Tiên Hôn Hậu Ái - Chương 146

Chương 146: Chờ Đêm

Tần Vân bởi vì theo mười đoàn tham gia hoạt động khảo sát mà
mấy ngày gần đây vẫn không thể dành thời gian đi thăm An Nhiên, nhưng mà mỗi
ngày vẫn có gọi điện thoại tới hỏi thăm An Nhiên một chút tình huống. Mà Lâm Tiểu
Phân đã chính thức về hưu rồi, không có chuyện gì sẽ nấu chút ít canh chuẩn bị
chút ít đồ ăn đem tới cho An Nhiên. Kể từ sau khi thân thế của An Nhiên hoàn
toàn nói ra, Lâm Tiểu Phân cả người nhìn qua cũng nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt
cũng nhiều hơn.

Về chuyện Đồng Văn Hải cô cũng không hỏi qua với Tô Dịch Thừa,
mà Tô Dịch Thừa cũng chưa từng nói với cô, nhưng mà cô đọc ở trên báo thấy nói
là cũng xử phạt nghiêm trọng, dừng tất cả công việc trên tay, về xử phạt có hợp
lý hay không hợp lý hoặc là ông ta tìm người khác thông qua quan hệ cụ thể cô
cũng không biết, cũng không muốn biết.

Ngồi trong thư phòng, An Nhiên tiện tay mở ra tờ báo kiến
trúc mình mới mua, mấy tháng không có tiếp xúc những đồ này, cảm giác đều biến
thành mới lạ. Lần trước lúc Tiêu Ứng Thiên nói với cô để cho cô hỗ trợ tham dự
một hạng mục, không phải là không có động tâm, chỉ là suy nghĩ đến đứa nhỏ, mặt
khác cô cũng không muốn để cho Tô Dịch Thừa đang bận công việc đồng thời còn muốn
lo lắng cho cô, cho nên mới vừa rồi Tiêu Ứng Thiên gọi điện thoại tới đây hỏi
cô kết quả suy nghĩ thì cô trực tiếp cự tuyệt.

Bất quá cô cũng đề cử Trần Trừng với Tiêu Ứng Thiên, cô vẫn
cảm thấy Trần Trừng rất có thiên phú, đối với phương diện thiết kế đặc biệt có
tài, chỉ là hiện tại cô ta còn quá trẻ, không có kinh nghiệm, chỉ cần cho cô ta
không gian cùng thời gian tới rèn luyện, cô ta tuyệt đối sẽ mang đến ngạc nhiên
không thể tưởng tượng nổi cho mọi người.

"Cốc, cốc, cốc. . . ." Cửa thư phòng bị gõ vang
lên, thím Trương bưng sữa tươi nóng đi vào: "Phu nhân, nên uống sữa
tươi."

"Cám ơn thím Trương." An Nhiên nói cám ơn, gấp lại
tạp chí trong tay, đưa tay nhận lấy sữa tươi.

Có lúc nhàm chán cuối cùng nghĩ, may mắn cô cũng không bài
xích mùi vị sữa tươi, nếu không một ngày uống vào mấy cốc, uống mấy tháng cô có
thể ngán chết, có con mới chính thức khắc sâu cảm nhận được làm mẹ vĩ đại như
thế nào, cho dù cực khổ hơn nữa, khó chịu đựng hơn nữa, lúc đưa tay mình đặt
lên trên bụng của mình, lúc cảm nhận em bé máy thai trong bụng, một ít khổ sở
kia trở nên tốt đẹp, một khắc kia sẽ cảm thấy tất cả những khổ cực kia đều đáng
giá.

Thím Trương nhận lấy cái cốc không mà An Nhiên đã uống xong
sữa tươi, nhìn đồng hồ, mở miệng hỏi: "Phu nhân hôm nay không ngủ trưa
sao?"

An Nhiên buổi sáng ngủ một lúc lâu, hiện tại một chút buồn
ngủ cũng không có. Chỉ nói: "Đợi lát nữa, bây giờ còn không muốn ngủ."

