Cả đời - Chương 03

Cái ngày mưa gió ập tới ấy là lễ tình nhân, cơn ác mộng mà cả đời Tử Thất đều không thể nào quên.

Mấy ngày qua, Tử Thất vẫn không gặp Hứa Ngôn, cô hoang mang, vẫn
không biết nên làm gì bây giờ. Bao nhiêu năm như vậy, cô vẫn cho rằng
Hứa Ngôn là thứ cô không nên cũng không có tư cách chiếm được, giống như
cô đã đoạt mất món đồ chơi yêu thích của Tô Tiêm, mà nếu cô đã nợ của
Tô Tiêm, thì ngày nào đó cũng phải trả lại.

Lễ tình nhân, Tử Thất không gọi điện cho Hứa Ngôn sắp xếp lịch trình,
khiến cho Hứa Ngôn thấy rất kỳ lạ. Bởi vì đó là ngày kỷ niệm của bọn
họ, hàng năm, Tử Thất luôn ở bên anh và ăn mừng long trọng. Đến hôm nay,
bọn họ đã ở bên nhau được năm năm. Năm năm đối với Tử Thất là quãng
thời gian quá dài, nhưng đối với Hứa Ngôn chẳng qua chỉ là một cái chớp
mắt.

Nhưng cho dù có cảm thấy kỳ quái, Hứa Ngôn cũng không gọi điện cho Tử
Thất hay chuẩn bị thứ gì. Nếu không có hẹn với Tử Thất, Tô Tiêm gọi
anh, anh cũng đi. Một bữa tối dưới ánh nến rất lãng mạn, nhưng Hứa Ngôn
lại hơi có chút thất thần, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.

Tô Tiêm uống rất nhiều rượu, anh không có cách nào khác, chỉ đành
uống cùng với cô. Từ nhỏ Tô Tiêm đã thích uống rượu, cô nói thích bản
thân nhẹ bẫng như vậy, chuyện gì cũng quên hết. Khi còn bé mẹ không cần
mình và cha, bỏ đi theo người đàn ông khác, để lại cho cô quá nhiều đau
khổ và nhục nhã. Mà sự cưng chiều của người nhà, khiến cho cô dần dần
biết dùng sự kiêu ngạo và tùy hứng để che giấu vết thương và sự yếu ớt
của bản thân.

Cơm nước xong, Tô Tiêm có hơi say, cứ la ầm la ĩ muốn về với Hứa
Ngôn. Hứa Ngôn vì thích sự yên tĩnh, không thích ở ký túc xá, cố ý
chuyển ra ngoài sống một mình, thuê một căn phòng trong trường. Hứa Ngôn
không còn cách nào khác, đành dìu cô thuê xe quay về chỗ ở của mình.

Quay lại nhà trọ, Hứa Ngôn đỡ Tô Tiêm lên giường, dùng khăn nóng lau
mặt cho cô, lại rót một chén trà cho cô giải rượu. Có chút xúc động nhìn
Tô Tiêm, cô ấy vĩnh viễn giống như một đứa bé chưa trưởng thành, cần sự
quan tâm và chăm sóc của mình.

Ánh mắt Tô Tiêm mông lung, mỉm cười nhìn anh. “Hứa Ngôn ôm em đi!”

Hứa Ngôn giúp cô cởi tất và áo khoác, đắp chăn lên, cô không hài lòng
lại chui ra ngoài chăn, rúc vào ngực anh: “Hứa Ngôn ôm em!”

Hứa Ngôn cởi áo khoác xuống dịu dàng ôm lấy cô vào trong lòng, hương
vị trên người cô khác với Tử Thất. Hương vị trên người Tô Tiêm là thứ
hương đặc biệt, chỉ cần ngửi một lần, cả đời sẽ không bao giờ quên.
Hương vị trên người Tử Thất lại như mùi bong bóng xà phòng nhàn nhạt,
lúc có lúc không quanh quẩn bên cạnh bạn.

“Hứa Ngôn, về bên em đi, em không thể thiếu anh được.” Tô Tiêm ghé vào tai anh nhẹ giọng thủ thỉ.

