện ý trả bao nhiêu bạc đây?”
Bị hắn hỏi vậy tôi thấy kinh ngạc vô cùng, giá này là
do hắn định ra mới đúng chứ, sao lại hỏi tôi vậy cà? Trả nhiều hay ít thì không
phải chỉ cần hắn nói một câu sao? Tôi bị vào thế tiến thoái lưỡng nan, biết làm
sao đây? Tôi vẫn còn chưa kịp nghĩ ra để trả lời thì lại nghe thấy tiếng cười
truyền từ trên đầu xuống, “Hay là như vầy đi! Phí dạy viết chữ ta sẽ không thu,
cô nương tặng cho ta hai bức tranh có được không?”
Lòng tôi vui sướng như mở cờ, lập tức thấy rất hợp
lý, “Được, được ạ!” Sao lại không được chứ, ha ha! Chỉ là hai bức tranh thôi mừ!
“Vậy vào trong thư phòng đi!”
Chữ cổ đại và chữ hiện đại không khác nhau nhiều lắm,
học viết cũng không cần tốn nhiều công sức, Quá Hoán lấy mấy cuốn sách đơn giản
cho tôi xem, sau đó theo trên giấy viết mẫu, tôi lại tập viết cho đúng, nhìn
bút pháp cũng không kém mấy, nếu không phải cứ y nguyên những chữ giống rắn này
viết, tôi viết chữ chính tông bằng bút lông trông cũng được lắm nha!
Lúc này Quá Ngọc Hoán đứng một bên nhìn tôi chăm chú
viết, lại liên tục khen tôi thông minh, he! Không đúng, phụ nữ thông minh không
hay lắm, dù gì cũng phải giả vờ ngốc chút, tựa như tôi lên kế hoạch này vậy. Có
một số chữ tôi viết mấy lần nhưng vẫn không viết được lắm, tôi liền giả vờ sốt
ruột kêu lên, “Ây da, sao viết mãi mà không được vậy nè, cứ viết sai hết vậy!
Làm sao bây giờ đây?”
Một chiêu này quả nhiên đã khiến Quá Ngọc Hoán chú ý,
cúi xuống nhìn chữ tôi viết, bàn tay to trùm lên nắm bàn tay cầm bút của tôi,
“Ta sẽ dạy cho cô”
Lòng tôi mừng như điên vậy. A ha, mỹ nam trúng kế rồi.
Quá Ngọc Hoán đứng phía sau tôi, lúc cúi xuống kề sát lưng tôi, hình thành tư
thế đặc biệt, mặt tôi nóng bừng lên, bốc lên mặt. Cùng một người đàn ông như vậy,
tiếp xúc ám muội đây cũng là lần đầu nhé!
Ôi, trời ơi! Kiểu đùa vui này không thể tiếp tục được
nữa, chết người đó, không được, phải quyết tâm không thể thế được. Tay của tôi
bị hắn nắm chặt thành công, viết xuống bút kia, chỉ chớp mắt đã viết xong, “Cô
thử xem” Buông tay tôi ra, hắn đứng lên.
“Vâng!” Tôi lúng búng đáp lại, rất nhanh viết xuống
chữ khá được. “Diệp cô nương thật thông minh quá, cô nói cô chưa bao giờ viết
chữ này ta đúng là không tin chút nào!”
Hắn đứng sau lưng tôi cười nói, lời này có ý gì thế
nhỉ? Chả nhẽ hắn đã nhìn ra cái gì rồi?
Lòng tôi càng rối loạn, giả vờ ngây ngốc hơn, “Tôi
đúng là chưa tập viết bao giờ mà! Nhưng dùng bút này viết với vẽ cũng hơi giống
nhau, đặt bút xuống thì được, chẳng qua nhìn thì không hiểu gì thôi”
Tôi học viết cũng cố gắng nhớ kỹ, Quá Ngọc Hoán nói
chữ của tôi nên phải cố gắng tập trung, không dám có sai sót, cũng không cho
phép sau này phát sinh thêm chuyện gì nữa!
Hiện giờ tôi mới phát hiện ra một vấn đề, đó là quan
hệ với người dạy đã tiến triển lên một bước lớn, sao lúc còn học trung học, tiếng
Anh của tôi lại khá vậy? Chính trị sao lại kém thế chứ? Nguyên nhân chính là thầy
dạy tiếng Anh là nhân vật vừa tốt nghiệp đại học rất đẹp trai, còn thầy dạy
chính trị thì là nhân vật răng đã móm mém sắp rụng rồi. Có người cực kỳ đẹp
trai dạy thì tất nhiên phải học hành cẩn thận rồi, có thể nghĩ tôi chỉ trong một
đêm mà học hành tiến bộ, quả đúng là phát triển quá nhanh.