"Ừ." Thím Trương nhẹ nhàng gật đầu sau đó từ trong
thư phòng đẩy cửa đi ra.

An Nhiên đem tạp chí đặt lại trên giá sách, sau đó lại cầm một
cuốn sách đọc lại nhất thời cũng tìm không ra cuốn sách nào, Tô Dịch Thừa cất dấu
sách rất nhiều, nhưng mà toàn là sách vô cùng chán, tất cả đều là những cuốn
sách ngữ văn tự thuật thật là dài, An Nhiên ngay cả một chút ý niệm muốn đọc nó
cũng không có.

Một lần nữa xoay người kéo ra ngăn kéo bàn đọc sách, nhìn
bàn đọc sách bị sửa sang lại xem ra, Tô Dịch Thừa là một người nghiêm cẩn, văn
kiện giấy tờ phân loại cất kỹ, một chút cũng không loạn, cao thấp tự động, phân
loại có khác. Ngay cả trong ngăn kéo, cũng là sắp xếp vô cùng chỉnh tề.

Nhàm chán lật xem đồ trong đó thế nhưng ở trong ngăn kéo tìm
thấy tờ giấy ‘hiệp nghị vợ chồng’ lúc ban đầu.

Nhìn ‘hiệp nghị vợ chồng’ cầm trong tay, cái phần bị người
kia giảo hoạt thêm vào , An Nhiên không khỏi có chút lắc đầu cười, trong miệng
nhẹ nhàng cười mắng: "Tên lường gạt, ‘gian thần’."

Tay có chút lưu luyến qua lại vuốt ve ở trên giấy kia, xem một
chút trong hiệp nghị tay, rồi lại nhìn cái bụng tròn vo của mình, thử nghĩ xem
đều cảm thấy kỳ diệu, lúc này mới bao lâu, đúng như lúc Tô Dịch Thừa nói như vậy,
duyên phận thật sự là một chuyện bất khả tư nghị.

Đột nhiên có chút nhớ nhung đem tờ giấy hôn thú của hai người
lấy ra xem một chút, cô đến bây giờ còn nhớ rõ ban đầu, lúc mình nhìn thấy tờ
giấy hôn thú trên đó có tên của anh thì rất kinh ngạc, cô hoàn toàn không nghĩ
tới mình lúc ấy còn nhận lầm người. Bất quá cũng nhờ sơ sót nhận thức đó, mới
có thể làm cho cô hiện tại cảm thấy hạnh phúc như thế .

Từ tận cùng bên trong ngăn kéo đem hai bản màu đỏ chót giấy
hôn thú kia lấy ra, mở ra nhìn thấy trên giấy hôn thú ảnh chụp chung của hai
người xa cách, An Nhiên không khỏi cười ra tiếng."Ha ha."

Nhìn lại thời gian ngày ký, đột nhiên mới giật mình thời
gian trôi qua thực mau, thì ra là bất tri bất giác đã qua nửa năm.

"Thì ra là, chúng ta đã kết hôn được nửa năm rồi."
An Nhiên vuốt ve hình hai người trên mặt giấy hôn thú, cúi đầu lẩm bẩm nói.

Nhìn hình phía trên kia, ngược lại càng ngày càng tưởng niệm.

Sau Quốc khánh Tô Dịch Thừa tựa hồ bận rộn hơn, mỗi ngày đi
sớm về trễ dường như cũng trở thành thái độ bình thường của cuộc sống, mỗi ngày
cuộc sống hai người ở cùng một mái nhà, mà An Nhiên thì có loại ảo giác như đã
thật lâu rồi chưa từng thấy qua anh, mỗi sáng sớm lúc tỉnh lại Tô Dịch Thừa đã
không thấy, mỗi ngày buổi tối lúc ngủ anh vẫn chưa về, kể từ đó, cô luôn lệch
khỏi thời gian của anh, nếu không phải Tô Dịch Thừa mỗi sáng sớm cũng sẽ thay
cô làm bữa ăn sáng rồi mới đi làm, An Nhiên thật là không biết đêm trước anh có
về nhà không.

