Cả đời - Chương 02
Sau khi tốt nghiệp trung học, Hứa Ngôn vượt qua kỳ thi viết, chính
thức lấy được giấy thông báo của Học viện Mỹ thuật, Tử Thất cũng đạt
điểm cao vào đại học Sư phạm Bắc Kinh, Tô Tiêm vào miền Nam học thiết kế
quảng cáo ở một trường đại học bình thường.
Bốn năm nói ngắn thì rất ngắn, nói dài lại rất dài, trong thời gian
này, Tử Thất dùng hết toàn bộ tâm lực của cô, cố gắng lột xác.
Để thoát khỏi tật nói lắp, cô đã thử vô số phương pháp, lần nào ngậm
hạt thủy tinh luyện tập phát âm cũng cắn rách cả môi. Cô bắt đầu chú ý
đến dinh dưỡng, chú ý vận động, chú ý dưỡng da, bắt đầu xem các tạp chí
thời thượng, bắt đầu chú trọng đến ăn mặc. Để không nổi mụn, cô cực ít
ăn cay cùng với các thứ nhiều chất kích thích. Cô thích uống nước trái
cây, nhưng tuyệt đối không bao giờ ăn táo, đối với cô, táo và sữa tươi
đã trở thành một loại đau đớn trong cơ thể.
Điên cuồng, thậm chí có chút tự ngược ép mình phải thay đổi, ép mình
trưởng thành. Cuối cùng nói chuyện cũng không còn lắp bắp, cũng ngày
càng xinh đẹp. Trong mấy năm ngắn ngủn, từ một con vịt con xấu xí trong
quá khứ, cô đã biến thành một con thiên nga trắng tự tin quyết đoán,
tràn đầy quyến rũ. Mà thứ duy nhất nguyên vẹn cô vẫn còn tiếp tục gìn
giữ, chính là tình yêu bao năm không đổi kia với Hứa Ngôn.
Cùng với sự thay đổi kinh người của cô, thời gian dường như ngừng lại
trên người Hứa Ngôn, năm tháng đối với anh mà nói, chỉ là những con số
không ngừng tăng lên. Anh vẫn sống rất quy luật, yên tĩnh vẽ những bức
tranh của mình, không màng đến thế tục, sinh hoạt giống như một ẩn sĩ.
Mặc dù cũng sống trong một thành phố, cách nhau cũng không xa, nhưng
anh và Tử Thất cũng không gặp mặt thường xuyên. Một là do tính tình của
anh, hai là Tử Thất luôn luôn bận rộn, bận học hành, bận thay đổi, bận
làm cho bản thân trở nên phong phú hơn. Tô Tiêm trong lòng cô là một nỗi
sỉ nhục và chướng ngại vật quá lớn, cô quá muốn vượt qua, muốn chứng
minh bản thân mình, một ngày nào đó có thể danh chính ngôn thuận xứng
với Hứa Ngôn.
Đêm hôm đó cô chưa chạy được hai bước đã quay lại để lấy cặp sách của mình, nghe được lời Hứa Ngôn nói với Tô Tiêm.
—— đối với anh mà nói, là ai cũng chẳng có gì khác nhau.
Sớm biết chuyện vốn là như thế, nhưng nước mắt của cô vẫn không kìm được rơi đầy đất.
Cô biết mình rất kém cỏi, cũng biết trong lòng Hứa Ngôn, cô chẳng là
gì cả. Nhiều năm như vậy, cô đã dần dần hiểu rõ tính cách của Hứa Ngôn,
anh rất ít khi chủ động làm việc gì cho ai đó, cũng sẽ không cự tuyệt
bất cứ thứ gì. Nếu hôm đó, người tỏ tình không phải là cô, mà là những
người khác, anh có lẽ cũng sẽ đồng ý. Giống như bây giờ, nếu mình không
đề cập đến chuyện chia tay với anh, anh cũng sẽ thản nhiên nắm tay mình
như vậy mãi. Cho dù người anh thích trong lòng vẫn là Tô Tiêm.
