Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 18
Chương 18
TỬ ĐỊA
Ummm ...
Cả thân người James phóng xuống mặt nước như quả bom. Nước
bắn lên tung
toé. Lực rơi khá mạnh làm anh chàng chìm xuống mấy thước.
Rồi từ từ James nổi lên, người thả ngửa ra. Chân tay như rã
rời. Nước tràn
vào miệng. Anh chàng lại chìm xuống. Hoàn toàn bản năng, hai
chân của anh
chàng vẫy nhè nhẹ. Đầu nhô lên trở lại. Thò tay vào cây lao
sắt bên hông,
anh chàng cảnh giác với từng động tịnh chung quanh. Vâng,
mười lăm phút
sau đó, anh chàng vẫn đứng ở tư thế đạp nước. Thỉnh thoảng,
cơn buồn nôn
lại kéo đến.
Ráng kiểm soát hơi thở đôi mắt của anh chàng luôn đảo quanh
quan sát. Đây
là một cái lạch nhỏ, nước sâu giữa hai bờ đá dốc thẳng đứng.
Ngay phía
trước là một lưới sắt treo cao khỏi mặt nước chừng hai thước
rồi kéo dài
tới đáy biển.
Bất chợt, có bầy cá nhỏ xúm quanh chân, bên dưới thắt lưng.
Bọn chúng làm
gì? Thoáng trong làn nước tối đen, anh chàng thấy chúng lượn
đảo vòng
vòng, nhẩy bổ vào rỉa cái gì đó rồi bơi ra xa. Có gì rút rỉa
dưới chân.
Ôi, lạy Chúa. Chúng đang rỉa thịt, uống máu từ các vết
thương.
Vâng, từ vai, đầu gối, chân, cùi chỏ, máu ứa ra, lan vào
nước. Rồi chất
mặn của muối biển thấm qua chúng gây cảm giác thật khó chịu.
Nhức buốt,
xót đau và tê rần. Cũng may là bầy cá nhỏ, chớ gặp lũ cá mập
chắc 007 chỉ
còn lại bộ xương. Tên No dùng lưới sắt này để giữ chân bọn
cá ăn thịt
người? Hẳn rồi. Không thể chần chờ, mình phải leo qua nó mới
thoát được lũ
quỷ uống máu tươi.
Mệt mỏi, James bám vào ô lưới. Từng bước chân một, anh chàng
leo tới đầu
lưới, vòng qua, rồi lại leo xuống. Cú nhảy cuối cùng vào làn
nước mênh
mông thật tuyệt. Anh chàng cảm thấy nhẹ nhõm. Thả người trên
sóng nước,
đầu óc anh chàng thư giãn. Bỗng bầy cá bên kia nhảy lưng
tưng. James chợt
tỉnh giấc mộng. Chuyện gì thế?
Trong làn nước đằng kia có vật gì đó đang chuyện động, Đúng
rồi, ngay mép
lưới gần bờ đá, một con gì cựa quậy chầm chậm. Toàn thân
căng thẳng, Đôi
mắt anh chàng mở to ra. Nguy hiểm không chịu dừng lại. Tính
mạng của James
như sợi chỉ mành treo chuông. Một tay cầm dao, tay còn lại
thủ cây lao,
hai chân vẫn đạp nước, ánh sáng tiếp tục hướng thẳng về phía
trước.
Vùng nước xao động từng chút một nhanh dần. Rồi có cái gì
như làn roi quất
mạnh vào cánh tay của James. Ánh sáng nhá nhem không thể
trông rõ vật gì.
Một loại quỷ biển thèm máu tươi?
Như để đáp lại, hai cặp mắt khổng lồ to bằng trái banh da
nhắm ngay chỗ
anh chàng tiến tới. Cách James chừng sáu thước, đột nhiên nó
dừng lại. Ôi
lạy Chúa, con bạch tuộc khổng lồ. Thứ quái vật trong tiền sử
có thể lật úp
chiếc tàu giữa sóng nước. Với chiều dài hơn mười ăm thước,
to như đầu máy
xe lửa, con thuỷ quái này thừa sức đánh nhau với lũ cá mập.
Thận trọng, anh chàng nhấc từng bước chân một, áp lưng vào
hàng rào sắt.
Liếc nhìn qua hai bên, anh chàng chỉ cách mỏm đá nhô ra
khoảng hai mươi
thước. Làm sao thoát khỏi con thuỷ quái? Chỉ cần nhúc nhích
là nó chụp
liền. Đôi mắt mở to, tay nắm chặt con dao, anh chàng chờ đợi
...
Cặp mắt của nó vẫn ngó anh chàng trừng trừng, kiên nhẫn. Rồi
đột nhiên,
một cái vòi của nó chộp vào chân của James. Đầu vòi áp chặt
vào chân. Anh
chàng vẫn bất động. Tay nắm
chặt vào hàng rào. Phải chờ thời cơ thích hợp
nhất. Không nên manh động.
Cái đầu vòi di chuyển dần lên. Nó đang thăm dò lớp cơ bắp
cuồn cuộn đầy
vết thương của anh chàng rồi dừng lại ngay chỗ đầu gối sưng
phồng, rỉ máu.
Có lẽ nó ướm thử từng mớ thịt của con mồi đang tuyệt vọng.
Sau đó, cái tua
quấn quanh bắp đùi, Anh chàng quyết định: Phải đợi nó ngang
tầm tay. Từng
giây trôi qua thật căng thẳng.