Lấy điện thoại ra kiếm số của anh, lúc này vừa định gọi điện
thoại cho anh, rồi lại sợ mình quấy rầy đến công việc của anh, trực tiếp đổi
thành gởi nhắn tin.

Tin ngắn gửi đi ra ngoài không tới một phút đồng hồ, Tô Dịch
Thừa liền gọi điện thoại về.

Nhìn phía trên kia lóe ra biểu thị cuộc gọi tới, khóe miệng
An Nhiên không tự chủ cười cong lên .

Đưa tay trực tiếp nhấn nút nghe, "Alô." Thanh âm
điềm điềm nhu nhu, ngay chính cô cũng không có phát hiện trong giọng nói của
mình hiện tại mang theo nồng đậm mùi vị làm nũng .

"Nhớ anh không?" Tô Dịch Thừa thanh âm ôn hòa từ
bên kia điện thoại truyền tới, hơi mang theo nụ cười, nghe tới rất thoải mái, rất
êm tai.

"Em mới không có." An Nhiên mạnh miệng không thừa
nhận, ngón tay lớn nhỏ đang vuốt ve hình hai người trên mặt tờ giấy hôn thú,
khóe miệng mang theo nụ cười đẹp mắt.

Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa cũng không giận, chỉ nhẹ
nhàng buông tiếng thở dài, nói: "Nhưng mà anh rất nhớ em." Thanh âm
cúi đầu trầm trầm, rất giàu từ tính, nghe anh nói đến đây giống như là hình thức
tình thoại, đặc biệt có thể mê hoặc người.

An Nhiên trong lòng có chút rung động, không tự chủ đã nói:
"Em cũng nhớ anh."

"Ha ha." Nghe vậy, bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa
cười nhẹ ra, tâm tình hình như cũng tốt lên rất nhiều.

An Nhiên cũng không so đo, cô thật sự có chút ít nghĩ nhớ
anh, cầm lấy điện thoại di động nhẹ nhàng lẩm bẩm nói: "Dịch Thừa, làm sao
bây giờ, làm sao mà em lại cảm thấy thật lâu rồi chưa thấy anh vậy."

"Thật xin lỗi, gần đây có chút bận rộn." Mỗi lần
lúc trở về cô đã ngủ, lúc anh thức dậy cô vẫn còn ngủ say, anh không đành lòng
đánh thức cô, mà hai người cứ liên tiếp chừng mấy ngày như vậy cũng không nói với
nhau một câu gì.

"Lúc nãy khi em nhìn thấy tờ giấy hôn thú, thì ra là,
hôm nay là ngày chúng ta kết hôn được nửa năm rồi." An Nhiên thấp lẩm bẩm
nói.

"Buổi tối anh về sớm một chút." Nghe được ra trong
giọng nói của cô có cô đơn cùng tưởng niệm, bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa nói
như vậy.

"Thật ?" An Nhiên có chút không tin, gần đây công
việc của anh rất bận rộn cô tất nhiên là rõ ràng, bởi vì chuyện của Lăng xuyên
Giang quá mức đột ngột, đối với việc chọn người cho chức thị trưởng căn bản
cũng không có trù bị, hiện tại một chút sự vụ của thị trưởng cũng chỉ có thể để
cho Tô Dịch Thừa thay mặt xử lý, vốn là chuyện của mình thì một đống lớn, hiện
tại lại thêm cái chức vị, công việc dĩ nhiên là càng nhiều. Suy nghĩ một chút,
rồi nói: "Anh không nên vì em mà trễ nải công việc, em chỉ nói vậy
thôi."

Tô Dịch Thừa cười khẽ, bởi vì sự thông cảm cùng hiểu biết của
cô, nên chỉ nói: "Chuyện ngày hôm nay cũng không còn nhiều lắm, chỉ là buổi
tối có một bữa tiệc, đến lúc đó để cho thư ký Trịnh thay thế anh đi dự là được
rồi, buổi tối anh sẽ trở về với em."