Hứa Ngôn nhẹ nhàng lắc đầu. “Anh có bạn gái rồi.”

“Anh nói Phương Tử Thất sao? Em biết anh không mở miệng nói với cô ta được, cho nên em đã giúp anh nói với cô ta rồi.”

Cánh tay Hứa Ngôn đột nhiên căng cứng, mặt không chút thay đổi hỏi: “Em nói gì với cô ấy rồi?”

“Em bảo cô ta hãy rời xa anh! Muốn cô ta trả tự do lại cho anh. Cô ta
đã không mất chút công sức nào mà cướp anh từ em bao nhiêu năm như vậy
rồi, hừ!” Tô Tiêm cố gắng áp vào ngực Hứa Ngôn, lắng nghe trái tim anh
đang đập.

Hứa Ngôn không nói gì, vẫn im lặng. Hứa Ngôn như vậy khiến cho Tô
Tiêm không tài nào hiểu được,, trong lòng có chút bất an: “Anh giận à?”

“Không. Sau này đừng nói với cô ấy những lời như vậy, cô ấy sẽ tưởng thật.” Hứa Ngôn nhẹ nhàng nói.

“Em vốn là nói thật! Em muốn cô ta dứt khỏi anh!” Tô Tiêm kích động,
cô không hiểu Hứa Ngôn có ý gì. Chẳng lẽ anh không muốn thoát khỏi cô
ta, ở bên cạnh mình sao?

“Hứa Ngôn! Nói cho em biết, anh không yêu em nữa sao?” Cô vươn hai tay nâng mặt anh lên, nhìn vào mắt anh.

Hứa Ngôn không chút do dự: “Yêu…”

Đúng vậy, tình yêu này, bao nhiêu năm qua chưa từng thay đổi. Nhưng
mà, yêu không có nghĩa là bọn họ sẽ phải ở bên nhau. Hai người bọn họ
không thích hợp, về điểm này Hứa Ngôn vẫn rất rõ ràng, cũng rất lý trí
để đối đãi với tất cả.

“Vậy anh có yêu Phương Tử Thất không? Tại sao lần nào cũng tình
nguyện chọn cô ta, mà không chọn em chứ?” Giọng nói của Tô Tiêm nghẹn
ngào, ấm ức giống như trẻ con.

Hứa Ngôn không nói gì, anh thực sự không biết tình cảm của mình với
Tử Thất là gì. Nhưng anh biết, mình không thể tiếp nhận Tô Tiêm. Anh nhẹ
nhàng đặt Tô Tiêm lên giường, đắp chăn cho cô.

“Hứa Ngôn, em mặc kệ! Em muốn ở đây với anh! Anh hãy tin em, hai
chúng ta ở bên nhau nhất định sẽ hạnh phúc!” Tô Tiêm mượn ba phần men
say, túm lấy vạt áo Hứa Ngôn, ngồi quỳ ở trên giường, bốc đồng giống như
trước kia, bắt đầu ầm ĩ.

“Thật xin lỗi, Tô Tiêm.” Hứa Ngôn chỉ xoay người từ từ đi ra ngoài.
Suy nghĩ của anh đột nhiên có chút hỗn loạn, cần phải chỉnh đốn lại một
chút.

Tô Tiêm sao có thể chịu được sự cự tuyệt lần nữa của anh, cô nhanh
chóng bước chân trần xuống giường, ôm chặt lấy Hứa Ngôn từ phía sau,
giống như trẻ con khẽ nức nở.

Hứa Ngôn bất đắc dĩ xoay người, lau đi nước mắt trên mặt cô, “Tô
Tiêm, em đã lớn rồi, không thể tùy hứng mãi được. Hai chúng ta ở bên
nhau thực sự không thích hợp, sau này nhất định sẽ có một chàng trai tốt
hơn chăm sóc cho em.”

“Em không cần, em chỉ cần anh!!” Tô Tiêm níu chặt lấy cổ anh, đột nhiên hôn lên môi anh, cũng chặn luôn lời nói của anh lại.