Giờ cái vòi mò tới ngang bờ hông hẹp. Chất sừng của cái tua
chạm vào thật
rát. Phải chịu đựng thêm chút nữa. Đôi mắt anh chàng vẫn
không rời khỏi
cặp mắt của con bạch tuộc. Ngay lập tức, cái tua thứ hai
chĩa thẳng vào
mặt James. Xoay đầu thật nhanh, anh chàng tránh được cú nốc
ao. Chỉ chậm
trễ vài giây, dám cái tua ấy bám cứng vào vai hay cánh tay.
Lúc ấy là hết
đường chống cự. Căng thẳng cứ thế lại tiếp diễn.
Rồi cái tua đầu tiên lướt qua mạn sườn. Không bỏ lỡ cơ hội,
James vung con
dao ra. Cú va chạm làm cánh tay tê rần. Bị thương, con bạch
tuộc tung cái
vòi khác vào ngay bụng James.
Oahhhh ...
Cũng may, lớp cơ bụng săn cứng như thép nguội. Chớ gặp người
khác, lòi
phèo, lủng ruột là cái chắc. Hàng rào sắt rung lên. Vũng
nước chung quanh
nổi bọt. Chà, hình như nó bị đau, mất cảnh giác. Còn chờ gì
nữa. Hơi khom
người lại ráng chịu đau, tay cầm dao của anh chàng vung ra
ngay lớp trong
của cái tua.
Xoẹt ... Xoẹt ... Xoẹt ... Xoẹt ...
Anh chàng chẳng biết là bao nhiêu cái. Trúng rồi. Bị thương,
con bạch tuộc
khổng lồ giờ nhô cái đầu ra khỏi mặt nước. Nó quậy vùng nước
chung quanh
nổi sóng. Hàng chục cái tua bám chặt vào đùi, vào chân của
James rồi rứt
từng mảnh vải của cái quần jean. Xương sống của anh chàng
đang bị keo căng
ra. Nếu cứ tiếp tục kiểu này, James có thể bị gãy thành hai
khúc.
Từng chút từng chút một, cặp mắt và cái miệng của con thuỷ
quái tiến lại
gần. Không thể chần chờ. Phải chơi nó một vố mới được.
Cắn con dao giữa hai hàm răng, anh chàng chuyển ngọn lao
sang tay phải rồi
đâm thẳng về phía trước. Tiếc thật, hụt mất rồi. Anh chàng
thử thêm mấy
cái nữa. Lớp da nó trơn quá, lại không trúng.
Tập trung vào khoảng giữa cặp mắt đen to như trái banh, toàn
bộ sức lực
dồn lên mũi lao, anh chàng vung thẳng ...
Ồ. Một vòi mực đen vọt ra và bắn vào mắt James. Chung quanh
tối đen. Mình
bị mù rồi chăng? Miệng anh chàng nếm phải mùi mực tanh rình.
Cái lưới sắt
rung lên từng hồi. Chuyện gì thế?
Mò mẫm trên lưới sắt, anh chàng nhón chân leo lên. Vài phút
sau, hình như
nó có ánh sáng lấp lánh. Đưa tay quẹt ngang mặt, anh chàng
thấy mình mẩy
đen thui, tanh ói. Còn vũng nước bên dưới cũng đen thẫm một
khoảng hai
mươi thước.
À, con thuỷ quái bị thương ngay túi mực. Mà nó đâu rồi? Chả
còn thấy bóng
dáng của nó đâu nữa. Mặc xác nó, mình phải thoát khỏi nơi
này. Bám vào
hàng rào, anh chàng men về phía bờ đá. Toàn thân rã rời.
Cánh tay, bắp
chân như sắp đứt ra từng đoạn. Nhiều lúc, anh chàng tưởng
chừng như không
vượt được khoảng cách hai mưoi mét ấy. Ôi, lạy Chúa, cuối
cùng rồi bàn tay
của James cũng chạm vào mõm đá gồ ghề. Ngã nguyên người ra,
anh chàng nghỉ
lấy sức.
Mùi mực đen tanh ói xông thẳng vào mũi anh chàng. thật nhẹ
nhàng, anh
chàng cởi chiếc quần jean ra treo nó vào hàng rào. Giờ anh chàng
mới nhìn
kỷ lại thân thể của mình. Không biết bao nhiêu là vết bỏng
ngang dọc chạy
dài trên làn da rám nắng, săn chắc. Cũng may, không đến nỗi
nghiêm trọng.
Chút đỉnh thế này thì nhằm nhò gì. Rồi anh chàng lần xuống
vũng nước bên
dưới, tắm gội, giặt cái quần jean. Còn cái áo rách tơi tả
giữ nó lại để
làm gì.
Mười phút sau, anh chàng trồi lên và trèo lên mỏm đá. Từ
phía xa xa, có
tiếng nổ của động cơ. Chắc là cái xe ủi đang làm việc. Mặc
kệ, nước cứ
chảy ròng ròng, anh chàng bước dọc theo lối mòn, qua những
tảng đá to.
Lúc ấy có lẽ đã 6 giờ sáng. Những tia nắng bắt đầu nhảy múa
chung quanh.
Tiếng động cơ càng lúc càng lớn hơn. Rồi có tiếng chuyện trò
vọng lại.
- Xong chưa mậy?
-Rồi.
Tiếp đến là tiếng tăng tốc của động cơ cách đó chừng vài
thước. Bước thêm
vài bước nữa, anh chàng ngồi thụp xuống hòn đá ngay cua
quẹo. Đầu nhô lên
nghe ngóng.