"Thật không làm trễ nải công việc sao?" An Nhiên vẫn
là có chút không yên lòng, bởi vì hiểu rõ Tô Dịch Thừa biết anh giống như dụ dỗ
cho mình vui vẻ, cho dù còn có một đống lớn công việc không có hoàn thành cũng
sẽ trước đi theo cô, sau đó bản thân mình cố gắng làm thêm giờ lúc đêm, làm vợ,
cô không thể chia sẽ công việc cho anh được điều gì, nhưng mà ít nhất không thể
tạo thành gánh nặng cho công việc của cô.

"Không sao." Tô Dịch thấp giọng nói, "An
Nhiên, anh cũng muốn cùng em ăn một bữa cơm ngon."

Nghe anh nói như vậy, An Nhiên không có nói thêm nữa, chỉ nhẹ
nhàng đáp ứng.

Cúp điện thoại, An Nhiên trực tiếp đỡ lấy bụng đi ra ngoài
tìm thím Trương, thím Trương quét dọn xong giờ phút này đang ngồi ở trong phòng
khách xem ti vi.

"Thím Trương, thím dạy cho tôi thái đồ được
không?" An Nhiên vẻ mặt mong đợi nói. Buổi tối cô muốn tự mình xuống bếp
chuẩn bị một bữa ăn tối.

Nói đến việc học làm bếp An Nhiên thật là ngượng ngùng, cũng
không có đi làm đã hai tháng rồi, nói ra thật xấu hổ, trong thời gian lâu như
vậy, cô thế nhưng ngay cả một món ăn cũng không có chính thức học xong. Tài nấu
nướng của cô mặc dù không đến nổi bị nói thành một chút tiến triển cũng không
có, nhưng mà trừ có thể không đem món ăn cháy khét đốt trọi, thì mùi vị kia
cũng không dám khen tặng. Cũng may Tô Dịch Thừa không chê nguyện ý ăn sạch những
món ăn cô làm khó ăn như vậy, đoán chừng cõi đời này cũng không thể tìm ra người
nguyện ý muốn ăn.

Thím Trương cười, nói: "Tại sao lại nghĩ tới muốn làm đồ
ăn, lần trước tiên sinh không phải là không để cô làm sao?" Lần trước An
Nhiên lúc thái đồ ăn không cẩn thận cắt vào tay, mặc dù vết thương không lớn
cũng không sâu, nhưng mà để cho Tô Dịch Thừa biết, vẫn đau lòng một trận, sau
đó đã không cho cô học.

"Không có chuyện gì, lần trước là ngoài ý muốn, bản
thân tôi không có chú ý." An Nhiên lơ đễnh nói: "Hôm nay là ngày
chúng tôi kết hôn được nửa năm, mới vừa gọi điện thoại, Dịch Thừa đáp ứng nói
buổi tối sẽ về sớm một chút ăn cơm với tôi, tôi cũng muốn tự tay mình làm một lần,
thím Trương, thím ở bên cạnh dạy tôi có được hay không. Tôi đồ gia vị cũng
không biết nêm nếm bao nhiêu, mỗi lần làm không phải là mặn thì chính là nhạt."

Thím Trương ở đây làm việc cũng có hai tháng, đã sớm có thói
quen nhìn đến đôi vợ chồng này ân ái ngọt ngào, cũng thật hâm mộ tình cảm của
đôi vợ chồng này, so sánh với con mình cùng con dâu cả ngày vì một chuyện nhỏ
cũng muốn cãi nhau, đáy lòng bà càng thích phương thức chung đụng của An Nhiên
và Tô Dịch Thừa.

Lấy chiếc điều khiển từ xa trên mặt bàn trà, trực tiếp tắt
tivi đi, đứng dậy, cười nhìn An Nhiên nói: "Tốt, tôi dạy cho cô."

