Tà vương diễn tỳ - Chương 04 part 2

Suốt
dọc đường đi, nàng chẳng gặp phải ai cả, hơn nữa bây giờ trời đã tối đen, mọi
người trong sơn trang có khi đã sớm đi ngủ hết.
 

Nghe
tiếng nước chảy càng lúc nàng rõ ràng, bước chân của Hắc Mộc Điệp cũng càng lúc
càng nhanh, đến khi nàng đi hết lôi đường mòn này, cảnh trí trước mặt bỗng
nhiên biến đổi.

“Oa!”
Nàng nhịn không được phát ra tiếng tán thưởng.


trước mắt nàng, không phải chỉ một dòng suối nước nóng be bé, mà là cả một cái
ao nước nóng. Càng làm nàng kinh hỉ là, nước trong ao còn toả ra nhiệt khí hoàn
toàn tự nhiên.

“Không
tin được ‘Ma Kiến Sơn Trang’ còn có nơi đẹp thế này!”


“Huyền minh thành”, cũng có một cái ao nước nóng còn rộng hơn thế này nhiều,
nàng rất thích ngâm mình bên trong dòng nước thiên nhiên, hưởng thụ nước ấm mơn
trớn làn da.

Nhìn
khí nóng bốc lên từ mặt nước, Hắc Mộc Điệp vui sướng chyạ vè phía trước, tính
đem nay trời lạnh, phải hảo hảo mà ngâm nước một phen, nhưng mà chưa được mấy
bước nàng dột nhân dừng lại, thậm chí nụ cười trên mặt cũng trở nên cứng ngắc.

Nàng
kinh ngạc nhìn phía trước, ở dưới ánh trăng mông lung, trong bầu không khí nóng
ấm này, nàng trông thấy một thân ảnh bên trong ao.

 Nam Cung Mị!

Tuy
rằng nàng chỉ nhìn thấy bóng dáng của hắn, nhưng mà thân hình cao ngất kia,
tuyệt đối chỉ có thể là hắn không sai !

Nàng
chưa kịp chuẩn bị tâm lí, đột nhiên thấy tấm lưng trần trụi của hắn, tim Hắc
Mộc Điệp đột nhiên mất tốc độ, cả khuôn mặt cũng dân dần trở nên đỏ bừng.

Ngoài
trời đã tối đen, bọn họ cô nam quả nữ cùng nhau bên bờ ao, trong đó lại có một
người trần trụi, chuyện này thật sự là rất nguy hiểm, nàng nên rời đi càng
nhanh càng tốt!

Hắc
Mộc Điệp cuống quít xoay người, tưởng thừa dịp Nam Cung Mị chưa phát hiện sự
tồn tại của nàng, chạy nhanh chuồn khỏi đây. Nhưng mà, nàng còn chưa kịp bược
được bước nào, đột nhiên tiếng nói trầm thấp của Nan Cum Mị từ phía sau truyền
đến…

“Điệp
Nhi xinh đẹp nếu đã bay
* vào đây, tại sao lại vội
vã rời đi vậy ?”
(*điệp: con bướm)

Hắc
Mộc Điệp cả người cứng đơ tại chỗ, trong lúc nhất thời tâm hoảng ý loạn không
biết phản ứng như thế nào mới tốt. Qua một hồi lâu sau, nàng mới tìm về thanh
âm của chính mình.

“Điệp
nhi không biết thiếu chủ đang ở nơi này tắm rửa, quấy nhiễu thiếu chủ, thỉnh
thiếu chủ giáng tội.”

“Người
không biết vô tội.”

Tiếng
nói Nam Cung Mị có vài phần trầm thấp, tại hoàn cảnh này càng dễ lay động lòng
người, Hắc Mộc Điệp chỉ cảm thấy tim đạp vượt qua khả năng kim hãm cực hạn của
nàng.

“Cám
ơn thiếu chủ, Điệp nhi lập tức rời đi, về sau không bao giờ tới nơi này quấy
nhiễu thiếu chủ nữa.” Nàng vội vàng nói xong, nghĩ phải mau chạy khỏi đây.

“Dù
sao ngươi cũng đã quấy rầy đến ta rồi, cần gì phải vội vã rời đi?” tiếng nói
Nam Cung Mị trầm thấp, lại lần nữa làm cả người Hắc Mộc Điệp cứng ngắc không
bước được đi.

Nàng
đứng thẳng bất động, bối rồi không biết làm sao, hắn lại mở miệng lần nữa …

“Lại
đây.”

Lại
đấy ?! Tâm Hắc Mộc Điệp âm thầm cả kinh, chuông cảnh báo trong đầu vang lớn.