Hứa Ngôn có chút giật mình, bản năng đẩy cô ra quay đầu đi, Tô Tiêm
ôm chặt lấy anh, không chịu buông ra, hôn kịch liệt mạnh mẽ, đầu lưỡi
trơn trượt linh hoạt xâm nhập toàn bộ. Hứa Ngôn trên người có cảm giác
bài xích và khó chịu vô cùng, nhưng đại não lại có chút choáng váng. Anh
dùng hết sức muốn đẩy Tô Tiêm ra, nhưng cô quấn quá chặt, móng tay ở
sau gáy anh quệt ra một vệt máu.

Hứa Ngôn đau lòng, tội gì phải như vậy?

Đành buông tha không giãy dụa, để mặc cô hôn mình càng ngày càng sâu.
Tô Tiêm thấy anh không kháng cự nữa, nụ hôn dần dần trở nên êm ái. Đều
do bản thân quá ngu ngốc, mất bao nhiêu năm như vậy mới hiểu được tình
yêu tận đáy lòng với Hứa Ngôn. Chuyện cũ lần lượt hiện lên trong đầu,
khóe môi Tô Tiêm nhếch lên một nụ cười ngọt ngào, cô đã xác định rồi,
Hứa Ngôn mới chính là hạnh phúc cả đời cô mong muốn.

Đột nhiên nghe thấy một tiếng phịch, Tô Tiêm mở mắt, đúng là Tử Thất
đang đứng trước cửa phòng ngủ, trong vẻ kinh ngạc lại lộ ra mấy phần
sáng tỏ, tuyệt vọng và buồn bã, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mặt,
túi xách rớt trên mặt đất.

Trong mắt Tô Tiêm lóe lên một tia giảo hoạt và đắc ý, cảm giác Hứa
Ngôn nghe được tiếng vang đang bắt đầu giãy dụa, cô càng ôm chặt anh
hơn, không cho anh quay đầu lại.

Tử Thất nhặt túi xách trên đất xoay người bỏ chạy, cô quyết không cho
phép bản thân rơi nước mắt trước mặt Tô Tiêm. Nhưng là, vẫn không nén
được vừa chạy vừa khóc. Cả thế giới bên ngoài cũng trở nên hoang vắng,
bước chân cô lảo đảo mà tuyệt vọng.

Đúng vậy, tất cả, đã kết thúc.

Hứa Ngôn nghe thấy tiếng động, trái tim dâng lên một trận bất an mãnh
liệt, tiếc rằng Tô Tiêm ôm quá chặt. Anh có chút bối rối dùng sức đẩy
cô ra mạnh hơn, không ngờ cô đột nhiên lại cắn một cái lên môi mình,
chiếc răng hổ nhọn mà đáng yêu, lập tức khiến cho môi Hứa Ngôn bị tróc
da, máu tươi chảy xuống, trong miệng hai người đồng loạt có một vị tanh
ngọt.

Hứa Ngôn bị đau đến nhíu mày, Tô Tiêm lại giống như đang đùa dai, nhả
môi anh ra bắt đầu hôn gặm lên vành tai anh, thấp giọng thầm thì: “Em
muốn anh nhớ, đời này cũng chỉ được hôn một mình em thô!”

Hứa Ngôn buông cô ra, khó tin sờ lên môi mình, bị Tô Tiêm hôn có hơi
sưng đỏ, trên tay dính một vết máu. Anh hé miệng, nghiêm túc cảnh cáo
nói: “Sau này không được như vậy!” Vội vàng xoay người sang chỗ khác,
không có một bóng người, sự bất an nơi đáy lòng lại càng thêm sâu.

Trên mặt Tô Tiêm hiện lên nụ cười đắc ý, đi vài bước nằm lăn ra giường lớn: “Em muốn uống sữa tươi!”

Hứa Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, đi ra ngoài rót cho cô một cốc sữa tươi: “Uống rồi đi ngủ sớm đi!”

“Vâng.” Tô Tiêm ngoan ngoãn co rúc ở trên giường, giờ phút này yên tĩnh ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.