Đêm hè vô cùng mát mẻ, khác hắn so với ban ngày nóng
bức, tạo cho con người ta có cảm giác sung sướng thoải mái, như lướt gió vậy.
Tôi nhìn người người bên cạnh Quá Ngọc Hoán đang cố gắng
đưa tôi trở lại khách sạn, đáy lòng cứ rộn ràng mãi, không hiểu sao có hắn bên
cạnh tôi lại cảm thấy vô cùng yên tâm, lòng cao hứng mở miệng hát một ca khúc rất
yêu thích, mu bàn tay ở sau người cứ giật giật.
“Cô nương có gì mà cao hứng vậy?” Quá Ngọc Hoán đứng
sau lưng bỗng dưng cười cười. Tôi quay đầu lại, gió thổi phần phật qua mặt, “Có
chứ, đương nhiên là có rồi, hơn nữa lại vô cùng cao hứng cơ”
Hắn cười nhẹ nhàng, cảm thấy hứng thú nhìn tôi, “Vậy
có thể nói ra cùng chia sẻ được không?”
Tôi cười khụ khụ rõ tươi, ánh mắt hấp háy nhìn nhìn hắn
kỳ lạ, “Không được, tâm sự của con gái, không thể lộ ra”
Đại để Quá Ngọc Hoán cũng không đoán được tôi sẽ nói
vậy, có chút im lặng mất tự nhiên quay đầu đi, cũng không lặng lẽ đi sau tôi nữa,
ha ha!
Không thể tưởng tượng nổi mặt mũi đàn ông lại cũng xấu
hổ vậy. Nhìn thấy phố xá quen thuộc, khách sạn tôi ở cũng không còn xa, tôi
quay đầu nhìn màu áo lam bay bay của hắn, “Quá công tử, sắp đến khách sạn tôi ở
rồi, có muốn lên uống chén trà rồi về không?”
Hắn khoát khoát tay áo, “Không được, ngày mai Diệp cô
nương không phải là chưa có tranh bán sao? Làm sao lại có thời gian cùng ta uống
trà chứ?”
Tôi bỗng chốc tỉnh ngộ, vỗ mạnh vào trán một cái,
“Đúng ha! Tôi tý nữa còn về vẽ tranh nữa, nếu không ngày mai quán mở cửa lại
không có tranh mà bán, Quá công tử ngày mai gặp lại”
Tôi cũng không quay đầu lại mà chạy nhẹ nhàng về phía
khách sạn.
Chương 25: Tranh hiện đại.
Buổi tối linh cảm tràn trề, đặt bút xuống, vẽ một hơi
được liền mười bức tranh, các tranh cũng không phải là loại tranh sơn thuỷ vô
cùng phức tạp, mà hầu hết là cảnh ở hiện đại nhẹ nhàng ngời sáng, tất cả đều là
những hình ảnh mà tôi yêu thích, có áo cưới hiện đại, sườn xám, cô gái tóc dài
mộng ảo, nhân vật phim hoạt hình mắt to khoa trương, bữa tiệc tối có nến ấm áp
lãng mạn, cánh chim ngựa màu đen đi cùng với đôi cánh thiên sứ màu trắng, cô
gái mặc quần áo rõ ràng, thân hình thon thả, mặt luôn mỉm cười, lúc ngồi, lúc đứng,
lúc ngẩng cao đầu lúc thì lại trầm tư, có lúc lại cúi đầu cười khẽ, đủ mọi sắc
thái, mê hoặc quyến rũ lòng người.
Tranh dưới bút vẽ hiện lên sinh động, vô cùng sinh dộng.
Tôi linh cảm tràn đầy, đưa bút càng tự nhiên, vẽ được càng nhiều hình ảnh hiện
đại sôi động trên giấy. Lúc dừng bút vẽ, tôi thầm thở phào, xa xa đã truyền tới
tiếng gà gáy, trời đã tảng sáng, tôi mệt mỏi quá đổ gục xuống ghế. Trời ơi!
trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất đó là tôi muốn ngủ bù.
Tôi đưa mắt liếc nhanh đống tranh để lung tung trên
bàn, các tranh này không phải là cảnh sơn thuỷ phức tạp, nhưng lại là những bức
tranh động lòng người.