Hắn
muốn nàng đi qua làm gì? Chẳng lẽ là muốn nàng hầu hạ hắn tắm rửa? Hay là… Hắn
có ý đồ gây rối gì ?

Trong
đầu Hắc Mộc Điệp bỗng nhiên hiện hình ảnh hắn hôn hít nửa thân trần của Ân
Nhược Nhược ở trong rừng hoa, một màn phiến tình kia, làm cho nàng hoảng hốt tí
thì quay người chạy trối chết.

“Lại
đây, đừng để ta nói lần thứ hai.”

Nghe
thấy trong giọng nói của Nam Cung Mị có ý tứ cảnh cáo rõ ràng, Hắc Mộc Điệp
bước từng bước cứng ngắc, chậm rì rì đi về phía hắn.

Tới
khi đến gần chỗ hắn đang ngâm mình trong bể, hai gò má Hắc Mộc Điệp bỗng tăng
nhiệt độ, mà nàng cũng không biết là do khí nóng trong nước bốc lên làm má nàng
đỏ, hay là do nàng đứng quá gần hắn ?

“Thiếu
chủ có cái gì phân phó?” Nàng rụt rè hỏi, đoi mắt đẹp đảo quanh, không dám nhìn
tấm lưng trần trụi của hắn.

Nam
Cung Mị xoay người tà nghễ nhìn nàng, hai đôi má đỏ hồng cùng vẻ mặt thẹn thùng
vô thố vẻ mặt của nàng, làm mắt hắn rực sáng hai ngọn lửa.

“Thay
ta kì lưng.” Hắn ra lệnh nói.

Thay…
Thay hắn kì lưng? Hắc Mộc Điệp cắn môi, vẻ mặt do dự.

Nam
nữ thụ thụ bất thân, nàng vẫn là khuê nữ chưa xuất giá, mà Nam Cung Mị cũng
không phải vị hôn phu của nàng, nàng sao có thể làm hành động thân mật như kì
lưng cho hắn được ?

“Như
thế nào? Không muốn?”

Câu
hỏi của hắn nhắc nhở thân phận của nàng hiện giờ là một tỳ nữ, mà tỳ nữ tại sao
lại không nghe theo mệnh lệnh của chủ tử ?


không muốn làm cho Nam Cung Mị hoài nghi, nàng cho dù không muốn cũng đành hải
ngoan ngoãn thuận theo.

“Thiếu
chủ phân phó, Điệp nhi như thế nào lại không nghe đâu ?” Nàng vội vàng cầm lấy
một chiếc khăn bên thành bể, kiên trì chà lau lưng hắn.

Nhưng
mà, có lẽ là do quá mức hoảng hốt, chiếc khăn lại vô í rơi vào xuống đáy ao, mà
lòng bàn tay mịn màng của nàng lại trực tiệp đặt lên lưng hắn.

Vừa
chạm vào da thịt trần trụi của hắn, Hắc Mộc Điệp như bị điện giật, lập tức rút
tay mình về.

“Làm
sao vậy ? Chẳng lẽ ngươi chưa từng hầu hạ qua nam nhân?” Nam Cung Mị cười như
không cười ta nghễ nhìn nàng, như là đang thưởng thức bộ dáng hoảng loạn cùng
ngốc nghếch của nàng.

Nghe
hắn trêu chọc, hai má Hắc Mộc Điệp đã đỏ bừng bây giờ lại càng đỏ hơn.

Không
khí quá mức ám muội cùng nàng quá mức bối rối, rốt cục nàng nhịn không được
xoay người bỏ chạy. Nhưng mà, nàng vừa mới bước được một bước, một đôi cánh tay
bỗng từ đằng sau ôm lấy thân thể nàng kéo lại.

“A
nha…” Tiếng kinh hô của nàng cùng tiếng nước vang lên, cả người nàng bị hắn ốm
kéo xuống áo, trên mặt nước nổi lơn những chùm bong bóng lớn.

“Muốn
chạy trốn đi đâu vậy ? Tiểu Điệp nhi xinh đẹp của ta.”

Hơi
thở nóng rực của hắn phả vào sau tai nàng, làm thân thể của nàng không kiềm chế
được mà run rẩy từng trận, thiếu chút nữa ngay cả đứng đều không đứng nổi.

Nàng
hoảng hốt muốn giãy dụa, nhưng cả người lại giống như một con bươm bướm
 (điệp nhi) bị sa vào mạng nhện, bị
Nam Cung Mị tù vây chặt chẽ trong lòng, muốn bỏ chạy cũng không thể !

 

Báo cáo nội dung xấu