Bao nhiêu năm như vậy, Tô Tiêm vẫn là nốt ruồi chu sa trong lòng Hứa
Ngôn, cũng là cái gai ghim sâu nhất trong lòng cô. Cô muốn trở nên tốt
đẹp hơn, phải thay đổi, trở nên tốt đẹp hơn cả Tô Tiêm. Cô muốn xứng với
Hứa Ngôn, cô vẫn một mực tin rằng, một ngày nào đó, Hứa Ngôn sẽ yêu cô.
Nhưng điều làm cô thất vọng chính là, dù cô có không ngừng lột xác,
nhưng ánh mắt Hứa Ngôn nhìn cô, chưa từng thay đổi. Tử Thất thậm chí còn
hoài nghi, anh có phát hiện ra sự thay đổi của cô hay không.
Thì ra là đẹp hay xấu, là tốt hay hỏng, trong mắt của người không yêu mình, căn bản không có lấy nửa điểm khác biệt.
Ý thức được điều này, Tử Thất vừa tuyệt vọng lại bất đắc dĩ, nhưng vẫn không thể buông tay.
Bốn năm qua, chỉ khi nào lễ tết hay được nghỉ dài ngày Hứa Ngôn mới
đến gặp cô một lần, sau đó cùng nhau dạo phố xem phim coi triển lãm gì
đó. Hứa Ngôn cho tới giờ chưa từng chủ động gọi điện thoại cho Tử Thất,
cho đến khi Tử Thất nói hy vọng mỗi tối thứ sáu anh hãy gọi điện cho cô,
sau đó Hứa Ngôn cứ lặp đi lặp lại việc đó trong ba năm, chưa một lần bỏ
lỡ. Hứa Ngôn cho tới giờ chưa từng chủ động nắm tay hay ôm ấp Tử Thất,
trừ phi Tử Thất chủ động kéo anh ôm anh, anh cũng không cự tuyệt. Hứa
Ngôn cho tới giờ chưa từng chủ động tặng quà cho Tử Thất nhân dịp lễ
tình nhân hay sinh nhật, trừ phi là Tử Thất nói, em muốn cái gì đó, anh
nhất định sẽ làm được.
Ở bên nhau bốn năm, bọn họ cho tới giờ chưa từng hôn nhau một lần nào, mà hôn, có thể nói là cấm kỵ duy nhất của Hứa Ngôn.
Vào năm thứ hai đại học, đêm Giáng Sinh, bọn họ hẹn hò ở Hang Vui Vẻ,
dưới khói hoa, Tử Thất dùng môi vuốt ve gương mặt của Hứa Ngôn, nhẹ
nhàng hôn lên mặt anh, sau đó, khi môi cô dời đến môi anh, đột nhiên lại
bị anh đẩy ra. Đây là lần đầu tiên Tử Thất thấy Hứa Ngôn cự tuyệt, nhất
thời khiến cho cô cực kỳ sợ hãi và lúng túng, cho rằng nhất định mình
sẽ bị Hứa Ngôn ghét. Nhưng sau đó Hứa Ngôn lại giống như chẳng có chuyện
gì xảy ra. Từ đó về sau, Tử Thất cũng không dám tùy tiện hôn anh, chỉ
có khi anh ngủ, mới dám hôn trộm một lần. Man mát lành lạnh, đó là môi
của Hứa Ngôn, đó là nụ hôn đầu tiên của Tử Thất.
Hứa Ngôn rất thích cuộc sống của mình bây giờ, yên ổn bình thản. Cho
tới giờ cũng chưa từng nghĩ sẽ đổi bạn gái, vì có lẽ trên thế giới này,
không ai có thể hiểu mình, yêu mình, nhân nhượng mình hơn Tử Thất. Anh
không phải là người thích thay đổi, ở bên Tử Thất khiến cho anh có cảm
giác thả lòng và yên lòng, như vậy là đủ rồi.