"Ừ." An Nhiên cười gật đầu: "Thím Trương chỉ
cần đứng ở một bên dạy tôi làm sao làm là được, nhìn xem tôi có làm sai bước
hay lấy sai đồ gia vị không."

Thím Trương gật đầu, "Tốt, tôi chỉ nói không động
tay."

Bởi vì An Nhiên động tác chậm, tay lại không quen việc, phải
cẩn thận nhiều, cho nên rõ ràng còn cách buổi tối rất nhiều thời gian, An Nhiên
lại bắt đầu công tác chuẩn bị thật sớm.

Thím Trương chịu trách nhiệm chân chạy, đi siêu thị đem
nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị cho buổi tối mua đầy đủ hết.

Thím Trương thông cảm cô là phụ nữ có thai, sợ cô buổi trưa
không ngủ đủ, đề nghị để cho bà làm chuẩn bị xong hết những nguyên liệu nấu ăn
này, chờ một chút lúc cô tỉnh ngủ vừa lúc có thể trực tiếp làm.

Nhưng lại bị An Nhiên cố chấp cự tuyệt, cô thật muốn tự tay
mình làm một bữa ăn tối, cho nên từ rửa rau xử lý nguyên liệu vân vân, mỗi một
thứ cũng tự đích thân mình xử lý.

Ở dưới chỉ thị của thím Trương đem tất cả nguyên liệu nấu ăn
xử lý tốt, sau đó lại dưới chỉ thị của Thím Trương mỗi một món ăn dưới sự chỉ dạy
của thím Trương làm ra, lúc đợi tất cả đều làm xong, An Nhiên tự gắp một ngụm
ăn, mùi vị không tính là vô cùng ngon, nhưng cũng coi như là tốt, tuyệt đối sẽ
không khó để nuốt xuống, so sánh với đồ ăn lúc trước cô làm tốt hơn rất nhiều.
Mà đợi lúc những thức ăn này tất cả đều làm xong, thời gian cũng đã hơn năm giờ,
theo như dự tính của cô, Tô Dịch Thừa đại khái khoảng sáu giờ sẽ về đến nhà,
như vậy đồ ăn kia sẽ còn ấm áp, vừa lúc ăn với cơm.

Coi như là bữa ăn tối dành cho hai người dưới ánh nến, An
Nhiên để cho thím Trương tan việc sớm một chút, thím Trương nhìn ra tâm tư nhỏ
của cô, mập mờ chớp mắt trêu cô, sau đó mang theo tiếng cười ra khỏi cửa đi về
nhà.

Sau khi thím Trương đi, An Nhiên đem cây nến cùng giá cắm nến
lúc trước Tô Dịch Thừa chuẩn bị cho lấy ra đặt ở trên quầy ba cất kỹ, còn dùng
remote điều khiển ánh đèn bên trong nhà đến độ sáng vô cùng lãng mạn và mờ ảo.
Thậm chí còn đặc biệt đi vào phòng ngủ cho thay cho mình một bộ quần áo bà bầu
xinh đẹp, màu vàng nhạt, dài đến đầu gối, ở giữa có thiết kế đai lưng, ở phía
sau còn làm một cái nơ bươm bướm, đơn giản lại hào phóng , rồi nhìn lại kiểu
dáng, mặc cũng đặc biệt thoải mái.

Sau khi thay quần áo xong thì vào phòng rửa tay lau mặt của
mình một chút, làm cho mình cả người nhìn qua có tinh thần một chút.