Hứa Ngôn đóng cửa phòng ngủ lại bước ra ngoài, tâm trạng bỗng nhiên
trở nên sốt ruột, dường như cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra. Lần đầu
tiên anh cầm điện thoại lên, không có việc gì cả lại bấm số của Tử Thất.
Nhưng, điện thoại tắt máy.

Càng thêm lo lắng, mấy ngày nay cũng không có tin tức của Tử Thất,
xem ra đại khái là liên quan đến những lời Tô Tiêm đã nói với cô ấy.
Chẳng lẽ vừa nãy cô ấy đã tới đây? Trái tim anh lại bắt đầu thấp thỏm
thêm mấy phần.

Đến tận bây giờ anh chưa từng nghĩ Tử Thất sẽ rời xa anh, bởi vì Hứa
Ngôn biết, Tử Thất  yêu anh sâu đậm hơn bất cứ ai trên thế giới này. Như
vậy đã là tốt lắm rồi, anh cho tới giờ chưa từng nghĩ sẽ chia tay với
cô, anh cũng sẽ dùng hết năng lực của bản thân để chăm sóc cho cô, có lẽ
vài năm nữa bọn họ sẽ kết hôn, sau đó yên ổn sống hết cả cuộc đời này.
Mà Tô Tiêm, bản thân anh hy vọng cô có thể tìm được một người đàn ông
thật tốt mang đến hạnh phúc cho cô, nhưng tuyệt đối không thể là anh.
Đây chính là suy nghĩ của Hứa Ngôn.

Anh đặt điện thoại xuống, nhanh chóng bình tĩnh lại, sau đó nằm trên sa lon ngủ rất trầm, trong mộng, tất cả đều phủ đầy sương.

Khi Tử Thất nhận được điện thoại là lúc cô đang chuẩn bị đi vào cửa
soát vé ở sân bay. Cô cứ ngây ngẩn đứng ở đó, di động rơi trên đất, sau
đó cúi người xuống co người lại, thấp giọng khóc thút thít. Gió nhẹ
nhàng thổi mái tóc dài của cô bay tán loạn.

Tại sao ông Trời lúc nào cũng tàn nhẫn như vậy?

Cô không biết mình tới bệnh viện bằng cách nào, cô không có dũng khí
lật tấm vải trắng phủ trên mặt Tô Tiêm, chỉ có thể nhìn xuyên qua khe
cửa của phòng bệnh, thấy Hứa Ngôn đang ngồi trên giường, tay phải quấn
băng, cặp mắt vô thần ngây ngốc nhìn bức tường trắng phía đối diện,
không có bất kỳ vẻ mặt nào, phảng phất như một người thực vật đã mất đi
tri giác.

Tử Thất che miệng lại cố để không bật khóc, kím nén đến mức cô muốn
nôn mửa. Cô biết, Hứa Ngôn đã không còn là Hứa Ngôn trước kia nữa, linh
hồn của anh, đã chết theo Tô Tiêm mất rồi.

Tại sao? Tại sao lại như vậy?

Tô Tiêm, không phải cô muốn đoạt lại Hứa Ngôn mà cô thích nhất từ tôi
sao? Bây giờ cô đã lấy được rồi, nhưng, tại sao cô có thể nhẫn tâm để
anh ấy lại như vậy?

Tử Thất dựa vào tường, vô lực trượt xuống, bi thương, tuyệt vọng đến vậy.

Đêm qua, cô cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt, muốn buông tha, nói
chia tay với Hứa Ngôn, trả lại tự do cho anh. Không ngờ lại nhìn thấy
cảnh anh và Tô Tiêm đang hôn kia, khiến cho cô hoàn toàn hết trông mong
và tuyệt vọng. Nhưng mà, ngay cả dũng khí nói chia tay và tạm biệt cũng
không còn nữa. Sáng sớm nay, cô thu dọn hành lý định rời khỏi Bắc Kinh.
Chỉ chậm một bước thôi, cô sợ mình sẽ không bỏ Hứa Ngôn mà đi được. Mất
anh, mất đi mục tiêu bao nhiêu năm qua cô đã gắng sức vì nó, cô gần như
đột nhiên không còn bất cứ giá trị hay lý do nào để tồn tại.