Về phần Tô Tiêm, anh hay bất chợt nghĩ đến cô vào những khi trời
chiều ngả về tây, hay lúc ban đêm mưa lất phất, nghĩ xem bây giờ cô sống
có hạnh phúc hay không. Từ sau khi tốt nghiệp, bọn họ gần như chưa từng
liên lạc. Kỳ nghỉ Tô Tiêm cũng rất ít khi về nhà, trong bốn năm, bọn họ
chỉ vô tình gặp nhau đúng một lần vào hôm ba mươi ở cửa nhà. Khi đó, Tô
Tiêm vẫn đẹp một cách kiêu ngạo như vậy, thời gian học đại học mài giũa
cho cô trở nên càng thêm trưởng thành và có khí chất, chỉ có sự kiêu
ngạo và tùy tính trong quá khứ của cô là vẫn không hề thay đổi.
Tô Tiêm nhìn anh, khóe miệng hơi nhếch lên hỏi: “Anh vẫn ở bên cô ta?”
Hứa Ngôn nhìn gương mặt cô gật đầu một cái, trong lòng thoáng qua một
tia hiu quạnh. Sau đó Tô Tiêm xoay người rời đi, không nói thêm một câu
nào.
Cuối cùng cũng chờ đến lúc tốt nghiệp đại học, Hứa Ngôn quyết định
tiếp tục học nghiên cứu, sống tiếp cuộc sống không hề thay đổi của anh.
Tử Thất thuận lợi liên hệ và được đi dạy ở một trường cao đẳng ở Bắc
Kinh. Về phần Tô Tiêm, bốn năm đại học, cô dường như thay đổi thành
người khác, không kết giao với một người bạn trai nào. Sau khi mất đi,
cô mới biết Hứa Ngôn quan trọng với cô nhường nào. Nhưng trước sau vẫn
không bỏ được sự kiêu ngạo của mình. Cho đến một buổi tối khi ở nhà, cô
lật giở những bức ảnh chụp chung từ nhỏ đến lớn với Hứa Ngôn, nhìn khuôn
mặt như điêu khắc vạn năm không thay đổi kia của anh, khóc trọn một
đêm, ngày hôm sau cô cuối cùng cũng xách hành lý đến Bắc Kinh, vào làm
cho một công ty quảng cáo không lớn không nhỏ.
Sao cô có thể thua được? Cô còn chưa bắt đầu sao có thể thua được?
Hơn nữa còn thua bởi một đối thủ không chịu nổi dù chỉ một cú đánh.
Tất cả sự quan tâm và dịu dàng của Hứa Ngôn đều là của mình, lại
không công chắp tay tặng cho đứa con gái kia bao nhiêu năm như vậy, cô
đột nhiên cảm thấy không cam lòng. Nhưng lòng tự ái và sự kiêu ngạo vẫn
khiến cô không biết phải làm sao, cô không biết mình nên làm gì. Buổi
tối rất nhiều năm trước đó, Hứa Ngôn cự tuyệt mình, muốn mình tìm một
chàng trai tốt hơn, đó là chuyện nằm mơ cô cũng không nghĩ tới. Anh tình
nguyện chọn một đứa con gái như vậy, cũng không chọn người mình thích.
Cô chưa bao giờ gặp phải sự đả kích lớn như vậy, bao nhiêu năm vẫn không
gượng dậy nổi, mà hiện giờ, cô cũng không thể chịu đựng một lần thất
bại nào nữa.
Cô không trực tiếp đi tìm Hứa Ngôn, chỉ đến trường học của bọn họ
đứng từ rất xa nhìn anh vào những khi rỗi việc. Vừa đứng từ xa yên lặng
nhìn, vừa đỏ mắt. Nhớ tới bàn tay ấm áp của anh, nhớ tới bóng lưng đơn
bạc lại vững chãi của anh. Qua nhiều năm như vậy, cô mới biết bởi vì sự
tùy tiện ngu ngốc khi còn trẻ lúc trước mà cô đã bỏ lỡ thứ gì, đó là
phần tình cảm chân thành nhất, sâu sắc nhất, chân thật nhất trong cả
cuộc đời này của cô.