Nhìn mình trong gương, An Nhiên đột nhiên dừng lại động tác,
sau đó buồn cười cười ra tiếng, thử nghĩ xem đều cảm thấy buồn cười, tay che ở
lồng ngực của mình, lòng bàn tay rõ ràng có thể cảm nhận được tim đập của mình
giờ phút này không ngừng gia tốc, thậm chí có chút khẩn trương, giống như cảm
giác ở cùng người mà mình yêu thích, hai người lần đầu tiên dắt tay, hai người
lần đầu tiên ôm nhau, hai người lần đầu tiên hôn môi, tim đập không ngừng gia tốc,
khẩn trương, rồi lại có chút kích động, loại cảm giác này, cô lúc ban đầu cùng
Mạc Phi yêu thương nhau đều đã trải qua, khi đó còn đơn thuần là bị cảm giác
rung động này hù dọa sợ, có chút bối rối lôi kéo Lâm lệ hỏi cô nói mình có phải
bị bệnh hay không, còn bị Lâm lệ rất không khách khí cười nhạo một phen, nói cô
không phải là bị bệnh, chẳng qua là bị bệnh tương tư thôi. Thậm chí còn còn giống
như cái loa trở lại phòng ngủ cổ động tuyên truyền, sau đó không có mấy ngày
toàn bộ cả lớp tất cả đều biết cô cùng Mạc Phi đang yêu nhau, chỉ là hiện tại lần
nữa quay đầu người đã không phải là Mạc Phi.

Một cái tay khác đặt lên bụng tròn của mình, thấp giọng nhẹ
lẩm bẩm nói: "Bảo bối, các con nói mẹ có phải vô dụng hay không, ba chỉ là
đồng ý về sớm ăn bữa cơm tối cùng các con và mẹ thôi, mẹ lại cao hứng giống như
đứa bé vậy, thật sự là rất không có tiền đồ có đúng không?"

Cũng không biết là có phải là thật sự có cảm ứng, lúc An
Nhiên cảm khái như vậy hai tiểu tử trong bụng thế nhưng đáp lại một cái.

An Nhiên có chút cảm động, lấy tay theo chỗ chuyển động sờ sờ,
buồn cười nói: "Các con cũng cảm thấy như vậy sao? Nhưng mà không có biện
pháp, mẹ đã có mấy ngày không nhìn thấy cha của các con rồi, thật rất nhớ hắn,
các con cũng nhớ hắn, có đúng hay không?"

Giống như là thật nghe hiểu lời nói của An Nhiên, đợi sau
khi An Nhiên nói xong, bụng lại bị đá hai cái, lực đạo so với mấy lần trước
cũng mạnh hơn rất nhiều, làm cho người ta có thể vô cùng rõ ràng cảm giác được.
An Nhiên ha ha cười, vẻ mặt hạnh phúc cùng thỏa mãn.

Máy thai như vậy có lẽ chẳng qua là trùng hợp, nhưng mà
trùng hợp như vậy khiến cho An Nhiên đặc biệt vui vẻ, ngân nga nhẹ một bài hát
nhỏ ngồi vào một bên trên ghế sa lon trong phòng khách chờ Tô Dịch Thừa trở lại,
lúc nhàm chán lấy tay sờ sờ bụng cùng bảo bối trong bụng của cô cùng trò chuyện.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, sắc trời bên ngoài tối vô cùng nhanh,
đã hơn sáu giờ Tô Dịch Thừa vẫn chưa trở về.

An Nhiên nghĩ thầm anh hẳn là chưa hết việc, cũng không có gọi
điện thoại cho anh, chỉ là như cũ ngồi ở trong phòng khách chờ, hoặc là xem tạp
chí, hoặc là xem TV một chút.

Lại qua hơn một giờ nữa, lúc bảy giờ tối Tô Dịch Thừa vẫn
không có trở lại, mà bụng An Nhiên vào lúc này có chút đói, kháng nghị càu nhàu
kêu lên tiếng. Cong lên miệng, khẽ nhăn nhíu đầu mày, đưa tay vỗ nhè nhẹ lên
cái bụng đang mang thai của mình, nhẹ nói: "Chờ một chút có được hay
không, đợi thêm một chút nữa cha sẽ trở lại rồi, lúc cha về chúng ta sẽ cùng
ba ăn cơm, chúng ta đều thật lâu chưa có ăn cơm cùng với hắn rồi."