Mà thành toàn cho anh và Tô Tiêm, là việc cuối cùng cô có thể làm cho anh.

Nhưng không ngờ rằng, vừa tới sân bay, lại nhận được tin anh và Tô
Tiêm gặp tai nạn giao thông. Tô Tiêm chết, Hứa Ngôn không sao, nhưng với
Hứa Ngôn mà nói, chết có khi còn tốt hơn.

Tử Thất tựa vào tường khóc như một đứa trẻ. Tô Tiêm, cô gái mà cô vừa
hận vừa sợ vừa mắc nợ vừa ước mơ lại vừa sùng bái đó, vậy mà đã ra đi?
Hứa Ngôn yêu cô ấy như vậy, sao cô ấy có thể bỏ lại mà đi, sao cô ấy có
thể bỏ lại mà đi?

Không biết cô đã khóc ngoài hành lang bao lâu, đột nhiên cảm giác có
người đang an ủi vỗ lên vai mình, cô miễn cưỡng ngẩng đầu lên, là viên
cảnh sát muốn điều tra một chút về sự cố tai nạn lần này, vì người thân
của Hứa Ngôn và Tô Tiêm đều không ở Bắc Kinh, cho nên mới mời cô qua.

Tử Thất không còn chút cảm giác nào đi theo bọn họ, sau đó bước vào
một căn phòng không lớn xem băng ghi hình lại vụ tai nạn. Bởi vì máy
quay cách đường quốc lộ khá xa, tương đối ồn ào, nghe không rõ lắm.

Tử Thất lẳng lặng nhìn chằm chằm màn hình, nhìn Hứa Ngôn và Tô Tiêm
ban đầu đang đi trên đường, Tô Tiêm rất thân thiết kéo Hứa Ngôn, nhìn
đường đi thì chắc cách chỗ ở của Hứa Ngôn không xa và đang đưa Tô Tiêm
về. Dọc theo đường đi, Tô Tiêm hết sức phấn khời nói gì đó, nhưng Hứa
Ngôn không nói câu nào. Tử Thất có thể tưởng tượng được, tối hôm trước,
bọn  họ còn làm gì đó, mà hôm sau đã phải đối mặt với sinh ly tử biệt
như vậy, đã đau lòng đến không hít thở nổi.

Đột nhiên Hứa Ngôn nhận một cú điện thoại, chỉ một mực yên lặng lắng
nghe, không hề mở miệng nói chuyện. Sau khi cúp điện thoại, hai người
bắt đầu bước qua đường dành cho người đi bộ. Tử Thất mở to hai mắt, trái
tim vọt đến tận cổ họng.

Hứa Ngôn vừa đi vừa cúi đầu suy nghĩ gì đó, bước chân rất chậm, sau
khi đi qua bên kia đường đột nhiên lại dừng lại, bỏ tay Tô Tiêm ra, xoay
người chạy thật nhanh quay lại, nhưng lúc này đèn đã biến thành màu đỏ,
một chiếc xe tải đang nhanh chóng lao tới, Tử Thất và Tô Tiêm đồng thời
phát ra một tiếng thét chói tai.

Đáng tiếc Tử Thất trước ti vi chỉ có thể nước mắt rưng rưng che lấy
miệng mình, mà Tô Tiêm thì đã nhào người tới, đẩy Hứa Ngôn khỏi bánh xe,
mà bản thân cô thì giống như một con bướm trắng, cứ vậy nhanh chóng bị
đánh bay ra ngoài, lại nặng nề văng ra xa mấy thước, trong nháy mắt đã
biến thành một bức tượng thủy tinh vỡ nát nhuộm đầy máu tươi. Hứa Ngôn
như phát điên bò đến trước mặt Tô Tiêm, cần lấy tay cô, không khóc cũng
không kêu, không có bất kỳ phản ứng cùng vẻ mặt nào, chỉ sững sờ ở đó,
một lúc lâu vẫn không hề nhúc nhích. Người vây xem cùng xe cộ càng lúc
càng đông, trong trong ngoài ngoài vây kín đến nước chảy cũng không lọt,
Hứa Ngôn cứ ngồi bên cạnh Tô Tiêm đã chết như vậy, bi thương đến thế,
cô độc đến thế.