Cô bày ra một cuộc gặp ngẫu nhiên trước cổng trường học của Hứa Ngôn,
sau đó hai người đi uống cà phê, bắt đầu nói về cuộc sống của mỗi người
mấy năm gần đây. Năm tháng thay đổi, Tô Tiêm thay đổi, cả thế giới đều
thay đổi, chỉ có Hứa Ngôn không thay đổi, chỉ có ánh mắt trong suốt ôn
hòa của anh vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Tô Tiêm che miệng cười, nói
năng chậm rãi, trên người bớt đi vẻ nhõng nhẽo của một cô công chúa, lại
tăng thêm mấy phần hương vị của phụ nữ, hai người bất tri bất giác đã
ngồi trong quán cà phê mấy tiếng đồng hồ.
Từ đó về sau Tô Tiêm bắt đầu hay gọi điện thoại cho Hứa Ngôn, hoặc là
gọi anh ra ngoài cùng nhau đi ăn cơm, xem phim, lúc đi dạo sẽ thân mật
kéo anh giống như trước kia.
Tử Thất là nghe được đồng nghiệp nói, thấy bạn trai của mình đi cùng
với một người con gái khác ở rạp chiếu phim. Lúc ấy lòng cô chợt trở nên
rét lạnh, trực giác đầu tiên chính là, Tô Tiêm đã trở lại. Trở lại đòi
Hứa Ngôn từ cô, mà Hứa Ngôn vốn đã thuộc về cô ta.
Vậy là đêm hôm đó, Tử Thất cứ lẳng lặng đứng như vậy dưới gốc cây
liễu khô héo xiêu xiêu vẹo vẹo trước cổng trường học, nhìn Hứa Ngôn và
Tô Tiêm bước ra từ trong nhà trọ của Hứa Ngôn, dọc đường đi vừa nói vừa
cười. Một Hứa Ngôn với nét mặt tràn đầy vui vẻ như vậy, Tử Thất cả đời
này chưa từng thấy qua bao giờ.
Tử Thất không làm gì cả, chỉ đứng mãi bên gốc cây đó, trời rất lạnh,
mùa đông ở Bắc Kinh gió rất lớn. Cho đến hai giờ sáng Hứa Ngôn mới trở
về, Tô Tiêm đưa anh đến quán bar. Mặc dù Hứa Ngôn không thích nơi ồn ào
như vậy, nhưng anh vẫn đi.
Lúc quay về thấy Tử Thất đang đứng dưới lầu, lấy làm kinh hãi: “Không
phải có chìa khóa rồi sao? Đến rồi sao không đi lên? Ngoài này lạnh như
vậy.”
Tử Thất chỉ run run đôi môi tim bầm do đông lạnh, không nói gì.
Hứa Ngôn dẫn cô lên lầu, máy sưởi trong phòng đã hỏng, Tử Thất co
người rúc trong chiếc giường sưởi, toàn thân đắp chăn bông thật dày, mở
đến mức lớn nhất. Hứa Ngôn cầm khăn lông nóng lau mặt cho cô, hai người
vẫn không nói một lời.
Hứa Ngôn sờ sờ trán cô xem có bị sốt không, Tử Thất bắt lấy tay anh
áp lên mặt mình, nhẹ nhàng vuốt ve, trong mắt mơ hồ hồ có nước mắt. Cô
biết, Hứa Ngôn sẽ rời xa cô. Nhưng cô không thể làm gì được, ở bên nhau
lâu như vậy, mình ngay cả tư cách mở miệng để giữ anh lại cũng không có.
Hứa Ngôn không biết cô làm sao, chỉ đoán chắc cô gặp chuyện gì đó
không vui. Thực chất bên trong Tử Thất rất kiên cường, chuyện vui vẻ sẽ
chia sẻ với anh, nhưng khó khăn đau khổ luôn tự mình gánh lấy.
Anh cầm tay Tử Thất bỏ vào trong giường sưởi đắp kín chăn lại, hai
bàn tay to lớn dịu dàng bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô, thay cô sưởi ấm.