Nhìn ra cửa sổ, đoán chừng Tiểu Thuý, Tiểu Lan cũng
đã dậy rồi, quả đúng là dạy dỗ cũng có hiệu quả có khác, ngần đó ngày tôi huấn
luyện thực sự là có quy luật, trời sáng thì dậy, đúng giờ đến gõ cửa phòng quỷ
lười là tôi đây, “Cóc, có…” Tiếng đập cửa vang lên ben ngoài, “Tỷ tỷ, đã dậy
chưa?”
“Vào đi!” Tôi vươn thân lười lên. Tiểu Thuý Tiểu Lan
nhìn thấy một đống tranh, miệng há to kinh ngạc, tôi nhìn lướt qua tốt bụng nhắc,
“Miệng kìa, há to tới nỗi trật cả khớp hàm rồi”
Hai tiểu nha hoàn cả nửa ngày cũng chỉ có mỗi một
câu, “Tỷ tỷ, tất cả đều là do tỷ vẽ sao?”
“Ta cũng đâu có phép biến hoá? Chẳng phải ta vẽ thì
chả nhẽ là quỷ vẽ sao?”
Tôi đau cả đầu, thoải mái úp mặt chăn, thoáng nhìn Tiểu
Thuý tiểu Lan thu dọn tranh trên bàn, nét mặt có vẻ kỳ lạ không hiểu, mắt thì
trợn tròn, miệng thì há to nửa ngày cũng không khép lại. Đợi tới lúc các cô
nàng thu dọn xong xuôi rồi, tôi mới giương mắt, ngáp một cái, “Tranh hôm nay,
tăng giá lên năm mươi hai lượng, ta mệt quá, buồn ngủ rồi, các người mang tranh
ra quán bán nhé!”
Tiểu Thuý Tiểu Lan nhìn lướt qua, ngoan ngoãn rời
phòng. Tôi lại nằm xuống giường, buồn ngủ rũ rượi. Mơ mơ màng màng nhìn thấy
chu công đi tới, một màn cờ chém giết lẫn nhau bắt đầu. Lúc tới thời điểm say
giấc bỗng nghe có tiếng người thét chói tai bên cạnh, “tỷ tỷ, tỷ tỷ” cứ gọi,
hình như là tiếng của Tiểu lan tiểu Thuý vậy, từ xa tới gần, sau đó toàn thân bị
lay một trận, từ trong mộng ảo chớp mắt biến mất, tôi mở mắt kèm nhèm nhìn hai
khuôn mặt nhỏ nhắn đang hưng phấn đỏ bừng bừng, “Có chuyện gì vậy hả?”
“Tỷ tỷ, tranh bán, bán hết rồi…Toàn bộ đã hết sạch”
Giọng con nhóc đúng là bị kích động cứ nói lắp liên hồi,
tay chân cũng ra sức thể hiện để biểu đạt. Tranh bán hết rồi sao? TRanh bán hết
rồi sao? Những lời này cứ luẩn quẩn trong đầu một lúc. “Bùm” Một tin tức kinh
người này đã kích thích đầu óc của tôi, làm thần kinh tôi nhảy dựng lên, “TRanh
bán hết rồi à?”
Hai con nhóc cứ gật gật đầu liên hồi, lấy từ trong
túi ra một đống bạc, “Tỷ tỷ à, người xem đi”
Não tôi trống rỗng, nhìn túi bạc kia mà giật mình
đánh cộp. Trời ơi! Tôi làm gì vậy? Không phải là tôi nằm mơ đó chứ! Nhưng sao mộng
lại chân thật đến vậy kìa? Bạc phát sáng kia thì giải thích thế nào đây? A….Đầu
tôi sắp rớt rồi nè, hét toáng lên một tiếng, ra sức véo tay Tiểu Lan Tiểu Thuý,
“Tranh bán hết rồi sao? Thực sự bán hết rồi sao? Ha ha!!!”
“Một bức cũng không còn” Hai tiểu nha hoàn cũng kích
động giống tôi. “Nhưng mà tỷ tỷ….?” Đợi bình tĩnh trở lại, Tiểu Thuý Tiểu Lan
nói ra suy nghĩ của mình. “Cái gì cơ?” Tôi kỳ lạ nhìn hai người. Tiểu Lan nói
tiếp câu chuyện, “Tỷ tỷ à, người mua tranh này nói là muốn gặp tỷ đó”
Tôi không khỏi “a” lên một tiếng, tộc truy người sao?