Tử Thất xem hết tất cả, đứng dậy lảo đảo bước ra ngoài, thế giới biến
thành một quầng sáng trắng toát. Đừng thật lâu trước cửa sổ, sững sờ,
tháng hai, trời bắt đầu đổ tuyết. Bông tuyết trắng tinh mà xinh đẹp, mỗi
một bông đều giống như con bướm Tô Tiêm trong nháy mắt bay ra ngoài.

Tử Thất bắt đầu nhớ lại, nhớ lại lần đầu tiên khi cô nhìn thấy Tô
Tiêm đứng trên sân khấu múa ballet, cũng mặc một chiếc váy trắng xinh
xinh như vậy. Nhớ lại tiếng cười như chuông bạc của Tô Tiêm, tràn đầy
sức cuốn hút. Nhớ lại tư thế trèo tường cúp học phóng khoáng mà đẹp đẽ
của Tô Tiêm. Nhớ lại lần đầu tiên khi cô nhập học, vì hoảng hốt và nói
lắp mà bị đám con trai trong lớp bắt nạt, Tô Tiêm đã giải vây cho cô thế
nào. Mặc dù, người cao ngạo như cô ấy, cho tới giờ chưa từng để mắt
nhìn đến mình.

Không ai biết, mình thích cô ấy đến thế nào, ao ước được như cô ấy, nhìn lên cô ấy như nhìn lên những ánh sao trên bầu trời đêm.

Nhưng mà, tại sao? Tại sao cô ấy có thể xinh đẹp lại tùy hứng được
như vậy? Tại sao có thể vừa cố chấp lại thiện lương như vậy? Tại sao có
thể vừa ngang ngược lại dũng cảm như vậy? Tại sao cô ấy lại được nhiều
người yêu quý như thế, rồi sau đó lại không biết quý trọng, dễ dàng vứt
bỏ và chia tay như vậy? Khi cô ấy đẩy Hứa Ngôn ra, không có một giây một
khắc do dự. Nhưng hy sinh bản thân rồi, Hứa Ngôn sẽ phải làm sao? Hứa
Ngôn phải làm sao bây giờ? Dùng người mà mình yêu thương nhất để đối lấy
mạng sống, Hứa Ngôn phải sống tiếp sao đây?

Tử Thất che mặt, lại khóc một lần nữa. Thật ra thì người hiểu rõ nhất
chính là cô, sao lúc ấy người ở đó không phải là cô? Nếu người chết là
cô, tất cả không phải sẽ trở nên đơn giản dễ dàng sao? Vì sao sự tình
lại biến thành như thế này? Tại sao cô đã cố gắng tác thành, mà Hứa Ngôn
vẫn không có được hạnh phúc?

Cánh tay phải của Hứa Ngôn đã dập nát gãy xương, gây tổn thương đến
thần kinh, những chỗ khác không có gì đáng ngại, chỉ là sợ sau này có
khỏi anh muốn cầm bút vẽ cũng khó mà được tự nhiên như trước kia. Tử
Thất ngày đêm canh giữ bên cạnh chăm sóc cho anh, nhưng cảm xúc của Hứa
Ngôn trước sau vẫn bình lặng quá mức, chỉ hơi có chút ngây ngẩn, hơn nữa
cũng không chịu mở miệng nói chuyện. Cha mẹ của Hứa Ngôn và cha của Tô
Tiêm từ quê lên, lập tức già đi mấy chục tuổi.

Tử Thất bỏ công việc giáo viên, vào làm ở một công ty nước ngoài có
mức lương khá cao. Tay của Hứa Ngôn cần rất nhiều tiền để ra nước ngoài
làm phẫu thuật mới có hy vọng hồi phục hoàn toàn. Tử Thất không biết nếu
như đã mất đi người yêu quan trọng nhất trong đời mình, còn không thể
vẽ tranh được nữa,  thì Hứa Ngôn còn biết dựa vào đâu để ráng sống tiếp
đây.