Tử Thất nhìn anh, không hiểu tại sao anh còn có thể cư xử giống như
trước, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Giờ Tô Tiêm đã quay lại,
anh ấy nhất định sẽ chủ động nói chia tay với mình đúng không? Nhưng
tại sao, đối mặt với mình anh ấy còn có thể bình tĩnh đến vậy? Hơn năm
năm tình cảm chẳng lẽ trong lòng anh ấy không có lấy một chút phân lượng
sao?
Tử Thất ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn lên mí mắt anh, Hứa Ngôn nhắm mắt lại, lông mi khẽ rung động dưới bờ môi lạnh như băng của cô.
Tử Thất rút tay ra khỏi tay Hứa Ngôn, dùng sức ôm lấy anh, môi cuồng
nhiệt lướt qua gương mặt anh, hôn lên chóp mũi anh. Trong lòng kêu gào
vô số lần, Hứa Ngôn, đừng đi, đừng rời bỏ em!
Nhưng lời nói đến khóe miệng lại hóa thành từng giọt nước mắt. Hứa
Ngôn không biết trong lòng Tử Thất cô quạnh biết bao, cô luôn khát khao
cái ôm của anh, sự ấm áp của anh, muốn cùng anh quấn quít thành một thân
cây, dù cho có lẽ như vậy, cũng không thể thay đổi được sự trống rỗng
và nhức nhối trong cơ thể cô. Càng khát vọng, càng cuồng nhiệt bao nhiêu
với anh, thì cô càng bi thương, càng bất đắc dĩ bấy nhiêu. Cái loại
tuyệt vọng cùng sợ hãi khi sắp mất đi một người mà mình yêu nhất ấy Hứa
Ngôn không bao giờ có thể hiểu được.
Nụ hôn hơi có chút điên cuồng của Tử Thất, khiến cho thân thể Hứa
Ngôn từ từ cứng đờ. Anh vốn không thích gần gũi quá mức với người khác
hoặc để người ta đụng vào, đặc biệt là tiếp xúc giữa môi và môi, anh
không thể nào chịu được phải thân mật như vậy với người khác. Ban đầu Tử
Thất thích ôm anh, chạm vào anh, anh chẳng qua là rất bị động tiếp
nhận, tận lực không bài xích. Mãi cho đến khi không biết từ lúc nào, anh
đã coi sự vuốt ve gần gũi của cô như một loại thói quen. Nhưng vẫn
không thể nào chấp nhận việc thân mật thêm một bước nữa, ví dụ như hôn
môi, ví dụ như □.Trên người anh, có lẽ căn bản không tồn tại thứ được
gọi là dục vọng. Anh có thể để cho người ta nắm giữ tính mạng của mình,
nhưng không thể để cho bất cứ ai chạm vào linh hồn của anh.
Bắt đầu hơi thở dốc dưới nụ hôn cuồng nhiệt của Tử Thất, muốn đẩy cô
ra, nhưng lúc cảm nhận được nước mắt dính đầy trên khuôn mặt cô anh lại
không đành lòng. Chỉ cẩn thận nghiêng đầu, tránh cho Tử Thất khỏi đụng
phải môi của anh.
Tử Thất khao khát nụ hôn của anh, sự chủ động của anh đến vậy, nhưng
cuối cùng, vẫn không thể được. Trong giây lát, những cảnh tượng ở bên
nhau bao nhiêu năm qua cứ không ngừng hiện lên trong đầu cô, sau đó cô
nghe được giọng nói lạnh như băng của Hứa Ngôn, như một vị thần ở trên
cao nói: Đối với anh mà nói, là ai cũng chẳng có gì khác nhau.
Sau đó, nụ hôn của cô, dừng lại bên khóe miệng Hứa Ngôn.