Cứ như vậy lại qua một giờ nữa, đợi tới lúc tám giờ cửa kia
vẫn không có dấu hiệu bị mở ra, vốn là nụ cười trên mặt An Nhiên từ từ nhạt lại,
từ từ thay thế bằng lo lắng cùng bất an.

Cầm lên điện thoại di động gọi điện cho Tô Dịch Thừa, điện
thoại di động vang lên thật lâu cũng không có người nhấc máy.

An Nhiên không biết Tô Dịch Thừa đã xảy ra chuyện gì, chỉ là
an ủi mình nói anh hẳn là còn đang bận rộn, có lẽ còn đang hội họp, tạm thời
không thể nghe điện thoại để báo cho cô.

An ủi trong lòng như vậy lo lắng cũng ít đi một nửa, bởi vì
xế chiều một mực ở trong phòng bếp cùng thím Trương bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối,
cho nên ngay cả điểm tâm cũng không có ăn, hiện tại bụng thật sự là đói bụng đến
có chút khó chịu, bởi vì mang thai, An Nhiên cũng không dám quá xem nhẹ, đứng
dậy đi vào trong phòng bếp rót cho mình một ly sữa tươi lót dạ. Sau đó một lần
nữa ngồi vào trong phòng khách chờ Tô Dịch Thừa trở lại.

Chờ chờ mí mắt nhưng càng phát ra trầm trọng, từng chút từng
chút có chút khó chống đỡ được , từ từ đóng lại, ý thức cũng bắt đầu trở nên có
chút mông lung, thật sự có chút buồn ngủ, xế chiều cơ hồ nghiêm chỉnh ở phòng bếp,
giấc ngủ trưa tất nhiên cũng không có ngủ.

Cứ như vậy ôm gối mơ mơ màng màng tựa vào trên ghế sa long
mà ngủ.

An Nhiên cũng không biết ngủ bao lâu, lần nữa tỉnh lại trong
phòng đèn vẫn sáng, trên quầy ba bữa ăn tối đã sớm lạnh như băng, ngay cả nến đỏ
cũng đốt hơn phân nửa, cầm qua điện thoại di động nhìn một chút thời gian phía
trên, đã mười giờ rưỡi rồi, nhưng mà Tô Dịch Thừa vẫn còn không có trở lại, một
lần nữa nặng nề gọi qua, như cũ vẫn không có ai nghe máy.

An Nhiên lo lắng, nhưng không có biện pháp nào, giờ phút này
cô có chút tự trách mình lại không hỏi số điện thoại phòng làm việc của anh
cùng số điện thoại của thư ký Trịnh, nếu lúc tìm không được anh cũng có thể tìm
thư ký Trịnh hỏi một chút tình huống. Thật ra thì chủ yếu là ban đầu anh làm
quá tốt, cho dù bận rộn nữa, nhưng cũng chưa từng làm cho cô tìm không được người.

Gọi nhiều lần, cũng là không có ai nghe máy.

Có chút bất đắc dĩ đứng dậy, mang thức ăn đã nguội để vào lò
vi song hâm lại, có lẽ chờ một chút anh trở về, có thể trực tiếp ăn nóng.

Mà giờ khắc này An Nhiên trừ lo lắng đã sớm không có cảm
giác đói bụng rồi, ôm gối ngồi ở trên ghế sa lông trong phòng khách chờ, ánh mắt
nhìn chằm chằm vào cửa, giống như sau một khác nữa cửa sẽ mở ra, sau đó Tô Dịch
Thừa sẽ mỉm cười từ bên ngoài đi vào.

Chờ chờ, cũng không biết qua bao lâu, mí mắt lại bắt đầu
càng ngày càng trầm trọng, cuối cùng chống không được khốn ý, liền như vậy mơ
mơ màng màng nằm tựa vào trên ghế sa lông ngủ thiếp đi.