Cô luôn ngồi bên cạnh giường Hứa Ngôn nói chuyện với anh, đọc báo cho
anh nghe, từ mấy chuyện lông gà vỏ tỏi cho đến chính trị kinh tế rồi
các loại triển lãm nghệ thuật. Hứa Ngôn dường như lắng nghe rất nghiêm
túc, lại dường như có điểm không yên lòng. Anh dần dần nói chuyện, nhưng
chỉ vài ba câu nói ít ỏi đến đáng thương, đối với chuyện của Tô Tiêm
càng không nhắc đến một chữ nào.

Tử Thất tạm xin nghỉ học cho anh, đưa anh về ở cùng với mình. Tình
huống hiện giờ như vậy, cô sao có thể mặc kệ anh được. Cô luôn cảm thấy
mình sắp gục ngã, một mặt liều mạng làm việc, một mặt tỉ mỉ chăm sóc cho
Hứa Ngôn, một mặt còn phải giả bộ tươi cười trước mặt anh.

“Hứa Ngôn, hè đến rồi, anh có nghe thấy tiếng ve kêu bên ngoài không?”

Hứa Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, gật đầu một cái. Ánh nắng mặt trời hắt
lên khuôn mặt anh, nhưng anh lại không cảm thấy chút ấm áp nào.

Tử Thất đưa cốc nước chanh vừa mới ép cho anh uống: “Mai em rảnh, chúng ta ra ngoài mua ít quần áo cho anh nhé?”

Hứa Ngôn lại gật đầu một cái. Trơ mắt nhìn Tô Tiêm chết thay mình gây
cho anh một cú sốc quá lớn, gần như đã tàn phá anh hoàn toàn. Nhưng khi
nhìn Tử Thất cố gắng chăm sóc mình như vậy, anh biết cô cũng đau khổ
không kém gì anh, cho nên ráng hết sức điều tiết, nhanh chóng thoát khỏi
bóng ma của Tô Tiêm.

Anh trước sau vẫn không hiểu nổi, tại sao Tô Tiêm lại ngốc như vậy?
Yêu một người, có thể dễ dàng hy sinh tính mạng của mình đến thế sao?

Anh nhìn Tử Thất, cố gắng quên đi Tô Tiêm đã từng xuất hiện qua, rồi
biến mất. Mình và Tử Thất vẫn giống như mấy năm trước, sống một cuộc
sống không chút gợn sóng hay sợ hãi.

Tử Thất nắm lấy tay anh, cười đến thật cô đơn. Sau đó Hứa Ngôn nghe
thấy cô có chút khàn khàn nói: “Hứa Ngôn, chúng ta kết hôn đi.”

Hứa Ngôn có chút kinh ngạc nhìn cô, nửa ngày không nói gì, anh đã
không thể bảo đảm, mình còn có thể chăm sóc cho cô tử tế, lấy trạng thái
bây giờ của anh, thực sự không công bằng cho Tử Thất, cô có thể tìm một
người yêu cô thật sự, tốt hơn anh rất nhiều. Mặc dù trước kia mình cũng
đã tính đến chuyện muốn kết hôn với cô ấy, nhưng hôm nay…

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, trước mắt hiện lên khuôn mặt của Tô Tiêm.

Tử Thất ngực tràn đầy bức bối sắp không thể nào thở nổi, nhưng trên
mặt vẫn mang nụ cười lạc quan như cũ, ánh mắt cố chấp mà kiên định. Cô
muốn kết hôn với Hứa Ngôn, sau đó, chăm sóc cho anh cả đời, sẽ không để
anh chịu bất cứ sự tổn thương nào.

Hứa Ngôn cảm nhận được nhiệt độ của bàn tay đang nắm lấy tay mình, đó
chỉ sợ chính là thứ duy nhất  trên cõi đời này khiến anh lưu luyến cùng
bận tâm. Anh quay đầu nhìn Tử Thất, rất lâu rất lâu, sau đó chậm rãi
gật đầu một cái.

Báo cáo nội dung xấu