Chỉ trong nháy mắt như vậy, cô đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi và
xót xa. Bao nhiêu năm như vậy, cô đã làm nhiều chuyện như thế, mà đối
với Hứa Ngôn, mình vẫn chỉ là một người xa lạ chẳng là gì cả với anh ư,
vẫn không có sự khác biệt nào. Lần đầu tiên cô thấy mình mệt mỏi như
vậy, sợ rằng, sắp không chống đỡ nổi nữa rồi…
Tử Thất đột nhiên dừng lại nhẹ nhàng hôn hết những giọt nước mắt
không cẩn thận làm vương trên mặt Hứa Ngôn, sau đó tựa vào vai anh, từ
từ nhắm hai mắt lại. Cô thật sự quá mệt, quá mệt, nếu như có thể, cứ để
cô cả đời này như vậy, đừng tỉnh lại nữa.
Thấy cô cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Hứa Ngôn nhẹ nhàng ôm cô lên
giường, còn mình thì nằm trên chiếc ghế sa lon nhỏ hẹp ngủ cả đêm. Lần
đầu tiên từ khi sinh ra cho đến nay, anh hơi có cảm giác mất ngủ, lần
đầu tiên từ khi sinh ra cho đến nay, anh bắt đầu nghiền ngẫm nỗi lòng và
phiền não của Tử Thất, lần đầu tiên từ khi sinh ra cho đến nay, anh bắt
đầu suy nghĩ về tỉnh cảm của mình đối với Tử Thất.
Hôm sau khi rời giường, Tử Thất đã làm xong bữa sáng, cả người giống
như chẳng làm sao, nụ cười nhàn nhạt, còn bảo Hứa Ngôn xế chiều đi cùng
với cô xem triển lãm ảnh. Hứa Ngôn gật đầu một cái, đưa mắt nhìn Tử
Thất. Trực giác của anh không hẳn là nhạy cảm, cũng thực sự quá ít khi
quan tâm đến vui buồn giận hờn của Tử Thất, nhưng là, anh vẫn mơ hồ cảm
thấy có gì đó không ổn. Điện thoại vang lên, Tô Tiêm muốn anh đi dạo phố
với cô vào buổi chiều, anh từ chối, bởi vì anh đã đáp ứng Tử Thất
trước. Tô Tiêm ở đầu dây bên kia rất tức giận, nhõng nhẽo ngang bướng
muốn thuyết phục Hứa Ngôn, Hứa Ngôn vẫn không mảy may lay động, Tô Tiêm
tức mình cúp luôn điện thoại.
Tối hôm đó, Tử Thất nhận được điện thoại của Tô Tiêm hẹn cô ra ngoài.
Tử Thất không muốn đi, cô thậm chí còn không có dũng khí để đối mặt với
người kia, mặc dù nhiều năm như vậy, những cố gắng của cô, tất cả cũng
chỉ vì một khắc có thể ngẩng đầu ưỡn ngực đứng trước mặt cô ta, nhưng,
cô vẫn không làm được, cô chỉ cần nghe thấy cái tên Tô Tiêm thôi đã sợ
hết hồn hết vía, trái tim đau đớn kinh khủng. Cho dù Tử Thất của ngày
hôm nay có xinh đẹp, có ưu tú thế nào, ở trong mắt Tô Tiêm, cũng vẫn như
cũ, chỉ có thể là một vai hề thảm thương trong quá khứ đó. Nhưng mà, cô
căn bản không có cả dũng khí để cự tuyệt bất kỳ một câu nói nào của Tô
Tiêm.
Trong nhà hàng xoay tròn, Tô Tiêm ngồi tựa bên cửa sổ, tư thái thong
dong ưu nhã, cao quý xinh đẹp, từ công chúa thành công thăng cấp lên
thành nữ vương, chờ đợi đối thủ cô chưa từng bỏ vào trong mắt đến. Nhưng
sự xuất hiện của Tử Thất vẫn giáng cho cô một đòn nặng nề. Không cố ý
chải chuốt, chỉ một chiếc áo gió màu đen đơn giản, tóc dài xõa vai, mặt
mộc không trang điểm, giống như hoa Xương Bồ trong màn sương, không kiều
diễm, không yêu mỵ, không phô trương, nhưng rất đẹp. Chẳng qua là ánh
đèn lờ mờ làm nổi bật sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, giống như một pho
tượng đá.