Trong giấc mộng An Nhiên chỉ cảm thấy một trận mê muội, sau
đó mí mắt khẽ giật giật, sâu kín tỉnh lại, đang lúc mơ mơ màng màng chỉ nhìn thấy
gương mặt tuấn tú của Tô Dịch Thừa đang ở trước mắt của mình, mà giờ khắc này
mình đang bị anh treo trên bầu trời ôm lấy thắt lưng.

"Dịch Thừa?" An Nhiên rù rì khẽ gọi, đưa tay nhẹ
nhàng đi đến đụng vào mặt của anh, xác định không phải là của mình nằm mơ thấy,
giờ phút này người đang ôm mình chính là Tô Dịch Thừa.

Tô Dịch Thừa quay đầu, nhàn nhạt ôn hòa mỉm cười cùng cô,
nhưng có chút xin lỗi nói: "Thật xin lỗi, anh về trễ." Ôm cô đi vào
phòng ngủ, nhẹ nhàng đem cô đặt trên giường.

An Nhiên nhìn anh, có chút ủy khuất nói: "Bọn em chờ
anh thật lâu, gọi điện thoại cho anh không ai nghe máy, em cũng không biết anh
có phải xảy ra chuyện gì không, thật lo lắng."

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cúi đầu hôn lên trán của cô, thấp lẩm
bẩm nói: "Thật xin lỗi, tạm thời xảy ra chút chuyện, điện thoại di động
cũng để ở trong phòng làm việc rồi, cho nên mới không có nhận được điện thoại
của em, xin lỗi, để em lo lắng như vậy."

An Nhiên lắc đầu, khóe miệng mang theo mỉm cười thản nhiên,
chỉ hỏi: "Chuyện xử lý tốt sao? Không có chuyện gì chứ?" Cô chỉ là lo
lắng anh xảy ra chuyện gì mình không biết, hiện tại anh trở lại, biết anh không
có chuyện gì rồi, cô cũng yên lòng.

Tô Dịch Thừa nhàn nhạt gật đầu với cô, nói: "Ừ, đều xử
lý tốt, không có chuyện gì."

An Nhiên khẽ cười cười, đột nhiên nhớ tới cái gì, nửa chống
người muốn ngồi dậy, hỏi: "Anh ăn tối chưa? Có phải quá bận rộn hay
không?"

Tô Dịch Thừa cười cười, ấn lấy cô không để cho cô ngồi dậy,
vừa nói: "Đừng, đừng lo lắng cho anh, anh sẽ tự mình chuẩn bị đồ ăn."

An Nhiên lắc đầu, sờ sờ bụng, cười khẽ le lưỡi nói: "Em
cũng còn không có ăn, em cũng thật là đói."

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, có chút không đồng ý nói:
"Em đã trễ thế này còn không có ăn, em không biết mình hiện tại đang mang
thai không? Sao có thể để đói bụng như vậy?"

An Nhiên bĩu môi nói: "Em chờ anh trở về nha, ai biết
làm sao cũng đợi không được."

Khẽ thở dài một tiếng, Tô Dịch Thừa vuốt mặt của cô nói:
"Em hiện tại không giống với lúc bình thường, sau này đừng chờ anh, ít nhất
đừng để đói bụng chờ anh, biết không?"

An Nhiên gật đầu, sau đó nở nụ cười nói: "Tối nay món
ăn tất cả là do em làm, ở trong tủ lạnh, chờ một chút lấy ra hâm lại có thể ăn,
mùi vị không tệ nha." Trong giọng nói còn mang theo tự hào.

Tô Dịch Thừa cũng cười, ngắt cái mũi của cô, nói: "Anh
đi hâm nóng thức ăn, em ở đây, rhâm nóng xong anh mang cho em."

An Nhiên gật đầu, cười vẻ mặt thỏa mãn.

Sáng ngày thứ hai tới lúc Tô Dịch Thừa đã đi làm, lúc An
Nhiên còn đang đánh răng Lâm Lệ gọi điện thoại tới, giọng nói rất gấp.

"An tử, mi xem đoạn video trên mạng hôm nay chưa?"

Báo cáo nội dung xấu