Trong đầu tôi thoáng hiện lên cảnh chạy trốn trước đây, đằng sau có hàng đống
người đuổi theo sau, không cần vậy đâu!
“Tỷ tỷ à…?” Dường như có ai đó lay tôi, thấy tôi thất
thần, tôi mới hoàn hồn trở lại, “Ôi….Các người nói thì thế?”
“Không nói gì cả, chỉ là ánh mắt của tỷ kỳ lạ ghê”
“Vậy à, không có, không có ha, đi, chúng ta đi khách
sạn lớn nhất trong huyện động đậy tý đi, chúng ta phải ăn thứ ngon nhất”
Tôi từ ngôi sao trong mộng tỉnh lại, kích động lôi
kéo các nàng ra cửa. Hôm nay có chuyện gì xảy ra mà trên đường có nhiều văn sĩ
đi dạo vậy ha, vừa tiến vào trong quán thì nghe được, “Nghe chưa? Mặc viện xuất
hiện một quán bán tranh kỳ lạ lắm, tranh này thực sự là thần kỳ, nửa ngày cũng
tranh nhau không được”
“Ta mới từ chỗ đó về, nhưng tiếc là chưa được tận mắt
nhìn thấy tranh này, nghe họ nói bút vẽ như thần, thực sự có loại tranh như vậy
sao?”
“Đi thôi! Ta có một người bạn cướp được một bức về,
cùng nhau đi xem được không?”
Hai văn sĩ nhanh chân đi ra trước, mặt Tiểu Thuý tiểu
Lan đặc biệt sáng ngời, cái miệng nhỏ không dừng được cười đắc ý, “Tỷ tỷ à, tin
chưa! Họ nói chính là quán tranh của chúng ta đó!”
Sao không tin được chứ? Túi tiền nặng chịch này đã
nói rõ cho tôi biết rồi còn gì! Ha ha! Xem ra ngày lành của tôi tới rồi!
Quán rượu lớn nhất là nằm ở phía tây ngã tư đường,
lúc này đang là giờ ăn cơm trưa, xa xa đã nhìn thấy một nhà to đẹp trang hoàng
khí phách, trên tầng lầu mới treo một tấm biển hiệu quảng cáo có tên là “Thiên
Duyệt tửu lâu”, ý là trời đã duyệt vậy, mấy ngày liền đều rất vui, có thể thấy
người ra vào nơi đây đều là người giàu có. Vừa bước chân vào quán rượu này, đã
ngửi thấy một mùi hương thơm lừng của thức ăn, đập vào mắt là cảnh trang hoàng
lộng lẫy sáng ngời, chói mắt, bốn phía là các bức tranh thêu, nét chữ cứng
cáp, khí thế bừng bừng thêu vàng óng ánh, trên bàn trải khăn lụa thiêu vàng óng
ánh, ghế bằng gỗ lim, sắp xếp chỉnh tề, thoáng, nâng tầm toàn bộ quán rượu lên,
làm cho nó có một vẻ sang trọng, giàu có, làm cho người ta có cảm giác được đây
là nhà hàng cao cấp, có thể thấy được ông chủ cũng không phải là nhân vật bình
thường mà rất lợi hại. Cả toà lầu có hai tầng, tầng dưới là cơm bình dân, tầng
trên là những gian phòng trang nhã.
“Mời ba vị khách quan vào”
Tiếng tiểu nhị nhiệt tình mời chào truyền đến, tươi
cười ra đón chúng tôi. “Tiểu nhị, chúng ta cần một gian phòng trang nhã”, dưới
lầu các bàn đã đầy khách, chỉ còn một góc sáng sủa còn bàn trống, tôi sẽ không
chịu thiệt đâu nhé!
Tiểu nhị giật mình, nhìn chúng tôi đánh giá. Tôi cũng
không thấy lạ, chúng tôi quần áo bình thường, ngửa mặt nhìn lên cũng không kém
người ta giàu sang phú quý, là người dân rất bình thường thôi mà. Tiểu nhị khôi
phục lại vẻ tươi cười, thần thái nhũn nhặn, “Được lắm! Mời ba vị đi theo tôi! Một
phòng trang nhã”, tuý ý khách hàng vậy, hắn lo lắm chuyện làm gì?
Ngồi vào trong phòng trang nhã đúng là đỡ ồn ào chút,
cả đại sảnh nóng hừng hực và âm thanh ồn ào đã hoàn toàn bị ngăn cách bên
ngoài.