Tô Tiêm kinh ngạc, giống như lúc trước khi cô không thể nào ngờ Hứa
Ngôn sẽ chọn cô ta mà không chọn mình, cô không thể nào ngờ một Tử Thất
xấu xí lại nói lắp khi xưa, lại biến thành dáng vẻ như ngày hôm nay, làm
cho cô không thể nào khinh thường hay coi nhẹ. Cô vốn tưởng rằng trận
đánh này sẽ rất dễ dàng, xem ra, là cô đã đoán nhầm. Cũng khó trách Hứa
Ngôn đến giờ vẫn còn ở bên cô ta, chưa từng rời xa bao giờ. Cô ngồi
nghiêm chỉnh, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào người con gái khác hẳn
lúc xưa kia, chuẩn bị bắt đầu cuộc chiến trạnh đoạt cô đã bỏ lỡ mất năm
năm. Mà người trước mặt, hôm nay đã có đủ tư cách thành đối thủ của cô.
Tử Thất không dám nhìn vào mắt Tô Tiêm, ánh sáng của cô ta vẫn khiến
cho cô hoa mắt váng đầu. Cô cố gắng cho bản thân chút dũng khí, nhàn
nhạt chào hỏi cô ta: “Lâu lắm không gặp. Cô ổn chứ?”
Tô Tiêm vẫn làm việc dứt khoát như cũ, đi thẳng vào vấn đề: “Không ổn, bởi vì không có Hứa Ngôn bên cạnh tôi.”
Cô không ngờ, Tử Thất còn không nói lắp nữa. Một cô gái như vậy, lại ở
bên cạnh Hứa Ngôn bao nhiêu năm như thế, trái tim vốn tràn đầy tự tin
của Tô Tiêm bỗng có một tia bất an và sợ hãi.
Tử Thất không nói gì, bởi vì không biết nên nói gì. Chỉ lẳng lặng
nhìn cốc cà phê trước mặt. Một ngụm cũng chưa uống, nhưng trong lòng cô
đã cảm thấy đắng ngắt.
Tô Tiêm cau mày nhìn cô, “Cô là người thông minh, chắc đã biết tôi
muốn nói gì, đáy lòng hẳn cũng đã rõ ràng Hứa Ngôn anh ấy không yêu cô
một chút nào. Bao nhiêu năm như vậy, cá tính của anh ấy thế nào tôi tin
là cô cũng hiểu rõ. Tôi hy vọng cô có thể chủ động chia tay với anh ấy,
nếu không chắc chắn anh ấy sẽ không nói. Nếu như cô thực sự yêu anh ấy,
hãy cho anh ấy được tự do, đừng có ích kỷ giữ anh ấy lại bên mình nữa.
Như vậy cả hai người đều không được hạnh phúc, việc gì phải khổ như vậy
chứ?”
Tử Thất ngây ngẩn ngồi ở chỗ đó, trả lại tự do cho anh sao? Bao nhiêu
năm qua, tình yêu của mình đã trở thành sự trói buộc với Hứa Ngôn sao?
Cô nhớ lại vẻ mặt tươi cười khi Hứa Ngôn ở bên Tô Tiêm ngày hôm đó, cố
gắng giữ cho bản thân đừng rơi lệ trước mặt Tô Tiêm. Đứng dậy, yếu ớt
nói: “Cho tôi thêm một chút thời gian…” Sau đó ráng hết sức giữ vững
bước chân, một lần nữa vội vàng rời đi giống như đang chạy trốn.
“Cái gì?” Tô Tiêm nhìn bóng lưng hơi lay động của Tử Thất, không hiểu
ý tứ của Tử Thất là cho cô ta thêm chút thời gian để suy nghĩ, hay là
cho cô ta thêm chút thời gian để hai bọn họ ở bên nhau.

